Ngô Tích Nguyên nhìn nàng, vẻ mặt đầy trịnh trọng nói: Tự nhiên là lời hay, lời hay thì phải nói nhỏ.
Tô Cửu Nguyệt ghé tai lại gần: Lời hay gì thế? Nói em nghe chút nào?
Ngô Tích Nguyên sấn tới bên tai nàng, nhìn vành tai trắng trẻo nhỏ nhắn, không nhịn được mà khẽ c.ắ.n một cái.
Tô Cửu Nguyệt chỉ thấy toàn thân nổi da gà, vội vàng đưa tay bịt tai lùi lại một bước, nhỏ giọng oán trách: Bảo nói thì anh nói đi, sao lại còn c.ắ.n người ta thế?
Ngô Tích Nguyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng của nàng, cũng không tự chủ được mà bật cười: Nhớ em rồi, khó khăn lắm mới rút được thời gian về, nào ngờ thê t.ử nhà anh lại bận rộn đến mức không dứt ra được, em nói xem có phải nên phạt không?
Tô Cửu Nguyệt mím môi, vừa thẹn thùng vừa hờn dỗi: Em đâu có ngồi không, sao lại đòi phạt em chứ.
Ngô Tích Nguyên lại nắm lấy tay nàng: Thê t.ử, em còn chưa hỏi anh phạt thế nào mà!
Tô Cửu Nguyệt ngước mắt nhìn anh, chớp chớp mắt, hàng lông mi dài hệt như khẽ gãi vào lòng Ngô Tích Nguyên một cái khiến anh nhất thời ngẩn ngơ.
Anh còn chưa kịp hoàn hồn đã nghe Tô Cửu Nguyệt hỏi: Vậy anh nói đi, định phạt em thế nào? Nếu phạt nặng quá là em không chịu đâu, em sẽ đi tìm nương cáo trạng đấy.
Ngô Tích Nguyên đôi mày giãn ra, thê t.ử nhỏ của anh thực sự là quá đỗi đáng yêu. Anh từ trong n.g.ự.c lấy ra một vật nhỏ đã ấp ủ suốt dọc đường: Phạt em đeo cái này cho anh xem.
Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra, sau đó cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay anh, một đôi nhị đặng nhỏ nhắn đang nằm gọn trong đó. Mã não đỏ rực, bên dưới còn đính một hạt lục tùng thạch.
Tô Cửu Nguyệt hân hoan đón lấy, vui sướng không kìm nén nổi. Nữ t.ử vốn dĩ luôn thích những vật nhỏ màu sắc rực rỡ thế này, huống hồ thứ này còn là do phu quân tặng nàng.
Sao anh lại mua thứ này? Định sẵn là tốn không ít tiền đâu nhỉ? Tô Cửu Nguyệt vừa nghĩ tới việc tiêu tiền là không khỏi xót xa.
Ngô Tích Nguyên lại lắc đầu: Không đắt lắm, tháng trước tiểu trắc anh lại đỗ đầu bảng, thư viện thưởng cho hai lạng bạc, anh dùng một lạng mua nó, một lạng còn lại mang về cho em.
Tô Cửu Nguyệt nghe thấy vật nhỏ này tốn tới một lạng bạc, trong lòng thực sự xót xa vô cùng. Nhưng nghĩ lại đây là đồ nam nhân nhà mình tặng, những lời trách móc vốn định nói ra lại bị nàng nuốt ngược vào trong. Dẫu sao mua cũng đã mua rồi, nàng chỉ việc vui vẻ nhận lấy, nàng vui thì anh cũng vui.
Còn về lạng bạc anh đưa qua, Tô Cửu Nguyệt lần này nhất quyết không lấy: Em ở nhà chẳng dùng tới tiền, trái lại là anh, một mình ở bên ngoài sao có thể không có chút bạc lận lưng chứ.
Sơn Tam
Ngô Tích Nguyên lại nói: Tháng này anh cũng đã lĩnh nguyệt bổng rồi, trên người có tiền, em không cần lo cho anh đâu.
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới nhận lấy: Vậy em cứ cất đi cho chúng ta trước, nếu sau này anh cần dùng tiền thì lại tìm em lấy.
Ngô Tích Nguyên ghé sát tai nàng, hạ thấp giọng nói thầm một câu: Cứ giữ lấy, sau này để cho con chúng ta đi học.
Da mặt Tô Cửu Nguyệt tức khắc đỏ lựng lên, Ngô Tích Nguyên cười vang, chỉ vào đôi nhị đặng trên tay nàng nói: Lại đây, để anh đeo cho em?
Tô Cửu Nguyệt chỉ mong anh chuyển chủ đề, vội vàng đưa đôi nhị đặng cho anh. Ngô Tích Nguyên nhẹ nhàng đeo lên cho nàng, tỉ mỉ ngắm nhìn nàng hồi lâu mà không nói lời nào.
Tô Cửu Nguyệt sốt ruột, đưa tay khẽ kéo vạt áo anh hỏi: Sao thế? Không đẹp sao? Nếu không đẹp, hay là chúng ta mang đi đổi cái khác?
Nói đoạn, nàng đã định đưa tay tháo nhị đặng xuống. Nhưng Ngô Tích Nguyên đã nhanh tay lẹ mắt giữ lại: Đẹp lắm, đẹp đến mức anh nhất thời có chút từ cùng, chẳng biết nên khen thế nào cho phải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới phụt cười ra tiếng, mím môi khép nép đôi mắt, nhưng cằm lại khẽ vểnh lên.
