Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 500: Có mờ ám



Ngụy Yến nhíu mày suy nghĩ nát óc, cuối cùng nặn ra được một cái tên: "Tân Hữu Xung."

Cái tên này Vương Quảng Hiền chưa từng nghe qua, bèn hỏi tiếp: "Người này là ai? Có xung đột gì với Ngụy đại nhân? Dẫu muốn tìm thù, thảy đều phải có thù oán từ trước chứ?"

Ngụy Yến chắp tay: "Đại nhân, người này là một thái giám trong cung, vốn cùng chú của ta làm việc chung một chỗ, chỉ là sau này chú của ta đảm đang hơn, được Thánh thượng đề bạt, thăng một mạch lên Đô đốc Đông xưởng. Mà người đó vẫn bất quá chỉ là một tiểu thái giám trong cung, đối với chú của ta luôn hết sức đố kỵ. Trước đây ta cũng thường nghe chú nhắc tới hắn, nhưng chẳng có lấy một lời tốt đẹp, nói cái kẻ tên Tân Hữu Xung này luôn ngáng chân chú..."

Vương Quảng Hiền: "..."

Nếu chỉ là đố kỵ thì định sẵn không thể lặn lội đường xa tới đây g.i.ế.c người, sau lưng chuyện này chẳng biết có còn điều gì mà Ngụy Yến không hay biết hay không? Cái tên Tân Hữu Xung này, ông tạm thời ghi lại trước, quay đầu bẩm báo lên Hoàng thượng, cũng không biết có thể giúp ông lấy công chuộc tội hay không.

Ông hiện giờ cũng coi như nhìn rõ rồi, Ngụy Yến này nhất định không được Ngụy Mậu Công tín nhiệm, những gì hắn biết căn bản không được bao nhiêu. Lúc Ngụy Mậu Công còn sống, bên cạnh có một đắc lực can tướng, gọi người đó tới hòng chừng có thể hỏi được nhiều thứ hơn.

"Được rồi, bản đại nhân biết rồi, ngươi đi gọi Thỉ Trung bên cạnh Ngụy đại nhân tới đây."

Ngụy Yến vâng một tiếng, lại một lần nữa hướng về phía ông hành lễ chắp tay: "Đại nhân, chú của ta bị gian nhân sát hại, thực sự lòng không cam, kính xin ngài nhất định phải tìm ra chân hung."

Vương Quảng Hiền cũng không hứa hẹn gì với hắn, chỉ phẩy tay: "Biết rồi, ngươi lui xuống đi."

Thỉ Trung bước tới trước sảnh, cũng hành lễ với Vương Quảng Hiền: "Vương đại nhân."

Thỉ Trung làm việc ở Đông xưởng, chức vị tương đương với Vương Quảng Hiền. Vì thế, dẫu cho Vương Quảng Hiền có coi khinh đám yến nhân này đến đâu, lúc này cũng chỉ có thể sai người bê một cái ghế tới, hòa khí hỏi: "Thỉ công công, hôm qua Ngụy đại nhân bị gian nhân hãm hại, bản quan đã lùng sục cả thành cũng không tìm thấy kẻ nào khả nghi, không biết công công có thể cung cấp cho bản quan chút ít manh mối không?"

Thỉ Trung không giống Ngụy Yến là hạng đơn thuần ngây thơ, lão trong lòng hiểu rõ Ngụy công công đã cản đường biết bao nhiêu người. Bất luận là Hoàng thượng, hay Tô đại tướng quân, hay là Yến Vương... mỗi một người thảy đều muốn g.i.ế.c cho nhanh cái bụng. Mấy lần trước lão né được là vì vận khí tốt, cũng vì thủ vệ phòng thủ tốt. Nay có lão nới tay, Ngụy công công không c.h.ế.t cũng khó.

Còn cung cấp manh mối gì nữa, cái c.h.ế.t của lão ta ai ai cũng biết là chuyện thế nào, chẳng qua chỉ là đi theo hình thức mà thôi.

"Tạp gia cũng không biết, Ngụy công công dạo trước bị dọa cho sợ khiếp vía, cứ ở lỳ trong phủ đến cửa cũng chẳng dám ra. Nếu thực sự có người lên cửa tìm thù, thì tạp gia thấy ước chừng là kẻ đã đ.á.n.h Ngụy công công lần trước."

Chuyện Ngụy công công bị đ.á.n.h khi đó cũng náo loạn khắp thành, Vương Quảng Hiền tự nhiên cũng có nghe qua, nhưng lúc đó Ngụy công công đại khái cảm thấy mất mặt nên không báo quan, ông tự nhiên cũng không đi quản chuyện bao đồng. Thấy lão nhắc tới kẻ đ.á.n.h Ngụy công công kia, Vương Quảng Hiền cũng khẽ hừ lạnh trong lòng. Vị Thỉ công công này cũng thật biết nói xằng nói bậy, kẻ đó đã trùm đầu đ.á.n.h Ngụy công công một trận mà không lấy mạng lão, giờ sao lại nghĩ quẩn mà chạy tới nhà lão lấy mạng làm gì?

Tuy nhiên qua đó ông cũng có thể nhìn ra, Thỉ công công đối với chuyện này là hết sức qua loa, có thể thấy đối với Ngụy công công trước đây định sẵn là tích tụ oán hận đã lâu. Đoán được ý của Thỉ công công, Vương Quảng Hiền cũng thuận theo lời lão mà nói: "Lần trước ai đ.á.n.h Ngụy công công? Bản quan sao chưa từng nghe qua?"

