Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 112



Diệp lão quan sát kỹ một phen, sau đó lắc đầu nói: “Cái cấm chế của bảo khố này có cùng nguồn gốc với Thái Nhất Tiên Trận, muốn giải cấm chế bảo khố thì phải tìm hiểu thấu đáo Thái Nhất Tiên Trận mới được.”

Tìm hiểu thấu đáo Thái Nhất Tiên Trận?

Chu Thành hỏi: “Có thể trực tiếp đánh ra hay không?”

Diệp lão lắc đầu nói: “Mặc dù có thể trực tiếp dùng lực mở ra nhưng bị lực lượng cấm chế phản phệ, sợ bảo bối trong bảo khố sẽ bị phá hủy toàn bộ.”

Nếu như toàn bộ bảo bối trong bảo khố bị phá hủy, vậy mở ra còn có ý nghĩa gì nữa?

Chu Thành nhìn cấm chế trên đại môn bảo khố Thái Nhất Tiên Môn, nếu đã như thế, vậy chỉ có thể lĩnh hội Thái Nhất Tiên Trận trước.

Mặc dù lĩnh hội Thái Nhất Tiên Trận sẽ tốn thời gian, nhưng chỉ cần cho hắn đủ thời gian thì hắn vẫn có tự tin có thể tìm hiểu thấu đáo, dù sao ngay cả Cửu Thiên Tiên Kiếm mà hắn cũng tham ngộ được.

Thế là bọn người Chu Thành lui ra.

“Điện Chủ, chúng ta có tiến đánh Bách Tiên Môn không?” Đao lão hỏi.

“Đánh!” Chu Thành không do dự.

Bây giờ, môn chủ Bách Tiên Môn Dương Thư đã chết, Bách Tiên Môn lòng người bàng hoàng, phải rèn sắt khi còn nóng.

Nhưng mà Chu Thành muốn lĩnh hội Thái Nhất Tiên Trận, cho nên không có tự mình suất quân đi đánh mà lệnh cho Long Trí suất lĩnh đại quân Yêu Tộc đánh Bách Tiên Môn.

Đồng thời, Chu Thành dặn dò Long Trí phải bắt sống Liệt Hoàng.

Long Trí lĩnh mệnh, phối hợp với Phượng Cửu và tộc trưởng thập đại Yêu tộc suất lĩnh đại quân Yêu Tộc xuất phát, trùng trùng điệp điệp đi đến Bách Tiên Môn.

Đợi Long Trí rời đi, Chu Thành đi tới trận nhãn Thái Nhất Tiên Trận.

Trận nhãn của Thái Nhất Tiên Trận ở trong lòng một ngọn núi nào đó gần tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, là một cái quảng trường cỡ nhỏ, trên quảng trường có mười tám cây trụ lớn đứng vững.

Trên trụ lớn khắc đầy vô số trận phù, những trận phù này đều là thượng cổ Tiên phù, rất là huyền ảo.

Mà trung ương mười tám cây trụ lớn thì là một thanh trường kiếm lơ lửng, trường kiếm cao bằng một người, dài hơn trường kiếm bình thường không ít, thanh trường kiếm này cũng là Tiên Khí.

Nó là trận khí của Thái Nhất Tiên Trận.

Cũng chính vì thanh trận khí cấp Tiên Khí này mà Thái Nhất Tiên Trận mới có uy lực như thế.

Nói cách khác, chỉ cần Chu Thành có thể tìm hiểu thanh trường kiếm này thì chẳng khác nào tìm hiểu nửa cái Thái Nhất Tiên Trận.

Chu Thành đứng bên ngoài mười tám cây trụ lớn, bắt đầu lĩnh hội thanh tiên kiếm này.

Sở dĩ hắn muốn tìm hiểu Thái Nhất Tiên Trận cũng là vì chỉ có hoàn toàn nắm trong tay Thái Nhất Tiên Trận mới có thể chân chính chiếm lấy Thái Nhất Tiên Môn, nắm Thái Nhất Tiên Trận trong tay, đến lúc đó không sợ Thái Vô quay lại.

Thế là, Chu Thành bắt đầu toàn tâm thần tìm hiểu cái thanh tiên kiếm này.

Đương nhiên, trước khi lĩnh hội Thái Nhất Tiên Trận, Chu Thành cũng không quên cho Cửu Thiên Điện giúp hắn nghe ngóng tin tức của hai vị tiên dược Hoàng Chi Tiên Quả và Vĩnh Sinh Hoa.

