“Xuất phát, Thái Nhất Tiên Môn!”
Chu Thành nói, giọng nói vọng khắp quảng trường trước Yêu Vương Điện.
Một đám cường giả Yêu tộc không ai không phấn chấn.
Bọn họ không nghĩ tới có một ngày bọn họ sẽ tiến đánh Thái Nhất Tiên Môn.
Lúc này, Chu Thành phá không bay lên, một đám cường giả Yêu tộc theo sát phía sau Chu Thành và bốn người Diệp lão, phá không bay lên, hạo hạo đãng đãng, đi vào phi thuyền các tộc.
Vì không khiến cho người khác chú ý, cho nên lần này Chu Thành cho các tộc Yêu tộc cưỡi phi thuyền của mình đi đường, hơn nữa phi thuyền các tộc phân tán ra, hẹn nhau sẽ sẽ tụ hợp lại ở một địa điểm.
Đồng thời vì tiết kiệm thời gian, lần này Chu Thành chỉ chọn cường giả Thánh Cảnh trở lên của các tộc.
Mặc dù chỉ là Thánh Cảnh nhưng Yêu tộc chủng tộc đông đảo, cho nên tổng thể đại quân cũng chừng mười vạn!
Mười vạn cường giả Thánh Cảnh trở lên tạo thành đại quân, đây là sự kinh khủng của Yêu tộc.
Mặc dù Thái Nhất Tiên Môn là đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ nhưng cường giả Thánh Cảnh cũng không đến một vạn.
Nhưng mà vì tuyệt đối áp chế diệt đi Thái Nhất Tiên Môn, cho nên Chu Thành cũng điều động đại quân của Cửu Thiên Điện, cho đại quân của Cửu Thiên Điện tụ tập với đại quân Yêu tộc ở địa điểm đã hẹn trước.
Đại quân của Cửu Thiên Điện cũng là do cường giả Thánh Cảnh trở lên tạo thành.
Trong cung điện nào đó trong Yêu tộc Thánh Thành, Trần Oánh và Cổ Dược Phi nhìn phi thuyền của các tộc Yêu tộc phá không mà lên, trong lòng kinh ngạc.
“Cổ đại ca, Thái Nhất Tiên Môn sẽ không bị tiêu diệt thật chứ?” Trần Oánh kinh ngạc, nói.
Mặc dù nàng cũng hi vọng Thái Nhất Tiên Môn bị Chu Thành diệt đi, nhưng Thái Nhất Tiên Môn là đệ nhất tiên môn trong Tiên Võ, nếu bị diệt, cho dù là ai đều khó mà bình tĩnh.
Cổ Dược Phi yết hầu hơi khô: “Có, có thể.”
Nghĩ đến không lâu sau Thái Nhất Tiên Môn sẽ bị diệt, tim Cổ Dược Phi cũng đập nhanh lên.
“Thế giới Tiên Võ sắp thay đổi.” Cổ Dược Phi lẩm bẩm nói.
Thế giới Tiên Võ trải qua vô số tuế nguyệt, vương triều thay đổi, tông môn lên xuống, đây là chuyện thường xảy ra, nhưng thế lực như Thái Nhất Tiên Môn đột nhiên bị diệt, tuyệt đối là chuyện lớn có thể ghi vào lịch sử Tiên Võ.
Trong ánh mắt ánh mắt phức tạp của mấy người Trần Oánh, Cổ Dược Phi, phi thuyền Yêu tộc ra khỏi Yêu tộc Thánh Thành, biến mất ở chân trời.
Chu Thành và mấy người Diệp lão ngồi trong phi thuyền Long tộc.
Có đế phẩm linh thạch thôi động, tốc độ của phi thuyền cực nhanh.
“Yêu Vương đại nhân, chúng ta nhận được tin tức, một tháng sau, Thái Nhất Tiên Môn muốn liên minh với Bách Tiên Môn và Tam Nhãn Thần Tộc.” Long Trí bẩm báo cho Chu Thành.
“À.” Chu Thành ngoài ý muốn.
Một tháng sau sao?
Với tốc độ của bọn họ bây giờ, một tháng sau sẽ chạy tới sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.
Tam phương liên minh sao?
Chu Thành hai mắt lóe ánh sáng lạnh lẽo.
