Sau đó, Chu Thành cảm thấy mình bị người ta nâng lên, động tác của đối phương có chút thô bạo, hẳn là đối phương là một hạ nhân.
Chu Thành bị đỡ vào trong xe.
Một đường xóc nảy, lung la lung lay.
Chu Thành mơ mơ màng màng.
“Tiểu tử này, đan điền không có chân nguyên, chính là một phế vật, thật sự không biết Nhị tiểu thư kêu chúng ta dẫn hắn về làm gì.” Trên xe, một giọng nói thô lỗ, trong lời nói lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Trước đó vài ngày, Nhị tiểu thư lấy được một thớt Long Thú Mã, đang cần một nhân thủ chăm ngựa, đoán chừng là muốn dẫn tiểu tử này về chăm ngựa.” Một giọng khác nói.
Mấy nô tài và hạ nhân bàn tán với nhau.
Chu Thành nghe được cũng không không rõ.
Không biết xóc nảy bao lâu, rốt cục xe ngừng lại.
“Nhị tiểu thư nói, ném hắn vào trong phòng chứa đồ bên cạnh chuồng ngựa.” Một người trong đó nói.
“Cho hắn cho ăn một viên Liệu Thương Đan, chờ hắn tỉnh, đưa hắn đến gặp nàng.”
Sau đó, Chu Thành bị khiêng xuống xe, sau đó ném tới trên giường cây trong căn phòng nào đó.
Giường rất rắn chắc, Chu Thành bị ném lên trên đó, vang lên một tiếng rầm.
Sau đó là tiếng khóa cửa.
Qua hồi lâu.
Chu Thành nằm trên giường cây trong phòng, toàn thân vẫn đau dữ dội, nhưng mà ý thức bắt đầu dần dần thức tỉnh.
Không biết đã qua bao lâu, Chu Thành chậm rãi mở mắt, nhìn lại, đây là một gian phòng dùng gỗ thô to dựng lên, phòng rất đơn sơ, ngoại trừ một cái giường gỗ, một chút công cụ để chăm ngựa thì không còn gì khác.
Gian phòng rất là oi bức, đoán chừng bây giờ là mùa hè, trong phòng cực nóng.
Toàn thân Chu Thành vẫn đau đớn không thôi, từ trên không trung vạn mét ngã xuống, nếu không phải hắn có bất diệt Tiên thể thì đã nát như thịt băm rồi.
Dù là như thế thì xương cốt toàn thân hắn vẫn như nát bấy.
Chu Thành hít sâu một hơi, ráng chống đỡ từ trên giường ngồi dậy, hắn muốn vận chuyển chân nguyên trong đan điền, phát hiện giống như đối phương nói, chân nguyên trong đan điền mình hoàn toàn không có.
Đây là có chuyện gì?
Mình là một cường giả Nhân Tiên tối đỉnh, khổ tu nhiều năm, bây giờ chân nguyên đi đâu rồi?
Chu Thành nghĩ nghĩ, vận hành Bắc Minh Thần Công.
Cũng may, theo Bắc Minh Thần Công vận chuyển, thiên địa linh khí trên không trung bắt đầu chảy xuống, không ngừng tràn vào trong cơ thể hắn.
Khi những linh khí này tràn vào trong cơ thể Chu Thành, trong lòng Chu Thành giật thót, thiên địa linh khí này có phẩm chất cao hơn bất cứ loại thiên địa linh khí nào mà hắn thôn phệ trước đây.
Cho dù là tiên linh chi khí trong Thượng Cổ Tiên Môn cũng không có tinh thuần như thiên địa linh khí này.
Có những thiên địa linh khí này tẩm bổ, cảm giác đau đớn toàn thân Chu Thành dần dần biến mất, cuối cùng toàn thân đã không còn cảm giác đau, hơn nữa thiên địa linh khí này khiến cho hắn cảm nhận được cảm giác sảng khoái không nói ra được.
