Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 125



Gầy không chở nổi người?

Chu Thành sững sờ.

Thiếu nữ đó lại cười lên như chuông ngần, sau đó theo đội ngũ đi xa.

Nhìn bóng dáng bọn người thiếu nữ đi xa, Chu Thành vỗ vỗ chiến mã, cười nói: “Có nghe hay không, người ta nói ngươi gầy không chở nổi người.”

Chiến mã phát ra một tiếng kêu ré, hiển nhiên là cực kỳ bất mãn.

Chu Thành cười một tiếng, cưỡi chiến mã tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.

Sắc trời, dần dần tối xuống.

Chu Thành thấy phía trước, giữa sườn núi có một cái miếu hoang, cưỡi ngựa đi tới miếu hoang, không lâu sau đã đi tới miếu hoang, miếu hoang không người, miếu không nhỏ, chia hai tầng trong ngoài, tầng ngoại đã hoàn toàn rách nát, trên nóc nhà tất cả đều là lỗ thủng.

Chu Thành đi tới đại đường trong miếu, đại đường còn tốt, chỉ là giăng đầy mạng nhện, tượng Phật trong miếu đã bám đầy bụi.

Chu Thành phất tay một cái, thổi bay toàn bộ cát bụi trên đất, sau đó tìm chút củi khô xung quanh, săn giết một con hung thú trong núi, nổi lửa, bắt đầu nướng thịt thú, lập tức, mùi thịt tràn ngập.

Chiến mã nhìn chằm chằm thịt nướng trên đống lửa, miệng ngựa chảy nước bọt.

Chu Thành cười một tiếng, ném một miếng đã được nướng chín cho nó, sau đó lấy Thái Bạch Tửu ra uống.

Lúc này, bên ngoài lôi minh thiểm thước, cuồng phong gào thét, xem ra sắp có mưa to.

Sau đó, mưa rào xối xả.

Ngay lúc mưa rào xối xả, thấy mặt ngoài có một loạt tiếng chiến mã tê minh, sau đó là tiếng bước chân.

“Tỷ, cái miếu hoang này có ánh lửa, có người?”

“Thịt nướng thơm quá, còn có mùi rượu.”

“Đây là Thái Bạch Tửu?”

Đối phương đi vào miếu hoang.

Giọng nói này quen quen.

Không lâu sau, đám người đối phương đi vào nội đường miếu hoang.

Chu Thành nhìn thấy đối phương, có chút ngoài ý muốn, đó không phải là nữ hai ban ngày nói chiến mã mình gầy không chở nổi người sao, không ngờ được là sẽ gặp ở đây.

Chỉ là, rõ ràng đối phương đi trước mình, sao bây giờ lại lạc ở sau mình?

Lúc này, đám người đối phương cũng nhìn thấy Chu Thành, thiếu nữ trước đó thấy rõ là Chu Thành, bất ngờ, sau đó lại có chút kinh hỉ: “Hóa ra là thằng ngốc ngươi.”

Thằng ngốc?

Chu Thành trán bốc hắc tuyến, hình như nhìn mình cũng đâu có ngốc.

Thiếu nữ nhìn thấy Chu Thành lần nữa, có cảm giác như tha hương ngộ cố tri, cười nói: “Thằng ngốc, sao ngươi lại ở trong miếu hoang này, trùng hợp như vậy, ngươi muốn đi đâu?” Sau đó ngồi xuống bên cạnh đống lửa của Chu Thành, dường như rất quen.

Chu Thành nghe đối phương lại gọi mình là thằng ngốc, có chút cạn lời.

Lúc này, tỷ tỷ thiếu nữ lại nói: “Lan Nhi, chúng ta qua bên này ngồi đi.” Sau đó đi tới một góc khác trong miếu hoang, lệnh cho thủ hạ đốt lửa.

Thiếu nữ Lan Nhi nghe tỷ tỷ nàng gọi, có chút không tình nguyện đứng lên, sau đó đi tới bên cạnh tỷ tỷ nàng, ngồi xuống, sau khi nàng ngồi xuống, thấy chiến mã của Chu Thành đang gặm miếng thịt chín đó, dáng vẻ chít chít chít chít, vui lên, cười nói: “Con ngựa gầy này thật là đáng yêu.”

