Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 100



Trong lúc Chu Thành chuyên tâm nghiên cứu phần thưởng là quyển bí tịch trận pháp đó thì Trần Oánh đứng trước cổng chính cung điện của Trần Thiên Bằng, thỉnh thoảng nhìn qua hướng viện tử Chu Thành đang ở.

Trần Thiên Bằng nhìn vẻ mặt của ái nữ, không khỏi cười cười, nói: “Đừng nhìn, người ta còn chưa tới.”

Trần Oánh nghe được phụ thân trêu ghẹo, khuôn mặt không khỏi đỏ lên, nói: “Ta không có chờ hắn, ta tới thỉnh giáo phụ thân một chút vấn đề về trận pháp.”

Trần Thiên Bằng nở nụ cười: “Đúng đúng, mấy ngày nay Oánh Nhi của ta tới tìm ta đều là vì thỉnh giáo vấn đề về trận pháp.” Sau đó hỏi: “Không biết ngươi có vấn đề gì về trận pháp, nói cho phụ thân nghe một chút.”

Trần Oánh ê a, dậm chân một cái: “Phụ thân, ngươi chỉ biết trêu ghẹo người ta.”

Trần Thiên Bằng cười ha ha.

Trần Oánh chu môi nói: “Chu Thành này cũng không thức thời, phụ thân ngươi chân thành mời hắn trên đại hội như thế, hắn lại không đến!”

Trần Thiên Bằng cười nói: “Hẳn là hắn đang luyện hóa tiên đan, viên tiên đan đó cũng không dễ luyện hóa, ta xem chừng ít nhất hắn phải dùng mười ngày mới có thể luyện hóa xong.”

Trần Oánh ừ một tiếng, ngồi một hồi, lại nói: “Phụ thân, đám người của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn thực là đáng ghét cực kì, chuyện này ngươi cũng không thể mặc kệ.”

Từ sau khi đại hội giao lưu trận pháp kết thúc, cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn vẫn giám thị động tĩnh của Chu Thành, hiển nhiên là đợi Chu Thành vừa ra khỏi Cửu Thiên Chi Thành thì sẽ động thủ.

Trần Thiên Bằng lại cười nói: “Thế nào, lo lắng cho Chu Thành?” Không đợi Trần Oánh mở miệng, lại nói: “Yên tâm đi, chuyện của Chu Thành phụ thân sẽ không mặc kệ.”

“Chu Thành là đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp lần này, nếu như vừa ra khỏi Cửu Thiên Chi Thành thì bị người ta giết, như vậy không phải là vả mặt trận pháp tổng công hội ta sao?”

Trần Oánh nghe xong thì cười ngọt ngào: “Ta biết ngay phụ thân ngươi sẽ không ngồi nhìn mặc kệ.”

Mấy ngày sau, Chu Thành hoàn toàn nghiên cứu xong bản bí tịch trận pháp đó.

Khiến cho Chu Thành vui mừng chính là cái bản bí tịch trận pháp này ngoại trừ bảy loại trận pháp còn lại ra thì còn có trận pháp hệ Hắc Ám, thậm chí có trận pháp hệ Quang Minh.

Lúc trước hắn còn đang nghĩ xem nên đi đâu tìm một môn trận pháp hệ Quang Minh luyện một chút, bây giờ cũng có có sẵn.

Nhưng mà đáng tiếc, trong bí tịch trận pháp cũng chỉ ghi chép một môn trận pháp hệ Quang Minh.

Môn trận pháp hệ Quang Minh này có thể ngưng tụ thiên địa quang minh chi lực, trợ mình và người khác khôi phục chân nguyên và chữa trị thương thế, có môn trận pháp hệ Quang Minh này, sau này cho dù hắn bị thương nhưng tốc độ khôi phục cũng có thể tăng lên rất nhiều.

Đương nhiên, sau này hắn đối địch, tốc độ khôi phục chân nguyên cũng có thể tăng lên thật nhiều.

Chu Thành cầm Ngân Nguyệt Trượng trong tay, bố trí trận pháp hệ Hắc Ám và trận pháp hệ Quang Minh trong sân một hồi, sau đó ngừng lại, hắn vốn muốn thử dung hợp hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh lại với nhau nhưng từ đầu đến cuối đều không thể thành công.

