Tô Đại Ngưu từng thành thân một lần, chỉ là lần trước có cha nương hắn lo liệu sắp xếp, giờ người nhà đều bị Trương thị giày vò đến mức chẳng còn ai, mọi việc đều phải tự thân vận động, hắn lúc này mới biết thành thân là một chuyện giày vò người ta đến nhường nào.
Nghe thấy tiếng của Lý bà mối, hắn bấy giờ mới chỉnh đốn lại y phục, dỗ dành mấy đứa trẻ xong xuôi, liền theo Lý bà mối ra khỏi cửa. Chẳng biết từ đâu xuất hiện mấy người dân làng, cầm theo kèn sỏa nát và chiêng trống, đi theo hắn suốt dọc đường khua chiêng gõ trống tới Trần gia.
Trâu thị đang dắt tay Trần Bách Linh ngồi trên giường đợi người nhà họ Tô tới, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài một hồi hỷ nhạc vang lên. Bà chau mày, hôm nay còn nhà ai có hỷ sự sao? Làm náo nhiệt như vậy, trái lại làm môn hôn sự này của họ có vẻ đặc biệt qua loa.
Bà liếc nhìn con gái nhà mình, chỉ thấy cô cúi đầu nhìn chằm chằm đầu ngón tay, bà khẽ thở dài một tiếng trong lòng. Chỉ là tiếng thở dài này mới được một nửa, hốt nhiên nghe thấy thanh âm bên ngoài sao cư nhiên hệt như đã vào trong sân nhà mình? Ngay sau đó một đạo thanh âm quen thuộc bên ngoài vang lên: "Trần gia tẩu t.ử, người nhà họ Tô tới rồi!"
Trần Bách Linh và Trâu thị tức khắc đều căng thẳng hẳn lên: "Sao mà tới nhanh vậy, Bách Linh, con mau đội khăn trùm đầu vào, nương ra ngoài xem thử thế nào."
Sơn Tam
Trần Bách Linh vâng một tiếng, Trâu thị liền đứng dậy bước ra ngoài. Lý bà mối nói những lời lấy lòng nhiều đến mức chứa đầy một sọt, Trâu thị còn chuẩn bị cho họ ít tiền hỷ, thảy đều là tiền sính lễ do Tô gia gửi tới.
"Trần gia tẩu t.ử, cô nương nhà chị đâu? Chúng ta phải nhanh lên thôi, không thể lỡ mất cát thời được."
Trâu thị nói với bà vài câu rồi đi vào trong phòng. Trần Bách Linh thấy bà vào, đang định xuống giường thì bị Trâu thị gọi lại: "Đợi đã!"
Trần Bách Linh ngẩn ra, liền nghe Trâu thị gọi một tiếng: "Bình An!"
Bình An là em trai của Bách Linh, ngốc nghếch đã gần hai mươi năm rồi. Bình An vốn dĩ đang tự mình ngồi xổm ở góc tường chơi đùa, nghe thấy nương gọi, tức khắc đứng bật dậy, hệt như một chú bê non lao tới trước mặt Trần Bách Linh: "Chị! Cõng chị!"
Tập tục ở đây là cô nương xuất các tốt nhất nên để anh em trai nhà ngoại cõng ra khỏi cửa, Bình An nhà bà dẫu có ngốc một chút, nhưng ít nhất chân cẳng không có vấn đề gì. Trần Bách Linh nhìn sang nương mình, liền thấy Trâu thị gật đầu với cô, nói: "Con đã chăm sóc Bình An bao nhiêu năm nay, nó chẳng qua cõng con ra cửa một đoạn, cũng chẳng có gì, con cứ để nó cõng."
Bên ngoài lại có người giục, Trần Bách Linh bấy giờ mới bò lên lưng Trần Bình An, được cậu cõng ra khỏi cửa. Nhưng ra khỏi cửa rồi, cậu vẫn nhất quyết không buông tay, cõng Trần Bách Linh đi thẳng ra phía ngoài. Dân làng thảy đều biết Trần Bình An là một kẻ ngốc, trái lại Lý bà mối phản ứng nhanh, bà lập tức cười nói: "Tiểu cữu t.ử (em vợ) đây là muốn đích thân đưa chị mình về nhà chồng cơ đấy! Còn không mau dẫn đường phía trước!"
Tiếng khua chiêng gõ trống lại vang lên, Trâu thị vội vàng đi tới dẫn con trai mình hướng về phía Tô gia. Trần Bách Linh xuyên qua khe hở của khăn trùm đầu đỏ, nhìn em trai và nương bên cạnh, chỉ cảm thấy trái tim vốn đang thấp thỏm bất an của mình bỗng dưng bình tâm lại. Ngày tháng sau này dẫu có khổ cực đến đâu nàng cũng không sợ, nàng có cha nương và em trai, sau này định sẵn sẽ có thêm nhiều người thân nữa...
...
Lại nói đám người Trương gia kia biết được Tô Đại Ngưu hôm nay rước dâu, bèn dẫn theo nhiều người định lên cửa gây sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương thị - vợ của Trương Nguy, chồng đã xảy ra chuyện, con trai đời này cũng hỏng rồi, vốn dĩ nhà cô sống được là nhờ cả vào sự giúp đỡ của nhà anh rể, nay anh rể nếu cưới vợ mới, làm gì còn quản đám nhà vợ cũ trước kia như họ nữa? Môn hôn sự này nhà họ nhất định không thể đồng ý! Vương thị cùng mẹ chồng là Liễu thị thương nghị xong, gọi thêm vài người trong tộc cùng làng, định đi phá hỏng hôn sự này.
