Mặc dù có rất ít người đến Thượng Cổ Tiên Môn, nhưng Chu Thành vẫn thả Đế Cảnh khôi lỗi ra bảo vệ bên cạnh mình.
Bây giờ Chu Thành đã đột phá đến Thánh Cảnh nhị trọng hậu kỳ đỉnh phong với Quỷ Tiên nhị trọng hậu kỳ đỉnh phong, uy lực của công kích của Đế Cảnh khôi lỗi tăng nhiều, coi như gặp lại Đế Cảnh như Hắc Bạch Song Sát thì Chu Thành cũng sẽ không chật vật giống lần trước.
Chu Thành nhìn chằm chằm Thượng Cổ Tiên Môn, trong mắt hắn, xung quanh Thượng Cổ Tiên Môn đang từ từ thay đổi, xuất hiện từng đạo phù văn nhỏ xíu.
Những phù văn này chính là thượng cổ tiên văn.
Trong tiên văn ẩn chứa áo nghĩa đại đạo.
Đương nhiên, ở trong mắt Chu Thành thì Thượng Cổ Tiên Môn xuất hiện biến hóa, nhưng nếu là cao thủ khác đến đây thì chỉ có thể nhìn thấy dáng vẻ trước đây của Thượng Cổ Tiên Môn, cũng không hề biến hóa.
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Chu Thành ngồi xếp bằng dưới đất mặt lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn đã ròng rã một ngày.
Một ngày này, Chu Thành cách mỗi nửa giờ thì sẽ nhắm mắt nhớ lại thượng cổ tiên văn xuất hiện xung quanh Thượng Cổ Tiên Môn, đợi triệt để nhớ kỹ toàn bộ những thượng cổ tiên văn này thì mới tiếp tục tham ngộ.
Thượng Cổ Tiên Môn xuất hiện thượng cổ tiên văn càng ngày càng nhiều, Chu Thành cũng càng ngày càng nhớ được nhiều.
Ngày tiếp theo, Chu Thành lại ghi lại và tìm hiểu hơn một trăm cái thượng cổ tiên văn.
Sắc trời tối xuống.
Màn đêm yên tĩnh.
Xung quanh di tích thượng cổ có tiếng thú rống chập trùng.
Nhưng mà hình như Thượng Cổ Tiên Môn có một loại lực lượng kỳ lạ khiến cho hung thú trong di tích thượng cổ không dám tới gần, Chu Thành an tâm tìm hiểu thượng cổ tiên văn.
Đêm, trôi qua rất nhanh.
Ngày kế tiếp, dương quang phổ chiếu.
Chu Thành cũng không có nghỉ ngơi, toàn tâm thần đắm chìm trong tiên văn mà Thượng Cổ Tiên Môn hiển hiện.
Trong lúc tìm hiểu những thượng cổ tiên văn này, Chu Thành ngạc nhiên phát hiện chân nguyên và thần hồn của hắn cũng đều tăng lên.
Đặc biệt là thần hồn, mơ hồ có cảm giác muốn đột phá đến Quỷ Tiên tam trọng.
Những ngày này, chân nguyên và thần hồn của Chu Thành tăng lên nhanh như vậy chủ yếu là vì lúc trước hắn lấy được đan dược của Kiếm Tiên Tông trong Thượng Cổ Tiên Môn, còn có viên tiên đan lấy được trong đại hội giao lưu trận pháp nữa.
Bây giờ, đan dược đã sử dụng hết, nếu tu luyện bình thường, thần hồn Chu Thành muốn đột phá Quỷ Tiên tam trọng thì sợ phải một năm nửa năm, nhưng mà bây giờ tiếp tục lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn, sợ là trong vòng mười ngày thì có thể đột phá.
Thời gian trôi qua.
Bảy ngày trôi qua rất nhanh.
Bởi vì càng về sau thì thượng cổ tiên văn hiển hiện càng ngày càng thâm ảo, cho nên Chu Thành cũng nhớ chậm hơn rất nhiều, nhưng mà dù vậy thì trong vòng bảy ngày này, số thượng cổ tiên văn mà Chu Thành nhớ được đã hơn bốn trăm cái.
Lại qua một ngày.
Khi Chu Thành nhớ được bốn trăm chín mươi chín cái thượng cổ tiên văn thì đột nhiên toàn bộ Thượng Cổ Tiên Môn đại chấn, bốn trăm chín mươi chín cái thượng cổ tiên văn này lại không ngừng du tẩu, hóa thành một con rồng, bay lượn trên bầu trời Thượng Cổ Tiên Môn.
