Vương Khải Anh tựa lưng vào ghế, lắc lắc chiếc quạt trên tay, vẻ mặt đầy không lo không nghĩ nói: "Quên rồi quên rồi, quên sạch sành sanh rồi, không nhìn xem tiểu gia ta hiện giờ là thân phận gì sao, đừng có dùng bộ dạng đó mà tiếp đãi tiểu gia."
Trịnh Vân Đạc kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, cười trêu chọc: "Thế hiện giờ cậu là thân phận gì? Cũng để huynh đệ mở mang tầm mắt chút nào?"
Sơn Tam
Triệu Hữu Quốc vốn cùng mấy người bọn họ không mấy hợp nhau, nhưng dẫu sao cũng coi như cùng lớn lên bên nhau, khi biết Vương Khải Anh mời mình, hắn vô cùng kinh ngạc, nhưng rốt cuộc vẫn quyết định tới dự hẹn. Lúc này nhìn bộ dạng trên người Vương Khải Anh, quả thực có vài phần dáng vẻ của mình lúc trước, bèn mở miệng hỏi: "Sao thế, hai đứa cũng đi tham quân rồi à?"
Vương Khải Anh thấy cuối cùng cũng có người nói trúng trọng điểm, lập tức hưng phấn hẳn lên: "Tự nhiên rồi! Hai đứa tôi không chỉ đi tham quân, mà còn lập được đại công."
Lần này bọn Trịnh Vân Đạc và Bạch Lưu Sương thảy đều trợn tròn mắt kinh ngạc: "Hai đứa? Tham quân? Người ta thèm nhận các cậu sao?"
Cũng không phải họ coi thường người khác, lúc trước Vương Khải Anh vô nghề nghiệp, Vương đại nhân muốn mưu cho cậu ta một chức vụ xoàng xĩnh mà cậu ta còn nhất quyết không đi. Một gã không cầu tiến như thế mà đi tham quân? Sao có thể chứ?
Vương Khải Anh chính là muốn thấy thần sắc kinh ngạc này của bọn họ, họ lúc này càng không dám tin bao nhiêu thì lúc cậu ta nói ra, hiệu quả sẽ tốt bấy nhiêu.
Lý Trình Quý vắt chân chữ ngũ, không nhịn được mà đắc ý rung đùi: "Sao? Không tin à? Hai đứa tôi không chỉ tham quân, lập công, mà hôm nay trên triều đường, Thánh thượng luận công hành thưởng còn đích thân khen ngợi chúng tôi đấy!"
Dẫu hai người họ chỉ là những nhân vật nhỏ không đáng kể, Hoàng thượng cũng chỉ tùy miệng nhắc tới, nhưng chỉ cần nhắc tới thì hai người cũng coi như là hạng người đã lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng! Sao có thể là hạng bình thường được?
Trịnh Vân Đạc sấn tới quan sát kỹ thần sắc hai người, muốn xem họ có dấu vết nói dối không, nhưng chằm chằm nhìn vào hai khuôn mặt đen thui hồi lâu cũng chẳng nhìn ra manh mối gì.
"Ngầu thế sao?"
Nếu Vương Khải Anh mà có đuôi, lúc này chắc chắn là vểnh tận lên trời rồi.
"Đó là đương nhiên! Cậu đoán xem tiểu gia ta hiện giờ là chức vị gì?"
Bạch Lưu Sương sấn tới, chớp chớp mắt: "Lẽ nào là một Thiên hộ?"
Vương Khải Anh nhếch môi: "Thế thì cậu đúng là coi thường người quá rồi, đoán lại đi."
Trịnh Vân Đạc gọi tiểu nhị tới châm thêm cho mình chén trà, mới nói với cậu ta: "Đều là huynh đệ nhà mình, cậu cứ nói thẳng ra cho xong, cứ bắt người ta đoán tới đoán lui, thực chẳng có ý nghĩa gì."
Vương Khải Anh mím môi: "Vậy các cậu phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ, tiểu gia sợ làm các cậu kinh hãi đấy."
Bạch Lưu Sương thúc giục: "Mau nói đi, cứ úp úp mở mở thế, làm như ai chưa từng thấy sự đời không bằng."
Triệu Hữu Quốc cũng khẽ gật đầu tỏ ý phụ họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Khải Anh bấy giờ mới nói: "Ta hiện giờ chính là tòng lục phẩm Điển nghi!"
Triệu Hữu Quốc vừa mới bưng chén trà lên, nghe xong lời này, cổ tay nhất thời không vững, cư nhiên làm nước trà sánh ra ngoài một ít. Tiếp đó là giọng nói kinh ngạc của Trịnh Vân Đạc vang lên: "Cái thứ gì cơ? Cậu? Tòng lục phẩm?? Thật hay giả thế?"
Tầm mắt Vương Khải Anh quét qua từng khuôn mặt bọn họ, nhìn thấy họ càng không dám tin bao nhiêu, trong lòng cậu ta lúc này càng sảng khoái bấy nhiêu! Vương Khải Anh cậu ta quả thực là một kỳ tài kiến công lập nghiệp!
Cậu ta nhướng mày: "Tự nhiên là thật rồi, chuyện này tôi sao lừa cậu được, ngày mai tiểu gia ta đã phải đi nhậm chức rồi."
Bạch Lưu Sương lại vội nhìn sang Lý Trình Quý: "Huynh đệ, còn cậu?"
