Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 384: Thiếu gia muốn lập công



Phúc Thuận từ nhỏ đi theo Thỉ Trung nên cũng học được cách đa nghi. Gã lo lắng người khác nhận ra mình rồi gây rắc rối cho sư phụ, bèn gọi một tên tiểu khất cái ở ngoài đường đi đưa thư đến châu phủ.

Đám tiểu khất cái thích nhất là mấy việc chạy vặt này, chạy vài bước chân mà tiền thưởng nhận được không ít, lập tức đón lấy phong thư rồi nhận lời: Đại nhân, ngài cứ nhìn cho kỹ! Tiểu nhân bảo đảm sẽ đưa tới nơi!

Phúc Thuận không tin tưởng gã, lén lút bám theo sau quan sát thấy tên khất cái đưa thư cho thị vệ canh cửa tri châu phủ mới hoàn toàn yên tâm.

Trong tri châu phủ, Vương Quảng Hiền vì có hẹn với Bao Y Tá Lĩnh nên không có mặt tại phủ. Thị vệ cầm phong thư định bụng mang đi đưa cho quản gia, đúng lúc gặp ngay Vương Khải Anh đi tới.

Hắn cầm trong tay con vẹt mới có được, nghênh ngang đi ra ngoài phủ.

Thấy thị vệ cầm thư, hắn liền gọi một tiếng: Ngươi, đứng lại.

Thị vệ nghe thấy, theo bản năng nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai, lại nghe Vương Khải Anh gọi tiếp: Đúng, chính là ngươi đấy!

Thị vệ lúc này mới xác định thiếu gia gọi mình, gã dừng lại hành lễ với Vương Khải Anh: Thiếu gia.

Vương Khải Anh đứng trên bậc thềm nhìn xuống: Ngươi cầm cái gì trên tay thế?

Thị vệ vội vàng trả lời: Vừa nãy có tên tiểu khất cái đến trước cửa, đưa một phong thư nói là gửi cho lão gia.

Sơn Tam

Vương Khải Anh khẽ gật đầu, sau đó trực tiếp nói: Lão gia không có nhà, thư này cứ đưa cho ta là được.

Thị vệ có chút do dự: Chuyện này...

Gã chủ yếu là không tin tưởng thiếu gia nhà mình, thiếu gia suốt ngày không làm việc đàng hoàng, vạn nhất chậm trễ chính sự thì phải làm sao?

Vương Khải Anh không phải hạng người dễ nói chuyện, vừa thấy thần sắc gã liền không vui: Sao hả? Thiếu gia ta ngay cả phong thư này cũng không được cầm?

Thị vệ nào dám nói phải, lập tức hai tay dâng thư lên: Ty chức không dám, phong thư này xin thiếu gia nhất định phải giao tận tay cho lão gia.

Vương Khải Anh giắt cây quạt lên cổ áo, dùng bàn tay rảnh rang đón lấy phong thư, phẩy tay với gã: Được rồi, thiếu gia ta còn cần ngươi dặn dò sao? Lo việc của ngươi đi!

Nói xong, hắn cũng không định đi ra ngoài nữa, trực tiếp xách l.ồ.ng chim quay về viện của mình.

Lồng chim thuận tay treo dưới hành lang, hắn một chân đá văng cửa phòng, sau đó nóng lòng mở ngay phong thư trên tay ra.

Vương Khải Anh tự viết chữ như gà bới, nhưng điều đó không ngăn cản được việc hắn biết chữ.

Đọc qua phong thư một lượt, hắn mới hiểu ra, hóa ra đây là một bức thư tố cáo nặc danh!

Kẻ bị tố cáo tuy hắn không quen biết, nhưng nhìn ý tứ trong thư thì chắc chắn không phải hạng tốt lành gì.

Hiện giờ đối phương đang ra khỏi thành, nếu đợi cha hắn về rồi mới đi đuổi người, thì e là xôi hỏng bỏng không rồi.

Nghĩ vậy, hắn bỗng nhận ra cơ hội lập công danh của mình đã tới!

Hắn gỡ thanh trường kiếm khảm đá quý ngũ sắc trên tường xuống, lại chạy đi điểm một trăm phủ binh, hùng hổ ra khỏi cửa.

Thế nhưng vừa ra khỏi đại môn, hắn sực nhận ra đám người họ căn bản không biết tên Vu Vọng này là ai?

Vương Khải Anh xoa cằm suy nghĩ một lát, tay chỉ một cái, chọn bừa một người nói: Ngươi, đi đến Vu Ký tóm tên chưởng quầy của bọn họ tới đây nhận mặt! Chúng ta không biết nhưng chắc chắn sẽ có người biết.

Rõ! Thiếu gia!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngươi cưỡi ngựa mà đi, lát nữa bắt được người thì nhanh ch.óng đuổi theo chúng ta. Vương Khải Anh hạ lệnh.

Rõ!