“Không ngờ được là Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc lại muốn liên minh với Thái Nhất Tiên Môn.” Phượng Cửu kinh ngạc nói.
Liên minh, đó là cùng tiến thối.
Thực lực Thái Nhất Tiên Môn vốn mạnh, nếu liên minh với Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc, vậy sẽ là một lực lượng kinh khủng.
Đương nhiên, nếu so với toàn bộ Yêu tộc thì dù Thái Nhất Tiên Môn có thêm Bách Tiên Môn với Tam Nhãn Thần Tộc cũng không đáng kể.
“Tam Nhãn Thần Tộc.” Diệp lão lại nhướng mày.
Hắn có chút nguồn gốc với Tam Nhãn Thần Tộc, hắn nói với Chu Thành: “Điện Chủ đại nhân, ta có chút nguồn gốc với Tam Nhãn Thần Tộc, đến lúc đó có thể để cho ta khuyên nhủ Tam Nhãn Thần Tộc hay không?”
Chu Thành bất ngờ, Diệp lão có nguồn gốc với Tam Nhãn Thần Tộc?
Diệp lão giải thích: “Năm đó ta và lão tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc là huynh đệ kết bái.” Nói đến đây, than thở: “Có một lần, lão tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc vì cứu ta mà bị trọng thương.”
“Cũng chính vì vậy nên bệnh căn không dứt, thọ nguyên bị hạn chế, đã đi về cõi tiên từ mấy trăm năm trước.”
Chu Thành gật đầu, thì ra là thế, Chu Thành đồng ý thỉnh cầu của Diệp lão, đến lúc đó sẽ cho hắn thuyết phục Tam Nhãn Thần Tộc, đương nhiên, nếu như Tam Nhãn Thần Tộc vẫn không biết điều, vậy thì đừng trách hắn.
Màn đêm chậm rãi giáng lâm.
Phi thuyền Long tộc cực tốc xuyên qua hoang sơn dã lĩnh.
Chu Thành xếp bằng ở trong mật thất trong phi thuyền, lấy viên Long Phượng Tiên Đan đó ra, sau đó nuốt vào.
Tiên đan vừa vào miệng thì lập tức hóa thành dòng lũ đan dược, tuôn tới kinh mạch toàn thân và đan điền của Chu Thành.
Chu Thành chỉ cảm thấy cả người như rơi vào trong lò lửa.
Bên ngoài thân thể của hắn tỏa ra gợn sóng hỏa diễm.
Chu Thành tranh thủ vận chuyển Bắc Minh Thần Công luyện hóa dược lực của đan dược.
Lúc luyện hóa dược lực của đan dược, Chu Thành chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái, toàn thân trên dưới tỏa ra nhiệt khí, cỗ nhiệt khí này không ngừng gột rửa toàn thân hắn.
Từng sợi hơi khói màu xám không ngừng từ trong lỗ chân lông toàn thân Chu Thành bay ra.
Đây chính là tạp chất trong cơ thể Chu Thành.
Giống như Cửu Thiên Tiên Đan lúc trước, viên Long Phượng Tiên Đan này cũng thanh trừ tạp chất trong cơ thể Chu Thành ra ngoài.
Thời gian từng giờ trôi qua.
Dược lực không ngừng hóa thành chân nguyên trong đan điền Chu Thành.
Vốn có tu vi Thánh Cảnh ngũ trọng, Chu Thành cũng dần dần tới gần Thánh Cảnh ngũ trọng đỉnh phong.
Oanh!
Sau đó, bình cảnh Thánh Cảnh lục trọng bị đánh vỡ.
Nhưng mà như vậy còn chưa hết, Chu Thành vẫn đang tăng lên.
Dược lực trong viên Long Phượng Tiên Đan này còn mạnh hơn Cửu Thiên Tiên Đan một phần.
Nhưng mà sau khi đột phá đến Thánh Cảnh lục trọng, tốc độ luyện hóa của Chu Thành nhanh hơn không ít, cho nên sau hai mươi ngày, Chu Thành đã hoàn toàn luyện hóa Long Phượng Tiên Đan.
Mà Chu Thành cũng đột phá đến Thánh Cảnh lục trọng hậu kỳ như đã tính trước, thần hồn của hắn cũng bước vào Quỷ Tiên lục trọng hậu kỳ.
