Ngô Tích Nguyên nghe thấy hai chữ thuận tiện mà lòng lạnh ngắt, nhưng nhìn dáng vẻ ngập tràn vui sướng của nàng, anh chỉ có thể cưng chiều mà bất lực b.úng nhẹ lên đầu mũi nàng một cái.
Em thật là, trong nhà vẫn tốt cả chứ?
Tô Cửu Nguyệt không kể cho anh chuyện bầy sói từng xuất hiện trong làng mấy ngày trước, chỉ khẽ cười một tiếng nhẹ tênh rồi nói: Mọi chuyện thảy đều tốt cả!
Ngô Tích Nguyên ở bên ngoài vốn luôn canh cánh chuyện gia đình, nghe nàng nói vậy mới trút được gánh nặng: Thế thì tốt rồi.
Tô Cửu Nguyệt lại cười nháy mắt với anh: Anh đoán xem em mang gì cho anh nào?
Ngô Tích Nguyên bấy giờ mới nhận ra ngay từ lúc thấy mình, tay trái nàng cứ luôn giấu phía sau lưng, anh tò mò định lách qua để xem cho bằng được: Mang gì thế?
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt lùi lại một bước, đưa tay phải chặn trước n.g.ự.c anh: Đã bảo để anh đoán, anh không được giở trò đâu đấy.
Ngô Tích Nguyên chỉ đành chắp tay chịu thua: Thê t.ử tốt, anh thực sự đoán không ra, hay là em cứ cho anh xem một cái đi?
Tô Cửu Nguyệt tinh nghịch chớp mắt: Đến cái này cũng không đoán được, phu quân, sao anh lại ngốc đi rồi?
Ngô Tích Nguyên bất lực xòe tay: Nhìn thấy thê t.ử là đầu óc anh không xoay chuyển nổi nữa rồi.
Tô Cửu Nguyệt thẹn thùng lườm anh một cái: Cũng may là em không ở đây, nếu không e là anh thi không đỗ mất.
Nói xong, nàng lại thấy nói vậy không ổn, vội vàng phì phì hai tiếng: Xem em kìa, nói cái gì không biết, phu quân nhà em nhất định sẽ đỗ đạt mà!
Ngô Tích Nguyên nhìn bộ dạng nghiêm túc lại có chút hối hận của nàng, chỉ thấy vô cùng đáng yêu, anh đưa tay nhéo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của nàng rồi mới nói: Cô bé ngốc, rốt cuộc em mang đồ tốt gì tới cho anh, cho anh xem nào?
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới lôi cái kẹo đường đã cầm suốt dọc đường từ sau lưng ra: Đây! Tặng anh này!
Ngô Tích Nguyên nhìn cái kẹo đường bị nhét vào tay, trong lòng có chút dở khóc dở cười, anh đâu còn là trẻ con nữa, sao nàng lại mua kẹo đường cho anh chứ. Chỉ là đối diện với gương mặt rạng rỡ niềm vui của thê t.ử, anh làm sao có thể nói ra lời gì làm nàng mất hứng.
Anh còn chưa kịp mở lời, đã nghe Tô Cửu Nguyệt nói tiếp: Các anh ngày thường đọc sách vất vả lắm, hay là ăn cái kẹo đường cho ngọt lòng một chút?
Ngô Tích Nguyên nghe xong lời này thì ngẩn ra một thoáng, nụ cười nơi khóe môi dần dần lan tỏa rộng mở. Anh đâu có thấy khổ cực, trong tay có kẹo, trong lòng có nàng, cha nương thảy đều bình an, tương lai phía trước đầy hứa hẹn.
Muốn anh thấy ngọt ngào, đâu cần phải ăn kẹo. Anh chợt lên tiếng.
Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu, mở to đôi mắt nhìn anh, đáy mắt thảy đều là vẻ ngây thơ mịt mờ. Ánh hoàng hôn rạng rỡ trải dài trên thân hình hai người, kéo bóng họ đổ xuống thật dài, thật dài.
Vậy thì phải làm thế nào?
Ngô Tích Nguyên liếc nhìn xung quanh một lượt mới ghé sát tai nàng, hơi thở phả ra khiến vành tai nàng ngứa ngáy, làm nàng vô cớ đỏ bừng mặt.
Hôn anh một cái.
Giọng nói cố ý trầm xuống vang lên bên tai, nàng hệt như một chú mèo nhỏ giật mình, tức khắc nhảy lùi lại nửa bước.
Ngô Tích Nguyên mặt đầy ý cười nhìn thê t.ử nhà mình, chỉ thấy nàng mặt mày đỏ lựng, dáng vẻ thẹn thùng diễm lệ đủ để bất kỳ nam nhân nào cũng phải ngoái nhìn. Anh bỗng nhiên chỉ muốn nhét nàng vào lòng giấu đi, không cho bất kỳ ai nhìn thấy.
Anh... anh nói bậy bạ gì đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đối mặt với sự khiển trách của thê t.ử, Ngô Tích Nguyên vẫn giữ nụ cười trên mặt: Phải phải phải, là anh nói bậy, chỉ là quá nhớ nhung Cửu Nguyệt thôi mà.