Chân nguyên nơi đan điền Chu Thành dần dần tăng nhiều, giống như là một dòng sông lớn khô cạn, xuất hiện từng dòng suối chân nguyên nhỏ, những dòng suối nhỏ này đang dần lấp đầy chân nguyên trong đan điền Chu Thành.
Cho đến đêm khuya.
Thực lực Chu Thành đã khôi phục được không sai biệt lắm.
Mà chân nguyên nơi đan điền hắn đã hoàn toàn khác biệt với chân nguyên khi ở hạ giới, giống như là một người đổi máu toàn thân, chân nguyên nơi đan điền hắn hoàn toàn thay đổi.
Chu Thành có cảm giác dục hỏa trùng sinh.
Đi tới trước cửa gỗ phòng, phát hiện cửa gỗ đã khóa, Chu Thành uốn tay, trực tiếp vặn nát khóa sắt, đẩy cửa đi ra ngoài, phát hiện bên ngoài đã trời đã đầy sao, ánh trăng sáng rỡ.
Chu Thành duỗi cái lưng mỏi, hít một hơi không khí thật sâu.
Không khí nơi này tươi mới hơn Võ Giới nhiều.
Bầu trời đêm càng thâm thúy hơn, thiên địa càng rộng rãi.
Xem ra đây là Tiên Giới rồi?
Trải qua gian khổ, cuối cùng vẫn đi lên được.
Tiên Giới!
Năm đó thượng cổ chư thần đều đi tới Tiên Giới, cuối cùng hắn cũng đi lên.
Chu Thành tâm tình bành trướng.
Lúc này, trong lòng của hắn ngầm niệm, triệu hoán Thượng Cổ Tiên Môn ra.
Thượng Cổ Tiên Môn xuất hiện ở sau lưng của hắn, Chu Thành phát hiện, sau khi đi vào Tiên Giới, Thượng Cổ Tiên Môn cũng xảy ra một chút thay đổi, giống như hắn, Thượng Cổ Tiên Môn cũng dục hỏa trùng sinh.
Hơn nữa, Chu Thành có thể cảm nhận được Thượng Cổ Tiên Môn hưng phấn.
Hưng phân như cá voi trở về biển cả.
Lúc này, có tiếng bước chân đi về phía bên này.
Chu Thành thu hồi Thượng Cổ Tiên Môn vào trong cơ thể.
“Theo ta nói, một phế vật chân nguyên cũng không có, đâu cần lãng phí một viên Liệu Thương Đan.”
“Nhị tiểu thư nói, người này mặc dù không có chân nguyên nhưng nhục thân lại không yếu, hẳn là có chút lai lịch, chờ hắn tỉnh, tra hỏi hắn một chút, xem hắn tu luyện công pháp luyện thể gì.”
Hai hạ nhân đi qua bên này.
Giọng của hai người này, Chu Thành biết, trong đó người có dáng người tráng kiện chính là người đặt hắn lên xe, sau đó ném lên trên giường cây trong phòng.
Hai hạ nhân đi tới, đột nhiên nhìn thấy bóng người dưới ánh trăng, không khỏi kinh ngạc, nhìn kĩ lại, phát hiện là Chu Thành thì không khỏi cực kỳ ngoài ý muốn.
“Là ngươi!”
Thanh niên bọn họ cứu về lúc trước, thương thế cực nặng, ít nhất mấy ngày mới có thể tỉnh lại mới đúng, bây giờ lại tỉnh?
Hơn nữa không chỉ tỉnh mà còn có thể ra khỏi phòng.
Hai người nhìn nhau, thân hình lóe lên, đi tới trước mặt Chu Thành, hai người tạo thế vây kín, trông chừng hai bên Chu Thành.
“Tiểu tử, không ngờ được là ngươi lại tỉnh nhanh như vậy, hơn nữa nhìn dáng vẻ ngươi, có vẻ như thương thế đã tốt?” Vị đại hán thô tráng nhìn Chu Thành từ trên xuống dưới, cười hắc hắc: “Nếu ngươi tỉnh lại, vậy thì theo chúng ta đi bái kiến Nhị tiểu thư.” Nói đến đây, đột nhiên chụp lấy Chu Thành.
