Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 482: Lật lại bản án



Ngũ Tư Trác cũng không ngờ rằng, cuối cùng chủ đề lại xoay chuyển đến trên người mình, ông vội vàng hai tay chắp tay hành một đại lễ: "Có thể giáo đạo Mục Vương gia chính là vinh hạnh của kẻ làm thần."

Mục Thế Nguyên thấy vậy liền trực tiếp thuận thủy suy chu (nương theo đà) hạ thánh chỉ: "Vậy liền phong Ngũ đại nhân làm Thái phó, kể từ hôm nay Mục Vương gia Mục Tông Nguyên mỗi ngày đến Hoằng Văn quán học tập."

Mục Thiệu Lăng hài lòng gật đầu, hệt như nhìn thấy đứa em út của mình dần dần trưởng thành, có thể tự mình gánh vác. Chẳng biết đến lúc đó nó có còn kỵ sạn người anh trai này không, nếu kỵ sạn thì cũng vô phương, cùng lắm thì anh dẫn tiểu Vương phi của mình lãng tích thiên nhai (phiêu bạt chân trời) là được. Ngôi vị hoàng đế không ai khác ngoài lão Ngũ! Ai không đồng ý chính là đang đối đầu với anh!

Mục Tông Nguyên khi nhận được đạo thánh chỉ này cũng là một mặt mịt mờ: "Phụ hoàng sao bỗng nhiên nhớ ra tìm cho con một vị Thái phó?"

Cũng không phải nói phụ hoàng không coi trọng cậu, chỉ là trước đó ông vẫn luôn dưỡng thân thể, hôm nay lại là ngày Đại tướng quân bản sư hồi triều, phụ hoàng muốn phong thưởng chẳng lẽ không nên phong thưởng cho đám tướng sĩ kia sao?

Tiểu thái giám đến truyền thánh chỉ cung kính trả lời: "Đa tạ Vương gia nhớ đến Hoàng thượng, để Yến Vương tăng phái nhân thủ, hôm nay Hoàng thượng gặp phải thích khách mới có thể rút lui an toàn."

Mục Tông Nguyên nghe mà như lọt vào sương mù, cậu khi nào thì để Yến Vương tăng phái nhân thủ chứ? Nhưng chuyện này dẫu cậu có nghi hoặc trong lòng cũng không dám hỏi bừa, lỡ đâu không xong chính là tội khi quân. Vạn nhất... vạn nhất phía sau có sự nhúng tay của nhà ngoại cậu, cậu mở miệng hỏi chẳng phải sẽ lộ tẩy sao?

Cứ như vậy, Mục Tông Nguyên mang theo đầy bụng nghi hoặc tiễn tiểu thái giám đi, sai người đến nhà ngoại hỏi một câu, mới biết chuyện này cư nhiên là do Yến Vương một tay thúc thành. Mục Tông Nguyên tuổi còn nhỏ, tuy rằng tâm tư thông tuệ nhưng lại chưa suy nghĩ quá nhiều. Cậu liền cảm thấy vị hoàng huynh này của mình lẽ nào là không muốn làm Thái t.ử nữa? Nếu không, cơ hội lập công tốt như vậy sao lại đẩy lên đầu mình. Không có những vòng vo lắt léo của người trưởng thành, ý nghĩ của cậu trái lại càng tiếp cận bản chất sự việc hơn.

Thế nhưng khi cậu đem ý nghĩ này của mình kể cho nhà ngoại, lại chẳng một ai tin.

Sơn Tam

"Vương gia, dẫu lần này chúng thần cũng không hiểu rõ ý đồ của Yến Vương, nhưng nếu nói ngài ấy không muốn làm Trữ quân, thì thần vạn lần không tin."

"Phải đó, đó là Trữ quân cơ mà, làm sao có thể không muốn làm?"

"Vương gia, ngài chớ để ngài ấy lừa, chẳng biết chừng phía sau chuyện này còn có âm mưu gì."

...

