Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 111



Đông!

Đại địa rung động.

Chỉ thấy Long Trí nện xuống mặt đất, tạo thành một cái lỗ thủng khổng lồ.

Cát bụi cuồn cuộn.

Tất cả mọi người giật nảy cả mình.

“Tộc trưởng!” Cường giả Long tộc thấy thế, không khỏi kêu lên sợ hãi.

Ngay lúc cường giả Long tộc muốn đi lên xem thì đột nhiên trong lỗ thủng, đá vụn bay lên tung tóe, một con Cự Long bay ra, chính là Long Trí.

Long thân Long Trí dính rất nhiều bụi đất, mà vảy rồng chỗ bị Thái Vô Kiếm Khí chém trúng xuất hiện một cái lỗ kiếm, máu, từ trong đó chảy ra, nhưng vết kiếm không sâu, xem ra thương thế cũng không đáng lo.

Bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều thấy thế thì đều giật mình.

Bị Thái Vô chém một kiếm, vậy mà chỉ bị vết thương da thịt?

Chu Thành cũng sợ hãi thán phục.

Phòng ngự của Long Trí không khỏi quá kinh người.

Thật ra thì phòng ngự của Long tộc vốn mạnh, mà Long Trí thân là đệ nhất cường giả Long tộc, phòng ngự tất nhiên là kinh người, cũng chính là vì vậy nên Long Trí mới có thể chen chân vào thập đại cao thủ thế giới Tiên Võ.

Thái Vô thấy một kiếm đắc ý của mình cũng không phá được phòng ngự của Long Trí thì cũng bất ngờ.

Lập tức hắn hai mắt lạnh lùng: “Ta cũng muốn xem xem ngươi có thể ngăn cản được mấy kiếm của ta!” Nói đến đây, lại chém ra một kiếm nữa, kiếm khí phá vỡ trùng điệp khí lãng, trong nháy mắt chém tới trước mặt Long Trí.

Lần này cũng không có chém về phía long thân Long Trí mà là chém về phía dưới đầu rồng Long Trí, nơi đó chính là vảy ngược của Long tộc, cũng là nơi phòng ngự yếu nhất của Long tộc.

Nhưng mà Long Trí đã đề phòng trước, thấy đối phương một kiếm chém tới, nhoáng một cái, khó khăn lắm tránh thoát được kiếm khí của đối phương.

Thái Vô Kiếm Khí trảm lên đại địa, mặt đất vỡ ra một cái khe nứt to lớn.

Địa khí dưới lòng đất từ trong khe nứt phun ra.

Lúc này, ba người Kiếm lão, Đao lão, Phượng Cửu cũng lần lượt chạy tới, liên thủ với Long Trí, vây giết Thái Vô lần nữa.

Cửu Thiên Trận không thể phá, Thái Nhất Tiên Môn với Bách Tiên Môn vốn muốn thoát đi bị cản lại.

Yêu tộc với Cửu Thiên Điện như mãnh hổ vồ thỏ, nhào giết tới.

Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều thấy thế, âm thầm cảm khái, hôm nay sợ là Thái Nhất Tiên Môn sẽ bị diệt môn thật? !

Thái Nhất Tiên Môn, đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ, là huy hoàng cỡ nào, cường thịnh cỡ nào, thế nhưng là sau ngày hôm nay, nó sẽ bị diệt môn!

Nghĩ đến đây, Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều cũng rùng mình.

Hắn nhìn về phía Chu Thành, nhìn gương mặt thiếu niên anh tuấn bất phàm của Chu Thành, trong mắt chỉ có kính sợ.

Bọn người Thái tổ Mãng Long Vương Triều, Thái tổ Đại Nguyên Vương Triều nhìn Chu Thành, cũng là như thế.

Cảm nhận được ánh mắt của bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều, Chu Thành nhìn lại, bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều sợ đến tranh thủ cúi đầu khom mình hành lễ.

Chu Thành cũng không nhìn bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều nhiều, quay đầu nhìn về phía cao thủ Bách Tiên Môn trong chỗ nào đó, chỉ thấy một vị Thái Thượng trưởng lão Bách Tiên Môn bị cường giả yêu tộc vây giết, đã vết thương chồng chất, toàn thân vết máu.