Hai người này, thực lực không yếu, đều là Thánh Cảnh.
Hơn nữa đều là Thánh Cảnh thập trọng.
Thấy đối phương chộp tới, Chu Thành cũng không có tránh.
Tráng hán bắt trúng bả vai Chu Thành, đang nở nụ cười thì đột nhiên, một luồng lực lượng cuồng bạo từ trên người Chu Thành tuôn trào ra, sau đó đánh hắn bay ra ngoài.
Tráng hán bắn ngược lại, nện vào trong chuồng ngựa nơi xa, trực tiếp bất tỉnh.
Mặc dù mình được đối phương cứu về nhưng rõ ràng đối phương không có ý tốt, cho nên Chu Thành ra tay không nhẹ.
Một người khác thấy đồng bạn bị Chu Thành đánh bay, vẻ mặt chấn kinh, khi người thanh niên này được đưa về, rõ ràng đan điền không có chân nguyên, tại sao chỉ một ngày thì biến thành một vị cao thủ?
Trong lòng máy động, lấy một viên đạn tín hiệu ra.
Nhưng mà hắn vừa muốn mở đạn tín hiệu ra thì một đạo kiếm quang lóe lên, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng, đạn tín hiệu đã bị kiếm quang cắt thành mấy mảnh.
Sau đó, kiếm quang trực tiếp đánh vào bộ ngực hắn.
Giống như vị tráng hán lúc nãy, hắn bị bắn bay ra ngoài.
Chu Thành đi tới trước mặt vị tráng hán đó, hỏi: “Nơi này là chỗ nào?”
Tráng hán không có trả lời mà vẻ mặt giận dữ nhìn Chu Thành: “Tiểu tử, ngươi đắc tội Nhị tiểu thư chúng ta, ngươi trốn không thoát khỏi Huyễn Hải Thành.”
“Vậy sao.” Chu Thành sắc mặt bình tĩnh, đột nhiên một chỉ điểm lên mi tâm vị tráng hán đó.
Đây là một loại chỉ pháp trong Minh Vương Các, Mê Thần Chỉ, có thể khống chế tâm trí đối phương trong thời gian ngắn, đương nhiên, nhất định phải thi triển với người có thần hồn chi lực thấp hơn mình.
Không lâu sau, Chu Thành đã hỏi được chỗ hắn ở bây giờ là Huyễn Thần Thành, là một cái thành trên hải đảo.
Bên ngoài hải đảo là Bích Long Hải rộng lớn vô biên.
Chỗ xa hơn Bích Long Hải thì là Tinh Hải đại lục.
Chương 357: Chạy ra khỏi Huyễn Hải Đảo
“Tinh Hải đại lục.” Chu Thành tự nói.
Theo đối phương nói, Tinh Hải đại lục mới là một trong chủ đại lục Tiên Giới.
Nơi đó, tông môn san sát, vô số thần quốc, gia tộc truyền thừa trăm vạn năm nhiều không kể xiết.
Về phần Bích Long Hải chỉ là một cái biển nhỏ mà thôi.
Mà Huyễn Hải Thành cũng chỉ là một cái góc nhỏ trong Tiên Giới.
“Tiểu tử, ngươi trốn không thoát.” Một người khác mở miệng, giọng điệu căm hận nói: “Lâm gia chúng ta sẽ phong tỏa toàn thành, ngươi hoàn toàn trốn không thoát, cho dù ngươi là Thần Tiên Cảnh cũng trốn không thoát khỏi Huyễn Hải Thành.”
“Vậy sao.” Chu Thành thấy trong mắt đối phương chứa sát ý, trực tiếp đánh một cái Sinh Tử Chỉ vào huyệt thái dương đối phương.
Sau đó, Chu Thành lắc đầu với tráng hán một cái, cũng giải quyết tráng hán.
Chu Thành lách mình rời khỏi chỗ đó.
