Hơn nữa, khiến cho Chu Thành vui mừng là bên cạnh cái Hỏa Long linh mạch này lại mọc ra từng cây Hỏa Linh Chi!
Những Hỏa Linh Chi này, lít nha lít nhít trải rộng bên cạnh Hỏa Long linh mạch dài mấy ngàn mét, hơn nữa rất nhiều cây đều đã đạt đến cấp tiên dược.
“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.” Trong kích động, Chu Thành đếm những Hỏa Linh Chi cấp tiên dược bên cạnh Hỏa Long linh mạch này.
Cuối cùng đếm xong một lượt, vậy mà có ba mươi bảy cây!
Ba mươi bảy cây Hỏa Linh Chi cấp tiên dược!
Với tâm tính của Chu Thành cũng khó có thể bình tĩnh.
Cho dù là ai, lập tức nhìn thấy ba mươi bảy cây tiên dược thì cũng khó mà bình tĩnh.
Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long thấy Chu Thành kích động như thế thì đều ngạc nhiên.
Trong kích động, Chu Thành cho khôi lỗi cất kỹ ba mươi bảy gốc Hỏa Linh Chi cấp tiên dược đó, sau đó lại hái những Hỏa Linh Chi cấp bán tiên khác.
Hỏa Linh Chi cấp bán tiên, có mấy trăm gốc.
Sau khi hái tất cả Hỏa Linh Chi, Chu Thành mới cho khôi lỗi bắt đầu di chuyển Hỏa Long linh mạch.
Hỏa Long linh mạch dài mấy ngàn mét, rất là nặng nề, còn nặng hơn một ngọn núi lớn, cho dù là khôi lỗi thì cũng phải nâng từ đáy Hỏa Hải lên từng chút từng chút một.
Khi khôi lỗi dời Hỏa Long linh mạch lên, mặt Hỏa Hải chập trùng kịch liệt, vô số hỏa diễm tán loạn không thôi.
Mấy người Chu Thành thấy thế, tranh thủ thối lui đến nơi xa.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long, mặt Hỏa Hải chậm rãi vỡ ra một cái lỗ hổng to lớn, một cái Hỏa Long linh mạch chậm rãi bay ra.
Phía dưới Hỏa Long linh mạch chính là khôi lỗi.
Khôi lỗi nâng cái Hỏa Long linh mạch đó, cuối cùng bay ra khỏi Hỏa Hải.
Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long nhìn cái Hỏa Long linh mạch toàn thân là hỏa diễm trước mắt, mặt mũi tràn đầy chấn kinh.
Bọn chúng đều là Nhân Tiên đỉnh phong, tất nhiên là biết rõ một cái linh mạch dài mấy ngàn mét có ý nghĩa như thế nào.
Hơn nữa đây chính là linh mạch thuộc tính Hỏa.
Linh mạch có thuộc tính còn quý hơn linh mạch phổ thông nhiều.
Ví dụ như là hỏa diễm của Hỏa Long linh mạch, nó cũng không phải hỏa diễm phổ thông, có thể dùng luyện đan, đề thăng phẩm chất đan dược, có thể dùng tu luyện, lợi dụng hỏa diễm rèn luyện thân thể, thậm chí dùng hỏa diễm của linh mạch rèn luyện thần hồn.
Mượn hỏa diễm của linh mạch này tu luyện, có thể làm ít công to, tốc độ tu luyện tăng lên rất nhiều.
Có khôi lỗi trợ giúp, Chu Thành thuận lợi thu Hỏa Long linh mạch vào trong Ám Giới Đỉnh.
Nhìn Tứ Phương thần hỏa bạo động tán loạn nơi xa, trong lòng Chu Thành hơi động, thôi động Ám Giới Đỉnh đi tới trên không Tứ Phương thần hỏa, sau đó vận chuyển đại trận của Ám Giới Đỉnh, thử xem có thể thu lấy Tứ Phương thần hỏa hay không.
Giống Hỏa Long linh mạch, Ám Giới Đỉnh không thể trực tiếp thu lấy, nhưng Tứ Phương thần hỏa thì vẫn có khả năng.
Khi đại trận của Ám Giới Đỉnh vận chuyển, Tứ Phương thần hỏa bị khóa chặt, sau đó từ từ bị hút tới miệng đỉnh.
