Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 479: Những gì em làm anh thảy đều thích



Ngô Tích Nguyên đặt sách xuống, ngước mắt nhìn nàng, khóe môi còn vương một nụ cười ôn nhu: "Giờ trời nóng, không mấy chốc là khô thôi, làm chi cho phiền phức vậy."

Tô Cửu Nguyệt đặt bát cháo nóng lên chiếc bàn bên cạnh, rồi cầm lấy chiếc khăn vắt trên giá bước tới gần anh, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Trời nóng mới càng phải cẩn thận đấy, mấy ngày nay anh vốn đã nguyên khí đại thương rồi..."

Ngô Tích Nguyên nghe nàng nói cũng không phản bác, chỉ ghé sát đầu về phía nàng, mặt dày bảo: "Vậy em lau giúp anh."

Tô Cửu Nguyệt cũng bó tay với anh, đành nhẫn nại cầm khăn giúp anh lau tóc: "Thật là không để người ta yên lòng chút nào, trước kia một mình anh ở thư viện cũng như thế này sao?"

Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng: "Sau này sẽ không thế nữa."

Tô Cửu Nguyệt định khen anh vài câu, liền nghe Ngô Tích Nguyên nói tiếp: "Sau này thê t.ử nhà anh sẽ lau giúp anh."

Động tác trên tay Tô Cửu Nguyệt không hề dừng lại, nhưng miệng thì dõng dạc khiển trách: "Tự mình mà lau! Đã bao nhiêu tuổi rồi."

Ngô Tích Nguyên lại thích ngắm nhìn bộ dạng nhỏ bé lo lắng cho mình mà lại không làm gì được anh của nàng, anh nhếch môi nhìn nàng: "Em không lau, anh cũng chẳng lau."

Sức lực trên tay Tô Cửu Nguyệt hơi tăng thêm một chút, chỉ đành cam chịu: "Được, lau giúp anh, sao mà cứ hệt như đứa trẻ vậy."

Ngô Tích Nguyên thấy nàng quỳ trên giường giúp mình lau tóc, thấp giọng cười nói: "Vậy lúc em gội đầu, anh cũng lau giúp em."

Tô Cửu Nguyệt nhìn những sợi tóc đen bóng nơi đầu ngón tay, sao đột nhiên cảm thấy đây chính là kết quả mà Tích Nguyên mong muốn nhỉ? Tuy nhiên, phu thê với nhau đâu cần tính toán quá nhiều, dẫu sao nàng giúp anh lau tóc cũng thấy khá vui vẻ.

Đợi đến khi Tô Cửu Nguyệt lau khô tóc cho anh, anh mới xuống giường ngồi bên bàn húp một ngụm cháo ấm. Qua một lúc, nhiệt độ của cháo đã vừa vặn, húp vào không hề bỏng miệng.

Tô Cửu Nguyệt nấu cho anh một ít cháo rau xanh, nàng ngồi bên cạnh nhìn anh bảo: "Mấy ngày nay anh chưa được ăn đồ gì ngon, nếu ăn ngay cá thịt thịnh soạn định sẵn là sẽ hỏng bụng mất, cứ húp chút cháo để dưỡng lại đường ruột đã."

Ngô Tích Nguyên vâng một tiếng: "Chỉ cần là em làm, kiểu gì anh cũng thích."

Tô Cửu Nguyệt mím môi cười trộm, tâm tình rõ ràng là cực kỳ tốt.

Ngày hôm sau, Ngô Tích Nguyên đột nhiên rảnh rỗi nên có chút không quen. Nhưng anh vẫn giống như trước kia, thức dậy đọc sách ngoài sân. Trong sân đặt một chiếc bàn gỗ, nắng sớm cũng không mấy gay gắt, Tô Cửu Nguyệt ngồi bên cạnh giặt quần áo, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn anh một cái.

Khoảng chừng giờ Thìn, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Tô Cửu Nguyệt chạy ra mở cửa thì thấy Mạnh Ngọc Xuân đang đợi ở ngoài. Mạnh Ngọc Xuân hôm nay trông cũng khá hơn hôm qua nhiều, râu ria đã cạo sạch, y phục trên người cũng thay bộ khác sạch sẽ.

"Mạnh công t.ử tới tìm phu quân nhà tôi sao?"

Sơn Tam

Mạnh Ngọc Xuân cười gật đầu: "Đúng vậy ạ, Tích Nguyên huynh có nhà không?"

Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Đang đọc sách ở bên trong ạ!"

Mạnh Ngọc Xuân vừa đi vào trong vừa tán thưởng: "Tích Nguyên huynh quả thực khác biệt với người thường, bọn tôi thi xong ra là đến sách cũng chẳng muốn chạm vào, hòng chừng trong số tất cả đồng môn chỉ có mình Tích Nguyên huynh là còn đọc sách thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe lời này, Tô Cửu Nguyệt không khỏi có chút kiêu ngạo: "Làm học vấn là chuyện tích lũy lâu dài, đâu phải chỉ vì khoa cử, các anh nên học hỏi phu quân nhà tôi nhiều vào."

Mạnh Ngọc Xuân cười không ngớt: "Đó là đương nhiên, bắt buộc phải học hỏi Tích Nguyên huynh nhiều rồi."

Hắn đi vào sân, thấy Ngô Tích Nguyên đã đặt sách xuống nhìn về phía mình, bèn vái chào một cái hỏi: "Tích Nguyên huynh, tôi tới thăm thế này có làm phiền anh không?"