Buổi chiều, Chu Thành ra khỏi viện tử, đi tới cung điện của Trần Thiên Bằng.

Có lẽ Trần Thiên Bằng biết nên làm như thế nào để dung hợp hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh.

Trần Thiên Bằng đang đọc bí tịch trận pháp, nghe được thủ vệ ngoài cửa nói Chu Thành tới chơi, trong lòng vui mừng, nói: “Mau mời Chu Thành vào.”

Nhưng sau đó hắn lại nói: “Được rồi, ta tự mình ra ngoài.”

Thủ vệ ngoài cửa nghe Trần Thiên Bằng muốn tự mình ra nghênh đón Chu Thành thì không khỏi giật mình.

Với thân phận của Trần Thiên Bằng, chỉ có người như môn chủ Thái Nhất Tiên Môn thì mới đáng cho Trần Thiên Bằng đi nghênh đón, bây giờ lại muốn đi nghênh đón Chu Thành?

Trần Thiên Bằng đi ra ngoài điện, cũng cho người đi thông báo cho ái nữ.

Đi ra bên ngoài đại điện, Trần Thiên Bằng nhìn thấy Chu Thành mặc lam sam, cười ha ha: “Chu Thành, tới, mấy ngày nay ta mỏi mắt chờ mong, nhưng vẫn không thấy bóng dáng ngươi đâu.”

Chu Thành không ngờ được là Trần Thiên Bằng lại tự mình đi ra đón mình, nghe Trần Thiên Bằng thân thiết gọi đủ tên mình, nhanh chóng đi tới trước, ôm quyền cười nói: “Vãn bối khiến cho Trần tổng hội trưởng chờ lâu rồi.”

Trần Thiên Bằng đi lên, kéo cổ tay Chu Thành, dẫn Chu Thành đi vào trong điện, cười hỏi: “Mấy ngày nay ngươi bận luyện hóa viên tiên đan đó chứ, hoàn toàn luyện hóa rồi?”

Bây giờ cách đại hội giao lưu trận pháp kết thúc đã tám ngày, hắn thấy, tám ngày này Chu Thành vẫn đang luyện hóa viên tiên đan đó.

Tám ngày, còn nhanh hơn hắn dự đoán hai ngày.

Chu Thành sững sờ, khẽ gật đầu, cười nói: “Ừm, đại hội vừa kết thúc thì ta lập tức bế quan luyện hóa viên tiên đan đó, luyện hóa viên tiên đan đó xong, ta tu luyện trận pháp một chút, có một vấn đề về trận pháp muốn tới thỉnh giáo Trần tổng hội trưởng.”

Trần Thiên Bằng nghe Chu Thành mở miệng gọi một tiếng Trần tổng hội trưởng, cười nói: “Sau này ngươi đừng gọi ta Trần tổng hội trưởng, ta và sư phụ ngươi cũng là bạn cũ, như vậy đi, sau này ngươi gọi ta Trần bá bá là được.”

Chu Thành khẽ giật mình, lập tức gật đầu xác nhận.

Hai người cùng nhau đi vào trong điện.

Trần Thiên Bằng đột nhiên cười hỏi: “Chu Thành, ngươi có hứng thú gia nhập trận pháp tổng công hội chúng ta hay không?”

“Gia nhập trận pháp tổng công hội!” Chu Thành bất ngờ.

Gia nhập trận pháp tổng công hội, là theo đuổi và ước mơ của tất cả trận pháp sư trong thế giới Tiên Võ, chỉ là muốn gia nhập trận pháp tổng công hội thì điều kiện quá hà khắc.

Nói như vậy, chỉ có trận pháp sư thành danh nhiều năm mới có hi vọng gia nhập.

“Thế nào?” Trần Thiên Bằng thấy Chu Thành phản ứng như vậy thì cười nói: “Nếu như ngươi chịu gia nhập trận pháp tổng công hội chúng ta, lát nữa ta sẽ triệu tập rất nhiều Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội tuyên bố tin tức này.”

Chu Thành hít sâu một hơi, cười nói: “Được Trần bá bá hậu ái, Chu Thành có thể gia nhập trận pháp tổng công hội là vinh hạnh của Chu Thành.”