Thấy Tứ Phương thần hỏa không ngừng tới gần miệng đỉnh, khiến cho Chu Thành thấy được hi vọng, không khỏi toàn lực vận chuyển đại trận của Ám Giới Đỉnh.
Kéo dài một hồi như thế, rốt cục Tứ Phương thần hỏa bị hút vào trong Ám Giới Đỉnh.
Chu Thành thấy tất cả Tứ Phương thần hỏa cũng bị Ám Giới Đỉnh thu lấy, trong lòng vui mừng.
Tứ Phương thần hỏa là thần hỏa!
Có Tứ Phương thần hỏa này, sau này hắn luyện đan sẽ dễ dàng hơn, đối địch cũng có thêm một loại thủ đoạn bảo hộ.
Thu lấy Tứ Phương thần hỏa, sau đó Chu Thành lại khóa chặt một loại thần hỏa khác bên trong Hỏa Hải.
Một loại thần hỏa khác là Cửu U thần hỏa.
Cái Cửu U thần hỏa này, uy lực và tác dụng cũng không thua Tứ Phương thần hỏa.
Thế là Chu Thành thôi động Ám Giới Đỉnh đi tới trên không Cửu U thần hỏa, bắt đầu thu lấy Cửu U thần hỏa.
Thu lấy Cửu U thần hỏa xong, Chu Thành bắt đầu tìm kiếm loại thần hỏa tiếp theo.
Ngắn ngủi một giờ, Chu Thành thu lấy mười mấy loại thần hỏa.
Cuối cùng, không tìm thấy thần hỏa mới nữa, Chu Thành mới từ bỏ, theo Quang Minh Bạch Hổ, Hắc Long rời khỏi Hỏa Hải.
Không có Hỏa Long linh mạch, chỉ sợ không đến một tháng thì đủ loại hỏa diễm hội tụ Hỏa Hải sẽ bay đi, mà Hỏa Hải sẽ biến mất.
Rời khỏi Hỏa Hải, sau đó Chu Thành cũng không vội mà đi Hắc Phủ, mà là tìm một chỗ ở gần Hỏa Hải, bắt đầu nuốt Hỏa Linh Chi cấp tiên dược tu luyện.
Ba mươi bảy gốc Hỏa Linh Chi cấp tiên dược, lại phối hợp với hỏa diễm của Hỏa Long linh mạch tu luyện, đủ cho Chu Thành xung kích Nhân Tiên Cảnh.
Chu Thành xếp bằng ở trên Hỏa Long linh mạch, vận chuyển Bắc Minh Thần Công, đỉnh đầu, Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng xuất hiện, có Cửu Thải Côn Bằng thôn phệ, hỏa linh khí trong Hỏa Long linh mạch không ngừng tràn vào trong cơ thể Chu Thành.
Những hỏa linh khí này tràn vào trong cơ thể Chu Thành, Chu Thành có thể cảm giác được rõ ràng, tốc độ luyện hóa dược lực của Hỏa Linh Chi lại nhanh không ít.
Mặc dù hiệu quả rèn luyện thân thể và thần hồn của hỏa linh khí với Hỏa Linh Chi không bằng Cửu Thiên Tiên Đan, nhưng hỏa linh khí với Hỏa Linh Chi quý ở nhiều!
Hiệu quả gộp chung lại một chỗ cũng rất kinh khủng.
Vốn là Đế Cảnh bát trọng đỉnh phong, không lâu sau Chu Thành đã đột phá đến Đế Cảnh cửu trọng.
Trong núi không tuế nguyệt.
Chu Thành xếp bằng ở trên Hỏa Long linh mạch, mỗi ngày mượn nhờ hỏa linh khí tu luyện, đồng thời mỗi ngày nuốt một cây Hỏa Linh Chi cấp tiên dược.
Thực lực của hắn càng ngày càng tăng.
Mà Chu Thành cũng cho hai thú Quang Minh Bạch Hổ, Hắc Long mượn nhờ hỏa linh khí tu luyện.
Hỏa linh khí cấp tiên, cho dù là đối với hai thú Quang Minh Bạch Hổ, Hắc Long thì cũng là bảo bối hiếm có, mặc dù hỏa linh khí không thể nào làm cho hai thú đột phá Thần Tiên Cảnh nhưng có hỏa linh khí rèn luyện, sau này hai thú đột phá Thần Tiên Cảnh sẽ có nhiều thêm một phần cơ hội.