Thời gian trôi qua.

Không lâu sau, Chu Thành ở trong trận nhãn của Thái Nhất Tiên Trận qua một tháng.

Bởi vì lúc trước Chu Thành có kinh nghiệm tham ngộ Cửu Thiên Tiên Kiếm, cho nên lĩnh hội thanh tiên kiếm trong trận nhãn của Thái Nhất Tiên Trận dễ dàng hơn rất nhiều.

Một tháng sau, Chu Thành đã triệt để tìm hiểu thấu đáo thanh tiên kiếm trước mắt này.

Triệt để tìm hiểu thấu đáo cái thanh tiên kiếm này, sau đó Chu Thành sau đó bắt đầu lĩnh hội trận pháp phụ trợ trong mười tám cây trụ lớn xung quanh.

Trận pháp phụ trợ trong mười tám cây trụ lớn này, so với tiên kiếm thì bắt đầu tìm hiểu dễ hơn nhiều, lĩnh hội một cây trụ lớn, Chu Thành hoàn toàn không cần đến một ngày.

Cho nên, hơn mười ngày sau, Chu Thành đã hoàn toàn lĩnh hội mười tám cây trụ lớn.

Trước sau không đến hai tháng, Chu Thành đã hoàn toàn khống chế Thái Nhất Tiên Trận.

Chỉ là, Chu Thành không chỉ khống chế Thái Nhất Tiên Trận thôi, sau khi khống chế được Thái Nhất Tiên Trận, hắn lại lợi dụng tri thức trận pháp của hắn, gia trì một phần cấm chế trong Cửu Thiên Tiên Kiếm vào Thái Nhất Tiên Trận.

Mặc dù gia trì không nhiều nhưng uy lực của Thái Nhất Tiên Trận tăng lên không ít.

Lúc này, Chu Thành mới hài lòng.

Đi từ trong trận nhãn Thái Nhất Tiên Trận ra ngoài, Chu Thành đi tới trước bảo khố Thái Nhất Tiên Môn.

Lúc trước, Chu Thành xem không hiểu cấm chế trên cửa chính bảo khố Thái Nhất Tiên Môn, nhưng tìm hiểu Thái Nhất Tiên Trận xong, giờ nhìn lại thì có thể xem hiểu cấm chế trên đó.

Giống như Diệp lão nói, cấm chế phía trên này cùng nguồn gốc với Thái Nhất Tiên Trận.

Chu Thành đi lên, một tay đặt lên cửa lớn của bảo khố Thái Nhất Tiên Môn.

Bàn tay dùng lực tay và tiết tấu đặc thù nện đại môn bảo khố, mười tám lần như thế, đại môn bảo khố Thái Nhất Tiên Môn có quang mang chấn động.

Sau đó, đại môn bảo khố từ từ mở ra.

Khi đại môn bảo khố từ từ mở ra, bảo quang chướng mắt, chỉ thấy trong bảo khố là một cái đại điện, có chút giống bảo khố đại điện của Yêu tộc, trong đó chất đủ loại bảo bối với thiên tài địa bảo.

Chu Thành vui mừng, đi vào chỗ sâu trong bảo khố.

Hai bên là các loại khoáng thạch, linh thạch, pháp thạch.

Đi đến đằng sau, một đống Tiên thạch xuất hiện trước mặt Chu Thành, mặc dù không có nhiều như bảo khố Yêu tộc nhưng cũng gần ngàn viên.

Chỉ là khiến cho Chu Thành thất vọng là không có tiên đan gì.

Nghĩ lại cũng phải, nếu có tiên đan thì Thái Vô đã nuốt luyện hóa rồi.

Cũng không có tiên dược, nhưng bán tiên dược cũng không ít, có mười mấy gốc.

Hiển nhiên những bán tiên dược này đều là Thái Vô phí hết tâm huyết thu thập, trồng trong một loại linh dịch màu xanh biếc, xem ra Thái Vô định bồi dưỡng những bán tiên dược này thành tiên dược.

Nhưng mà tiên dược đâu có dễ bồi dưỡng như vậy.

Chu Thành cũng không có khách khí, cất mười mấy gốc bán tiên dược này vào trong Ám Giới Đỉnh.

