Khi đại môn cung điện từ từ mở ra, mọi người thấy trên đại điện cung điện có một quả trứng lớn!
Quả trứng này cao khoảng chừng hơn mười mét!
Mặt ngoài vỏ trứng khắc hoạ lít nha lít nhít phù văn.
Những phù văn này tản ra quang mang nhàn nhạt, khi những phù văn này tản ra quang mang, Chu Thành có thể cảm ứng được rõ ràng thiên địa linh khí xung quanh đang không ngừng hội tụ vào trong trứng lớn.
“Thôn Phệ Phù Văn.” Chu Thành nhìn phù văn phía trên vỏ trứng.
Phù văn khắc hoạ trên vỏ trứng lớn chính là Thôn Phệ Phù Văn bố trí thôn phệ đại trận, những Thôn Phệ Phù Văn này tạo thành một cái thôn phệ trận cỡ nhỏ.
Thôn phệ trận không ngừng thôn phệ thiên địa linh khí xung quanh, sau đó dùng những thiên địa linh khí này tẩm bổ quả trứng khổng lồ này.
“Quả trứng Cửu Thải Côn Bằng này, qua một năm nữa thì hẳn là có thể ấp thành công.” Long Trí cảm nhận được năng lượng dao động từ trứng lớn, phán đoán.
Cho nên, bây giờ chính là thời điểm năng lượng bản nguyên của trứng Cửu Thải Côn Bằng cường thịnh nhất.
Cũng là thời cơ tốt nhất cho Chu Thành luyện hóa.
Chu Thành đi tới trước mặt trứng Cửu Thải Côn Bằng, trong lòng mừng rỡ.
Nếu lại đến trễ một năm thì quả trứng Cửu Thải Côn Bằng này sẽ ấp ra, đến lúc đó muốn tìm thì khó.
Hắn tới thật đúng lúc.
Nhưng mà luyện hóa quả trứng Cửu Thải Côn Bằng ở chỗ này hiển nhiên là không thích hợp.
Chỉ là muốn thu lấy quả trứng Cửu Thải Côn Bằng này thì phải phá hủy thôn phệ trận phía trên vỏ trứng mới được.
Có kinh nghiệm phá thôn phệ đại trận lúc trước, Chu Thành muốn phá thôn phệ trận phía trên vỏ trứng cũng dễ dàng hơn nhiều.
Hơn nữa, thôn phệ trận khắc trên vỏ trứng này chỉ là cỡ nhỏ, uy lực nhỏ hơn bên ngoài rất nhiều lần, Chu Thành chỉ dùng một giờ thì phá được thôn phệ trận trên đó.
Sau khi phá thôn phệ trận, Chu Thành cất trứng Cửu Thải Côn Bằng vào trong Ám Giới Đỉnh, sau đó theo bọn người Xích Dương, Long Trí ra khỏi cung điện.
Nhóm Chu Thành cũng không vội rời khỏi đó, bắt đầu đi dạo, theo Long Trí và Phượng Cửu nói thì là xem xem còn có thứ tốt gì không.
Tìm kiếm một phen.
Đúng là để cho mọi người tìm được rất nhiều đồ tốt.
Có một tòa cung điện, trong đó chất đủ loại linh thạch, còn có một tòa cung điện, trong đó chất đủ loại pháp thạch.
Mặt khác, có một cái Dược Viên, trồng đầy linh dược, hơn nữa toàn bộ đều là linh dược năm vạn năm trở lên.
Có thậm chí đã gần mười vạn năm, đã là bán tiên dược.
Nhìn thấy những linh dược này, Chu Thành hai mắt sáng lên.
Mặc dù linh thạch cũng quan trọng nhưng còn không thực tế bằng linh dược.
Võ giả tu luyện, mục đích cuối cùng nhất cũng chính là tăng thực lực lên.
Linh dược chính là phương pháp tăng thực lực lên trực tiếp nhất.
Chu Thành cũng không khách khí, hái sạch mấy trăm gốc linh dược trong Dược Viên.
Về sau, bọn người Chu Thành lục soát mỗi một tòa cung điện một lần, như cá diếc sang sông, lấy sạch mọi thứ.
