Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 478:



Lạp Nguyệt cũng đã mười hai tuổi, hiểu biết đôi chút nên ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết rồi ạ."

Tô Cửu Nguyệt thở dài, tiếp lời: "Em hãy xem xét xung quanh, nếu tìm được công việc khác thì tốt nhất. Trong tiệm đó chỉ có em và gã thợ rèn kia, nhân ngôn khả úy nha... Nếu em lớn thêm chút nữa, sợ là khó bàn chuyện hôn sự."

Trần Lạp Nguyệt cũng biết Tô Cửu Nguyệt là vì tốt cho mình, giống như trong làng, con gái nhà ai nói với con trai nhà nào vài câu riêng tư là lời ra tiếng vào hòng chừng bay tận lên trời. Cô bé khẽ gật đầu: "Cửu Nguyệt tỷ tỷ, em hiểu rồi, chị cũng đừng lo cho em quá, em thảy đều tốt cả!"

Tô Cửu Nguyệt đem mấy chục đồng tiền lớn tùy thân đưa cho Lạp Nguyệt: "Hôm trước quên đưa em ít tiền tiêu vặt, số này em cứ cầm lấy trước."

Lạp Nguyệt nhất quyết không nhận, Tô Cửu Nguyệt chỉ đành bảo: "Em cứ giữ lấy mà dùng, đợi sau này lĩnh bổng lộc rồi trả lại chị sau."

Lạp Nguyệt bấy giờ mới nhận lấy mấy đồng tiền lớn này, cô về nhà đếm lại, tổng cộng năm mươi ba đồng.

...

Lạp Nguyệt đi một mạch là một tháng, không còn tới cửa nhà Tô Cửu Nguyệt nữa. Cô bé lo người nhà tìm tới, thường xuyên qua lại với Cửu Nguyệt tỷ tỷ rất dễ bị bại lộ.

Tô Cửu Nguyệt cả ngày cũng bận rộn túi bụi, mỗi ngày đều mua cho Ngô Tích Nguyên một quả dưa hấu lớn để giải thử, mãi đến trước kỳ thi một thời gian mới dừng lại. Chớp mắt đã đến mùng tám tháng Tám, Tô Cửu Nguyệt trông còn sốt ruột hơn cả Ngô Tích Nguyên.

Sơn Tam

"Mực đừng quên mang nhé, còn b.út cũng phải mang thêm hai chiếc. Em có chuẩn bị cho anh ít bạc hà, nếu bên trong mùi nồng quá, anh cứ ngậm một lá..."

Kỳ thi Hương tổng cộng thi chín ngày, ba ngày một trường, rất nhiều người thi xong ba trường này là hệt như lột một tầng da. Thậm chí có người căn bản không trụ nổi. Kiếp trước Ngô Tích Nguyên cũng từng tham gia thi Hương, chứng Gặp qua nhiều người không trụ vững. Ngay cả chính anh, một hai ngày cuối cũng vì trúng thử nên phát huy không tốt, lúc bảng quế treo lên cũng chỉ trúng hạng hai mươi bảy, phải nhờ biểu hiện xuất sắc ở kỳ thi Đình sau đó mới có thể ở lại kinh thành nhậm chức.

Kiếp này để tránh tình trạng đó, anh đã sớm bắt đầu chuẩn bị, mỗi sáng tối đều ra ngoài tập Ngũ Cầm Hí nửa canh giờ. Mạnh Ngọc Xuân lúc đầu đứng bên cạnh hóng hớt, sau đó cũng bị anh kéo vào tập cùng.

"Thứ động tác quái đản gì thế này, tập cái này làm gì? Có thời gian này chẳng thà đi đọc thêm vài trang sách." Mạnh Ngọc Xuân hỏi.

Ngô Tích Nguyên chỉ liếc hắn một cái, tiếp tục động tác trên tay: "Anh cứ tập đi, đến lúc đó anh định sẵn là sẽ cảm ơn tôi đấy."

Đến ngày mùng Chín, Tô Cửu Nguyệt cùng A Phúc A Quý đưa Ngô Tích Nguyên tới Cống viện. So với dáng vẻ căng thẳng của những người khác, Ngô Tích Nguyên hệt như khảo quan tới giám khảo vậy, còn quay lại bảo Tô Cửu Nguyệt thả lỏng tâm tình.

Người cũng thả lỏng như anh còn có Mạnh Ngọc Xuân, hắn từ xa đã thấy Ngô Tích Nguyên, bèn chen qua đám đông đi tới.

"Tích Nguyên huynh!"

Thấy Tô Cửu Nguyệt, hắn cũng hành lễ với nàng, Tô Cửu Nguyệt cũng nói vài câu khích lệ tượng trưng. Mạnh Ngọc Xuân chẳng chút căng thẳng, hắn hớn hở nói: "Tôi chẳng có gì phải lo lắng cả, những gì cần xem tôi thảy đều xem rồi, nếu không trúng cũng không sao, năm nay tôi mới mười chín, ba năm sau thi vẫn còn trẻ chán!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngô Tích Nguyên nhìn hắn bằng ánh mắt tiếc cho kẻ không cầu tiến, rốt cuộc không nói gì nhiều, hắn có tâm thái này cũng coi là tốt. Thấy thí sinh lần lượt vào trường thi, Tô Cửu Nguyệt lo họ vào muộn nên vội giục: "Mau vào đi thôi, kẻo không kịp mất."