Vị Thái Thượng trưởng lão Bách Tiên Môn này chính là Trần An dẫn theo Liệt Hoàng tham gia đại điển bái sư ở Đế Sát Cung lúc trước.

Chu Thành vẫn nhớ lúc ấy Trần An cao cao tại thượng trong đại điện, quát tháo hắn.

Nhìn Trần An vết thương chồng chất, Chu Thành một bước tới chỗ Trần An.

Cao thủ Yêu tộc vây giết Trần An thấy Chu Thành tới, tranh thủ thối lui hành lễ.

Chu Thành đi tới trước mặt Trần An, lạnh lùng nhìn đối phương.

Trần An nhìn Chu Thành trước mắt, vừa sợ vừa phẫn nộ: “Chu Thành, có bản lĩnh ngươi tự mình động thủ giết ta.”

Lúc này, Long lão nhiếp một cái, nhiếp Trần An tới trước mặt Chu Thành.

Yêu Vương Đao xuất hiện trong tay Chu Thành, trực tiếp đâm vào trái tim Trần An.

“Giết ngươi, đương nhiên ta phải đích thân động thủ.” Chu Thành lạnh lùng nói.

Trần An hai mắt trừng trừng, nhìn máu không ngừng chảy ra từ Yêu Vương Đao ở chỗ ngực mình.

“Yên tâm, ta cũng sẽ đích thân giết Liệt Hoàng.” Chu Thành mở miệng nói.

Trần An ngã xuống.

Chu Thành rút Yêu Vương Đao về, chỉ thấy Yêu Vương Đao quang mang chớp động, trên thân đao, máu Trần An biến mất không thấy gì nữa, thân đao sáng hơn vừa rồi một chút.

Đây là Yêu Vương Đao.

Trong số những vũ khí còn sót lại trong thế giới Tiên Võ bây giờ, đạt tới cấp bậc Tiên Khí thì cực kì thưa thớt, Yêu Vương Đao là một trong số đó, Cửu Thiên Tiên Kiếm của Cửu Thiên Điện cũng là Tiên Khí.

Đương nhiên, bây giờ, Thái Nhất Tiên Kiếm được Thái Vô cầm trong tay cũng là Tiên Khí.

Thời gian trôi qua.

Lại một giờ trôi qua.

Mười vạn đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn chỉ còn lại không tới một vạn.

Về phần mấy ngàn cao thủ Bách Tiên Môn thì chỉ còn lại năm sáu trăm người.

Hiện trường cực kỳ thảm liệt.

Cây cối khắp núi đều đều bị nhuộm đỏ.

Thi thể khắp nơi.

Mặc dù Yêu tộc và Cửu Thiên Điện cũng vẫn lạc không ít cao thủ, nhưng cao thủ Thái Nhất Tiên Môn với Bách Tiên Môn chiếm đa số.

Bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều nhìn cảnh tượng trước mắt, kinh ngạc khó tả.

Có lẽ đây là trận chiến khốc liệt nhất xuất hiện ở thế giới Tiên Võ từ sau Thượng Cổ đến giờ?

Thái Vô thấy đệ tử Thái Nhất Tiên Môn tử vong vô số, giết đỏ cả mắt, nhưng dù hắn sát khí ngút trời, hai mắt đỏ như máu cũng vô dụng, bốn người Kiếm lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu liên thủ, áp chế hắn đến sít sao.

Đệ nhất cao thủ thế giới Tiên Võ Thái Vô không có đất dụng võ, cực kỳ uất ức, càng đánh, Thái Vô càng giận, hắn chưa bao giờ uất ức như thế.

Mấy lần cao thủ Thái Nhất Tiên Môn với Bách Tiên Môn muốn chém giết Chu Thành nhưng có Diệp lão với Long lão, cao thủ Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn hoàn toàn không đến gần được Chu Thành.

Nhìn đệ tử Thái Nhất Tiên Môn càng ngày càng ít, Thái Vô lấy lại được tỉnh táo trong cơn giận một lần nữa, hắn hai mắt lấp lóe, hình như đang quyết định gì đó.

Hắn nhìn Cửu Thiên Trận nơi xa một chút.

