Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 116



Sau khi lão tổ Long tộc Long Thành giải quyết xong mấy vạn Hắc Long đại quân, không bao lâu sau, trong phi thuyền, cửa lớn của mật thất nơi mà Chu Thành bế quan mở ra, Chu Thành đi ra.

Mấy người Diệp lão, Long Trí, Kiếm lão thủ ở bên ngoài, thấy Chu Thành đi ra thì ai cũng vui mừng.

“Cung nghênh Yêu Vương đại nhân xuất quan!”

“Chúc mừng Điện Chủ xuất quan.”

Mọi người cùng kêu lên khom mình hành lễ.

Chu Thành miễn lễ.

“Yêu Vương đại nhân, ngươi?” Long Trí đi lên, hỏi.

Tất cả mọi người nhìn Chu Thành.

Chu Thành biết cái Long Trí muốn hỏi là phải chăng mình đã thành công luyện hóa bản nguyên của Côn Bằng, hắn cười một tiếng, khẽ gật đầu, lần bế quan này, hắn đã hoàn toàn hoàn toàn luyện hóa bản nguyên chi lực của lão Côn Bằng, hóa thành thành của mình.

Chí Tôn Pháp Tướng Cửu Thải Côn Bằng của hắn đã hoàn toàn thuế biến.

Mà bản thân hắn với thần hồn của hắn cũng đã xảy ra thay đổi kinh người.

Cho dù là ngũ tạng lục phủ của hắn hay là phòng ngự của hắn cũng đều đạt đến một trình độ kinh khủng.

Đương nhiên, tốc độ của hắn cũng trở nên kinh khủng hơn.

Hơn nữa bây giờ, theo phẩm giai của Ma Thần Y của hắn tăng lên, thời gian hắn ẩn thân được cũng càng dài, lại phối hợp với tốc độ của hắn, chiến lực của hắn tuyệt đối kinh người.

Nhưng mà đáng tiếc là hắn không thể thôn phệ một thân chân nguyên Nhân Tiên của lão Côn Bằng, cho nên cảnh giới của hắn vẫn là Thánh Cảnh bát trọng.

Mọi người thấy Chu Thành gật đầu thì đều nở nụ cười.

“Chúc mừng Yêu Vương đại nhân!”

“Chúc mừng Điện Chủ!”

Đợi đám người dứt lời, Chu Thành tùy ý hỏi: “Bây giờ đã đến chỗ nào rồi? Dọc theo con đường này, có gặp được chuyện gì không?”

“Bây giờ đã đến địa vực của Hắc Long Vương Triều trong Ma Vực, trên đường không có gặp chuyện gì.” Long Trí mở miệng nói, sau đó nói: Nhưng mà một giờ trước, chúng ta bị đại quân của Hắc Long Vương Triều ngăn cản.” Nói xong, bẩm báo lại chuyện Hắc Long đại quân ngăn cản cho Chu Thành.

Chu Thành nghe xong, cũng không có để ở trong lòng.

Mặc dù Hắc Long Vương Triều là đệ nhất vương triều của Ma tộc nhưng với lập tức của đám người mình thì cũng không cần để trong lòng.

“Nhưng mà gần đây Hắc Long Vương Triều đã dựa dẫm vào Huyết Hải Ma Tông, nếu như Huyết Hải Ma Tông nhúng tay thì có chút phiền phức.” Hoàng Tuyền Ma Chủ nói với Chu Thành.

“À, Hắc Long Vương Triều gia nhập dưới trướng Huyết Hải Ma Tông rồi?” Chu Thành hỏi.

Hoàng Tuyền Ma Chủ gật đầu: “Cũng là chuyện gần đây thôi.”

Chu Thành khẽ gật đầu.

Hắn biết Hoàng Tuyền Ma Chủ lo lắng cái gì, nếu như Huyết Hải Ma Tông nhúng tay, đến lúc đó mình muốn mượn Quang Diễm Lưu Ly Khải trong tay Huyết Hải Ma Chủ thì sẽ khó hơn.

“Huyết Hải Ma Tông.” Chu Thành tự nói.

Phi thuyền tiếp tục bay tới trước.