Ngay khi Chu Thành vừa ra khỏi phủ đệ Lâm gia không có có bao xa, trong nội viện nào đó trong phủ đệ Lâm gia, Lâm Kiều sầm mặt lại: “Cái gì, Lâm Hổ và Lâm Thành bị người ta giết?”
“Người trẻ tuổi đó không thấy?”
Quản gia rung động nơm nớp nói: “Vâng.” Sau đó cho người đưa thi thể của hai người Lâm Hổ và Lâm Thành lên.
Một vị cao thủ Lâm gia đi lên trước, tra xét thương thế của hai người Lâm Hổ và Lâm Thành, vẻ mặt kinh nghi.
Lâm Kiều nhìn thấy lỗ ngón tay nơi huyệt thái dương Lâm Thành thì cũng kinh nghi: “Sinh Tử Chỉ?”
“Hẳn là Sinh Tử Chỉ của Trương Hồng.” Vị cao thủ Lâm gia đó trầm giọng nói: “Người trẻ tuổi đó là đệ tử Trương Hồng?”
Lâm Kiều lạnh lùng nói: “Năm đó Trương Hồng giết mấy trăm cao thủ Lâm gia ta, Lâm gia ta không đội trời chung với hắn, nếu như người trẻ tuổi đó là đệ tử của hắn, vậy thì thật là tốt, ta khiến cho hắn sống không bằng chết!”
“Bây giờ hắn trốn không được xa, hạ lệnh xuống, phong tỏa Huyễn Hải Thành.”
Cho nên, ngay khi Chu Thành vừa rời khỏi phủ đệ Lâm gia không đến bao lâu thì Huyễn Hải Thành bị phong thành, các cửa thành lớn đóng kín, từng đường đi trong thành đều có tuần vệ nhiều gấp mấy lần.
Hơn nữa, Huyễn Hải Thành mở trận pháp hộ thành ra, bao phủ Huyễn Hải Thành.
Chu Thành nhìn trên không Huyễn Hải Thành xen lẫn ánh sáng trận pháp, sắc mặt bình tĩnh.
Trận pháp hộ thành của Huyễn Hải Thành này do lịch đại cường giả Thần Tiên Cảnh của Huyễn Hải Thành bố trí và không ngừng gia trì, cho dù là Thần Tiên Cảnh phổ thông cũng rất khó phá trận.
Nhưng mà hắn không lo lắng.
Bởi vì hắn có Thượng Cổ Tiên Môn.
Thượng Cổ Tiên Môn là không gian Tiên Khí, hơn nữa còn là một món không gian Tiên Khí siêu việt Thượng phẩm Tiên khí.
Có Thượng Cổ Tiên Môn, hắn hoàn toàn có thể xuyên qua đại trận của Huyễn Hải Thành.
Mặc dù phá vỡ đại trận của Huyễn Hải Thành thì sẽ khiến đối phương giật mình, nhưng chỉ cần hắn rời khỏi Huyễn Hải Thành, trời cao mặc chim bay, đối phương sẽ khó vây được hắn.
Nhưng Chu Thành cũng không vội lợi dụng Thượng Cổ Tiên Môn phá trận rời đi mà là chọn một tòa nhà rách nát, vận chuyển Bắc Minh Thần Công, tiếp tục thôn phệ tiên linh chi khí khôi phục chân nguyên.
Bây giờ, chân nguyên trong đan điền hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, đợi hoàn toàn khôi phục rồi rời đi cũng không muộn.
Dù sao thôi động thời không đại trận của Thượng Cổ Tiên Môn cũng tiêu hao không ít chân nguyên.
Thế là Chu Thành ở trong tòa nhà rách nát không người trong Huyễn Hải Thành, bắt đầu tu luyện, khôi phục chân nguyên.
Chu Thành bố trí một cái đại trận che giấu xung quanh tòa nhà, cho nên không cần lo lắng thành vệ tuần sát phát hiện mình.
Hai ngày sau.
Chân nguyên trong đan điền Chu Thành hoàn toàn khôi phục.