Với thực lực của hắn, nếu cho hắn đầy đủ thời gian thì vẫn có hi vọng có thể phá Cửu Thiên Trận, nhưng mà bốn người Kiếm lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu vây giết hắn, hoàn toàn không cho hắn có thời gian.

Thái Vô biết cứ tiếp tục như vậy nữa thì đệ tử Thái Nhất Tiên Môn sẽ tử thương hầu như không còn.

Cuối cùng, chỉ còn lại hắn, thậm chí ngay cả hắn cũng phải chết ở chỗ này.

Hắn hít một hơi thật sâu, trong tay xuất hiện một cái vòng sáng kim quang lóng lánh.

Cái vòng sáng này chừng bằng vòng tay nhưng phía trên khắc vô số Tiên chi phù nhỏ bé.

Nhìn thấy vòng sáng trong tay Thái Vô, Diệp lão giật mình: “Càn Khôn Quyển!”

Cái vòng trong tay Thái Vô chính là thượng cổ Tiên Khí Càn Khôn Quyển, là hắn lấy được trong Lôi Ngục thế giới.

Trên Càn Khôn Quyển có vô thượng thời không trận pháp, nếu có thể thôi động thời không trận pháp trong đó, hắn có thể thay đổi thời không xung quanh, vượt qua thời không, đến lúc đó có thể bỏ qua Cửu Thiên Trận.

Nhưng mà với thực lực của hắn thì hoàn toàn không thể hoàn toàn thôi động được thời không trận pháp trong Càn Khôn Quyển.

Trừ phi hắn hao tổn khí huyết, ngắn ngủi tăng thực lực lên mới có thể thôi động thời không trận pháp trong đó.

Nhưng làm như vậy thì sẽ tổn hại tu vi của hắn.

Hơn nữa sau này cũng khó khôi phục.

Coi như muốn khôi phục thì cũng phải rất lâu mới được.

Lúc đầu, không đến cuối cùng thì Thái Vô không muốn sử dụng Càn Khôn Quyển, nhưng là bây giờ không thể không sử dụng Càn Khôn Quyển.

Sau khi lấy Càn Khôn Quyển ra, Thái Vô thi triển thượng cổ cấm kỵ chi thuật, thiêu đốt khí huyết của mình để thực lực mình tăng lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Thấy Thái Vô thiêu đốt khí huyết của mình, muốn thôi động Càn Khôn Quyển, Diệp lão toàn lực đánh ra một cái Sinh Tử Chỉ về phía Thái Vô, đồng thời nói với mấy người Đao lão, Kiếm lão: “Mau ngăn cản hắn, đừng để cho hắn thôi động Càn Khôn Quyển trong tay hắn!”

Chương 289: Cung Chủ, tin tức vừa mới truyền đến

Bọn người Đao lão, Kiếm lão, Long Trí, Phượng Cửu kịp phản ứng, nhao nhao xuất thủ.

Không trung quang mang nóng bỏng.

Chỉ là vẫn chậm một bước, chỉ thấy Thái Vô quán chú chân nguyên vào trong Càn Khôn Quyển, thôi động thời không trận pháp trong Càn Khôn Quyển, nổ bắn ra quang mang khác thường.

Thái Vô nói với một đám cao thủ Thái Nhất Tiên Môn: “Tất cả đệ tử Thái Nhất Tiên Môn nghe lệnh, mau tới bên cạnh ta.”

Chư tổ Thái Nhất Tiên Môn nghe xong, dốc hết toàn lực xuất thủ, bức lui cao thủ Yêu tộc, sau đó dùng hết toàn lực bay đến bên người Thái Vô.

Mà đệ tử khác trong Thái Nhất Tiên Môn cũng dốc hết toàn lực, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới bên cạnh Thái Vô.

Bọn người Đao lão, Kiếm lão công kích đến không gian bên cạnh Thái Vô thì bị ánh sáng trận pháp của Càn Khôn Quyển thôn phệ, như đá chìm vào biển, hoàn toàn không công kích được Thái Vô.

Chu Thành hai mắt ngưng tụ.

