“Không sai, ta chính là Chu Thành.” Chu Thành mở miệng nói.
Thấy dáng vẻ rất căm hận mình của Long Thái tử Long Phi trước mắt, trong lòng Chu Thành càng nghi hoặc hơn.
Long Phi lãnh đạm nói: “Ngươi thừa nhận là được.” Nói đến đây, nhìn về phía Trần Oánh: “Ta đi bái phỏng Trần Oánh tiểu thư, không phải Trần Oánh tiểu thư nói ai cũng không gặp sao?”
Chu Thành sững sờ, nhìn Trần Oánh một chút, bây giờ mới hiểu tại sao Long Phi nhắm vào mình.
Hóa ra là vì Trần Oánh.
Gương mặt xinh đẹp của Trần Oánh cũng có chút xấu hổ, nàng cũng không ngờ được là bởi vì mình nên Long Phi mới nhằm vào Chu Thành.
Cổ Dược Phi nhìn Long Phi: “Trần Oánh muốn gặp ai là tự do của nàng, Long Thái tử quản quá rộng.”
“Ngươi chính là Cổ Dược Phi?” Long Phi nổi giận nói: “Cổ Dược Phi, việc này không có liên quan gì tới ngươi, ngươi tốt nhất chớ xen vào việc của người khác, nếu không ta cũng không cần biết ngươi là Cổ Phi hay là Cổ Dược Phi.”
Cổ Dược Phi nghe xong, hừ lạnh nói: “Long Thái tử khẩu khí thật lớn.”
Long Phi nhìn chằm chằm Cổ Dược Phi: “Khẩu khí của ta luôn lớn như thế.”
Long Tinh Vũ tranh thủ nói với Cổ Dược Phi: “Cổ huynh đệ, Thái tử chúng ta cũng không có ý gì khác, tính tình hắn như thế, mong được tha thứ.” Sau đó giật giật Long Phi.
Lúc này, Long Phi mới thôi, hắn quay qua nhìn Chu Thành: “Bây giờ các tộc đều đang đồn, nói ngươi chính là đệ nhất thế hệ trẻ tuổi, thực lực siêu quần, trận pháp vô song.”
Dừng lại một chút, nói: “Ta cũng muốn lĩnh giáo một chút.”
Nghe Long Phi nói muốn luận bàn với Chu Thành, Trần Oánh không khỏi nói: “Long Phi, ngươi tu luyện bốn mươi năm, Thánh Cảnh thất trọng, cũng không cảm thấy ngại muốn luận bàn với một người vừa mới tu luyện như Chu Thành.”
Long Phi nhướng mày.
Long Tân lại xùy cười một tiếng, nói với Chu Thành: “Chu Thành, ta thấy ngươi chỉ là hư danh, không dám luận bàn với Thái tử tộc ta.”
Chu Thành không có nhìn Long Tân, nói với Long Phi: “Ngươi muốn so như thế nào? Là so kiếm pháp hay là so đao pháp? Hoặc so trận pháp?”
Trần Oánh nghe xong, gấp gáp nói: “Chu Thành đệ đệ, ngươi vừa mới đột phá Thánh Cảnh, không nên vọng động!”
Chu Thành vừa mới đột phá Thánh Cảnh, dù chiến lực mạnh hơn thì cũng không thể nào là đối thủ của Long Phi.
Long Phi thấy Trần Oánh gọi Chu Thành đệ đệ, ngọn lửa đố kị giận dữ bừng lên trong lòng, hắn nói với Chu Thành: “Ta cũng không khinh thường ngươi, ta cho ngươi chọn, ta muốn cho ngươi thua đến tâm phục khẩu phục.”
Chu Thành thấy Trần Oánh lo lắng, lắc đầu, nói: “Yên tâm đi, ta sẽ không thua.” Sau đó đi tới chỗ Long Phi: “Nếu như vậy, vậy chúng ta so nắm đấm.”
“Nắm đấm của ai cứng rắn, người đó thắng.”
Chu Thành giơ quả đấm của mình lên.
Long Phi nghe xong, cười nói: “Được.”
Hắn chính là Long tộc chi thân, một đôi lợi trảo không gì không phá, so nắm đấm, Chu Thành muốn chết.
“Ra tay đi.” Long Phi cũng đi tới chỗ Chu Thành.