Sau khi đột phá đến Thánh Cảnh lục trọng, Chu Thành cũng không có tiếp tục tu luyện mà thỉnh giáo bốn lão Diệp lão và thập đại tộc trưởng Long Trí những vấn đề liên quan đến tu luyện.
Mấy người Diệp lão là Tiên Võ cự đầu, Long Trí còn là một trong thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ, được mấy người Diệp lão, Long Trí chỉ điểm, cảnh giới của Chu Thành nước lên thì thuyền lên.
Khi mấy người Chu Thành tới gần sơn môn Thái Nhất Tiên Môn, sơn môn Thái Nhất Tiên Môn cực kỳ náo nhiệt.
Chuyện Thái Nhất Tiên Môn liên minh với Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc đã truyền ra, các đại vương triều, các đại tông môn, các đại cao thủ gia tộc nhao nhao đến đây chúc mừng.
Chỉ thấy sơn môn Thái Nhất Tiên Môn giăng đèn kết hoa, một mảnh hỉ khí.
Trong cung điện nào đó trong Thái Nhất Tiên Môn, Tần Hồng Vĩ quơ quơ hai tay.
Trên đại hội giao lưu trận pháp, hắn bị Chu Thành cắt đứt hai tay, những ngày này, được sư phụ hắn là Nhiếp Hàn trị liệu, hai tay đã nối liền lại, hơn nữa huy động tự nhiên.
“Chu Thành!” Nhìn hai tay mới được nối liền, hai mắt Tần Hồng Vĩ lóe lên ánh sáng thù hận mãnh liệt.
“Tần sư huynh yên tâm đi, hai ngày nữa Thái Nhất Tiên Môn ta liên minh xong, đến lúc đó diệt Đế Sát Cung, cũng chính là giờ chết của Chu Thành!” Một vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn mở miệng nói: “Chờ diệt Đế Sát Cung xong, Tần sư huynh muốn giết Chu Thành như thế nào thì giết Chu Thành như thế đó.”
Tần Hồng Vĩ gật đầu.
Hai ngày trôi qua.
Cuối cùng đã tới ngày Thái Nhất Tiên Môn liên minh.
Một ngày này, Thái Nhất Tiên Môn có ánh sáng bao phủ, các ngọn núi giống như dát tinh quang, chiếu sáng rạng rỡ, so với vài ngày trước đó thì Thái Nhất Tiên Môn càng náo nhiệt hơn, hoan thanh tiếu ngữ.
Không khí vui mừng tràn ngập các ngõ ngách trong Thái Nhất Tiên Môn.
Tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, Thái Vô, môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư, tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc Thần Vạn Lý với tông chủ các tông, Thái tổ các đại vương triều ngồi đó.
Thái Vô liếc nhìn các phương cường giả, nói: “Hôm nay, Thái Nhất Tiên Môn ta liên minh với Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc, đa tạ chư vị đến đây chúc mừng.”
Chương 280: Sơn môn của Thái Nhất Tiên Môn bị đánh bay
Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều tranh thủ đứng dậy, khom người nói: “Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc liên minh chính là thiên cổ thịnh sự trong thế giới Tiên Võ ta, chúng ta có thể đến đây chúc mừng, chứng kiến giờ khắc này là vinh hạnh của chúng ta.”
Thái tổ Mãng Long Vương Triều, Thái tổ Đại Nguyên Vương Triều cũng đồng loạt đứng dậy nói hùa theo.
Vạn Kiếm, Mãng Long, Đại Nguyên đều là thập đại vương triều trong thế giới Tiên Võ, thấy Thái tổ Vạn Kiếm, Mãng Long, Đại Nguyên hùa theo, những Thái tổ khác cũng đồng loạt đứng dậy nói theo.
Tiếng chúc mừng liên tục vang lên.
Rất nhiều Thái tổ đang ngồi, nếu bàn về bối phận thì có người còn là tiền bối của Thái Vô, nhưng bây giờ đối mặt Thái Vô, tất cả khom người cực kì cung kính, không dám thở mạnh một chút.
Đó chính là thực lực!
Thái Vô thấy chúng Thái tổ đứng dậy nịnh nọt chúc mừng, khẽ gật đầu, quay qua nhìn môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư với tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc Thần Vạn Lý nói: “Hai vị huynh đệ, thời giờ cũng không xê xích gì nhiều, bây giờ chúng ta cử hành nghi thức liên minh đi.”