Hắn có thể nhìn ra được khi sắc mặt của công kích của mấy người Kiếm lão đi tới bên người Thái Vô thì bị trận pháp trong Càn Khôn Quyển nghịch chuyển đến không gian khác, cho nên công kích của mấy người Kiếm lão hoàn toàn vô dụng với Thái Vô.

“Ngăn bọn họ lại!” Chu Thành hô, ý chỉ những cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn.

Cuối cùng, thời không đại trận trong Càn Khôn Quyển trong tay Thái Vô hoàn toàn được thôi động, dưới lực lượng thời không của Càn Khôn Quyển, trong chốc lát, Thái Vô biến mất tại chỗ.

Cùng biến mất với Thái Vô còn có một chút lão tổ với đệ tử Thái Nhất Tiên Môn bên người Thái Vô.

Môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư muốn chạy tới bên cạnh Thái Vô nhưng bị tộc trưởng Kỳ Lân tộc và tộc trưởng Kim Ô tộc ngăn lại.

Thấy Thái Vô biến mất, Dương Thư bi phẫn, không khỏi tuyệt vọng.

Thái Vô có thời không Tiên Khí như Càn Khôn Quyển, nhưng hắn không có.

Thấy cuối cùng Thái Vô vẫn đào tẩu, Chu Thành nhướng mày.

Thái Vô là đệ nhất cao thủ thế giới Tiên Võ, để Thái Vô chạy trốn, có thể nói là hậu hoạn không nhỏ.

Nhưng mà Chu Thành cũng biết, đây là sự thật không thể thay đổi, cho nên chỉ đành cho Yêu tộc và cao thủ Cửu Thiên Điện tăng tốc thanh trừ cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn còn lại.

Bởi vì Thái Vô với một chút lão tổ Thái Nhất Tiên Môn đào tẩu, đệ tử còn lại của Thái Nhất Tiên Môn đã mất đi trụ cột tinh thần, lập tức bị giết đến hoa rơi nước chảy.

Có chút đệ tử Thái Nhất Tiên Môn thậm chí từ bỏ phản kháng, thậm chí có bắt đầu cầu xin tha thứ, nguyện gia nhập dưới trướng Chu Thành.

Đối với những người từ bỏ phản kháng, đồng ý gia nhập dưới trướng mình, Chu Thành cũng không giết.

Nếu sau này Thái Vô nghe được đệ tử Thái Nhất Tiên Môn phản loạn, gia nhập dưới trướng Chu Thành, không biết sẽ có cảm tưởng gì?

Bởi vì Thái Vô thoát đi, bốn người Kiếm lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu rảnh tay, bắt đầu vây giết môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư, không lâu sau, Dương Thư bị giết đến đỡ trái hở phải, ngay cả sức chống cự cũng không có.

Nửa ngày sau.

Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn, ngoại trừ người từ bỏ phản kháng, gia nhập dưới trướng Chu Thành, những người khác đều bị giết sạch, bao gồm môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư.

Thi thể Dương Thư nằm trên sườn núi, yết hầu và mi tâm bị Kiếm lão với Đao lão đồng thời đâm thủng, mà ngực thì bị Long Trí một chưởng vỗ đến lõm vào trong.

Khiến cho đám người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều ánh mắt phức tạp.

Dương Thư, môn chủ Bách Tiên Môn, một trong thập đại cao thủ thế giới Tiên Võ, chết như vậy!

Hôm nay, là ngày Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc liên minh, ai có thể nghĩ tới được Dương Thư sẽ chết ở Thái Nhất Tiên Môn, sẽ chết khi bị Yêu tộc với Cửu Thiên Điện vây giết.

Ánh nắng gắt.

Nhưng những cao thủ đến đây chúc mừng Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn và Tam Nhãn Thần Tộc liên minh đều cảm thấy lạnh.

Máu chảy khắp núi, mùi tanh ngòm.

Chu Thành cho cao thủ Yêu tộc, Cửu Thiên Điện thanh lý thi thể, kiểm kê chiến phẩm.

Lần này, gần như đều là tầng lớp cấp cao của Bách Tiên Môn tới, đan dược, linh thạch trên người không ít, Dương Thư thân là môn chủ Bách Tiên Môn, trên người có không ít bảo bối.