Bạch mã gầy nghe vậy, ngẩng đầu, hung hăng trừng thiếu nữ đó một cái, rống lên một tiếng.

Thiếu nữ Lan Nhi thấy thế thì bị chọc cho vui tươi hớn hở nở nụ cười: “Tỷ, ngươi xem, con ngựa gầy này thật thông minh, nó lại nghe hiểu ta nói.” Sau đó cười nói với Chu Thành: “Thằng ngốc, con ngựa gầy này ngươi mua ở đâu? Bán hay không?”

Chu Thành lắc đầu: “Con ngựa này ta không bán.”

Tỷ tỷ thiếu nữ hỏi Chu Thành: “Công tử muốn đi đâu?” Rõ ràng có ý tìm hiểu, mặc dù che giấu rất khá nhưng Chu Thành có thể nhìn ra được đối phương cảnh giác.

“Hoang sơn dã lĩnh như thế nào, công tử đi một mình?” Tỷ tỷ thiếu nữ lại hỏi Chu Thành.

Chu Thành sắc mặt bình tĩnh, nói: “Ta đi đâu, cũng đâu có liên quan gì đến cô nương?”

Một gã hộ vệ của đối phương nghe vậy, quát: “Tiểu tử, thành thật một chút, tiểu thư của chúng ta hỏi ngươi đi đâu, ngươi nên thành thật trả lời, nếu không.” Nói đến đây, trường kiếm trong tay nhấc lên.

Chu Thành cười nhạt một tiếng: “Nếu không thì như thế nào?”

Tên hộ vệ đó sầm mặt lại, trường kiếm trong tay muốn ra khỏi vỏ, tỷ tỷ thiếu nữ lại đưa tay cản lại, ngăn cản thủ hạ, sau đó nói với Chu Thành: “Ngược lại là ta đường đột, mong rằng công tử thứ lỗi.”

Chu Thành cũng không để ý tới đối phương, tự mình uống rượu.

Thiếu nữ Lan Nhi thấy bầu không khí có chút cương, cười nói: “Thằng ngốc, rượu trong tay ngươi uống Thái Bạch Tửu sao? Thái Bạch Tửu cũng ngon, ta cũng thích uống Thái Bạch Tửu.”

Thì ra, thiếu nữ Lan Nhi này cũng thích uống rượu.

Chu Thành lại có hảo cảm với thiếu nữ Lan Nhi hơn, cười cười: “Là Thái Bạch Tửu, ta còn có không ít, ngươi muốn ta đưa cho ngươi một vò.”

Nhưng mà tỷ tỷ thiếu nữ Lan Nhi lại cự tuyệt: “Không cần, đa tạ ý tốt của công tử.”

Chu Thành nghe vậy, coi như thôi.

Sau đó, thiếu nữ Lan Nhi tiếp tục trò chuyện với Chu Thành.

Mưa bên ngoài còn rơi, hơn nữa càng ngày càng lớn.

Bóng đêm, cũng càng thêm nồng đậm.

Tiếng đống lửa cháy đôm đốp, có chút đột ngột trong bóng đêm.

Chu Thành ngồi ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần.

Mà một đám hộ vệ của đối phương lại thỉnh thoảng cảnh giác nhìn Chu Thành, chú ý đến động tĩnh xung quanh miếu hoang.

Nhưng một đêm vô sự.

Sắc trời dần sáng, mưa đã ngừng, tỷ tỷ thiếu nữ dẫn theo một đám thủ hạ rời khỏi miếu hoang, lúc rời khỏi đây, thiếu nữ Lan Nhi còn chào hỏi Chu Thành.

Đợi đối phương rời đi, Chu Thành cũng cưỡi ngựa gầy của mình tiếp tục đi đường.

Nửa ngày sau, Chu Thành đến di tích thượng cổ.

Di tích thượng cổ có nhiều hung thú, vì giảm bớt phiền phức, Chu Thành thả khôi lỗi Đế Cảnh ra để mở đường.

Với thực lực của Chu Thành bây giờ, đã hoàn toàn có thể phát huy thực lực của khôi lỗi Đế Cảnh.