Phượng Cửu cười nói: “Nếu lão Côn Bằng đó về, nhìn thấy cung điện bị chúng ta vơ vét không còn gì, sợ là sẽ thổ huyết.”
Mặc dù chưa hẳn thổ huyết, nhưng tức nổ phổi là chắc chắn rồi.
Đám người có thể tưởng tượng đến lửa giận trùng thiên của Cửu Thải Côn Bằng.
Trong một cung điện luyện đan, mấy người Chu Thành còn tìm được không ít Liệu Thương Đan, đan dược khôi phục chân nguyên, chỉ đáng tiếc là không có tăng trưởng chân nguyên.
Vơ vét tất cả cung điện không còn gì, sau đó mọi người ở đây cho rằng muốn rời khỏi thì Chu Thành lại bố trí Cửu Thiên Trận với Thái Nhất Tiên Trận ở bốn phía trong cung điện.
Thấy Chu Thành bố trí Cửu Thiên Trận với Thái Nhất Tiên Trận, tất cả mọi người bất ngờ.
“Điện Chủ muốn?” Diệp lão trong lòng hơi động, hỏi.
Chu Thành gật đầu: “Chúng ta ở đây nghỉ ngơi nửa tháng, nửa tháng sau lại chạy tới Ma Sơn trong Ma Vực.”
Lúc đầu, theo ý Chu Thành là chạy tới Ma Sơn trong Ma Vực, sau đó luyện hóa quả trứng Cửu Thải Côn Bằng, nhưng khi muốn rời khỏi, Chu Thành lại thay đổi ý định.
Hắn muốn luyện hóa trứng Cửu Thải Côn Bằng ở đây.
Đồng thời chờ lão Côn Bằng xuất hiện.
Nếu lão Côn Bằng trở về, tập hợp lực lượng mọi người bắt giữ nó.
Mặc dù bản nguyên chi lực của quả trứng Cửu Thải Côn Bằng này cường thịnh nhưng kém xa lão Côn Bằng đó, nếu như hắn có thể luyện hóa bản nguyên chi lực của lão Côn Bằng thì Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng của hắn có thể thuế biến đến hình thái cực mạnh.
Đến lúc đó, Chu Thành Thôn Thiên Phệ Địa, chắc chắn thực lực sẽ tăng lên cực nhanh.
Cho dù không dựa vào tiên đan thì hắn cũng có thể nhanh chóng tăng lên.
Một ngày trôi qua.
Chu Thành bố trí xong Cửu Thiên Trận và Thái Nhất Tiên Trận, lấy quả trứng Cửu Thải Côn Bằng đó ra, bắt đầu luyện hóa.
Bản nguyên chi lực trong trứng Cửu Thải Côn Bằng còn mạnh hơn Chu Thành tưởng tượng nhiều.
Được bản nguyên chi lực của trứng Cửu Thải Côn Bằng quán chú, Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành tuôn ra quang mang không ngừng, dần dần lớn mạnh.
Uy áp của Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành cũng càng ngày càng mạnh mẽ.
Ngay lúc Chu Thành luyện hóa quả trứng Cửu Thải Côn Bằng đó, một con Cửu Thải Côn Bằng che khuất bầu trời xé rách khí lãng trùng điệp, đang xuyên qua dãy núi trùng điệp, chạy về thế giới Lôi Ngục.
Con Cửu Thải Côn Bằng này chính là lão Côn Bằng đó.
Chớp mắt, mười mấy ngày trôi qua.
Rốt cuộc Chu Thành cũng hoàn toàn luyện hóa bản nguyên chi lực của quả trứng Cửu Thải Côn Bằng đó.
Luyện hóa bản nguyên chi lực của quả trứng Cửu Thải Côn Bằng xong, Chí Tôn Pháp Tướng Cửu Thải Côn Bằng của Chu Thành xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Chỉ thấy hai cánh Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành như dát cửu thải tinh quang lên, ánh sáng chín màu sáng chói, hai cánh khẽ động thì gây ra phong bạo kinh người, như là vòi rồng siêu cấp.
Cảm nhận được vòi rồng siêu cấp đó ẩn chứa lực lượng kinh người, bọn người Diệp lão, Long Trí, Xích Dương không ai không kinh thán.