Mục Tông Nguyên thực sự nghĩ không ra có âm mưu gì, dù sao có thể có một người thầy tốt, cậu là người thực sự được hưởng lợi.

...

Hoàng thượng tại triều hội đã phong thưởng cho một đám tướng sĩ, ngay cả Vương Khải Anh cũng kiếm được một chức tòng lục phẩm Điển nghi nho nhỏ. Đợi sau khi bãi triều, Hoàng thượng chỉ giữ lại một mình Tô Trang.

Tô Trang dặn dò Tô Di theo Mục Thiệu Lăng về trước, còn mình thì đến điện Cần Chính diện thánh. Lúc ông đến nơi, trong điện Cần Chính đã bày một bàn thức ăn, Mục Thế Nguyên ngồi ở vị trí thượng thủ, nói với ông: "A Trang, hôm nay khanh về, trẫm bắt buộc phải đích thân vì khanh tiếp phong tẩy trần một phen mới được."

Chiến loạn liên miên, năm ngoái vùng phía Bắc phần lớn lại chịu nỗi khổ hạn hán. Ông đích thân hạ lệnh cả nước tiết kiệm, ngay cả bổng lộc của các hậu phi cũng giảm đi ba thành, nếu ông tổ chức yến tiệc linh đình chẳng phải là tự trái với chỉ ý của mình sao? Nhưng Tô Trang có thể đ.á.n.h thắng trận trở về, ông đích thân giữ lão ở lại ăn bữa cơm thì cũng hợp lẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Trang thấy ông chỉ là để giữ mình lại ăn cơm cũng có chút bất lực, nói thực lòng, ông thà không cần cái thể diện này, về nhà cùng con gái ăn cơm chẳng phải tốt hơn sao? Tuy nhiên những ý nghĩ này của ông sẽ không để Mục Thế Nguyên nhìn ra, liền vội hành lễ với Hoàng thượng: "Thần tạ chủ long ân."

Rượu quá ba tuần, Tô Trang đưa tay ngăn chén rượu của Mục Thế Nguyên lại: "Hoàng thượng, long thể là trọng." Trên mặt ông viết đầy vẻ lo lắng, Mục Thế Nguyên ha ha cười hai tiếng, đặt chén rượu lại lên bàn: "Nghe theo ái khanh."

Tô Trang thấy vậy cũng đặt chén rượu xuống, bắt đầu nói với ông chuyện chính: "Hoàng thượng, lúc thần ở Bắc cảnh, có một nữ t.ử lặn lội đường xa tìm đến, nói cha cô ấy mang nỗi oan sai. Thần đã tỉ mỉ thẩm vấn đầu đuôi sự việc mới hiểu rõ. Hóa ra là vụ án của Khúc đại nhân còn có chút nghi ngại, lần này thần về kinh mang theo bằng chứng liên quan, kính xin Thánh thượng nhất định phải triệt tra vụ án này!"

Mục Thế Nguyên cũng ngẩn ra: "Vụ án của Khúc đại nhân? Còn nghi ngại gì nữa? Trước đó tấu chương của Thượng thư phủ đệ lên trẫm đã đích thân xem qua, nói Khúc đại nhân kia tham ô quân hưởng, trẫm giận không kìm nổi, sai Đại Lý Tự triệt tra vụ án này, chẳng phải Yến Vương đang tra vụ đó sao?" Nói đến đây ông chau mày, nói tiếp: "Cũng đúng, đã trôi qua lâu như vậy rồi, sao chẳng thấy bọn chúng đưa ra lời giải thích nào."

Tô Trang vội vàng nói: "Họa chăng là do chứng cứ chưa đủ, nhưng lần này thần về mang theo nhân chứng và vật chứng, ước chừng vụ án này cũng đến lúc phải phá rồi."

