Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 458: Thê tử lại tới thăm ta rồi



Nhạc Khanh Ngôn đối mặt với một Tô đại tướng quân đang bạo nộ thì cũng có chút gan thỏ, quá một lát mới hỏi: Đại tướng quân, ngài có muốn gặp hắn không?

Tô Trang đáp ngay lập tức: Gặp! Lão t.ử đảo muốn xem xem cái thằng nhóc con này còn có thể nói ra được những gì!

Trương Võ vừa thấy mặt Tô Trang đã trực tiếp quỳ sụp xuống đất. Sắc mặt Tô Trang không mấy tốt đẹp, trực tiếp đóng cửa lại, lách qua hắn rồi ngồi xuống ghế.

Trương Võ quỳ dưới đất, dùng đầu gối lết tới trước mặt Tô Trang, cầu xin nói: Đại tướng quân, thuộc hạ có tội, nhưng ngài có thể giúp thuộc hạ lần cuối này không?

Tô Trang hừ một tiếng: Ngươi còn biết mình có tội! Người do đích thân lão t.ử dắt ra, cư nhiên lại đi làm kẻ phản bội! Lão t.ử chỉ hận không thể xé cái mặt này ra! Thực sự hổ thẹn không còn mặt mũi nào nhìn người khác.

Mặt Trương Võ đỏ bừng lên vì nghẹn khuất, nhưng miệng vẫn van nài: Đại tướng quân, ngài muốn trừng phạt thuộc hạ thế nào cũng được, có thể giúp thuộc hạ cứu lấy thê nhi không, họ thực sự là vô tội mà!

Hắn không nhắc tới thê nhi thì thôi, vừa nhắc tới, Tô Trang tức giận đập mạnh vào tay vịn của ghế rồi đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt hắn nộ tát: "Mẹ kiếp, chỉ có thê nhi nhà ngươi là thê nhi, nhà người khác thì không phải chắc! Ngươi có biết đồi Thỏ mấy ngày trước mất bao nhiêu người không?! Hai mươi chín! Hai mươi chín nhi lang đã mất mạng, ngươi bảo lão t.ử phải ăn nói thế nào với gia đình họ!"

Trương Võ cúi gầm mặt, sắc mặt trắng bệch, mấp máy môi nhưng chẳng nói nên lời, lúc này hắn có nói gì cũng thảy đều là thương bạch vô lực.

Tô Trang chỉ hận không thể tát cho hắn hai cái để hắn tự nhìn rõ cái bộ mặt tư lợi của mình!

Bảy năm trước, con trai của Tống Dịch bị quân địch trói trên tường thành, hắn cũng không hề lùi bước lấy nửa trượng! Ngươi tự nhìn lại mình xem có còn dáng vẻ của một tướng sĩ không! Những huynh đệ từng cùng chúng ta vào sinh ra t.ử năm đó, ngươi có lỗi với ai!

...

Tô Trang mắng xối xả suốt một tuần trà, lúc này mưa bão mới ngớt, ông dừng lại: Nhà ngươi có khó khăn, sao ngươi không sớm tới tìm bản tướng quân?! Chẳng lẽ bản tướng quân trong lòng ngươi cũng là kẻ không đáng tin cậy sao?

Trương Võ bị mắng đến mức chỉ hận không thể c.h.ế.t ngay lập tức, giờ nghe ông hỏi lại, tự nhiên là trả lời không được. Năm đó vừa nghe thê nhi nằm trong tay Ngụy Mậu Công, cả người hắn thảy đều hoảng loạn, đâu còn màng tới nhiều như thế.

Tô Trang thấy hắn không nói lời nào nữa, biết mình mắng cũng đã đủ rồi, ngữ khí cũng dịu đi đôi chút: Thê nhi của ngươi ta sẽ để Kỳ Lân Vệ nghĩ cách đi cứu, nhưng lỗi ngươi phạm phải là tội không thể tha thứ! Biết chưa?!

Trương Võ vừa nghe ông đồng ý điều động Kỳ Lân Vệ giúp mình tìm kiếm thê nhi, tức khắc nước mắt tuôn rơi, trực tiếp dập đầu thật mạnh ba cái: Đa tạ Đại tướng quân, thuộc hạ c.h.ế.t cũng không còn hối tiếc gì nữa!

Tô Trang hừ một tiếng: Muốn c.h.ế.t? Vậy chẳng phải là quá nhẹ nhàng cho ngươi rồi sao!

Trương Võ quỳ mãi không dậy: Chỉ cần Đại tướng quân cứu được thê nhi tôi, bảo thuộc hạ làm gì cũng được!

Tô Trang mím môi suy tính hồi lâu: Hai mươi chín người, chính là hai mươi chín mạng người, ngươi bắt buộc phải đích thân báo thù rửa hận cho họ. Nếu không, ngươi dẫu có c.h.ế.t đi, hòng chừng cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn mặt họ.

Nói xong, ông lại lườm Trương Võ một cái, hỏi: Ngươi còn làm chuyện gì khuất tất nữa không? Hôm nay thảy đều nói hết cho bản tướng quân, họa chăng còn có thể đoái tội lập công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trương Võ biết Tô đại tướng quân lần này tha cho hắn một con đường sống không phải vì nể tình xưa, mà là giữ lại cái mạng hèn này của hắn, ước chừng còn có tác dụng lớn hơn. Chỉ là sau chuyện này, con đường quan lộ của hắn định sẵn là đứt đoạn rồi.

