Về việc Vương Khải Anh rốt cuộc đã tìm thấy bằng cách nào, Tô Trang cũng không nắm rõ lắm, chỉ nghĩ rằng cậu ta mới vừa gia nhập quân ngũ, chưa có kinh nghiệm, lại gặp phải tên thái giám họ Ngụy kia gây khó dễ, tìm được bạc định sẵn là càng gian nan hơn.
"Số quân hưởng đó hiện giờ ở đâu?" Mục Thế Nguyên hỏi.
Lúc Tô Trang về kinh đã mang theo số bạc đó cùng lúc, có ba mươi vạn đại quân hộ tống, cũng không kẻ nào không có mắt mà dám dòm ngó. Nếu không phải vì số bạc này là vật chứng, ông ước chừng đã phát ngay tại chỗ cho tướng sĩ rồi.
"Bẩm Hoàng thượng, thuộc hạ chuyên môn phái người vận chuyển số này, trộn lẫn cùng lương thảo."
Mục Thế Nguyên ừ một tiếng, nói với thái giám chấp b.út bên cạnh: "Bảo Hộ bộ đi kiểm kê một lượt, sau đó nhanh ch.óng phát quân hưởng cho tướng sĩ."
Tô Trang nghe vậy tán đồng gật đầu, tướng sĩ xông pha g.i.ế.c giặc, một là để bảo gia vệ quốc, hai là để thê nhi ở nhà có miếng ăn. Nếu đến cả quân hưởng cũng không phát được, e là sẽ làm lạnh lòng tướng sĩ mất!
Mục Thế Nguyên liên tiếp hạ vài mệnh lệnh, mới xoay chuyển lời nói: "Cái người tên Vương... Vương Khải Anh kia, bảo hắn tới kiến giá."
Tô Trang có chút mừng thay cho tiểu t.ử kia, lúc này Hoàng thượng muốn triệu kiến, định sẵn là chuyện tốt.
...
Vương Khải Anh vừa mới được phong chức tòng lục phẩm Điển nghi, cả người hưng phấn không kìm nén nổi, dù sao lão t.ử nhà cậu ta cũng mới chỉ là chính tứ phẩm, lúc này cậu ta khát khao muốn tìm ai đó để khoe khoang một chút.
Hảo huynh đệ Lý Trình Quý của cậu ta cũng được phong chức thất phẩm Thành môn lại, hai người hai tháng trước vẫn còn là những tên hoàn khố bị người đời c.h.ử.i rủa, giờ đã về kinh, đi gặp lại bọn Bạch Lưu Sương, Triệu Hữu Quốc, ước chừng bọn họ sẽ ghen tị đến c.h.ế.t.
Lần này cậu ta cũng không về nhà, vừa ra khỏi hoàng cung liền nói với Lý Trình Quý: "Đi! Chúng ta đi lập một sòng, hôm nay đại hỷ sự, ca ca ta mời khách!"
Lý Trình Quý khoác vai cậu ta: "Khá lắm, chớp mắt một cái cậu đã lên tới lục phẩm rồi, đúng là nên mời khách."
Vương Khải Anh cười hỉ hả, nở mày nở mặt: "Tiểu t.ử cậu cũng không tệ mà! Thế nào? Nghe theo huynh đệ là không sai đúng không? Nếu không theo tôi vào quân doanh, giờ làm sao cậu ăn nổi bổng lộc triều đình."
Dẫu nói chút bổng lộc triều đình kia còn chẳng bằng số tiền họ bỏ ra cho một bữa cơm lúc trước, nhưng giờ họ đã có quan thân, lại là do đích thân Hoàng thượng phong, chuyện này đã hoàn toàn khác biệt rồi.
Hai người tuy rằng hai năm không về kinh thành, nhưng nơi này dẫu sao cũng là nơi họ lớn lên từ nhỏ. Hai người phái hạ nhân nhà mình đi đưa tin cho mấy gã bạn xấu trước đây, còn mình thì nhẹ xe quen đường đi tới Túy Tiên Lâu.
Vị trí của Túy Tiên Lâu cực kỳ đắc địa, nhưng chưa bao giờ có ai dám gây sự ở đây, nghe nói sau lưng t.ửu lầu này có một nhân vật không hề tầm thường. Túy Tiên Lâu tổng cộng ba tầng, tầng một dân thường cũng có thể vào, tầng hai chỉ tiếp đón đạt quan quý nhân, còn về tầng ba, cả kinh thành người có thể lên đó không quá mười hai vị.
Vương Khải Anh tự nhiên không nằm trong số mười hai vị đó, cậu ta cũng biết đất kinh thành này quý nhân quá nhiều, chức quan của cha cậu ta không thể để cậu ta làm càn, nên rất biết điều mà lên tầng hai.
Một tiểu nhị thấy có người lên liền vội vàng đón tiếp, vừa nhìn thấy là cậu ta, mắt tức khắc sáng rực lên: "Vương thiếu gia! Ngài đã về rồi!"