Chu Thành nhìn những thượng cổ tiên văn này biến hóa, vui mừng, bốn trăm chín mươi chín cái thượng cổ tiên văn này biến thành thần long, rõ ràng là một cái Thượng Cổ Long tộc chi trận.
Nhìn Thượng Cổ Long tộc chi trận trước mắt, Chu Thành nén kích động trong lòng xuống, cẩn thận toàn tâm thần tham ngộ.
Dù cho năng lực lĩnh ngộ của Chu Thành cao kinh người nhưng cũng dùng ròng rã một ngày mới hoàn toàn tìm hiểu thấu đáo Thượng Cổ Long tộc chi trận trước mắt.
Hình như biết Chu Thành đã lĩnh ngộ cái Thượng Cổ Long tộc chi trận này, bốn trăm chín mươi chín cái tiên văn dần dần trở nên ảm đạm, cuối cùng hoàn toàn tán đi.
Đợi những tiên văn này hoàn toàn tán đi, Thượng Cổ Tiên Môn hiện ra tiên văn nữa.
Lần này tiên văn xuất hiện không phải là văn tự của Thượng Cổ Long tộc mà là văn tự của một chủng tộc khác.
Chu Thành có kinh nghiệm lúc trước, dụng tâm ghi nhớ và lĩnh hội.
Giống như lúc trước, lần này tiên văn xuất hiện bốn trăm chín mươi chín cái, sau đó tiên văn ngưng tụ lần nữa, hóa thành một cái Thượng Cổ Phượng Hoàng chi trận.
Chu Thành chăm chú tìm hiểu.
Khi tìm hiểu thấu đáo Thượng Cổ Phượng Hoàng chi trận, lại xuất hiện bốn trăm chín mươi chín cái tiên văn khác.
Chu Thành ngồi xếp bằng ở chỗ đó, toàn tâm thần đắm chìm trong lĩnh hội tiên văn xuất hiện trong Thượng Cổ Tiên Môn.
Cuối cùng, khi hắn tìm hiểu mười cái Thượng Cổ Tiên Trận, rốt cục Thượng Cổ Tiên Môn không còn xuất hiện tiên văn nữa.
Mặc dù lĩnh hội trong thời gian dài nhưng Chu Thành không chỉ không có mỏi mệt mà còn toàn thân sảng khoái.
Tinh thần mười phần, thần hồn của hắn đã đột phá đến Quỷ Tiên tam trọng từ lâu.
Cũng đã đạt đến Quỷ Tiên tam trọng hậu kỳ.
Về phần võ đạo cũng đã đột phá đến Thánh Cảnh tam trọng trung kỳ.
Chu Thành đứng lên.
Bây giờ, coi như không mượn Đế Cảnh khôi lỗi thì hắn cũng có thể dễ dàng ngược sát cao thủ Thánh Cảnh ngũ trọng thậm chí lục trọng.
Nếu mượn nhờ Đế Cảnh khôi lỗi, cho dù là Thánh Cảnh thất trọng thì hắn cũng có thể ngược sát dễ dàng, nhẹ nhõm ngược sát.
“Đã đến lúc trở về.” Chu Thành thầm nghĩ.
Trở về.
Đương nhiên là về Cửu Thiên Chi Thành.
Hắn đã tìm hiểu thập đại trận của Thượng Cổ Tiên Môn, hoàn toàn có thể tìm hiểu thanh tiên kiếm của Cửu Thiên Điện.
“Cửu Thiên Điện.” Chu Thành nhìn về hướng Cửu Thiên Chi Thành.
Ngay lúc Chu Thành muốn rời khỏi Thượng Cổ Tiên Môn, chạy về Cửu Thiên Chi Thành thì đột nhiên một tiếng hổ khiếu chấn thiên vọng đến.
Chu Thành nghe được tiếng hổ khiếu chấn thiên này thì giật mình.
Đây là?
Quang Minh Bạch Hổ!
Nhưng mà hẳn không phải là con Quang Minh Bạch Hổ giao đấu với Cửu Thải Côn Bằng lúc trước mà là con trong Thượng Cổ Tiên Môn lúc sau.
Chu Thành nhìn về hướng hổ khiếu, chần chờ một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm tòi hư thực.