Ngô Tích Nguyên tặng cho hắn một ánh mắt kiểu "anh cũng biết cơ đấy", Mạnh Ngọc Xuân mặt dày mày dạn ngồi xuống cạnh anh mới bảo: "Dẫu có làm phiền anh cũng chịu thôi, hôm nay tôi qua đây là để đưa tin, các đồng môn hẹn nhau ngày kia tại Quy Vân Các ăn bữa cơm chia tay."

Ngô Tích Nguyên vâng một tiếng: "Tôi nhớ rồi, ngày kia giờ nào?"

"Cuối giờ Thân."

"Ngày kia anh qua gọi tôi, chúng ta tiện đường cùng đi."

Mạnh Ngọc Xuân vừa mới gật đầu cái rụp thì sắc mặt liền biến đổi. Ngô Tích Nguyên giật mình vội hỏi: "Anh làm sao thế?"

Mạnh Ngọc Xuân ôm bụng, kẹp c.h.ặ.t m.ô.n.g, vẻ mặt vô cùng khó coi: "Lại tới rồi, lại tới rồi, hôm nay chẳng biết sao mà cứ đau bụng không chịu nổi. Tích Nguyên huynh, nhà vệ sinh nhà anh ở đâu? Mau mau cho tôi mượn dùng một lát."

Ngô Tích Nguyên thấy đến cả môi hắn cũng đang run rẩy, biết là người có tam cấp (ba việc gấp), chuyện này không thể chậm trễ nên lập tức chỉ hướng cho hắn.

Tô Cửu Nguyệt đứng tại chỗ nhìn theo, cũng không nhịn được mà bật cười: "Tám phần là ăn hỏng bụng rồi."

Ngô Tích Nguyên tán đồng gật đầu. Lúc họ thi ở bên trong, lương khô thảy đều là tự mang theo. Vì thời tiết nắng nóng nên thê t.ử chuẩn bị bánh cho anh khá khô cốt để có thể để được nhiều ngày. Nhưng dẫu vậy, đến những ngày cuối thì bánh của anh cũng đã lấm tấm vài vết mốc.

Những ngày cuối cùng thực sự vì thế mà đào thải không ít người, có người đau bụng mất nước bị khiêng ra ngoài, cũng có người nhịn đói đến mức cuối cùng ngất xỉu luôn. Anh bẻ bỏ những chỗ mốc, ăn tạm bợ nên cũng coi như trụ được đến cuối cùng. Còn về Mạnh Ngọc Xuân, anh đoán chừng hắn cũng là do những ngày đó ăn hỏng bụng rồi.

Tô Cửu Nguyệt tìm trong nhà một ít thảo d.ư.ợ.c cầm tiêu, nấu cho hắn một bát nước. Đợi đến khi hắn đi ra mới hỏi: "Mạnh công t.ử bị ăn hỏng bụng rồi sao?"

Mạnh Ngọc Xuân thở dài: "Hai ngày cuối cái màn thầu đó thảy đều phát mốc cả rồi, chẳng phải là ăn hỏng bụng sao!"

Tô Cửu Nguyệt lại hỏi: "Hôm qua Mạnh công t.ử về nhà, bá mẫu làm món gì ngon cho anh ăn thế?"

Mạnh Ngọc Xuân nhắp nhắp môi, dường như vẫn còn thèm thuồng: "Tự nhiên là đồ tốt rồi, nương tôi bảo nửa tháng qua tôi chịu khổ rồi nên đã hầm cho tôi món thịt kho tàu."

Tô Cửu Nguyệt: "..."

Xem ra vấn đề hòng chừng chính là ở món thịt kho tàu kia rồi, nàng bưng bát thảo d.ư.ợ.c đã sắc xong tới cho hắn: "Mạnh công t.ử, đây là thảo d.ư.ợ.c tôi chuẩn bị cho phu quân trước đó, có tác dụng cầm tiêu, anh cứ uống vào cho dịu đi đã."

Mạnh Ngọc Xuân vô cùng ngưỡng mộ liếc nhìn Ngô Tích Nguyên một cái, xem thê t.ử nhà người ta kìa, sao chuyện gì cũng có thể nghĩ tới vậy chứ? Hắn đón lấy bát t.h.u.ố.c, chân tình thiết ý cảm ơn Tô Cửu Nguyệt, chẳng màng t.h.u.ố.c đắng mà trực tiếp uống cạn một hơi. Đắng một chút thì tính là gì, nếu cứ tiếp tục đi ngoài thế này thì hắn định sẵn là mất sạch cả mặt mũi lẫn tôn nghiêm.

Tô Cửu Nguyệt đỡ lấy bát không, lại nói tiếp: "Mạnh công t.ử, mấy ngày trước các anh thi cử bên trong, ăn uống thực sự chẳng ra sao, đường ruột cũng yếu đi nhiều, mấy ngày này vẫn nên ít ăn đồ cay nóng dầu mỡ thôi ạ."

Mạnh Ngọc Xuân lại chắp tay tạ ơn, trong lòng thầm nhủ mình về nhà thực sự phải tẩm bổ dưỡng lại cho hẳn hoi, nếu không thì đến hậu nhật lúc mọi người cùng ăn cơm mà mình cứ chạy mao xí suốt, chẳng lẽ ấn tượng cuối cùng để lại cho đồng môn cư nhiên lại là cái này sao? Thế thì vị miễn cũng quá mất mặt rồi.