Lý Trình Quý cũng hì hì cười: "Tôi thì không bằng Anh Anh, bất quá chỉ kiếm được chức chính thất phẩm Thành môn lại thôi."
Bạch Lưu Sương thực sự không dám tin, hai người này nếu vào quân doanh chừng hai ba năm thì hắn còn có thể thuyết phục bản thân. Nhưng mấy tháng trước khi hắn tới Ung Châu, tiểu t.ử này còn đang khoe khoang Cửu Nguyệt muội muội với hắn, sao chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã kiến công lập nghiệp rồi?
"Nhưng hai người vào ngũ được bao lâu chứ?!"
Vương Khải Anh nhướng mày, khóe môi vương nét cười đắc ý: "Không nhiều không ít, hơn một tháng rưỡi."
Bạch Lưu Sương và Trịnh Vân Đạc hai người không phải xuất thân hành ngũ, căn bản không hiểu quy củ quân doanh. Nhưng Triệu Hữu Quốc là người từ chiến trường trở về, hắn biết ở quân doanh muốn thăng tiến không hề đơn giản như vậy, thảy đều phải dựa vào quân công thực thụ. Hắn ở biên quan hai năm, về cũng bất quá mới được phong chức thất phẩm, Vương Khải Anh có thể trong thời gian ngắn như vậy lên tới tòng lục phẩm, chứng tỏ công lao cậu ta lập được nhất định không hề nhỏ.
Cũng chính vì vậy, Triệu Hữu Quốc bắt đầu nghiêm túc nhìn nhận hai tên hoàn khố này. Đúng là ứng với câu nói: Sĩ biệt tam nhật, đương quát mục tương khán (Kẻ sĩ ba ngày không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác).
Mấy người đang trò chuyện, Vương Khải Anh bỗng phát hiện ngoài cửa có hai bóng người đi ngang qua. Một người là tiểu nhị trong tiệm, người còn lại khiến cậu ta trông vô cùng quen mắt. Cậu ta hai năm không ở kinh thành, cảnh còn người mất, cư nhiên lại có người làm cậu ta thấy quen mắt sao? Lẽ nào cũng là người từ Ung Châu cùng về với họ? Cậu ta lập tức nói với tiểu nhị đang canh cửa: "Đi, gọi vị công t.ử vừa đi qua vào đây cho ta."
Tiểu nhị vâng một tiếng, vội vàng bước ra chặn người. Những người khác thấy vậy cũng nhìn cậu ta hỏi: "Sao thế? Đụng phải người quen à?"
Vương Khải Anh cười lắc đầu: "Cũng không biết có phải người quen không, chỉ là trông hơi quen mắt, nghĩ bụng gọi vào cùng chung vui cho náo nhiệt."
Một lát sau tiểu nhị đã mời được người vào, vị tiểu công t.ử mới tới này vóc dáng không cao, mày mắt tinh tế có chút giống nữ t.ử. Đám đông thảy đều đang nghiền ngẫm vị công t.ử này rốt cuộc là thần thánh phương nào, chỉ có Vương Khải Anh là trong lòng lộp bộp một cái.
Sao lại là cô ấy? Cô ấy tới Túy Tiên Lâu làm gì? Giờ chẳng biết sự tình là thế nào, nhi nữ gia gia thảy đều cải trang nam nhân cả.
"Cố..." Vương Khải Anh theo bản năng liền đổi xưng hô: "Cố công t.ử, thành Ung Châu chia tay không ngờ hôm nay lại gặp được ở kinh thành, thực sự có duyên."
Cố Diệu Chi tới Túy Tiên Lâu cũng là một sự tình âm sai dương thác, người nhà chẳng biết nghe ngóng từ đâu nói hiện giờ Yến Vương đang được sủng ái, muốn cô học ít bản sự quyến rũ người khác. Cô cực lực phản đối, nhưng trong nhà là tổ phụ quyết định, cô thực sự bất lực. Họ chỉ thấy hiện giờ Yến Vương thế mạnh, nhưng sao lại không thấy Tô đại tướng quân nắm giữ binh quyền? Chính phi của Yến Vương là Tô đại tiểu thư, ngài ấy nếu thực sự có tâm ý đó, sao có thể nạp cô làm thiếp thất để làm Tô đại tướng quân thấy khó chịu? Thái hậu cũng chẳng biết nghĩ gì, rõ ràng trước đây bà là người thương cô nhất, giờ dường như đối với quyết định của gia đình cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Trong lòng cô thực sự hối hận, sớm biết có ngày hôm nay, lúc đó cô chẳng nên vội vàng từ thành Ung Châu trở về như vậy. Tới Túy Tiên Lâu bị người ta chặn lại, vốn dĩ cô vô cùng không vui, nhưng thấy là Vương Khải Anh cư nhiên lại không giận đến thế. Dẫu sao người này đối với cô cũng coi như có ơn cứu mạng, lúc nãy nghe loáng thoáng một câu, hòng chừng anh ta còn được phong quan, cũng coi là không tệ.
Cô cố ý hạ thấp giọng, học theo tư thế nam nhân chắp tay nói: "Tương phùng tức thị hữu duyên, năm xưa Vương thiếu gia cứu tôi, vẫn chưa kịp cảm ơn hẳn hoi. Nay biết Vương thiếu gia về kinh, tiểu đệ ngày khác định sẵn sẽ lên cửa bái phỏng."