“Sợ là thực lực đã ngang Đế Cảnh?” Phượng Cửu sợ hãi nói.
Long Trí lại lắc đầu, nói: “Yêu Vương đại nhân hẳn là có thể chém giết Đế Cảnh nhất trọng.”
Chém giết Đế Cảnh nhất trọng!
Mà bây giờ Chu Thành chỉ là Thánh Cảnh bát trọng mà thôi.
Lấy tu vi Thánh Cảnh bát trọng chém giết Đế Cảnh nhất trọng, chuyện này tuyệt đối sẽ khiến cho người ta nghe mà rợn cả người.
Nhưng mà đám người đang có mặt ở đây, không ai phản bác Long Trí.
Hoàng Tuyền Ma Chủ nhìn Chu Thành trước mắt, trong lòng chấn động không ngừng, hắn tu luyện Ma Đồng, có thể đại khái nhìn ra được thực lực chân chính của Chu Thành còn mạnh hơn Long Trí nói.
Còn mạnh hơn chém giết Đế Cảnh nhất trọng.
Hắn không thể nào hình dung được kinh ngạc trong lòng mình.
Chu Thành thu hồi Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng, mọi người cảm giác uy áp bỗng nhiên mất, Chu Thành đứng dậy, nội thị thay đổi trong cơ thể, lần này luyện hóa bản nguyên chi lực của trứng Cửu Thải Côn Bằng, cho dù là ngũ tạng lục phủ hay là kinh mạch của hắn, đan điền của hắn, huyết dịch của hắn đều như là Cửu Thải Tinh Thạch, tỏa ra chín màu nhàn nhạt.
Bây giờ Chu Thành giống như là một con Cửu Thải Côn Bằng hình người.
Đương nhiên, những thứ này người khác không nhìn thấy.
Ngay lúc Chu Thành nội thị thay đổi trong cơ thể thì đột nhiên Long Trí quay đầu nhìn về phía một hướng nào đó, sau đó, một đám cao thủ Hoàng Tuyền Ma Chủ, Xích Dương, Diệp lão cũng nhìn về phía một hướng nào đó.
“Là lão Côn Bằng đó!” Long Trí mở miệng nói.
Lão Côn Bằng đó về.
Chu Thành bất ngờ, sau đó vui vẻ.
Lúc đầu, hắn cũng không có ôm bao nhiêu hi vọng là mình có thể đợi được lão Côn Bằng đó, không ngờ được là lão Côn Bằng đó trở về thật.
“Chuẩn bị vây giết!” Chu Thành nói.
Chương 300: Giáng lâm Ma Vực
Chuẩn bị vây giết!
Chu Thành vừa nói, trong lòng mọi người đang có mặt ở đây chấn động, đều kích động, hưng phấn.
Đặc biệt là Thôn Thiên Thú Phương Bách vẫn luôn bị lão Côn Bằng áp chế thì hai mắt đỏ như máu.
Thế là đám người bắt đầu thu liễm khí tức, bắt đầu ẩn nấp ở các vị trí được Chu Thành sắp xếp lúc trước.
Chu Thành cũng lợi dụng Ma Thần Y ẩn thân.
Nếu bình thường, mặc dù Chu Thành có Ma Thần Y ẩn thân cũng không thể tránh thoát cảm ứng của lão Côn Bằng, nhưng bây giờ mấy người Long Trí, Phượng Cửu, Diệp lão bên cạnh Chu Thành lợi dụng không gian lĩnh vực hoàn toàn ngăn cách khí tức của Chu Thành.
Mấy người Chu Thành vừa mới ẩn nấp không được bao lâu thì một con Côn Bằng Thần Thú che khuất bầu trời phá vỡ sóng mây, đi tới trước sơn phong.
Chính lão Côn Bằng.
Xuyên thấu qua Cửu Thiên Trận với Thái Nhất Tiên Trận, Chu Thành lại nhìn thấy lão Côn Bằng, lại kinh ngạc.
Trước mắt, hình thể lão Côn Bằng quá lớn, hai cánh mở ra, có cảm giác như muốn vây sơn phong lại.
