Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 499: Ngụy đại nhân chết rồi



Mạnh Ngọc Xuân chỉ coi như anh đang khiêm tốn, nên cũng không nói gì thêm.

Trong lòng hắn thảy đều hiểu rõ, người với người là không giống nhau, có những người không phải không tốt, nhưng tài năng có hạn, làm một chức quan nhỏ tạo phúc một phương là được, ví như hắn. Nhưng có những người có đại tài, hạng người như vậy nên vào nội các, vì giang sơn xã tắc mà hiến kế mưu sách, ví như Ngô Tích Nguyên.

Hắn tâm tình phức tạp nâng chén rượu lên, nói với Ngô Tích Nguyên: "Tới, Tích Nguyên huynh, chúng ta cạn một ly. Sau này nếu có giàu sang, xin đừng quên nhau nhé!"

Ngô Tích Nguyên cũng mỉm cười nâng chén: "Đồ nhắm còn chưa lên, anh đã uống trước rồi."

"Chẳng phải là vì tâm trạng đang tốt sao!"

...

Hai người đang nói chuyện thì Tô Cửu Nguyệt bưng hai đĩa thức ăn lên, một đĩa lạc rang, một đĩa dưa chuột trộn.

Sơn Tam

"Trong nhà cũng chẳng còn đồ nhắm gì nữa, em ra ngoài mua ít thịt bò kho về."

Mạnh Ngọc Xuân thấy ngại quá, vội đứng dậy nói: "Tẩu t.ử, không cần phiền phức thế đâu, hai món nhắm này là đủ rồi."

Tô Cửu Nguyệt lại cười bảo: "Anh đã tới cửa, sao có thể dùng bấy nhiêu đồ này mà đuổi khéo anh được? Anh cứ ngồi đó, em ra đầu phố mua rồi về ngay."

Nàng đi tới phố Tây, mua năm mươi đồng tiền lớn thịt bò kho. Nếu không phải dạo này ngày tháng khá khẩm hơn, nàng mới chẳng nỡ mua thứ này đâu.

Xách theo gói thịt bò kho tiệm đã gói kỹ, nàng đang định quay về thì bỗng nhớ ra t.ửu lượng của Ngô Tích Nguyên không tốt, cần phải mua ít mật ong về, để lát nữa pha một ly cho anh uống, cũng là để tránh ngày mai anh bị khó chịu.

Ngay lúc nàng định quay đầu đi mua mật ong, đột nhiên có một người chặn nàng lại.

"Cô nương, cô có biết Ngụy phủ đi đường nào không?"

Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu lên liền thấy một khuôn mặt dung mạo bình thường, người này tầm ngoài ba mươi tuổi, trên người mặc một bộ áo ngắn màu nâu xám xịt, tóc được b.úi lên bằng một cây trâm gỗ trên đỉnh đầu, vài lọn tóc rủ xuống, là hạng tướng mạo ném vào đám đông định sẵn là tìm không ra.

"Ngụy phủ?" Nàng chun mũi, lại hỏi tiếp: "Là Ngụy phủ nào?"

"Phủ của Ngụy đô đốc."

Tô Cửu Nguyệt thấy hắn hóa ra là đang nghe ngóng chỗ ở của Ngụy công công, tức khắc nộ khí xung thiên, trực tiếp xách đồ của mình quay đầu bỏ đi: "Không biết!"

Ngụy công công là người xấu, kẻ này đi tìm lão ta, định sẵn cũng chẳng phải hạng tốt lành gì! Nàng mới không thèm nói chuyện với người xấu.

Tô Cửu Nguyệt đến cả đầu cũng không ngoảnh lại, đi thẳng tới tiệm bán mật ong, mua một ít mật ong.

Ngô Tích Nguyên thấy nàng về mới yên tâm, hỏi một câu: "Hôm nay sao về muộn thế?"

Tô Cửu Nguyệt đưa hũ mật ong nhỏ đang xách trên tay cho anh xem: "Em sẵn tiện mua ít mật ong về, các anh đợi nhé, em đi thái thịt bò kho rồi bưng lên ngay đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cái tiểu khúc nhạc đệm đụng phải người hỏi đường kia dẫu làm Tô Cửu Nguyệt không thoải mái, nhưng nàng quả thực cũng không để tâm.

Ngày hôm sau khi hai người thu dọn xong đồ đạc định ra khỏi thành, mới phát hiện cổng thành lại bị phong tỏa, một đám đông bách tính nghẽn lại ở cửa, thảy đều không cho ra ngoài.

Tô Cửu Nguyệt kéo vạt áo Ngô Tích Nguyên, ngẩng đầu hỏi anh: "Tích Nguyên, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

Ngô Tích Nguyên cũng không rõ, lại lo người đông làm hai người lạc mất nhau, bèn đưa tay ôm Tô Cửu Nguyệt vào lòng, không để bất kỳ ai chen vào nàng.

"Chúng mình cứ xem tình hình thế nào đã."

Chẳng mấy chốc, bọn họ cũng hiểu rõ rồi, đêm qua Ngụy công công đã bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t, hôm nay Tri châu Vương đại nhân vì muốn tìm ra hung thủ nên đã trực tiếp khóa bốn cổng thành.

Tô Cửu Nguyệt nghe thấy ba chữ Ngụy công công, tức khắc ngẩn ra, theo bản năng nhớ lại người đàn ông đã hỏi đường nàng hôm qua. Người đó sinh ra cực kỳ phổ thông, thật sự bảo nàng nói ra điểm đặc trưng gì, nàng quả thực không nói ra được. Chẳng lẽ... cái c.h.ế.t của Ngụy công công là do người đó làm?

