Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 385: Không còn việc của ta nữa



"Là có chút việc gấp, trong nhà gửi thư tới, nói là lão mẫu bệnh nguy kịch, bảo ta mau ch.óng trở về." Vu Vọng tìm cớ thoái thác.

Nào ngờ lại thấy tên chưởng quỹ nhà mình lộ ra vẻ mặt suy tư: "Đông gia, chẳng phải trước kia nghe ngài nói ngài là trẻ mồ côi sao? Bao nhiêu năm nay ngài ngay cả lễ tết cũng không về nhà mà."

Vu Vọng thực sự có chút bực mình, đây là lần đầu tiên hắn thấy một tên thủ hạ không biết nhìn sắc mặt như vậy, cũng không biết là ai tuyển vào, sao lại có thể ngu xuẩn đến mức này? Hắn rốt cuộc có biết rõ là ai phát tiền lương hằng tháng cho hắn không hả?!

Hắn dùng dư quang liếc nhìn thần sắc của vị đại thiếu gia kia, thấy hắn đang xoa cằm nhìn mình, vẻ mặt còn mang đầy vẻ nghiền ngẫm.

Hắn sợ đến run b.ắ.n người, vội vàng giải thích: "Là nghĩa mẫu ta nhận trước kia, cũng đã nhiều năm không gặp, liền nghĩ mau ch.óng trở về tiễn bà đoạn đường cuối cùng."

Vương Khải Anh bấy giờ mới bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra là thế."

Ngay khi Vu Vọng tưởng rằng hắn sẽ thả mình đi, thì nghe thấy Vương Khải Anh nói tiếp: "Ngươi đã nhiều năm không gặp, có thể thấy cũng chẳng hiếu thuận gì cho cam, cũng không gấp gáp một chốc một lát này, ngươi cứ theo bản thiếu gia về trước, bản thiếu gia còn có chút việc muốn hỏi ngươi đây!"

Đầu óc Vu Vọng xoay chuyển cực nhanh, muốn tìm một cái cớ thích hợp, lại nghe thấy Vương Khải Anh bá đạo ra lệnh: "Người đâu! Mời Vu đông gia về phủ!"

Tay Vu Vọng đặt lên thắt lưng, nơi vốn dĩ treo đao, nhưng vì hôm nay hắn muốn ra khỏi thành, để không gây chú ý cho người khác nên hắn không mang theo đao.

Nhìn lại vị Vương thiếu gia này mang theo cả trăm thuộc hạ, tên nào tên nấy cường tráng khỏe mạnh, trong tình trạng không có v.ũ k.h.í, hắn thực sự không chắc mình có thể trốn thoát được hay không.

Tay hắn âm thầm thu lại, hỏi: "Vương thiếu gia, ngài mời tôi về là có việc gì thế ạ?"

Vương Khải Anh hất cằm, phảng phất như hắn vừa hỏi một câu vô nghĩa: "Tự nhiên là chuyện tốt rồi, một người anh em của ta sắp thành thân, ta định đặt cho hắn ít pháo hoa pháo trúc. Mấy mẫu mã cũ đều không được, nhất định phải là loại mới, chuyện này đương nhiên chỉ có thể tìm ngài rồi."

Khóe mắt Vu Vọng giật giật: "Mấy việc này ngài nói với chưởng quỹ là được rồi, tôi cũng không quản mấy thứ đó."

Sơn Tam

Mắt Vương Khải Anh trừng lên: "Ngươi để bản thiếu gia đi bàn bạc với một tên chưởng quỹ? Hay là bản thiếu gia đây khiến Vu đông gia ngài không thèm để vào mắt?!"

Vu Vọng nằm mơ cũng không ngờ trên đường bỏ trốn lại nhảy ra một kẻ "Trình Giảo Kim" như thế này, mà hắn lại không thể đắc tội nổi.

Hắn vội vàng xua tay nói: "Thiếu gia nói gì vậy, tôi sao dám coi thường ngài?"

Vương Khải Anh bấy giờ mới nở nụ cười: "Thế còn nghe được, coi như ngươi biết điều. Đã không coi thường bản thiếu gia, vậy thì đi theo thiếu gia ta một chuyến!"

Nói đoạn, hắn tự mình xoay người lên ngựa, mấy phủ binh tiến lên một bước chặn đứng đường lui của Vu Vọng.

Vu Vọng thở dài, biết mình e là cũng không thoát nổi, đành phải đi theo.

Phúc Thuận ở cổng thành tận mắt thấy Vu Vọng bị tóm về, bấy giờ mới lộ vẻ vui mừng, chạy về báo tin cho sư phụ nhà mình.

Vương Khải Anh vừa đưa Vu Vọng về phủ, đã bị cha hắn gọi vào thư phòng.

Hắn tự thấy hôm nay mình đã lập công, bộ dạng đắc ý chờ được khen ngợi.

Nào ngờ vừa mới bước vào cửa, đã nghe thấy cha hắn nghiêm giọng quở trách: "Quỳ xuống!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Theo phản xạ, đầu gối hắn nhũn ra, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, chỉ thấy đầu gối đau điếng, ngay sau đó nghe thấy cha hắn giận dữ mắng: "Cái thằng ranh con này! Hôm nay lại chạy đi đâu gây họa rồi? Còn dám mang theo một trăm phủ binh, ngươi giỏi thật đấy nhỉ!"