Ngô Tích Nguyên vâng một tiếng: "Ừm, mọi người cứ về trước đi."

Các thí sinh vào trong trước tiên được sắp xếp đi tắm rửa, thay một bộ y phục thống nhất rồi mới cầm thẻ số về phòng thi của mình. Tắm rửa thay đồ là để tránh gian lận, cũng là để tiếp phong tẩy trần cho các học t.ử ở xa tới.

Hào phòng của thí sinh được sắp xếp theo thứ tự Thiên Tự Văn, hào phòng của Ngô Tích Nguyên là phòng chữ "Trụ", anh tìm thấy chỗ của mình, thông gió khá tốt nên ngồi vào.

Thi một mạch chín ngày, những thứ bạc hà, đồ đuổi muỗi Tô Cửu Nguyệt chuẩn bị thảy đều phát huy tác dụng. Mạnh Ngọc Xuân bấy giờ mới hiểu tại sao ban đầu Ngô Tích Nguyên lại bảo đến lúc đó hắn định sẵn là sẽ cảm ơn anh. Đúng là vậy thật, nếu không phải anh kéo hắn mỗi ngày tập cái thứ Ngũ Cầm Hí c.h.ế.t tiệt kia, hòng chừng chín ngày này hắn thực sự không trụ nổi.

Lúc hai người hội quân ở ngoài Cống viện, thấy bộ dạng tiều tụy lôi thôi lếch thếch của đối phương, thảy đều không hẹn mà cùng bật cười. Mạnh Ngọc Xuân còn bảo: "Lão thiên phù hộ, cho tôi trúng ngay một lần đi! Nếu mà thi thêm hai lần nữa, cái mạng nhỏ này của tôi hòng chừng phải gửi lại đây mất."

Ngô Tích Nguyên cười nói: "Không lo đọc sách thì mới có kết cục đó, thi xong chỉ biết cầu lão thiên phù hộ."

Mạnh Ngọc Xuân nhướn mày: "Thiên tư tôi có hạn, tự nhiên không thể so với thiên tài như anh được, nhưng tôi dẫu sao cũng có một trái tim cầu tiến mà!"

Ngô Tích Nguyên không màng tới hắn, đưa mắt nhìn quanh tìm thê t.ử nhỏ nhà mình. Ngày trọng đại thế này, thê t.ử anh định sẵn là đã đứng đợi ở ngoài từ sớm rồi. Quả nhiên, anh liếc mắt cái đã thấy nàng trong đám đông, phía sau còn có hai huynh đệ A Phúc và A Quý. Vốn dĩ Tô Cửu Nguyệt không đi tìm họ, nhưng chẳng biết họ nghe tin Tô Cửu Nguyệt về thành Ung Châu ở đâu mà lại lộc cộc chạy tới làm việc.

Vóc dáng Ngô Tích Nguyên khá cao, đứng trong đám đông rất nổi bật, Tô Cửu Nguyệt cũng liếc cái thấy anh ngay, hớt ha hớt hải chạy tới bên cạnh anh. Thấy bộ dạng phong trần này của anh, hốc mắt nàng đỏ lên: "Sao mà gầy đi một vòng thế này, kỳ thi này đúng là hành hạ người ta quá."

Ngô Tích Nguyên mỉm cười: "Vậy lát nữa em phải làm món gì ngon để bồi bổ cho anh hẳn hoi đấy."

Mạnh Ngọc Xuân bên cạnh tặc lưỡi hai tiếng: "Thật là không nỡ nhìn mà, đôi vợ chồng trẻ các người định sẵn là có nhiều chuyện muốn nói, tôi xin phép về trước đây." Xách cái tráp đi được hai bước, hắn lại quay đầu hét lớn với Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên huynh, tối mai cùng ra ngoài uống rượu nhé, đừng có quên đấy."

Ngô Tích Nguyên vâng một tiếng, nhìn hắn đi xa, vừa cúi đầu đã thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của thê t.ử nhà mình.

"Tửu lượng mình thế nào còn không rõ sao? Mà còn dám đi uống rượu?"

Ngô Tích Nguyên vội vàng dỗ dành: "Chẳng phải là vì đồng môn vui vẻ sao? Chẳng biết chừng sau ngày mai là không gặp lại nữa, anh không uống rượu, chỉ là đi tụ tập với họ thôi."

Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới thôi: "Cũng không phải là không cho uống, anh tự mình biết chừng mực là được, lúc đó để A Phúc đại ca đi cùng anh."

Ngô Tích Nguyên biết thê t.ử là vì tốt cho mình nên không phản bác, nhận lời ngay. A Phúc bước tới đỡ lấy cái tráp trên tay anh, cả nhóm mới đi về phía nhà.

Buổi tối Tô Cửu Nguyệt đun một nồi nước nóng lớn, để Ngô Tích Nguyên tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài. Trong phòng thắp một ngọn đèn trên bàn, anh chỉ mặc một bộ đồ lót khoanh chân ngồi trên giường đọc sách, những giọt nước trên tóc rơi xuống tiết y, thấm thành một mảng sũng nước.

Lúc Tô Cửu Nguyệt bưng bát cháo nóng đi vào, thấy bộ dạng này của anh liền cau mày: "Sao anh không biết lau tóc cho khô đi cơ chứ."