Dương Thư sử dụng đao, mặc dù đao này kém Yêu Vương Đao trong tay hắn nhưng cũng là một thanh hảo đao cấp Tiên Khí.

Dọn dẹp gần một giờ, Chu Thành thấy không sai biệt lắm mới đi tới chỗ các cao thủ Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều.

Bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều vốn đang lo lắng bất an, thấy Chu Thành đi tới thì đều khẩn trương không thôi.

“Vạn Nguyên bái kiến Yêu Vương đại nhân.”

“Trần Phó bái kiến Điện Chủ đại nhân.”

Không đợi Chu Thành đến gần thì bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều, Thái tổ Mãng Long Vương Triều đã nhanh chóng cung kính khom mình hành lễ trước.

Có người gọi Chu Thành là Yêu Vương, có người gọi Chu Thành là Điện Chủ.

Dù sao bây giờ Chu Thành là Yêu Vương Yêu tộc, cũng là Điện Chủ Cửu Thiên Điện.

“Chư vị đợi lâu.” Chu Thành mở miệng nói.

Bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều tranh thủ nói không có lâu vân vân.

“Chuyện giữa ta và Thái Nhất Tiên Môn đã xong, chư vị có thể rời đi.” Chu Thành mở miệng nói.

Nếu chuyện Thái Nhất Tiên Môn đã giải quyết, Chu Thành cũng không làm khó những người đến đây chúc mừng này, thả bọn họ rời đi.

Bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều khẽ giật mình, nghĩ mình nghe lầm, đám người cũng không ngờ được Chu Thành sẽ dứt khoát cho bọn họ rời đi như thế.

“Chư vị không muốn rời đi?” Chu Thành thấy không ai mở miệng, hỏi.

Lúc này, bọn người Thái tổ Vạn Kiếm Vương Triều mới phản ứng lại, tranh thủ khom người cám ơn Chu Thành, sau đó rời khỏi hiện trường như chạy trốn.

Lúc trước, bọn họ vinh hạnh vì có thể đi vào Thái Nhất Tiên Môn chúc mừng, nhưng bây giờ, bọn họ một khắc cũng không muốn ở lại Thái Nhất Tiên Môn.

Trong lúc nhất thời, mấy chục vạn cao thủ đi không còn một mống.

Đợi những người này rời đi hết, Chu Thành mới dời bước đi theo mấy người Diệp lão đến tổng điện Thái Nhất Tiên Môn.

Thái Nhất Tiên Môn là đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ, chắc chắn bảo khố có không ít bảo bối, Chu Thành rất là chờ mong.

Ngay lúc Chu Thành đi tới tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, Đế Sát Cung, Xích Dương lại cau mày, Thái Nhất Tiên Môn liên minh với Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc, chuyện này đã truyền khắp thế giới Tiên Võ, tất nhiên là hắn biết.

Thái Nhất Tiên Môn tam phương liên minh, đối với Đế Sát Cung cũng là một chuyện cực kỳ xấu.

Một cái Thái Nhất Tiên Môn đã khiến cho Đế Sát Cung ứng phó gian nan, bây giờ lại có thêm Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc.

Ngồi dưới tay Xích Dương, Vương Nguyên cũng trầm mặc không nói.

Nếu như tam phương Thái Nhất Tiên Môn liên minh, sợ là chẳng mấy chốc thì sẽ xuống tay với Đế Sát Cung.

“Sư phụ, nếu không thì chúng ta đi Cửu Thiên Thành, nhờ Trần tổng hội trưởng hỗ trợ?” Vương Nguyên mở miệng nói: “Nếu như Trần tổng hội trưởng thưởng thức sư đệ như thế, hẳn là sẽ không thấy chết mà không cứu chứ.”

Trần tổng hội trưởng trong miệng hắn dĩ nhiên là chỉ Trần Thiên Bằng.

Theo Vương Nguyên, cho tới bây giờ, trong thế giới Tiên Võ này chỉ có Trần Thiên Bằng có thể cứu được Đế Sát Cung.

Xích Dương lắc đầu, nói: “Mặc dù Trần tổng hội trưởng thưởng thức sư đệ của ngươi nhưng muốn hắn đứng về một phe với Đế Sát Cung chúng ta, đối kháng Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn và Tam Nhãn Thần Tộc cũng là chuyện không thể nào.”

