Bà thích ăn là tốt rồi, Tam nhi tức phụ nhà tôi trước đây chưa từng gặp bà, tôi còn lo những món này không hợp khẩu vị của bà đấy!
Lưu Thúy Hoa đối với thông gia trước nay thảy đều cực tốt, mùa đông năm ngoái, bà còn bảo ba cô con dâu mang rất nhiều lương thực sang nhà ngoại, thực khiến người ta phải ghen tị không thôi. Hòng chừng mười dặm tám làng, ai nấy đều muốn làm thông gia với bà, chỉ hận bà mới sinh được ba đứa con trai, sao không sinh lấy mười đứa tám đứa cho rồi.
Dùng xong bữa tối, cơn mưa bên ngoài cũng dần tạnh hẳn. Trong nhà dù sao cũng thêm người, mọi người đều kéo nhau đi xem tiểu oa oa, Tô Cửu Nguyệt và Xuân Mai vào bếp rửa sạch bát đũa rồi thu dọn gọn gàng.
Nàng còn chưa dọn dẹp xong, một lát sau, Đào Nhi đã hớt ha hớt hải từ bên ngoài chạy vào, ống quần và giày thảy đều lấm lem bùn đất. Cô bé vừa vào cửa đã hưng phấn reo lên: Tam thẩm thẩm, Tam thúc của con về rồi!
Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra, không phải ngày lễ ngày tết gì, sao anh lại đột nhiên quay về?
Trái lại Lưu Xuân Mai bên cạnh phản ứng nhanh hơn, cô dùng khuỷu tay hích Tô Cửu Nguyệt một cái, nháy mắt ra hiệu: Ngẩn ra đó làm gì, còn không mau ra ngoài xem thử?
Tô Cửu Nguyệt lúc này mới hoàn hồn, nhe răng cười với cô, túm gấu váy chạy biến ra ngoài cửa.
Nàng vừa mới chạy ra sân đã thấy thân hình cao lớn của Ngô Tích Nguyên từ ngoài cửa bước vào, trên người khoác một chiếc áo tơi, ống quần xắn lên quá nửa. Mắt nàng sáng rực, lao thẳng tới trước mặt anh, ngẩng đầu hỏi: Sao anh lại đột nhiên về thế? Bên ngoài còn đang mưa, lẽ nào có chuyện gì gấp sao?
Hỏi vậy, nàng cũng thực sự sốt ruột, chuyện có thể khiến Tích Nguyên đội mưa chạy về định sẵn chẳng phải việc tầm thường. Nàng tự nhiên nghĩ tới hai vị đồng môn không làm người ta bớt lo kia, sự lo lắng hiện rõ mồn một trên mặt: Có phải có người bắt nạt anh không?
Ngô Tích Nguyên vốn muốn ôm nàng một cái, nhưng nghĩ tới chiếc áo tơi trên người đang ướt sũng nên đành từ bỏ ý định. Nhìn bộ dạng lo lắng của nàng, anh mới vội nắm lấy tay nàng, ôn nhu nói: Thê t.ử, em đừng cuống. Anh không sao cả, chỉ là mai là ngày lễ, anh về thăm nhà thôi.
Quá tiết? Tô Cửu Nguyệt lúc này mới nhớ ra ngày mai chính là tiết Khất Xảo.
Tiết Khất Xảo còn được gọi là Nữ Nhi tiết, đêm nay rất nhiều cô gái nhỏ sẽ bắt nhện hỷ cho vào hộp nhỏ, ngày hôm sau mới xem mạng nhện đó kết dày hay thưa. Những năm trước ở nhà mẹ đẻ, nàng làm gì có tâm trí đâu mà đi bắt nhện hỷ, Nữ Nhi tiết gì đó cũng chẳng liên quan gì tới nàng. Con người ta chỉ khi bụng dạ no đủ mới bắt đầu chú trọng đến cảm giác nghi thức của các ngày lễ.
Ngô Tích Nguyên thấy nàng lúc đầu ngơ ngác sau mới vỡ lẽ, không nhịn được lại nhéo khuôn mặt nhỏ của nàng: Vừa nãy làm gì thế? Sao tay nhỏ sờ vào lại lạnh giá thế này?
Tô Cửu Nguyệt mỉm cười với anh: Em vừa mới rửa bát xong, tay tự nhiên là lạnh rồi.
Nói xong, nàng cũng không đợi được mà muốn chia sẻ niềm vui hôm nay với Ngô Tích Nguyên: Tích Nguyên, hôm nay đại tẩu sinh một tiểu oa oa rồi!
Kiếp trước ngày sinh của Anh Đào nhà đại tẩu chính là mùng sáu tháng bảy, Ngô Tích Nguyên cũng là tính toán ngày giờ để về. Sáng sớm nay vừa thức dậy, Mạnh Ngọc Xuân đã tựa bên cửa sổ vừa đọc sách vừa trêu chim. Thấy Ngô Tích Nguyên dậy, hắn mới cười nói với anh: Mai là Thất Tịch rồi, hạng cô gia quả nhân như chúng ta thì không sao, chứ anh đã có thê t.ử rồi mà còn cùng chúng ta tụng kinh trong cái miếu hòa thượng này, quả thực thê t.h.ả.m.