Gia nhập trận pháp tổng công hội, đối với hắn thì là chuyện trăm lợi mà không một hại, đương nhiên Chu Thành sẽ không từ chối.

Trần Thiên Bằng cười ha ha một tiếng: “Được, vậy cứ quyết định như thế.”

Lúc này, Trần Thiên Bằng triệu tập rất nhiều Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội đến đây, tại chỗ tuyên bố Chu Thành gia nhập trận pháp tổng công hội.

Hoàng Hoành, Lưu Thiếu Quân và một đám Thái Thượng trưởng lão nghe Chu Thành gia nhập trận pháp tổng công hội thì đều cực kỳ mừng rỡ, đồng loạt chúc mừng Chu Thành không thôi.

Chuyện Chu Thành gia nhập trận pháp tổng công hội nhanh chóng truyền đến tai cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn.

Nhiếp Hàn, Lam Như Ngọc ngồi trong điện, sắc mặt khó coi.

Chu Thành gia nhập trận pháp tổng công hội, nếu như bọn họ giết Chu Thành, đó chính là tương đương với khiêu khích trận pháp tổng công hội, khiêu khích Trần Thiên Bằng.

“Đáng chết!” Sắc mặt Lam Như Ngọc âm trầm như nước: “Tiểu tử này lại gia nhập trận pháp tổng công hội.”

Nhiếp Hàn hai mắt lấp lóe: “Bây giờ có Trần Thiên Bằng che chở tiểu tử này, xem ra chúng ta không thể công khai giết tiểu tử này.”

Lam Như Ngọc trong lòng hơi động, nàng đã hiểu ý trong lời nói của Nhiếp Hàn.

Không thể công khai giết Chu Thành, bọn họ có thể ngầm giải quyết.

Ngầm. Lam Như Ngọc thầm nghĩ trong lòng.

Đêm xuống.

Lúc này, một đám Thái Thượng trưởng lão đã rời đi, đại điện chỉ còn lại ba người Chu Thành, Trần Thiên Bằng và Trần Oánh.

Lúc này, Chu Thành mới có thời gian thỉnh giáo Trần Thiên Bằng chuyện liên quan đến dung hợp trận pháp hệ Hắc Ám và trận pháp hệ Quang Minh.

“Trần bá bá, hai ngày nay ta luyện tập trận pháp hệ Hắc Ám với trận pháp hệ Quang Minh, nhưng mà vẫn không thể thành công dung hợp hai hệ trận pháp.” Chu Thành hỏi: “Hôm nay tới, ta muốn thỉnh giáo Trần bá bá, không biết có phương pháp dung hợp không?”

“Chờ một chút, ngươi nói cái gì, dung hợp hai hệ trận pháp? Ý của ngươi là ngươi cũng biết trận pháp hệ Quang Minh?” Trần Thiên Bằng ngắt lời, giật mình nhìn Chu Thành.

Trần Oánh cũng trợn tròn đôi mắt đẹp.

Chương 257: Ta muốn tự tay giết cẩu tạp toái Chu Thành này

Thấy hai người Trần Thiên Bằng, Trần Oánh giật mình nhìn mình, Chu Thành có chút xấu hổ, nhưng vẫn gật đầu nói: “Đúng vậy, Trần bá bá, mấy ngày trước ngươi cho ta bản bí tịch trận pháp đó, trong đó có một cái trận pháp hệ Quang Minh.”

Mấy ngày trước?

Lúc này, Trần Thiên Bằng kịp phản ứng lại, trên đại hội giao lưu, Chu Thành nhận được phần thưởng bản bí tịch trận pháp.

Sau đó trong lòng hắn chấn động.

Ý Chu Thành là, trong mấy ngày nay hắn đã học xong trận pháp hệ Quang Minh đó?

“Ý ngươi nói là trong mấy ngày nay ngươi đã học xong trận pháp hệ Quang Minh trong bản bí tịch trận pháp đó?” Trần Thiên Bằng khó có thể tin.

Chu Thành gật đầu nói: “Thật ra thì trận pháp hệ Quang Minh đó chỉ là cấp ba, không phải là trận pháp công kích, nhưng có thể phụ trợ khôi phục chân nguyên và trị liệu thương thế, cho nên vẫn rất dễ dàng.”

Rất dễ dàng?

