Lúc đầu, Chu Thành cho là Kiếm lão muốn chém giết Nhiếp Hàn cũng phải kịch chiến một phen.
Nhưng mà Kiếm lão chỉ dùng hai chiêu thì chém giết Nhiếp Hàn.
Chỉ là hai chiêu.
Có lẽ là bởi vì Nhiếp Hàn chủ quan, nhưng cũng đủ để chứng minh thực lực Kiếm lão mạnh.
Kiếm lão đã là Nhân Tiên đỉnh phong? Chu Thành âm thầm suy đoán.
Chu Thành đoán không sai, hoàn toàn chính xác là Kiếm lão đã là Nhân Tiên đỉnh phong, thật ra thì không chỉ có Kiếm lão, Cửu lão của Cửu Thiên Điện đều là cường giả Nhân Tiên đỉnh phong.
Nhưng mà cường giả Nhân Tiên đỉnh phong cũng có phân chia mạnh yếu.
Tần Hồng Vĩ với đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đang cười cười nói nói, chạy tới, đột nhiên thấy Nhiếp Hàn bị Kiếm lão cắt yết hầu.
Thấy thi thể sư phụ Nhiếp Hàn từ trên cao rơi xuống, Tần Hồng Vĩ ngây người.
Chúng đệ tử Thái Nhất Tiên Môn ai cũng kinh ngạc đến ngây người.
Máu Nhiếp Hàn từ trên cao rơi xuống, dưới ánh mặt trời, nó trở nên tiên diễm dị thường.
“Sư, sư phụ.” Tần Hồng Vĩ kinh ngạc đến ngây người, sau đó cất tiếng thét đau buồn, tiếng như chim quyên đề huyết.
Tần Hồng Vĩ gào lên, tiếng gào vang vọng xung quanh, quanh quẩn dưới chân các núi của Thái Nhất Tiên Môn.
Chu Thành nhìn Tần Hồng Vĩ, sau đó cất bước, lăng không đi tới chỗ Tần Hồng Vĩ.
Vốn vì Nhiếp Hàn chết mà bi phẫn không thôi, Tần Hồng Vĩ thấy mấy người Chu Thành đi tới, không khỏi biến sắc, hắn quát đệ tử Thái Nhất Tiên Môn xung quanh: “Nhanh đi bẩm báo môn chủ đại nhân!”
Những đệ tử Thái Nhất Tiên Môn đang kinh ngạc đến ngây người kịp phản ứng, khủng hoảng chia nhau mà chạy, hoảng hốt chạy bừa, nhao nhao đi bẩm báo tầng lớp cấp cao của Thái Nhất Tiên Môn.
Mà Tần Hồng Vĩ cũng khủng hoảng quay người mà chạy.
Chỉ là hắn phát hiện, hắn vừa mới quay người chạy không được bao xa thì bị một luồng sức hút kinh khủng hút hắn không ngừng lùi lại, dù hắn điên cuồng thôi động chân nguyên cũng không thể tránh thoát.
Cuối cùng, Tần Hồng Vĩ bị Long lão hút đến trước mặt Chu Thành.
Tần Hồng Vĩ quay người, thấy Chu Thành gần trong gang tấc, vừa sợ vừa giận, nhưng hoảng sợ nhiều hơn phẫn nộ.
“Chu Thành.” Tần Hồng Vĩ há miệng, ngoài mạnh trong yếu nói: “Ở đây là Thái Nhất Tiên Môn, các ngươi trốn không thoát.”
“Trốn?” Chu Thành nghe vậy cười một tiếng: “Ai nói ta muốn chạy trốn?”
Tần Hồng Vĩ khẽ giật mình.
“Hôm nay ta tới, không có ý định trốn.” Chu Thành lắc đầu, sau đó nói: “Lúc trước, ngươi truy sát ta mấy lần, ta giết ngươi mà không được, hôm nay, ta nhất định phải giết ngươi!”
Nói xong, Yêu Vương Đao trong tay Chu Thành vung lên.
Tần Hồng Vĩ vừa muốn mở miệng thì Yêu Vương Đao đã xẹt qua cổ của hắn, đầu Tần Hồng Vĩ từ trên cổ rơi xuống, cột máu từ chỗ đứt phún thẳng lên không trung.