Chỉ chốc lát, Diệp lão đột nhiên bẩm báo cho Chu Thành, nói là Thái Nhất Tiên Môn bị Thái Vô và cao thủ Thái Nhất Tiên Môn với Bách Tiên Môn công kích mãnh liệt.

“Hơn nữa, không biết Thái Vô dùng điều kiện gì, được Huyết Hải Ma Tông ủng hộ, Huyết Hải Ma Tông điều động mười vạn đại quân ủng hộ Thái Vô.”

Diệp lão nói khiến cho mấy người Chu Thành đều cảm thấy bất ngờ.

“Huyết Hải Ma Chủ xuất thủ?” Chu Thành hỏi.

Diệp lão lắc đầu: “Chuyện này thì không có, nhưng mà Huyết Hải Ma Tông điều động mười vị Ma Tổ tương trợ Thái Vô, hơn nữa còn điều động một ngàn Huyết Hải Ma Vương và Huyết Hải Ác Quỷ đại quân.”

Trong Huyết Hải Ma Tông, phải thông qua khảo hạch trùng điệp mới có thể tấn thăng lên xưng hào Huyết Hải Ma Vương, những người này đều là cường giả của Huyết Hải Ma Tông, mà Huyết Hải Ác Quỷ đại quân thì đều tu luyện một loại công pháp ác quỷ, là một trong những đại quân tinh nhuệ nhất của Huyết Hải Ma Tông.

“Ta biết rồi.” Chu Thành sắc mặt như thường, hỏi Diệp lão: “Sau đó thì sao?”

“Mặc dù Thái Vô có Huyết Hải Ác Quỷ đại quân tương trợ nhưng vẫn bị chúng ta đánh lui, Thái Nhất Tiên Môn còn bị chúng ta chém giết hai vị lão tổ, hơn mười vị Thái Thượng trưởng lão, những trưởng lão khác và đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn cũng bị giết chết nhiều lắm.”

“Bách Tiên Môn cũng như thế, chỉ trốn ra được mấy vị lão tổ Bách Tiên Môn, những người khác đều bị chúng ta đánh giết.”

“Về phần cao thủ Huyết Hải Ma Tông cũng bị chúng ta giết gần nửa.”

“Chỉ là.” Diệp lão nói đến đây, chần chờ nói: “Cửu Thiên Điện và Yêu tộc chúng ta cũng tổn thất không ít cao thủ.”

Sau đó bẩm báo tình huống tổn thất cho Chu Thành.

Đương nhiên, so với phe Thái Vô, Bách Tiên Môn và Huyết Hải Ma Tông thì tổn thất bên phe Chu Thành ít hơn rất nhiều.

Nghe xong, Chu Thành hai mắt lạnh lẽo, lúc đầu hắn còn nghĩ khi đến Huyết Hải Ma Tông mượn Quang Diễm Lưu Ly Khải, nếu như đối phương không cho thì phải làm sao bây giờ, bây giờ không cần lo lắng chuyện này nữa.

Đột nhiên, một tiếng lôi cổ vang vọng tới.

Mọi người nhìn lại, chỉ thấy phía trước, nơi cuối chân trời là một mảnh đen sì.

“Là đại quân của Hắc Long Vương Triều.” Long Trí mở miệng nói.

Xích Dương nói: “Xem ra lần này đại quân Hắc Long vương triều có không ít cao thủ tới.”

Chu Thành sắc mặt bình tĩnh, phi thuyền cũng không ngừng, tiếp tục bay tới phía trước.

Trong đại quân lít nha lít nhít của Hắc Long Vương Triều, Hắc Long Hoàng đế Dương Bình ngồi trên hắc long liễn, lạnh lùng nhìn phi thuyền Long tộc đang bay tới bên này.

“Bệ hạ, phi thuyền đến.” Nguyên soái Hắc Long Vương Triều Cao Nguyên mở miệng nói.

Xung quanh, một đám nguyên soái, tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều, ai cũng nhìn chằm chằm phi thuyền đang bay tới.

Không lâu sau, phi thuyền đi tới trước đại quân Hắc Long Vương Triều.

“Là Hắc Long Hoàng đế Dương Bình.” Trong phi thuyền, Hoàng Tuyền Ma Chủ nói với Chu Thành.

Không ngờ được là lần này Hắc Long Hoàng đế Dương Bình sẽ đích thân suất quân đến đây.