Dù sao làm như vậy là phải kéo toàn bộ trận pháp tổng công hội xuống nước.

Một Chu Thành thôi thì còn chưa đủ để Trần Thiên Bằng làm như vậy.

“Nếu như đến lúc đó Thái Nhất Tiên Môn đánh tới, ngươi và…” Xích Dương mới nói được nửa câu thì thấy lão tổ Đế Sát Cung Từ Niên và toàn bộ lão tổ của Đế Sát Cung xông vào đại điện, hơn nữa đều vẻ mặt kích động, mừng như điên, hắn không khỏi kinh ngạc.

Vương Nguyên cũng cảm thấy bất ngờ.

“Chư tổ, các ngươi làm sao vậy?” Xích Dương không khỏi hỏi.

Lão tổ Từ Niên của Đế Sát Cung là người đầu tiên xông vào bên trong, hắn kích động run giọng nói: “Cung Chủ, tin tức vừa mới truyền đến, Thái Nhất Tiên Môn bị diệt môn rồi.”

Chương 290: Sư huynh, ngươi mau chạy đi

Thái Nhất Tiên Môn bị diệt môn!

Xích Dương trừng to hai mắt, sau đó lại khó hiểu mà nhìn Từ Niên.

Hắn hoài nghi có phải lão tổ Từ Niên luyện công đến tẩu hỏa nhập ma hay không, sao lại nói mê sảng như thế.

Vương Nguyên nghe vậy thì cũng giật mình, nhưng sau đó biểu cảm cũng giống như Xích Dương, cũng không tin đây là sự thực.

Thái Nhất Tiên Môn là đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ, bây giờ đang trong lúc cường thịnh, còn có thế lực nào trong thế giới Tiên Võ có thể diệt được Thái Nhất Tiên Môn? Huống chi, Thái Nhất Tiên Môn còn liên minh với Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc.

“Từ tổ, tin tức này của ngươi là tin đồn từ đâu?” Xích Dương cười hỏi.

Từ Niên thấy Xích Dương không tin, cũng không có bất ngờ, kích động nói: “Thiên chân vạn xác, đây là tông chủ Vạn Phật Tông chính miệng nói.”

Một trong thập đại tiên môn, tông chủ Vạn Phật Tông cũng đi Thái Nhất Tiên Môn chúc mừng.

“Tông chủ Vạn Phật Tông chính miệng nói?” Xích Dương khẽ giật mình, lập tức cười hỏi: “Vậy hắn nói như thế nào, Thái Nhất Tiên Môn bị ai diệt?”

“Hắn nói là Chu Thành.” Một vị lão tổ khác của Đế Sát Cung kích động nói: “Là Chu Thành diệt Thái Nhất Tiên Môn.”

Xích Dương với Vương Nguyên kinh ngạc.

“Chu Thành?” Xích Dương lập tức cười.

Tiểu đệ tử của hắn có thể diệt được Thái Nhất Tiên Môn?

Vương Nguyên cũng cười một tiếng.

“Là thật.” Từ Niên kích động nói: “Tông chủ Vạn Phật Tông nói hôm nay Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc liên minh, Chu Thành đột nhiên suất lĩnh cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc tập sát sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.”

“Chờ một chút, ngươi nói cái gì?” Xích Dương đột nhiên ngắt lời Từ Niên : “Chu Thành suất lĩnh cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc?”

“Vâng, bây giờ Chu Thành là Điện Chủ Cửu Thiên Điện.”

“Không chỉ có như thế, hắn còn là một đời Yêu Vương mới của Yêu tộc.”

Từng lão tổ Đế Sát Cung đều kích động nói.

Hai người Xích Dương, Vương Nguyên há to miệng.

Đặc biệt là Xích Dương, đầu óc như một đống tương bần, đệ tử của hắn là Điện Chủ Cửu Thiên Điện, một đời Yêu Vương mới của Yêu tộc? !

Từ Niên lại nói: “Chu Thành tìm hiểu tiên kiếm của Cửu Thiên Điện, hơn nữa leo lên Yêu Vương bảo tọa.”

Đầu óc Xích Dương tiếp tục chết máy.

