Vừa nghe thấy ba chữ "nữ oa oa", Từ thị cả người đều cứng đờ. Sao mà... lại là một nữ oa oa!
Lưu Thúy Hoa thấy sắc mặt bà không tốt, còn tưởng bà lo lắng nhà mình thiên vị sẽ bạc đãi con gái bà, liền lập tức tiến lên một bước đỡ lấy cánh tay bà, dẫn bà ngồi xuống ghế, mới mỉm cười nói: Thông gia mẫu, hôm nay Chiêu Đệ chính là công thần của nhà tôi, thực sự là khổ cho con bé rồi, cũng nhờ bà nuôi dạy con gái tốt, mới hời cho nhà tôi.
Nghe xong lời này, sắc mặt Từ thị hơi dịu lại, thở dài một tiếng, chân tình thiết ý nói: Phải là con bé Chiêu Đệ này gả vào cửa Ngô gia các vị mới là phúc phận của nó mới đúng.
Phải biết năm xưa khi bà sinh hạ đứa con gái đầu lòng, mẹ chồng bà đã ở bên ngoài ném đồ đạc loảng xoảng, đến khi bà sinh đứa con gái thứ hai, mẹ chồng trực tiếp đuổi khéo người nhà ngoại bà về. So sánh ra thì thái độ của Ngô gia thực sự là tốt vô cùng.
Lưu Thúy Hoa nghe bà nói vậy cũng vô cùng mãn nguyện, mỉm cười chào mời: Thông gia mẫu, tôi để Cửu Nha xào vài món, chắc hẳn bà cũng đang lo cho Chiêu Đệ, hay là bà cứ vào thăm con bé trước đã?
Từ thị vâng một tiếng. Nhà ngoại phải có người tới chăm sóc con gái ở cữ, nghĩa là hai mẹ con bà những ngày tới thảy đều sẽ ở lại Ngô gia. Bà và lão Tứ xách bao nải nhỏ bước vào phòng.
Đại Thành vẫn luôn ghi nhớ lời nương dặn, lo lắng mang hơi lạnh trên người lây sang đứa nhỏ nên căn bản không dám đưa tay bế, chỉ buông tay đứng bên giường nhìn đứa con gái nhỏ ngoan ngoãn, mặt đầy vẻ từ ái.
Thế nhưng tất cả những điều này lọt vào mắt Trần Chiêu Đệ lại thành ra anh đang chê bai cô sinh con gái, đến mức cả bế cũng chẳng muốn bế lấy một cái. Đại Thành lại là hạng vụng miệng, thấy cô không nói lời nào chỉ tưởng cô mệt nên cũng không dám mở lời.
Vừa vặn lúc này, Từ thị dẫn theo con gái lão Tứ vén rèm bước vào. Đại Thành thấy bà tới, lập tức cung kính nhường chỗ bên giường: Nương, bà tới rồi ạ.
Từ thị biết đứa con rể này là người thành thật đôn hậu, con gái theo anh tuy sẽ không có tiền đồ gì lớn lao nhưng định sẵn cũng sẽ không phải chịu khổ cực gì. Bà gật đầu: Tôi tới thăm Chiêu Đệ.
Đại Thành biết ba mẹ con họ chắc chắn có chuyện riêng tư muốn nói, mình ở lại cũng không tiện, bèn bảo: Con đi lấy ấm nước nóng, bà cứ ngồi đi ạ.
Mãi đến khi nghe tiếng Đại Thành bước ra khỏi cửa, Trần Chiêu Đệ mới không kìm được nữa mà tuôn nước mắt. Từ thị thấy vậy liền sốt sắng, vội hỏi: Chiêu Đệ, con làm sao thế này? Đang ở cữ không được khóc đâu đấy!
Trần Chiêu Đệ chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn ứ, hận không thể nói hết ra cho nhẹ lòng. Nghe lời nương, cô mới sụt sịt mũi, tự trách: Nương, đều tại cái bụng con không tranh khí, lần này lại sinh ra một nữ oa oa.
Sơn Tam
Từ thị nghe vậy cũng thở dài một tiếng, thời buổi này nhân ngôn khả úy mà.
Tôi thấy mẹ chồng con cũng là người tốt, định sẵn sẽ không vì con sinh nữ oa oa mà hà khắc với con đâu, con cứ lo dưỡng thân cho tốt. Đợi qua nửa năm nữa, vào đông rồi lại m.a.n.g t.h.a.i đứa nữa, con còn trẻ, thiếu gì cơ hội, đừng có vì chuyện này mà thương thần.
Họa chăng nghe được lời này, Trần Chiêu Đệ mới dần nín khóc: Mùa đông ngoài đồng không có việc làm, Đại Thành chắc chắn phải vào thành tìm việc, mình con thì làm sao mà m.a.n.g t.h.a.i được chứ?
Từ thị nghe xong, chỉ hận không thể dùng ngón tay chọc cho cái não kia tỉnh ra! Sao bà lại sinh ra cái đứa hồ đồ thế này?