Không đợi bọn người Hắc Long Hoàng đế Dương Bình mở miệng, đại môn phi thuyền mở ra, lão tổ Long tộc Long Thành từ trong đó bay ra.

Nhìn thấy Long thành chủ động đi ra, bọn người Dương Bình khẽ giật mình.

“Bệ hạ, người này là lão tổ Long tộc Long Thành.” Một vị nguyên soái của Hắc Long Vương Triều nhận ra Long Thành, nói: “Là cao thủ Nhân Tiên thập trọng sơ kỳ.”

Nhân Tiên thập trọng sơ kỳ!

Dương Bình và chúng nguyên soái, tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều ai cũng biến sắc.

Lúc đầu, bọn họ coi là đối phương chỉ là Nhân Tiên sơ giai, không ngờ được là Nhân Tiên thập trọng!

Nhân Tiên thập trọng, đã tiếp cận cự đầu thế giới Tiên Võ.

Giật mình một hồi, Dương Bình bình tĩnh lại, nói: “Hóa ra ngươi chính là lão tổ Long tộc Long Thành, các hạ giết mấy vạn người của Hắc Long đại quân ta, còn giết mười mấy vị tướng lĩnh Đế Cảnh của Hắc Long Vương Triều ta, như vậy là có ý gì?” Nói đến đây, sầm mặt lại: “Cho dù các hạ là Nhân Tiên thập trọng cũng phải cho Hắc Long Vương Triều ta một câu trả lời thỏa đáng.”

Long Thành nghe vậy, sắc mặt như thường: “Cho Hắc Long Vương Triều ngươi một câu trả lời thỏa đáng?” Sau đó phì cười, nói: “Hắc Long Vương Triều ngươi muốn gì?”

Dương Bình thấy Long Thành không coi mình ra gì, âm trầm nói: “Hắc Long Vương Triều ta muốn cái gì?” Sau đó cười lạnh nói: “Hắc Long Vương Triều ta muốn máu của ngươi, muốn gân rồng của ngươi, muốn thịt rồng da rồng toàn thân ngươi, còn muốn nội đan ngươi.”

Long Thành nghe xong thì cười một tiếng: “Nói như vậy, Hắc Long Vương Triều muốn rút gân lột da, đoán cốt luyện hồn ta.”

Dương Bình đột nhiên đứng dậy, khẽ khom người với hư không: “Mời Thái tổ đại nhân xuất thủ.”

Theo Dương Bình dứt lời, chỉ thấy trong hư không có một nhóm lớn cao thủ đi ra.

Một nhóm lớn cao thủ này có ba bốn mươi người, người dẫn đầu tóc bạch kim, mắt đen, đầu có sừng rồng, nhưng mà sừng rồng là màu đen, toàn thân tỏa ra ma khí kinh người.

Người này chính là cao thủ mạnh nhất Hắc Long Vương Triều bây giờ, Dương Cổ, Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ.

Chương 303: Hôm nay, chúng ta đồ long

Dương Cổ suất lĩnh một đám lão tổ của Hắc Long Vương Triều từ hư không đi ra, toàn thân ma khí mênh mông cuồn cuộn, giống như từng con hắc long quấn quanh, khí thế vô lượng.

Hắn nhìn Long Thành: “Nhân Tiên thập trọng sơ kỳ, giết ngươi, đủ để bù đắp tổn thất của Hắc Long Vương Triều chúng ta.”

Nếu có thể săn giết Chân Long Nhân Tiên thập trọng như Long Thành, lúc trước Hắc Long Vương Triều tổn thất mấy vạn đại quân với một đám tướng lĩnh Đại Đế Cảnh cũng không đáng kể chút nào.

Dương Cổ nói rất kiên quyết, làm như hắn có thể đánh giết Long Thành vậy.

Đương nhiên, với thực lực của hắn, lại thêm một đám lão tổ của Hắc Long Vương Triều, muốn giết Long Thành thì hoàn toàn chính xác là không khó.

Long Thành nghe vậy, cười cười nhìn Dương Cổ: “Dương Cổ đúng không, nghe giọng điệu ngươi, người khẳng định ngươi giết được ta?” Nói đến đây, dừng một chút rồi nói tiếp: “Ta khuyên ngươi nên dẫn theo người của ngươi rời đi sớm đi, nếu không, lát nữa hối hận không kịp.”