Thế là Chu Thành phá không bay tới chỗ có tiếng hổ khiếu.
Cẩn thận là trên hết, Chu Thành mặc Ma Thần Y vào người, ẩn thân mà đi, cực kỳ cẩn thận thu liễm khí tức, hắn lĩnh ngộ thập đại trận của Thượng Cổ Tiên Môn, nếu như gặp được nguy hiểm thì hẳn là có thể toàn thân trở ra.
Chu Thành đi theo hướng hổ khiếu vọng lại, đi tới một chỗ sơn phong, chỉ thấy phía trước sơn phong, sơn băng địa liệt, hiển nhiên là trải qua đánh nhau kịch liệt.
Chỉ là không thấy Quang Minh Bạch Hổ.
Chu Thành cẩn thận cảm ứng, tìm kiếm, chỉ là tìm tòi một hồi lâu mà vẫn không có phát hiện tung tích của Quang Minh Bạch Hổ, cuối cùng Chu Thành đành phải rời đi.
Trên đường về, Chu Thành vẫn nghĩ đến chuyện của Quang Minh Bạch Hổ.
Nghĩ đến quan hệ giữa hai con Quang Minh Bạch Hổ, nghĩ đến có thể Quang Minh Bạch Hổ có liên hệ nào đó với Thượng Cổ Tiên Môn hay không.
Quang Minh Bạch Hổ vừa tái xuất trong Thượng Cổ Tiên Môn và xung quanh, không thể nào là một loại trùng hợp.
Trên đường trở lại, Chu Thành cũng không vội đi đường mà là vừa đi vừa tu luyện, cũng tiếp tục nghiên cứu thập đại Thượng Cổ Tiên Trận mà hắn lĩnh hội được trong Thượng Cổ Tiên Môn.
Thượng Cổ Tiên Môn ẩn chứa đại đạo pháp tắc vô cùng thâm ảo, bây giờ hắn lĩnh hội thập đại Thượng Cổ Tiên Trận, chỉ là da lông, chờ hắn dung hợp thập đại Thượng Cổ Tiên Trận này thì mới có thể tiếp tục lĩnh hội đại đạo pháp tắc ở cấp độ sâu hơn của Thượng Cổ Tiên Môn.
Lần này tìm hiểu thập đại Thượng Cổ Tiên Trận, trong đầu Chu Thành lại xuất hiện ý nghĩ Thượng Cổ Tiên Môn là thượng cổ Tiên Khí.
Mặc dù hoang đường, nhưng cũng không phải là không có chuyện đó.
Chỉ cần hắn có thể tìm hiểu đại đạo pháp tắc cấp độ càng sâu hơn của Thượng Cổ Tiên Môn, có lẽ hắn có thể khống chế Thượng Cổ Tiên Môn! Coi như không thể triệt để khống chế Thượng Cổ Tiên Môn thì hắn cũng có thể tự do ra vào Thượng Cổ Tiên Môn.
Nếu như hắn có thể tự do ra vào Thượng Cổ Tiên Môn, đến lúc đó hắn đi vào bên trong tu luyện, thôn phệ thiên địa linh khí trong đó, vậy chắc chắn tu vi của hắn có thể nhanh chóng tăng lên lần nữa.
Một đường vô sự.
Hơn một tháng sau, Chu Thành về tới Cửu Thiên Chi Thành lần nữa, xuất hiện ở trước Cửu Thiên Điện.
Chương 260: Cửu lão của Cửu Thiên Điện
Khi Chu Thành đi vào Cửu Thiên Điện, đêm đã khuya.
Lúc này, Cửu Thiên Điện đã không có người nào đi vào.
Chu Thành đi vào Cửu Thiên Điện, đi thẳng đến tượng thần Trương Hồng.
Chỉ là khi Chu Thành tới gần tượng thần Trương Hồng thì bị đệ tử làm việc trong Cửu Thiên Điện ngăn lại, đối phương là một thanh niên, rất là kiêu căng, cản Chu Thành lại, nói: “Làm cái gì đó, bây giờ khu vực tượng thần không mở ra, ngươi muốn lĩnh hội tiên kiếm, ngày mai lại đến.”
Ngày mai lại đến?
Chu Thành khẽ giật mình.
“Không mở ra?” Chu Thành nhướng mày: “Ta nhớ khu vực tượng thần tỏng Cửu Thiên Điện bất cứ lúc nào cũng mở ra, bất kỳ người nào cũng có thể đi vào lĩnh hội tiên kiếm bất cứ lúc nào.”