Nàng kéo kéo vạt áo Ngô Tích Nguyên, đưa mắt ra hiệu cho anh, ý bảo anh cùng mình về trước.

Đợi kéo anh về đến nhà, Tô Cửu Nguyệt mới nói với Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, hôm qua em quên chưa nói với anh. Lúc em ra ngoài mua thịt bò kho, có một người tìm em hỏi đường, hỏi chính là phủ của Ngụy công công, có điều em tưởng hắn cũng giống Ngụy công công đều là người xấu, nên không có nói cho hắn biết."

Ngô Tích Nguyên ngẩn ra, không ngờ thê t.ử nhà mình ra ngoài mua đồ bừa bãi cũng có thể đụng phải đương sự, vận khí này quả thực là tuyệt diệu.

Liền nghe Tô Cửu Nguyệt đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, vô cùng não nề nói: "Em đoán chừng hắn chính là người g.i.ế.c Ngụy công công. Sớm biết hắn là đi thế thiên hành đạo, em định sẵn đã đích thân dẫn hắn tìm tới Ngụy phủ rồi! Đâu có thèm chấp nhặt với hắn làm gì."

Ngô Tích Nguyên nghe lời này, không nhịn được bật cười thành tiếng: "Em đấy, đúng là tính tình trẻ con. Chúng mình dẫu có không nói cho hắn, thì đã sao, hắn chẳng phải vẫn tìm tới đó sao?"

Tô Cửu Nguyệt nghĩ lại cũng đúng là vậy, trong lòng bấy giờ mới thư thái hơn nhiều: "Ngụy công công cái kẻ đại ác đó, sớm đã nên bị trừ khử rồi. Theo em thấy, g.i.ế.c lão ta là tốt nhất, sao Vương đại nhân còn làm bộ làm tịch muốn tra cho ra nhẽ thế kia?"

Ngô Tích Nguyên xoa đầu nàng, cái đầu nhỏ của nàng không yên phận mà cứ ngo nguẩy dưới tay anh, anh mới nhếch môi, vô cùng kiên nhẫn giải thích cho nàng: "Dẫu lão ta là người xấu, nhưng lão ta liên quan đến các thế lực khắp nơi. Hoàng thượng cũng biết dã tâm của lão, lại lo lắng khiên nhất phát nhi động toàn thân (đụng một chỗ hỏng cả bàn). Cho nên, hoặc là có thể tra rõ toàn bộ tội chứng sau lưng lão, nhổ tận gốc đám người xấu đó; hoặc là phải giống thế này, trừ khử từng đứa một."

Tô Cửu Nguyệt càng nghe mắt càng trợn to, đợi Ngô Tích Nguyên nói xong, nàng sớm đã mang bộ dạng chấn kinh: "Cho nên... cho nên, anh nói người hôm qua là do Hoàng thượng phái tới sao?"

Ngô Tích Nguyên chỉ mỉm cười, đưa cho nàng một đáp án không mấy khẳng định: "Họa chăng là vậy."

Tô Cửu Nguyệt trong lòng lại thấy có khả năng, nếu đem cái c.h.ế.t của Ngụy công công xếp thành một vụ ngoài ý muốn, những người đó dẫu có đoán được là do Hoàng thượng làm, ít nhất ngoài mặt cũng không thể làm gì.

Nàng thở dài một tiếng, Ngô Tích Nguyên nhìn sang nàng, liền nghe nàng nói tiếp: "Làm quan cũng quá phức tạp rồi, thà về nhà làm ruộng còn hơn."

Ngô Tích Nguyên nắn nhẹ khuôn mặt nhỏ của nàng: "Thế không được đâu, làm ruộng là dựa vào ông trời cho ăn cơm, chỉ có làm quan là dựa vào chính mình thôi."

Tô Cửu Nguyệt tựa hiểu tựa không gật đầu: "Cũng đúng, trận đại hạn năm ngoái chính là ông trời không cho ăn cơm, bách tính cũng quá khổ cực rồi."

Ngô Tích Nguyên nhìn bộ dạng gật gù lắc đầu của nàng, thuận tay rót cho nàng chén nước, nhét vào tay nàng, nói: "Uống ngụm nước đi, hôm nay ước chừng là không về được rồi, đợi qua vài ngày nữa rồi tính."

Quả nhiên, Vương Quảng Hiền cũng chỉ là làm theo quy trình, đi theo hình thức thôi. Ông tuy không biết quá nhiều điểm đen của Ngụy công công, nhưng chuyện t.h.u.ố.c nổ ở đồi Thỏ thì ông vẫn nắm rõ, loại cặn bã này thực sự c.h.ế.t không đáng tiếc. Ông bằng lòng làm theo hình thức để ứng phó, cũng là vì nghĩ cho bách tính cả thành, tránh để mọi người lo lắng mình ngồi trong nhà mà tai họa từ trên trời rơi xuống. Chỉ là người mà Hoàng thượng muốn g.i.ế.c, làm sao có thể để người ta tra ra được gì? Ông dẫu có tra ra được chút gì, cũng bắt buộc phải nói là không có.

Bèn nói với Ngụy Yến: "Ngụy đại nhân đã đắc tội với người nào sao? Ngụy phủ thủ vệ sâm nghiêm, người nhàn hạ định sẵn không vào được, đại nhân ta thấy ước chừng là thù gia tới tìm báo thù, ngươi có đầu mối gì không?"