Lại một mùa đông tới.
Trong không gian trong Thượng Cổ Tiên Môn, Xuân Hạ Thu Đông khác thế giới bên ngoài.
Đỉnh núi mà Chu Thành tu luyện đã hoàn toàn bị tuyết trắng bao trùm.
Một ngày này, Chu Thành từ trong sơn cốc đằng không mà lên, đấm ra một quyền, quyền ấn đánh thẳng vào ngọn núi nào đó ngoài mấy dặm, oanh!
Quyền ấn của hắn đánh lên ngọn núi.
Sơn phong bị xỏ xuyên, một cái quyền động như đường hầm xuất hiện.
Nhưng mà khiến cho người ta ngạc nhiên là sơn phong cũng không có đổ nát.
Hai thú Quang Minh Bạch Hổ và Hắc Long bị tiếng ầm ầm nổ vang làm cho bừng tỉnh, thấy cảnh này thì đều sợ hãi thán phục.
Khả năng khống chế lực lượng của Chu Thành đã đạt đến cảnh giới tùy tâm, nếu không thì không thể nào đánh xuyên ngọn núi từ một khoảng cách xa như vậy mà những chỗ khác trên sơn phong lại bình yên vô sự được.
Chu Thành phi thân đi tới trước quyền động như đường hầm trên sơn phong cách mấy dặm, nhìn quyền động, nhướng mày, xung quanh quyền động vẫn có một ít vết nứt.
Khả năng khống chế lực lượng của hắn còn chưa ổn.
Ít nhất còn kém mục tiêu của hắn một chút.
Nhưng mà bây giờ hẳn là hắn có thể săn giết cao thủ Nhân Tiên nhị trọng?
Mười ngày trước, hắn đã đột phá đến Đế Cảnh thập trọng đỉnh phong, chỉ kém nửa bước thì có thể thành tựu Nhân Tiên.
Chỉ là này mười ngày, cho dù hắn tu luyện như thế nào thì từ đầu đến cuối vẫn không thể nào đột phá Nhân Tiên.
Còn một tháng nữa là một năm nữa qua đi.
Không biết bây giờ phụ mẫu bọn họ như thế nào?
Chu Thành định trước năm mới sẽ chạy về Thái Nhất Tiên Môn, ăn tết với người nhà.
Nhưng mà trước khi rời khỏi Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành định đi Hắc Phủ xem thử.
Hắc Phủ, Chu Thành suy đoán, hẳn là cường giả Thần Tiên Cảnh để lại, nói không chừng có đan dược đột phá Nhân Tiên Cảnh.
Có Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long dẫn đường, mấy ngày sau, Chu Thành đi tới trước Hắc Phủ.
Chương 333: Minh Vương
Giống y như những gì mà Quang Minh Bạch Hổ và Hắc Long nói, Hắc Phủ hoàn toàn là màu đen.
Hắc Phủ là một tòa phủ đệ do mấy chục toà cung điện gộp lại tạo thành, chiếm diện tích rất lớn, toàn bộ đều do vật liệu là hắc thạch rèn đúc ra, xung quanh Hắc Phủ hoàn toàn không có ánh sáng.
Nếu không phải là Chu Thành mở thiên nhãn ra thì sẽ hoàn toàn không nhìn thấy rõ được Hắc Phủ có dáng vẻ như thế nào.
Chu Thành thử đi tới Hắc Phủ.
Nhưng mà vừa đi tới phạm vi trăm mét trước Hắc Phủ thì lập tức cảm nhận được thôn phệ chi lực kinh người, cái lực lượng thôn phệ này hoàn toàn không phải là Chu Thành bây giờ có thể chống cự được, Chu Thành chỉ có thể lui trở về.
Nhìn Hắc Phủ trước mắt, Chu Thành chỉ có thể cho khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đi vào để tìm tòi hư thực.
Chu Thành khống chế khôi lỗi đi vào khu vực thôn phệ, vừa chống cự lại lực lượng thôn phệ với lực hút, vừa đi vào trong cửa lớn của Hắc Phủ.
Bởi vì phải chống cự lại lực lượng thôn phệ với lực hút cho nên khôi lỗi đi không nhanh, giống như người bình thường, từng bước từng bước một đi tới phía trước.
Sau khi đi tới cửa lớn của Hắc Phủ, xác định trên cửa lớn cũng không có cấm chế, Chu Thành khống chế khôi lỗi đẩy cửa lớn của phủ đệ ra, sau đó đi vào bên trong.