Hai người cười Dương Thư, Thần Vạn Lý nói được.
Thế là ba người Thái Vô, Dương Thư, Thần Vạn Lý đứng dậy.
Ngay khi bọn người Thái Vô, Dương Thư, Thần Vạn Lý muốn cử hành liên minh thì bên ngoài Thái Nhất Tiên Môn xuất hiện mấy vị khách không mời mà đến.
Người tới chính là Chu Thành và mấy người Diệp lão.
Chu Thành đi tới trước sơn môn Thái Nhất Tiên Môn, chỉ thấy sơn môn Thái Nhất Tiên Môn cực kỳ khí phái, hơn nữa bởi vì liên minh nên được phủ lên các loại tinh thạch thải sắc, rất là loá mắt.
“Mấy vị là đệ tử tông môn nào, tới tham gia khánh điển liên minh sao? Có thiếp mời hay không?” Lúc này, một đội đệ tử Thái Nhất Tiên Môn từ bên trong Thái Nhất Tiên Môn đi ra, người dẫn đầu vênh váo tự đắc hỏi thăm.
Nhìn dáng vẻ vênh váo tự đắc của đệ tử dẫn đầu, Chu Thành sắc mặt bình tĩnh: “Thiếp mời? Xin lỗi, chúng ta không tới tham gia khánh điển.”
“Không tới tham gia khánh điển?” Vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đó không khỏi nghi hoặc.
Sau lưng, một vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn lại mở miệng quát: “Nếu không phải tới tham gia khánh điển, vậy còn không mau cút đi, đừng đứng đó cản đường.”
“Cút? Bất kính với Điện Chủ, chết!” Đao lão sắc mặt lạnh lẽo, bàn tay khẽ vạch một cái, cũng không thấy đao mang, vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đó yết hầu đau xót, sờ một cái, chỉ thấy cổ toàn là máu, máu phun ra, ý thức hắn trở nên mơ hồ, ngã xuống.
Vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đó mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin.
Hoàn toàn không dám tin, cũng hoàn toàn không ngờ được nhóm người Chu Thành lại giết hắn, dám giết hắn ở trước sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.
Những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn khác cũng choáng.
Bọn họ nhìn đệ tử Thái Nhất Tiên Môn nằm dưới đất đó, nhất thời khó mà kịp phản ứng.
Chỉ sợ ai cũng không tin, không có ai dám tới Thái Nhất Tiên Môn giết người.
Hơn nữa còn ngay trong lúc Thái Nhất Tiên Môn liên minh.
Không lâu sau, đệ tử Thái Nhất Tiên Môn kịp phản ứng.
“Các ngươi muốn chết!”
“Chết, các ngươi đều phải chết!”
Vị đệ tử dẫn đầu của Thái Nhất Tiên Môn đó phẫn nộ kêu to, đao trong tay chỉ vào Chu Thành.
Nhưng mà đao trong tay hắn vừa chỉ vào Chu Thành thì đột nhiên yết hầu hắn đau xót, sau đó ý thức trở nên mơ hồ, giống như vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn lúc trước, ngã xuống.
Những đệ tử khác của Thái Nhất Tiên Môn kinh hãi đến ngây dại.
“Các ngươi!”
Bọn họ kinh sợ nhìn về phía Chu Thành.
Chu Thành đi đến sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.
“Bố Thái Nhất Kiếm Trận!” Có đệ tử Thái Nhất Tiên Môn gào lớn.
Một đám đệ tử thân hình lắc lư, bố trí Thái Nhất Kiếm Trận, hơn mười người công kích về phía Chu Thành, mấy người Diệp lão, kiếm quang chớp lóe.
Nhìn Thái Nhất Kiếm Trận của những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn này, Kiếm lão lắc đầu, cũng không thấy hắn có động tác gì, chỉ nhìn thoáng qua, trong mắt của hắn lại bắn ra kiếm khí trùng điệp, mãnh liệt.
Những kiếm khí này đánh tan Thái Nhất Kiếm Khí của đệ tử Thái Nhất Tiên Môn trong nháy mắt, sau đó xuyên thấu qua thân thể những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn này.