Dương Cổ nghe xong, cất tiếng cười to: “Dương Cổ ta sẽ hối hận? Ta tung hoành Ma Vực mấy ngàn năm, từ trước tới giờ chưa bao giờ hối hận về chuyện mình làm.” Nói xong, cũng không có nói nhảm, đột nhiên một quyền đánh tới Long Thành.

Thao thiên ma khí theo một quyền của hắn, hóa thành một con hắc long lớn mấy ngàn trượng, trong nháy mắt oanh đến trước mặt Long Thành.

“Bố Hắc Long Đại Trận!” Dương Cổ quát.

“Hôm nay, chúng ta đồ một con Tiên Long chân chính!”

“Đến lúc đó, chúng ta uống long huyết!”

“Ăn thịt rồng!”

“Nuốt long đan!”

Dương Cổ gầm lên, tiếng vọng khắp không gian xung quanh.

“Cẩn tuân lệnh lão tổ!” Một đám lão tổ của Hắc Long Vương Triều cao giọng đáp lại, trong giọng nói lộ ra kích động.

Lập tức, một đám lão tổ của Hắc Long Vương Triều phá không bay lên, thúc giục hắc long chi khải trên người, từng con hắc long từ bốn phương tám hướng sinh ra.

Những hắc long này lít nha lít nhít, bao trùm tất cả không gian xung quanh phi thuyền.

Hắc long phô thiên cái địa, vồ giết tới Long Thành.

Trong lúc nhất thời, ma khí ngập trời.

Long Thành nhìn Dương Cổ đánh tới, không có xuất thủ với Dương Cổ mà trở tay một chưởng đánh về phía những lão tổ khác của Hắc Long Vương Triều.

Hắc Long Thái tổ Dương Cổ thấy Long Thành không để ý công kích của mình thì không khỏi khẽ giật mình.

Đúng lúc này, đột nhiên, giữa không trung, một con long trảo to lớn phá không mà ra, nghênh đón lực quyền của Hắc Long Quyền của Dương Cổ.

Long trảo to lớn này lóe ra ánh sáng lạnh lẽo khiến cho người ta sợ run.

Ầm ầm!

Long trảo và lực quyền của Hắc Long Quyền của Dương Cổ đụng vào nhau.

Tạo nên khí lãng kinh khủng.

Ma khí lít nha lít nhít xung quanh bị khí lãng kinh khủng xung kích, bị xé ra từng cái vết nứt to lớn, tản ra, trên không trở nên sáng sủa.

Dương Cổ bị chấn động đến lui lại, cũng kinh hãi, nhìn lại, chỉ thấy chẳng biết lúc nào bên người Long Thành xuất hiện một vị cao thủ Long tộc.

“Long Khải, là ngươi!” Dương Cổ thấy rõ người tới, sầm mặt lại.

Người xuất hiện chính là lão tổ Long tộc Long Khải, giống như Dương Cổ, là một vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ.

Long Khải và Dương Cổ từng đánh nhau vài lần, cho nên cũng có thể coi như quen biết đã lâu.

“Dương Cổ, ngươi khẩu khí không nhỏ, muốn đồ lão tổ Long tộc ta?” Long Khải nhìn Dương Cổ, hừ lạnh nói.

Dương Cổ nhìn chằm chằm Long Khải, sắc mặt dữ tợn: “Lão tổ Long tộc người Long Thành giết mấy vạn Hắc Long đại quân ta, còn giết một đám tướng lĩnh Đại Đế của Hắc Long đại quân, hôm nay hắn phải chết!”

“Hôm nay, ai cũng không ngăn cản được!”

“Coi như hôm nay Long Khải ngươi đích thân tới, ta cũng tru diệt Long Thành!”

Sau đó đại đao chỉ vào Long Khải: “Long Khải, nếu ngươi bỏ đi, ta có thể thả ngươi rời đi.” Dừng lại một lát, sau đó tràn đầy sát khí: “Nếu không, ngươi cũng chết đi!”

Long Khải nghe xong, cười lạnh: “Dương Cổ, ta cũng cho ngươi một lời khuyên, nếu như bây giờ ngươi rút quân, cứ thế mà đi thì còn có thể sống, nếu không, thế giới Tiên Võ này không ai cứu được ngươi.”