Ở bên ngoài, không nhìn thấy được tình huống bên trong Hắc Phủ nhưng sau khi mở cửa lớn ra thì cảnh vật bên trong lập tức hiện ra ở trước mặt mấy người Chu Thành.
Chỉ thấy trong cửa lớn của phủ đệ, mặt đất cũng đều là do hắc thạch tạo thành, nhưng có một cái cây được trồng trong nội viện thì lại là kim sắc!
Nhìn thấy cái cây này, Quang Minh Bạch Hổ giật nảy cả mình hô: “Kim Phượng Thần Mộc!”
Kim Phượng Thần Mộc, đó chính là một loại thần mộc hiếm thấy, lá cây của Kim Phượng Thần Mộc có thể dung nhập vào trong đan dược, có thể nuốt phục để chữa thương, nếu như dùng nó để đắp lên bên ngoài vết thương thì cho dù là vết thương sâu cỡ nào đi nữa thì đều có thể khôi phục lại như lúc ban đầu trong thời gian ngắn.
Đương nhiên, giá trị của Kim Phượng Thần Mộc cũng không chỉ gói gọn trong những tác dụng đó.
Hắc Long nhìn Kim Phượng Thần Mộc trong sân phủ đệ, nuốt nước bọt mấy cái.
Cây Kim Phượng Thần Mộc này, trên lá cây của nó đọng lại từng hạt châu giống như giọt nước vạy, hạt châu có màu vàng óng, cái thứ này có tên là Kim Phượng Dịch.
Kim Phượng Dịch, thứ này có thể điều hòa long lực trong cơ thể nó, có thể giúp cho long lực của nó càng tinh thuần hơn nữa.
Nhìn thấy Kim Phượng Thần Mộc trong phủ, Chu Thành cũng cực kỳ ngoài ý muốn.
Nhưng mà hắn cũng không có lập tức đi hái lá cây của Kim Phượng Thần Mộc và thu lấy Kim Phượng Dịch mà là điều khiển khôi lỗi tiếp tục đi vào bên trong phủ đệ.
Sau khi đi qua tiền viện thì đi tới tiền điện.
Trong điện này không có thứ gì cả, ngược lại, chỉ có mấy cây trụ lớn ở bên trong điện khiến cho Chu Thành chú ý tới.
Chu Thành khống chế khôi lỗi đi tới trước một cây trụ lớn trong đó, sau đó quan sát kĩ những phù văn trên cây trụ đó.
Phù văn ở trên trụ lớn là có cùng bản nguyên với phù văn của Thượng Cổ Tiên Môn mà Chu Thành lĩnh hội lúc trước.
Càng cẩn thận lĩnh hội thì Chu Thành càng cảm thấy phù văn ở trên trụ lớn này vô cùng ảo diệu.
Mà trong lúc hắn lĩnh hội, một ngày trôi qua.
Hai thú Quang Minh Bạch Hổ và Hắc Long thấy Chu Thành cứ đứng im ở nơi đó không nhúc nhích thì không khỏi nhìn nhau, nhưng mà dù vậy thì hai thú cũng không dám lên tiếng quấy rầy Chu Thành.
Nửa ngày sau, Chu Thành tìm hiểu thấu đáo được phù văn trên một cây trụ tại sao đó, sau đó tiếp tục tham ngộ cây trụ lớn thứ hai.
Bốn ngày trôi qua rất nhanh.
Sau khi bốn ngày trôi qua, rốt cục Chu Thành cũng hoàn toàn tìm hiểu thấu đáo được tám cây trụ lớn ở trong đại điện này.
Sau khi tìm hiểu thấu đáo được tám cây trụ lớn ở bên trong đại điện này, trong lòng Chu Thành mừng rỡ.
Phù văn được ghi lại trên tám cây trụ lớn này có tên là Hắc Minh Đại Trận.
Cũng chính là đại trận dùng để khống chế tòa phủ đệ này.
Chỉ cần có thể tìm hiểu thấu đáo được Hắc Minh Đại Trận này thì có thể khống chế được toà Hắc Phủ này.
Chu Thành huy động hai tay, lập tức, tám cây trụ lớn trong đại điện quang mang đại trán, phù văn ở trên trụ lớn giống như là du long bay lượn.