Trần Thiên Bằng bó tay rồi.

Trần Oánh cũng không còn gì để nói.

Cho dù là ai thì cũng biết là hệ Hắc Ám hoặc là trận pháp hệ Quang Minh đều rất khó học được, thiên tài trận pháp giống như Trần Oánh, giống như Cổ Dược Phi cũng không học được trận pháp hệ Quang Minh.

Bây giờ, Chu Thành lại nói trận pháp hệ Quang Minh vẫn rất dễ?

“Ngươi bố trí trận pháp hệ Quang Minh mà ngươi học được cho ta xem một chút.” Trần Thiên Bằng nói.

Mặc dù hắn biết Chu Thành sẽ không nói láo nhưng vẫn muốn tận mắt nhìn Chu Thành bố trí trận pháp hệ Quang Minh một lần.

Chu Thành nghe vậy thì đi vào giữa đại điện, cũng không có thôi động thần hồn chi lực, chỉ vận chuyển chân nguyên, ngưng tụ thiên địa linh khí, lập tức, thiên địa quang minh linh khí phun trào, không lâu sau, một cái Linh phù Quang Minh ngưng tụ mà thành.

Ngay sau đó, cái thứ hai, cái thứ ba, cái thứ tư.

Tốc độ ngưng tụ của Chu Thành không nhanh, mỗi một cái hô hấp mới ra hai cái Linh phù Quang Minh, nhưng hai người Trần Thiên Bằng và Trần Oánh nhìn Linh phù Quang Minh không ngừng xuất hiện trước mắt, trong lòng không ngừng chấn động.

Không lâu sau, một cái trận đồ hệ Quang Minh hình thành.

Từng đạo lực lượng ánh sáng như là mưa phùn không ngừng rơi xuống.

Dưới sự bao phủ của lực lượng quang mang này, toàn thân ba người ấm áp, hai người Trần Thiên Bằng và Trần Oánh có thể cảm nhận được rõ ràng trong năng lượng này ẩn chứa khôi phục chi lực.

Trần Thiên Bằng nhìn Chu Thành giống nhìn quái vật.

Mấy ngày, học được một môn trận pháp hệ Quang Minh cấp ba!

Nhớ năm đó, hắn bỏ ra vài tháng mới học được cái trận pháp hệ Quang Minh đầu tiên.

Chu Thành đứng ở trung ương trận đồ Quang Minh, giống như là Quang Minh Chi Thần, tỏa ra ánh sáng màu trắng, để có quang minh ấm áp.

Trần Oánh nhìn Chu Thành dưới quang minh, nhất thời nhìn đến ngây người.

“Trần bá bá, có thể sao?” Chu Thành thấy Trần Thiên Bằng ngẩn người nhìn mình, một lát sau, đành phải hỏi.

Lúc này, Trần Thiên Bằng mới hồi tỉnh lại: “Có thể, có thể.”

Lúc này, Chu Thành mới triệt hồi trận đồ Quang Minh.

Đại điện khôi phục bình thường.

Trần Thiên Bằng hít một hơi thật sâu, nhìn Chu Thành, trong lòng kích động, sau hắn, rốt cục thế giới Tiên Võ lại xuất hiện một thiên tài có thể đồng thời nắm giữ trận pháp hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh.

Giờ khắc này, hắn đã chờ quá lâu.

Chu Thành thấy Trần Thiên Bằng kích động như vậy, trong lòng nghi hoặc.

Coi như mình biết trận pháp hệ Quang Minh, Trần Thiên Bằng cũng không nên kích động như thế chứ.

“Trần bá bá, ngươi có biết phải làm như thế nào mới có thể dung hợp trận pháp hệ Hắc Ám với trận pháp hệ Quang Minh không?” Chu Thành lại hỏi.

Trần Thiên Bằng cũng không có trực tiếp trả lời, mà hỏi: “Chu Thành, ngươi có biết, bây giờ thế giới Tiên Võ có bao nhiêu trận pháp sư có thể đồng thời nắm giữ hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh không?”

Chu Thành lắc đầu.

Trần Thiên Bằng vươn hai cái ngón tay.

“Hai ngươi? !” Chu Thành cực kỳ ngoài ý muốn.