Hắn đem những chuyện mình làm suốt những năm qua, từng kiện thảy đều kể hết cho Tô Trang.

Tô Trang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, sau đó hừ lạnh một tiếng, trực tiếp bỏ đi. Trương Võ lúc này cũng không biết có nên đuổi theo không, thì thấy cửa lại được mở ra, một tướng sĩ bước vào nói với hắn: Trương Võ, Đại tướng quân lệnh cho ngươi ngay đêm nay lên đường tới hành lang Hà Tây!

Hành lang Hà Tây là nơi duy nhất ngoài vùng Ung Châu của cả Đại Hạ hiện giờ còn đang có chiến sự, chỉ là nơi đó cát vàng mịt mù, điều kiện còn gian khổ hơn ở đây nhiều. Ở đó nếu không có người dẫn đường, đi vào chính là cửu t.ử nhất sinh.

Trương Võ hiểu, Tô đại tướng quân đây là cho hắn một con đường sống, cũng là để xem hắn có thể dựa vào bản sự của mình mà sống sót hay không. Cũng là lo lắng hắn ở lại đây sẽ tiếp tục bán mạng cho Ngụy công công. Giữa người với người, một khi đã có vết nứt thì rất khó quay lại như ban đầu.

...

Lại nói Tô Cửu Nguyệt sau khi ra khỏi Nhạc phủ, liền trực tiếp dắt ngựa đi về phía thư viện Hạo Viễn. Trên đường thấy có người bán kẹo đường, nàng còn móc ba đồng tiền lớn nhờ nặn cho một cái Tề Thiên Đại Thánh. Nhìn cái kẹo trên tay, nàng mỉm cười hài lòng, khen ông lão thợ thủ công một câu rồi vui vẻ rời đi.

Đến trước cổng thư viện, đám nho sinh trong học đường vẫn chưa tan học, nàng rất kiên nhẫn đứng chờ ngoài cửa hồi lâu, mãi cho đến khi thấy có người đi ra, mới tiến tới nhờ thư đồng gọi Ngô Tích Nguyên ra ngoài.

Tô Cửu Nguyệt dung mạo xuất chúng, đám thư đồng trong thư viện ai nấy đều nhớ rõ nàng, vừa thấy nàng tới, chưa đợi nàng mở lời đã trực tiếp nói: Tẩu t.ử, chị lại tới tìm Tích Nguyên huynh phải không?!

Tô Cửu Nguyệt ngượng ngùng mím môi gật đầu: Ừm, có thể làm phiền tiểu ca gọi giúp chị một tiếng không?

Thư đồng nhận lời ngay: Tẩu t.ử cứ chờ ở đây một lát, em đi gọi người giúp chị ngay.

Ngô Tích Nguyên ở thư viện của họ cũng là một nhân vật phong vân, ai mà không biết anh tình thâm ý trọng với phát thê của mình, đến cả tiểu thư đồng cũng vô cùng khâm phục anh.

Ngô Tích Nguyên vừa mới ôm hai quyển sổ cùng Mạnh Ngọc Xuân bước ra khỏi cửa phòng, đã bị thư đồng chặn lại. Nhìn là biết cậu nhóc vừa chạy lộc cộc tới, đến thở cũng chưa thông đã nói: Tích Nguyên huynh, tẩu t.ử tới rồi!

Giây sau, Mạnh Ngọc Xuân trực tiếp giật lấy sách từ tay Ngô Tích Nguyên, tặng cho anh một cái lườm như đã quá quen thuộc: Còn không mau đi đi.

Ngô Tích Nguyên cười sảng khoái: Vất vả cho đệ rồi, huynh đệ.

Nói xong, liền hớt ha hớt hải chạy ra phía cổng sơn môn. Vừa nhìn thấy Tô Cửu Nguyệt đang đứng bên ngoài, mặc một chiếc áo ngắn mỏng màu mỡ gà, bên dưới là chiếc váy xếp mười hai mảnh màu đỏ gạch, thắt lấy vòng eo nhỏ nhắn. Mắt anh tức khắc sáng rực lên, cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi tích tụ suốt những ngày qua thảy đều tan biến sạch sành sanh.

Tô Cửu Nguyệt thấy anh cũng vô cùng hưng phấn, đứng dưới bậc thềm nhảy cẫng lên vẫy vẫy tay với anh: Tích Nguyên!

Ngô Tích Nguyên chẳng còn lấy một điểm trầm ổn thường ngày, nhảy phắt từ trên bậc thềm xuống, muốn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn hằng đêm nhung nhớ kia, nhưng nghĩ tới dòng người qua lại, rốt cuộc vẫn kìm lại được. Anh chỉ đưa tay vén lọn tóc mai đang che mắt trên trán nàng, ôn nhu hỏi: Thê t.ử! Sao em lại tới đây?

Nếu không có việc gì, Cửu Nha định sẵn là không tới thăm anh đâu. Nghĩ tới đây, anh cư nhiên còn có chút xíu ủy khuất.

Sơn Tam

Tô Cửu Nguyệt mím môi đỏ cười rộ lên, trên mặt mang theo niềm vui sướng không hề che giấu: Nhạc đại ca giúp tìm thấy Trường Quý biểu ca rồi, nhà để em tới gửi đồ cho Trường Quý biểu ca, thuận tiện tới thăm anh luôn!