Chu Thành nghe vậy, cũng không có khách khí, mạnh mẽ đấm ra một quyền.
Long Tân và cao thủ Long tộc thấy Chu Thành muốn tỷ thí với Thái tử bọn họ thật, không khỏi cười lạnh, Chu Thành quả là không biết sống chết, vừa đột phá Thánh Cảnh mà cũng dám tỷ thí với Thái tử Thánh Cảnh thất trọng của bọn họ?
Phải biết, cho dù rất nhiều cao thủ Thánh Cảnh bát trọng cũng không địch lại một quyền của Thái tử bọn họ.
Long Phi thấy Chu Thành ra quyền, hai mắt ngoan lệ, cũng đấm ra một quyền, lực quyền phá không, cuốn lên quyền sóng kinh người, những quyền sóng này mơ hồ ngưng tụ thành một cái Chân Long chi thủ.
Một tiếng long ngâm khiếu thiên vang lên.
Đó chính là Long tộc Long Quyền.
Long Quyền, chỉ có cao thủ có được Long tộc chi thân, tu luyện tâm pháp Long tộc mới có thể thi triển, một quyền đánh xuống, có thể phá núi mở biển.
Long Quyền dẫn theo kinh người chi uy đánh tới Chu Thành.
Mà so sánh, lực quyền của Chu Thành lại bình đạm không có gì lạ, không có quyền khiếu, cũng không có quyền sóng, hình như chỉ là một thiếu niên không có chút chân nguyên nào vung ra một quyền.
Bọn người Long Phi, Long Tân nghi hoặc.
Ngay cả Đế Cảnh đỉnh phong Long Tinh Vũ cũng kinh nghi.
Hắn mơ hồ nhìn ra lực quyền của Chu Thành có chút huyền ảo nhưng lại nhìn không ra cụ thể huyền ảo ở đâu.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, lực quyền của Chu Thành đụng vào lực quyền của Long Quyền của Long Phi.
Một tiếng gào vang lên.
Chỉ thấy lực quyền của Chu Thành phá vỡ Long Quyền, trực tiếp xuyên thủng yết hầu long đầu của Long Quyền, từ mặt sau bay ra.
Long Quyền tán loạn.
Nắm đấm của Chu Thành đánh vào nắm tay của Long Phi.
Rắc rắc.
Một tiếng xương gãy vang lên.
Long Phi cảm thấy nắm đấm cực kỳ đau xót, một cỗ lực lượng mạnh mẽ đến khiến cho hắn khó mà chống cự xuất hiện, đánh bay hắn!
Oanh!
Long Phi đụng mạnh vào cột đá đối diện đường cái.
Cột đá đổ nát.
Mà cột đá bị Long Phi đụng nát, đá vụn bay tung tóe ra bốn phương tám hướng.
Nhìn Long Phi suýt chút bị đá vụn vùi lấp, bọn người Long Tân, Long Tinh Vũ, Trần Oánh, Cổ Dược Phi không ai không kinh ngạc đến ngây người.
Chuyện này!
Ngay cả bốn lão Diệp Thư cũng kinh ngạc.
“Thái tử!” Trải qua kinh ngạc ngây người ngắn ngủi, một đám cao thủ Long tộc Long Tân, Long Tinh Vũ nhanh chóng kịp phản ứng, gấp gáp vọt tới trước mặt Long Phi.
Đợi bọn họ đỡ Long Phi dậy thì thấy toàn bộ hữu quyền của Long Phi đã hoàn toàn vỡ ra, áo giáp nơi cánh tay phải đã bị chấn động đến vỡ ra từng rãnh như mạng nhện, máu không ngừng tràn từ khóe miệng Long Phi ra.
Long Phi bị tổn thương còn nặng hơn bọn người Long Tân, Long Tinh Vũ tưởng tượng nhiều.
Cổ Dược Phi thấy thảm trạng của Long Phi, không khỏi quay qua nhìn Chu Thành, trong lòng tràn đầy chấn kinh.
Chỉ là một quyền mà đã chấn đến Thánh Cảnh thất trọng Long Phi bị thương như thế, vậy bây giờ thực lực của Chu Thành như thế nào?
Khi Chu Thành đoạt được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp, mới đột phá Thánh Cảnh, lúc này mới ngắn ngủi không đến nửa năm, thực lực của Chu Thành đã phát triển đến mức này.