Ngô Tích Nguyên không thèm đếm xỉa đến hắn, tự mình sắp xếp những sổ sách lát nữa cần dùng, Mạnh Ngọc Xuân lại không chịu buông tha mà trêu chọc: Nghe bảo Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm giờ này thảy đều có chim hỷ thước giúp đỡ gặp mặt một lần, sao anh tội nghiệp thế này chẳng có ai giúp sao? Hay là để Kim Cương của chúng ta giúp anh một tay?
Sơn Tam
Ngô Tích Nguyên hừ một tiếng, dứt khoát buông sách ra khỏi cửa. Sau đó, anh đi xin phu t.ử nghỉ một buổi rồi về nhà. Bên ngoài trời mưa, anh đi lại không thuận tiện nên đã xin quá giang một chuyến xe bò ở cổng thành. Vị đại thúc kia cũng là người hảo tâm, vốn dĩ chở anh về ít nhất cũng mất mười lăm đồng tiền lớn, nhưng vị đại thúc nể tình anh là người đọc sách nên chỉ thu mười đồng. Nếu là trước kia, mười đồng tiền lớn Ngô Tích Nguyên định sẵn không nỡ, nhưng nay đã khác xưa, mùng một họ vừa mới lĩnh bổng lộc tháng này của Tú tài, trong tay cũng coi là dư dả. Anh còn thuận tiện mua chút đồ trong thành cho người nhà, cứ thế hớt ha hớt hải chạy về. Không thể lúc nào cũng đợi thê t.ử tới thăm mình, dẫu hiện giờ việc học có bận rộn nhưng khi nhớ thê t.ử, anh định sẵn có thể bài trừ vạn nan để về gặp nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cái miệng nhỏ của Tô Cửu Nguyệt đóng mở liên tục, mặt mày hân hoan, người không biết chắc còn tưởng chính nàng sinh được tiểu oa oa ấy chứ!
Là một nữ oa oa, sinh ra đẹp lắm, đôi mắt giống đại ca, mấy anh em các anh đôi mắt thảy đều giống nương, thật đẹp. Người ta đều bảo, nữ oa oa giống cha thì sau này phúc khí lớn!
Ngô Tích Nguyên nghe nàng nói vậy cũng cười theo: Thích nữ oa oa sao?
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, rồi lại lắc đầu: Chỉ cần không quấy khóc, nam oa oa hay nữ oa oa em thảy đều thích.
Ngô Tích Nguyên thâm dĩ vi nhiên, trẻ con mà quấy khóc lên thì thực sự quá đau đầu. Nói đoạn, Tô Cửu Nguyệt liền ra tay giúp anh cởi chiếc áo tơi trên người: Y phục và giày của anh thảy đều ướt hết rồi phải không? Đi, chúng ta về phòng thay đồ trước đã.
Ngô Tích Nguyên được nàng đẩy vào phòng, vừa mới bước vào đã nhận ra điều bất thường. Hình như... có người chiếm giường của anh rồi!
Mấy ngày nay nhà có khách sao?
Tô Cửu Nguyệt vừa đi tới trước tủ tìm y phục cho anh vừa đáp: Vâng, Xuân Mai tỷ tỷ qua đây, nhà đông người không có chỗ ngủ nên nương để tỷ ấy ngủ cùng em.
Ngô Tích Nguyên đứng trước giường, rơi vào trầm tư.
Vậy tối nay... anh ở đâu?
Tô Cửu Nguyệt: ...
Ai bảo anh đột nhiên quay về? Lúc này nàng thực sự chẳng biết phải thu xếp cho anh thế nào nữa.
Lát nữa em hỏi nương xem sao. Tô Cửu Nguyệt nhỏ giọng nói.
Hiện giờ đại tẩu đã sinh, người nhà ngoại đại tẩu cũng tới, chắc chắn phải ở lại đây vài ngày. Nhất thời, trong nhà thực sự có chút không đủ chỗ ở.
Ngô Tích Nguyên thay bộ y phục sạch sẽ trước, rồi mới tỉ mỉ dặn dò: Xuân Mai gọi anh là biểu ca, em lại gọi cô ấy là tỷ tỷ, chẳng phải là loạn hết cả rồi sao?
Tô Cửu Nguyệt: ...
Trước đây nàng thực sự không để ý chuyện này, chỉ thấy Xuân Mai lớn tuổi hơn mình nên gọi một tiếng tỷ tỷ cũng là lẽ thường. Nhưng vì nàng đã gả cho Tích Nguyên, tự nhiên phải theo bối phận của anh, nếu không Tích Nguyên chẳng phải chịu thiệt sao? Nghĩ vậy, nàng trịnh trọng gật đầu: Em nhớ rồi, sau này gọi cô ấy là Xuân Mai.
Ngô Tích Nguyên nhìn bộ dạng nghiêm túc của nàng, thực sự không nhịn được mà bật cười khẽ, cưng chiều đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của nàng rồi mới nói: Em thích gọi thế nào thì gọi, không sao cả.
Bất kể Cửu Nguyệt gọi cô ấy là gì, Xuân Mai thấy anh chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn gọi một tiếng biểu ca sao.