Liên quan đến quân hưởng, Mục Thế Nguyên cũng không khỏi quan tâm, bèn hỏi ông: "Chứng cứ gì? Trẫm xem trước đã." Khẩu phần ăn trong cung của họ thảy đều giảm nửa, tiết kiệm ra để đưa cho tướng sĩ biên quan đ.á.n.h trận, cớ sao cư nhiên lại có kẻ to gan lớn mật đến mức nhổ răng trong miệng hổ như vậy? Mục Thế Nguyên thực sự giận không nhẹ, Tô Trang một mặt khuyên ông tức giận, một mặt sai người gọi Khúc Minh U và Vu Lệ Phấn vào cung.

Khúc Minh U cũng không ngờ đời mình cư nhiên còn có cơ hội diện thánh, vội vàng đem oan tình của cha mình trần thuật cho Hoàng thượng.

"Thánh thượng, quân hưởng kia là một món tiền lớn nhường nào, nhà dân nữ làm sao có nhiều tiền như vậy được? Chẳng qua là mua một trang viên ở ngoại thành liền bị người ta phỉ báng như thế. Tiền mua trang viên đó là từ của hồi môn của mẫu thân dân nữ, lúc bị tịch thu nhà cũng chẳng thu ra được bao nhiêu đồ đạc, nếu thực sự tham ô quân hưởng thì tuyệt đối không thể chỉ có chút gia sản này được! Hoàng thượng, cha của dân nữ thực sự oan uổng! Xin người soi xét sáng suốt, trả lại sự trong sạch cho ông ấy."

Hoàng thượng nghe thấy những điều này, chân mày cũng dần dần khóa lại một chỗ: "Những điều này trẫm thảy đều đã biết, nếu Khúc đại nhân thực sự bị oan, trẫm định sẵn sẽ trả lại trong sạch cho ông ấy, cô cứ yên tâm."

Khúc Minh U vội vàng quỳ xuống dập đầu: "Dân nữ tạ chủ long ân!"

Vu Lệ Phấn thấy Hoàng thượng đích thân hỏi han vụ án này, cũng biết vụ án của chồng mình sắp được lật lại, không khỏi mừng phát khóc. Tô Trang mang tới không chỉ có nhân chứng mà còn có vật chứng. Ông để hai người phụ nữ lui ra trước mới nói với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, số quân hưởng bị tham ô kia, thần cũng tìm thấy rồi."

Mục Thế Nguyên nghe vậy cũng là một phen kinh hỷ: "Tìm thấy rồi?! Ở đâu?"

Tô Trang ha ha cười rộ lên: "Nói thực lòng, công lao tìm thấy bạc này thực sự không phải của thần, mà là của con trai Vương Quảng Hiền - Tri châu Ung Châu, chính là Vương Khải Anh."

"Vương Khải Anh?" Mục Thế Nguyên hiển nhiên còn có chút ấn tượng: "Chính là kẻ bắt được gian tế chế t.h.u.ố.c nổ đó sao?"

Tô Trang gật đầu: "Chính là hắn, vừa rồi trên đại điện, Thánh thượng ngài còn khen hắn."

Mục Thế Nguyên khẽ gật đầu: "Quả thực là hổ phụ vô khuyển t.ử, Vương Quảng Hiền vốn đã là người đảm đang, đứa con độc nhất này của ông ta cũng không tệ."

Tô Trang không nỡ trước mặt Hoàng thượng vạch trần thói xấu của Vương Khải Anh, liền vâng một tiếng, mới nói tiếp: "Bạc bị bọn tặc nhân kia giấu trong núi sâu, vẫn là Vương Khải Anh dùng đủ mọi cách, chẳng biết đã cầu xin bao nhiêu người chịu bao nhiêu cái lườm nguýt mới tìm thấy bản đồ. Cũng là người trẻ tuổi không biết sợ, hắn đích thân đi vào địa động vượt qua trùng trùng cơ quan cửu t.ử nhất sinh mới tìm thấy số bạc này."

Mục Thế Nguyên nghe vậy cũng theo đó mà cảm thán một câu: "Quả thực là đã làm khó cho hắn rồi."