Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 103



Hắc Bạch Song Sát cười lạnh, đi đến chỗ Chu Thành.

Hai người đi không nhanh, mỗi đi một bước, khí âm hàn tràn ngập, cỏ dại trên mặt đất xung quanh khô héo trong nháy mắt.

Hiển nhiên, Hắc Bạch Song Sát vẫn luôn truy tra tung tích Chu Thành, nếu không thì không thể nào đi theo đến tận đây.

Chu Thành thấy Hắc Bạch Song Sát xuất hiện, không có kinh ngạc, sắc mặt như thường, hắn đã ngờ tới Hắc Bạch Song Sát sẽ không từ bỏ chuyện truy sát mình.

“Rốt cuộc các ngươi cũng xuất hiện.” Những ngày này, hắn vẫn đang chờ Hắc Bạch Song Sát xuất hiện.

Hắc Bạch Song Sát thấy Chu Thành nhìn thấy hai người mình mà vẫn ngồi đó uống rượu, chậm rãi nói, không khỏi kinh nghi, hai người nhìn về phía bốn người Diệp lão.

Bốn người Diệp lão đeo mặt nạ mỏng, Hắc Bạch Song Sát không nhìn thấy dung mạo bốn người.

Nhưng mà bốn người Diệp lão thường ẩn tu trong Cửu Thiên Điện, coi như không có đeo mặt nạ thì hai người Hắc Bạch Song Sát cũng không biết bốn người.

Lúc này, Chu Thành đứng lên, đi tới chỗ Hắc Bạch Song Sát.

Bốn người Diệp lão theo sát Chu Thành.

Hắc Bạch Song Sát thấy Chu Thành đi tới, không khỏi dừng bước, càng kinh nghi hơn.

“Là ai thuê các ngươi giết ta?” Chu Thành mở miệng nói: “Nói, ta có thể cho các ngươi chết không thống khổ.”

Hắc Sát nghe vậy thì sầm mặt lại, gằn giọng cười một tiếng: “Tiểu tử, khẩu khí không nhỏ, ngươi đừng có làm ra vẻ, lần trước bởi vì Ma hồn lão tổ nên ngươi chạy trốn được, lần này không có Ma hồn lão tổ, ngươi chắc chắn phải chết!”

“Triệu hoán khôi lỗi của ngươi ra đi.”

Lúc hai người đến, đã nghĩ kỹ nên giải quyết Chu Thành như thế nào.

Chu Thành nghe vậy, lắc đầu: “Chấp mê bất ngộ.”

“Muốn chết!” Hắc Sát nhoáng một cái, đã đi tới trước mặt Chu Thành, trong tay xuất hiện một thanh trường tiễn, hắn vung tay lên, trường tiễn hóa thành một đạo hắc sắc quang mang bắn thẳng về phía tim Chu Thành.

Trên trường tiễn có thoa kịch độc, chỉ cần dính vào một chút thì Chu Thành sẽ không sống được.

Mặc dù giết Chu Thành như thế thì có chút không quang minh nhưng giờ phút này, bọn họ cũng không quan tâm được nhiều như vậy.

Mắt thấy trường tiễn sắp đánh trúng Chu Thành, đột nhiên, một đạo kiếm quang lóe lên, trường tiễn bị kiếm quang chia làm vô số khúc, như vậy cũng chưa hết, trường tiễn bị chia làm vô số khúc lại phản xạ ngược tới hai người Hắc Bạch Song Sát.

Trường tiễn phản xạ ngược về, tốc độ càng nhanh, nhanh đến hai người Hắc Bạch Song Sát hoàn toàn không kịp phản ứng tránh né.

Trong nháy mắt, mũi tên gãy đã bắn trúng hai người.

Mặc dù hai người mặc áo giáp nhưng lực lượng của mũi tên gãy vẫn phá vỡ áo giáp của hai người, hơn nữa trực tiếp xuyên thấu ngực hai người, từ phía sau lưng hai người bắn ra.

Lực lượng mạnh mẽ kéo hai người bay ra sau vài trăm mét.

Hai người Hắc Bạch Song Sát đập mạnh xuống đất, miệng không ngừng phun máu tươi.

Hai người hoảng sợ nhìn Kiếm lão bên người Chu Thành.

Người vừa mới ra tay chính là Kiếm lão Kiếm Thập Nhất.