Thần hồn của Tần Hồng Vĩ từ trong cơ thể bay ra, cũng bị Chu Thành một đao chém giết.
Nhìn đầu Tần Hồng Vĩ rơi xuống đất, lăn ra xa, Chu Thành cất Yêu Vương Đao, theo mấy người Diệp lão tiếp tục đi đến tổng điện Thái Nhất Tiên Môn.
Trên quảng trường trước tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, Thái Vô và mấy người Dương Thư, Thần Vạn Lý đang đợi Nhiếp Hàn bắt Chu Thành về thì thấy từng trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão Thái Nhất Tiên Môn đều vẻ mặt khủng hoảng vọt tới.
Sắc mặt đó giống như là đã xảy ra chuyện lớn bằng trời gì.
Đương nhiên, đúng là chuyện lớn bằng trời thật.
“Chuyện gì xảy ra?” Thái Vô thấy từng trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão vẻ mặt khủng hoảng, không khỏi nhướng mày, trách mắng.
Những trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn thấy Thái Vô, như gặp được chủ tâm cốt.
“Môn chủ đại nhân, Nhiếp Hàn lão tổ, hắn, chết!” Một vị Thái Thượng trưởng lão lắp bắp nói.
Các cao thủ đang có mặt ở đây trợn mắt há hốc mồm.
Hiện trường hỉ khí dương dương đột nhiên yên tĩnh lại, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Thái Vô cũng ngẩn ngơ, bọn người Dương Thư, Thần Vạn Lý cũng không thể tưởng tượng nổi.
Chết rồi? !
Lão tổ Nhân Tiên thập trọng của Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn lại bị giết?
“Nhiếp Hàn chết rồi?” Thái Vô vẫn còn có chút không tin.
Hắn biết rõ thực lực của Nhiếp Hàn, cho nên mới không tin.
“Vâng.” Vị Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn đó thấy sắc mặt Thái Vô khó coi, nói chuyện có chút không lưu loát: “Nhiếp Hàn lão tổ, sau khi hắn chạy tới, dùng Thập Phương Kiếm đối chiến với vị cao thủ dùng kiếm bên cạnh Chu Thành.”
“Đối phương cũng thi triển ra Thập Phương Kiếm, phá giải kiếm chiêu của Nhiếp Hàn lão tổ.”
“Ngay sau đó, đối phương ra kiếm thứ hai, cắt yết hầu Nhiếp Hàn lão tổ.”
Kiếm thứ hai!
Cắt yết hầu Nhiếp Hàn lão tổ.
Hiện trường, bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều, Thái tổ Mãng Long Vương Triều không ai mà không hít vào một hơi khí lạnh.
Chỉ hai kiếm thì giết Nhiếp Hàn lão tổ!
Ngay cả Dương Thư, Thần Vạn Lý cũng thất kinh.
Bọn họ nhìn nhau, có thể hai kiếm giết chết Nhiếp Hàn lão tổ, kiếm đạo của đối phương đã đạt đến một cảnh giới khủng bố, như vậy, người có kiếm đạo cao như thế chỉ có thể là Thập Đại Kiếm Khách trong thế giới Tiên Võ bọn họ.
Là ai?
Chẳng lẽ là Cực Đạo Kiếm Ma?
Hay là Kỳ Lân Kiếm?
Dương Thư, Thần Vạn Lý suy đoán, những cao thủ khác đang có mặt ở hiện trường trong lúc khiếp sợ, cũng suy đoán.
Thái Vô lại toàn thân kiếm khí rung chuyển, điên cuồng cười to: “Hai kiếm giết lão tổ Nhiếp Hàn môn hạ của ta, được lắm, Chu Thành, hôm nay Thái Vô ta muốn xem xem người ngươi dẫn tới có thể đỡ được Thái Nhất Tiên Kiếm của ta hay không.” Nói đến đây, đột ngột vọt từ dưới đất lên, như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, toàn thân Thái Vô tỏa ra kiếm khí chấn động vô số sơn phong trong Thái Nhất Tiên Môn.
Trong lúc mọi người kinh hãi, Thái Vô hóa thành một đạo kiếm khí kinh khủng, biến mất ở chân trời.
“Đi!” Dương Thư, Thần Vạn Lý thấy thế thì cũng đồng loạt bay lên, đi theo.
Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều, Thái tổ Mãng Long Vương Triều, Thái tổ Đại Nguyên Vương Triều, cường giả các tông các triều cũng phá không bay lên, đi theo.
Thái Vô là đệ nhất thế giới Tiên Võ, đã nhiều năm không có triển lộ thực lực ở trước mặt người ngoài, mọi người muốn lát nữa có thể nhìn thấy Thái Vô triển lộ thực lực thì đều kích động.
Đồng thời, mọi người cũng đều hiếu kỳ, cao thủ Chu Thành dẫn tới là ai.
“Khó trách Chu Thành dám đến Thái Nhất Tiên Môn giết người, không ngờ được là dẫn cao thủ như thế đến! Hẳn là Thập Đại Kiếm Khách trong Tiên Võ chúng ta.”
“Cho dù Thập Đại Kiếm Khách trong Tiên Võ chúng ta, trước mặt Thái Vô đại nhân cũng không đáng chú ý đi, dám đến sơn môn Thái Nhất Tiên Môn giết nhiều cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn như vậy, chắc chắn Thái Vô đại nhân sẽ chém hắn.”
Các cao thủ nước miếng tung bay.
Thế là, Thái Vô suất lĩnh, Thái Nhất Tiên Môn và các phương cường giả trùng trùng điệp điệp đi tới chỗ Chu Thành.
Thái Nhất Tiên Môn là đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ, có mười vạn môn hạ đệ tử, lại thêm Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc với cao thủ các đại vương triều, chừng vài chục vạn.
Từ xa nhìn lại, che khuất bầu trời, đen nghịt một mảnh, thanh thế lớn, khí thế mạnh, phong vân biến sắc.
Chu Thành và mấy người Diệp lão đi tới tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, xa xa thấy được Thái Vô kiếm quang kinh người, thấy được cường giả các tông các triều sau lưng Thái Vô.
Nhìn thấy mấy chục vạn cao thủ sau lưng Thái Vô, sắc mặt Chu Thành như thường.
Mà Thái Vô cũng từ xa thấy được Chu Thành, thấy được bốn người Diệp lão sau lưng Chu Thành.
Lúc này, ánh mắt của hắn khóa chặt Kiếm lão ôm trường kiếm.
Không thể nghi ngờ, chính là người này giết môn hạ hắn, lão tổ Nhiếp Hàn.
Hắn nhìn Kiếm lão ôm kiếm, hai mắt nghi hoặc.
Vậy mà không phải Cực Đạo Kiếm Ma với Kỳ Lân Kiếm?
Lúc trước, hắn cũng suy đoán giống như Dương Thư, Thần Vạn Lý, có phải là hai người Cực Đạo Kiếm Ma với Kỳ Lân Kiếm hay không, nhưng mà bây giờ xem ra là không phải.
Vậy người này là ai?
Chương 283: Đối địch với Thái Nhất Tiên Môn
Giống như Thái Vô, bọn người Dương Thư, Thần Vạn Lý cũng quan sát Kiếm lão.
Tất cả mọi người không để ý đến Diệp lão, Long lão, Đao lão.
Không lâu sau, Thái Vô và mấy chục vạn đại quân sau người đi tới trước mặt Chu Thành, mấy người Diệp lão.
Thái Vô mặt không thay đổi nhìn chằm chằm Chu Thành: “Chu Thành đúng không? Rất tốt, từ khi Thái Nhất Tiên Môn ta thành lập đến nay, đây là lần đầu tiên có người đến sơn môn Thái Nhất Tiên Môn ta giết người.”
Cũng không phải là Thái Vô nói láo.
Từ khi Thái Nhất Tiên Môn thành lập đến nay, đã vài vạn năm, hoàn toàn chính xác là lần đầu tiên có người dám xông vào Thái Nhất Tiên Môn giết đệ tử Thái Nhất Tiên Môn.
Sau đó, Thái Vô nhìn Kiếm lão bên người Chu Thành: “Các hạ đã có đảm lượng xông Thái Nhất Tiên Môn, chẳng lẽ không có can đảm lấy diện mạo thật gặp người sao?”
Lúc này, bốn người Diệp lão còn đeo mặt nạ.
Kiếm lão nhìn Thái Vô, cảm nhận được thao thiên kiếm khí trên người Thái Vô, sắc mặt bình tĩnh: “Chờ một chút ngươi sẽ nhìn thấy diện mục thật của chúng ta.”