Đằng sau, rốt cuộc bọn người Từ Niên nói cái gì, Xích Dương đã không nghe vào nữa.

Trong đầu hắn chỉ có câu nói của Từ Niên, Chu Thành tìm hiểu tiên kiếm của Cửu Thiên Điện, leo lên Yêu Vương bảo tọa.

Hồi lâu sau, Xích Dương mới khôi phục lại.

“Chu Thành suất lĩnh tất cả cường giả Thánh Cảnh trở lên của Yêu tộc với tất cả cường giả Thánh Cảnh trở lên của Cửu Thiên Điện giáng lâm Thái Nhất Tiên Môn.” Từ Niên kích động nói: “Đây là ròng rã mười vạn Thánh Cảnh đại quân của Yêu tộc!”

“Còn có Cửu lão của Cửu Thiên Điện đều xuất động.”

“Thái Vô bị bốn người Kiếm lão, Đao lão, tộc trưởng Long tộc, tộc trưởng Phượng tộc vây giết.”

“Chỉ đáng tiếc là cuối cùng vẫn để cho Thái Vô chạy trốn.”

Từ Niên nói đến đây thì tỏ vẻ đáng tiếc.

“Thái Vô chạy trốn?” Xích Dương phản xạ có điều kiện, hỏi.

Từ Niên gật đầu: “Vâng, nghe nói trong tay Thái Vô có Tiên Khí Càn Khôn Quyển, không tiếc hao tổn khí huyết tăng cao tu vi, thúc giục thời không trận pháp trong Càn Khôn Quyển, vượt qua thời không, thoát đi.”

“Ngoại trừ Thái Vô, Thái Nhất Tiên Môn còn có bốn vị lão tổ chạy trốn.”

“Còn có một số Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão.”

“Có hơn mười người chạy trốn.”

Từ Niên nói: “Tông chủ Vạn Phật Tông nói, nếu không phải trong tay Thái Vô có Càn Khôn Quyển, hôm nay sợ hắn cũng phải chết ở Thái Nhất Tiên Môn.”

“Vậy Bách Tiên Môn với Tam Nhãn Thần Tộc thì sao?” Xích Dương nghĩ đến một vấn đề.

“Môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư bị mấy người Kiếm lão, tộc trưởng Long tộc vây công đến chết.” Một vị lão tổ Đế Sát Cung khác nói: “Lão tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc là huynh đệ kết bái của Diệp lão của Cửu Thiên Điện, từng cứu Diệp lão, Chu Thành nể mặt Diệp lão nên buông tha cho Tam Nhãn Thần Tộc.”

Nghe nói Dương Thư bị bọn người tộc trưởng Long tộc vây công đến chết, trong lòng Xích Dương cảm khái.

Dương Thư thân là môn chủ Bách Tiên Môn, xếp hạng còn cao hơn hắn trong số thập đại cao thủ.

Nhưng mà nhân vật như vậy lại bị vây giết mà chết.

Xích Dương cảm khái không thôi, cũng không phải hắn cảm thấy đáng tiếc cho Dương Thư, chỉ là cùng là thập đại cao thủ Tiên Võ, cái chết của Dương Thư khiến cho trong lòng Xích Dương có chút xúc động.

Thậm chí hắn nghĩ đến, nói không chừng cũng có một ngày mình sẽ như vậy.

Xích Dương lại hỏi rất nhiều.

bọn người lão tổ Từ Niên Đế Sát Cung thao thao bất tuyệt đáp lại.

Cuối cùng, bọn người Từ Niên rời đi.

Trong đại điện chỉ còn lại hai sư đồ Xích Dương, Vương Nguyên, hai người cảm thấy đại điện trống rỗng, hồi tưởng lại lời nói của mấy người lão tổ Từ Niên vừa rồi, bọn họ có cảm giác như mình đang nằm mơ.

Mà theo tin tức trận chiến ở Thái Nhất Tiên Môn truyền ra, càng ngày càng nhiều tông môn, càng ngày càng nhiều cao thủ biết chuyện xảy ra ở Thái Nhất Tiên Môn.