Bán tiên dược mặc dù không bằng tiên dược nhưng có mười mấy gốc bán tiên dược này cũng đủ cho hắn tăng lên không ít thực lực.

Chu Thành vừa ra khỏi bảo khố thì thấy Diệp lão đến bẩm báo, nói sư phụ hắn Xích Dương tới, ngoại trừ Xích Dương thì còn có sư huynh hắn Vương Nguyên với cha mẹ của hắn Chu Uy, Lạc Thủy, đại ca hắn Chu Lập.

Nghe nói sư phụ Xích Dương, phụ thân mẫu thân đến đây, Chu Thành tranh thủ dẫn bọn người Cửu lão đi nghênh đón.

Chu Thành với Xích Dương, phụ mẫu gặp mặt, tất nhiên là hoan hô một phen.

Chu Thành nghênh đón, Xích Dương đi vào tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, nhìn tổng điện Thái Nhất Tiên Môn, Xích Dương bùi ngùi mãi thôi.

Lần trước hắn đến Thái Nhất Tiên Môn vẫn là trăm năm trước, lúc ấy cần tầng tầng bẩm báo, đợi đã lâu, Thái Vô mới gặp hắn, ai có thể nghĩ tới trăm năm sau, sơn môn Thái Nhất Tiên Môn sẽ đổi chủ.

“Chu Thành, ngươi phải cẩn thận Thái Vô.” Xích Dương nói với Chu Thành.

Thái Vô thân là đệ nhất cao thủ thế giới Tiên Võ, Thái Nhất Tiên Môn bị diệt môn, nổi nhục như thế, chắc chắn hắn sẽ không từ bỏ ý đồ.

Chu Thành gật đầu: “Sư phụ yên tâm đi, nếu như Thái Vô dám đến đây thì chắc chắn hắn sẽ không thoát đi được.”

Hắn cải thiện lại Thái Nhất Tiên Trận, chủ yếu chính là vì để đối phó Thái Vô, nếu như Thái Vô lại đến đây nữa thì hắn sẽ dùng Thái Nhất Tiên Trận giết Thái Vô.

Đêm đó, Chu Thành bày tiệc thiết đãi sư phụ Xích Dương, phụ thân Chu Uy.

Sau đó, mấy người Xích Dương định cư lại Thái Nhất Tiên Môn.

Những ngày tiếp theo, Chu Thành cũng không đi đâu, ở trong Thái Nhất Tiên Môn, nuốt bán tiên dược tu luyện, đồng thời chỉ điểm võ công cho ba người Chu Uy, Lạc Thủy, Chu Lập.

Ngẫu nhiên, Chu Thành cũng sẽ cho mấy người Diệp lão chỉ điểm phụ thân Chu Uy.

Sau khi Xích Dương tới Thái Nhất Tiên Môn thì cũng không có nhàn rỗi, thường xuyên tìm Diệp lão hoặc Long Trí luận bàn, mặt ngoài nói là cao thủ khó tìm, Xích Dương muốn luận bàn, tất nhiên là Diệp lão, Long Trí vui lòng, đạt đến cảnh giới như bọn họ thì đều đang nghĩ trăm phương ngàn kế để đột phá bước vào Thần Tiên Cảnh.

Thực chiến chính là một trong những phương pháp tốt nhất.

Chương 292: Ba ngàn viên Tiên thạch

Một ngày này, Chu Thành hoàn toàn luyện hóa một gốc bán tiên dược cuối cùng, luyện hóa hết mười mấy gốc bán tiên dược, Chu Thành không chỉ đúng hạn đột phá đến Thánh Cảnh thất trọng, hơn nữa còn đột phá đến Thánh Cảnh bát trọng.

Nhưng mà đáng tiếc là bán tiên dược không phải tiên dược, cũng không phải tiên đan, cho nên không thể tẩy tạp chất trong cơ thể Chu Thành.

Dù như thế thì sau khi đột phá đến Thánh Cảnh bát trọng, thực lực Chu Thành cũng tăng nhiều.

Thần hồn của hắn cũng đột phá đến Quỷ Tiên bát trọng.

Cảm nhận được chân nguyên trong cơ thể thay đổi, Chu Thành một chỉ đánh ra, một đạo Sinh Tử Chỉ phá vỡ sóng mây trùng điệp phía trước, đánh tới ngọn núi đối diện.

Keng!