Khôi lỗi Đế Cảnh, khi còn sống chính là một vị Đế Cảnh thập trọng đỉnh phong, mặc dù được luyện chế thành khôi lỗi, thực lực giảm đi nhiều nhưng đối phó Đế Cảnh thập trọng phổ thông vẫn dư xài.

Có khôi lỗi Đế Cảnh này mở đường, Chu Thành một đường lưu loát, đi tới trước Thượng Cổ Tiên Môn lần nữa.

Thượng Cổ Tiên Môn vẫn giống như ngày thường đứng sừng sững ở chỗ đó, giống như tuyên cổ bất biến.

Chu Thành xe nhẹ đường quen ngồi xếp bằng ở trước Thượng Cổ Tiên Môn, để khôi lỗi Đế Cảnh thủ hộ, bắt đầu lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn một lần nữa.

Lần trước, Chu Thành đến lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn là vừa đột phá Thánh Cảnh không được bao lâu, mà bây giờ đã là Đế Cảnh lục trọng, lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn lần nữa, có cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Lúc trước, hắn cảm thấy cái Thượng Cổ Tiên Môn này là một món thượng cổ Tiên Khí, mà bây giờ, hắn có thể khẳng định, cái Thượng Cổ Tiên Môn này chính là một món thượng cổ Tiên Khí.

Hơn nữa giống như Càn Khôn Quyển trong tay Thái Vô, là một món thượng cổ không gian Tiên Khí.

Về phần phẩm giai thì còn cao hơn Thái Vô Càn Khôn Quyển rất nhiều.

Chu Thành lĩnh hội, Thượng Cổ Tiên Môn giống như lần trước, bắt đầu hiển hiện từng đạo thượng cổ tiên văn.

Những thượng cổ tiên văn này càng huyền ảo hơn lần trước.

Ngày qua ngày.

Bất tri bất giác, Chu Thành đã tìm hiểu trước Thượng Cổ Tiên Môn một tháng.

Giống như lần trước, theo Chu Thành không ngừng lĩnh hội những tiên văn của Thượng Cổ Tiên Môn, theo Chu Thành không ngừng lĩnh hội những thượng cổ tiên văn này, chân nguyên với thần hồn của Chu Thành bắt đầu chậm rãi tăng lên.

Sau ba tháng.

Lúc đầu Đế Cảnh lục trọng đỉnh phong, bây giờ Chu Thành quang mang đại chấn, đột phá đến Đế Cảnh thất trọng.

Chương 330: Gặp lại Quang Minh Bạch Hổ

Đế Cảnh thất trọng!

Với bất diệt chân thân của Chu Thành, chiến lực của Chí Tôn Pháp Tướng, đủ để quét ngang cường giả Nhân Tiên cảnh trở xuống, có thể nói, Chu Thành đã là đệ nhất nhân dưới Nhân Tiên.

Đó vẫn chỉ là chiến lực võ đạo của Chu Thành, còn không bao gồm lực lượng đạo pháp.

Chu Thành có hai đại pháp tướng, nhưng ở trước mặt người đời, hắn chỉ triển lộ Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng.

Đột phá Đế Cảnh thất trọng, Chu Thành cũng không có ngừng lĩnh hội mà vẫn tiếp tục tham ngộ Thượng Cổ Tiên Môn.

Thượng Cổ Tiên Môn, vẫn không ngừng hiển hiện thượng cổ tiên văn mới.

Lại ba tháng trôi qua.

Khi Thượng Cổ Tiên Môn không còn hiển hiện thượng cổ tiên văn mới, Chu Thành mới dừng lại.

Chu Thành đứng dậy, nhìn Thượng Cổ Tiên Môn trước mắt, trong lòng tiếc hận.

Trải qua lần lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn này, hắn lại nhận biết sâu hơn về Thượng Cổ Tiên Môn.

Chỉ là hắn vẫn không thể khống chế cái Thượng Cổ Tiên Môn này.

Cái Thượng Cổ Tiên Môn này là một mon thượng cổ không gian Tiên Khí còn mạnh hơn Càn Khôn Quyển, nếu như hắn có thể khống chế, có thể tùy tiện vượt qua thời không, đến lúc đó, hắn dùng cái Thượng Cổ Tiên Môn này đi đường, thuận tiện biết bao nhiêu.

Chu Thành đi vào Thượng Cổ Tiên Môn.

Mặc dù bây giờ hắn còn không thể khống chế Thượng Cổ Tiên Môn, nhưng thông qua lần lĩnh hội này, hắn có thể tùy ý đi vào không gian bên trong Thượng Cổ Tiên Môn.

Chu Thành cưỡi chiến mã, dẫn theo khôi lỗi Đế Cảnh, trực tiếp đi xuyên qua Thượng Cổ Tiên Môn.

Đi vào Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành không ngừng đi vào trong chỗ sâu.

Trong Thượng Cổ Tiên Môn, mặc dù linh dược phồn thịnh, nhưng bên ngoài chỉ có linh dược mấy ngàn năm, vạn năm, hắn cần linh dược mười vạn năm, bán tiên dược, thậm chí tiên dược.

Thượng Cổ Tiên Môn chính là thượng cổ Tiên Khí, trong chỗ sâu trong không gian chắc chắn có tiên dược.

Hơn nữa không chỉ một gốc.

Nếu như có những tiên dược này, dù không thể luyện chế thành tiên đan thì cũng có thể để cho thực lực Chu Thành tăng lên không ít.

Mấy ngày sau.

Chu Thành đi tới chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn.

Trên đường đi, linh dược Chu Thành tìm được có phẩm giai càng ngày càng cao, có hơn hai mươi gốc linh dược vài vạn năm, đi vào chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn, hắn tìm được ba cây bán tiên dược.

Trước đây, Thượng Cổ Tiên Môn mở ra, chỉ có đệ tử Thánh Cảnh trở xuống mới có thể đi vào Thượng Cổ Tiên Môn, với thực lực của những đệ tử này, hoàn toàn không thể đi vào chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn, cho nên chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn vẫn là vùng chưa khai phát, đó cũng là nguyên nhân tại sao Chu Thành có thể tìm được nhiều bán tiên dược như vậy.

Tìm được ba cây bán tiên dược khiến cho Chu Thành thấy được hi vọng, tiếp tục đi vào chỗ sâu hơn để tìm kiếm.

Quả nhiên, một ngày sau đó, khi Chu Thành đi tới một cái băng hồ, thấy được băng hồ giữa hồ có một gốc Tuyết Liên cấp tiên dược.

Tuyết Liên không phải màu trắng, mà là kim sắc!

Mặc dù Chu Thành chỉ đứng ở ven bờ hồ nhưng vẫn có thể ngửi được mùi thuốc thấm vào ruột gan của Tuyết Liên.

Cái Tuyết Liên này chính là Kim Thủy Tuyết Liên hiếm thấy.

Nước hồ xung quanh nó đều là kim sắc.

Trong lòng Chu Thành vui mừng, lách mình đi tới trước Kim Thủy Tuyết Liên, sau đó cẩn thận nhổ từ trong hồ nước ra, Kim Thủy Tuyết Liên vào tay, cực kỳ lạnh lẽo, nhưng mà chút băng hàn chi khí đó không làm gì được Chu Thành.

Không lâu sau, Chu Thành rút Kim Thủy Tuyết Liên ra, sau đó cất kỹ, tiếp tục tìm kiếm cây tiên dược tiếp theo.

Trong nháy mắt, một tháng trôi qua.

Một tháng này, Chu Thành ban ngày tìm kiếm tiên dược, ban đêm thì nuốt tiên dược tu luyện.

Với tốc độ luyện hóa của hắn bây giờ, một buổi tối hoàn toàn có thể luyện hóa một cây tiên dược.

Nhưng mà cho dù là chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn thì cũng có rất ít tiên dược, một tháng qua, Chu Thành mới tìm được tổng cộng sáu cây.

Không gian trong Thượng Cổ Tiên Môn còn lớn hơn Chu Thành tưởng tượng, càng tìm kiếm, Chu Thành càng cảm thấy không gian mênh mông.

Một tháng tìm kiếm, Chu Thành cảm thấy mình cũng chỉ đi xong một góc vắng vẻ trong Thượng Cổ Tiên Môn mà thôi.

Thậm chí có thể ngay cả một cái góc vắng vẻ cũng chưa tới.

Nhưng mà dù sao Chu Thành cũng rảnh rỗi, quyết định ở trong Thượng Cổ Tiên Môn này tu luyện một năm nửa năm, đột phá Nhân Tiên Cảnh rồi đi ra.

Chỗ càng sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn, phẩm chất linh khí càng cao, lại thêm nuốt tiên dược tìm kiếm được, Chu Thành có lòng tin trong vòng nửa năm có thể đột phá Nhân Tiên Cảnh.

Thời gian trôi qua.

Chớp mắt, Chu Thành đã đi vào Thượng Cổ Tiên Môn ba tháng.

Trước khi đi vào, Chu Thành vốn đã là Đế Cảnh thất trọng đỉnh phong, ba tháng qua, Chu Thành không chỉ có đột phá đến Đế Cảnh bát trọng, hơn nữa còn bước vào Đế Cảnh bát trọng đỉnh phong, chỉ kém nửa bước là có thể đột phá Đế Cảnh cửu trọng.

Chỉ là chỗ càng sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn thì hung thú càng mạnh, hơn nữa có tiên dược thường có hung thú Nhân Tiên Cảnh thủ hộ, Chu Thành bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh ra.

Một ngày này.

Dương quang xán lạn.

Đang tu luyện trong sơn động, Chu Thành đột nhiên bị một tiếng hổ khiếu quen thuộc làm cho bừng tỉnh.

Chu Thành dừng tu luyện, đi ra khỏi sơn động, chỉ thấy chân trời nơi xa, hai đạo chùm sáng một trắng một đen khổng lồ không ngừng va chạm, xung kích, lực lượng hủy thiên diệt địa quét sạch tứ phương, cát sóng cuồn cuộn.

Đây là?

Quang Minh Bạch Hổ?

Chu Thành nhìn chân trời nơi xa, chỗ quang đoàn màu trắng đó, không khỏi nhớ tới lần thứ nhất gặp phải con Quang Minh Bạch Hổ đó, Chu Thành không chần chờ, bay tới nơi chân trời xa xa.

Con Quang Minh Bạch Hổ này chính là Bán Tiên Cảnh, thực lực tương đương với lão Côn Bằng đó, nhưng mà bây giờ bên người Chu Thành có khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, cũng không sợ.

Không lâu sau, Chu Thành đã đi tới hiện trường đánh nhau.

Chỉ thấy trước mắt có một con Bạch Hổ lớn như núi, đang chém giết với một con Hắc Long, Bạch Hổ chính là con Quang Minh Bạch Hổ kịch chiến với lão Côn Bằng năm đó, Quang Minh Bạch Hổ hình thể vốn to lớn, nhưng con Hắc Long này còn lớn hơn Quang Minh Bạch Hổ nhiều.

Năm đó, Quang Minh Bạch Hổ kịch chiến với lão Côn Bằng, hình ảnh hủy thiên diệt địa đó vẫn rõ mồn một trước mắt, mà bây giờ, hai thú kịch chiến, còn kinh khủng hơn năm đó.

Chu Thành đến, khiến cho hai thú kinh ngạc.

Theo hai thú biết, bây giờ Thượng Cổ Tiên Môn cũng không có mở ra, Nhân tộc này vào bằng cách nào?

Hai thú kinh nghi ngừng lại.

“Tiểu gia hỏa, ngươi vào bằng cách nào?” Người đầu tiên mở miệng chính là Hắc Long, tiếng gầm cuồn cuộn, chấn động đến không gian xung quanh rung chuyển bất an.

Chu Thành không có trả lời, hỏi ngược lại: “Các ngươi vào bằng cách nào?”

Vấn đề này, Chu Thành cũng hiếu kỳ.

Hắn vì tìm hiểu Thượng Cổ Tiên Môn mới có thể đi vào Thượng Cổ Tiên Môn, như vậy hai thú thì sao?

Hai thú không thể nào cứ sống ở trong Thượng Cổ Tiên Môn, ít nhất con Quang Minh Bạch Hổ đó là không thể nào, năm đó, Quang Minh Bạch Hổ với lão Côn Bằng chém giết bên ngoài Thượng Cổ Tiên Môn.

Hắc Long thấy Chu Thành không có trả lời, còn hỏi ngược lại mình, khẽ giật mình, sau đó cười ha ha: “Tiểu gia hỏa, ngươi cũng thú vị.” Sau đó một trảo chộp tới Chu Thành: “Nhưng mà ngươi muốn trả lời hay không không phải do ngươi.”

Quang Minh Bạch Hổ thấy thế, cũng không có xuất thủ ngăn cản, mắt thấy long trảo của Hắc Long sắp bắt được Chu Thành, đột nhiên, một cánh tay nắm chặn long trảo của Hắc Long.

Long trảo lớn như núi đó dừng ở không trung.

Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long kinh ngạc.

Hai thú nhìn về phía khôi lỗi Thần Tiên Cảnh bên người Chu Thành.

“Thần Tiên Cảnh? !” Hai thú không hẹn mà cùng sợ hãi nói.

Trong kinh hãi, Hắc Long muốn lui lại, bàn tay khôi lỗi chấn động, quẳng Hắc Long bay ra ngoài.

Chương 331: Hỏa Hải và Hắc Phủ

Quang Minh Bạch Hổ biến sắc.

Nó biết rõ thực lực của Hắc Long, thậm chí ngay cả một chiêu của đối phương cũng không ngăn cản nổi?

Nó không rảnh bận tâm chuyện khác, toàn thân quang mang phun trào, muốn thi triển quang độn chạy trốn.

Nhưng mà Chu Thành há lại để cho Quang Minh Bạch Hổ được như ý, con Quang Minh Bạch Hổ này, hắn tìm lâu rồi, cho nên khi Quang Minh Bạch Hổ đang muốn thi triển quang độn chạy trốn, khôi lỗi đã đi tới trước mặt đối phương, oanh ra một quyền.

Lực quyền đánh vỡ sóng lớn trùng điệp.

Không gian xung quanh giống như không chịu nổi lực lượng từ lực quyền, sinh ra nếp nhăn gợn sóng.

Đang muốn chạy trốn, Quang Minh Bạch Hổ thấy quyền sóng oanh đến trong nháy mắt, sắc mặt đại biến, không kịp bỏ chạy, song chưởng đánh ra.

Thế nhưng chưởng ấn của nó vừa đánh ra thì bị quyền sóng đánh tan, sau đó, Quang Minh Bạch Hổ như bị cự sơn oanh trúng, bắn ngược ra, đập mạnh vào trong sơn phong nơi xa.

Hắc Long thấy thế, sợ hãi bò lên, hoảng sợ muốn đào tẩu lần nữa, nhưng lúc này, chưởng ấn giống như núi của khôi lỗi trực tiếp rơi xuống, đánh cho Hắc Long lún sâu vào lòng đất.

Mặc dù Chu Thành biết thực lực của khôi lỗi, nhưng lúc này thấy khôi lỗi dễ dàng đánh bại hai thú Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long thì vẫn không nhịn được trong lòng sợ hãi thán phục.

Không có bất ngờ, sau khi Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long đều bị khôi lỗi triệt để chấn phục, hoàn toàn mất đi sức chống cự.

Chu Thành đi tới trước mặt hai thú, cũng không có nói nhảm, mở miệng cho hai thú hai con đường, một là thần phục mình, hai là bị giết chết.

Hai thú nghe vậy, trầm mặc một hồi.

Chu Thành cũng không vội, để hai thú suy tính.

Hai thú không cho Chu Thành thất vọng, trải qua một phen suy nghĩ giãy dụa với suy tính, sau đó thần phục Chu Thành.

Chu Thành thấy hai thú thần phục, trên môi nở nụ cười.

Bây giờ hắn đang thiếu tọa kỵ thích hợp, hai thú vừa khéo có thể làm được.

Thế là Chu Thành dùng Ngự Thú Thuật tạo dựng khế ước với hai thú.

Khế ước xong, Chu Thành và hai thú hòa đàm, thế mới biết hai thú từ khi có trí nhớ thì vẫn luôn sống ở trong cái Thượng Cổ Tiên Môn này, về phần tại sao hai thú có thể tự do ra vào cái Thượng Cổ Tiên Môn này, đó là do có liên quan đến cấm chế trong cơ thể.

“Cấm chế?” Chu Thành kinh nghi.

Hai thú gật đầu.

“Vậy cấm chế trong cơ thể các ngươi là người nào để lại?” Chu Thành hỏi.

“Không biết.” Quang Minh Bạch Hổ lắc đầu: “Chúng ta vừa ra đời thì cấm chế đã tồn tại trong cơ thể chúng ta rồi.”

Chu Thành bắt đầu dùng thần hồn chi lực xem cấm chế trong cơ thể mà hai thú nói, chỉ là thần hồn chi lực của hắn vừa chạm đến cấm chế trong cơ thể hai thú thì cảm nhận được thôn phệ chi lực kinh người.

Cấm chế đó giống như là vực sâu không đáy, muốn thôn phệ thần hồn chi lực của Chu Thành vào.

Chu Thành nhanh chóng thu hồi thần hồn chi lực.

Nhưng mà thôn phệ chi lực của cấm chế trong cơ thể hai thú lại làm cho Chu Thành nghi hoặc.

Bởi vì, cái thôn phệ chi lực này có chút giống Thôn Phệ Đại Trận của lão Côn Bằng, chỉ là thủ đoạn cao minh hơn, hơn nữa uy lực cũng càng mạnh hơn.

Người bày cấm chế trong cơ thể hai thú, hẳn là cũng tìm hiểu ảo diệu của Thượng Cổ Tiên Môn.

Chu Thành lại hỏi hai thú rất nhiều chuyện liên quan tới Thượng Cổ Tiên Môn.

Hai thú sống trong Thượng Cổ Tiên Môn, chắc chắn biết rõ Thượng Cổ Tiên Môn.

Theo hai thú nói, bên trong Thượng Cổ Tiên Môn có hai chỗ nguy hiểm nhất, cho dù là với thực lực của hai thú thì cũng không thể đi vào.

Một cái là Hỏa Hải.

Một cái là Hắc Phủ.

“Hỏa Hải, Hắc Phủ?” Chu Thành kinh ngạc.

Hắc Long gật đầu: “Cái Hỏa Hải này hội tụ đủ loại hỏa trong thiên hạ, có Phượng Hoàng chi hỏa, có Chân Long chi diễm, có Lôi Kiếp chi hỏa, thậm chí có Tứ Phương thần hỏa.”

Hắc Long nói một loạt mấy chục loại hỏa diễm, toàn bộ đều là hỏa diễm có uy lực to lớn giữa thiên địa.

Chu Thành giật mình: “Tứ Phương thần hỏa?”

Đó chính là thượng cổ chi hỏa, sau thượng cổ, hình như nó biến mất, không ngờ được là bên trong Thượng Cổ Tiên Môn sẽ có.

“Đúng vậy, Tứ Phương thần hỏa.” Quang Minh Bạch Hổ nói: “Cái Tứ Phương thần hỏa này chỉ có Thần Tiên Cảnh mới có thể ngăn cản được, cũng chỉ có tiên thể của Thần Tiên Cảnh mới có thể không sợ Tứ Phương thần hỏa, Nhân Tiên cảnh đi vào thì chết chắc.” Nói đến đây, nhìn khôi lỗi bên người Chu Thành một chút.

Chu Thành lại hỏi Hắc Phủ.

Hắc Phủ là một tòa phủ đệ trong Thượng Cổ Tiên Môn, sở dĩ hai thú gọi nó là Hắc Phủ là vì toàn bộ phủ đệ dùng vật liệu là hắc thạch đúc thành.

Hơn nữa Hắc Phủ hoàn toàn màu đen, Hắc Phủ sinh ra thôn phệ chi lực, thôn phệ chi lực này mạnh đến nỗi ngay cả hai thú cũng không thể tới gần.

Chu Thành nghĩ nghĩ, nói hai thú dẫn hắn đi Hỏa Hải trước.

Nếu đã đi vào, Hỏa Hải với Hắc Phủ này, đương nhiên hắn phải đi xem một chút.

Có Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long dẫn đường, sau một ngày, Chu Thành đi tới Hỏa Hải mà hai thú nói.