Hắc Phủ vốn đang âm u đầy tử khí nhưng mà trong thời khắc này, nó giống như đang tỏa sáng bừng bừng sức sống.
Các tòa cung điện trong Hắc Phủ đều đang có quang mang phun trào ra.
Hai người Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long nhìn thấy Hắc Phủ đột nhiên xảy ra thay đổi như vậy thì trợn mắt há hốc mồm, sau đó thần sắc đại chấn, chẳng lẽ là?
“Đi, chúng ta đi vào!” Lúc này, Chu Thành lên tiếng kêu bọn họ.
Trong khi hai thú còn chưa có kịp phản ứng lại thì Chu Thành đã đi vào bên trong khu vực thôn phệ của Hắc Phủ.
Lúc trước, Chu Thành vừa mới tới gần khu vực thôn phệ của Hắc Phủ thì thôn phệ chi lực đã như sóng biển, từ bốn phương tám hướng tuôn ra, nhưng bây giờ Chu Thành lại như giẫm trên đất bằng, hoàn toàn không bị một chút xíu ảnh hưởng nào.
Không lâu sau, Chu Thành đã đi tới trước cổng chính của Hắc Phủ.
Quang Minh Bạch Hổ và Hắc Long thấy vậy, kinh nghi, cũng đồng loạt nhấc chân lên đi theo.
Khi hai thú bước vào khu vực thôn phệ, thôn phệ chi lực khiến cho hai thú sợ hãi trước đó cũng chưa từng xuất hiện.
Hai thú kinh hỉ.
Thế là hai thú cẩn thận đi theo sau lưng Chu Thành, đi vào cửa lớn của Hắc Phủ, đi tới tiền điện của Hắc Phủ.
Chu Thành đứng ở trước trụ lớn trong tiền điện, sờ lấy một cây trụ lớn trong đó, cảm xúc khi chạm tay vào là lạnh buốt, hơn nữa tay của hắn còn bắt đầu biến thành màu đen.
“Đây là, Hắc Minh chi lực?” Hắc Long nhìn hai tay Chu Thành hoàn toàn bị màu đen bao trùm, sợ hãi nói.
Chu Thành gật đầu.
Đây là Hắc Minh chi lực của Hắc Minh Đại Trận.
Chỉ thấy chỉ trong nháy mắt thoáng qua, hai cánh tay của hắn đã hoàn toàn biến thành màu đen.
Hắc Minh chi lực thật kinh người!
Phải biết, hắn là song thần thể, hơn nữa còn tu luyện ra bất diệt chân thân, thế nhưng hắn vẫn không thể nào ngăn cản được Hắc Minh chi lực này.
Nhưng mà hắn đã nắm Hắc Minh Đại Trận trong tay, cho nên muốn khu trừ Hắc Minh chi lực này cũng không khó khăn gì.
Khi Chu Thành vận chuyển Hắc Minh Đại Trận, không lâu sau, Hắc Minh chi lực ăn mòn hai tay hắn rút đi.
Chu Thành dẫn theo hai thú đi vào trong nội điện của Hắc Phủ.
Đi tới trước một tòa cung điện trong đó.
“Minh Vương Các.” Chỉ thấy phía trên cung điện, có ba chữ được viết bằng Thượng Cổ tiên văn, đọc là Minh Vương Các.
Cái Minh Vương Các này cũng có cấm chế, nhưng mà Chu Thành đã chưởng khống Hắc Minh Đại Trận, có thể tự do ra vào các địa phương trong phủ, cấm chế này chính là thùng rỗng kêu to với Chu Thành.
Chu Thành đẩy cửa vào.
Chỉ thấy bên trong cái Minh Vương Các này rất là rộng lớn, giống như là một cái quảng trường, bốn phía trưng bày vô số thư tịch, chính giữa là một cái bàn đá, trên bàn đá có đặt một thanh vũ khí giống như là quyền trượng, còn có một bản thư tịch.
Chu Thành đi lên, cầm thư tịch lên, lật ra, đọc sơ qua một lần.
“Hắc Minh Ma Công.”
Quyển thư tịch này là công pháp của chủ nhân của Hắc Phủ, Minh Vương để lại.
Quyền trượng có tên là Minh Vương Trượng.
“Minh Vương.” Chu Thành thì thầm.
Minh Vương này hẳn là cường giả thời kỳ Thượng Cổ, hơn nữa thực lực ít nhất cũng là Thần Tiên Cảnh.