Chu Thành bước chân không ngừng, dẫn mấy người Diệp lão đi vào sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.
Khi đi qua sơn môn Thái Nhất Tiên Môn, Đao lão vung tay lên, hóa thành trùng điệp đao mạc, chém về phía sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.
Sơn môn Thái Nhất Tiên Môn nổ ầm lên, như một ngọn núi lớn ngã xuống.
Mặt đất chấn động không ngừng.
Cát đá nhấp nhô.
Bãi cỏ xung quanh bị sơn môn Thái Nhất Tiên Môn đè chết một đám lớn.
Chu Thành ngạc nhiên.
Đao lão ngại ngùng cười nói: “Nhìn thấy cái sơn môn Thái Nhất Tiên Môn là khó chịu, vừa rồi nhịn không được.”
Mấy người Diệp lão đều cười một tiếng.
Chu Thành cũng cười một tiếng, sau đó bước chân không ngừng, dẫn theo mấy người Diệp lão tiếp tục đi tới trước tổng điện Thái Nhất Tiên Môn.
Ngay khi mấy người Chu Thành đi tới trước không được bao xa, chỉ thấy một nhóm đệ tử Thái Nhất Tiên Môn gấp gáp vọt từ bên trong ra, hiển nhiên là Đao lão dùng đao khí chém bay sơn môn Thái Nhất Tiên Môn gây ra động tĩnh không nhỏ, kinh động đến đệ tử Thái Nhất Tiên Môn tuần sát nơi xa.
Những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn tuần sát đó gấp gáp xông ra, từ xa nhìn thấy sơm môn Thái Nhất Tiên Môn vốn sừng sững ở đó giờ lại trống không, nhìn kĩ lại thì thấy sơn môn Thái Nhất Tiên Môn bị đánh sập văng ra phía xa.
Đệ tử trong Thái Nhất Tiên Môn lao ra đều sợ ngây người.
Từ khi Thái Nhất Tiên Môn xây tông đến nay, sơn môn Thái Nhất Tiên Môn vẫn luôn sừng sững ở đó, đã vài vạn năm, trải qua vô số mưa gió mà vẫn bất động, bây giờ lại sập!
Tất cả đệ tử Thái Nhất Tiên Môn nhìn về phía Chu Thành, mấy người Diệp lão, không ai không giận dữ.
Những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn này phẫn nộ công kích Chu Thành.
Nhưng mà những đệ tử này còn chưa đến trước mặt bọn người Chu Thành thì đã bị một cỗ lực lượng cuồng bạo vô hình đánh trúng, tất cả đều bị đánh bay ra ngoài.
Có từ trên ngọn núi bay xuống, có rơi xuống sơn cốc nào đó, có bị đánh đến sơn phong đối diện.
Bốn phương tám hướng.
Những đệ tử tuần sát của Thái Nhất Tiên Môn này, thực lực mạnh nhất chỉ là Thánh Cảnh, sao có thể chống đỡ được mấy người Diệp lão.
Chu Thành tiếp tục bay tới tổng điện Thái Nhất Tiên Môn.
Về phần đại quân Yêu tộc và đại quân Cửu Thiên Điện thì chưa xuất hiện.
Theo mấy người Chu Thành gây ra động tĩnh càng lúc càng lớn, không lâu sau thì có người bẩm báo cho Thái Vô.
Bọn người Thái Vô và Dương Thư, Thần Vạn Lý đang định bắt đầu liên minh thì đột nhiên nghe bẩm báo, nói có người xông vào Thái Nhất Tiên Môn, giết mấy trăm đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn, hơn nữa ngay cả sơn môn của Thái Nhất Tiên Môn cũng bị đánh bay, không khỏi kinh ngạc.
Dương Thư, Thần Vạn Lý và cao thủ đang có mặt ở đây đều mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
Bây giờ có người xông vào Thái Nhất Tiên Môn giết mấy trăm đệ tử?
Sơn môn của Thái Nhất Tiên Môn còn bị đánh bay!
Kịp phản ứng lại, Thái Vô toàn thân tỏa ra uy áp kinh người phóng lên tận trời, tầng mây trên không trung cũng vì đó mà chấn động.
“Là ai?” Thái Vô lạnh lùng hỏi.