“Ngươi, là ai? !” Bạch Sát há miệng, giọng nói rung động, bởi vì trong tiễn có kịch độc cho nên lúc này sắc mặt hai người trở nên đen nhánh, hai người tranh thủ móc giải dược ra nuốt vào.

Chu Thành thấy thế, cũng không có ngăn cản, đi tới chỗ Hắc Bạch Song Sát.

Hắc Bạch Song Sát nuốt giải dược, sắc mặt tốt hơn không ít, thấy Chu Thành và tứ lão đi tới, hoảng sợ bò ngược ra sau, hai người vừa muốn chạy trốn thì đột nhiên hai đạo chỉ lực phá không mà tới, đánh trúng hai người, hai ngươi lại bị đánh bay ra.

Đợi hai người bò dậy, phát hiện chân nguyên toàn thân đã bị chỉ lực vừa rồi phong bế, hoàn toàn không thể thôi động.

Hai người sợ hãi, đây là chỉ pháp gì? Vậy mà có thể phong bế chân nguyên của cường giả Đế Cảnh?

Trong đầu của bọn họ hiện ra rất nhiều suy nghĩ.

“Các ngươi là ai?” Hai người nhìn bốn người Kiếm lão.

Người vừa mới ra tay là Diệp lão Diệp Thư.

Long lão Long Tranh xòe tay ra, trong nháy mắt khi Long Tranh mở bàn tay ra, Hắc Bạch Song Sát có ảo giác giống như thiên địa đều bị Long Tranh thu vào trong lòng bàn tay.

Chẳng biết lúc nào, Hắc Bạch Song Sát đã bị Long Tranh hút tới trước mặt.

Chuyện này khiến cho Hắc Bạch Song Sát hoảng sợ, đây là công pháp gì?

Bọn họ ngay cả bị Long Tranh nhiếp tới khi nào cũng không biết.

Là thời không giao thoa?

Hay là tuyệt đối không gian?

“Bốn vị tiền bối, tha mạng.” Hắc Sát hoảng sợ, không khỏi mở miệng.

“Ai là cố chủ?” Chu Thành hỏi.

Hắc Bạch Song Sát lấy lại tinh thần, lại chần chờ một chút.

Nhưng cuối cùng hai người vẫn chọn trầm mặc.

Chu Thành thấy thế thì cười lạnh, gật đầu với Diệp lão một cái.

Diệp lão hiểu ý Chu Thành, ngón tay búng một cái, hai đạo chỉ lực chui vào ngực hai người Hắc Bạch Song Sát, khi chỉ lực đi vào ngực hai người Hắc Bạch Song Sát, chỉ lực như băng, bắt đầu lưu động dọc theo huyết dịch hai người.

Theo chỉ lực lưu động trong máu, hai người tựa như bị kiến độc cắn, loại đau khổ này có thể nói là sống không bằng chết.

Hai người nhớ tới một loại thượng cổ chỉ pháp.

“Đây là Sinh Tử Chỉ?” Bạch Sát rung động nói.

Sinh Tử Chỉ là bí mật bất truyền của thượng cổ Sinh Tử Môn, chẳng lẽ lão giả trước mắt là môn nhân của thượng cổ Sinh Tử Môn?

“Không sai, Sinh Tử Chỉ.” Diệp Thư mở miệng nói: “Trúng Sinh Tử Chỉ, sống không bằng chết, đầu tiên là như hàng vạn con kiến cắn, sau này trong cơ thể như thiên đao vạn phá, không ai có thể chịu nổi một giờ, trừ phi ngươi có thể tự mình xua tan được chỉ lực của Sinh Tử Chỉ.”

Nhưng mà, có thể làm được không?

Với thực lực của Diệp Thư, cho dù là rất nhiều Nhân Tiên cũng khó mà xua tan được Sinh Tử Chỉ chỉ lực của hắn, huống chi là hai người Hắc Bạch Song Sát.

Nghe nói quả nhiên là bọn họ trúng Sinh Tử Chỉ, Hắc Bạch Song Sát không khỏi sắc mặt trắng bệch, trong lòng tuyệt vọng.

Bị Sinh Tử Chỉ tra tấn, không lâu sau, hai người lăn lộn dưới đất, xé rách toàn thân, thống khổ kêu thảm không thôi, hai người cào đến máu me đầy mình.