Đây là chuyện mà mọi người đều biết.
Vị đệ tử của Cửu Thiên Điện đó nghe xong thì kiên nhẫn nói: “Nói lời vô dụng làm gì, ta kêu ngươi ngày mai lại đến thì ngày mai ngươi lại đến, còn nói nhảm nữa ta ném ngươi ra bây giờ.”
Chu Thành nhìn qua khu vực tượng thần, lại nhìn thấy trong khu vực tượng thần có một người trẻ tuổi đang đứng trước tượng thần lĩnh hội tiên kiếm.
Lúc này, Chu Thành cũng hiểu được tại sao đệ tử của Cửu Thiên Điện này lại cản mình lại, hiển nhiên là đối phương sợ mình quấy rầy vị trẻ tuổi đó lĩnh hội, cho nên ở đây ngăn cản mình.
Cho nên, cũng không phải là khu vực tượng thần không mở ra, chỉ là chỉ mở ra cho một mình người trẻ tuổi đó.
“Ném ta ra ngoài?” Chu Thành cười lạnh: “Chỉ sợ ngươi không có bản lãnh này.”
Vị đệ tử của Cửu Thiên Điện đó nghe vậy thì sắc mặt lạnh lẽo, nói: “Tiểu tử, không biết tốt xấu! Đã như vậy, vậy ta sẽ thay trưởng bối nhà ngươi dạy cho ngươi một bài học!” Nói đến đây, tay đưa tới trước, đặt lên bả vai Chu Thành, vừa dùng lực muốn quăng Chu Thành bay ra ngoài.
Nhưng mà vị đệ tử của Cửu Thiên Điện đó kinh ngạc, tiểu thiếu niên thoạt nhìn chỉ có mười bốn mười lăm tuổi này không có bị quậy bay ra ngoài như hắn tưởng tượng.
Mà đứng ở đó, không nhúc nhích một chút xíu nào.
Thậm chí ngay cả quần áo của Chu Thành mà hắn cũng không làm nhăn được một xíu nào, bên ngoài người Chu Thành giống như sinh thành một tầng phòng ngự cương, nhẹ nhàng nâng bàn tay hắn lên.
Đệ tử của Cửu Thiên Điện kinh ngạc, sau đó sầm mặt lại, lạnh lùng nói: “Khó trách tuổi còn nhỏ thì dám khinh cuồng như thế, hóa ra là ỷ vào mấy phần thực lực, nhưng mà ngươi đến Cửu Thiên Điện làm càn là đến nhầm chỗ rồi!”
Nói đến đây, thôi động chân nguyên, từ trong lòng bàn tay bắn ra, chộp lấy bả vai Chu Thành lần nữa: “Vừa rồi ta không dùng đến một thành lực lượng, bây giờ, ta xem ngươi có thể thừa nhận được năm thành lực lượng của ta hay không!”
Nhưng lần này, đệ tử của Cửu Thiên Điện chỉ cảm thấy mình như đang túm lấy một bức tường sắt, năm ngón tay đau dữ dội, ngay lúc hắn sợ hãi, một cỗ lực lượng kinh người từ trong cơ thể Chu Thành tuôn trào ra mãnh liệt.
Đệ tử của Cửu Thiên Điện bị chấn đến liên tiếp lui về phía sau, cánh tay thì bị chấn động đến như không còn cảm giác.
Hắn khiếp sợ nhìn Chu Thành.
Với thực lực của hắn, trong thế hệ trẻ tuổi của Cửu Thiên Điện cũng là người nổi bật, đứng vào top đầu, chiến lực phi phàm, bây giờ lại không xử lý được một tiểu thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi?
“Còn muốn ra tay nữa sao?” Chu Thành hờ hững nhìn đối phương.
Đệ tử của Cửu Thiên Điện chần chờ, nhưng cuối cùng cũng không tiếp tục ra tay nữa.
Thông qua vừa mới ra tay, hắn biết coi như hắn vận dụng mười thành lực lượng cũng không thể nào là đối thủ của thiếu niên trước mắt.
Chu Thành đi đến khu vực tượng thần.
Khi đi vào khu vực tượng thần, người trẻ tuổi trước mặt tượng thần lĩnh hội tiên kiếm quay đầu lại, thấy một tiểu thiếu niên như Chu Thành xông vào, không khỏi bất ngờ.