Trần Oánh cũng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn Chu Thành.
“Dám đả thương Thái tử! Tiểu tử, ta phế bỏ ngươi!” Một vị trưởng lão Long tộc đột nhiên phẫn nộ, hóa ra long thân, long trảo to lớn vỗ xuống Chu Thành.
Vị trưởng lão Long tộc này thực lực cũng không yếu, là Thánh Cảnh thập trọng, mặc dù thực lực không bằng Lâm Chính, Cổ Dược Phi, nhưng cũng không kém là bao nhiêu.
Chỉ thấy trong nháy mắt long trảo giống như núi lớn của đối phương đã đập tới đỉnh đầu Chu Thành.
Mắt thấy Chu Thành sắp bị đối phương đập lún xuống mặt đất, đột nhiên, một cái tay ngăn trên đỉnh đầu Chu Thành.
Cái tay này không lớn, nhưng lại hoàn toàn chặn được long trảo to lớn của vị trưởng lão Long tộc đó.
Đám người nhìn lại, người nâng long trảo của vị trưởng lão Long tộc đó chính là Long Tranh.
Long Tranh mặt không cảm xúc, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, vị trưởng lão Long tộc Thánh Cảnh thập trọng đó bị đẩy lùi lên không trung, sau đó lại từ trên cao giáng xuống.
Ầm ầm!
Chỉ thấy kiến trúc đối diện sụp đổ một loạt, vị trưởng lão Long tộc đó bị chôn ở trong phế tích.
Mọi người không có ai mà không sợ hãi.
Ngay cả Cổ Dược Phi, Trần Oánh cũng khóe mắt giật giật.
Vị tùy tùng bên cạnh Chu Thành thực lực mạnh vượt quá dự kiến của hai người.
Là Đế Cảnh sao?
Có thể một chỉ bắn bay trưởng lão Long tộc Thánh Cảnh thập trọng, thực lực như thế, tuyệt đối không phải cao thủ Đế Cảnh bình thường có thể làm được.
Long Tinh Vũ cũng ngưng trọng mà nhìn chằm chằm vào Long Tranh, ngữ khí bất thiện: “Các hạ là ai?”
Đúng lúc này, mặt đất ầm vang chấn động một đợt, chỉ thấy một đoàn binh sĩ cưỡi chiến kỵ từ đằng xa hối hả chạy tới.
Binh sĩ là cao thủ Yêu tộc thủ hộ Thánh Thành.
Không lâu sau, đã đi tới trước mặt mọi người.
Những binh sĩ Yêu tộc Thánh Thành này đi tới hiện trường, nhìn thấy thương thế của Long Phi, trưởng lão Long tộc thì biến sắc.
Chương 269: Thú tổ tự mình dẫn đội
Phải biết, Long tộc là tộc mạnh nhất Yêu tộc bây giờ, dưới tình huống không có Yêu Vương, Long tộc tương đương với hoàng tộc Yêu tộc bây giờ, bọn người Long Phi bị người ta gây thương tích trong Yêu tộc Thánh Thành, đây là chuyện lớn.
“Thái tử điện hạ, ngươi không sao chứ?” Đội trưởng binh sĩ hoảng sợ đi tới trước mặt Long Phi, hỏi.
Long Phi một tay túm lấy đội trưởng binh sĩ, giận chỉ Chu Thành, rít gào: “Bắt tiểu tử đó và tùy tùng của hắn lại cho ta!”
Đội trưởng binh sĩ thấy Long Phi nổi giận, sợ đến sắc mặt trắng nhợt.
Bộ tộc Kim ô từng có một đệ tử trực hệ đắc tội Long Phi, sau đó bị Long Phi rút gân lột da, hành hạ mấy tháng mới hồn phi phách tán.
Ngay cả đệ tử trực hệ của bộ tộc Kim ô mạnh mẽ đắc tội Long Phi cũng có kết quả như vậy, huống chi hắn chỉ là một đội trưởng binh sĩ nho nhỏ?
“Bắt tiểu tử đó và tùy tùng của hắn lại cho ta!” Đội trưởng binh sĩ kinh hoảng, quát binh sĩ dưới trướng, cũng tự tác chủ trương nói: “Bắt luôn nữ nhân đó lại.”