Dương Cổ nghe xong, giận mà cười to: “Thế giới Tiên Võ không ai cứu được ta? Long Khải, nhiều năm không thấy, khẩu khí của ngươi còn cuồng hơn trước kia.”

“Cho dù là Long Trí của Long tộc ngươi tới cũng không dám cuồng ngôn như thế!”

Sau đó đại đao vung lên: “Bày trận cho ta!”

“Giết!”

Giết!

Hắc long Đại Đế Dương Cổ dứt lời, Hắc Long Hoàng đế Dương Bình cũng hét lớn: “Bày trận!”

“Giết!

Đại quân của Hắc Long Vương Triều giống như là thuỷ triều lao qua.

Lần này đại quân của Hắc Long Vương Triều tới gần trăm vạn, hơn nữa toàn bộ đều là đại quân tinh nhuệ của Hắc Long Vương Triều.

Có thể nói, vì đánh giết Long Thành, Hắc Long Vương Triều dốc hết toàn lực.

Đại quân của Hắc Long Vương Triều tốc độ không nhanh, nhưng lại chỉnh tề, quy luật, động tác nhất trí, vận chuyển công pháp, sức lực của từng người hội tụ lại với nhau, lực lượng như bài sơn đảo hải, muốn thôn phệ hết thảy, bao phủ hết thảy, không ngừng áp bách tới ko gian chỗ Long Khải, Long Thành.

Cho dù là cao thủ Nhân Tiên thập trọng như Long Khải, Long Thành, cảm nhận được lực lượng của trăm vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều thì cũng đều nghiêm mặt lại.

Bọn họ là Nhân Tiên thập trọng không sai, nhưng bây giờ đối diện với lực lượng cả triều của Hắc Long Vương Triều.

Bọn họ phải đối mặt với lực lượng toàn triều Hắc Long Vương Triều.

Đương nhiên, bọn họ chỉ nghiêm mặt lại thôi.

Mắt thấy lực lượng của trăm vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều sắp bao phủ đến trước mặt phi thuyền Long tộc, đột nhiên, một tiếng long ngâm ngâm rung trời vang lên, một cái quang ấn phá không bay ra.

Cái quang ấn này giống như một tòa trăm trượng đại sơn, tỏa ra quang mang trùng điệp, trên quang ấn có một con kim long quay quanh.

Quang ấn đánh về phía lực lượng của trăm vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều.

“Long Ấn!” Dương Cổ nhìn thấy cái quang ấn này, lấy làm kinh hãi.

Long Ấn, đây chính là vô thượng công pháp của Long tộc mà chỉ có lịch đại tộc trưởng Long tộc mới có thể tập được.

Chẳng lẽ? !

Hắn vừa nghĩ đến đây, một tiếng tiếng phượng gáy vang lên.

Từng đạo hỏa diễm như là hoả tinh rơi xuống, từ trên cao giáng xuống.

Những ngọn lửa này, mơ hồ lộ ra từng con Kim Phượng Hoàng.

“Phượng Hoàng Lưu Tinh!” Một vị lão tổ của Hắc Long Vương Triều kinh hô.

Phượng Hoàng Lưu Tinh, đây là tuyệt kỹ thành danh của tộc trưởng Phượng Hoàng nhất tộc của Yêu tộc.

Bị Phượng Hoàng Hỏa Diễm như lưu tinh rơi đập xuống, lực lượng của trăm vạn đại quân giống như thủy triều của Hắc Long Vương Triều bị đánh cho thủng trăm ngàn lỗ.

Trong lòng Dương Cổ trầm xuống.

Hắn nhìn lại, chẳng biết lúc nào trên hư không đã xuất hiện hai bóng dáng cao to.

“Long Trí!”

“Phượng Cửu!”

Người xuất thủ chính là Long Trí và Phượng Cửu.

Dưới sức hai người liên thủ, lực lượng của trăm vạn Hắc Long đại quân vốn bao phủ phi thuyền bị đánh cho tán loạn.

Dương Cổ hít một hơi thật sâu, cưỡng chế sợ hãi trong lòng, ôm quyền nói: “Hóa ra là hai vị Long tộc trưởng với Phượng tộc trưởng đích thân tới, Dương Cổ hữu lễ.”