Chỉ thấy Sinh Tử Chỉ đánh ra một cái sơn động thâm bất khả trắc trên sơn phong sơn bích đối diện.

Mặc dù Chu Thành chỉ là Thánh Cảnh bát trọng nhưng với chiến lực của hắn bây giờ, hoàn toàn có thể quét ngang tất cả cao thủ Thánh Cảnh.

Có thể nói dưới Đế Cảnh, Chu Thành đã vô địch.

Vô địch dưới Đế Cảnh à.

Nhưng mà còn không phải chân chính Đế Cảnh, cho nên Chu Thành vẫn phải tranh thủ nhanh chóng đột phá đến Đế Cảnh.

Chu Thành đi ra ngoài cung điện.

Cung điện của hắn chính là cung điện mà bình thường Thái Vô tu luyện ở đó, ở trên đỉnh cao nhất của Thái Nhất Tiên Môn, từ bên ngoài cung điện nhìn ra, phía trước mây mù lượn lờ, sơn phong uốn khúc, tựa như Tiên Cảnh.

Lúc này, đã là mùa đông, đêm khuya.

Mặc dù hàn ý bức người nhưng Chu Thành chỉ mặc một cái áo mỏng, cũng không cảm thấy lạnh.

Đứng trên đỉnh núi, hắn nhìn cảnh đêm phía trước, trong bất tri bất giác, đã đi vào thế giới Tiên Võ hơn một năm, hơn một năm nay, hắn xảy ra thay đổi long trời lở đất, sự thay đổi này là Chu Thành không nghĩ tới.

Đột nhiên, có một chút xíu bông tuyết màu trắng từ cửu thiên chi thượng hạ xuống.

Tuyết rơi!

Chu Thành vươn tay, tuyết rơi trên bàn tay, lành lạnh.

Toàn bộ sơn môn Thái Nhất Tiên Môn linh khí rất là bức người, ngay cả tuyết cũng tinh khiết như thế, không có một chút tạp chất.

Mấy ngày nữa là năm mới.

Đây là năm thứ hai Chu Thành đi vào thế giới này.

Qua năm mới, hắn mười lăm tuổi.

Sau đó, Chu Thành nghĩ đến Thái Vô đã chạy thoát.

Những ngày này, Yêu tộc và Cửu Thiên Điện vẫn luôn tìm kiếm tung tích Thái Vô, chỉ là thế giới Tiên Võ mênh mông, muốn bắt được một người là rất khó, huống chi còn là đệ nhất cao thủ thế giới giống Thái Vô, cho nên những ngày này cũng không có tin tức của Thái Vô.

Ngoại trừ tìm kiếm bọn người Thái Vô, Yêu tộc và Cửu Thiên Điện cũng đang gia tăng thanh trừ từng cái phân bộ của Thái Nhất Tiên Môn phân bố ở thế giới Tiên Võ.

Bây giờ, gần như là đã thanh trừ sạch sẽ.

Về phần Bách Tiên Môn, đã bị Yêu tộc chiếm cứ từ lâu.

Lúc ấy Long Trí suất lĩnh đại quân Yêu Tộc giáng lâm sơn môn Bách Tiên Môn, đáng giết thì giết, đầu hàng thì hàng, trốn thì trốn.

Chỉ là khi đại quân Yêu Tộc chạy đến, Liệt Hoàng đã chạy trốn, bây giờ cũng không biết tung tích.

Ngày kế tiếp, ánh nắng tươi sáng.

Ánh nắng mùa đông cũng không có nóng lắm, nhưng vẫn đủ ấm áp.

Chu Thành đi ra khỏi cung điện, đi tới cung điện phụ mẫu ở.

Ven đường, Thái Nhất Tiên Môn cảnh sắc mê người, chim hót hoa nở, Linh thú có thể thấy được.

Mặc dù Chu Thành chiến với Thái Nhất Tiên Môn một trận, hủy hoại không ít sơn phong của Thái Nhất Tiên Môn, nhưng bên tổng điện Thái Nhất Tiên Môn cũng không có bị ảnh hưởng.

Đi tới viện tử phụ mẫu ở, phụ mẫu đang tu luyện đao pháp.

Đao pháp là Đao lão truyền cho hai người.

Chu Thành cũng luyện.

“Thành Nhi.” Lạc Thủy thấy Chu Thành đến, ngừng lại, vui vẻ nói.