Thái Vô đi lên một bước, dửng dưng nói: “Ra tay đi, nghe nói ngươi cũng biết Thập Phương Kiếm, ta cũng muốn xem xem ngươi tu luyện Thập Phương Kiếm đến tầng thứ mấy.”
Kiếm lão quay qua nhìn Chu Thành.
Chu Thành khẽ gật đầu.
Được Chu Thành cho phép, lúc này, Kiếm lão mới đi lên, đi tới trước mặt Thái Vô.
Cao thủ các tông các vương triều thấy Thái Vô vừa đến thì muốn xuất thủ, đều nín thở, tất cả mọi người nhìn chằm chằm hai người Thái Vô và Kiếm lão, sợ lát nữa bỏ lỡ bất kỳ một khoảnh khắc nào.
Kiếm lão đi tới trước mặt Thái Vô, cũng không có lập tức xuất thủ, trường kiếm trong tay của hắn vù vù không thôi, mặc dù kiếm trong tay Kiếm lão còn chưa có ra khỏi vỏ nhưng ở đây ai cũng cảm nhận được kiếm khí kinh khủng trong vỏ kiếm.
Hơn nữa, kiếm khí đang không ngừng tăng cường.
Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều nhìn Kiếm lão, vẻ mặt ngưng trọng, hắn là cao thủ sử dụng kiếm, cả đời tu luyện kiếm đạo, si mê kiếm đạo, cho nên càng có thể cảm nhận được rõ ràng kiếm khí trong vỏ kiếm của Kiếm lão mạnh như thế nào.
Thái Vô cảm nhận được kiếm khí trong vỏ kiếm của Kiếm lão, hơi bất ngờ, gật đầu nói: “Kiếm khí không tệ, đáng cho ta xuất thủ.”
Ngay trong nháy mắt khi hắn dứt lời, trường kiếm trong tay Kiếm lão ra khỏi vỏ.
Ông!
Trong nháy mắt khi trường kiếm của Kiếm lão ra khỏi vỏ, toàn bộ thiên địa bừng sáng, đây là cảm giác đầu tiên của tất cả mọi người.
Hiện trường, rất nhiều cao thủ từ trước tới nay chưa bao giờ nhìn thấy kiếm quang sáng như thế.
Thiên địa vì thế mà thất sắc.
Trường kiếm của Kiếm lão ra khỏi vỏ, đám người còn không kịp phản ứng thì trường kiếm đã đâm tới trước yết hầu Thái Vô.
Nhưng là ngay khi trường kiếm đâm đến trước yết hầu Thái Vô thì dừng lại, bởi vì trường kiếm bị hai ngón tay kẹp lấy.
Tất cả mọi người chấn kinh.
Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều yết hầu run run, một kiếm vừa rồi, thực sự quá nhanh, nếu là hắn thì sợ là bây giờ đã bị trường kiếm xuyên qua.
Hai người Dương Thư, Thần Vạn Lý cũng sợ hãi, trong đầu nhớ lại một kiếm thạch phá thiên kinh của Kiếm lão vừa rồi.
Một kiếm này cũng không có kiếm chiêu, nhưng lại thắng bất kỳ kiếm chiêu gì.
Một kiếm này, là một trong một kiếm mạnh nhất mà hai người từng thấy.
“Tốt!” Thái Vô hai ngón kẹp lấy trường kiếm của Kiếm lão, tán thán, chớ nhìn hắn có vẻ nhẹ nhõm kẹp lấy trường kiếm của Kiếm lão, nhưng chỉ có hắn mới biết, hắn cũng không thoải mái.
Hắn đang muốn chấn văng trường kiếm trong tay Kiếm lão thì đột nhiên trường kiếm của Kiếm lão phun ra nuốt vào quang mang, kiếm khí kinh người từ trong kiếm phun ra.
Thái Vô ngẹo đầu qua một bên, khó khăn lắm mới tránh thoát kiếm khí.
Trường kiếm trong tay Kiếm lão chấn động, chấn văn hai ngón tay của Thái Vô, lại một kiếm đâm tới Thái Vô.
Một kiếm này, tuy quỷ dị nhưng lại tự nhiên mà thành, giống như gió xuân nhẹ nhàng, nhưng Thái Vô lại dùng trường kiếm trong tay chặn lại, khó khăn lắm mới chặn được một kiếm này.