Chu Thành nhìn hai người thống khổ thảm trạng, cũng nhướng mày.

Diệp Thư thấy sắc mặt Chu Thành, nói: “Điện Chủ đại nhân, hai người này truy sát ngài, chết không có gì đáng tiếc, hơn nữa hai người tu luyện tà công, trên tay dính đầy máu tươi, bọn họ bị trừng phạt đúng tội.”

Chu Thành lắc đầu, không phải hắn mềm lòng.

Cuối cùng, Hắc Bạch Song Sát vẫn nói ra người đứng ra mời bọn họ.

Biết được người mời là Thái Thượng trưởng lão Tần Viễn của Đế Sát Cung hắn, Chu Thành sầm mặt lại: “Tần Viễn!”

Diệp Thư xuất thủ đánh chết Hắc Bạch Song Sát, sau đó dọn dẹp sạch sẽ thi thể Hắc Bạch Song Sát.

Mấy người Chu Thành lại về tới bên đống lửa, mấy người tiếp tục uống Thái Bạch Tửu, Chu Thành nghĩ đến chuyện Tần Viễn, hẳn là Tần Viễn không dám mời Hắc Bạch Song Sát giết mình, Tần Viễn luôn luôn nghe theo Long Phi, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, cho nên người đứng sau chuyện này là sư đồ Long Phi, Triệu Thạch.

“Long Phi, Triệu Thạch.” Chu Thành thầm nghĩ.

Chờ hắn về Đế Sát Cung, người đầu tiên hắn muốn giết chính là Long Phi và Triệu Thạch.

Đêm trôi qua.

Mấy người Chu Thành tiếp tục đi đường.

Trên đường, Chu Thành hỏi Diệp Thư: “Diệp lão, các ngươi có biết Hoàng Chi Tiên Quả, Kim Bích Chi Thảo, Bát Biện Tiên Lan, Huyết Liên Tinh, Vĩnh Sinh Hoa?”

Hoàng Liên Tiên Quả, năm loại dược này chính là năm vị khác trong số mười vị tiên dược luyện chế Cửu Thiên Tiên Đan.

“Hoàng Chi Tiên Quả!” Bốn người Diệp Thư đều kinh ngạc, Điện Chủ muốn nghe ngóng ngũ vị tiên dược này làm gì?

“Nghe nói bảo khố Yêu tộc có Kim Bích Chi Thảo, Bát Biện Tiên Lan với Huyết Liên Tinh.” Kiếm lão Kiếm Thập Nhất nói.

“A, bảo khố Yêu tộc có ba vị tiên dược này?” Chu Thành ngoài ý muốn.

Kiếm Thập Nhất gật đầu: “Ta chỉ nghe nói như vậy, không biết thực hư, nhưng bảo khố Yêu tộc chỉ có lịch đại Yêu Vương mới có thể mở ra.”

Chương 266: Long Thái tử

“Lịch đại Yêu Vương mới có thể mở ra sao.” Chu Thành tự nói.

Nếu như hắn có thể lấy được ba vị tiên dược này, như vậy thì mười vị tiên dược chỉ còn thiếu Hoàng Chi Tiên Quả và Vĩnh Sinh Hoa.

Mặc dù Hoàng Chi Tiên Quả và Vĩnh Sinh Hoa khó tìm nhưng ít nhất cũng có hi vọng.

Nếu như hắn có thể luyện một lò Cửu Thiên Tiên Đan, hắn có hi vọng đột phá Đại Đế.

Cửu Thiên Tiên Đan, không chỉ có thể tăng chân nguyên và thần hồn lên.

Toàn thân hắn trải qua hai viên Cửu Thiên Tiên Đan rèn luyện, xảy ra thay đổi, Chu Thành có thể cảm nhận được rõ ràng.

Lại có một lò Cửu Thiên Tiên Đan nữa, Huyền Vũ Thần Thể và Bất Diệt Kim Cương Thần Thể của hắn có thể đi vào cảnh giới viên mãn, đến lúc đó phòng ngự sẽ đạt tới một trình độ kinh người.

Mà thần hồn của hắn cũng sẽ triệt để thuế biến, lúc đó, xem như cao thủ Nhân Tiên bình thường cũng rất khó ma diệt thần hồn của hắn.

Chỉ cần thần hồn hắn bất diệt, hắn sẽ bất tử.