Binh sĩ dưới trướng nghe xong, toàn bộ lao qua chỗ mấy người Chu Thành, Trần Oánh, Cổ Dược Phi, Diệp Thư.
“Dừng tay!” Trần Oánh thấy thế, đi lên dịu dàng quát: “Chúng ta là trận pháp tổng công hội.”
Trận pháp tổng công hội!
Yêu tộc binh sĩ đang vây quanh Chu Thành ai cũng ngừng lại, giật mình nhìn Trần Oánh.
Lúc này Cổ Dược Phi cũng đi lên nói: “Tại hạ là Cổ Dược Phi của trận pháp tổng công hội.”
Cổ Dược Phi!
Đội trưởng binh sĩ đó nghe nói như vậy thì trái tim giật thót.
Cổ Dược Phi thân là đệ nhất trưởng lão của trận pháp tổng công hội, lấy tu vi Thánh Cảnh chém giết cao thủ Đế Cảnh, cho dù là cao thủ Yêu tộc thì cũng từng nghe danh Cổ Dược Phi.
“Ta là Trần Oánh của trận pháp tổng công hội.” Trần Oánh nói.
Đội trưởng binh sĩ với một đám binh sĩ Yêu tộc hai tay cầm binh khí run lên.
Trần Oánh!
Ái nữ của Trần tổng hội trưởng trận pháp tổng công hội!
Cổ Dược Phi giới thiệu Chu Thành: “Vị này là Chu Thành trận pháp sư của trận pháp tổng công hội chúng ta.”
Đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp, Côn Bằng công tử Chu Thành!
Bọn người đội trưởng binh sĩ đó không ai không hít vào một hơi khí lạnh!
“Trận pháp tổng công hội thì đã sao!” Một vị trưởng lão Long tộc kêu gào: “Hắn đả thương Thái tử, các ngươi còn không bắt hắn lại!” Chỉ vào Chu Thành.
Đội trưởng binh sĩ và một đám binh lính không khỏi chần chờ.
Chu Thành lạnh lùng nhìn trưởng lão Long tộc đó, xem ra, người của Long tộc ương ngạnh đã quen, ngay cả trận pháp tổng công hội cũng không để vào mắt, nhưng mà cũng thế, nghe nói đệ tử Long tộc ngay cả Thái Nhất Tiên Môn cũng không để vào mắt.
Nghĩ đến Thái Nhất Tiên Môn, Chu Thành không khỏi nghĩ đến mình, hình như mình cũng không có để Thái Nhất Tiên Môn vào mắt.
Ngay lúc binh sĩ Yêu tộc Thánh Thành do dự, chỗ sâu trong Long Sơn, trên một cái pháp đàn cực lớn, một trung niên dáng người khôi ngô ngồi xếp bằng, toàn thân người trung niên có Long khí bốc lên, giống như vạn con thần long xoay quanh không thôi.
Người trung niên chính là tộc trưởng Long tộc Long Trí, cũng là đệ nhất cao thủ Yêu tộc bây giờ.
“Tộc trưởng, thiếu gia xảy ra chút chuyện.” Một vị lão tổ Long tộc đi tới phía dưới pháp đàn, bẩm báo, sau đó nói chuyện Long Phi luận bàn với Chu Thành, bị Chu Thành gây thương tích ra.
Long Trí nghe xong, kinh ngạc: “Côn Bằng công tử Chu Thành?”
Mấy ngày nay hắn xuất quan, nghe được lão tổ dưới trướng bàn tán nhiều nhất chính là Côn Bằng công tử Chu Thành.
Nhưng mà không phải nói Chu Thành vừa đột phá Thánh Cảnh sao?
“Vâng, chính là Côn Bằng công tử Chu Thành.” Vị lão tổ Long tộc đó cung kính nói.
“Giỏi cho một Côn Bằng công tử.” Long Trí âm thầm than thở, Chu Thành có thể đánh bại con của hắn, ít nhất cũng có chiến lực Thánh Cảnh cửu trọng, ngắn ngủi nửa năm không đến, vừa đột phá Thánh Cảnh thì Chu Thành đã có chiến lực Thánh Cảnh cửu trọng, ngay cả Long Trí cũng không khỏi thán phục.