Chỉ là thân phận cụ thể của hắn thì trong thư tịch lại không có nói tới.
Chu Thành cất Hắc Minh Ma Công với Minh Vương Trượng vào trong Ám Giới Đỉnh, sau đó lại dẫn theo Quang Minh Bạch Hổ và Hắc Long đi tới một tòa cung điện tiếp theo.
Tòa cung điện này là nơi để luyện đan.
Trong cung điện có trưng bày một cái đỉnh lô màu đen cực lớn, ngoại trừ cái đỉnh lô này ra thì không còn bất cứ một thứ gì khác.
Chu Thành lắc đầu, xem ra Minh Vương này đúng là thích những thứ màu đen thật, cái gì cũng dùng màu đen hết, Chu Thành đi tới trước đỉnh lô, thử mở đỉnh lô ra, nhìn thử xem bên trong có đan dược hay không.
Sau khi Chu Thành nghiên cứu một phen, rốt cục cũng mở Minh Vương Đỉnh ra, bên trong chỉ có một viên đan dược đen sì.
Viên đan dược này hoàn toàn không có ánh sáng, hơn nữa không có hương khí của đan dược, giống như là do một đống đất đen bình thường nắn thành, Chu Thành rất là thất vọng, viên đan dược này, xem ra chỉ là thứ bán thành phẩm, cũng chưa có luyện chế thành công.
Chỉ là với cảnh giới của Minh Vương đó, không biết là hắn luyện chế đan dược gì mà cũng không thể thành công.
Căn cứ nguyên tắc không làm lãng phí, Chu Thành cất kỹ cả hai món đan dược và Minh Vương đỉnh.
Chương 334: Đông Phương Ngạo
Cất kỹ đan dược và Minh Vương Đỉnh, Chu Thành lại kiểm tra từng cái cung điện khác.
Trong đó có một cung điện ở góc chất đầy binh khí.
Đáng tiếc, những binh khí này cũng đều là Bán Tiên Khí, không có một món nào là Tiên Khí.
Xem ra những binh khí này đều là Minh Vương luyện khí thất bại, sau đó ném đại tới đây.
Nhưng mà những binh khí này lại mang đến cho Chu Thành niềm vui ngoài ý muốn, những binh khí này, mặc dù hắn không cần đến nhưng lại có thể cho thủ hạ dùng.
Chu Thành đi tới một tòa cung điện cuối cùng trong Hắc Phủ.
Khi Chu Thành đẩy cửa ra, hắn kinh ngạc đến ngây người.
Chỉ thấy bên trong tòa cung điện này là một đám cao thủ đã chết đi nhiều năm.
Những cao thủ này, ăn mặc khác nhau, có nam có nữ, có trung niên có lão giả.
Trước mặt mỗi người đều treo một cái thẻ bài.
Chu Thành đi lên, cầm lấy một cái thẻ bài trong số đó.
“Bạch Long Kiếm, một trận chiến ở Hàn Trì, bị ta chém giết.”
Chu Thành lại nhìn những thẻ bài trước mặt cao thủ khác.
Minh Vương hiếu chiến, những cao thủ này đều là nhận hắn khiêu chiến sau đó bị hắn chém giết người.
Trên thẻ bài viết mấy thông tin đơn giản như danh hào của đối phương, bị Minh Vương chém giết ở nơi nào.
Chu Thành nuốt nước bọt một cái, nhìn chín mươi chín cao thủ chết đi nhiều năm trước mắt, khó đè nén kích động trong lòng.
Những cao thủ này, tuyệt đối đều là cao thủ Thần Tiên Cảnh trở lên.
Thần Tiên Cảnh trở lên!
Nếu như bị hắn luyện chế thành khôi lỗi, vậy chẳng phải là hắn có một đoàn thủ hạ là khôi lỗi Thần Tiên Cảnh? !
Trong sự kích động, Chu Thành đi tới trước mặt Bạch Long Kiếm đó.
Bây giờ mặc dù hắn chỉ là Đế Cảnh đỉnh phong, nhưng với thần hồn chi lực của hắn, hoàn toàn có thể khống chế ba con thậm chí bốn con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.
Hắn dự định luyện chế cao thủ Bạch Long Kiếm thành khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thứ hai của mình.