Bốn người Diệp Thư thấy sắc mặt Chu Thành, nhìn nhau.

Long Tranh mở miệng nói: “Điện Chủ đại nhân, ngươi muốn đi trèo lên Yêu Vương bảo tọa thật?” Sau đó nói: “Thật ra thì không nói gạt ngươi, năm đó mấy người chúng ta cũng thử, nhưng đều thất bại.”

Nhớ lại năm đó đối mặt ý chí Yêu Vương kinh khủng, bây giờ Long Tranh vẫn còn sợ hãi.

Ý chí Yêu Vương kinh khủng, giống như là biển vô biên vô hạn, ngươi hoàn toàn không biết phần cuối của ý chí của nó.

Nghe ngay cả mấy người Long Tranh cũng thất bại, Chu Thành kinh ngạc.

“Không sai, Điện Chủ đại nhân, ý chí Yêu Vương này khủng bố, như vô biên chi hải, hoàn toàn không có cuối cùng, cũng không nhìn thấy cuối cùng, vô cùng vô tận, thế gian này sợ là không ai có thể tiếp nhận ý chí của nó.” Đao lão Đao Duệ cảm khái.

Trong lòng Chu Thành hơi động, hỏi: “Thái Vô thì sao? Hắn có thử hay không?”

Thái Vô, môn chủ Thái Nhất Tiên Môn, được vinh dự là đương kim đệ nhất nhân thế giới Tiên Võ.

Diệp Thư cười nói: “Thái Vô dã tâm lớn, đương nhiên là hắn muốn thống nhất Yêu tộc, nhưng mà năm đó hắn cũng thất bại, không chỉ có hắn, còn có Trần Thiên Bằng cũng thất bại, còn có, sư phụ ngươi Xích Dương cũng không thành công.”

“Ngay cả Thái Vô cũng thất bại.” Chu Thành nghe vậy, lòng tin ban đầu không khỏi dao động.

Thái Vô, được vinh dự là đệ nhất nhân Tiên Võ, thần hồn, ý chí của hắn mạnh, đương nhiên không cần phải nói, ngay cả hắn cũng không gánh chịu được ý chí của thượng cổ Yêu Vương, hắn chỉ là một Thánh Cảnh, sao có thể gánh chịu được?

Diệp Thư lại nói: “Thật ra thì Điện Chủ đại nhân không cần tự coi nhẹ mình, Điện Chủ đại nhân vượt qua Thái Vô là chuyện sớm muộn, trăm năm sau, Thái Vô tuyệt đối không phải đối thủ của Điện Chủ đại nhân.”

“Sau này, chắc chắn Điện Chủ đại nhân có thể gánh chịu được ý chí của thượng cổ Yêu Vương.”

“Sau đó thống nhất Yêu tộc.”

Đến bây giờ, trong lòng mấy người Diệp Thư, Chu Thành muốn gánh chịu ý chí của thượng cổ Yêu Vương là chuyện không thể nào.

“Nếu đó là quy củ do thượng cổ Yêu Vương định ra, tất cả mọi người có thể thử, có lẽ muốn gánh chịu ý chí của hắn không nhất định phải có cảnh giới cao thì sao.” Chu Thành đột nhiên nói.

Giống như tiên kiếm cuuar Trương Hồng, không phải nhất định phải có cảnh giới cao mới tham ngộ được tiên kiếm.

Bốn người Diệp Thư khẽ giật mình.

Chu Thành không muốn tiếp tục đề tài này, nói: “Diệp lão, thực lực các ngươi so với Thái Vô thì như thế nào?”

Bốn người Diệp Thư không ngờ được là Chu Thành lại đột nhiên hỏi vấn đề này, đều trầm mặc một hồi.

Cuối cùng vẫn là Diệp Thư mở miệng: “Mặc dù ta không có giao thủ với Thái Vô nhưng thực lực Thái Vô hẳn là mạnh hơn ta một phần.”

Thái Vô được vinh dự là đệ nhất nhân thế giới Tiên Võ, chắc chắn là có đạo lý.

“Nhưng mà nếu như ta liên thủ với Diệp lão, không kém gì Thái Vô.” Long Tranh nói.

“Nếu bốn người chúng ta liên thủ, Thái Vô tất bại.” Kiếm lão Kiếm Thập Nhất tự tin nói.