Nhưng mà hai người Long Trí với Phượng Cửu lại nhìn cũng không thèm nhìn Dương Cổ, cung kính khom người trước phi thuyền, dưới ánh mắt kinh hãi của đám người Dương Cổ, Dương Bình, một vị thiếu niên áo lam từ trong phi thuyền đi ra.

Sau lưng thiếu niên áo lam là bốn vị lão giả, sau lưng bốn vị lão giả, một đám cao thủ Phượng tộc, Kỳ Lân tộc, Kim Ô tộc với Cửu Thiên Điện, Thôn Thiên Thú nối đuôi nhau đi ra.

“Cung Chủ Đế Sát Cung Xích Dương!”

“Kỳ Lân tộc trưởng!”

“Kim Ô tộc trưởng!”

Nhìn từng cao thủ tuyệt đỉnh bên người thiếu niên, trái tim Dương Cổ phát run, một đám lão tổ của Hắc Long Vương Triều và Hắc Long Hoàng đế Dương Bình không ai không toàn thân run rẩy.

Nhiều cao thủ Yêu tộc, cao thủ Cửu Thiên Điện như vậy đều đi theo sau lưng thiếu niên trước mặt?

Điện Chủ Cửu Thiên Điện, Yêu Vương Yêu tộc Chu Thành!

Chương 304: Huyết Hải Ma Chủ kinh sợ

Nghĩ đến thiếu niên trước mắt là một đời Yêu Vương mới của Yêu tộc, cho dù là Thái tổ Hắc Long Vương Triều như Dương Cổ hay là Hoàng đế Hắc Long Vương Triều như Dương Bình cũng sắc mặt tái nhợt.

“Hắc Long Thái tổ đúng không?” Chu Thành nhìn về phía Dương Cổ: “Ngươi mới nói là muốn đồ long, uống long huyết, ăn thịt rồng, đúng không?”

Dương Cổ nuốt nước bọt một chút, không còn khí thế như khi nói muốn đồ long, uống long huyết, ăn thịt rồng như nãy.

Nuốt nước bọt một cái, Dương Cổ cổ họng khô khốc, giải thích: “Yêu Vương đại nhân, hiểu lầm, mới nãy ta không có ý gì khác, là nhất thời váng đầu nói nhảm.”

Sau đó nói: “Hắc Long Vương Triều ta đã quy phục Huyết Hải Ma Tông, mong Yêu Vương đại nhân nể mặt Huyết Hải Ma Chủ, tha thứ cho lời nói lỗ mãng của ta lúc nãy.”

Nghe Dương Cổ nhắc đến Huyết Hải Ma Tông với Huyết Hải Ma Chủ, Chu Thành lạnh lùng nói: “Huyết Hải Ma Tông? Ta vừa mới nhận được tin tức, Huyết Hải Ma Chủ điều động Huyết Hải Ác Quỷ đại quân, mười vị Ma Tổ, ngàn vị Ma Vương tiến đánh phân bộ Thái Nhất Tiên Môn ta.”

Dương Cổ nghe xong, miệng há to, đầu óc ngu luôn.

Huyết Hải Ma Chủ điều động Huyết Hải Ác Quỷ đại quân, mười vị Ma Tổ, ngàn vị Ma Vương tiến đánh phân bộ Thái Nhất Tiên Môn của Cửu Thiên Điện?

“Chuyện này chẳng lẽ cũng là hiểu lầm?” Chu Thành mở miệng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Dương Cổ.

“Yêu Vương đại nhân.” Dương Cổ nuốt nước bọt một cái, vừa định giải thích chuyện này không có liên quan gì đến Hắc Long Vương Triều hắn thì thấy Chu Thành vung tay lên: “Giết!”

Chu Thành vừa dứt lời, trong nháy mắt hai người Long Trí, Phượng Cửu đã đi tới trước mặt Dương Cổ, Long Quyền xuyên thủng không gian trùng điệp, oanh ra, cùng lúc đó, Phượng Hoàng Vạn Trảm từ đỉnh đầu Dương Cổ chém xuống.

Lực lượng kinh khủng của Long Quyền và Phượng Hoàng Vạn Trảm khiến cho Dương Cổ hoảng sợ, hắn điên cuồng lui lại, đồng thời gầm rú: “Xuất thủ, ngăn cản bọn họ!”