Nhưng mà Chu Thành muốn chạy về Thái Nhất Tiên Môn trước năm mới cho nên cũng không vội luyện chế bây giờ.
Trở lại tiền điện một lần nữa, Chu Thành vận chuyển Hắc Minh Đại Trận, Hắc Phủ có hắc sắc quang mang phun trào, không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng, trở thành lớn chừng bằng bàn tay, rơi vào trong lòng bàn tay Chu Thành.
Toà Hắc Phủ này do mấy chục toà cung điện hình thành, thật ra thì nó là một món Tiên Khí hội tụ công kích, phòng ngự làm một thể.
Hắc Phủ rơi vào trong lòng bàn tay Chu Thành, sau đó khảm nạm vào trong lòng bàn tay Chu Thành, chậm rãi chìm xuống dưới, đi vào trong cơ thể Chu Thành.
Cất kỹ Hắc Phủ, Chu Thành cũng không có dừng lại thêm, dẫn theo hai thú Quang Minh Bạch Hổ, Hắc Long rời khỏi Thượng Cổ Tiên Môn, trở về Thái Nhất Tiên Môn.
Trên đường, Chu Thành bắt đầu luyện chế khôi lỗi Bạch Long Kiếm.
Trong lúc Chu Thành luyện chế khôi lỗi Bạch Long Kiếm trên đường, phương đông thế giới Tiên Võ, nơi này từng là nơi mà thượng cổ chư thần đại chiến, bây giờ trở nên hoang vu, hoàn toàn không có sức sống, không nhìn thấy bất cứ sinh mệnh nào.
Bởi vì là nơi thượng cổ chư thần đại chiến, cho nên nơi này hoàn toàn bị tử khí màu xám bao phủ, hơn nữa bởi vì tử khí bao phủ, cho nên sinh ra rất nhiều tử linh.
Bởi vì có tử linh tồn tại cho nên bình thường hoàn toàn không có ai bước vào trong khu vực này.
Nhưng mà hôm nay, chỗ sâu trong Chư Thần Chiến Trường vốn tĩnh mịch lại có quang mang phun trào, theo quang mang phun trào, lực lượng kinh khủng bắt đầu quét sạch bốn phía.
Bị lực lượng kinh khủng này quét qua, tử linh trong chỗ sâu trong Chư Thần Chiến Trường đều bị đồng loạt đánh bay, những con ở gần quá thì thậm chí còn bị chấn động đến vỡ nát.
Phải biết, tử linh trong chỗ sâu trong Chư Thần Chiến Trường cực kỳ mạnh mẽ, có những con thực lực thậm chí có thể so với những cao thủ Nhân Tiên đỉnh phong như Huyết Hải Ma Chủ, Long Trí, thế nhưng trước mặt cỗ lực lượng này thì hoàn toàn không có sức ngăn cản, hoàn toàn bị nghiền ép.
Tất cả tử linh đều khủng hoảng chạy trốn.
Lực lượng kinh khủng vẫn không ngừng cuốn lên, chỗ sâu trong Chư Thần Chiến Trường, mặt đất như bị nạo lên một lớp, cát bụi cuồn cuộn, tử khí bị quấy đến như nước sôi.
Chỉ thấy nơi quang mang phun trào, một cái vết nứt không gian xuất hiện từ lúc nào.
Theo quang mang tiếp tục phun trào, vết nứt không gian càng lúc càng lớn, từ nửa mét nhanh chóng mở rộng lên thành một mét, hai mét, ba mét, bốn mét.
Đột nhiên, trong vết nứt không gian đang tiếp tục mở rộng, lôi quang chớp động, một dáng người cao lớn từ bên trong vết nứt không gian phá không bay ra.
Người này có dáng người cao lớn, khí tức phóng ra, đại địa Chư Thần Chiến Trường chấn động, ức vạn tử linh đều sợ hãi rung động nằm xuống.
“Đông Phương Ngạo ta, rốt cục lại trở về rồi.” Đối phương nhìn Chư Thần Chiến Trường, tự lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu tử khí trong chiến trường, nhìn dáng vẻ rất là mê say.
Hai cánh tay hắn giương ra, cuồng tiếu: “Đông Phương Ngạo ta lại về rồi!”
Trong tiếng cuồng tiếu, hắn phá không bay lên, bay ra bên ngoài Chư Thần Chiến Trường.