“Phụ thân, mẫu thân.” Chu Thành cười gật đầu với hai người.

Chu Uy cũng cười gật đầu.

Hắn nhìn nhi tử đã cao gần bằng mình, cảm khái không thôi.

Lúc này mới bao lâu, nhi tử năm đó còn được mình che chở bây giờ đã là nhân vật đứng trên đỉnh thế giới Tiên Võ.

Ngẫm lại, bây giờ hộ vệ bên cạnh Chu Thành đều là Nhân Tiên, Chu Uy cảm thán không thôi.

Nhân Tiên.

Đó chính là tiên!

Đỉnh phong thế giới Tiên Võ.

Lạc Thủy nhìn Chu Thành, cũng cảm thán.

Nàng cười nói: “Thành Nhi của ta, qua năm mới chính là mười lăm tuổi, cũng không biết cô nương nhà ai bị Thành Nhi nhìn trúng.”

Nhớ tới lúc ấy nàng còn muốn tìm một mối hôn sự cho tiểu nhi tử, đối phương là thiên kim của Binh Bộ Thị Lang của Đại Phụng.

Bây giờ mới qua bao lâu.

Chu Thành cười nói: “Mẫu thân, hai người ở Thái Nhất Tiên Môn có quen không?”

Lạc Thủy nhìn Chu Uy một chút, cười nói: “Thái Nhất Tiên Môn này là đệ nhất tiên môn trong thế giới Tiên Võ, chúng ta ở rất là thư thái, giống như Tiên Cảnh.”

Thái Nhất Tiên Môn linh khí nồng đậm, mà linh khí chủ phong càng nồng đậm bức người, mỗi ngày hai người Chu Uy, Lạc Thủy ở trong đó, được linh khí thấm người, tất nhiên là dễ chịu.

“Quen là được.” Chu Thành cười nói: “Nếu các ngươi cảm thấy buồn tẻ, có thể đi Thái Nhất Tiên Thành một chút.”

Thái Nhất Tiên Thành là đệ nhất thành trong thế giới Tiên Võ, cách sơn môn Thái Nhất Tiên Môn không xa.

Hai người Chu Uy, Lạc Thủy gật đầu.

Nói thật, đúng là hai người chưa từng đến Thái Nhất Tiên Thành, đúng là muốn đi một chút.

“Đại ca đâu?” Chu Thành hỏi.

Chu Uy cười nói: “Bây giờ tiểu tử đó mỗi ngày đều đang điên cuồng tu luyện, ban ngày tu luyện, ban đêm tu luyện, rảnh rỗi thì tu luyện, hắn nói tranh thủ sang năm đột phá đến Tiên Thiên.”

Chu Thành cười cười.

Xem ra là mình kích thích đại ca.

Nhưng mà cũng tốt, có mục tiêu chưa chắc không phải chuyện tốt.

Chu Thành lại ngồi lại viện tử phụ mẫu một giờ, sau đó mới rời khỏi, sau khi rời đi, đi cung điện của sư phụ Xích Dương.

Ở chỗ sư phụ, Chu Thành tìm hiểu được từ khi mình diệt Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, người của rất nhiều thế lực siêu cấp trong thế giới Tiên Võ đều cảm thấy bất an, bắt đầu liên minh với nhau.

Trước kia, hải ngoại Hải tộc giống như Yêu tộc, các tộc làm theo ý mình, bây giờ, các tộc Hải tộc hải ngoại bắt đầu bàn chuyện liên minh.

Đối với những chuyện này, Chu Thành cũng không có để ở trong lòng.

Hắn dã tâm không lớn, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện thống nhất thế giới Tiên Võ.

Thống nhất thế giới Tiên Võ, hao tâm tổn trí phí sức, thời điểm này, chẳng bằng hắn cố gắng tu luyện, tăng thực lực mình lên mới là thật.

Vài ngày sau.

Năm mới.

Thái Nhất Tiên Môn vui mừng.

Sáng sớm, Chu Thành đi theo phụ mẫu, sư phụ, Diệp lão đi dạo Thái Nhất Tiên Thành một chút, đi dạo Thái Nhất Tiên Thành, trở lại Thái Nhất Tiên Môn, nhậu nhẹt, hoan thanh tiếu ngữ, vui vẻ ăn tết.