Hắn nhìn đệ tử của Cửu Thiên Điện theo sát phía sau Chu Thành một chút, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Chu Thành: “Tiểu gia hỏa, thực lực không tệ, ngay cả Trần Vinh cũng không cản nổi ngươi.”
“Nhưng mà chắc là Trần Vinh cũng nói cho ngươi biết rồi, bây giờ khu vực tượng thần không mở ra.”
“Bây giờ nếu như ngươi xin lỗi, ta có thể bỏ qua.”
Người trẻ tuổi nói chắc như đinh đóng cột.
“Bỏ qua mọi chuyện?” Chu Thành lắc đầu: “Bất cứ lúc nào, bất cứ người nào cũng có thể lĩnh hội tượng thần, đây là quy củ do Trương Hồng tiền bối quyết định.”
“Ta không có sai, tại sao phải xin lỗi?”
Người trẻ tuổi nghe vậy, nhìn Chu Thành, sầm mặt lại: “Tiểu tử, ta cho ngươi cơ hội, nếu ngươi không muốn, vậy thì không cần đi nữa.” Nói đến đây, toàn thân kiếm khí tăng vọt, đột nhiên đồng loạt phóng tới Chu Thành.
Người trẻ tuổi đó tuổi không lớn lắm,
Nhưng mà đã là cao thủ Thánh Cảnh tam trọng.
Trong nháy mắt, kiếm khí đã vọt tới trước mặt Chu Thành.
Nếu như bị mấy trăm đạo kiếm khí này đánh trúng, cho dù là Thánh Cảnh tứ trọng cũng phải trọng thương.
Nhìn kiếm khí mãnh liệt bắn tới, Chu Thành nhấc tay vung lên, kiếm khí uy thế kinh người đó giống như là bị vô hình cự thủ đập cho tản ra.
Biến mất không còn tăm tích như gió.
Không chỉ có vị đệ tử của Cửu Thiên Điện lúc trước mà ngay cả người trẻ tuổi xuất thủ cũng đều vô cùng ngạc nhiên, không dám tin tưởng nhìn Chu Thành.
“Kiếm pháp không tệ, chỉ là kiếm khí quá yếu.” Chu Thành nhìn người trẻ tuổi, nói, sau đó một tay phất lên: “Ngươi cũng tiếp một đạo kiếm khí của ta đi.”
Một đạo kiếm khí phá không bay ra.
Đạo kiếm khí này tỏa ra kiếm mang vô cùng sáng chói.
Người trẻ tuổi nhìn thấy đạo kiếm khí này thì kinh hãi, chẳng biết lúc nào trong tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm, dùng hết toàn lực xoay tròn về phía trước, cuốn lên vô số kiếm khí, tạo thành từng đạo kiếm tường.
Nhưng mà kiếm tường vừa hình thành thì đã bị kiếm khí của Chu Thành đánh trúng vỡ thành mảnh nhỏ, trong nháy mắt kiếm khí đi tới trước mặt người tuổi trẻ, người trẻ tuổi hoảng sợ tránh né nhưng kiếm khí quá nhanh, trong nháy mắt đã xuyên qua ngực hắn.
Người trẻ tuổi buồn bực kêu lên một tiếng, sau đó bắn ngược ra ngoài, văng tới một góc hẻo lánh trong đại điện, chỉ thấy áo giáp phần ngực đã bị kiếm khí chém ra.
Nhưng mà cũng may mắn là có áo giáp bảo vệ, cho nên người trẻ tuổi bị thương không nặng, dù là như thế thì khi người trẻ tuổi rơi xuống đất cũng phun ra một ngụm máu lớn.
Hắn vừa sợ vừa giận mà nhìn Chu Thành, quay qua nhìn vị đệ tử của Cửu Thiên Điện đó, quát: “Đội chấp pháp của Cửu Thiên Điện chúng ta đâu? Còn không kêu bọn họ quay trở lại đây!”
Hắn vừa mới nói xong thì thấy một đội chấp pháp của Cửu Thiên Điện lao qua.
Người trẻ tuổi bị kiếm khí của Chu Thành gây thương tích chính là Hoàng Kỳ Đức, cháu của một trong Cửu lão của Cửu Thiên Điện, Hoàng lão.
Bây giờ Cửu Thiên Điện không có điện chủ, cho nên, bây giờ do tổng cộng Cửu lão cùng nhau chấp chưởng Cửu Thiên Điện, mà Hoàng lão có địa vị xếp số hai trong số Cửu lão, thân là cháu của Hoàng lão, thân phận của Hoàng Kỳ Đức cũng cao quý không tả nổi.
Đội chấp pháp của Cửu Thiên Điện tuôn đi qua, sau đó các cao thủ của đội chấp pháp chạy đến, nhìn thấy Hoàng Kỳ Đức bị người ta gây thương tích, đều giật mình không nhỏ.
“Giết tiểu tử này cho ta!” Hoàng Kỳ Đức giận chỉ vào Chu Thành.
“Chu Thành!” Khi đội trưởng đội chấp pháp La Cẩm Vinh nhìn thấy rõ dung mạo của Chu Thành thì bật thốt lên.
Trên đại hội giao lưu trận pháp, hắn cũng có mặt ở đó, cho nên liếc mắt một cái là nhận ra Chu Thành.
Cao thủ của đội chấp pháp của Cửu Thiên Điện đang muốn xuất thủ cũng không khỏi ngừng lại.
Thiếu niên trước mắt là Côn Bằng công tử, Chu Thành? !
Hoàng Kỳ Đức bất ngờ, sau đó cả giận nói: “Chu Thành thì thế nào, giết hắn cho ta!”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Đội trưởng đội chấp pháp La Cẩm Vinh chần chờ nói: “Kỳ Đức thiếu gia, Chu Thành là người của trận pháp tổng công hội, hơn nữa tổng hội trưởng Trần Thiên Bằng rất là coi trọng Chu Thành, ngươi xem?”
“Nếu không chúng ta mời Kỳ Hoàng lão đến trước đi?”
Hoàng Kỳ Đức sắc mặt lạnh lẽo, nhưng cuối cùng cũng gật đầu, gia gia hắn cực kỳ bao che khuyết điểm, nếu như xin chỉ thị gia gia hắn thì kết quả cũng giống nhau, Chu Thành chắc chắn phải chết!
Chương 261: Cửu Thiên Kiếm nhận chủ
Trong lúc cao thủ đội chấp pháp Cửu Thiên Điện bẩm báo Hoàng lão của Cửu Thiên Điện thì Chu Thành đi tới trước tượng thần Trương Hồng, đưa mắt nhìn thanh tiên kiếm trong tay Trương Hồng.
Sau khi tìm hiểu thập đại trận pháp của Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành lại nhìn thanh tiên kiếm đó thì có cảm giác khác biệt.
Lúc trước, trong mắt hắn, thanh tiên kiếm đó giống như là bị cấm chế gì che đậy ở, nhìn không thấu, nhưng bây giờ trong mắt hắn, thanh tiên kiếm đó không còn bị che đậy, giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn toàn không còn cấm chế, mặc hắn thưởng thức.
Thấy lúc này mà Chu Thành còn có tâm tư ở nơi đó lĩnh hội tiên kiếm, Hoàng Kỳ Đức lạnh lùng cười một tiếng, Chu Thành này nghĩ mình là người của trận pháp tổng công hội, lại có Trần Thiên Bằng che chở, Cửu Thiên Điện sẽ không giết hắn?
Thật buồn cười!
Cửu Thiên Điện bọn họ giết người, đâu cần nhìn sắc mặt Trần Thiên Bằng.
Chu Thành, ngươi chờ chết đi.
Hoàng Kỳ Đức nghĩ như thế nào, Chu Thành không biết, lúc này, hắn đang toàn tâm thần đắm chìm trong thế giới trận pháp trong tiên kiếm.
Chu Thành như đi tới một cái thế giới mênh mông, trong thế giới này có vô số Thần thú, hung thú, dị thú trong truyền thuyết, có Thiên Long, Cự Long giống như núi lớn, thậm chí có Long tộc chi vương Hoàng Kim Thần Long.
Có Phượng Hoàng thân có kim diễm dài mấy trăm trượng, có Giác Sư toàn thân kim mao, thậm chí còn có Hắc Kỳ Lân.
Chu Thành còn chứng kiến Côn Bằng nhất tộc.
Chỉ là đáng tiếc không nhìn thấy Cửu Thải Côn Bằng.
Nhưng mà những thần thú, hung thú, dị thú này bay ngang qua người Chu Thành, cũng không có công kích Chu Thành.
