Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 514: Món hồi môn suýt không đưa ra được



Tô Đại Ngưu bấy giờ mới thoải mái: "Thành! Thông gia, vậy tôi về trước đây!"

Lưu Thúy Hoa ứng tiếng, lại nói với Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nha, con đi tiễn thông gia đi."

Tô Cửu Nguyệt tiễn cha nàng ra đến đầu làng, mới thay Ngô Tích Nguyên giải thích một câu: "Cha, Tích Nguyên hôm nay lên trấn thăm phu t.ử của anh ấy rồi, cũng không biết hôm nay cha tới nên không có nhà để ra chào cha."

Tô Đại Ngưu khẽ gật đầu: "Cha biết rồi, cũng không trách cứ gì hai đứa. Được rồi, đến đầu làng rồi, con quay về đi."

Tô Cửu Nguyệt lại bảo: "Cha đi trước đi, con đứng nhìn cha đi đã."

Tô Đại Ngưu vẫy tay với nàng một cái: "Thành, vậy cha đi đây."

...

Trần Bách Linh nhìn miếng vải đỏ và bông hoa nhung mà Tô gia gửi qua đặt trên giường, đôi môi mím c.h.ặ.t, tay trái nắm lấy cổ tay phải, trong lòng vô cùng phức tạp. Đây là lần đầu tiên cô thành thân, dẫu nói tuổi tác đã lớn, nhưng cô cũng từng ảo tưởng được người ta khua chiêng gõ trống rước về.

Nhưng giờ hôn sự này thành thân quá vội vã, hai người chẳng qua thảy đều là đôi bên cùng có lợi, nhà cô cũng không có tiền mua vải đỏ làm áo cưới cho cô, huống hồ nhà cô còn đang đợi sau khi thành thân, Tô đại ca sang giúp nhà thu hoạch lúa mạch.

Cô vốn tưởng chẳng qua là vào một buổi trưa nào đó, mình đi theo Tô đại ca về Tô gia, rồi cùng ăn bữa cơm, chuyện này coi như xong xuôi, nào ngờ cô cư nhiên còn có được một chiếc khăn trùm đầu đỏ và hoa hồng.

Đang lúc cô nghĩ ngợi vẩn vơ, nương cô vén rèm bước vào.

"Nương." Cô ngẩng đầu nhìn nương gọi một tiếng, giọng nói có chút thấp thỏm và không nỡ.

Trâu thị sao lại chẳng xót cô, những năm qua con gái đã theo bà chịu không ít khổ cực. Cái thế đạo này trong nhà bắt buộc phải có đàn ông, hai người đàn ông nhà bà cộng lại cũng chẳng bằng một người nhà người ta. Dẫu nói nhà Tô Đại Ngưu kia cũng chẳng ra làm sao, nhưng có một người đàn ông chống chọi lên được, con gái bà sau này mới có chỗ để dựa dẫm.

Sơn Tam

"Bách Linh à, ngày mai con phải về nhà chồng rồi, nhưng con đừng sợ, dẫu sao hai nhà chúng ta cũng gần nhau, nếu họ bắt nạt con, con cứ việc về tìm nương, nương dẫu có liều cái mạng này cũng phải đòi lại công đạo cho con!"

Lời bà vừa dứt, nước mắt Trần Bách Linh trực tiếp từ hốc mắt trào ra. Cô ôm chầm lấy nương mình, khóc nấc lên.

Trong lòng Trâu thị cũng chẳng mấy dễ chịu, bà khẽ vỗ về trên lưng con gái, giống như lúc dỗ cô ngủ khi còn nhỏ vậy. Từ bao giờ mà gánh nặng của cả gia đình đã đè lên bờ vai gầy nhỏ này của con gái bà rồi...

"Ngoan, đừng khóc nữa, sau này ngày tháng định sẵn sẽ càng ngày càng tốt lên thôi."

Trần Bách Linh khóc một hồi, tiếng khóc cũng dần nhỏ đi. Cô thút thít bảo: "Nương, con không yên tâm được, con nếu gả đi rồi, cha và em trai hai người một mình nương làm sao lo liệu cho xuể?"

Trâu thị rút khăn tay lau nước mắt cho cô mới bảo: "Lo liệu được mà, cha con chẳng qua là không biết đi lại, chứ ăn cơm hay làm gì vẫn ổn. Em trai con dẫu có ngốc một chút nhưng cũng nghe lời, ít nhiều còn giúp làm được chút việc vặt. Con nếu không yên tâm thì cứ năng về mà thăm, đâu cần phải lo lắng thành thế này."

Lời tuy nói vậy, nhưng nỗi lo trong lòng Trâu thị cũng là lẽ đương nhiên, làm con gái và gả chồng vốn dĩ không giống nhau, huống chi lại còn là vừa gả đi đã làm mẹ kế cho người ta... Ngày tháng gian nan làm sao, nhưng lại không thể không sống tiếp, chẳng phải thảy đều là đi một bước tính một bước sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Trần Bách Linh dần bình tĩnh lại, bà mới ôn tồn nói tiếp: "Được rồi, bao nhiêu tuổi rồi mà còn khóc thành thế này, không sợ người ta cười chê sao. Cha nương trước đây có chuẩn bị cho con chút đồ hồi môn, mau lau nước mắt đi, theo nương sang xem thử."