Vài ngày sau năm mới, Diệp lão đến tìm Chu Thành, nói đã có tin tức của Hoàng Chi Tiên Quả.

“Vũ Lăng Tiên Thành, Đông Phương thế gia.” Chu Thành nghe Diệp lão bẩm báo thì có chút kinh ngạc.

Vũ Lăng Tiên Thành và Cửu Thiên Chi Thành, Thái Nhất Tiên Thành là những thành trì cổ xưa nhất truyền từ Thượng Cổ, mà Đông Phương thế gia cũng là một trong số gia tộc cổ xưa nhất thế giới Tiên Võ, giống như Cửu Thiên Điện.

Diệp lão tra được Đông Phương thế gia có Hoàng Chi Tiên Quả.

“Không sai, Đông Phương thế gia có một quả Hoàng Chi Tiên Quả.” Diệp lão nói: “Điện Chủ, nếu không ta cho người hỏi một chút ý của Đông Phương gia chủ, có chịu nhượng lại quả Hoàng Chi Tiên Quả đó hay không?”

“Cũng được.” Chu Thành gật đầu: “Chỉ cần điều kiện của đối phương không quá hà khắc thì có thể đáp ứng hắn.”

Diệp lão lĩnh mệnh mà đi.

Chỉ là ngày kế tiếp, khi Diệp lão tới bẩm báo Chu Thành, thần sắc có chút không được tự nhiên, nói Đông Phương thế gia không chịu nhượng lại quả Hoàng Chi Tiên Quả đó.

“Đối phương nói muốn quả Hoàng Chi Tiên Quả đó cũng được, cần ngàn viên Tiên thạch.” Diệp lão nói.

Hoàng Chi Tiên Quả mặc dù trân quý nhưng ba ngàn viên Tiên thạch, đó là một cái giá trên trời.

Chương 293: Vào thế giới Lôi Ngục

“Ba ngàn viên Tiên thạch!” Chu Thành nhướng mày.

Bây giờ thế lực của Cửu Thiên Điện như thế nào, thế giới Tiên Võ đều biết, thế nhưng Đông Phương thế gia vẫn dám đòi ba ngàn viên Tiên thạch, chuyện này có gì là lạ.

Diệp lão nói: “Năm đó Thủy tổ Đông Phương thế gia có thù hận không nhỏ với lão Điện Chủ chúng ta, không biết có phải bởi vì nguyên nhân này nên Đông Phương thế gia mới như thế hay không.”

“À.” Chu Thành ngoài ý muốn, còn có việc này?

Diệp lão nói: “Đông Phương thế gia và u Dương thế gia, Mộ Dung thế gia, Thượng Quan thế gia luôn như một thể, cùng tiến lùi, lực lượng của tứ đại gia tộc cũng không nhỏ, Điện Chủ đại nhân, nếu không, ta tự mình đi Vũ Lăng Tiên Thành một chuyến, hỏi lại xem.”

Chu Thành nghĩ nghĩ, nói: “Hay là ta đi đi.”

Hắn muốn tự mình đi Vũ Lăng Tiên Thành một chuyến.

“Điện Chủ muốn đích thân đi?” Diệp lão nghe xong, nói: “Như vậy quá nguy hiểm.”

Chu Thành lắc đầu: “Ta đi Đông Phương thế gia, không phải đi cướp Hoàng Chi Tiên Quả của Đông Phương thế gia, bọn họ sẽ không ra tay với ta.”

Diệp lão biết không thể thay đổi quyết định của Chu Thành, nói: “Vậy thì ta đi với Điện Chủ.”

Chu Thành gật đầu.

Bây giờ thân phận của hắn quá mẫn cảm, bên người cũng cần mấy người Diệp lão theo.

Giữa trưa, Chu Thành nói quyết định muốn đi Vũ Lăng Tiên Thành cho sư phụ với phụ mẫu.

“Các ngươi muốn đi Vũ Lăng Tiên Thành?” Xích Dương biết được Chu Thành muốn đi Vũ Lăng Tiên Thành, rất là bất ngờ.

Chu Thành nói chuyện Hoàng Chi Tiên Quả ra.

“Hoàng Chi Tiên Quả.” Xích Dương kinh ngạc, sau đó nói: “Thật ra thì các ngươi không cần đi Vũ Lăng Tiên Thành, ta biết một chỗ có Hoàng Chi Tiên Quả.”