Hơn nữa thôn phệ tiên linh chi khí ở Tiên Giới khôi phục chân nguyên, nó hùng hậu hơn trước kia rất nhiều.
Thấy chân nguyên trong đan điền đã hoàn toàn khôi phục, Chu Thành đứng dậy, triệu hoán Thượng Cổ Tiên Môn ra.
Lúc này, trong phủ đệ Lâm gia, Lâm Kiều lại giận dữ nhìn một đám thủ hạ: “Phế vật, hai ngày mà còn không tìm được người!”
“Lại phái thêm nhân thủ, cẩn thận lục soát mỗi góc trong Huyễn Hải Thành cho ta!”
“Nhất định phải tìm ra người cho ta!”
“Nếu không.”
Lâm Kiều vừa răn dạy đến đây, đột nhiên, một tiếng ầm vang truyền khắp Huyễn Hải Thành, Huyễn Hải Thành chấn động, chỉ thấy không trung, ánh sáng trận pháp vốn bao trùm Huyễn Hải Thành lại tiêu tán.
Lâm Kiều kinh ngạc.
“Là có người phá trận!”
“Là người tuổi trẻ đó!”
Một vị cao thủ bên cạnh Lâm Kiều giật mình nói.
Phải biết, cái Huyễn Hải Đại Trận này, cho dù Thần Tiên Cảnh phổ thông cũng không phá nổi, người trẻ tuổi đó lại có thể phá được Huyễn Hải Đại Trận?
Nhưng Lâm Kiều lại tỉnh táo lại, nàng nói: “Người tuổi trẻ đó tuyệt đối không phải Thần Tiên Cảnh.”
Lúc ấy, nàng cho người đem Chu Thành về, biết rõ Chu Thành không thể nào là Thần Tiên Cảnh.
“Hẳn là hắn mượn cái Tiên Khí nào đó mới có thể phá trận rời đi, hơn nữa hắn còn không thể tùy ý thôi động cái Tiên Khí này, nếu không thì hắn cũng sẽ không chờ hai ngày rồi mới rời đi.”
Lâm Kiều nói ra phán đoán của mình.
“Tất cả mọi người nghe lệnh, theo ta truy!”
“Không được để cho hắn chạy ra khỏi Huyễn Hải Đảo.”
Lúc này, nàng suất lĩnh một đám cao thủ Lâm gia phá không bay lên, toàn lực đuổi theo.
Chu Thành vừa mới phá vỡ Huyễn Hải Đại Trận, ra khỏi Huyễn Hải Thành thì cảm ứng được vô số khí tức từ phía sau mau chóng đuổi đến.
Những khí tức này có Nhân Tiên đỉnh phong, hơn nữa không ít.
Mặc dù Chu Thành không sợ nhưng vì tránh phiền phức, Chu Thành cũng không có triền đấu với đối phương mà tiếp tục hối hả phi hành về phía trước, nhưng mà hắn cũng không có thôi động Thượng Cổ Tiên Môn mà trực tiếp phá không bay đi.
Mặc dù Chu Thành là Nhân Tiên đỉnh phong nhưng hắn tốc của hắn độ bây giờ còn nhanh hơn Đông Phương Ngạo lúc trước nhiều, không lâu sau, hắn đã bỏ xa Lâm Kiều và cao thủ Lâm gia.
Vừa mới bắt đầu, bọn người Lâm Kiều còn có thể cảm ứng được khí tức của Chu Thành ở xa xa, nhưng khí tức Chu Thành lại càng ngày càng xa, cuối cùng bọn người Lâm Kiều hoàn toàn không cảm ứng được.
Dù Lâm Kiều toàn lực đuổi theo thì cũng như thế.
Cuối cùng, Lâm Kiều và cao thủ Lâm gia chạy tới biên giới hải đảo.
“Nhị tiểu thư, chúng ta đừng đuổi theo nữa.” Một người trong đó mở miệng nói: “Ra biển quá nguy hiểm.”