Chỉ thấy Hỏa Hải trước mắt nhìn không thấy bờ, như hai thú nói, hải vực Hỏa Hải tràn ngập đủ loại hỏa diễm, đủ mọi màu sắc, khiến cho người ta hoa mắt.

Những ngọn lửa này không có loại nào mà không phải là hỏa diễm hiếm thấy trong thiên địa.

Ánh mắt Chu Thành rơi vào nơi nào đó trong Hỏa Hải phía trước, chỉ thấy nơi đó có một đám hỏa diễm to lớn lơ lửng, hỏa diễm hiện lên bốn loại màu sắc, chen chúc lại với nhau tạo thành một đám lửa.

Đám hỏa diễm to lớn chính là Tứ Phương thần hỏa.

Bốn phía Tứ Phương thần hỏa, tất cả hỏa diễm đều không dám tới gần.

Chu Thành triển khai thần hồn chi lực, dò xét khu vực Hỏa Hải này.

Khu vực Hỏa Hải này, tại sao có thể hội tụ nhiều hỏa diễm trong thiên địa như vậy được?

Thần hồn Chu Thành bao trùm, Chu Thành phát hiện đáy Hỏa Hải có một luồng năng lượng dao động kỳ quái.

Chỉ là khi thần hồn chi lực của Chu Thành muốn tiếp tục dò xét đáy Hỏa Hải thì lại bị bắn ngược lại.

Chu Thành hai mắt lấp lóe.

Xem ra, sở dĩ Hỏa Hải trước mắt có thể hội tụ nhiều thiên địa kỳ hỏa như vậy, có liên quan với đáy Hỏa Hải.

Chỉ là rốt cuộc thì đáy cái Hỏa Hải này có thứ gì?

Hắn mở thiên nhãn, lại chỉ thấy một mảnh hỏa diễm mịt mờ.

Chu Thành nghĩ một hồi, cho khôi lỗi Thần Tiên Cảnh xuống dưới Hỏa Hải dò xét một phen.

Khôi lỗi nhảy vọt lên trời, gạt ra hỏa diễm trùng điệp, đi vào Hỏa Hải, sau đó phá vỡ mặt Hỏa Hải, đi vào đáy Hỏa Hải, đi vào đáy Hỏa Hải, sau đó khôi lỗi không ngừng lặn xuống dưới.

Chu Thành với khôi lỗi tâm thần tương thông, cho nên thông qua khôi lỗi, có thể quan sát rõ ràng tình huống dưới đáy Hỏa Hải.

Càng đi xuống đáy biển, hỏa diễm càng nhiều, những ngọn lửa này, từng đám không ngừng bay từ dưới đáy biển tới, có chút giống Luyện Ngục Hàn Khí mà Chu Thành gặp được khi lấy Vĩnh Sinh Hoa trong Băng Hải ở Ma Sơn lúc trước.

Khi lặn xuống đáy biển được mấy ngàn mét.

Chỉ thấy đáy biển nằm có một con Hỏa Long dài mấy ngàn mét nằm đó.

Chu Thành thông qua khôi lỗi, nhìn kỹ, con Hỏa Long này cũng không phải là Hỏa Long thật sự, mà là một cái Hỏa Long linh mạch!

Nhìn thấy cái Hỏa Long linh mạch này, Chu Thành giật mình trong lòng, sau đó đại hỉ.

Thiên địa linh khí hội tụ, trải qua vô số năm diễn biến, một chút khoáng mạch sẽ dần dần lột xác thành linh mạch, linh mạch, cắt ra một phần nhỏ, chính là linh thạch dùng giao dịch trên thị trường.

Cái Hỏa Long linh mạch này, phẩm chất đã đạt đến tiên cấp, dài mấy ngàn mét, nếu như cắt thành từng miếng nhỏ thì sẽ có được bao nhiêu viên linh thạch tiên cấp?

Mặc dù Chu Thành lấy được được rất nhiều bảo tàng như bảo tàng Cửu Thiên Điện, bảo tàng Yêu tộc, bảo tàng Thái Nhất Tiên Môn, bảo tàng Bách Tiên Môn, bảo tàng Huyết Hải Ma Tông, nhưng hiện này số lượng Tiên thạch trên người hắn cộng lại một chỗ cũng không nhiều hơn cái Hỏa Long linh mạch trước mắt này.