Riêng hình thể thì đã mang tới áp lực kinh khủng cho người khác.
Hơn nữa lão Côn Bằng này có thể sánh ngang với Huyết Hải Ma Chủ, là siêu cấp tồn tại, đệ tam thế giới Tiên Võ.
Đơn đả độc đấu, không có một người nào ở đây là đối thủ của nó.
Lão Côn Bằng đi tới trước sơn phong, khi muốn đi vào sơn phong thì đột nhiên nó ngừng lại, ánh mắt có nghi hoặc.
Sơn phong nhìn cũng không có gì khác thường nhưng nó lại cảm nhận được nguy hiểm.
Ngay lúc lão Côn Bằng muốn thi triển Thần Đồng Thuật quan sát chung quanh, đột nhiên, một giọng nói vang lên: “Xuất thủ!”
Lập tức, một cái long trảo to lớn từ hư không ló ra, vuốt rồng khổng lồ này có long tức dâng trào, còn chưa rơi xuống thì sơn phong xung quanh đã bắt đầu băng liệt.
Lão Côn Bằng giật mình.
“Là vị cao thủ Long tộc nào?”
“Cút ra đây cho ta!”
Nó mạnh mẽ vỗ ra một chưởng, đỡ lấy long trảo.
Nhưng nó vừa xuất thủ, chỉ thấy giữa không trung, một cái phượng trảo cực lớn có kim diễm quấn quanh ló ra, chụp về phía sau lưng nó.
Như vậy vẫn chưa xong, cự trảo của hai con Thôn Thiên Thú cũng đồng loạt vỗ xuống.
Sau đó, đao khí quang mang nở rộ.
Kiếm mạc hạ xuống.
âm dương chỉ lực phá không mà tới.
Trong lúc nhất thời, mười đạo lực lượng cường tuyệt gần như đồng thời đánh về phía lão Côn Bằng.
Dù là lão Côn Bằng, nhìn thấy mười đạo lực lượng cường tuyệt này thì sắc mặt cũng hoàn toàn thay đổi.
Nó không không kịp đón đỡ long trảo của Long Trí, hô to một tiếng, toàn thân quang mang phun trào, hai cánh mở rộng đến cực hạn, lập tức, vô biên phong bạo xuất hiện.
Dưới phong bạo kinh người này, công kích của mấy người Long Trí, Phượng Cửu, Diệp lão, Hoàng Tuyền Ma Chủ, Xích Dương, hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú, Kiếm lão, Đao lão, Long lão bị ngăn cản một chút.
Nhưng mà cũng chỉ ngăn lại mà thôi.
Lực lượng của thập đại cao thủ vẫn xuyên qua phong bạo, đánh về phía lão Côn Bằng.
Ở trong cơn bão táp, thân hình vô cùng to lớn của lão Côn Bằng cất cao mấy ngàn mét.
Có chút giống thuấn di.
Nhưng cũng không phải thuấn di.
Bởi vì chếch đi mấy ngàn mét, cho nên tránh thoát được phần lớn lực lượng công kích của mười người Long Trí.
Đồng thời, lão Côn Bằng song chưởng không ngừng đánh ra.
Định ngăn cản công kích của mấy người Long Trí.
Nhưng mà mười người Long Trí đều là cao thủ Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ trở lên, mười người liên thủ, lực lượng đâu có dễ dàng ngăn lại như vậy.
Mặc dù lão Côn Bằng đỡ được công kích của Long Trí, Phượng Cửu, Diệp lão, Hoàng Tuyền Ma Chủ, nhưng vẫn bị mấy người Xích Dương, thủ lĩnh Thôn Thiên Thú, Kiếm lão, Đao lão, Long lão oanh trúng.
Oanh!
Công kích của mấy người đánh trúng hình thể giống như núi của lão Côn Bằng, hình thể giống như núi của lão Côn Bằng bị đánh cho bắn ngược về phía trước.
Bình!
Sơn phong phía trước bị đụng đến vỡ nát.
Liên tiếp đụng ngã mấy ngọn núi, sau đó lão Côn Bằng nện xuống đất, bị đá vụn vùi lấp.