Keng!
Trường kiếm của Kiếm lão đánh vào trên thân trường kiếm trong tay Thái Vô, vang lên một tiếng keng, một tiếng này như vang trong óc mọi người, lại như từ trong lòng mọi người vang lên.
Những đệ tử thực lực yếu chút thì cảm thấy thần hồn và trái tim nhói nhói, sợ hãi lui lại.
Sau đó, Kiếm lão một chiêu tiếp lấy một chiêu, không ngừng công kích Thái Vô, khi thì như mưa to gió lớn, khi thì như gió nhẹ quất vào mặt, kiếm khí khi thì như đại dương mênh mông, khi thì như mưa phùn.
Mỗi một cái kiếm chiêu, nhìn như lộn xộn nhưng lại dính liền khăng khít, vừa đúng, mỗi một cái kiếm chiêu từ trong tay Kiếm lão thi triển đi ra thì đều đạt đến hạn mức cao nhất của kiếm đạo.
Thế nhưng mặc cho Kiếm lão kiếm chiêu vô tận, từ đầu đến cuối đều không có đâm trúng Thái Vô.
Thái Vô thân hình phiêu hốt, trường kiếm trong tay khi thì ngăn cản, khi thì đánh ra, khi thì kiếm khí tràn ngập, khi thì như thiên quân vạn mã, khi thì như vạn lôi nổ vang.
Hai người xuất thủ quá nhanh, trong nháy mắt đã giao thủ hai ba mươi chiêu.
Nhanh đến rất nhiều Thái tổ vương triều đang có mặt ở đây đều hoa mắt.
“Kiếm pháp không tệ.” Thái Vô giao thủ với Kiếm lão, vừa xuất kiếm, vừa lên tiếng nói, đột nhiên, trường kiếm trong tay của hắn hóa thành một con Kiếm Long, bay tới Kiếm lão.
Khiến cho người ta kỳ quái là trường kiếm trong tay Thái Vô biến thành Kiếm Long đi rất chậm.
Nhưng Kiếm lão lại vẻ mặt ngưng trọng.
Mọi người ở đây kỳ quái, đột nhiên, con Kiếm Long đó chấn động, hóa thành vô số con Kiếm Long, hơn nữa càng ngày càng nhiều, cuối cùng có chừng một vạn con.
Mỗi một con Kiếm Long đều khóa chặt Kiếm lão.
Hình như cho dù Kiếm lão tránh né như thế nào đi nữa thì đều không thể tránh thoát Kiếm Long này.
Kiếm lão lui lại, đứng vững, trường kiếm trong tay, một kiếm chém ra, một kiếm này như một kiếm cửu thiên, như một kiếm trảm thiên, bầu trời giống như bị chém ra.
“Cửu Thiên Kiếm Pháp!” Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều nhìn thấy một kiếm này của Kiếm lão, cả kinh nói.
“Cái gì, Cửu Thiên Kiếm Pháp!”
Một tiếng này khiến cho tất cả mọi người chấn động.
“Hắn là Kiếm lão của Cửu Thiên Điện!” Thái tổ Mãng Long Vương Triều kêu lên.
Bởi vì giữa thiên địa này, chỉ có Kiếm lão của Cửu Thiên Điện mới có thể học được Cửu Thiên Kiếm Pháp.
Thái Vô cũng bất ngờ lắm, hắn suy đoán thân phận của kiếm khách trước mặt, nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới Cửu Thiên Điện, bởi vì đã nhiều năm rồi Cửu lão của Cửu Thiên Điện không hề rời khỏi Cửu Thiên Điện, hơn nữa gần như không thể nào rời khỏi Cửu Thiên Điện.
Chỉ thấy khi Kiếm lão chém xuống thì trên bầu trời, vô số kiếm khí hạ xuống, sau đó ngưng tụ lại, hóa thành từng cây kiếm trụ to lớn, kiếm trụ to lớn giống như là vẫn thạch rơi xuống, đập trúng Kiếm Long của Thái Vô.
Từng tiếng ầm ầm vang lên.
Kiếm Long của Thái Vô bị đánh tan.
Mà Kiếm lão cũng lui về sau mấy bước.
Cho dù là có Cửu Thiên Kiếm Pháp nhưng vừa rồi đón đỡ một kiếm đó của Thái Vô cũng rất phí sức.