Vương Khải Anh nhìn gã thúc ngựa chạy thẳng về hướng Vu Ký ở phía Tây thành, liền phất tay với số phủ binh còn lại, hô lớn: Tất cả đi theo ta! Đi bắt cái thằng nhãi ranh kia về đây! Ai bắt được người trước, thiếu gia ta sẽ thưởng cho một thỏi vàng! Những người khác cũng có trọng thưởng! Nhưng nếu để bản thiếu gia tay không trở về làm mất mặt mũi, thì các ngươi cứ việc từ đâu tới thì biến về đó!

Vương Khải Anh hào phóng thế nào, người trong phủ không ai không biết.

Đồng thời, một thỏi vàng đối với hạng phủ binh như bọn họ phải làm lụng rất nhiều năm mới có được, mọi người lập tức hăng hái như tiêm m.á.u gà, theo sau ngựa của hắn rầm rộ chạy về phía cửa Bắc.

Vương Khải Anh ném lệnh bài của mình cho thị vệ giữ thành, đối phương nhìn thấy liền lập tức mở đường.

Công t.ử nhà họ Vương dẫn theo nhiều người ra khỏi thành là định làm gì? Đánh hội đồng sao?

Mọi người vô cùng khó hiểu, nhưng không ai dám hỏi.

Mãi đến khi họ chạy ra khỏi cổng thành một dặm đường, tên phủ binh trong phủ mới dẫn theo chưởng quầy của Vu Ký đuổi kịp tới nơi.

Thiếu gia, người đã mang tới cho ngài rồi!

Vương Khải Anh ghì cương ngựa, ngoảnh đầu nhìn lão chưởng quầy đang bị dọa đến mặt cắt không còn giọt m.á.u trên lưng ngựa, ha ha cười lớn: Chưởng quầy à, ngài đừng sợ, bản thiếu gia chỉ mời ngài tới giúp nhận mặt một người thôi. Ngài nhìn cho kỹ vào, nếu thấy đông gia nhà ngài thì báo một tiếng, năm nay bản thiếu gia sẽ đến tiệm ngài đặt một đơn hàng lớn, đặt hẳn một xe pháo hoa!

Chưởng quầy cũng nhận ra Vương Khải Anh, vị thiếu gia nhà họ Vương này không ít lần tiêu tiền trong tiệm của lão. Lão nghe lời này thì dở khóc dở cười: Vương thiếu gia, ngài nếu muốn gặp đông gia chúng tôi cứ việc bảo một tiếng, tôi đi nhắn tin giúp ngài, để ngài ấy đến tận phủ bái phỏng là được, việc gì phải tốn công sức nhường này.

Vương Khải Anh lại cười khẩy một tiếng: Ngươi tưởng đông gia nhà ngươi là hạng tốt lành gì? Mà còn đến phủ ta? Chạy trốn lâu rồi! Lát nữa ngươi nhìn thấy sẽ rõ, giờ bớt nói nhảm đi! Theo lão t.ử lên đường!

Chưởng quầy cũng đại khái biết tính nết của hắn, đây là hạng vô pháp vô thiên, tri châu đại nhân đích thân tới e là hắn cũng chẳng sợ.

Lão chỉ đành thở dài, theo đám người này rầm rộ chạy về phía trước.

Vu Vọng đi vội vàng, trên người cũng không mang theo nhiều đồ đạc, mới chạy được chừng mười dặm đường đã nghe thấy động tĩnh rầm rộ phía sau.

Y lập tức định bụng trốn đi, ngoảnh lại nhìn thì thấy người tới không phải người của quan phủ, trái lại giống như phủ binh do nhà nào đó nuôi dưỡng.

Y bấy giờ mới trấn tĩnh lại, giả vờ như một khách bộ hành bình thường, đứng bên lề đường nhường lối cho bọn họ.

Nào ngờ ngay lúc đám người này sắp đi qua trước mặt y, bỗng nhiên có một giọng nói quen thuộc hô lớn: Đông gia!

Vu Vọng giật mình, theo bản năng ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Lại nghe giọng nói đó kích động hô tiếp: Đông gia! Cuối cùng cũng tìm thấy ngài rồi! Ngài định đi đâu thế này?

Vu Vọng quay đầu lại, liền thấy lão chưởng quầy nhà mình từ trên ngựa nhảy xuống, nóng lòng xông tới trước mặt y: Đông gia! Đúng là ngài thật rồi!

Vương Khải Anh ngồi trên lưng ngựa đi vòng quanh y một vòng mới hỏi: Ngươi chính là Vu Vọng?

Vu Vọng định phản bác, liền nghe lão chưởng quầy nhà mình hưng phấn tranh trả lời: Đúng! Vị này chính là Vu đông gia nhà chúng tôi!

Trong thoáng chốc, Vu Vọng nghe thấy tiếng lòng mình tan vỡ.

Xong rồi, thảy đều xong đời rồi.

Vương Khải Anh nhếch môi cười rộ lên: Chẳng hay Vu đông gia định đi đâu đây? Có gấp gáp lắm không? Nếu không gấp thì phải mời Vu đông gia theo bản thiếu gia đi một chuyến rồi.

Vu Vọng cố giữ bình tĩnh, vị bất tài hoàn khố đại thiếu gia này chẳng có tích sự gì, chỉ cần lừa gạt được hắn để thoát thân, y vẫn còn đường sống!