Chu Thành ngạc nhiên.

“Năm đó ta ở thế giới Lôi Ngục, gặp một gốc Hoàng Chi Tiên Thụ.” Xích Dương nói.

Chu Thành khẽ giật mình, sau đó không khỏi vui mừng: “Hoàng Chi Tiên Thụ!”

Nếu có Hoàng Chi Tiên Thụ, đương nhiên là càng tốt hơn Hoàng Chi Tiên Quả.

“Không sai, chính là Hoàng Chi Tiên Thụ.” Xích Dương nói: “Năm đó ta nhìn thấy cây Hoàng Chi Tiên Thụ đó ở thế giới Lôi Ngục, trên đó kết mười mấy quả Hoàng Chi Tiên Quả, phần lớn đều gần thành thục, tính thời gian, hai năm này hẳn là thành thục rồi.”

“Chỉ là Hoàng Chi Tiên Thụ có một đám hung thú thủ hộ, một đám hung thú đó thực lực kinh người.”

Chu Thành nói: “Hung thú?”

Xích Dương gật đầu: “Là Thôn Thiên Thú.”

“Thôn Thiên Thú!” Diệp lão giật mình.

Thôn Thiên Thú là thượng cổ Thần thú, huyết mạch mạnh, không kém gì Chân Long, Phượng Hoàng, Kỳ Lân.

Hơn nữa Thôn Thiên Thú giống như Côn Bằng, lấy Chân Long làm thức ăn.

Xích Dương nói: “Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú đều là Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ, nhưng mà mỗi một con đều có chiến lực Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong, những con Thôn Thiên Thú khác, phần lớn đều là Nhân Tiên cảnh.”

Năm đó, hắn không phải là đối thủ của những Thôn Thiên Thú này, không thể hái Hoàng Chi Tiên Quả, nhưng bây giờ Chu Thành có Cửu Thiên Điện, có Yêu tộc, muốn hái Hoàng Chi Tiên Quả đó cũng không khó.

Chiến lực có thể so với Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong sao? Chu Thành lại hỏi Xích Dương chuyện có liên quan đến thực lực của một đám Thôn Thiên Thú, hiểu rõ chi tiết cụ thể, Chu Thành quyết định ngày mai sẽ đến thế giới Lôi Ngục, về phần Vũ Lăng Tiên Thành, tạm thời không đi.

Suy tính đến thực lực của đám Thôn Thiên Thú đó, cho nên lần này Chu Thành dẫn rất nhiều cao thủ theo, có Diệp lão, Long lão, Kiếm lão, Đao lão, có Long Trí, có Phượng Cửu và một ít lão tổ Phượng tộc, Long tộc.

Còn có Xích Dương.

Tổng cộng bốn mươi người.

Toàn bộ đều là cao thủ Nhân Tiên cảnh thập trọng trở lên.

Còn ngũ lão khác của Cửu Thiên Điện thì lưu thủ Thái Nhất Tiên Môn.

Biết nhi tử muốn đi thế giới Lôi Ngục, Lạc Thủy lo lắng, dặn dò Chu Thành vạn sự cẩn thận.

“Yên tâm đi mẫu thân, ta sẽ nhanh chóng trở về.” Chu Thành biết mẫu thân lo lắng, gật đầu cười nói.

Lạc Thủy nhìn, bọn người Chu Thành biến mất ở cuối chân trời.

“Phu nhân yên tâm đi, mặc dù thế giới Lôi Ngục hung hiểm nhưng có Diệp lão, Xích Dương Cung Chủ, Thành Nhi không sao.” Chu Uy an ủi Lạc Thủy.

Lạc Thủy gật đầu, nói: “Không biết tại sao, trong lòng ta luôn luôn có cảm giác bất an.”

Chu Uy cười nói: “Có bốn mươi vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng như Diệp lão, Xích Dương Cung Chủ, thế giới này còn có ai có thể làm bị thương Thành Nhi? Ngươi suy nghĩ nhiều.”

Bọn người Chu Thành rời khỏi Thái Nhất Tiên Môn, sau đó một đường hối hả phi hành về phía nam.

Đó chính là hướng thế giới Lôi Ngục.

Ngay khi bọn người Chu Thành rời khỏi Thái Nhất Tiên Môn không được bao lâu, trong một thành trì cách Thái Nhất Tiên Môn không có bao xa, Thái Vô nhận được tin tức, biết Chu Thành suất lĩnh bọn người Diệp lão rời khỏi Thái Nhất Tiên Môn.