Hắn tu luyện mấy ngàn năm, đạp nát các đại lục trong thế giới Tiên Võ, lần đầu tiên thán phục một hậu bối.
“Nói cho Phi Nhi, đã thua người ta, vậy thì đường đường chính chính thắng lại, đừng có làm cho ta mất mặt nữa.” Long Trí nói với vị lão tổ Long tộc đó.
Vị lão tổ Long tộc đó hiểu ý Long Trí, lĩnh mệnh rời đi.
Không lâu sau, có cao thủ Long tộc nói mệnh lệnh của Long Trí cho Long Phi.
“Phụ thân ta nói?” Long Phi nhướng mày.
“Thái tử điện hạ, nếu tộc trưởng đại nhân đã lên tiếng, chuyện này dừng ở đây đi.” Vị cao thủ Long tộc đó nói.
Long Phi không có cam lòng nhưng nghĩ đến phụ thân, trong lòng không khỏi xót xa, cuối cùng gật đầu, hắn nhìn Chu Thành, hung ác nói: “Chu Thành, lần này ta chủ quan, thua ngươi, ngươi chớ khinh thường, lần sau, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi.”
Nói xong, suất lĩnh cao thủ Long tộc rời đi.
Vị đội trưởng binh sĩ đó thấy Hỗn Thế Ma Vương Long Phi rốt cục rời đi, sức mạnh toàn thân như bị hút sạch, suýt chút xụi lơ dưới đất.
Long Tranh thấy Long Phi rời đi, muốn xuất thủ ngăn lại, nhưng mà Chu Thành mở miệng nói: “Được rồi.” Lúc này Long Tranh mới coi như thôi.
Mấy người Chu Thành trở về Thiên Long tửu quán.
Trở lại viện tử, Trần Oánh nhìn Chu Thành, xấu hổ nói: “Chu Thành đệ đệ, không ngờ được là vì ta nên Long Phi đó mới tới làm phiền ngươi.”
Chu Thành khoát khoát tay, cười nói: “Ta không sợ phiền phức.”
Trần Oánh lại cười một tiếng: “Nếu Chu Thành đệ đệ không sợ phiền phức, vậy sau này ta sẽ thường đến tìm Chu Thành đệ đệ.”
Chu Thành cười ha ha: “Có thể.”
Trần Oánh và Chu Thành đàm tiếu phong thanh, ngồi hơn một giờ, sau đó mới rời khỏi Thiên Long tửu quán.
Đợi Trần Oánh rời đi, Long Tranh quỳ xuống nói với Chu Thành: “Xin Điện Chủ đại nhân trách phạt.”
Chu Thành đỡ Long Tranh lên: “Long lão, ngươi đừng tự trách, chuyện này không có quan hệ gì với ngươi.”
Mà chuyện Chu Thành luận bàn với Long Phi nhanh chóng truyền ra đến, trên đường đến Yêu tộc Thánh Thành không xa, Triệu Thạch và Tần Viễn nghe được thì đều kinh ngạc.
“Chu Thành cũng tới Yêu tộc Thánh Thành?” Triệu Thạch sầm mặt lại.
Tần Viễn cũng nhướng mày: “Chu Thành này đúng là âm hồn bất tán.”
“Lâu như vậy, Hắc Bạch Song Sát vẫn không có tin tức, có thể đã… hay không?” Triệu Thạch nói, trong lòng của hắn luôn có dự cảm xấu.
Từ khi tin tức Chu Thành đoạt được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp truyền ra, trong lòng của hắn càng thêm bất an.
Tần Viễn chần chờ nói: “Với thực lực của Hắc Bạch Song Sát, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mới đúng, trừ phi bên người Chu Thành có cao thủ Đế Cảnh đỉnh phong, nhưng mà cao thủ Đế Cảnh đỉnh phong Đế Sát Cung chúng ta chỉ có mấy người, cũng không có ai đi theo bên cạnh Chu Thành bảo hộ hắn.”
Hắn nhìn thoáng qua Triệu Thạch lo lắng bất an, nói: “Yên tâm đi, coi như Hắc Bạch Song Sát thất bại, Hắc Bạch Song Sát cũng sẽ không khai ra chúng ta, Chu Thành sẽ không biết người đứng sau là chúng ta.”
Triệu Thạch gật đầu.