Chu Thành gật đầu.

Hắn đã hiểu thực lực của bốn người Kiếm lão.

Một đường vô sự.

Một tháng sau.

Yêu tộc Thánh Thành đã ở xa xa.

Lúc này, năm người Chu Thành đã đi vào địa vực Yêu tộc, trên đường có thể thấy được cường giả yêu tộc khắp nơi, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy cao thủ nhân tộc, Hải tộc, thậm chí Tinh Không Thần Tộc, Địa Để Uyên tộc.

Mang tới cho Chu Thành cảm giác là Yêu tộc rất loạn.

Trên đường đi đến, thường xuyên nhìn thấy Yêu tộc giao chiến.

Có lẽ là vì Yêu tộc nhiều năm không có Yêu Vương thống nhất, cho nên tương đối hỗn loạn.

“Điện Chủ đại nhân, phía trước chính là Thanh Thú Thành.” Long Tranh chỉ thành trì phía trước: “Qua Thanh Thú Thành không xa thì là Yêu tộc Thánh Thành.”

Chu Thành gật đầu.

Thanh Thú Thành, cũng là thành lớn nổi danh của Yêu tộc.

Mấy người đi vào Thanh Thú Thành.

Bởi vì Yêu Vương đại điển sắp đến, Thanh Thú Thành lại tới gần Yêu tộc Thánh Thành, cho nên rất là nhộn nhịp, cường giả các tộc ra ra vào vào, nối liền không dứt.

Mấy người tìm một tửu quán, gọi thịt rượu.

Chỉ là rượu của Yêu tộc rất cay, Chu Thành uống không quen, vẫn uống Thái Bạch Tửu của nhân tộc.

Tửu quán rất nhỏ, người ngồi đầy, cao thủ đến từ các tộc đều có, đang bàn luận Yêu Vương đại điển lần này.

“Nghe nói Long Trí đại nhân đã tu luyện Chân Long Kinh đến tầng thứ mười hai, trước đó vài ngày thì xuất quan, lần này lại leo lên Yêu Vương bảo tọa.”

“Chân Long Kinh tầng thứ mười hai? ! Năm đó Long Thần đại nhân cũng là cảnh giới này chứ, nếu Long Trí đại nhân tu luyện Chân Long Kinh đến tầng thứ mười hai thật, nói không chừng có thể gánh chịu ý chí của thượng cổ Yêu Vương.”

Bàn bên cạnh bàn tán khiến cho Chu Thành chú ý.

Long Trí là tộc trưởng đương nhiệm Long tộc, cũng là người mạnh nhất Yêu tộc, một trong thập đại cao thủ thế giới Tiên Võ.

“Không ngờ được là tiểu tử Long Trí này tu luyện Chân Long Kinh đến tầng thứ mười hai thật.” Long Tranh cảm khái, trong lời nói lộ ra vẻ mừng rỡ.

Long Tranh, cũng là người của Long tộc.

Nếu bàn về bối phận, hắn còn là thúc thúc của Long Trí.

Đúng lúc này, đột nhiên mặt đất chấn động một đợt, bên ngoài trở nên hỗn loạn.

“Là Long Thái tử!” Có người kêu lên.

Long Thái tử Long Phi chính là con của Long Trí, cũng là đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ tuổi Long tộc.

Trong tửu quán, rất nhiều người đều tông cửa xông ra, muốn nhìn Long Thái tử.

Không đến bao lâu thì gặp một vị thiếu niên anh tuấn bất phàm cưỡi một con tọa thú, được một đám cao thủ Long tộc chen chúc bải vệ đi ngang qua trước tửu quán.

Bởi vì tửu quán thông gió, không có kín cho nên mấy người Chu Thành ngồi bên trong tửu quán cũng có thể nhìn thấy bên ngoài.

Nhìn Long Phi được vô số cao thủ chen chúc bảo vệ hối hả đi qua, cuốn lên cát bụi cuồn cuộn, Đao Duệ cười nói: “Tiểu tử này rất giống Long Tranh khi còn trẻ.”

Long Tranh lắc đầu: “Lúc còn trẻ ta cũng không có rêu rao và khinh cuồng như thế.”

Mặc dù vừa rồi chỉ nhìn liếc qua một chút, nhưng vẻ kiêu ngạo trên mặt Long Phi khiến cho Long Tranh không thích.

Mà Long Phi được một đám cao thủ chen chúc bảo vệ, đi qua Thanh Thú Thành, đi đến Yêu tộc Thánh Thành.

“Lần này tộc trưởng đại nhân tu luyện thành tầng thứ mười hai của Chân Long Kinh, chắc chắn có thể ngồi lên Yêu Vương bảo tọa.” Sau lưng Long Phi, cao thủ Long tộc Long Tinh Vũ cười nói.

“Lần này đương nhiên.” Long Phi ngạo nghễ cười nói: “Đến lúc đó phụ thân chấp chưởng Yêu tộc chi lệnh, Yêu tộc nhất thống, ai dám không nghe?” Sau đó hỏi: “Trần Oánh cô nương đã đến Thánh Thành rồi?”

“Hôm qua Trần Oánh cô nương đã tới Thánh Thành với cao thủ trận pháp tổng công hội.” Long Tinh Vũ vội vàng nói: “Ta thăm dò được bây giờ nàng đang ở Minh Cảnh Cung trong Thánh Thành.”

Long Phi gật đầu, tăng nhanh tốc độ.

“Nhưng mà thái tử điện hạ, nghe nói hôm qua sau khi Trần Oánh cô nương tới, bế cung không ra, ai cũng không gặp.” Một vị cao thủ Long tộc khác nói.

Chương 267: Ngươi chính là Côn Bằng công tử Chu Thành gì đó?

“Bế cung không ra, ai cũng không gặp?” Long Phi nhướng mày.

“Vâng, nghe nói ngay cả Hạ Ý cũng bị ăn bế môn canh.” Long Tinh Vũ nói.

Hạ Ý chính là thiếu tộc trưởng Hổ tộc, Hổ tộc cũng là một trong mấy tộc thực lực mạnh nhất Yêu tộc.

Một vị cao thủ Long tộc khác Long Tân nghe xong, xùy cười nói: “Hạ Ý, hắn là cái thá gì, sao hắn có thể so với thái tử điện hạ chúng ta được, Trần Oánh cô nương không muốn gặp Hạ Ý, chắc chắn sẽ gặp thái tử điện hạ.”

Sau đó lại nói: “Trần Thiên Bằng tổng hội trưởng cũng có giao tình không tệ với tộc trưởng đại nhân chúng ta.”

Long Phi gật đầu.

Nửa ngày sau.

Long Phi và cao thủ Long tộc đi tới Yêu tộc Thánh Thành.

Chỉ là khi Long Phi đi vào Minh Cảnh Cung, muốn bái phỏng Trần Oánh thì lại bị cao thủ trận pháp tổng công hội ngăn lại.

“Trần Oánh tiểu thư nói ai cũng không gặp.” Cao thủ trận pháp tổng công hội nói.

Long Phi sầm mặt lại: “Ngươi còn chưa đi vào bẩm báo thì làm sao biết Trần Oánh tiểu thư sẽ không gặp ta?” Sau đó nói: “Ngươi nhanh đi vào bẩm báo, nói ta chính là Thái tử Long tộc, tới bái phỏng.”

Vị cao thủ trận pháp tổng công hội đó nghe người trẻ tuổi trước mắt là Thái tử Long tộc, có chút ngoài ý muốn, chần chờ một chút, cuối cùng vẫn đi vào bẩm báo.

Thái tử Long tộc, danh khí rất lớn, hắn biết.

Sau đó vị cao thủ trận pháp tổng công hội đó nhanh chóng đi ra.

Hắn ôm quyền nói với Long Phi: “Trần Oánh tiểu thư nói nàng không tiếp khách, xin Thái tử trở về đi.”

Long Phi nghe vậy, sắc mặt khó coi.

“Trần Oánh tiểu thư thật kiêu ngạo, thái tử điện hạ chúng ta tự mình đến thăm, ngay cả gặp cũng không gặp, ngay cả mặt cũng không lộ.” Long Tân nghe xong, không khỏi giận dữ lớn tiếng.

Vị cao thủ của trận pháp tổng công hội đó khẽ nghiêng người: “Thế nào, các ngươi muốn xông vào sao?”

Long Tân còn định mở miệng thì Long Tinh Vũ đã ngắt lời: “Nếu Trần Oánh tiểu thư không tiếp khách, vậy lần sau chúng ta lại đến thăm.” Nói xong, lắc đầu với Long Phi.

Long Phi đành phải theo cao thủ Long tộc rời đi.

Trên đường về, Long Tân bực tức nói: “Trần Oánh đó giả thanh cao gì, nàng cho là nàng là ai? Nếu nàng không phải nữ nhi của Trần tổng hội trưởng thì nàng cũng không xứng xách giày cho Thái tử điện hạ!”

Long Phi mặt âm trầm, không có lên tiếng, theo cao thủ Long tộc trở về hành cung Long tộc.

Ngày kế tiếp.

Lại có tin tức truyền ra, nói Côn Bằng công tử Chu Thành cũng đến Yêu tộc Thánh Thành.

Mà Trần Oánh biết được Chu Thành đến, tự mình ra khỏi Minh Cảnh Cung, đi đến chỗ Chu Thành ở gặp Chu Thành.

Long Phi nghe xong, giận không kềm được, nhìn chằm chằm cao thủ Long tộc đến bẩm báo: “Ngươi xác định Trần Oánh không chỉ ra khỏi Minh Cảnh Cung mà còn tự mình đi đến chỗ Chu Thành ở gặp Chu Thành?”

Vị cao thủ Long tộc đó bị Long Phi nhìn chằm chằm đến trong lòng run rẩy, thành thật trả lời: “Đúng vậy, thiên chân vạn xác, người của chúng ta chính mắt nhìn thấy nàng đi vào chỗ Chu Thành ở.”

Long Phi lập tức hai mắt phun lửa.

Long Tân lạnh lùng nói: “Ta nói Trần Oánh đó chỉ giả thanh cao thôi.”

Long Phi đứng lên, hai mắt lạnh lùng: “Tiểu tử họ Chu đang ở đâu?”

“Ngay trong Thiên Long tửu quán của chúng ta.” Vị cao thủ Long tộc tới bẩm báo đó tranh thủ đáp.

Thiên Long tửu quán là sản nghiệp dưới trướng Long tộc.

“Thiên Long tửu quán!” Long Phi hừ lạnh, nói: “Các ngươi theo ta đến Thiên Long tửu quán!”

Long Tinh Vũ chần chờ nói: “Thái tử, Chu Thành là đệ tử thân truyền của Xích Dương, hơn nữa đoạt được đệ nhất giao lưu trận pháp, rất được Trần Thiên Bằng coi trọng.”

Long Phi lại ngắt lời, nói: “Đệ tử thân truyền của Xích Dương thì thế nào? Ta còn là Thái tử Long tộc đây.” Nói đến đây, tông cửa xông ra.

Long Tinh Vũ thấy thế, đành phải dẫn một đám cao thủ Long tộc đi theo Long Phi, đến Thiên Long tửu quán.

Ngay khi bọn người Long Phi một đường trùng trùng điệp điệp đi đến Thiên Long tửu quán, Chu Thành đang tiếp đãi Trần Oánh và Cổ Dược Phi trong Thiên Long tửu lâu.

Lần này Chu Thành cũng không có giấu diếm hành tung, chỉ là hắn không ngờ tới hắn vừa tới Yêu tộc Thánh Thành, mới vừa ngủ lại quán rượu thì Trần Oánh đã tới.

Trần Oánh cười rất ngọt, nói: “Ta đoán được ngươi sẽ đến, Cổ đại ca, ngươi xem, ta đoán đúng chứ?”

Cổ Dược Phi có chút xấu hổ.

Trên đường, hắn nói Chu Thành sẽ không tới.

Cổ Dược Phi cũng có chút hiếu kỳ, không phải Chu Thành tiến vào di tích thượng cổ sao.

Hắn do dự nhìn bốn người Diệp lão sau lưng Chu Thành.

Bốn người này là hộ vệ của Chu Thành?

Là Đế Sát Cung ?

Nhưng cao thủ Thái Thượng trưởng lão trở lên của Đế Sát Cung hắn đều có ấn tượng, chỉ là không có chút ấn tượng nào với bốn người trước mặt.

“Chu Thành huynh đệ, bốn vị này là?” Cổ Dược Phi tò mò, không khỏi hỏi.

Chu Thành nhìn về phía bốn người Diệp Thư.

Kiếm Thập Nhất mở miệng nói: “Hạng người vô danh, bây giờ chúng ta chỉ là tùy tùng của Thiếu chủ mà thôi.”

Ở trước mặt người ngoài, bốn người xưng Chu Thành là Thiếu chủ, dù sao xưng hô Điện Chủ quá khiến cho người ta chú ý.

Cổ Dược Phi nghe Kiếm Thập Nhất nói chỉ là tùy tùng của Chu Thành thì không khỏi hiếu kì hơn.

Tùy tùng và hộ vệ có hàm nghĩa khác nhau, tùy tùng tương đương với thủ hạ.

Cổ Dược Phi còn định mở miệng thì Trần Oánh đã hỏi Chu Thành: “Chu Thành đệ đệ, lần này ngươi tới Yêu tộc Thánh Thành là định leo lên Yêu vương bảo tọa hay sao?”

Cổ Dược Phi ngừng lại, cũng nhìn Chu Thành.

Hắn cũng muốn biết ý nghĩ của Chu Thành.

“Ừm.” Chu Thành khẽ gật đầu, nói: “Là có quyết định này.”

Trần Oánh cười rất ngọt: “Nếu Chu Thành đệ đệ trèo lên Yêu Vương bảo tọa, chắc chắn có thể thành công.” Sau đó quay đầu hỏi Cổ Dược Phi: “Cổ đại ca, ngươi thấy sao?”

Cổ Dược Phi dừng lại một chút, nói: “Đúng đúng.” Chu Thành có thể thành công? Thật ra thì trong lòng Cổ Dược Phi cũng không tin tưởng Chu Thành có thể thành công cho lắm.

Mặc dù Chu Thành đoạt được đệ nhất giải thi đấu Tiên Võ và giao lưu trận pháp, sáng tạo ra kỳ tích, nhưng mà lần này Chu Thành muốn gánh chịu ý chí của thượng cổ Yêu Vương, ngay cả Trần tổng hội trưởng bọn họ cũng không thể gánh chịu được ý chí của thượng cổ Yêu Vương, sao Chu Thành có thể gánh chịu được cơ chứ?

Trong lúc mấy người Chu Thành, Trần Oánh, Cổ Dược Phi nói chuyện phiếm, đột nhiên nghe phía ngoài có tiếng hét lớn: “Chu Thành, ngươi cút ra đây cho bản Thái tử.”

Tiếng gầm rất lớn.

Toàn bộ Thiên Long tửu quán đều nghe thấy.

Mấy người Chu Thành ngừng lại.

Thái tử? Chu Thành nhướng mày, cảm thấy nghi hoặc trong lòng.

Cổ Dược Phi cũng bất ngờ: “Là Thái tử Long tộc Long Phi?”

Long Phi?

Ba người Diệp Thư, Kiếm Thập Nhất, Đao Duệ đều quay qua nhìn Long Tranh.

Long Tranh sầm mặt lại.

“Chu Thành, ta biết ngươi trong Thiên Long tửu quán, ta cho ngươi mười hơi thở, cút ra đây cho ta.” Bên ngoài, Long Phi lại nói tiếp: “Nếu không.”

“Ta sẽ ném ngươi ra ngoài.”

Long Tranh nghe xong, sắc mặt trầm thêm mấy phần, sau đó nói với Chu Thành: “Thiếu chủ, ta đi ra xem một chút.”

“Không cần, chúng ta cùng đi ra đi.” Chu Thành đứng lên, nói.

Hắn không có liên quan gì đến Thái tử Long tộc Long Phi, hắn muốn biết Long Phi này nổi giận đùng đùng đến tìm hắn rốt cuộc là chuyện gì.

Thế là mấy người Chu Thành, Trần Oánh, Cổ Dược Phi, bốn lão ra khỏi viện tử.

Đi tới đại sảnh quán rượu, chỉ thấy một đám cao thủ đứng đấy trong đại sảnh, người cầm đầu chính là Thái tử Long tộc Long Phi.

Mặc dù Long Phi không nhận ra Chu Thành nhưng nhìn thấy Trần Oánh và một thiếu niên sóng vai đi ra, hơn nữa dáng vẻ rất là thân mật thì đoán được thiếu niên trước mắt chính là Chu Thành.

Hắn nhìn chằm chằm vào Chu Thành: “Ngươi chính là Côn Bằng công tử Chu Thành gì gì đó?”