“Môn chủ, Chu Thành suất lĩnh Diệp lão, bốn mươi vị cao thủ rời khỏi Thái Nhất Tiên Môn, lực lượng đóng giữ Thái Nhất Tiên Môn yếu rất nhiều, đây là cơ hội tuyệt vời cho chúng ta phản giết về.” Một vị lão tổ Thái Nhất Tiên Môn nói.

“Không sai, chúng ta liên hợp cao thủ Bách Tiên Môn, giết trở lại Thái Nhất Tiên Môn.” Một vị lão tổ Thái Nhất Tiên Môn khác cũng căm hận nói: “Nghe nói bây giờ phụ mẫu Chu Thành đều ở Thái Nhất Tiên Môn, đến lúc đó chúng ta bắt lấy phụ mẫu Chu Thành, dằn vặt đến chết.”

“Ta muốn xẻo từng miếng thịt của bọn họ.”

“Sau đó lại treo đầu của bọn họ ở trên sơn môn Thái Nhất Tiên Môn.”

Mấy vị lão tổ Thái Nhất Tiên Môn khác cũng hùa theo, quần tình xúc động phẫn nộ, tràn đầy hận ý.

Thái Vô hai mắt lấp lóe, nói: “Được rồi, các ngươi liên hệ cao thủ đào vong của Bách Tiên Môn, đến lúc đó, chúng ta chui vào Thái Nhất Tiên Môn, bắt lấy phụ mẫu Chu Thành.”

Bây giờ mặc dù khí huyết hắn hao tổn nhưng chui vào Thái Nhất Tiên Môn, bắt lấy phụ mẫu Chu Thành cũng không khó.

Thế là Thái Vô bắt đầu cho người liên hệ cao thủ đào vong của Bách Tiên Môn, nhưng mà liên hệ cao thủ đào vong của Bách Tiên Môn thôi còn chưa đủ, hắn quyết định hợp tác với Ma tộc.

Ma tộc có thù truyền kiếp với Cửu Thiên Điện.

Thời gian trôi qua.

Chớp mắt, nửa tháng trôi qua.

Nhóm Chu Thành cưỡi phi thuyền của Cửu Thiên Điện, tốc độ rất nhanh, nửa tháng đã đi tới thế giới Lôi Ngục.

Trước thế giới Lôi Ngục, phi thuyền ngừng lại, chỉ thấy phía trước mây mù lượn lờ, nhìn không thấy bờ, trong mây mù mơ hồ có thể thấy được từng đạo lôi quang.

Đây chính là một trong những chỗ hung hiểm nhất thế giới Tiên Võ, thế giới Lôi Ngục.

“Thế giới Lôi Ngục.” Chu Thành nói.

Lần này hắn tới thế giới Lôi Ngục, cũng là muốn tìm con Cửu Thải Côn Bằng mà sư phụ nói.

Suy tính đến chuyện cho phi thuyền đi vào thế giới Lôi Ngục thì quá gây chú ý, cho nên Chu Thành cất phi thuyền vào, theo mọi người phá vỡ mây mù, đi vào trong thế giới Lôi Ngục.

Đi vào thế giới Lôi Ngục, bởi vì mây mù lượn lờ cho nên mắt thường của mọi người khó mà thấy được quá xa, nhưng mà thần hồn của mọi người đều không yếu, cũng không lo lắng sẽ bị hung thú trong thế giới Lôi Ngục công kích.

Chu Thành nhìn lại, phía trước lôi điện nổ vang, từ xa nhìn lại thì có chút giống những con đom đóm lớn, hắn thử để cho những lôi điện này rơi xuống người mình thử xem, có chút tê dại.

Ừm, cảm giác cũng không tệ lắm.

Diệp lão thấy thế thì cười nói: “Điện Chủ không nên xem thường những lôi điện này, đây chỉ là bên ngoài thế giới Lôi Ngục thôi, chờ khi đi sâu vào bên trong, lôi điện sẽ rất mạnh, cho dù là rất nhiều Đế Cảnh cũng không dám để cho những lôi điện này dính vào trên người mình.”

Chu Thành cười nói: “Lôi điện trong thế giới Lôi Ngục này có thể dùng để luyện thể.”