Nhạc Sơn đích thân canh giữ tại xưởng chế tác của Vu Ký, phái người lục soát từ trong ra ngoài kho hàng nhưng cũng không tìm thấy bất kỳ một khối t.h.u.ố.c nổ nào.
Qua hồi lâu, mới có một tên sĩ tốt rỉ tai Nhạc Sơn vài câu, Vu chưởng quầy thấy thế liền cười gượng gạo hỏi: Thế nào, Hầu gia, xưởng của chúng tôi thực sự không có gì vi phạm quy định đâu mà.
Nhạc Sơn liếc xéo lão một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng: Ngươi đúng thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Ông đập tay vào tay vịn đứng bật dậy: Ngươi đi theo bản hầu!
Lòng Vu chưởng quầy thắt lại, lo lắng chẳng lẽ ông ta đã phát hiện ra điều gì, nhưng rõ ràng trong xưởng của họ thảy đều là những thứ để chế tác pháo hoa pháo nổ, làm gì có gì không thể để người khác thấy?
Trong lòng lão thấp thỏm khôn nguôi, nhưng cũng không dám làm trái ý Hầu gia, đành phải đi theo sau ông hướng về phía kho hàng.
Vật liệu trong kho hàng có chút khác biệt so với cách họ bài trí ban đầu, nhưng nhìn bề ngoài thì vẫn không thấy có gì vi phạm.
Thế nhưng lão nhìn trân trân Nhạc Hầu gia đón lấy một cuốn sổ cái từ tay thuộc hạ, thần sắc trên mặt lão lập tức không còn giữ được bình tĩnh nữa.
Lão vừa mới dùng ống tay áo quẹt nắm mồ hôi mỏng trên trán, ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Nhạc Hầu gia quét tới.
Nhạc Sơn nhìn bộ dạng của lão là biết ngay lão đang chột dạ, bèn cười khẩy một tiếng: Sao hả, vẫn chưa chịu thừa nhận?
Vu chưởng quầy một mặt thầm mắng trong lòng sao đông gia vẫn chưa tới, một mặt sầu não không biết ở đây phải ứng phó thế nào.
Nhưng lại nghĩ, cuốn sổ cái này rốt cuộc là thật hay giả còn chưa biết chừng!
Gã lão hán họ Ông kia đã bị phán c.h.é.m đầu vào mùa thu, bọn họ cũng đã hủy hết sổ sách rồi, không thể để lại nhược điểm được.
Nghĩ vậy, lòng Vu chưởng quầy mới hơi định thần lại đôi chút: Hầu gia, ngài muốn tiểu nhân thừa nhận cái gì? Xưởng của chúng tôi thực sự cái gì cũng không làm mà.
Nhạc Sơn dứt khoát quẳng luôn cuốn sổ cái cho lão: Lại đây, ngươi tự mình xem đi.
Vu chưởng quầy luống cuống tay chân đón lấy, vừa liếc mắt nhìn một cái, cả người lão đã hoảng loạn.
Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Sao lại còn một cuốn sổ cái nữa?!
Trong lòng lão nảy ra một ý nghĩ điên cuồng, bắt buộc phải hủy nó đi!
Hai tay lão vừa mới dùng sức, đã bị Dương tham tướng bên cạnh nhanh tay lẹ mắt giáng cho một bạt tai.
Cuốn sổ cái được bảo toàn, còn đầu của Vu chưởng quầy thì choáng váng hồi lâu.
Nhạc Sơn cũng không ngờ lão cư nhiên lại gan to tày trời như thế, lập tức hạ lệnh: Người đâu! Bắt Vu chưởng quầy lại cho ta!
Vu chưởng quầy rụng rời chân tay, định ngã quỵ xuống đất thì đã bị mấy tên tiểu tốt bước tới lôi xộc đi.
Không chỉ lão bị bắt, mà tất cả mọi người trong xưởng thảy đều không ai thoát khỏi.
Nhạc Sơn tóm được người, liền đích thân tới phủ Tô đại tướng quân báo cáo, đi tới cửa vừa hay đụng mặt người của Vương Quảng Hiền phái tới.
Ông nghe nói là người của châu phủ nên cũng không hỏi nhiều, nào ngờ Tô đại tướng quân khi tiếp kiến ông, cũng thuận tiện gặp luôn kẻ truyền tin của châu phủ kia.
Nhạc Sơn ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ lê hoa, nhìn kẻ của châu phủ trước mặt hành lễ, sau đó cung kính hỏi: Đại tướng quân, không biết đông gia của Vu Ký cư nhiên đã phạm phải chuyện gì ạ?
Nhạc Sơn và Tô Trang đồng thời cau mày, họ và Vương đại nhân của châu phủ xưa nay nước sông không phạm nước giếng, sao ông ta lại đột nhiên nhúng tay vào việc này? Chẳng lẽ Vu Vọng còn có giao tình gì với ông ta sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên, dẫu có giao tình thì họ cũng sẽ không mảy may nương tay!
Ngón tay Tô Trang gõ nhịp nhịp lên đùi, trầm ngâm một lát mới nói: Đông gia của Vu Ký có lẽ có liên quan tới một vụ án, còn rốt cuộc là vụ án gì thì e là liên quan tới cơ mật quân sự, bọn ta cũng không tiện tiết lộ.
Người hầu của châu phủ vội vàng thi lễ thêm một cái, tuy Đại tướng quân đanh mặt nhưng chỉ cần gã lễ số chu toàn, Đại tướng quân định sẽ không làm khó gã.