Nhưng Kiếm lão, Đao lão đánh về phía những lão tổ khác của Hắc Long Vương Triều, những lão tổ khác của Hắc Long Vương Triều giống như Nê Bồ Tát qua sông, thân lo chưa xong, đâu có rảnh tay đi cứu Dương Cổ.

Những Yêu tộc khác và lão tổ Cửu Thiên Điện, hơn bốn mươi con Thôn Thiên Thú xông về phía trăm vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều.

Có thủ lĩnh Thôn Thiên Thú Phương Bách dẫn dắt, một đám Thôn Thiên Thú như mãnh hổ lao xuống núi, lấy thế không thể đỡ, càn quét trăm vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều.

Chỉ thấy trăm vạn đại quân như hắc hải của Hắc Long Vương Triều bị xé ra từng vết nứt lớn, theo Thôn Thiên Thú đẩy về phía trước, vết nứt không ngừng kéo dài vào sâu hơn.

Thôn Thiên Thú đều là Nhân Tiên, thực lực mạnh, bù đắp được một cái Huyết Hải Ma Tông,

Đại quân của Hắc Long Vương Triều đâu có chống đỡ được.

Những nơi Thôn Thiên Thú đi qua, toàn bộ binh sĩ Hắc Long Vương Triều đều bị quét bay, như một cơn mưa đen, nhao nhao bắn ra tứ phương thiên địa, rơi từ trên cao xuống.

Huyết vũ tung bay.

Binh sĩ Hắc Long Vương Triều như mưa rơi xuống dãy núi phía dưới.

Bình! Bình! Bình!

Theo những binh lính này nện xuống mặt đất, mặt đất vang lên từng tiếng vang dày đặc.

Mặt đất bị nện đến thủng trăm ngàn lỗ, núi đá bắn bay, cây cối bị áp đảo từng mảnh.

Hắc Long Hoàng đế Dương Bình nhìn thủ lĩnh Thôn Thiên Thú Phương Bách chém giết tới, kinh sợ kêu to: “Nhanh, bày trận, giết cho ta!”

Nhưng mà đại trận của đại quân của Hắc Long Vương Triều vừa hình thành thì bị một đám Thôn Thiên Thú tách ra.

Hơn bốn mươi con Thôn Thiên Thú hội tụ lực lượng vào một chỗ, như là đám sao băng xẹt qua không trung, từ xa nhìn lại, rất là lóa mắt.

Hai đại thủ lĩnh Thôn Thiên Thú Phương Bách dẫn theo Thôn Thiên Thú dưới trướng trùng sát, tốc độ rất nhanh, chỉ chốc lát thì đã trùng sát đến phần bụng của trăm vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều, vọt thẳng tới chỗ Hắc Long Hoàng đế Dương Bình.

Đại quân của Hắc Long Vương Triều từ bốn phương tám hướng bao phủ mấy người Phương Bách.

Nhưng những đại quân của Hắc Long Vương Triều này hoàn toàn không thể tới gần mấy người Phương Bách.

Chỉ cần những đại quân của Hắc Long Vương Triều này tới gần thì sẽ bị lực lượng của mấy người Phương Bách đánh bay hoặc chấn bay.

Hai đại thủ lĩnh Phương Bách tới gần Dương Bình, sau đó đột nhiên há miệng ra, hai người tuôn ra thôn phệ chi lực, tạo thành vòng xoáy kinh khủng, xoắn tới Dương Bình.

Tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều xung quanh nhao nhao xuất thủ, công kích vòng xoáy, muốn ngăn vòng xoáy lại, nhưng công kích của bọn họ không khác gì kiến càng lay cây, đánh vào trong vòng xoáy, hoàn toàn không thể rung chuyển vòng xoáy, tốc độ vòng xoáy không giảm, tiếp tục cuốn về phía Dương Bình.

Dương Bình kinh sợ, nhanh chóng phi thân thối lui, đồng thời hóa thành hắc long chân thân, điên cuồng công về phía vòng xoáy, chỉ là công kích của Dương Bình giống như công kích của tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều xung quanh, không thể nào rung chuyển vòng xoáy, tốc độ vòng xoáy không giảm, tiếp tục cuốn về phía Dương Bình.