Tô Cửu Nguyệt cúi đầu, khóe môi cũng cong lên. Nàng mím môi suy tính một lát mới nói với Ngô Tích Nguyên: Anh ghé tai lại đây.
Thê t.ử muốn nói thầm với mình, Ngô Tích Nguyên làm sao không nghe theo, anh lập tức nghiêng người ghé tai lại gần. Chỉ nghe thấy Tô Cửu Nguyệt có chút ngượng ngùng nói: Tháng sau đại tẩu định sẵn là sinh rồi, lúc đó nhà ngoại đại tẩu chắc chắn sẽ có người qua, em có thể tới đây chăm sóc anh rồi!
Ngô Tích Nguyên làm sao không hiểu tâm tư nhỏ bé của nàng, anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng, lọt vào tai Tô Cửu Nguyệt, niềm hân hoan này hệt như được phóng đại lên gấp bội. Nàng đột ngột ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp vẻ phấn khích nơi đáy mắt anh, nàng đắc ý vểnh cằm lên: Em biết ngay là anh cũng vui mà!
Ngô Tích Nguyên đưa cái kẹo đường trong tay tới bên môi nàng, nói: Tự nhiên là vui rồi, anh vui lắm chứ, chỉ mong ngày mai em tới ngay lập tức.
Tô Cửu Nguyệt cười rộ lên: Thế sao được, anh còn phải nhớ thêm ít ngày nữa. Tất nhiên rồi, đừng có mải nhớ em, còn phải nghiêm túc đọc sách đấy nhé!
Nói xong nàng lại đẩy cái kẹo đường ra: Em không ăn, cái này là đặc biệt mua cho anh mà.
Ngô Tích Nguyên ăn miếng đầu tiên, rồi lại đưa tới bên môi nàng: Cùng ăn đi, kẹo mới càng ngọt.
Thật sao? Tô Cửu Nguyệt hồ nghi nhìn anh một cái.
Ngô Tích Nguyên lại trịnh trọng gật đầu: Tự nhiên là thật rồi, anh đã bao giờ lừa em đâu chứ?
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới c.ắ.n một miếng, rồi nghiêm túc nếm thử hồi lâu mới nhìn anh nói: Hình như... đúng là ngọt hơn một chút thật.
Đôi vợ chồng trẻ nhìn nhau mỉm cười, khách bộ hành qua lại xung quanh dường như thảy đều trở thành phông nền mờ nhạt...
Tối hôm đó, Tô Cửu Nguyệt không ở lại thành Ung Châu, một là sợ làm lỡ dở việc đọc sách của Ngô Tích Nguyên, hai là vì đại tẩu ở nhà dạo này có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào, nàng sợ người nhà bận không xuể.
Ngô Tích Nguyên đưa nàng tới cổng thành, thấy trời không còn sớm nữa cũng không dám níu nàng nói chuyện thêm, sợ nàng về quá muộn phải đi đường đêm. Tô Cửu Nguyệt nhấc gùi đào từ lưng Hồng Hồng xuống: Chỗ đào này là sáng sớm cha ra vườn hái cho anh đấy, cốt để anh được ăn miếng tươi ngon.
Ngô Tích Nguyên ôm lấy chiếc gùi, trong lòng vô cùng mãn nguyện: Em về cũng thay anh cảm ơn cha nhé.
Biết rồi ạ.
Vậy em mau về đi, trời không còn sớm nữa.
...
Mãi đến khi nhìn theo bóng Tô Cửu Nguyệt đi xa, Ngô Tích Nguyên mới luyến tiếc ôm gùi quay về thư viện.
Lúc Tô Cửu Nguyệt về tới nhà, mặt trời đã lặn xuống quá nửa. Nàng vừa vào cửa đã thấy Xuân Mai tỷ tỷ đi đưa trà cho Tống tướng quân, xong xuôi còn cứ nhất quyết muốn nói với người ta vài câu. Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, mặc dù theo nàng thấy thì nói vài câu chẳng sao, nhưng... miệng đời đáng sợ nha... Nàng bắt buộc phải nhắc nhở Xuân Mai tỷ tỷ vài câu, để cô sau này cũng chú ý một chút.
Tống Khoát rõ ràng cũng không kiên nhẫn nói chuyện với cô, chỉ là nể mặt người Ngô gia nên mới tùy ý ứng đáp vài lời. Hắn vừa ngẩng đầu thấy Tô Cửu Nguyệt đã về liền chào hỏi nàng một tiếng: Ngô phu nhân.
Xuân Mai bấy giờ mới nhìn ra cửa, thấy Cửu Nguyệt đã về liền tung tăng chạy tới: Cửu Nha, em cuối cùng cũng về rồi, không có em ở đây đúng là chán c.h.ế.t đi được.
Tô Cửu Nguyệt mỉm cười kéo cô vào phòng: Đi đi đi, xem em mang gì về cho tỷ này?
Xuân Mai tức khắc hớn hở, đi theo nàng vào phòng: Chị em tốt, đi chơi còn không quên mang quà cho chị, mang thứ gì tốt thế? Mau cho chị xem nào?
Tô Cửu Nguyệt vừa vào phòng liền mở bao nải nhỏ mang về ra, từ bên trong lấy ra một chiếc hộp nhỏ xíu: Tỷ xem đây là gì nào?