“Theo thủ hạ bẩm báo, người tới hẳn là Chu Thành.” Một vị Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn hoảng sợ, tranh thủ bẩm báo lại.
Chu Thành!
Người tên, cây có bóng.
Hiện trường, các cao thủ đều giật mình.
Thái Vô nghe xong thì cười to, tiếng cười lộ ra sát ý kinh người: “Chu Thành?” Hắn đang định sau khi liên minh thì diệt Đế Sát Cung, bóp chết Chu Thành, không ngờ được là đối phương còn tới đây trước.
Hơn nữa dám đến Thái Nhất Tiên Môn giết người!
Còn đánh nát sơn môn của Thái Nhất Tiên Môn!
“Là Chu Thành và cao thủ Đế Sát Cung tới?” Thái Vô hỏi: “Xích Dương tới?”
Vị Thái Thượng trưởng lão đó lại lắc đầu nói: “Không phải, chỉ có Chu Thành với bốn vị lão giả, cũng không có thấy Xích Dương và cao thủ của Đế Sát Cung.”
Chương 281: Một người sắp chết
Chỉ có Chu Thành và bốn vị lão giả!
Thái Vô với cao thủ đang có mặt ở hiện trường cực kỳ bất ngờ.
Lúc đầu, Thái Vô còn tưởng rằng là Chu Thành và người của Đế Sát Cung đến, không ngờ được là chỉ có Chu Thành với bốn vị lão giả?
“Bốn vị lão giả?” Thái Vô nhìn vị Thái Thượng trưởng lão đó.
Vị Thái Thượng trưởng lão đó căng thẳng trong lòng, vội nói: “Bốn vị lão giả đều đeo mặt nạ, không thấy rõ mặt, chỉ có thể đoán đại khái là bốn vị lão đầu.”
“Một người dùng kiếm, một người dùng đao.”
“Hai người khác còn không có xuất thủ.”
“Nhưng mà người dùng kiếm với dùng đao thực lực đều rất mạnh, môn hạ đệ tử hoàn toàn không có ai có thể đỡ nổi một chiêu của bọn họ, chỉ sợ là Đế Cảnh đỉnh phong.”
“Thậm chí có thể là cường giả Nhân Tiên.”
Đế Cảnh đỉnh phong, thậm chí có thể là Nhân Tiên?
Tất cả mọi người kinh nghi.
Chu Thành tìm được cao thủ từ nơi nào?
Thái Vô nhíu hai mắt lại: “Không cần biết là ai, đến Thái Nhất Tiên Môn ta giết người, hủy sơn môn của Thái Nhất Tiên Môn ta thì đều phải chết.”
Nhiếp Hàn đi lên nói ra: “Môn chủ, ta đi bắt Chu Thành lại, giao cho môn chủ xử lý.”
Thái Vô gật đầu: “Cũng được, còn bốn người khác, không cần dẫn đến gặp ta, giết.”
“Xin môn chủ yên tâm.” Nhiếp Hàn nói, sau đó phá không bay lên, nhanh chóng biến mất ở chân trời.
Thái Vô quay đầu cười nói với mấy người Dương Thư, Thần Vạn Lý: “Hôm nay là ngày tam phương ta liên minh, cần một người tế thiên, Chu Thành có Chí Tôn Pháp Tướng, vừa khéo phù hợp.”
Dương Thư cũng cười nói: “Nếu như vậy, vậy chúng ta chờ Nhiếp Hàn huynh đệ bắt Chu Thành rồi tế thiên.”
Thần Vạn Lý cũng cười nói: “Tiểu tử Chu Thành này cho rằng gia nhập trận pháp tổng công hội, có trận pháp tổng công hội che chở thì chúng ta cũng không dám giết hắn?”
Dương Thư cười lạnh: “Dám vào Thái Nhất Tiên Môn giết người, coi như chúng ta giết hắn thì Trần Thiên Bằng cũng không tiện nói gì.”
Thế là bọn người Thái Vô, Dương Thư, Thần Vạn Lý cùng đợi.
Bọn họ tin tưởng với thực lực của Nhiếp Hàn thì sẽ nhanh chóng bắt được Chu Thành.
Mấy người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều, Thái tổ Mãng Long Vương Triều, Thái tổ Đại Nguyên Vương Triều cũng hai mặt nhìn nhau.