Trần Bách Linh nghe vậy có vài phần hiếu kỳ, nhà cô nghèo đến mức nào không ai rõ hơn cô. Phàm là trong nhà có được một đồng tiền lớn thảy đều mang đi mua t.h.u.ố.c cho cha và em trai hết rồi, lấy đâu ra tiền mà sắm sửa hồi môn.

Cô để mặc nương dắt sang phòng của cha nương, liền thấy cha ngồi trên giường mặt đầy lo âu nhìn mình, cô biết định sẵn là lúc nãy ông đã nghe thấy tiếng khóc của cô ở phòng bên cạnh.

"Cha." Cô gọi một tiếng.

Lão Trần hán ứng lời, Trâu thị dắt tay cô tới bên mép giường, mới nói với lão Trần hán: "Lão già này, mau lấy đồ ra đi."

Lão Trần hán cẩn thận từ trong chiếc tráp trước mặt lấy ra một đôi giày thêu hoa màu đỏ, đặt lên bàn giường, đẩy về phía cô.

"Bách Linh, đôi giày này là nương con làm đấy, làm lâu lắm rồi, hôm nay vừa vặn dùng tới, ngày mai con cứ đi đôi giày này mà đi nhé."

Vải đỏ trên giày cũng là dùng vải vụn ghép lại, chẳng biết nương cô đã gom góp bao lâu, đôi giày này quả thực có được chẳng hề dễ dàng. Cô cầm đôi giày nâng niu trên tay, bất giác hốc mắt lại ướt đẫm, Trâu thị nhận thấy điều đó liền vươn tay vắt lấy cánh tay cô: "Bách Linh, con mau đi thử giày đi, đôi giày này nương làm xong lâu lắm rồi, cũng chẳng biết con còn đi vừa không nữa."

Nói ra thực sự có chút xót xa, bà vốn dĩ tưởng đôi giày này đời này không dùng tới nữa rồi.

Bách Linh bị bà cắt ngang dòng suy nghĩ cũng phản ứng lại được. Cô làm gì thế này? Ở trước mặt cha mà khóc lóc thút thít chỉ làm cho lòng cha thêm khó chịu, ngoài ra chẳng có tác dụng gì cả. Cô bình tĩnh lại một lát liền vực dậy tinh thần, nói với cha nương: "Vâng, con về phòng thử ngay đây ạ."

...

Sáng sớm hôm sau, cả Trần gia và Tô gia thảy đều bận rộn. Trời còn mờ sáng, Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên đã cưỡi Hồng Hồng hớt ha hớt hải chạy về Tô gia. Trong nhà chỉ có mình cha nàng và ba đứa nhỏ, chẳng có ai lo liệu sắp xếp cả.

Đợi hai người chạy về tới nơi, mới phát hiện cũng may đã có Lý bà mối ở đó giúp đỡ lo liệu rồi. Lý bà mối thấy Tô Cửu Nguyệt tới cũng trút được gánh nặng: "Cửu Nha, c.o.n c.uối cùng cũng tới rồi, vốn dĩ định không mời nhiều người như vậy đâu, ai dè dân làng rất nhiều người thảy đều tự đến không mời."

Bà vừa nói chuyện vừa dùng dư quang nhìn người đàn ông đứng sóng vai cùng Tô Cửu Nguyệt. Người này trước đây bà cũng từng gặp qua một lần, biết hắn chính là trượng phu của Tô Cửu Nguyệt, cũng chính là vị Giải nguyên truyền thuyết kia.

Hôm nay có nhiều khách tự tới cửa như vậy, hòng chừng phần lớn thảy đều vì hắn mà tới. Tuy bà không nói nhiều nhưng Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên thảy đều hiểu rõ.

Tô Cửu Nguyệt quyết đoán ngay lập tức, từ trong n.g.ự.c móc ra ít tiền: "Thẩm à, nhà ai còn dư thức ăn không ạ? Đã người ta tới rồi thì cũng không tiện không tiếp đãi, chỉ là nhân thủ hòng chừng có chút không đủ dùng."

Lý bà mối bảo: "Cái này tôi thực sự biết, đi, tôi dẫn con đi mua thức ăn. Nhân thủ không đủ cũng chẳng sao, trong làng bao nhiêu phụ nữ thế này, lát nữa tự nhiên sẽ có người tới giúp làm việc thôi."

Cũng đúng là vậy, Tô Cửu Nguyệt nghĩ thầm.

Tô Cửu Nguyệt đi theo Lý bà mối, Ngô Tích Nguyên thì vào trong giúp tiếp đón khách khứa. Họa chăng vì cái thân phận Cử nhân kia của anh mà mọi người thảy đều quy quy củ củ, chẳng ai dám tới làm phiền anh.

Trôi qua một buổi sáng, mắt thấy mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, Lý bà mối mới lại hớt ha hớt hải chạy vào phòng tìm Tô Đại Ngưu.

"Tô Đại Ngưu, mau lên! Đến lúc đi nghênh thân rồi!"