Thái Vô chém ra một kiếm, sau đó không tiếp tục xuất thủ nữa mà nhìn chằm chằm Kiếm lão: “Hóa ra các hạ là Kiếm lão của Cửu Thiên Điện.” Đột nhiên, hắn nghĩ tới một vấn đề, kiếm khách trước mặt này là Kiếm lão, như vậy, ba người khác thì sao?
Chẳng lẽ?
“Không sai, ta là Kiếm lão của Cửu Thiên Điện.” Kiếm lão thấy vậy, cũng không có tiếp tục che giấu nữa, cởi mặt nạ trên mặt xuống.
“Quả nhiên là Kiếm lão!” Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều kích động nói.
Năm đó hắn từng đi vào Cửu Thiên Điện, may mắn gặp được Kiếm lão một lần.
Tất cả mọi người giật mình, nhưng rất nhiều cao thủ cũng đều nhìn về phía Chu Thành và ba người Diệp lão.
Chu Thành hơi gật đầu với ba người Diệp lão, ba người Diệp lão hiểu ý, tháo mặt nạ trên mặt xuống.
“Diệp lão!”
“Long lão!”
“Đao lão!”
Đám người chấn động.
Tứ lão của Cửu Thiên Điện đồng loạt giáng lâm Thái Nhất Tiên Môn! Hơn nữa ngay cả người đứng đầu Cửu lão là Diệp lão cũng tới.
Thế nhưng, sao tứ lão của Cửu Thiên Điện lại đi theo Chu Thành đến Thái Nhất Tiên Môn, đối địch với Thái Nhất Tiên Môn.
Chương 284: Diệp lão khẩu khí quá lớn?
Đúng lúc này, Thái Vô chần chờ, không dám tin nhìn Chu Thành: “Ngươi, Điện Chủ Cửu Thiên Điện!”
Điện Chủ Cửu Thiên Điện!
Một đám cường giả Dương Thư, Thần Vạn Lý, Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều, Thái tổ Mãng Long Vương Triều, Thái tổ Đại Nguyên Vương Triều, ai cũng kinh hãi.
Chu Thành, Điện Chủ Cửu Thiên Điện?
“Không sai, ta đã lĩnh hội Cửu Thiên Tiên Kiếm, bây giờ chính là Điện Chủ Cửu Thiên Điện.” Đối mặt với ánh mắt kinh hãi, không thể tin được của mọi người, Chu Thành sắc mặt như thường, mở miệng nói.
Cửu Thiên Tiên Kiếm xuất hiện trong tay.
Khi Cửu Thiên Tiên Kiếm xuất hiện, bội kiếm của tất cả cao thủ dùng kiếm xung quanh đều phát ra một tiếng chấn động, giống như muốn tuốt ra khỏi vỏ.
Chuyện này khiến cho tất cả cao thủ dùng kiếm xung quanh kinh hãi.
Bọn họ và Kiếm bọn họ đeo tâm thần tương thông, vừa rồi Cửu Thiên Tiên Kiếm xuất hiện trong nháy mắt, bọn họ có thể cảm nhận được bội kiếm của bọn họ lại e ngại.
“Cửu Thiên Tiên Kiếm!”
“Chu Thành lại tìm hiểu được Cửu Thiên Tiên Kiếm!”
“Mấy tháng trước, Cửu Thiên Điện xuất hiện kiếm khí kinh người, hóa ra là Chu Thành tìm hiểu Cửu Thiên Tiên Kiếm, cho nên mới dẫn động kiếm khí của Cửu Thiên Tiên Kiếm.”
Các phương cường giả nhìn Chu Thành, không ai không khiếp sợ, e ngại, thậm chí hâm mộ, ghen ghét, bội phục.
Cửu Thiên Tiên Kiếm, đã bao nhiêu năm không ai có thể tìm hiểu thành công, Chu Thành lại thành công lĩnh hội.
Cho nên hắn khiến cho rất nhiều cường giả bội phục.
Mà Cửu Thiên Điện, ở thời đại thượng cổ, nó là một trong những thế lực mạnh nhất thế giới Tiên Võ.
Mặc dù trải qua vô số tuế nguyệt, đã yếu đi rất nhiều nhưng không thể phủ nhận là Cửu Thiên Điện vẫn là đương kim Cự Vô Phách ở thế giới Tiên Võ.