Nàng kiêu kỳ bảo: Uổng công anh tiểu trắc đỗ đầu bảng, bắt buộc phải khen em cho hẳn hoi vào, nếu không em không chịu đâu.
Ngô Tích Nguyên nhìn bộ dạng nhỏ nhắn này của nàng, không kìm được đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ một cái, đến khi thu tay về, cảm giác mềm mại mịn màng hệt như vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay, có một sức hút kỳ lạ với anh.
Sao mới không gặp vài ngày, khuôn mặt nhỏ của thê t.ử dường như lại càng thêm trơn nộn thế này?
Nghi hoặc này chỉ thoáng qua trong lòng anh, ngay sau đó anh liền bật cười: Việc này có gì khó? Em nghe cho kỹ đây.
Bắc phương hữu giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập. Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc. (Phương Bắc có người đẹp, tuyệt thế đứng riêng mình. Một nhìn nghiêng thành quách, hai nhìn nghiêng nước nhà.)
Khuôn mặt nhỏ của Tô Cửu Nguyệt đỏ bừng hẳn lên, nàng tuy biết mình có nhan sắc nhưng cũng hiểu mình chưa đến mức khuynh thành khuynh quốc, anh nói vậy thực sự là khen quá lời rồi.
Nói bậy bạ gì đó, hòng chừng cũng chỉ có trong mắt anh là như vậy thôi. Tuy nói vậy nhưng niềm vui sướng lan tỏa nơi khóe môi và đôi mày của nàng là thực sự chân thành.
Ngô Tích Nguyên nghiêm sắc mặt, đột nhiên hỏi nàng: Thê t.ử, đại tẩu đã sinh bảo bảo rồi, em có muốn theo anh tới Ung Châu không?
Người nhà ngoại của đại tẩu cũng đã tới, đại ca nhị ca thảy đều ở nhà, lại có Lục ma ma ở nhà chăm sóc, nhân thủ đã đủ dùng rồi.
Tô Cửu Nguyệt tự nhiên là muốn đi, nàng nhíu mày: Chuyện này... em định sẵn là phải nói với nương một tiếng đã.
Ngô Tích Nguyên lại bảo: Để anh nói.
Tô Cửu Nguyệt mím môi lắc đầu: Vẫn là để em nói đi, anh mà nói nương sợ là sẽ nổi giận đấy. Em dọn dẹp đồ đạc trong nhà một chút, dặn dò Niệm Đệ vài câu rồi sẽ đi tìm anh.
Ngô Tích Nguyên bấy giờ mới nhận lời: Cũng được.
Hai người vừa mới trò chuyện được một lát, Niệm Đệ đã bưng bát quay về. Cô vừa bước chân vào cửa đã phát hiện Ngô Tích Nguyên cũng ở đó, liền sợ hãi hệt như một con thỏ giật mình, lập tức lùi ra khỏi bếp. Ngô Tích Nguyên thấy vậy liền rời khỏi bếp, Niệm Đệ tận mắt thấy anh vào chính ốc mới dám vào bếp trở lại.
Cô nhìn Tô Cửu Nguyệt, muốn nói gì đó nhưng lại không dám. Bấy giờ mới đặt bát không xuống, thuận tay rửa sạch. Tô Cửu Nguyệt cũng thấy không nói gì thì có chút gượng gạo, bèn nhỏ giọng hỏi một câu: Đại tẩu đã đỡ hơn chút nào chưa?
Niệm Đệ vâng một tiếng: Trông hôm nay tinh thần khá hơn hôm qua nhiều rồi, tỷ tỷ còn bảo muội cảm ơn tỷ đấy.
Tô Cửu Nguyệt mỉm cười lắc đầu, đôi nhị đặng trên tai đung đưa theo cử động của nàng, Niệm Đệ liếc mắt là thấy ngay. Lúc nãy khi cô đi ra vẫn chưa có mà, sao Ngô gia lão Tam vào bếp một lát nàng đã có rồi? Chẳng phải phu quân nàng tặng thì là ai?
Làm phụ nữ Ngô gia quả thực là quá hạnh phúc, tỷ tỷ cô sống tốt, nhị tẩu tẩu cũng sống không tệ. Sao phụ nữ nhà người khác lại không giống phụ nữ nhà cô thế này? Cô cũng là sau khi tới Ngô gia mới biết, hóa ra phụ nữ cũng có thể dõng dạc lớn tiếng nói chuyện một cách đương nhiên như vậy.
Ngay lúc cô đang ngẩn ngơ, liền nghe thấy Tô Cửu Nguyệt nói: Đều là người một nhà, đại tẩu cũng quá khách khí rồi.
Vừa nói xong, nàng quay đầu lại thấy Niệm Đệ đang chằm chằm nhìn vào tai mình. Tô Cửu Nguyệt nhạy bén nhận ra cô đang ngắm đôi nhị đặng, quả nhiên giây sau liền nghe thấy Niệm Đệ tán thưởng: Thật đẹp.
Tô Cửu Nguyệt mím môi nửa là hân hoan nửa là thẹn thùng nói: Muội muội cũng thật khéo khen người.
Niệm Đệ lại hỏi: Tỷ tỷ, là Ngô gia ca ca tặng tỷ sao?