Trong một cung điện nào đó trong Bách Tiên Môn, Liệt Hoàng xếp bằng ở trên Hàn Ngọc Sàng, tu luyện công pháp của Bách Tiên Môn, một lát sau, hắn ngừng lại.

Trên đại hội giao lưu trận pháp, hắn bị Chu Thành chém tứ chi, bây giờ mặc dù đã nối liền một lần nữa nhưng thực lực vẫn khó khôi phục lại như trước kia.

“Chu Thành, ta nhất định phải chém ngươi thành muôn mảnh.” Nghĩ đến cảnh tượng trên đại hội giao lưu trận pháp, hắn cảm thấy vô cùng nhục nhã, vô cùng giận.

“Chờ Bách Tiên Môn ta liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc, đến lúc đó, cho dù trận pháp tổng công hội cũng không bảo vệ được ngươi.” Hắn quát.

“Ngươi chờ đó đi!”

Ngay lúc Liệt Hoàng đang nghĩ xem sau này nên giết chết Chu Thành như thế nào thì thấy đệ tử Bách Tiên Môn khủng hoảng chạy vào: “Sư huynh, xảy ra chuyện!”

“Môn chủ đại nhân, bọn họ chết!”

Liệt Hoàng khẽ giật mình: “Ngươi nói cái gì?”

Không phải hôm nay là ngày Bách Tiên Môn bọn họ liên minh với Thái Nhất Tiên Môn, Tam Nhãn Thần Tộc sao, sao sư phụ hắn lại chết?

“Chu Thành trở thành Điện Chủ Cửu Thiên Điện với leo lên Yêu Vương bảo tọa, thống nhất Yêu tộc, hôm nay suất lĩnh Cửu Thiên Điện và đại quân Yêu Tộc công sát Thái Nhất Tiên Môn.” Vị đệ tử Bách Tiên Môn đó hấp tấp nói, trên mặt khó nén sợ hãi.

“Ngươi, ngươi nói cái gì? !” Liệt Hoàng vọt lên, nắm chặt vị đệ tử Bách Tiên Môn đó, nhìn chằm chặp đối phương, dáng vẻ như là muốn ăn sống đối phương, khiến cho vị đệ tử Bách Tiên Môn đó sợ đến sắc mặt tái nhợt không chút máu.

“Ta nói là Chu Thành, hắn, leo lên Yêu Vương bảo tọa.” Vị đệ tử Bách Tiên Môn đó run giọng nói, nói năng lộn xộn.

“Yêu Vương bảo tọa!” Liệt Hoàng như bị sét đánh, vẻ mặt điên cuồng: “Không thể nào, tại sao có thể như vậy được, tại sao có thể như vậy được!”

“Sư huynh, ngươi mau chạy đi.” Vị đệ tử Bách Tiên Môn đó nuốt nước bọt một cái, nói: “Sợ là chẳng mấy chốc nữa Chu Thành sẽ đánh tới.”

Trốn!

Trên thực tế thì khi chuyện ở Thái Nhất Tiên Môn truyền về Bách Tiên Môn, trên dưới Bách Tiên Môn tràn ngập sợ hãi, đã có đệ tử bắt đầu chạy trốn khỏi Bách Tiên Môn, sợ Chu Thành giết tới Bách Tiên Môn.

“Trốn?” Liệt Hoàng đột nhiên buồn bã cuồng tiếu: “Ta trốn đi đâu? Ta trốn đi đâu đây?”

Bây giờ Chu Thành chấp chưởng Cửu Thiên Điện, thống nhất Yêu tộc, thế lực mạnh có thể nói là trải rộng thế giới Tiên Võ, thiên hạ này đâu còn có chỗ cho hắn dung thân?

Ngay khi một trận chiến ở Thái Nhất Tiên Môn khiến cho các phương trong thế giới Tiên Võ sôi trào, Chu Thành và bọn người Diệp lão đi tới trước cửa lớn bảo khố Thái Nhất Tiên Môn.

Nhìn đại môn bảo khố Thái Nhất Tiên Môn đóng chặt trước mắt, Chu Thành hỏi bọn người Diệp lão: “Diệp lão, các ngươi có phương pháp mở ra không?”

Diệp lão đi lên, quan sát kỹ cấm chết trên đại môn bảo khố Thái Nhất Tiên Môn.