“Không sai, Nhị tiểu thư, mặc dù tiểu tử đó trốn ra khỏi Huyễn Hải Đảo chúng ta, nhưng xung quanh đều không có hải đảo, hắn không thể ngừng lại, chờ đến ban đêm, Phệ Hồn Thú trong biển ẩn hiện, hắn cũng chết.” Một người khác nói.
Lúc này, Lâm Kiều mới ngừng lại.
Nàng nhìn chằm chằm mặt biển phương xa, cuối cùng không cam lòng dẫn theo đám người trở về Huyễn Hải Thành.
Sau khi Chu Thành rời khỏi Huyễn Hải Đảo, không ngừng hối hả phi hành trên mặt biển, trong Bích Long Hải có các loại hải thú hung mãnh, vì phòng ngừa những hải thú này công kích, Chu Thành cố gắng bay trên không trung.
Chỉ là hối hả phi hành một giờ, ngoại trừ biển thì vẫn là biển, hoàn toàn không nhìn thấy những thứ khác, Chu Thành vốn định rời khỏi Huyễn Hải Đảo thì sẽ tìm một cái hải đảo ngừng chân trước lúc trời tối, nhưng mà nào có cái hải đảo nào, ngay cả một miếng đất cũng không nhìn thấy.
Lại qua hai giờ, vẫn là biển rộng mênh mông, ngay cả một cái đảo hoang cũng không có.
Nhìn sắc trời dần dần đen xuống, Chu Thành không khỏi nóng vội.
Cái Bích Long Hải này, đến ban đêm thì cực kì hung hiểm, sẽ có vô số Phệ Hồn Thú ẩn hiện, chuyên môn thôn phệ hồn phách người tu luyện, cho dù là Thần Tiên Cảnh, ban đêm cũng không dám bay trên mặt biển Bích Long Hải.
Lại một lát sau, Chu Thành thấy sắc trời đã lờ mờ, đành phải thôi động Thượng Cổ Tiên Môn không ngừng vượt qua thời không, mong có thể tìm tới hải đảo có thể ngừng chân.
Thế nhưng vẫn không thể toại nguyện.
Cuối cùng sắc trời hoàn toàn tối sầm xuống.
Chương 358: Thần Tiên Cảnh, cuối cùng thành!
Theo sắc trời hoàn toàn tối xuống, trên không hải vực Bích Long Hải xuất hiện từng điểm đen lít nha lít nhít, những điểm đen này như là châu chấu từ trong không gian Bích Long Hải tuôn ra.
Những điểm đen này không phải những thứ khác, chính là Phệ Hồn Thú.
Phệ Hồn Thú hình thể cũng không lớn, chỉ tương đương lợn rừng phổ thông, nhưng lại làm cho vô số cao thủ trong đảo Bích Long Hải nghe mà biến sắc.
Bởi vì Phệ Hồn Thú là hung thú quần công, không chỉ có vật lý công kích mà còn biết công kích linh hồn.
Nếu như gặp được đàn Phệ Hồn Thú, tuyệt đối là một chuyện khiến cho người ta đau đầu.
Chu Thành thấy những Phệ Hồn Thú màu đen đó giống như là thuỷ triều lao qua, sắc mặt cũng nghiêm túc.
Đàn Phệ Hồn Thú đều có thủ lĩnh, mà thủ lĩnh Phệ Hồn Thú đều là Thần Tiên Cảnh.
Có là Thần Tiên Cảnh nhất trọng, thậm chí có là Thần Tiên Cảnh nhị trọng.
Thậm chí có thể là Thần Tiên Cảnh tam trọng.
Mặc dù Thần Tiên Cảnh tam trọng rất ít nhưng vẫn phải có.
Những thủ lĩnh Phệ Hồn Thú này cực kỳ giảo hoạt, hơn nữa am hiểu thu liễm khí tức, ẩn nấp trong bầy Phệ Hồn Thú, đột nhiên phát động công kích, khiến cho người ta khó mà đề phòng được nó.
Không lâu sau, những Phệ Hồn Thú này đã vọt tới trước mặt Chu Thành.
Chu Thành không chần chờ, Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận xuất hiện trong tay, song đao huy động, lập tức xuất hiện một loạt máu tươi màu đen.