Nó dù có vào thành làm việc thì cũng có ngày quay về, lúc đó hai đứa tranh thủ là được. Phụ nữ nhà mình thảy đều dễ thụ thai, con nhìn con với mấy đứa em con xem, chẳng phải đều do nương mỗi năm sinh một đứa đó sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Tứ Niệm Đệ nghe lời nương và đại tỷ, không nhịn được hiếu kỳ xen mồm một câu: Nương, đại tỷ, con thấy vị tẩu t.ử ở nhị phòng kia chẳng phải cũng đang m.a.n.g t.h.a.i sao? Nếu cô ấy sinh được nam oa oa, Ngô gia chắc chắn cũng sẽ không giục giã tỷ nữa đâu.
Từ thị nghe Niệm Đệ nói vậy, lập tức quay lại lườm cô một cái: Cái con bé ranh này thì biết cái gì? Con trai người khác sinh sao có thể giống con mình sinh được? Nếu sau này phân gia, đến cả người chống đỡ môn hộ cũng không có.
Niệm Đệ bị ngữ khí của nương làm cho hoảng sợ, vội cúi đầu, nhưng miệng vẫn nhỏ giọng lẩm bẩm: Nhưng mà hôm nay tỷ tỷ sinh con lâu như vậy, con thực sự bị dọa sợ rồi.
Từ thị nghe vậy cũng dần im lặng, hồi lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng, nhìn đứa nhỏ đang ngoan ngoãn ngủ trên giường: Đây đều là cái số của đàn bà mà!
Tô Cửu Nguyệt vốn định qua gọi mẹ con Từ thị đi ăn cơm, vừa vặn nghe được câu này, nhất thời không biết có nên vào hay không. Đành đứng ngoài cửa đợi một lát mới cất tiếng gọi: Thẩm t.ử, ăn cơm thôi ạ.
Từ thị vâng một tiếng, đứng dậy khỏi ghế, từ trên cao nhìn xuống dặn dò con gái đang nằm: Con cứ ngủ một lát đi, đừng có suy nghĩ quá nhiều, đợi lát nữa nương quay lại sẽ giúp con thay y phục.
...
Cả đại gia đình ngồi vào bàn ăn, Tô Cửu Nguyệt và Xuân Mai bưng thức ăn lên. Hôm nay Ngô gia thêm người, dẫu là nữ oa oa nhưng dù sao cũng là được Bồ Tát quyến luyến, Lưu Thúy Hoa vui mừng từ tận đáy lòng. Bà dặn Cửu Nguyệt xào một món thịt, món ăn vừa bưng lên cả căn phòng thảy đều sực nức mùi thơm.
Tống Khoát nhìn mâm cơm thịnh soạn trên bàn, cũng thuận miệng hỏi một câu: Hôm nay là ngày mấy rồi?
Tô Cửu Nguyệt bấm đốt ngón tay tính toán, mắt sáng lên, mỉm cười nói: Là mùng sáu tháng bảy ạ.
Xuân Mai nghe vậy tay cũng khựng lại, cảm thán: Nếu sinh vào ngày mai thì mới thực là tốt nhé! Vừa vặn là tiết Khất Xảo!
Lưu Thúy Hoa cười lườm cô một cái: Cái con bé này, sinh ngày mai chẳng phải chỉ được đón một cái Tết thôi sao? Sinh hôm nay thì có thể đón cả hai cái.
Xuân Mai nghe xong rõ ràng đã bị bà thuyết phục, vô cùng tán đồng gật đầu: Người nói cũng phải, xem ra vẫn là sinh hôm nay thì tốt hơn.
Mọi người nghe cô nói vậy thảy đều bật cười theo. Đại Thành lua vài miếng cho xong bát cơm rồi đứng dậy, nói với cha nương: Thê t.ử con chắc cũng đang đói rồi, con đi bưng cho cô ấy bát cơm.
Tô Cửu Nguyệt vội đặt bát đũa xuống, nói với Đại Thành: Đại ca, trong nồi sau có hầm canh gà, anh bưng cho đại tẩu một bát nhé.
Từ thị nhìn bầu không khí của Ngô gia, trong lòng thực sự ngưỡng mộ không thôi, lại càng cảm khái trong lòng: Vẫn là Lưu Thúy Hoa tốt số, một hơi sinh được ba nam oa oa, trong nhà nói một lời là nặng tựa nghìn vàng. Chẳng bù cho bà, những năm trước khi chưa có con trai, đến cả bữa cơm cũng chẳng được ngồi vào bàn.
Lưu Thúy Hoa thấy hai mẹ con họ không nói gì, tưởng bà còn khách sáo, bèn đích thân gắp cho mỗi người một miếng thức ăn, bảo: Thông gia mẫu, bà nếm thử tay nghề của đứa con dâu út nhà tôi đi, con bé nấu ăn trước nay vẫn luôn cực kỳ tốt.
Từ thị bấy giờ mới hoàn hồn, cầm đũa gắp một miếng, vừa mới đưa vào miệng cũng chẳng rõ đã kịp nếm vị chưa đã vội vàng gật đầu lia lịa: Cực kỳ tốt ạ.