Thế giới Tiên Võ mênh mông, trận pháp sư vô số, vậy mà chỉ có hai người có thể đồng thời nắm giữ trận pháp Hắc Ám với Quang Minh?

“Không sai, hai ngươi.” Trần Thiên Bằng ngưng trọng nói: “Trừ ta ra, bây giờ, ta biết, chỉ có ngươi đồng thời nắm trong tay trận pháp hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh.”

Chu Thành nói: “Hắc Ám và Quang Minh rất khó tu luyện?”

Bên cạnh, Trần Oánh nói: “Có chút trận pháp sư chỉ biết trận pháp hệ Hắc Ám, có chút trận pháp sư chỉ biết trận pháp hệ Quang Minh, nhưng muốn đồng thời nắm giữ Hắc Ám và Quang Minh thì gần như là chuyện không thể nào!”

Trần Thiên Bằng gật đầu nói: “Không sai, muốn đồng thời nắm giữ trận pháp Hắc Ám và Quang Minh thì quá khó khăn, cần thần hồn đặc thù, còn cần thể chất đặc thù mới được.”

Thần hồn đặc thù?

Mình tu luyện Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh, chắc chắn thần hồn không tầm thường, về phần thể chất, hắn là Huyền Vũ Thần Thể và Bất Diệt Kim Cương Thần Thể.

Bởi vì như vậy cho nên mình mới có thể đồng thời nắm giữ Hắc Ám và Quang Minh?

Chu Thành thầm nghĩ.

“Đương nhiên, còn cần năng lực lĩnh ngộ trận pháp siêu cao.” Trần Thiên Bằng nói: “Ba cái này, thiếu một cái cũng không được.” Dừng lại một chút, nói: “Về phần trận pháp hệ Hắc Ám và trận pháp hệ Quang Minh dung hợp, thật ra là có thể.”

“Giữa thiên địa, bởi vì có Hắc Ám, mới có Quang Minh.”

“Có Quang Minh thì có Hắc Ám.”

“Nơi có Quang Minh thì có Hắc Ám, nơi có Hắc Ám thì có Quang Minh.”

Trần Thiên Bằng giải thích, sau đó lại tự mình diễn luyện cho Chu Thành một lần, chỉ thấy Trần Thiên Bằng một tay huy động, Linh phù Quang Minh ngưng tụ, không lâu sau, một cái trận đồ Quang Minh hình thành, quang minh nở rộ, nhưng ngay trong nháy mắt khi quang minh nở rộ, Linh phù Hắc Ám lại bắt đầu ngưng tụ, đợi trận đồ Hắc Ám hình thành, quang minh cũng rút đi giống như là thủy triều.

Đợi quang minh mãnh liệt, Hắc Ám lại bắt đầu không ngừng thu nhỏ.

Nhìn Trần Thiên Bằng diễn luyện hai đại trận pháp Hắc Ám và Quang Minh, Chu Thành như khám phá sương mù, đứng ở nơi đó, toàn thân xuất hiện từng đạo quang minh ánh sáng, nhưng cũng không lâu lắm thì trong quang minh, Hắc Ám sinh ra.

Từ xa nhìn lại, toàn thân Chu Thành có Hắc Ám và Quang Minh không ngừng luân chuyển.

Trần Thiên Bằng đang diễn luyện cho Chu Thành nhìn thấy tình huống của Chu Thành thì không khỏi ngừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.

Lĩnh ngộ?

Hắn chỉ diễn luyện một lần, Chu Thành lập tức lĩnh ngộ chân nghĩa Hắc Ám và Quang Minh cùng tồn tại?

“Tuyệt thế thiên tài.” Trần Thiên Bằng cảm khái từ tận đáy lòng.

Từ trước tới nay hắn chưa từng gặp có trận pháp sư nào có năng lực lĩnh ngộ yêu nghiệt như Chu Thành, năm đó hắn lĩnh ngộ dung hợp hai loại trận pháp Hắc Ám và Quang Minh, dùng bao nhiêu năm?

Mấy chục năm!

Nhưng mà Chu Thành vừa thấy đã thông!

Trần Oánh nhìn Chu Thành toàn thân Hắc Ám và Quang Minh giao thế, tâm tư ngàn vạn.