Máu của những Phệ Hồn Thú này chảy xuống mặt biển Bích Long Hải, mặt biển quay cuồng một hồi, máu tươi màu đen hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa.
Trong Bích Long Hải có hải thú chuyên môn hút máu tươi, có khi một số cao thủ nhân tộc rơi xuống Bích Long Hải, chỉ trong nháy mắt thì đã bị những hải thú hút máu tươi này hút thành một cái thây khô.
Chu Thành vừa đánh chết nhóm Phệ Hồn Thú đầu tiên thì đã bị đàn Phệ Hồn Thú vọt tới nhấn chìm, vây hắn chật như nêm cối.
Những Phệ Hồn Thú này có công kích vật lý, có công kích linh hồn.
Nếu là cao thủ Nhân Tiên đỉnh phong phổ thông, đối diện với mấy đòn công kích linh hồn nhiều vô tận của Phệ Hồn Thú này thì sợ là đã sớm đau đầu muốn nứt, nhưng mà công kích linh hồn của những Phệ Hồn Thú này còn không thể rung chuyển linh hồn của Chu Thành.
Chu Thành tu luyện Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh, bây giờ linh hồn của hắn mạnh, có thể so với linh hồn của cường giả Thần Tiên Cảnh nhị trọng, Chu Thành không ngừng đánh giết Phệ Hồn Thú xông lên, tìm kiếm đột phá khẩu.
Nhưng mà những Phệ Hồn Thú này nhiều lắm, giết không hết, hơn nữa hình như càng giết càng nhiều.
Vừa mới bắt đầu, Chu Thành còn có thể nhìn thấy hải vực bên ngoài đàn Phệ Hồn Thú, nhưng theo những Phệ Hồn Thú này càng ngày càng nhiều, hắn đã hoàn toàn không nhìn thấy hải vực bên ngoài, xung quanh ngoại trừ Phệ Hồn Thú thì vẫn là Phệ Hồn Thú.
Đột nhiên, đầu Chu Thành đau xót, tựa như bị ong mật chít một cái.
Chu Thành giật mình, liếc nhìn đàn Phệ Hồn Thú thú.
Hiển nhiên, đòn công kích linh hồn vừa rồi là thủ lĩnh Phệ Hồn Thú đánh ra.
Nếu là công kích linh hồncủa Phệ Hồn Thú phổ thông, hắn hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
Ngay lúc Chu Thành liếc nhìn đàn Phệ Hồn Thú, đột nhiên đầu lại đau xót.
Chu Thành đột nhiên khóa chặt một con Phệ Hồn Thú nào đó trong bầy Phệ Hồn Thú.
Con Phệ Hồn Thú này nhìn không khác gì những con Phệ Hồn Thú khác, nhưng vừa rồi hai lần công kích linh hồn, Chu Thành nhanh chóng khóa chặt con thủ lĩnh Phệ Hồn Thú này.
Chu Thành thân hình lóe lên, đi tới trước mặt con thủ lĩnh Phệ Hồn Thú đó, Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận trong tay gần như đồng thời đâm vào yết hầu và trái tim thủ lĩnh Phệ Hồn Thú.
Con thủ lĩnh Phệ Hồn Thú đó vẻ mặt khó tin, nó nghĩ mãi mà vẫn không rõ nhân loại trước mắt này tìm được nó bằng cách nào.
Hơn nữa nhân loại này rõ ràng chỉ là Nhân Tiên đỉnh phong, sao công kích lại khủng bố như thế.
Phệ Hồn Thú phòng ngự rất mạnh, với thực lực Thần Tiên Cảnh nhất trọng trung kỳ của nó thì cho dù là rất nhiều cao thủ nhân loại Thần Tiên Cảnh nhất trọng trung kỳ cũng không thể phá vỡ phòng ngự của nó.
Bây giờ nhân loại Nhân Tiên đỉnh phong này lại một kích là phá vỡ được phòng ngự của nó.