“Nghe nói cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn cũng tới.” Tần Viễn nói: “Hơn nữa tới cũng không ít, là Thú tổ tự mình dẫn đội, nhìn đi, cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế giết hắn, sẽ không để hắn rời khỏi địa vực Yêu tộc.”
Mấy ngày trôi qua.
Trong mấy ngày nay, Chu Thành gần như đều ở trong viện tử nghiên cứu trận pháp, theo cảnh giới của hắn tăng lên, bây giờ hắn bố trí trận pháp đề cao hơn khi tham gia đại hội giao lưu trận pháp rất nhiều.
Mấy ngày qua đi, trong Yêu tộc Thánh Thành, cao thủ đến từ các phe cũng càng ngày càng nhiều.
Cao thủ của thập đại tiên môn gồm Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, Phượng Hoàng Cốc, Vạn Phật Tông, U Hàn Cung, Huyền âm Giáo, Chính Dương Tông cũng lần lượt đến.
Chương 270: Đệ tứ sát thủ
Theo các phương cường giả đến, Yêu tộc Thánh Thành phi thường náo nhiệt.
Chu Thành không để ý đến phía ngoài náo nhiệt, tiếp tục ở trong viện tử tĩnh tâm tu luyện.
Một ngày, Chu Thành đang đọc bí tịch Sinh Tử Chỉ Diệp lão cho hắn, thấy bốn người Diệp lão xách một nam tử trung niên vào.
Nam tử trung niên này không giống nhân tộc, trên người bao trùm lân phiến nhàn nhạt.
“Thiên Xà?” Chu Thành thấy dáng vẻ nam tử trung niên, nghĩ đến một người trong Sát Thủ Bảng.
Thiên Xà, chính là sát thủ xếp hạng thứ tư trên Sát Thủ Bảng.
Lúc trước, Kim Đao Ma ám sát hắn xếp hạng thứ năm, Thiên Xà này có thực lực còn mạnh hơn Kim Đao Ma không ít.
“Điện Chủ đại nhân đoán không sai, người này chính là Sát Thủ Bảng Thiên Xà.” Kiếm Thập Nhất mở miệng nói: “Hắn ẩn núp đến đây, ý đồ ám sát Điện Chủ đại nhân.”
Trong lòng Thiên Xà đại chấn.
Bốn người này lại gọi Chu Thành là Điện Chủ đại nhân?
Cái gì Điện Chủ?
Trong đầu hắn hiện lên mấy cái thế lực siêu cấp.
Chẳng lẽ là?
“Các ngươi là Cửu lão của Cửu Thiên Điện? !” Thiên Xà thốt ra, nhìn bốn người Diệp Thư, sắc mặt đại biến.
Bốn người Diệp Thư không có mở miệng.
“Là ai thuê ngươi đến ám sát ta ?” Chu Thành nhìn Thiên Xà, hờ hững nói.
Thiên Xà nghe Chu Thành hỏi, dời ánh mắt khỏi bốn người Diệp Thư, nhưng trong lòng vẫn là khó nén kinh hãi, mặc dù bốn người Diệp Thư không có thừa nhận nhưng hắn cảm thấy bốn người trước mắt hẳn là bốn vị trong Cửu lão của Cửu Thiên Điện.
Bốn người này gọi Chu Thành là Điện Chủ, như vậy, Chu Thành là Điện Chủ Cửu Thiên Điện!
Chu Thành lại trở thành Điện Chủ Cửu Thiên Điện? !
Chuyện khi nào?
Đột nhiên, hắn nhớ tới trước đó vài ngày Cửu Thiên Điện xuất hiện dị tượng, lúc ấy trên không Cửu Thiên Điện vô số kiếm quang, kiếm quang chiếu sáng Cửu Thiên Chi Thành.
Hóa ra, cũng không phải là Kiếm lão đột phá Cửu Thiên Kiếm Điển tầng thứ chín mà là tiên kiếm của Trương Hồng bị người tham ngộ!
Mà người tìm hiểu tiên kiếm chính là Chu Thành!
Thì ra là thế!
Chu Thành thấy sắc mặt Thiên Xà âm tình thay đổi không chừng, giật mình không thôi, lại mở miệng nói: “Người đứng sau chuyện này là ai?”