Chu Thành mới bao nhiêu tuổi, lại có thể chấp chưởng Cửu Thiên Điện, ai không hâm mộ?
Thái Vô mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng nhấc lên sóng lớn ngập trời.
Hắn không ngờ được Chu Thành lại chấp chưởng Cửu Thiên Điện, trở thành Điện Chủ Cửu Thiên Điện.
Hắn có thể không để ý Đế Sát Cung, có thể không sợ trận pháp tổng công hội, nhưng Cửu Thiên Điện thì sao?
“Hóa ra là Điện Chủ Cửu Thiên Điện giáng lâm.” Thái Vô cố gắng để trong lòng mình bình tĩnh lại, giọng điệu lạnh lùng: “Khó trách không biết sợ, dám đến Thái Nhất Tiên Môn ta giết người!”
“Nhưng mà Chu Thành, cho dù bây giờ ngươi là Điện Chủ Cửu Thiên Điện, đến Thái Nhất Tiên Môn ta giết người thì cũng phải cho Thái Nhất Tiên Môn ta một câu trả lời thỏa đáng.”
Mặc dù Thái Vô nói là muốn Chu Thành cho Thái Nhất Tiên Môn một câu trả lời thỏa đáng nhưng tất cả mọi người nghe ra được giọng điệu của Thái Vô đã không có cường ngạnh như lúc trước.
Lúc trước, Thái Vô nói chắc chắn phải giết Chu Thành.
Mà bây giờ, chỉ muốn Chu Thành cho một câu trả lời thỏa đáng.
Chu Thành nghe vậy, cười cười: “Giải thích? Ngươi muốn giải thích cái gì?”
Thái Vô nghe Chu Thành trêu chọc, sầm mặt lại, đã bao nhiêu năm rồi, hắn quen nghe cung kính và nịnh nọt, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn.
Hơn nữa Chu Thành chỉ là một Thánh Cảnh.
Hắn nhìn Chu Thành: “Ngươi giết bao nhiêu đệ tử Thái Nhất Tiên Môn ta, vậy thì phải lấy bấy nhiêu người của Cửu Thiên Điện đến bù lại.”
Nói cách khác, vừa rồi mấy người giết Chu Thành gần ngàn đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn, vậy sẽ phải lấy gần ngàn đệ tử của Cửu Thiên Điện đến trả!
Bốn người Diệp lão, Kiếm lão, Đao lão nghe xong, sắc mặt lạnh lẽo.
“Lấy mạng đệ tử Cửu Thiên Điện thường.” Đao lão cười lạnh: “Thái Vô, nếu chúng ta không cho thì sao.”
Thái Vô nhìn Đao lão một chút, mặt không cảm xúc: “Nếu không cho, vậy ta chỉ có thể giữ mấy vị lại.” Sau đó nói: “Nếu là ở chỗ khác, có thể ta không giết được bốn vị, nhưng bốn vị đừng quên, bây giờ các ngươi đang ở Thái Nhất Tiên Môn!”
“Đừng quên, Thái Nhất Tiên Môn ta có Thái Nhất Tiên Trận!”
“Đừng nói các ngươi là Nhân Tiên đỉnh phong, cho dù là Thần Tiên bị vây trong Thái Nhất Tiên Trận thì chúng ta cũng có tự tin có thể đánh giết.”
Thái Vô chém đinh chặt sắt nói, nói xong, Thái Vô quay qua nhìn Chu Thành: “Hơn nữa, Chu Thành chỉ là một Thánh Cảnh nho nhỏ, cho dù không mở ra tiên trận, ở chỗ này, bây giờ ta muốn bóp chết hắn cũng dễ như trở bàn tay, bằng bốn người các ngươi thì còn không bảo vệ được Chu Thành.”
Thái Vô, mặc dù giọng điệu tràn đầy uy hiếp nhưng các cao thủ hiện trường không ai cảm thấy Thái Vô đang nói khoác lác.
Với thực lực của Thái Vô, muốn giết một Thánh Cảnh, hoàn toàn chính xác dễ như trở bàn tay, mặc dù thực lực bốn người Diệp lão mạnh mẽ nhưng muốn bảo vệ Chu Thành.
Cũng không thể nào.
Bởi vì bây giờ, ngoại trừ Thái Vô, còn có chư cao thủ Thái Nhất Tiên Môn.