Nào ngờ cả đám người hùng dũng khí phách kéo tới, chưa đến đầu làng đã bị người ta chặn lại. Chặn họ lại là một nhóm tráng hán cao lớn lực lưỡng, không chỉ vậy, người nào người nấy thảy đều đeo đao.
"Các... các người là ai!" Vương thị trong lòng có chút sợ hãi, nhưng nghĩ bụng thổ phỉ định sẵn không dám chặn đường cướp bóc ở nơi gần làng thế này chứ? Bèn lấy can đảm hỏi.
Tống Khoát dạo này ở Ngô gia tĩnh dưỡng hơn hai tháng, chỉ cảm thấy các khớp xương toàn thân thảy đều rỉ sét hết rồi, đang định ra ngoài hoạt động một chút thì được đám người Tô Cửu Nguyệt giao cho cái nhiệm vụ này. Lão đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ, một người liền bước ra, hỏi đám người Vương thị: "Các người lại là hạng người phương nào? Tới đây làm chi?"
Vương thị còn chưa kịp nói, Liễu thị đã bước ra, mỉm cười chắp tay với đám người Tống Khoát, nói: "Hôm nay là ngày đại hỷ của con rể tôi, chúng tôi chỉ tới chung vui một chút thôi, xin chư vị cho chút phương tiện."
Tống Khoát vốn đang ngồi xổm trên tảng đá bên cạnh, nghe lời này liền đứng dậy, chắp tay sau lưng bước tới: "Ngày đại hỷ của con rể bà? Nhà bà hôm nay gả con gái sao?"
Lời lão vừa dứt, Liễu thị "pùm" một cái ngồi bệt xuống đất, vừa khóc la t.h.ả.m thiết, vừa dùng tay đ.ấ.m xuống đất: "Cái thằng Tô Đại Ngưu thiên sát kia, con gái tôi đối với hắn tốt nhường ấy, sinh con đẻ cái cho hắn, hắn cư nhiên lại muốn hại mạng con gái tôi, chỉ để cưới một đứa trẻ măng. Hoàng liên bà (vợ già) không có lối sống mà! Đứa con gái tốt của tôi cứ thế bị hắn làm cho hư hỏng, người làm mẹ như tôi bắt buộc phải đi tìm hắn tính sổ!"
Nếu không phải Tống Khoát vốn dĩ đã biết rõ chân tướng sự việc, nghe lời này của bà ta chẳng biết chừng còn bị bà ta lừa gạt cho qua thật. Cũng chính vì vậy, lão mới thực sự hiểu thế nào là đổi trắng thay đen.
Bà ta gào thét khóc lóc om sòm, nước mắt nước mũi chảy bê bết, Vương thị thấy vậy cũng dứt khoát ngồi bệt xuống đất cùng bà ta ăn vạ. Tống Khoát vốn không phải hạng người kiên nhẫn, bị làm phiền đến mức không chịu nổi nữa, lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai, chau mày bảo thuộc hạ: "Người đâu! Bắt hết lại cho ta, áp giải lên huyện nha!"
Tiếng khóc im bặt. Liễu thị gào khóc nửa ngày trời, không ngờ người này cư nhiên chẳng mảy may động lòng, ngược lại còn muốn đưa họ lên huyện nha?
"Vị tráng sĩ này, ngài đưa chúng tôi lên huyện nha làm chi? Chúng tôi đâu có phạm chuyện gì đâu!" Giọng bà ta vốn đã hơi khàn, nay vì kích động mà thanh âm càng thêm ch.ói tai đến phát khiếp.
Tống Khoát chau mày: "Chẳng phải bà nói con rể bà họa hại con gái bà sao? Chẳng lẽ không đi báo quan? Gia đây đang lúc rảnh rỗi không có việc gì, đi cùng các người một chuyến! Các người có uất ức lớn bằng trời cứ việc tìm huyện thái gia mà nói! Định sẵn sẽ có người làm chủ cho các người! Nói đi cũng phải nói lại, đứa con gái đó của bà đâu? Sẵn tiện dắt đi cùng luôn."
Liễu thị ngẩn tò te, bò tới ôm lấy chân Tống Khoát: "Tráng sĩ, chúng tôi không cần đi huyện nha, chúng tôi phải đi tìm cái thằng con rể kia tính sổ trước đã."
Tống Khoát nhìn vũng nước mũi nước mắt trên tay áo bà ta, chỉ thấy giày mình thảy đều bẩn hết cả rồi. Lão nhíu c.h.ặ.t mày, giơ chân đá một cái, nói với đám thị vệ thuộc hạ: "Sao hả? Nghe không hiểu lời gia nói? Bắt hết chúng lại cho ta!"
"Tuân lệnh!"
Đám người trong tộc đi cùng Liễu thị thấy trận thế này tự nhiên là tịt ngòi, vội vàng vạch rõ ranh giới với hai người họ: "Chúng tôi chỉ là đi ngang qua... hi hi, đi ngang qua thôi, căn bản không quen biết họ đâu."