Lão Côn Bằng rơi xuống đất, toàn bộ cao thủ của Cửu Thiên Điện và Yêu tộc, Thôn Thiên Thú xuất thủ.
Gần bảy mươi vị cao thủ Nhân Tiên công kích, quang mang chấn động cửu thiên, như là diệt thế.
Bảy mươi vị cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Thôn Thiên Thú liên thủ, hơn nữa rất nhiều người đều là Nhân Tiên thập trọng, lực lượng vĩ ngạn như thế khiến cho lão Côn Bằng vốn muốn giãy dụa bay ra sợ đến run rẩy.
Vừa rồi bọn người Long Trí, Phượng Cửu, Diệp lão, Xích Dương công kích đã làm cho nó sợ đến hồn bay ba phần.
Bây giờ bảy mươi vị cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Thôn Thiên Thú liên thủ đánh ra một kích, con mạnh hơn công kích của mấy người Long Trí, Phượng Cửu.
Lão Côn Bằng ngửa mặt lên trời rít gào, tiếng rống hóa thành sóng âm, sơn lâm xung quanh đều bị hất tung bay, nó giương hai cánh, điên cuồng phóng lên tận trời.
Khi xông lên không trung, toàn thân nó xoay tròn, cuốn lên phong bạo kinh người, phong nhận kinh khủng từ bên trong phong bạo mãnh liệt bắn ra, hàng ngàn hàng vạn.
Nhưng những phong nhận này hoàn toàn không chặn được lực lượng của một đám cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Thôn Thiên Thú.
Những phong nhận này đều bị đập bạo.
Lực lượng của đám người xuyên qua phong bạo, đánh vào người lão Côn Bằng.
Mặc dù tốc độ của lão Côn Bằng nhanh nhưng giống như lúc trước, cũng chỉ tránh được đại bộ phận công kích, nó bị đập bay ngược ra ngoài, từng tòa sơn phong bị đụng nát.
Liên tiếp hai kích, đám người cũng không có ra tay nữa.
Chu Thành và đám người hiện ra thân hình.
Bị cát đá vùi lấp, lão Côn Bằng mở hai mắt ra, nhìn thấy thủ lĩnh Thôn Thiên Thú Phương Bách, hai mắt không khỏi phẫn nộ, khi nhìn thấy Chu Thành, Xích Dương thì không khỏi khẽ giật mình.
Nó nhìn một đám cao thủ Chu Thành một chút, đột nhiên nở nụ cười: “Côn Trọng ta thể diện thật lớn, đáng giá nhiều cao thủ như vậy đến đây vây giết ta.” Trong giọng nói lộ ra vẻ xem thường, mỉa mai, phẫn nộ.
Chu Thành dẫn động Cửu Thiên Trận, Thái Nhất Tiên Trận.
Lúc này, lão Côn Bằng ở trong phạm vi bao phủ của Cửu Thiên Trận, Thái Nhất Tiên Trận, khi dẫn động Cửu Thiên Trận, Thái Nhất Tiên Trận, lực lượng đại trận trùng điệp vây khốn lão Côn Bằng.
“Cửu Thiên Trận, Thái Nhất Tiên Trận!” Lão Côn Bằng nhìn chín cột sáng lớn, kiếm khí trùng điệp xuất hiện trước mắt, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.
Lúc đầu nó còn ôm một tia hi vọng chạy trốn, nhưng bây giờ thấy Cửu Thiên Trận, Thái Nhất Tiên Trận thì không khỏi sinh lòng tuyệt vọng.
“Xuất thủ!” Chu Thành hạ lệnh.
Lần này, là tất cả cao thủ xuất thủ.
Lực lượng hủy diệt mênh mông, chiếu sáng thiên địa.
Lão Côn Bằng muốn bay trốn nhưng không lâu sau thì bị lực lượng hủy diệt mênh mông bao phủ.
Tiếng oanh minh vang lên không dứt.
Khi quang mang biến mất, chỉ thấy sơn phong phía trước đều hóa thành bột mịn, bị san thành một vùng bình địa, đám người nhìn lại, chỉ thấy lão Côn Bằng đó nằm ở cuối dãy núi, đã thoi thóp.
Mọi người thấy lão Côn Bằng bị đánh thảm như vậy thì đều kinh ngạc.