“Phụ thân.” Trần Oánh đang muốn mở miệng thì Trần Thiên Bằng khoát khoát tay, nói: “Chúng ta đi ra ngoài trước, không nên quấy rầy Chu Thành.” Bây giờ, Chu Thành đắm chìm trong đốn ngộ, tối kỵ nhất là bị người khác cắt ngang.

Thế là hai cha con Trần Thiên Bằng ra ngoài điện, Trần Oánh tự mình thủ ở ngoài điện, chờ Chu Thành ra.

Chu Thành ngộ suốt một ngày mới xong.

Một ngày sau mới từ đại điện ra.

Hai người Trần Thiên Bằng thấy Chu Thành đi ra, thần sắc đại chấn, bước nhanh tới nghênh đón.

Chu Thành thấy vẻ chờ đợi trên mặt hai người, gật đầu cười một tiếng.

Lần ngộ này, hắn đã khống chế phương pháp dung hợp trận pháp Hắc Ám và Quang Minh.

Tiếp theo, Chu Thành ở lại cung điện của Trần Thiên Bằng, chuyên tâm thỉnh giáo trận pháp, một tháng sau, hắn mới rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành.

Biết được Chu Thành rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành, bọn người Nhiếp Hàn, Lam Như Ngọc vẫn đang khổ đợi không khỏi đại hỉ.

“Ta muốn tự tay giết cẩu tạp toái Chu Thành này!” Liệt Hoàng nghiến răng nghiến lợi nói.

Chương 258: Lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn lần nữa

“Chỉ là, Chu Thành ngồi phi thuyền của trận pháp tổng công hội rời đi.” Một vị trưởng lão Thái Nhất Tiên Môn chần chờ một chút, bẩm báo cho Nhiếp Hàn.

Một đám cao thủ Thái Nhất Tiên Môn nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ lo lắng trong mắt đối phương.

Nhiếp Hàn hơi chần chờ một lát, sau đó hai mắt lạnh lẽo, hung ác nói: “Phi thuyền của trận pháp tổng công hội thì đã sao, Chu Thành phải chết!”

Đây không chỉ là ý của hắn, cũng là ý của tất cả tầng lớp cấp cao của Thái Nhất Tiên Môn.

Chu Thành trưởng thành quá kinh khủng, đã khiến cho Thái Nhất Tiên Môn cảm nhận được áp lực cực lớn.

Cứ theo đà này, mười năm nữa, chỉ sợ muốn giết Chu Thành cũng khó khăn.

Lúc này, Chu Thành cưỡi phi thuyền của trận pháp tổng công hội rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành, một đường đi hướng bắc.

Hướng bắc chính là chỗ của Thượng Cổ Tiên Môn.

Lần này, Chu Thành muốn lĩnh hội đại đạo pháp tắc ẩn chứa trong Thượng Cổ Tiên Môn, chỉ cần hắn tìm hiểu thấu đáo đại đạo pháp tắc của Thượng Cổ Tiên Môn thì có thể lĩnh hội được thanh tiên kiếm của Cửu Thiên Điện.

Đến lúc đó, hắn có thể trở thành Điện Chủ Cửu Thiên Điện, chấp chưởng Cửu Thiên Điện.

Một khi hắn chấp chưởng Cửu Thiên Điện, có thế lực của Cửu Thiên Điện gia trì, còn sợ gì Thái Nhất Tiên Môn.

Phi thuyền của Chu Thành một đường hối hả phi hành qua hoang sơn dã lĩnh, vượt qua từng tòa sơn phong, rừng rậm.

Khi phi thuyền đi qua khu rừng rậm nào đó, đột nhiên, một bóng người phá không bay lên, chặn trước mặt phi thuyền, người này mặt đeo mặt nạ, thân cao hai mét, rất là cao lớn, lưng có một thanh Đại Kim Đao, kim đao kim quang lấp lóe, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

“Kim Đao Ma.” Chu Thành nhận ra đao khách cản trước phi thuyền.

Kim Đao Ma, xếp thứ năm trên Sát Thủ Bảng, thực lực của một mình hắn còn mạnh hơn Hắc Bạch Song Sát liên thủ, hơn nữa còn mạnh hơn rất nhiều.

Hiển nhiên là có người mời Kim Đao Ma chặn giết mình.