Chu Thành đứng ở trong đó, quan sát kỹ những thần thú, hung thú, dị thú này, phát hiện những thần thú, hung thú, dị thú này đang bay với một quỹ tích đặc thù.
Quan sát một hồi, Chu Thành nhắm mắt, hồi tưởng đến quỹ tích bay của những Thần thú, hung thú, dị thú, những quỹ tích này dần dần tạo thành một cái trận đồ.
Cái trận đồ này có cùng nguồn gốc với một cái trong thập đại trận pháp của Thượng Cổ Tiên Môn mà Chu Thành lĩnh hội lúc trước, cho nên Chu Thành bắt đầu tìm hiểu cũng rất dễ dàng, không lâu sau thì tìm hiểu ra được.
Khi Chu Thành lĩnh hội thành công, cảnh tượng trước mắt thay đổi, Chu Thành đi tới một cái băng thiên tuyết địa.
Trong băng thiên tuyết địa này, tuyết bay đầy trời, bông tuyết tung bay, những bông tuyết này bắt đầu thiên biến vạn hóa, có ngưng tụ thành từng con tuyết thú, có thì hóa thành từng cái thượng cổ phù văn.
Có hóa thành kiếm, đao, tiễn.
Các loại hình thái.
Ở trong mắt Chu Thành, hình thái do những bông tuyết này biến thành tạo thành một cái tuyết chi trận đồ.
Khi Chu Thành lĩnh hội tuyết chi trận đồ thành công, thế giới hắn đang ở thay đổi lần nữa, hắn đi tới một cái thế giới của “lửa”.
Trong thế giới của “lửa”, nham tương dâng trào, hỏa diễm trùng thiên, khắp nơi có đủ loại lửa nổi trôi, có thần hỏa, có dị hỏa, thậm chí có quỷ dị hồn hỏa.
Trong lúc Chu Thành tìm hiểu trận pháp trong tiên kiếm, Hoàng lão Cửu Thiên Điện Hoàng Tất nghe người phía dưới bẩm báo nói Chu Thành đả thương cháu mình Hoàng Kỳ Đức trong Cửu Thiên Điện, sắc mặt lạnh lẽo: “Nếu đả thương đệ tử Cửu Thiên Điện ta trong Cửu Thiên Điện, chuyện này còn cần bẩm báo cho ta sao, trực tiếp xử trí theo quy củ của Cửu Thiên Điện là được rồi.”
“Thế nhưng, Chu Thành là người của trận pháp tổng công hội, hơn nữa tổng hội trưởng Trần Thiên Bằng rất là coi trọng, nếu chúng ta xử lý Chu Thành, bên phía Trần Thiên Bằng?” Đội trưởng đội chấp pháp Cửu Thiên Điện La Cẩm Vinh chần chờ nói.
Hoàng Tất quát: “Trần Thiên Bằng thì đã sao, xem như Trần Thiên Bằng đả thương đệ tử Cửu Thiên Điện ta trong Cửu Thiên Điện thì cũng phải cho Cửu Thiên Điện ta một lời giải thích.”
La Cẩm Vinh nghe xong, không dám nói thêm gì nữa.
“Hắn đánh bằng tay nào thì cắt cái tay đó của hắn, còn nữa, ném hắn ra khỏi Cửu Thiên Điện, cũng cấm hắn vĩnh viễn không được bước vào Cửu Thiên Điện.” Hoàng Tất nói.
La Cẩm Vinh cung kính xác nhận, lui ra ngoài.
Không lâu sau, La Cẩm Vinh về tới đại điện.
Hắn nhìn Chu Thành còn đứng ở trước tượng thần, trong lòng thở dài.
Trên đại hội giao lưu trận pháp, hắn thấy thiên phú trận pháp của Chu Thành, sinh lòng yêu tài Chu Thành, nhưng bây giờ Chu Thành đắc tội Hoàng Kỳ Đức.
Hắn hít sâu một hơi, hạ lệnh: “Chu Thành đả thương đệ tử Cửu Thiên Điện ta ở trong Cửu Thiên Điện, không tôn trọng quy củ của Cửu Thiên Điện. Chém một cánh tay, sau đó ném ra khỏi Cửu Thiên Điện, vĩnh viễn không được bước vào Cửu Thiên Điện ta một bước.”
Nghe La Cẩm Vinh nói như vậy, cao thủ đội chấp pháp nhìn nhau.
Hoàng Kỳ Đức nhướng mày, hiển nhiên chỉ cắt một tay của Chu Thành khiến cho hắn không hài lòng, nhưng mà nếu La Cẩm Vinh tuân theo lệnh gia gia hắn thì hắn cũng không phản bác được.
Hắn thấy xung quanh, cao thủ đội chấp pháp đứng im bất động, không khỏi nổi nóng nói: “Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không cắt một cánh tay, ném ra khỏi Cửu Thiên Điện cho ta!”
Xung quanh, cao thủ đội chấp pháp đành phải xuất thủ.
Chỉ là ngay khi một đám cao thủ đội chấp pháp công kích Chu Thành, đột nhiên tiên kiếm trong tay tượng thần Trương Hồng bắn ra từng đạo kiếm khí, hình thành một tầng kiếm mạc xung quanh bốn phía thân thể Chu Thành.
Công kích của cao thủ đội chấp pháp đánh vào kiếm mạc, đều bị cản lại.
Chu Thành bình yên vô sự.
“Cái gì? !” Thấy thanh tiên kiếm của Trương Hồng lại phát ra kiếm khí bảo vệ Chu Thành, tất cả mọi người giật nảy cả mình.
Đây là có chuyện gì? Bao nhiêu vạn năm qua, thanh tiên kiếm đó vẫn luôn không có động tĩnh, bây giờ lại phát ra kiếm khí bảo vệ Chu Thành?
Một đám cao thủ đội chấp pháp cũng bị hù dọa.
“Chắc chắn chỉ là trùng hợp.” Một lát sau, Hoàng Kỳ Đức mở miệng nói.
Chỉ là hắn vừa mới nói xong thì thấy thanh tiên kiếm đó bắn ra kiếm quang lần nữa, những kiếm quang này vây quanh Chu Thành, nâng Chu Thành lên.
Tất cả mọi người trừng lớn hai mắt.
Nhưng như vậy còn chưa kết thúc, chỉ thấy tiên kiếm lại chậm rãi bay từ trong tay tượng thần Trương Hồng lên, vù vù không thôi, từng đạo kiếm quang phóng lên tận trời, toàn bộ Cửu Thiên Điện cũng vì đó sáng lên.
Chỗ sâu trong Cửu Thiên Điện, Hoàng Tất đang bàn luận chuyện Yêu tộc sắp cử hành Yêu Vương đại điển với mấy lão khác, đột nhiên nhìn thấy kiếm quang phóng lên tận trời, không khỏi ngừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.
“Đây chẳng lẽ là? !” Diệp lão Diệp Thư bỗng đứng phắt dậy, vẻ mặt khiếp sợ nhìn kiếm quang diệu động cửu thiên.
“Là hướng chính điện!” Ngô lão Ngô Tôn Long cũng giật mình nói.
“Đi, đi chính điện!” Hoàng Tất kích động nói, nói xong, nhanh chân đi trước, nhanh chóng đi tới chính điện, mấy lão Diệp lão, Ngô lão cũng đều gấp gáp đi theo.
Không lâu sau, bọn người Hoàng Tất, Diệp Thư, Ngô Tôn đi tới chính điện.
Khi mấy người Hoàng Tất tới chính điện, thấy được cảnh tượng suốt đời khó quên, chỉ thấy thanh tiên kiếm chưa từng có động tĩnh đó đang vây quanh một thiếu niên áo lam.
Tiếng kiếm như long ngâm, như là phượng gáy, như là vạn thú gào thét.
Kiếm quang trùng điệp, đại điện tràn ngập kiếm uy kinh người.
“Đây là, Cửu Thiên Kiếm, rốt cục Cửu Thiên Kiếm cũng thức tỉnh!” Thấy cảnh này, Diệp lão Diệp Thư kích động hai mắt đỏ lên: “Thiếu niên này để cho Cửu Thiên Kiếm nhận chủ, rốt cục Cửu Thiên Kiếm cũng có chủ nhân mới!”
“Cửu Thiên Điện chúng ta, rốt cục cũng có Điện Chủ mới!”
Bọn người Hoàng Tất, Ngô Tôn ai cũng kích động không thôi, năm đó tổ tiên cửu đại gia tộc bọn họ là thủ hạ dưới trướng Trương Hồng, vô số năm qua vẫn luôn thủ hộ Cửu Thiên Điện, bọn họ vẫn luôn chờ Điện Chủ mới xuất hiện.
Hôm nay, rốt cục đợi được.