Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 473: Xỏ lỗ tai



Niệm Đệ mới mười hai tuổi, còn nhỏ hơn Tô Cửu Nguyệt hai tuổi, nhìn dáng vẻ mặt đầy ngưỡng mộ của cô bé, trong lòng Tô Cửu Nguyệt cũng có chút không phải hương vị.

Nhà ngoại của đại tẩu rốt cuộc thế nào nàng không rõ lắm, nhưng những năm qua phàm là ai tên Chiêu Đệ, những ngày tháng ở nhà đa phần đều không mấy dễ chịu. Huống chi nhà họ sinh liền năm cô con gái chỉ để cầu một mụn con trai, những cô gái này lại càng khó sống hơn.

Nàng vốn không có ý khoe khoang đôi nhị đặng của mình, đây là đồ phu quân tặng, đến cả người khác chạm vào nàng cũng không nỡ. Nghe Niệm Đệ hỏi, nàng khẽ ừ một tiếng, sau đó mỉm cười nói: Muội cũng thích sao? Chỗ tỷ còn một đôi nữa, nếu muội thích tỷ tặng cho muội, chỉ cần muội không chê là đồ tỷ từng đeo qua là được.

Niệm Đệ nghe vậy vội vàng xua tay: Không không không, tỷ tỷ... muội... muội không phải ý đó, muội không có muốn đồ của tỷ.

Tô Cửu Nguyệt bước tới nắm lấy tay cô bé: Phải phải phải, muội không muốn, là tỷ nhất định muốn tặng cho muội. Trước đây khi tỷ ở Ung Châu tự mình mua, không phải vật giá trị gì đâu, muội đừng từ chối nữa, cứ nhận lấy đi.

Tay Niệm Đệ làm quen việc nặng, vô cùng thô ráp, vừa chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của Tô Cửu Nguyệt, cô bé lại càng thêm rụt rè, chỉ sợ tay mình sẽ chạm làm đau nàng. Tô Cửu Nguyệt sờ thấy cũng có vài phần xót xa, không khỏi nghĩ tới bản thân mình lúc nhỏ, đôi tay cũng hệt như vậy, mãi sau này tới Ngô gia, chỉ làm những việc nội trợ như nấu cơm, lúc này mới dần dần dưỡng tốt lên được chút ít.

Thấy cô bé rụt rè muốn rụt tay lại, nàng phản tay nắm lấy tay cô bé thật c.h.ặ.t: Muội muội, muội đi theo tỷ.

Niệm Đệ còn chưa kịp phản ứng đã bị nàng kéo về phòng mình. Niệm Đệ đứng ở cửa đ.á.n.h giá căn phòng, trong phòng thu xếp vô cùng ngăn nắp, trên ghế còn được nàng tỉ mỉ dùng những mảnh vải vụn ghép thành một tấm đệm ngồi.

Tô Cửu Nguyệt vừa vào phòng liền buông tay cô bé ra, tự mình đi về phía tủ gỗ. Trên tủ đặt một chiếc tráp gỗ, nàng mở tráp ra, bên trong là những phấn son nước hoa nàng lục tục mua suốt nửa năm qua, cùng với những nhung hoa tự mình đi chợ mua được.

Nàng từ bên trong lấy ra một đôi nhị đặng, là món đồ nàng mua từ trước, bên trên đính hai hạt san hô đỏ. Nàng mang tới đưa cho Niệm Đệ: Muội thử cái này xem.

Niệm Đệ đâu có dám nhận, từ nhỏ người khác cho đồ cô bé đều không dám lấy, nếu để nương biết được định sẵn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô bé mất. Bởi vì họ không trả nổi lễ, gia đình cũng sẽ không tiêu tiền vào hạng nhi nữ như bọn họ.

Cô bé cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau, ấp úng nói: Tỷ tỷ, muội không thể lấy đồ của tỷ, nương muội sẽ mắng muội mất.

Tô Cửu Nguyệt lại bảo: Lát nữa tỷ tự khắc sẽ nói với nương muội, muội đừng từ chối nữa, cứ nhận lấy là được.

Niệm Đệ không nói lời nào, Tô Cửu Nguyệt lại nói: Lại đây, tỷ giúp muội đeo lên thử xem.

Niệm Đệ để mái tóc mái rất dày, vừa cúi đầu liền không nhìn rõ thần sắc trên mặt. Tô Cửu Nguyệt đưa tay vén lọn tóc mai của cô bé ra sau tai, chằm chằm nhìn vào tai cô bé mới phát hiện ra hóa ra cô bé cư nhiên vẫn chưa có lỗ tai.

Thông thường người nhà sẽ giúp trẻ nhỏ xỏ lỗ tai từ sớm, Tô Cửu Nguyệt lúc nhỏ cũng không được gia đình coi trọng, lỗ tai của nàng là sau này Nhạc phu nhân giúp nàng xỏ. Nàng chau mày, ngày thường quả thực không để ý đại tẩu có lỗ tai hay không, nhưng nhi nữ mà đến cả lỗ tai cũng không cho xỏ, vị miễn cũng là quá không được coi trọng rồi.

Trong lòng Tô Cửu Nguyệt đột nhiên dâng lên một luồng khí, nàng nắm tay Niệm Đệ nói với cô bé: Không sao đâu, để tỷ giúp muội xỏ.