Lúc này, Diệp lão đi lên, một đạo chỉ lực đánh vào trong cơ thể lão Côn Bằng, phong bế chân nguyên lão Côn Bằng, phòng ngừa vạn nhất, Diệp lão lại đánh ra mấy cái.
Bảo đảm vạn vô nhất thất, sau đó Diệp lão mới dẫn lão Côn Bằng đó trở lại trước mặt Chu Thành.
Nhìn Côn Bằng to như núi lão, Chu Thành cũng không có luyện hóa bản nguyên mà thu nó vào Ám Giới Đỉnh.
Bây giờ, hắn phải chạy tới Ma Vực, hắn định sẽ luyện hóa bản nguyên của đối phương trên đường.
Rời khỏi Côn Bằng cung điện không được bao lâu, Hoàng Tuyền Ma Chủ cũng tìm được vị tiên dược mà mình cần.
Đám người cưỡi phi thuyền Long tộc, phá vỡ lôi điện trùng điệp trong thế giới Lôi Ngục, dùng tốc độ cực nhanh chạy tới Ma Vực.
Không đến một tháng, đám người đã đi tới Ma Vực.
Ma Vực là nơi ở của Ma tộc, đi vào Ma Vực, toàn bộ thiên địa hiện lên vẻ u ám, tạo thành tương phản mảnh liệt với ánh sáng nơi địa vực của nhân tộc.
Chương 301: Hắc Long Vương Triều
Đi vào địa giới Ma Vực, có thể thấy được giết chóc, tranh chấp, xung đột khắp nơi.
Ma tộc, làm việc bất thường, tàn bạo, còn hiếu chiến hơn Yêu tộc, một lời không hợp thì ra tay đánh nhau, hơn nữa chuyện cướp giết có thể thấy được khắp nơi.
Phi thuyền Long tộc đi vào địa giới Ma Vực, rất nhiều cao thủ Ma tộc đều để mắt tới phi thuyền Long tộc, chỉ là vẫn kiêng kị Long tộc, không có cao thủ Ma tộc nào ra tay với phi thuyền.
Nhưng mà suy cho cùng thì vẫn có kẻ đui mù, khi phi thuyền Long tộc đi qua dãy núi nào đó, đột nhiên, một đoàn cao thủ Ma tộc mặc áo giáp hắc long chen chúc mà tới, ngăn phi thuyền Long tộc lại.
Một đoàn cao thủ mặc áo giáp hắc long cũng không ít, có bốn, năm vạn người, nhân số nhiều, có thể so với một cái siêu cấp tông môn của nhân tộc, một trong thập đại tiên môn nhân tộc Chính Dương Tông cũng mới có bốn, năm vạn đệ tử.
Mấy người Diệp lão nhìn qua phi thuyền, nhìn cao thủ Ma tộc ngăn nhóm người mình lại, nhướng mày.
“Hắc Long Vương Triều.” Đao lão mở miệng nói.
Ma tộc giống như nhân tộc, cũng có vương triều thế lực.
Nhân tộc có thập đại vương triều gồm Vĩnh Tiên Thần Triều, Thái Thượng Vương Triều, Mãng Long Vương Triều, Vạn Kiếm Vương Triều, Thiên Thú Vương Triều, Đại Nguyên Vương Triều, mà Ma tộc cũng có thập đại vương triều.
Hắc Long Vương Triều này chính là đứng đầu thập đại vương triều Ma tộc, địa vị trong Ma tộc có thể so với Vĩnh Tiên Thần Triều trong nhân tộc.
Sau khi ngăn phi thuyền Long tộc lại, một vị tướng lĩnh của Hắc Long Vương Triều cưỡi một con Hắc Diễm Ma Sư đi ra, hắn nhìn phi thuyền Long tộc, lạnh lùng nói: “Người của Yêu tộc đi vào Ma Vực ta, không được Hắc Long Vương Triều ta cho phép mà đã đi ngang qua không phận Hắc Long Vương Triều ta, quá không xem Hắc Long Vương Triều ta ra gì.”
“Là vị cao thủ Long tộc nào tới? Còn không đi ra cho ta!”