Vương Khải Anh nghe ra thì ra là chuyện này, liền không sợ ông nữa, đưa tay ngoáy lỗ tai, người vẹo sang một bên, m.ô.n.g cũng ngồi bệt lên gót chân.

"Cha, thì ra ngài nói chuyện này à! Con đâu có làm chuyện gì táng tận thiên lương, lần này thực sự là ngài oan uổng con rồi, nói ra thì con còn lập công lớn nữa đấy!"

Vương Quảng Hiền thấy bộ dạng không chịu phục tùng của hắn, càng tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Lập công? Ngươi lập cái công gì?! Cái thằng ranh con này ngày thường không gây họa cho lão t.ử thì đã là tổ tiên tích đức rồi."

Vương Khải Anh thấy cha mình có vẻ không tin tưởng, trong lòng cũng không vui lắm, lề mề móc từ trong n.g.ự.c ra bức thư lúc trước mình cướp được từ chỗ thị vệ đưa cho cha.

"Ngài xem cái này đi, rồi hãy cân nhắc xem có nên mắng con không."

Hắn bĩu môi nhăn mũi, trông có vẻ còn vài phần ủy khuất.

"Thì có thể là thứ tốt gì, suốt ngày không để người ta yên lòng." Vương Quảng Hiền cuối cùng tuy nói vậy, nhưng vẫn nhận lấy bức thư hắn đưa qua, nhìn thấy dòng chữ bên trên.

Ông có chút mê muội rồi, chưởng quỹ Vu Ký là Vu Vọng? Hắn đã làm chuyện gì? Tại sao phải bỏ trốn? Bức thư này thực sự là gửi cho ông sao?

"Thư này ở đâu ra?" Ông trầm ngâm một lát rồi hỏi.

Vương Khải Anh vừa cậy móng tay vừa thong thả nói: "Còn ở đâu ra được nữa, lấy từ chỗ thị vệ gác cổng ấy, hắn nói là một tên ăn mày gửi tới, con liền xem trước."

Lông mày Vương Quảng Hiền càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "Thư của ta mà ngươi lại dám tự ý mở ra xem?!"

Vương Khải Anh quỳ dưới đất, ngước mắt nhìn ông, vẻ mặt đầy sự không thể tin nổi: "Cha, bức thư này là vật lai lịch bất minh, con mạo hiểm tính mạng xem thư hộ ngài, ngài vậy mà còn quở trách con!"

Nói xong hắn dứt khoát không quỳ trên đất nữa, trực tiếp đứng bật dậy: "Con cũng không ở chỗ ngài nữa, ngài cứ đợi đấy, con đi tìm tổ mẫu đòi lại công đạo ngay đây!"

Vừa nghĩ đến những ngày tháng bị mẫu thân và thê t.ử cằn nhằn, Vương Quảng Hiền chỉ thấy da đầu tê dại. Nếu không phải có hai người phụ nhân ở hậu trạch bảo bọc, đứa con trai t.ử tế của ông sao có thể nuôi thành cái dạng này.

"Được rồi, là cha không đúng. Vậy nên ngươi điều động một trăm phủ binh là để đi bắt người?" Vương Quảng Hiền hỏi.

Vương Khải Anh chẳng thèm khách khí với cha mình, tự nhiên ngồi xuống ghế, tấm đệm lụa tằm mềm mại so với gạch lát nền thoải mái hơn nhiều.

Hắn trực tiếp vắt chéo chân, còn nghênh ngang rung đùi: "Đó là đương nhiên, ngài đã đi tới chỗ Bao Y tá lãnh rồi, nếu con không đi bắt người, đợi ngài về thì rau chân vịt cũng nguội lạnh mất. Còn về việc hắn rốt cuộc phạm phải chuyện gì, đó không phải là việc mà một tên hoàn khố như con có thể quản, dù sao trong mắt ngài, con cũng chẳng được tích sự gì. Người là con 'mời' về, một sợi tóc cũng chưa bị thương tổn, nếu thực sự là hiểu lầm thì ngài cứ thả người ra là được."

Vương Quảng Hiền nghe những lời này của con trai, trong lòng thấp thoáng có chút xúc động, đang định nói vài câu nhẹ nhàng dỗ dành hắn, nhưng vừa quay đầu nhìn thấy cái dáng vẻ kia của hắn, nhất thời cơn giận lại bốc lên.

Với tôn chỉ "mắt không thấy tâm không phiền", ông trực tiếp xua tay với hắn: "Được rồi được rồi, không còn việc của ngươi nữa, ngươi về trước đi."

Vương Khải Anh cũng chẳng mặn mà gì mà lượn lờ trước mắt ông, đứng dậy liền ra khỏi phòng: "Được rồi! Con vừa mới có được con vẹt, đang định ra ngoài khoe khoang một chút, đi trước một bước đây!"

Sau khi hắn đi, Vương Quảng Hiền cũng không vội đi gặp tên Vu Vọng kia, mà sai người tới phủ tướng quân hỏi thăm tin tức.

Cả thành Ung Châu này không phải vụ án nào cũng do ông điều tra, chính xác mà nói ông chỉ quản các tranh chấp dân sự, còn một phần vụ án ông không quản được. Còn về việc Vu Vọng này có thuộc phạm vi ông không quản được hay không, còn phải đợi hỏi qua phủ tướng quân mới biết.