Khi hắn bay lên, dẫn theo khí kình trùng điệp như bài sơn đảo hải, cuốn bay toàn bộ tử linh nằm dưới đất.
Không lâu sau, hắn đã ra khỏi Chư Thần Chiến Trường, sau đó bay tới Vũ Lăng Tiên Thành.
Tốc độ của hắn cực nhanh, giống như là không gian na di, tương dung với thiên địa, cho dù là Thái Vô ở đây thì cũng tuyệt đối không nhìn thấy được bóng dáng của đối phương.
Không được bao lâu thì hắn đã đi tới trên không Vũ Lăng Tiên Thành.
Lúc này, chính là ban ngày.
Vũ Lăng Tiên Thành, là một trong số thành trì cổ xưa nhất truyền từ Thượng Cổ, đương nhiên là cực kỳ nhộn nhịp, Đông Phương Ngạo xuất hiện trên không tiên thành, khiến cho rất nhiều cường giả bên trong tiên thành chú ý tới.
“Người này là ai? Cũng dám bay trên không Vũ Lăng Tiên Thành?”
“Không phải là đến khiêu khích Đông Phương thế gia, Mộ Dung thế gia với u Dương thế gia đó chứ?”
Nhìn thấy Đông Phương Ngạo lăng không đứng trên không Vũ Lăng Tiên Thành, rất nhiều cao thủ trong quán rượu chỉ trỏ, bàn tán.
Giống Cửu Thiên Chi Thành, những thành trì cổ xưa như Vũ Lăng Tiên Thành đều có quy định là không thể bay trên không.
Trong tiếng bàn tán của mọi người, một đội binh sĩ tuần sát Vũ Lăng Tiên Thành đi tới.
Đội trưởng binh sĩ đó nhìn Đông Phương Ngạo, sầm mặt lại: “Các hạ là ai? Chẳng lẽ không biết quy củ của Vũ Lăng Tiên Thành ta hay sao! Cút xuống cho ta!”
Đông Phương Ngạo không có nhìn đối phương mà là nhìn Vũ Lăng Tiên Thành phía dưới, giống như rơi vào trong hồi ức, nói: “Mấy vạn năm, ta lại trở về.”
Đội trưởng binh sĩ đó thấy đối phương không có phản ứng tới mình mà đứng đó nói lời điên cuồng thì nhướng mày, mấy vạn năm? Ngay cả Nhân Tiên đỉnh phong thì thọ nguyên cũng chỉ có vạn năm mà thôi, thế gian này hoàn toàn không có ai có thọ nguyên vượt qua vạn năm được, người trung niên này, là một tên điên?
“Đội trưởng, ta đi lên tróc nã hắn xuống?” Một tên binh lính xin chỉ thị.
Đội trưởng binh sĩ gật đầu.
Tên lính đó một trảo chụp tới Đông Phương Ngạo, quát to: “Tên điên ở đâu ra, đi xuống cho ta!”
Đông Phương Ngạo quay đầu nhìn lại, hai mắt lạnh lẽo, cũng không thấy hắn làm động tác nào khác, chỉ nhìn thoáng qua thì thấy tên lính kia đột nhiên bay ngược ra ngoài, khi rơi xuống đất thì khí tức lại hoàn toàn không có, chết!
Đội trưởng binh sĩ với những binh lính khác thấy như vậy thì kinh ngạc, sau đó không ai không sợ hãi.
Những cao thủ bốn phía đường đi cũng không khỏi ngẩn ra.
“Thần hồn công kích, là cao thủ đạo pháp?”
Đội trưởng binh sĩ sợ hãi, sau đó phẫn nộ nhìn Đông Phương Ngạo: “Muốn chết!” Nói xong, lập tức rút trường kiếm trong tay ra, sau đó đột nhiên chém về phía Đông Phương Ngạo, kiếm khí trùng điệp, uy lực rất mạnh.
Đội trưởng binh sĩ này là đệ tử của u Dương thế gia trong Vũ Lăng Tiên Thành, thực lực không yếu, là Võ Tôn thập trọng đỉnh phong, đã đạt đến tình trạng có thể đột phá Thánh Cảnh bất cứ lúc nào.
Nhưng mà Đông Phương Ngạo nhìn cũng không thèm nhìn hắn, tiện tay bắn ra, sau đó thấy vị đệ tử u Dương thế gia này toàn thân nổ tung, hóa thành một đám sương máu.