Tiếng gầm cuồn cuộn, chấn động đến không gian xung quanh khí lưu rung chuyển bất an.
Từng con chim nhỏ bị dọa đến bay từ rừng rậm xung quanh ra.
Nhưng là phi thuyền Long tộc không có trả lời.
Ngay lúc vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều đó sầm mặt lại, đột nhiên, phi thuyền mở ra, một người đi ra.
Người đi ra không phải Long Trí.
Mà là lão tổ Long tộc Long Thành.
Những tiểu nhân vật trước mắt này còn không đáng để mấy người Long Trí và Diệp lão ra giải quyết.
Long Thành đưa mắt nhìn đại quân của Hắc Long Vương Triều.
Sau đó nhìn vị tướng lĩnh của Hắc Long Vương Triều đó, trầm giọng nói: “Ta khuyên các hạ tốt nhất nên dẫn theo người của ngươi cút đi.”
“Nếu không, chết!”
Lúc đầu vị tướng lĩnh của Hắc Long Vương Triều đó coi là sau khi Long Thành ra ngoài, đối mặt với đại quân của mình thì sẽ rung động nơm nớp, không ngờ được là Long Thành vừa ra tới thì mở miệng kêu mình cút, không khỏi giận dữ cuồng tiếu.
“Kêu ta dẫn người của ta cút?”
“Lão đầu, ngươi cho rằng nơi này là địa vực của Yêu tộc?”
“Ngươi cho rằng là ở đây là lãnh địa của Long tộc ngươi?”
“Bây giờ, nếu như ngươi như quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ta có thể không giết ngươi.”
Vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều đó còn chưa nói xong thì Long Thành đã trực tiếp vung tay lên, một đạo long lực hóa thành long thương, hư không bắn ra.
Trong nháy mắt, long thương chui vào ngực vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều đó, trực tiếp xuyên thấu áo giáp hắc long của đối phương, sau đó từ phía sau chui ra.
Vị tướng lĩnh của Hắc Long Vương Triều không dám tin tưởng nhìn mình bị đâm xuyên ngực, cảm nhận được sức sống trong cơ thể mình đang điên cuồng trôi đi, sau đó từ trên lưng Hắc Diễm Ma Sư ngã xuống.
Khi rơi xuống đất, đã khí tuyệt.
Vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều này thực lực không yếu, là Đế Cảnh tam trọng.
Nhưng đối với Long Thành Nhân Tiên cảnh thì chỉ cần một chiêu mà thôi.
Vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều đó rơi xuống đất, đại quân của Hắc Long Vương Triều mới phản ứng được là chuyện gì xảy ra.
“La Tướng quân!” Một vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều khác cả kinh kêu lên, sau đó nhìn về phía Long Thành, trong mắt tràn đầy sát ý và lửa giận: “Chém hắn thành thịt băm cho ta, ta muốn băm hắn ra cho chó ăn!”
Theo vị tướng lĩnh Hắc Long Vương Triều này gào thét, mấy vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều giống như là thuỷ triều, trong tiếng gầm rống tức giận, vọt tới chém giết Long Thành.
Lúc lao tới, một vạn cung tiễn thủ đồng loạt giương cung trong tay bắn về phía Long Thành.
Mũi tên hóa thành mưa tên, xẹt qua không trung, phô thiên cái địa, mãnh liệt bắn tới Long Thành, những mũi tên này tỏa ra khói đen và hắc sắc quang mang nồng đậm, hiển nhiên đều dính kịch độc.
Nhìn Hắc Long đại quân và mũi tên như mưa to chém giết tới, Long Thành sắc mặt như thường, chỉ khoát tay, bàn tay xòe ra, sau đó thấy mũi tên như mưa to đó ngừng lại, sau đó đồng loạt nổ tung, hóa thành vô số vụn phấn.
Mà những Hắc Long đại quân chém giết tới như là bị sóng lớn vô hình oanh trúng, tất cả bị cản lại, sau đó bắn ngược trở về với tốc độ nhanh hơn.
Trong chốc lát, huyết vũ phun trào.
Máu Ma tộc màu đỏ sậm, vải ra không trung, cực kỳ yêu dị.
Sóng lớn vô hình không ngừng đẩy về phía trước, những Hắc Long đại quân chém giết tới không ngừng bị đẩy bay ngược ra ngoài.
Một đợt, lại một đợt.
Những Hắc Long đại quân bay ngược lại như là sóng triều.
Không lâu sau, sóng lớn vô hình đã đẩy Hắc Long đại quân đến trước mặt các tướng lĩnh.
Cảm nhận được lực lượng kinh khủng trong sóng lớn vô hình, các tướng lĩnh Hắc Long đại quân ai cũng sắc mặt hoảng sợ.
“Hắc Long Sát!” Vị tướng lĩnh trước đó của Hắc Long đại quân gầm lên.
Một đám tướng lĩnh của Hắc Long đại quân vận chuyển công pháp, cầm trường kích trong tay, đột nhiên một kích đánh ra.
Chỉ thấy vô số sợi hắc khí hóa thành từng con hắc long, đánh về phía lực đẩy từ bàn tay của Long Thành.
Tiếng hắc long ngâm, vang vọng khắp thiên địa.
Nhưng trước lực đẩy từ bàn tay của Long Thành, những hắc long này bị đánh thành một đống cát vụn trong nháy mắt.
Sóng lớn vô hình tiếp tục đánh tới, cuối cùng bao phủ thôn phệ tướng lĩnh của Hắc Long đại quân.
Đầu tiên là áo giáp trên người tướng lĩnh của Hắc Long đại quân băng liệt, băng tán, sau đó là toàn thân bọn họ bắt đầu xuất hiện vết máu, sau đó toàn thân sụp đổ, máu tươi bắn đầy trời.
Những tướng lĩnh của Hắc Long đại quân này và mấy vạn binh sĩ bay ra, đập vào các ngọn núi hoặc sơn cốc nơi xa.
Trước kia, mấy vạn Hắc Long đại quân lít nha lít nhít, nhưng sau khi sóng lớn vô hình đẩy qua, bầu trời khôi phục thanh tịnh.
Long Thành trở về phi thuyền.
Tất cả trở nên sóng yên gió lặng.
Phi thuyền tiếp tục bay đi.
Tin tức mấy vạn đại quân của Hắc Long Vương Triều bao gồm mười mấy danh tướng lĩnh bị san bằng nhanh chóng truyền về hoàn cung Hắc Long.
“Cái gì! Phi thuyền Long tộc Yêu tộc đi vào lãnh địa Hắc Long Vương Triều ta, giết mấy vạn đại quân triều ta?” Hắc long Hoàng đế Dương Bình nghe xong thì giận dữ.
Một đám tướng soái của Hắc Long Vương Triều, ai cũng tức giận.
“Quá càn rỡ, Long tộc xông vào lãnh địa Hắc Long Vương Triều ta, giết mấy vạn đại quân triều ta, hoàn toàn không xem Hắc Long Vương Triều ta ra gì! Coi như hắn là Nhân Tiên, chúng ta cũng sẽ chém giết hắn!” Nguyên soái Hắc Long Vương Triều Cao Nguyên xúc động phẫn nộ kêu to.
“Không sai, cho dù hắn là Nhân Tiên thì chúng ta cũng phải giết hắn!”
“Hắc Long Vương Triều chúng ta, có Huyết Hải Ma Tông làm chỗ dựa, chẳng lẽ còn sợ một cái Long tộc? !”
“Một vị Nhân Tiên Long tộc, da rồng, xương rồng, thịt rồng, gân rồng, nội đan đều là đại bổ, nếu săn giết hắn, nói không chừng có thể bồi dưỡng ra mấy vạn Nhân Tiên Hắc Long Vương Triều ta.”
Một đám nguyên soái Hắc Long Vương Triều đều nói hùa theo, đồng ý xuất thủ săn giết.
Hắc long Hoàng đế Dương Bình đưa mắt nhìn một đám cao thủ của Hắc Long Vương Triều trên đại điện, thấy mọi người chờ đợi, trầm giọng nói: “Giết!”
Giết!
Tiếng giết vang vọng đại điện thật lâu.
Lúc này, phi thuyền Long tộc tiếp tục bay tới Ma Sơn.