Kim Đao Ma cản trước phi thuyền, cũng không có mở miệng, kim đao sau lưng bay vút lên trời, sau đó rơi xuống trong tay hắn, hắn nhảy lên một cái, một đao chém xuống.

Lập tức, kim quang mãnh liệt bắn ra.

Đao khí tung hoành.

Mấy ngàn đạo đao khí chém về phía phi thuyền của Chu Thành.

Kim Đao Ma lạnh lùng nhìn phi thuyền trước mắt, đao khí hắn tu luyện có chút đặc thù, có thể xuyên qua phòng ngự trận của phi thuyền đánh giết người trong phi thuyền.

Cho nên, cho dù Chu Thành trốn ở bên trong phi thuyền cũng vô dụng.

Mắt thấy mấy ngàn đao khí sắp xuyên qua phi thuyền, chém thẳng vào Chu Thành, đột nhiên, một đạo đao khí từ bên trong phi thuyền bay ra.

Đạo đao khí này cũng không lăng lệ, nhưng đao khí của Kim Đao đụng vào đạo đao khí này thì đều tán loạn như bão cát, theo gió biến mất.

Kim Đao Ma khẽ giật mình, nhìn phi thuyền.

Hắn đang muốn mở miệng thì đột nhiên lại là một đạo đao khí từ trong phi thuyền bay ra, đao khí chém ra, rạch ra không gian, tốc độ còn nhanh hơn đao khí của Kim Đao Ma không biết bao nhiêu lần.

Sắc mặt Kim Đao Ma đại biến, đang muốn lui lại né tránh, nhưng hắn vừa khởi hành thì đao khí đã chui vào từ ngực hắn, Kim Đao Ma đứng yên ở chỗ đó, toàn thân cứng ngắc, không dám tin nhìn vết đao ở ngực.

Vết đao ở ngực rất nhỏ, nhưng trong nháy mắt sau đó, máu từ trong đó tuôn ra như là nước suối.

Ý thức của Kim Đao Ma dần dần mơ hồ, sau đó từ trên cao rơi xuống.

Trước khi chết, hắn vẫn không thể tin được.

Chu Thành nhìn Kim Đao Ma từ trên cao rơi xuống, cũng giật mình.

Hắn biết Trần Thiên Bằng phái cao thủ âm thầm hộ tống hắn, nhưng mà không ngờ được là cao thủ hộ tống hắn này lại có thực lực mạnh như vậy.

Kim Đao Ma, xếp hạng thứ năm trên Sát Thủ Bảng, có thể một đao chém giết hắn một cách dễ dàng, như vậy thì có thực lực gì?

Chu Thành nhìn hướng đao khí chém ra, lại không thể phát hiện cái gì.

“Chu Thành tiểu tử, không cần nhìn, ngươi không phát hiện được ta, Trần Thiên Bằng đã phái ta hộ tống ngươi an toàn, ta sẽ hộ tống ngươi an toàn.” Một giọng già nua vang lên.

“Đa tạ tiền bối.” Chu Thành đành phải ôm quyền nói.

Đối phương không có lên tiếng.

Chu Thành đi tới bên cạnh thi thể Kim Đao Ma, tìm kiếm một phen, tìm được không ít đan dược và linh thạch, mấy bản bí tịch, hắn kiểm kê sơ mấy bản bí tịch, tất cả đều là đao pháp.

Tìm tòi một phen, sau đó Chu Thành khu động phi thuyền tiếp tục phi hành tới trước, đương nhiên, trước khi rời đi, Chu Thành lấy đi Đại Kim Đao của đối phương, đây là một thanh đao tốt.

Sau khi Chu Thành rời đi không được bao lâu, mấy bóng dáng xuất hiện trên không rừng rậm.

Rõ ràng là Nhiếp Hàn của Thái Nhất Tiên Môn, Lam Như Ngọc của Bách Tiên Môn.

Bọn người Nhiếp Hàn, Lam Như Ngọc nhìn thi thể Kim Đao Ma, sắc mặc không tốt chút nào.

Kim Đao Ma, đương nhiên là bọn họ mời.

Bây giờ Chu Thành gia nhập trận pháp tổng công hội, nếu bọn họ tự mình xuất thủ, ít nhiều cũng có chỗ kiêng kỵ, cho nên mời Kim Đao Ma.