Thiên Xà hít sâu một hơi, cố gắng để cho mình bình tĩnh trở lại, nói: “Chu Thành, Sát Thủ Bảng chúng ta có quy củ của Sát Thủ Bảng.”
Chu Thành nghe vậy, cũng lười cùng nói nhảm, gật đầu với Diệp lão.
Diệp lão hiểu ý Chu Thành, đưa tay bắn ra một đạo Sinh Tử Chỉ vào Thiên Xà, Sinh Tử Chỉ chỉ lực dọc theo huyết dịch Thiên Xà chảy khắp toàn thân, giống như Hắc Bạch Song Sát lúc trước, Thiên Xà chỉ cảm thấy toàn thân như bị vạn trùng cắn, thống khổ đến lăn lộn kêu thảm.
“Sinh Tử Chỉ!” Thiên Xà thống khổ kêu thảm, vẻ mặt hoảng sợ.
“Không sai, Sinh Tử Chỉ.” Chu Thành nói: “Trước đó vài ngày, Hắc Bạch Song Sát ám sát ta, bọn họ cũng không chịu nói ra cố chủ, cuối cùng bị Sinh Tử Chỉ hành hạ nửa nén hương mới chịu nói.”
“Ngươi cảm thấy ngươi có thể chống bao lâu?”
Nửa nén hương.
Nghe Hắc Bạch Song Sát ngay cả một nén hương cũng không thể chống lại, sắc mặt Thiên Xà lại thay đổi.
Theo thời gian trôi qua, Sinh Tử Chỉ chỉ lực càng ngày càng mạnh, Thiên Xà giống như Hắc Bạch Song Sát, cào đến toàn thân máu thịt be bét.
Cuối cùng, Thiên Xà cũng không có chống nổi nửa nén hương, nói ra cố chủ.
Biết được cố chủ là Thái Nhất Tiên Môn, Chu Thành cười lạnh.
Thái Nhất Tiên Môn đúng là kiên nhẫn.
“Chu Thành, đừng có giết ta, ta nguyện gia nhập vào ngươi.” Thiên Xà cầu xin Chu Thành tha thứ.
“Gia nhập vào ta?” Chu Thành ngoài ý muốn.
“Không sai, ta nguyện gia nhập vào ngươi, đi theo làm tùy tùng cho ngươi.” Thiên Xà vội vàng nói.
Chu Thành nhướng mày, sau đó nhìn bốn người Diệp lão hỏi thăm.
Diệp lão mở miệng nói: “Tiểu tử này là Đế Cảnh đỉnh phong, thực lực còn không yếu, hơn nữa thiên phú không tồi, có hi vọng đột phá Nhân Tiên, nếu như hắn thực tình gia nhập vào Điện Chủ thì cũng không tệ.”
Chu Thành gật đầu.
Chỉ là nên cam đoan Thiên Xà trung tâm như thế nào?
Chu Thành nghĩ đến công pháp của Cửu Thiên Điện, cửu đại gia tộc Cửu lão tu luyện công pháp của Cửu Thiên Điện, cho nên không thể có dị tâm, nếu như Thiên Xà tu luyện công pháp của Cửu Thiên Điện, như vậy, sau này Thiên Xà cũng không dám phản bội Cửu Thiên Điện.
Cùng lúc đó, trong một tòa phủ đệ xa hoa trong Yêu tộc Thánh Thành, một đám cao thủ Thái Nhất Tiên Môn tề tụ một đường.
“Không biết Thiên Xà có thành công không.” Trưởng lão Thái Nhất Tiên Môn Khương Hải Đông mở miệng nói.
Thân là đệ nhất trưởng lão Thái Nhất Tiên Môn, lần này Khương Hải Đông cũng đi theo Thú tổ tới.
Ngồi ở thủ tọa trên đại điện, Thú tổ lạnh nhạt nói: “Nếu như Thiên Xà không thể thành công, vậy thì liên hệ Kiếm Ma.”
Kiếm Ma, xếp hạng thứ hai trên Sát Thủ Bảng!
Gần với người đứng đầu Sát Thủ Bảng là Huyết Tổ.
“Nếu như đến lúc đó ngay cả Kiếm Ma cũng thất bại, ta tự mình xuất thủ.” Thú tổ nói.