Chu Thành nghe vậy, quay qua nhìn Thần Vạn Lý bên cạnh Thái Vô: “Các hạ chính là tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc Thần Vạn Lý?”
Nếu là lúc trước, Chu Thành hỏi như thế thì Thần Vạn Lý sẽ lên mặt, nhưng bây giờ, Thần Vạn Lý lại ôm quyền, nói: “Chính là tại hạ, Thần Vạn Lý.”
Diệp lão đi lên, mở miệng nói: “Vạn Lý, còn nhớ đến tình kết bái giữa ta và phụ thân ngươi?”
Kết bái?
Tất cả mọi người đang có mặt ở đây giật mình.
Diệp lão của Cửu Thiên Điện còn là huynh đệ kết bái với lão tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc?
Ngay cả Thái Vô cũng bất ngờ, hắn cũng mới biết chuyện này.
Thần Vạn Lý chần chờ một chút, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, kiên trì nói: “Vạn Lý vẫn nhớ.” Sau đó ôm quyền nói: “Vạn Lý bái kiến Diệp bá bá.”
Diệp lão khẽ gật đầu, cảm khái nói: “Năm đó phụ thân ngươi vì cứu ta mà bị trọng thương, còn vì thế mà thọ nguyên hao tổn, ta nợ phụ thân ngươi.”
“Nếu ngươi còn gọi ta một tiếng Diệp bá bá.”
“Nghe ta một lời khuyên.”
“Hi vọng ngươi đừng liên minh với Thái Nhất Tiên Môn.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Một vị lão tổ Tam Nhãn Thần Tộc nghe xong, nói với Thần Vạn Lý: “Tộc trưởng, Tam Nhãn Thần Tộc chúng ta liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, đây là cơ hội thiên thu vạn tái khó được, há có thể vì Diệp lão của Cửu Thiên Điện nói vài câu mà từ bỏ?”
“Không sai, tộc trưởng, chúng ta liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, tuyệt đối không thể vì ngoại nhân mà từ bỏ.” Một vị lão tổ khác của Tam Nhãn Thần Tộc cũng kêu lên.
Những lão tổ, Thái Thượng trưởng lão khác của Tam Nhãn Thần Tộc cũng nhao nhao mở miệng, nói theo, đều ủng hộ liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, không thể vì Diệp lão mà thay đổi.
Thái Vô thấy một đám cao thủ Tam Nhãn Thần Tộc xúc động phẫn nộ, nhìn Diệp lão, lạnh lùng cười một tiếng.
Liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, chắc chắn Tam Nhãn Thần Tộc sẽ được lợi, những lão tổ, Thái Thượng trưởng lão Tam Nhãn Thần Tộc này đâu có chịu bỏ qua.
Thái Vô nói với Diệp lão: “Hôm nay là ngày tam phương Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc liên minh, cho dù là ai, cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không thể ngăn cản tam phương liên minh.”
“Cửu Thiên Điện các ngươi đương nhiên là không hi vọng chúng ta liên minh lớn mạnh, uy hiếp Cửu Thiên Điện các ngươi.”
“Ta khuyên Cửu Thiên Điện nên cất chút tâm tư đó đi.”
Thần Vạn Lý cũng cắn răng, nói với Diệp lão: “Ý tốt của Diệp bá bá ta nhận, chỉ là liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn là quyết định của cả tộc Tam Nhãn Thần Tộc, một mình ta không thể thay đổi.”
Không thể nghi ngờ, Thần Vạn Lý từ chối “ý tốt” của Diệp lão.
Diệp lão nhướng mày, nói: “Nói thật cho ngươi biết, hôm nay, Thái Nhất Tiên Môn sẽ bị diệt môn, chẳng lẽ ngươi muốn cùng cùng tồn vong với Thái Nhất Tiên Môn?”
Thái Nhất Tiên Môn sẽ bị diệt môn?
Các cao thủ đang có mặt ở đây nghe Diệp lão nói như vậy, không khỏi vẻ mặt quái dị.
Thái Nhất Tiên Môn chính là đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ, cho dù là Cửu Thiên Điện dốc toàn lực cũng không thể nào diệt được Thái Nhất Tiên Môn chứ?
Tất cả mọi người cảm thấy Diệp lão khẩu khí thật là lớn.