Đều không ngờ được là sẽ xảy ra chuyện như vậy.
“Đáng tiếc.” Thái tổ Mãng Long Vương Triều âm thầm lắc đầu.
Chu Thành thiên phú yêu nghiệt, được vinh dự xưng là đệ nhất thiên tài sau thượng cổ, thậm chí có người cho là sau này thành tựu của Chu Thành sẽ cao hơn Thái Vô, trở thành cường giả Thần Tiên Cảnh sau thượng cổ.
Chu Thành là nhân tộc, nếu như có thể đột phá Thần Tiên Cảnh, đối với nhân tộc thì chắc chắn là chuyện tốt, cho nên, Thái tổ Mãng Long Vương Triều và rất nhiều cao thủ vẫn hi vọng sau này Chu Thành có thể thành tựu Thần Tiên Cảnh.
Nhưng đáng tiếc là hết lần này tới lần khác Chu Thành lại đắc tội Thái Nhất Tiên Môn.
Hơn nữa lần này Chu Thành đi vào Thái Nhất Tiên Môn giết người.
Ai cũng không cứu được Chu Thành.
Trần Thiên Bằng không cứu được.
Xích Dương lại càng không cứu được.
Mà Nhiếp Hàn đi bắt Chu Thành, Tần Hồng Vĩ với rất nhiều cao thủ Thái Nhất Tiên Môn cũng chạy tới.
Tần Hồng Vĩ tới, đương nhiên là muốn thấy cảnh Chu Thành bị sư phụ hắn bắt.
Một đệ tử Thái Nhất Tiên Môn theo Tần Hồng Vĩ nói: “Chu Thành này đúng là tìm đường chết, dám đến Thái Nhất Tiên Môn chúng ta giết người.”
Tần Hồng Vĩ cười lạnh: “Đến lúc đó bắt hắn tế thiên, ta phải xin môn chủ cho ta động thủ, chém đầu Chu Thành!”
“Chỉ có như vậy mới giải mối hận trong lòng ta.”
Khi bọn người Nhiếp Hàn, Tần Hồng Vĩ chạy đến, mấy người Chu Thành, Diệp lão đang đi tới tổng điện Thái Nhất Tiên Môn.
Trên đường, gặp được đệ tử Thái Nhất Tiên Môn thì bốn người Diệp lão gần như đều một chiêu quét ngang.
Hơn nữa đều là hai người Đao lão, Kiếm lão xuất thủ.
Hai người Diệp lão, Long lão hoàn toàn không cần xuất thủ.
Thấy bốn người Diệp lão quét ngang, thực lực kinh khủng, những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đó đều kinh sợ không thôi.
Mà Nhiếp Hàn từ xa nhìn thấy đệ tử Thái Nhất Tiên Môn bị Đao lão chém bay, không khỏi giận dữ, quát: “Muốn chết!” Nói xong, trường kiếm trong tay đâm ra.
Chỉ thấy mấy ngàn đạo kiếm khí hội tụ thành một dòng kiếm hà, vọt tới mấy người Chu Thành, Đao lão.
Mặc dù cách rất xa nhưng kiếm khí của Nhiếp Hàn trực tiếp xuyên qua không gian trùng điệp, chớp mắt đã đến trước mặt mấy người Chu Thành.
Mặc dù Nhiếp Hàn không phải đối thủ của Xích Dương nhưng không thể phủ nhận là thực lực hắn cực mạnh, chính là cao thủ Nhân Tiên thập trọng sơ kỳ.
Nhưng mà kiếm khí của hắn vừa tới trước mặt mấy người Chu Thành thì thấy Kiếm lão nhấc kiếm vung lên, kiếm khí của Kiếm lão trực tiếp xoắn cho kiếm khí của Nhiếp Hàn vỡ nát.
Nhiếp Hàn khẽ giật mình.
Lúc đầu, hắn cho là hắn tới thì với thực lực của hắn thì hoàn toàn có thể bắt được Chu Thành dễ dàng.
Nhưng thực lực Kiếm lão mạnh, vượt ngoài dự tính của hắn.
Vốn hắn đang giận dữ nhưng bây giờ tỉnh táo lại.
Hắn đi tới cách mấy người Chu Thành chừng một trăm mét, dừng lại, nhìn Kiếm lão: “Các hạ là ai?”