Đại tướng quân, thiếu gia nhà tôi hôm nay nhận được một phong thư nặc danh, nói là Vu đông gia định bỏ trốn, thiếu gia liền dẫn theo ít phủ binh đi bắt người về rồi ạ. Lão gia nhà tôi vô cùng tức giận, còn tưởng thiếu gia lại gây họa, nay thấy Vu đông gia thực sự phạm sự, thì lý nên bàn giao lại cho ngài ạ.
Tô Trang và Nhạc Sơn nhìn nhau một cái, trong lòng thảy đều kinh ngạc, công t.ử nhà họ Vương là hạng người gì thì mọi người đều rõ mười mươi. Chuyện này thực sự là do hắn làm sao? Hay là Vương đại nhân muốn dát vàng lên mặt con trai mình?
Tự nhiên, dẫu là vì nguyên do nào thì cái thể diện này vẫn phải nể.
Đợi sau này vụ án phá xong, lúc luận công hành thưởng, Vương thiếu gia định sẵn là công không thể bàn cãi.
Thế nhưng đến chiều khi thuộc hạ tới báo cáo quân tình, Tô Trang lại thuận miệng hỏi một câu: Hôm nay thiếu gia nhà họ Vương có ra khỏi thành không?
Vương thiếu gia hùng dũng dẫn theo nhiều người ra khỏi cửa như vậy, ai mà không có chút ấn tượng cơ chứ? E là bách tính dọc đường đều rõ cả.
Dạ có ra thành ạ, còn dẫn theo cả trăm người, bọn tôi còn tưởng hắn đi đ.á.n.h hội đồng. Đại tướng quân, chẳng lẽ thiếu gia nhà họ Vương lại gây họa ạ? Thuộc hạ hỏi một câu.
Tô Trang nghe vậy trái lại hơi có chút ngạc nhiên, cái tên tiểu tổ tông nhà họ Vương này thực sự có thể làm được chút việc thực sao? Xem ra ngày thường là do họ định kiến quá sâu rồi.
Kỹ càng nhớ lại, lần trước cứu tiểu thư nhà họ Cố cũng là hắn.
Đứa trẻ này trái lại cũng là hạng khá, làm một tên hoàn khố đúng thực là có chút đáng tiếc.
Ông đích thân tới Vương phủ một chuyến, Vương Quảng Hiền thấy Đại tướng quân cư nhiên thực sự tới nơi, trong lòng mới thở phào một hơi.
Tô đại tướng quân nhật lý vạn cơ, nếu cái tên Vu Vọng kia không phạm chuyện gì, ông không đời nào đích thân chạy một chuyến này.
Ông vội vàng nghênh tiếp, hành lễ với Tô Trang: Đại tướng quân.
Tô Trang giơ tay: Vương đại nhân đa lễ rồi, hôm nay tôi tới chính là vì Vu Vọng, lệnh lang thực sự là hạng có bản lĩnh, cái tên Vu Vọng này vạn lần không thể để hắn chạy thoát!
Vương Quảng Hiền nghe ông khen con trai mình có bản lĩnh, chân mày không tự chủ được mà giật giật.
Cảm giác này đúng thực là kỳ diệu nha!
Không bắt nhầm người là tốt rồi, tôi còn lo cái thằng nhãi ranh này lại gây ra chuyện thị phi gì cơ đấy! Người thì ngài cứ việc mang đi, nếu vụ án có gì cần giúp đỡ, ngài cứ nói một tiếng, châu phủ chúng tôi luôn sẵn sàng nghe theo sai phái của ngài.
Tô Trang mỉm cười đáp một tiếng được, đang định đi, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì liền dừng lại nói với Vương Quảng Hiền: Vương đại nhân, không biết ngài có bằng lòng để lệnh lang theo bản tướng quân tòng quân không?
Vương Quảng Hiền nghe lời này, tức thì trợn tròn mắt, con trai ông đức hạnh thế nào, không ai rõ hơn ông. Bao năm nay muốn tìm cho con trai một việc để làm mà chẳng ai thèm nhận.
Nay Tô đại tướng quân cư nhiên đích thân tới tìm ông đòi người?! Ông suýt chút nữa đã nhận lời ngay tắp lự.
Nhưng vừa nghĩ tới trong quân khổ cực, bản thân ông cũng có chút không nỡ. Dẫu sao nhà ông cũng chỉ có mụn con độc nhất này, nếu thực sự xảy ra chuyện gì không hay, vợ và nương ông chẳng phải sẽ lột da ông ra sao.
Tô Trang cũng biết ông đang nghĩ gì, nếu thực sự làm cho mụn con độc nhất nhà họ Vương có mệnh hệ gì, ông e là cũng phải tự trách cả đời.
Bèn nói với Vương Quảng Hiền: Vương đại nhân, lệnh lang hai lần lập công, có thể thấy không chỉ có hiệp can nghĩa đảm, mà còn có thể nhìn việc nhỏ biết việc lớn, không thể cứ để bị vùi lấp mãi được. Nay biên quan an ổn, lệnh lang vào quân ngũ rèn luyện cũng không có gì quá nguy hiểm.
Sơn Tam
Vương Quảng Hiền hiểu ông là một mảnh lòng tốt, ông thậm chí đã bắt đầu cân nhắc trong lòng, có nên để con trai rèn luyện trong quân ngũ hai năm, đợi sau này xem có thể mưu cầu một chức khuyết trước ngự tiền không?