Nghe Thú tổ nói muốn đích thân xuất thủ, các cao thủ Thái Nhất Tiên Môn đều kinh ngạc.
“Thế nhưng, lão tổ, đến lúc đó bên trận pháp tổng công hội phải làm sao?” Khương Hải Đông không khỏi nói.
Bọn họ thuê sát thủ giết Chu Thành, dù sao đó cũng không phải là tự mình động thủ, vẫn còn cơ hội, nếu như Thú tổ tự mình xuất thủ, đó chính là hoàn toàn trở mặt với trận pháp tổng công hội.
Thú tổ nhìn chân trời phương xa: “Môn chủ nói, lần này tuyệt đối không thể để cho Chu Thành rời khỏi địa vực Yêu tộc, dù khai chiến với trận pháp tổng công hội cũng sẽ không tiếc.”
Lúc đầu, Chu Thành gia nhập trận pháp tổng công hội, Thái Nhất Tiên Môn còn có điều cố kỵ, nhưng mà sau khi chuyện Chu Thành đánh bại Long Thái tử truyền ra, môn chủ Thái Nhất Tiên Môn Thái Vô hạ lệnh, không tiếc bất cứ giá nào, giết chết Chu Thành ở địa vực Yêu tộc.
Bởi vì Chu Thành trưởng thành quá kinh khủng, đã khiến cho Thái Nhất Tiên Môn cảm thấy sợ hãi.
Với tốc độ phát triển của Chu Thành bây giờ, sợ là không bao lâu nữa thì có thể đột phá Đế Cảnh.
Đến lúc đó giết Chu Thành sẽ càng khó hơn.
Nghe nói là môn chủ Thái Nhất Tiên Môn bọn họ ra lệnh, một đám cao thủ Thái Nhất Tiên Môn im lặng.
Khương Hải Đông không khỏi hồi tưởng lại lần đầu tiên nhìn thấy Chu Thành ở Vĩnh Tiên Thần Đô, Vĩnh Tiên Thần Triều, trong lòng Khương Hải Đông không khỏi phức tạp.
Nếu biết trước như vậy thì lúc trước đã không tiếc bất cứ giá nào đánh chết Chu Thành.
Lúc trước, Chu Thành cũng chỉ là một cái Tôn Cảnh nho nhỏ mà thôi.
“Chu Thành.” Khương Hải Đông niệm thầm trong lòng.
Lại mấy ngày trôi qua.
Cuối cùng đã tới ngày mở ra Yêu Vương đại điển.
Chu Thành ngừng tu luyện, cất bí tịch Sinh Tử Chỉ vào.
Mấy ngày lĩnh hội, hắn đã học được Sinh Tử Chỉ, bây giờ chỉ thiếu hỏa hầu mà thôi.
Nhìn sơ dương dâng lên, Chu Thành và bốn người Diệp lão đi ra khỏi viện tử, về phần Thiên Xà thì đi theo phía sau bốn người Diệp lão, cung cung kính kính, không nhìn ra được chút khí phách của đệ tứ sát thủ nào, nếu không nhận ra Thiên Xà thì còn tưởng là tiểu nô nào đó.
Chu Thành vừa đi ra khỏi viện tử không bao xa thì lại gặp phải Trần Oánh, cũng không biết có phải Trần Oánh tính chuẩn thời gian chờ Chu Thành hay không, Trần Oánh nhìn thấy Chu Thành thì nở một nụ cười ngọt ngào, đứng xa ngoắc ngoắc, nói: “Chu Thành đệ đệ.”
Chu Thành đệ đệ!
Một tiếng này lại khiến cho cao thủ các phương từ xa tới ở xung quanh kinh ngạc, mọi người đều không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Trong lúc nhất thời, Chu Thành thành tiêu điểm của đám người.
Lúc này Trần Oánh mới ý thức được bây giờ danh khí của Chu Thành lớn, thấy Chu Thành trở thành tiêu điểm của đám người, không khỏi thè lưỡi.
Chu Thành cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh, cũng không để ý, đi tới chỗ Trần Oánh, gật đầu cười một tiếng: “Trần Oánh tiểu thư.”
“Ta nói rồi, sau này ngươi gọi ta tỷ tỷ.” Trần Oánh bất mãn, sau đó cười nói: “Đi thôi, chúng ta cùng đi Yêu Vương Điện.”