Nhưng không ngờ được là Kim Đao Ma bị một đao chém giết.

“Là Xích Dương phái người?” Lam Như Ngọc chầm chậm nói.

Ý chỉ vị cao thủ ngầm bảo vệ Chu Thành.

Nhiếp Hàn nhíu hai mắt lại: “Chưa chắc là người của Xích Dương, nói không chừng là Trần Thiên Bằng phái tới.”

“Trần Thiên Bằng!” Trong lòng Lam Như Ngọc cảm thấy nặng nề.

Nếu là Trần Thiên Bằng phái người tới, vậy ở trong mắt Trần Thiên Bằng, Chu Thành còn quan trọng hơn bọn họ tưởng tượng nhiều.

“Đối phương là thực lực gì?” Lam Như Ngọc hỏi Nhiếp Hàn.

Nhiếp Hàn nhớ lại cảnh một đao kia chém giết Kim Đao Ma lúc nãy, lại lắc đầu.

Lam Như Ngọc nhíu mày lại, ngay cả đệ nhị cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn như Nhiếp Hàn cũng không nhìn ra được thực lực của đối phương?

“Vậy chúng ta tiếp tục mời người?” Lam Như Ngọc nói, nếu phải từ bỏ như thế, nàng không cam tâm.

Nhiếp Hàn trầm ngâm nói: “Có người này bảo vệ Chu Thành, cũng chỉ có thể mời Huyết Tổ mới có hi vọng giết được Chu Thành, nhưng mà Huyết Tổ không dễ tìm.”

Huyết Tổ, chính là người đứng đầu bảng Sát Thủ Bảng.

Từng ám sát Nhân Tiên cao giai.

Chỉ là Huyết Tổ hành tung quỷ bí, đã nhiều năm không có xuất hiện, cho dù là Thái Nhất Tiên Môn cũng khó có thể liên hệ được với đối phương.

Nhiếp Hàn nói: “Lại tìm cơ hội đi, ta cũng không tin người này sẽ bảo vệ Chu Thành mãi.”

Hai người lách mình rời đi.

Trên phi thuyền, Chu Thành nghĩ đến chuyện Kim Đao Ma ám sát mình, hẳn là người mời Kim Đao Ma ám sát mình hẳn không phải là cùng một người với người mời Hắc Bạch Song Sát.

Nếu không thì Kim Đao Ma và Hắc Bạch Song Sát sẽ đồng loạt ra tay.

Người mời Kim Đao Ma, hẳn là Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn?

Nhưng mà, người mời Hắc Bạch Song Sát, là ai?

Phi thuyền một đường hướng bắc.

Bởi vì Chu Thành đều chọn lộ tuyến hoang sơn dã lĩnh mà đi, khó tránh khỏi gặp được giặc cướp, nhưng mà những giặc cướp này thấy là phi thuyền của trận pháp tổng công hội thì đều bỏ ý nghĩ trong đầu đi, đi đường vòng.

Cho nên, mãi cho đến di tích thượng cổ đều không có chuyện gì xảy ra.

Chu Thành bình yên đi tới trước Thượng Cổ Tiên Môn.

“Tiền bối, đa tạ ngài một đường hộ tống, ta đã đến.” Chu Thành ôm quyền cung kính nói với bốn phía.

“Ừm, chuyện ta hứa với Trần Thiên Bằng đã làm xong.” Giọng nói già nua đó lại vang lên lần nữa: “Tiểu gia hỏa, ngươi rất không tệ, hi vọng lần sau còn có cơ hội gặp lại.”

Sau đó không có tiếng động gì nữa.

Xem ra là đi.

Về phần tại sao Chu Thành đến Thượng Cổ Tiên Môn, hắn cũng không có hỏi.

Thấy đối phương đã rời đi, Chu Thành thu hồi tâm tư, đi tới Thượng Cổ Tiên Môn, lúc này, Thượng Cổ Tiên Môn đã đóng, Chu Thành đứng trước Thượng Cổ Tiên Môn, nhìn chằm chằm Thượng Cổ Tiên Môn trước mắt.

Quan sát Thượng Cổ Tiên Môn lần nữa, hắn lại có cảm giác không giống.

Chu Thành ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn.