Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 290: Kim chi ngọc diệp



Người phụ nữ không vội vàng đi vào, mà quay đầu lại gọi: "Tiểu thư, Cửu Nguyệt tiểu thư có ở nhà ạ."

Ngô Tích Nguyên thuận theo tầm mắt của bà ta nhìn qua, bấy giờ mới phát hiện cách đó không xa còn đỗ một chiếc xe ngựa.

Xe ngựa chỉ là màn che màu xanh sẫm bình thường, trông cực kỳ khiêm tốn.

Nghe thấy tiếng nha hoàn, rèm xe mới được vén lên, một vị tiểu thư ăn mặc tố tịnh từ trong xe chui ra.

Phu xe vội vàng đặt một chiếc ghế nhỏ dưới chân cô, cô khẽ nhấc vạt váy, ưu nhã từ trên xe bước xuống.

Vị tiểu thư này Ngô Tích Nguyên hôm đó từng gặp ở Nhạc phủ, chỉ là hôm nay cách trang điểm của cô so với hôm đó thực sự khiêm tốn hơn nhiều.

"Phi lễ vật thị" (không lễ chớ nhìn), Ngô Tích Nguyên với tư cách là một người đàn ông đã có gia thất, tự nhiên không thể cứ nhìn chằm chằm vào cô nương nhà người ta, bèn vội vàng xoay người trở lại phòng bếp gọi Tô Cửu Nguyệt một tiếng.

"Vợ ơi, bên ngoài có khách tới."

Tô Cửu Nguyệt dừng việc trên tay, hỏi anh: "Ai tới thế anh?"

"Là Cố tiểu thư."

Mắt Tô Cửu Nguyệt sáng lên, nhét chiếc xẻng nấu ăn vào tay Ngô Tích Nguyên, nói với anh: "Tích Nguyên, anh trông giúp em cái nồi nhé, em đi xem Diệu Chi tỷ tỷ."

Nói xong, nàng liền vui vẻ chạy ra khỏi bếp.

Ngô Tích Nguyên một mình ở lại tại chỗ, tay còn cầm chiếc xẻng.

Anh bất lực lắc đầu, cầm xẻng đảo thức ăn trong nồi.

Tô Cửu Nguyệt ra tới sân, thấy vị tỷ tỷ xinh đẹp đang đứng đó, mặt đầy vui mừng.

Nàng rảo bước tới trước mặt cô, định nắm tay cô nhưng lại nhớ ra mình vừa mới nấu cơm, bèn ngượng nghịu rụt tay về.

Tuy nhiên điều này vẫn không ảnh hưởng đến niềm vui của nàng, đôi mắt to của nàng tỏa ra ánh sáng hưng phấn: "Diệu Chi tỷ tỷ, tên thích khách đó bị bắt rồi, sau này chị không cần phải lo lắng hãi hùng nữa!"

Trong lòng Cố Diệu Chi cũng vui, nhưng cô từ nhỏ lớn lên ở nơi quyền quý, lòng hiểu rõ chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Chỉ cần chuyện Vương gia trúng độc chưa được giải quyết, thì dẫu có bắt được một tên thích khách, e rằng vẫn sẽ có tên thích khách khác tới g.i.ế.c cô.

Hôm nay cô ra ngoài một cách khiêm tốn thế này là vì sợ mang lại rắc rối cho gia đình Cửu Nguyệt.

Cô thấy Cửu Nguyệt vẫn còn mặc tạp dề, chắc hẳn vừa nãy đang nấu cơm, điều này cũng hiểu được tại sao nàng đột ngột rụt tay lại.

Cô nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt, nói với nàng: "Phải đấy! Chị cứ muốn đến nhà cảm ơn em mà chưa có dịp, hôm qua vừa nghe nói thích khách bị bắt, phản ứng đầu tiên của chị là phải đến cảm ơn em ngay."

Tô Cửu Nguyệt thẹn thùng mỉm cười, bị cô nắm tay nên hơi lúng túng cử động một chút: "Đều là chị em, khách khí như vậy làm gì ạ?"

Cố Diệu Chi cũng mím môi cười khẽ: "Chính vì là chị em nên chị mới đích thân tới! Món quà chuẩn bị cho Cửu Nguyệt muội muội trước đó bị rơi hỏng, chị thấy em khá thích nên đã sai người sửa lại một chút."

Cô nói đoạn liếc nhìn nha hoàn Xuân Tửu bên cạnh, Xuân Tửu lập tức hiểu ý, dâng chiếc hộp đang bưng trên tay tới.

Cố Diệu Chi chuyển giao cho Tô Cửu Nguyệt: "Muội muội, em xem sửa lại thế này có được không?"

Tô Cửu Nguyệt nghe bảo vẫn là chiếc trâm lúc trước, trong lòng không còn bao nhiêu áp lực tâm lý nữa, nàng nhận lấy chiếc tráp, mở ra nhìn một cái liền sững người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phần thân trâm bằng lưu ly màu nâu ban đầu thảy đều được thay bằng vàng ròng, phần hoa lưu ly bên trên vẫn được đính ở đó.

Cố Diệu Chi lấy chiếc trâm bên trong ra, theo động tác của cô, cành lá khẽ rung rinh, sống động như thật.

"Kim chi ngọc diệp, thế nào? Sửa lại không tệ chứ? Chị trái lại thấy còn đẹp hơn lúc trước đấy."

Tô Cửu Nguyệt cũng gật đầu theo: "Đại sư phụ làm quả thực rất khéo, đẹp quá ạ."

Cố Diệu Chi thấy hôm nay nàng chỉ tết hai b.í.m tóc lớn, nghĩ bụng ở nhà nàng chắc là ăn mặc tùy ý như thế này.

Nhưng dẫu vậy, phối với dung mạo bất phàm của nàng, vẫn đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Chỉ là nàng không b.úi tóc, chiếc trâm này hôm nay cô không thể đích thân cài lên cho nàng được.

Cố Diệu Chi đặt chiếc trâm lại vào tráp, đặt vào tay nàng: "Cửu Nguyệt muội muội, em hãy cất cho kỹ, lần tới chúng ta gặp mặt em nhất định phải cài cho chị xem đấy."

Tô Cửu Nguyệt chỉ biết cười đáp vâng, cô lại từ trong túi áo lấy ra một viên châu nhỏ nhắn đưa cho Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nguyệt muội muội, món đồ chơi nhỏ này em nhất định phải nhận lấy."

Tô Cửu Nguyệt thấy lần này cô đưa là một viên châu nhỏ cỡ trứng bồ câu, được xâu bởi một sợi dây, nàng cũng không nhận ra đó rốt cuộc là loại châu gì.

Sơn Tam

Chỉ là theo bản năng cảm thấy món đồ nhỏ này chắc hẳn là đồ tốt: "Đây là gì vậy ạ?"

Cố Diệu Chi lại không nói thẳng: "Chỉ là một vật nhỏ thôi, không đáng bao nhiêu tiền. Có điều chị đeo nó từ nhỏ tới lớn, nay cùng muội muội mới gặp như đã quen thân, hệt như em gái ruột của chị vậy, nên muốn tặng viên châu này cho em, để sau này chị về kinh cũng có chút niềm thương nỗi nhớ."

Vừa nghe là viên châu cô đeo từ nhỏ đến lớn, Tô Cửu Nguyệt làm sao dám nhận?

Nàng vội vàng từ chối: "Không không không, thế không được đâu ạ, vật tùy thân chị đeo từ nhỏ, em không thể lấy được."

Cố Diệu Chi lúc này lại vô cùng cứng rắn: "Ngoan, nghe lời, để chị đeo lên cho em, nếu em không nhận, thì chị coi như em không muốn nhận người chị này."

"Chuyện này..." Tô Cửu Nguyệt lộ vẻ khó xử, Cố Diệu Chi đã nhanh tay lẹ mắt đeo viên châu này lên cho nàng.

Hai người đang trò chuyện, bỗng nhiên bên ngoài lại truyền đến một giọng nói: "Cửu Nguyệt! Cửu Nguyệt có nhà không?! Muội muội! Ca ca tới thăm muội đây!"

Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra, nghe giọng này? Là Khải Anh ca ca?

Sao mà trùng hợp thế? Từng người một đều đổ xô đến cửa vào ngày hôm nay vậy?

Vương Khải Anh là hạng người vừa gặp đã quen, hắn sẽ không ngoan ngoãn đứng ngoài gõ cửa đâu, trực tiếp tự đẩy cửa bước vào.

Vừa vào thấy Tô Cửu Nguyệt đứng trong sân, hắn liền lên tiếng tố khổ: "Cửu Nguyệt muội muội, huynh nghe cha nói hôm qua muội đến phủ huynh à? Sao không thèm vào thăm huynh, huynh bị thương mà! Muội muội ba lần qua cửa mà không vào, huynh thực sự đau lòng quá đi!"

Hắn vừa kể khổ vừa lấy tay áo che mặt, người không biết lại tưởng hắn đau buồn lắm không bằng.

Tô Cửu Nguyệt khóe miệng giật giật: "Hôm qua có nguyên nhân, không kịp tới thăm huynh trưởng, vốn định một hai ngày tới thăm, không ngờ huynh trưởng cư nhiên đã bình phục rồi. Thân thể huynh trưởng quả thực cứng cáp, như vậy tiểu muội cũng yên tâm rồi."

Vương Khải Anh nghe lời này xong thì ngẩn ra một thoáng, bỗng nhiên đảo đảo mấy cái: "Cũng không tính là quá cứng cáp đâu, huynh thấy hơi ch.óng mặt, muội muội mau lại đỡ huynh một cái."

Ngô Tích Nguyên vừa mới múc thức ăn ra định gọi Cửu Nguyệt vào ăn cơm, vừa bước ra khỏi cửa bếp đã nghe thấy câu này, tức thì mặt đen lại, bước tới nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay hắn.

"Đại cữu ca thân thể không khỏe sao còn có thể ra ngoài? Hay là để tiểu đệ đưa huynh về tĩnh dưỡng nhé?"

Vương Khải Anh nhìn cái gã "Trình Giảo Kim" nửa đường xông ra này, bất lực thở dài, tức khắc không còn lắc không còn đảo nữa, đứng thẳng người dậy, gạt tay Ngô Tích Nguyên đang đỡ mình ra.

"Cũng không suy nhược đến thế, muội phu lo xa quá rồi."