Có thể phá vỡ kiếm khí của hắn, tuyệt đối không phải hạng người vô danh.
“Một kẻ hấp hối sắp chết, cũng không cần phải biết.” Kiếm lão lại lắc đầu.
Nhiếp Hàn nghe xong, giận tím mặt: “Cuồng vọng!” Nói đến đây, hắn toàn lực thúc giục chân nguyên trong đan điền, chiến bào trên người không gió mà bay phất phới, xung quanh thân thể hắn xuất hiện mười chuôi kiếm.
Mỗi thanh kiếm đều là danh kiếm trong thế giới Tiên Võ.
“Lão đầu, nếu ngươi có thể đỡ được Thập Phương Kiếm của ta, ta sẽ tha cho ngươi khỏi chết!” Nhiếp Hàn lạnh giọng, hai tay huy động, lập tức, xung quanh thân thể hắn, mười kiếm hóa thành mười đạo kiếm quang, đánh thẳng tới oanh sát Kiếm lão.
Mười kiếm lơ lửng không cố định, phun ra nuốt vào quang mang không thôi, khi xẹt qua không trung, cuốn theo sóng kiếm kinh người.
Từ xa nhìn lại, mười con sóng kiếm giống như cày vỡ không trung.
Nhìn Thập Phương Kiếm của Nhiếp Hàn đánh giết tới, Kiếm lão chém ra một kiếm.
Khi Kiếm lão chém ra, kiếm quang huyễn hóa, cũng là mười con sóng kiếm bay ra.
Sóng kiếm va chạm, nổ vang không thôi.
Kiếm khí quét sạch, kích xạ vào ngọn núi bốn phía, sơn phong sơn bích bốn phía bị đánh thủng từng cái kiếm động kinh người, cảnh hoàng tàn khắp nơi.
Nhiếp Hàn giật mình: “Thập Phương Kiếm!”
Vừa rồi Kiếm lão cũng thi triển Thập Phương Kiếm kiếm đạo, chỉ là rõ ràng Thập Phương Kiếm của Kiếm lão còn cao hơn Nhiếp Hàn, bởi vì Kiếm lão thi triển Thập Phương Kiếm, chỉ dùng một thanh kiếm trong tay là có thể thi triển, mà Nhiếp Hàn cần dùng mười chuôi kiếm mới có thể thi triển được Thập Phương Kiếm.
“Ngươi là ai? !” Nhiếp Hàn kinh nghi hỏi lần nữa.
Kiếm lão không có trả lời, thân hình lóe lên, đi tới trước mặt Nhiếp Hàn, trường kiếm trong tay đâm ra, lập tức như mặt trời nổ tung, vô số kiếm khí như mưa sao băng bắn về phía đối phương.
Nhiếp Hàn hoảng sợ, kiếm của Kiếm lão quá nhanh, hắn muốn triệu hồi mười kiếm thì đã không kịp, cho nên chỉ có thể hoảng sợ lui lại, đồng thời, hắn song quyền oanh ra.
Theo song quyền Nhiếp Hàn oanh ra, không gian ầm vang, lực quyền như núi lửa bộc phát, tuôn ra vô số ánh sáng hỏa diễm.
Nhưng mà khi lực quyền của hắn đụng vào kiếm khí, Kiếm lão đột nhiên biến mất.
Nhiếp Hàn còn không có kịp phản ứng lại thì một đạo tàn ảnh đã xẹt qua trước mặt hắn, cổ Nhiếp Hàn mát lạnh, hai mắt trừng trừng, sau đó từ trên cao rơi xuống.
Vừa rồi một kiếm của Kiếm lão đã cắt đứt yết hầu hắn.
Một bóng dáng từ trong cơ thể Nhiếp Hàn bay ra, muốn chạy trốn, đó chính là thần hồn của Nhiếp Hàn.
Nhưng thần hồn của hắn mới bay được không xa thì đã bị Kiếm lão dùng một kiếm chém thành hai nửa.
Chu Thành nhìn Kiếm lão đánh với Nhiếp Hàn một trận, trong lòng cảm khái, hắn biết thực lực của Cửu lão của Cửu Thiên Điện rất mạnh nhưng không ngờ được là thực lực của Kiếm lão mạnh hơn Nhiếp Hàn nhiều như vậy.