Nhìn vòng xoáy lớn cuốn qua tới, Dương Bình vừa muốn phi thân rời đi nhưng một lực hút kinh khủng xuất hiện, kéo hắn ngược về phía vòng xoáy.

Hắn muốn tránh thoát, nhưng hoàn toàn vô dụng, lực hút này không ngừng kéo hắn vào vòng xoáy.

“Mau cứu bệ hạ!”

“Giết!”

Tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều quát, có điên cuồng công kích vòng xoáy, có liều mạng công kích hai người Phương Bách.

Nhìn tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều đánh tới, hai người Phương Bách chỉ vung lên, tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều như bị trọng kích, toàn bộ bị bắn ngược trở về.

Những tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều này, bình thường cũng chỉ là Đế Cảnh.

Mạnh nhất cũng chỉ là Đế Cảnh đỉnh phong hoặc Nhân Tiên nhất trọng, nhị trọng, sao có thể ngăn cản được hai người Phương Bách được.

Hai người Phương Bách mặc dù là Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ, nhưng có chiến lực Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong.

Cuối cùng, Dương Bình bị hút vào trong vòng xoáy.

Trong vòng xoáy, lực hút kinh khủng không ngừng lôi kéo hắc long chân thân của Dương Bình.

Hắc long chân thân của Dương Bình, mặc dù phòng ngự mạnh nhưng bị những lực hút này kéo, vảy rồng bắt đầu bị kéo bay từng mảnh, vảy rồng bị kéo bay từng mảnh, cảm giác đau đớn đó khiến cho Dương Bình hét thảm lên.

Cao thủ Hắc Long Vương Triều nhìn thảm trạng của Dương Bình, điên cuồng công kích Phương Bách, thậm chí có người điên cuồng xông về phía Chu Thành.

Nhưng mà bên cạnh Chu Thành có hai người Diệp lão, Long lão, những cao thủ Hắc Long Vương Triều chém giết tới không khác gì thiêu thân lao đầu vào lửa, đều bị hai người Diệp lão, Long lão đánh bay.

Nhìn cao thủ Hắc Long Vương Triều vồ giết tới, Chu Thành cũng không có nhàn rỗi, Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng trên đỉnh đầu hoàn toàn mở ra.

Khi cao thủ Thánh Cảnh của Hắc Long Vương Triều đánh tới, Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng lập tức thôn phệ chân nguyên chi lực đối phương đánh tới, sau đó chuyển hóa vào trong cơ thể Chu Thành.

Không ngừng thôn phệ, cảnh giới của Chu Thành bắt đầu chậm chạp lên cao.

Ngay lúc đám người Chu Thành chém giết với đại quân của Hắc Long Vương Triều, trong đại điện Huyết Hải Ma Tông, một vị lão tổ Huyết Hải Ma Tông bẩm báo kết quả công sát Thái Nhất Tiên Môn cho Huyết Hải Ma Chủ.

“Ngươi nói cái gì? ! Mười vạn Ác Quỷ đại quân chỉ còn lại có hơn bốn vạn? !”

“Một ngàn Ma Vương, vẫn lạc bảy trăm? !”

“Thập đại Ma Tổ, chỉ có năm người còn sống? !”

Huyết Hải Ma Chủ nghe được kết quả, vừa kinh vừa sợ.

Đồng thời, trên mặt lộ vẻ khó tin.

Mười vạn Ác Quỷ đại quân, một ngàn Ma Vương, thập đại Ma Tổ, lại thêm Thái Vô, cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn với Bách Tiên Môn, vậy mà không công được một cái phân bộ Thái Nhất Tiên Môn của Cửu Thiên Điện?

“Không phải nói là Chu Thành đã suất lĩnh bốn mươi vị Nhân Tiên thập trọng rời khỏi Thái Nhất Tiên Môn sao? Hơn nữa rất nhiều cao thủ Yêu tộc, Cửu Thiên Điện đều đã trở về bộ lạc Yêu tộc với Cửu Thiên Chi Thành, tại sao mười vạn Ác Quỷ đại quân, thập đại Ma Tổ, một ngàn Ma Vương mà còn công không được?” Huyết Hải Ma Chủ cả giận nói.