Thỉ Trung lắc đầu: "Lúc đó Ngụy công công chán ghét tạp gia, tạp gia cũng không biết chuyện đó là do hạng người nào làm."

Sơn Tam

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Quảng Hiền thở dài một tiếng: "Nếu đã như vậy, bản quan cũng chỉ có thể dốc sức đi tra thôi."

Ông đích thân tiễn Thỉ Trung ra cửa, quay đầu liền gửi một bức thư tới Hộ bộ. Chuyện Ngụy Yến nói về Tân Hữu Xung kia luôn được Ngụy Mậu Công nhắc bên miệng, có thể thấy quan hệ vô cùng mật thiết, ít nhiều phải đi tra xem sao.

Vương Quảng Hiền thực sự quá muốn lập công rồi, năm Đồng Khánh thứ năm đã trôi qua hơn một nửa, ông nếu trong mấy tháng cuối mà không làm ra được chút thành tích gì, ước chừng năm sau ông định sẵn là bị giáng cấp. Bức thư này thực ra cũng là ông gửi đi dựa trên ý nghĩ ch.ó ngáp phải ruồi, nhưng thư tới Hộ bộ, Hộ bộ Thượng thư Kinh Vạn Thanh nghĩ tới mấy ngày trước có kẻ vượt mặt mình, trực tiếp đem Vạn dân thư của Ung Châu dâng lên trước mặt Hoàng thượng. Lão vốn dĩ vì chuyện này mà nổi giận, nay bức thư này vừa vặn gửi tới trước mặt, lão bèn giữ lại. Lão nhạy bén cảm thấy trong chuyện này có chút mờ ám, Ngụy công công không phải hạng tốt lành gì, cái tên Tân Hữu Xung kia cũng chẳng chắc đã sạch sẽ, bức thư này bắt buộc phải dâng lên cho Hoàng thượng xem thử.

...

Điện Cần Chính

Lục Xương Bình đang giúp Mục Thế Nguyên mài mực, bỗng nhiên có tiểu thái giám bước vào điện, hành lễ với Hoàng thượng: "Bệ hạ, Hộ bộ Thượng thư Kinh Vạn Thanh đại nhân cầu kiến."

Mục Thế Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn một cái, cũng đặt quản b.út trong tay xuống, chớp nhẹ đôi mắt hơi có chút nhức mỏi, nói với hắn: "Mời ông ấy vào."

Hộ bộ ngày thường có thể giúp ông xử lý không ít việc, so với mấy đứa con bất hiếu của ông thì hữu dụng hơn nhiều. Kinh Vạn Thanh bình thường cũng không hay nhiều chuyện, lần này tới đây định sẵn là đụng phải nan đề gì mà lão cũng không giải quyết nổi rồi.

Tiểu thái giám bước ra đại điện, đi mời Kinh Vạn Thanh vào. Kinh Vạn Thanh chắp tay tạ ơn hắn, mới vén vạt áo bước qua ngưỡng cửa đại điện.

"Ái khanh lần này tới đây, có chuyện gì sao?" Mục Thế Nguyên hỏi.

Kinh Vạn Thanh khom người, giơ bức thư mình giắt trong túi áo suốt quãng đường lên quá đầu: "Hoàng thượng, Tri châu Ung Châu Vương Quảng Hiền sai người gửi tới một bức thư ạ."

Mục Thế Nguyên vừa nghe lại là thư từ Ung Châu gửi tới, nghĩ bụng ước chừng là vì chuyện của Ngụy công công. Những ngày qua ông đúng là nhân phùng hỷ sự tinh thần sảng (người gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn), trừ được họa hoạn Ngụy công công này, nỗi uất nghẹn tích tụ trong lòng ông bấy lâu nay thảy đều được trút sạch. Bèn nói với Kinh Vạn Thanh: "Dâng lên trẫm xem thử."

Lục Xương Bình đón lấy thư từ tay Kinh Vạn Thanh, rồi lại đưa cho Mục Thế Nguyên. Trong điện, chiếc lư đồng văn mây hình hạc cổ dài lững lờ nhả ra những làn hương thầm kín m.ô.n.g lung, Kinh Vạn Thanh luôn cúi đầu, trong điện yên tĩnh cực kỳ.

Hồi lâu sau, lão mới nghe thấy Hoàng thượng cử động, ông đặt bức thư đó lại lên bàn, nghiêng đầu nhìn sang Lục Xương Bình đứng cạnh mình, hỏi: "Cái tên Tân Hữu Xung này đang làm sai ở đâu?"

Lục Xương Bình chau mày, trầm ngâm một lát: "Trong cung chúng ta dường như không có ai mang tên này..." Nhưng rất nhanh lão lại nhớ ra: "Đúng rồi! Bệ hạ, thái giám Vinh Xuân quản lý tiểu khố phòng trong cung chúng ta hình như trước khi vào cung từng mang tên này."

Bờ môi mỏng của Mục Thế Nguyên mím lại thành một đường thẳng, một lát sau, ông hốt nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Kinh Vạn Thanh đang đứng trong điện: "Chuyện này giao cho khanh đi tra, tra xem cái tên Tân Hữu Xung này rốt cuộc có phải dư đảng của Ngụy công công hay không."

Kinh Vạn Thanh vâng một tiếng, liền nghe Hoàng thượng lại tiếp tục nói với Lục Xương Bình: "Ngươi đi thay cái tên Vinh Xuân này đi."