Phản ứng này vô cùng kịch liệt, nếu người không biết hòng chừng còn tưởng hắn thấy lão t.ử nhà mình rồi ấy chứ! Vương Khải Anh vốn thích được tâng bốc, phản ứng của tiểu nhị thực sự làm cậu ta hài lòng, cậu ta lập tức ưỡn n.g.ự.c, vểnh cằm: "Chứ còn gì nữa! Tiểu gia ta vinh quy bái tổ rồi! Bảo chưởng quỹ nhà các người chuẩn bị ít rượu ngon món tốt, thiếu gia ta hôm nay muốn tiếp phong tẩy trần!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu nhị biết vị này là một thần tài, cũng là người sảng khoái, ngày thường không mấy khi kiếm chuyện, mỗi lần tới là để đưa bạc. Hắn lập tức vâng một tiếng: "Thiếu gia ngài ngồi trước đã, tiểu nhân rót cho ngài chén trà. Hai năm qua tiệm chúng tôi lên không ít món mới, tiểu nhân chọn vài món hảo hạng dâng lên cho ngài nhé?!"
Vương Khải Anh nhận lời ngay: "Gọi thêm hai người hát khúc nữa, hôm nay là ngày lành, tìm người nào biết điều chút!"
"Được ạ! Thiếu gia ngài chờ cho lát!"
Tiểu nhị đi xuống, Lý Trình Quý mới mặt ủ mày tra nói với Vương Khải Anh: "Anh Anh à, hòng chừng cậu quên rồi, hai đứa mình không có tiền mà!"
Hai người họ hai tháng qua luôn nghèo rớt mùng tơi, đến cả ăn cơm cũng phải ké bếp quân doanh, gọi nhiều món thế này lấy gì mà trả?
Vương Khải Anh cười với anh ta: "Huynh đệ, đây là cậu ngốc rồi đúng không? Hai đứa mình giờ so với lúc trước làm sao mà giống nhau được? Chúng ta giờ là quan thân rồi!"
Đầu óc Lý Trình Quý vẫn chưa xoay chuyển kịp: "Thì đã sao? Nguyệt bổng cũng phải tháng sau mới phát, hiện giờ chúng ta định sẵn là vẫn không có tiền."
Sơn Tam
Vương Khải Anh vỗ một phát vào trán anh ta: "Đúng là uổng công có cái trán hói to thế này, sao mà ngốc vậy chứ? Trước đây chúng ta tới đây ăn cơm mà bị ăn đòn là vì hai đứa mình vô nghề nghiệp. Giờ chúng ta lập công, Thánh thượng kim khẩu ngọc ngôn khen ngợi, đây là chuyện nở mày nở mặt biết bao! Đừng nói chỉ là ăn một bữa cơm, dẫu có ở đây nửa tháng, nương tôi định sẵn cũng sẽ tươi cười mà thanh toán cho chúng ta thôi!"
Lý Trình Quý nghe lời này hệt như đại ngộ, sau đó giơ ngón tay cái với cậu ta: "Huynh đệ, thực sự là cao minh! Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ! Chẳng trách cậu cao hơn tôi một cấp."
Vương Khải Anh bưng chén trà húp một ngụm: "Tiểu t.ử cậu cứ lo mà học hỏi đi!"
Chẳng bao lâu sau, tiểu nhị bưng một đĩa hoa quả lên: "Hai vị thiếu gia nếm thử chút đồ tươi, chỗ quả này thảy đều vận chuyển từ miền Nam tới, chưởng quỹ nhà chúng tôi bảo rồi, hai vị thiếu gia về định sẵn là phải có thể diện, chỗ hoa quả này coi như chưởng quỹ mời!"
Vương Khải Anh nhặt một quả vải ăn một miếng: "Phải nói là kinh thành mình vẫn tốt nhất, tiểu gia ta ở Bắc địa bao nhiêu ngày qua chẳng được nếm thứ này." Nói xong cũng ném cho Lý Trình Quý một quả: "Mau ăn đi."
Sau đó mới nói với tiểu nhị: "Chưởng quỹ nhà các người thật là, thái diện của thiếu gia ta mà chỉ đáng một đĩa hoa quả sao? Lời này làm ta không vui đâu đấy nhé!"
Tiểu nhị vội chắp tay tạ tội: "Vương thiếu gia, lời này ngài trách lầm người rồi, chưởng quỹ nhà chúng tôi còn bảo tặng các vị thiếu gia một vò Trạng Nguyên Hồng để tiếp phong tẩy trần cho thiếu gia đấy ạ."
Vương Khải Anh bấy giờ mới mãn nguyện mỉm cười: "Được, ra cửa đón đi, xem mấy tên họ Bạch bao giờ thì tới."
Bạch Lưu Sương và Triệu Hữu Quốc nghe tin Vương Khải Anh trở về cũng vô cùng kinh ngạc: "Sao cậu ta lại đột nhiên về thế? Chẳng phải cha cậu ta tận cuối năm mới về kinh thuật chức sao?"
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng vẫn phải đi. Đến Túy Tiên Lâu, thấy Vương Khải Anh và Lý Trình Quý, họ lại càng kinh ngạc hơn.
Bạch Lưu Sương sải bước vào bao sương, ngồi xuống cạnh Vương Khải Anh: "Anh Anh, Trình Quý, hai đứa này đi đâu lánh nạn thế? Sao mà đen thui thế này?"
Vương Khải Anh xòe quạt chắn cái mặt đang sấn tới của hắn: "Đi đi, cách xa lão t.ử ra chút, một thân mùi son phấn, thực sự sặc người."
Bạch Lưu Sương nghe lời này mà há hốc mồm kinh ngạc: "Cậu có còn là Anh Anh nhà tôi không vậy? Mùi son phấn sặc người? Cậu quên hồi trước mình cũng tô son điểm phấn rồi à?"