Niệm Đệ vừa mừng vừa sợ, cảm xúc vô cùng kích động, nhất thời cư nhiên không biết trả lời nàng thế nào. Tô Cửu Nguyệt dắt cô bé đi được hai bước mới sực nhớ ra điều gì, bèn hỏi cô bé: Đúng rồi, tỷ chỉ mải tự nói, cư nhiên cũng chưa hỏi muội, muội có muốn xỏ lỗ tai không?

Hỷ Muội lúc nhỏ rất sợ đau, lúc xỏ lỗ tai cứ lần khân mãi đến tận tám tuổi, thấy ai ai cũng có mà mình chưa có bấy giờ mới nài nỉ Tưởng nãi nãi xỏ cho. Niệm Đệ rối rắm hồi lâu, trong lòng Tô Cửu Nguyệt cũng thấy hòng chừng là mình ép người quá đáng rồi, bèn nói với cô bé: Không sao đâu, nếu muội sợ đau thì chúng ta không xỏ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nào ngờ Niệm Đệ hệt như lấy hết can đảm, gật đầu một cái, ánh mắt nhìn Tô Cửu Nguyệt kiên định chưa từng thấy.

Em muốn.

Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới nhe răng cười: Vậy thành, lát nữa muội đừng có sợ đau đấy nhé.

Nàng trước tiên lấy một cây kim ra, lại vào bếp lấy một hạt hoa tiêu, rồi bắt đầu ra tay. Dùng hoa tiêu ấn lên thùy tai, ra sức day nghiền. Đợi đến khi thùy tai trở nên mỏng tang, mới châm đèn dầu, dùng lửa hơ cây kim một chút, thổi cho hơi nguội đi, mạnh tay một cái, xuyên qua.

Niệm Đệ vừa mới đau quá kêu lên một tiếng, Tô Cửu Nguyệt đã đem đôi nhị đặng kia đeo lên cho cô bé.

Trông cũng không tệ nhé!

Niệm Đệ chỉ thấy trên tai trĩu nặng, khác hẳn với lúc bình thường. Cô bé theo bản năng lắc lắc, thùy tai tê tê rồi dần dần bắt đầu có cảm giác đau. Nhưng khóe môi cô bé lại dần dần cong lên, đây đại khái là việc phản nghịch nhất mà cô bé từng làm trong đời.

Tô Cửu Nguyệt thấy cô bé cười cũng cười theo: Đẹp lắm!

Niệm Đệ chân thành cảm ơn nàng: Cảm ơn tỷ, Cửu Nguyệt tỷ tỷ.

Tầm mắt Tô Cửu Nguyệt từ đôi tai dời lên khuôn mặt cô bé: Đừng khách sáo.

Hai người một hồi loay hoay, canh gà ninh trong nồi cũng đã hầm xong rồi, Tô Cửu Nguyệt múc ra một bát canh gà, đem phần chưa bỏ gia vị chuyên môn gửi cho đại tẩu trước, sau đó mới bỏ bát giác hồi hương các loại gia vị vào nồi tiếp tục ninh. Đây là lúc nãy nương nàng đặc biệt dặn dò, bảo là tuyệt đối không được bỏ những thứ đó, cẩn thận kẻo làm mất sữa của đứa trẻ.

Niệm Đệ bưng bát canh gà, cẩn thận từng chút một đi sang phòng đại phòng. Từ lúc bước vào cửa, cô bé đã nín thở cúi đầu chỉ mong sao giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình xuống mức thấp nhất. Chỉ là khoảnh khắc cô bé đưa bát canh gà qua, tầm mắt của nương và đại tỷ vẫn rơi trúng vào thùy tai cô bé.

Ai xỏ lỗ tai cho mày? Đôi nhị đặng này là của ai?! Từ thị ngữ khí bất thiện chất vấn, bà đối với con gái mình chưa bao giờ có nhiều kiên nhẫn.

Sơn Tam

Cả người Niệm Đệ cứng đờ, liền nghe Từ thị tiếp tục thúc giục: Nói!

Niệm Đệ bấy giờ mới ấp úng đáp: Là Cửu Nguyệt tỷ tỷ...

Tiểu hồ ly... Từ thị theo bản năng định mắng Tô Cửu Nguyệt vài câu, lại bị Trần Chiêu Đệ nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay.

Nương, thận ngôn, mẹ chồng con rất thích Tam đệ muội đấy ạ.

Từ thị bấy giờ mới chau mày nói: Nhi nữ gia gia biết sinh con trai mới là chính đạo, suốt ngày chưng diện hoa hòe hoa sói làm gì? Cái đứa Tam đệ muội kia của con gả qua đây cũng được nửa năm rồi nhỉ? Sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì thế?

Trần Chiêu Đệ nghe lời này của nương, trong lòng thực sự thấy uất ức. Bình tâm mà nói, Tam đệ muội thực sự là người rất tốt, dạo này vẫn luôn chăm sóc cô và Nhị đệ muội, chưa từng có nửa lời oán thán. Người ta sinh ra đã đẹp, bộ không cho người ta chưng diện hẳn hoi sao? Việc gì cứ đeo đôi nhị đặng là thành hồ ly tinh rồi? Thực sự khiến người ta thấy bất bình.