Chu Thành lạnh lùng nhìn thủ lĩnh Phệ Hồn Thú trước mắt, Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận trong tay hơi chuyển, lập tức cắt cổ và trái tim của thủ lĩnh Phệ Hồn Thú ra.
Mặc dù sức sống của Thần Tiên Cảnh rất mạnh nhưng nếu như đầu bị cắt ra thì cũng phải chết.
Thi thể của con thủ lĩnh Phệ Hồn Thú đó rơi xuống mặt biển Bích Long Hải.
Nhưng mà thi thể của con thủ lĩnh Phệ Hồn Thú đó còn chưa có rơi xuống thì đã bị Chu Thành thu vào trong Minh Vương Đỉnh.
Thi thể một con Phệ Hồn Thú Thần Tiên Cảnh, có thể bán được không ít Tiên thạch ở Tiên Giới.
Chu Thành mới tới Tiên Giới, sau này chắc chắn sẽ có không ít chỗ cần dùng đến, cho nên không thể lãng phí.
Bởi vì thủ lĩnh Phệ Hồn Thú bị giết, trong đàn Phệ Hồn Thú không có người chỉ huy, nhất thời đại loạn, Chu Thành thừa cơ giết ra một con đường máu, bỏ chạy.
Chu Thành toàn lực hối hả phi hành về phía trước.
Bỏ xa đàn Phệ Hồn Thú sau lưng mình.
Chỉ là vừa hất ra một đàn Phệ Hồn Thú không được bao lâu thì Chu Thành liền lại gặp phải một đàn Phệ Hồn Thú khác.
Nhóm Phệ Hồn Thú này không nhiều, đại khái chỉ có mấy ngàn con.
Dù là như thế thì Chu Thành cũng ra sức chém giết một phen mới có thể thoát ra được.
Đương nhiên, thủ lĩnh nhóm Phệ Hồn Thú này cũng bị Chu Thành giải quyết, thi thể cất vào trong Minh Vương Đỉnh.
May mà hai con thủ lĩnh Phệ Hồn Thú mà hắn gặp phải đều là Thần Tiên Cảnh nhất trọng trung kỳ, nếu là Thần Tiên Cảnh nhị trọng thì Chu Thành có muốn giải quyết cũng khó.
Sau khi liên tục tao ngộ mười mấy đàn Phệ Hồn Thú, rốt cục Chu Thành cũng nhìn thấy được một cái đảo hoang trước mặt.
Nhìn thấy đảo hoang khiến cho Chu Thành mừng rỡ.
Hắn toàn lực bay tới chỗ đảo hoang.
Khi Chu Thành đáp xuống đảo hoang thì mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Mặc dù Bích Long Hải có nhiều Phệ Hồn Thú nhưng không biết là vì nguyên nhân gì, những Phệ Hồn Thú này không có đi lên đảo công kích.
Cho dù là đảo hoang thì những Phệ Hồn Thú này cũng không dám tới gần.
Cho nên chỉ cần đi vào trong đảo hoang thì có thể thoát khỏi được những Phệ Hồn Thú đó.
Chu Thành đi vào đảo hoang, quả nhiên, những Phệ Hồn Thú đó đứng ở bên ngoài đảo hoang, đều không dám đi vào trong đảo hoang, Chu Thành thấy thế thì cũng không thèm để ý đám Phệ Hồn Thú sau lưng nữa, bắt đầu quan sát đảo hoang trước mặt.
Đảo hoang trước mặt rất lớn, nhìn không thấy bờ, nhưng không biết nguyên nhân nào, cỏ dại rậm rạp, không người ở lại tu luyện.
Chu Thành phá không bay lên, bay đến chỗ một ngọn sơn phòng trước mặt.
Sau khi đi vào sơn phong, hắn tìm một cái sơn động nhỏ, sau đó bố trí trận pháp che đậy ở xung quanh, bắt đầu thôn phệ tiên linh chi khí tu luyện.
Ở Võ Giới, Thần Tiên Cảnh là tồn tại trong truyền thuyết, là tồn tại chí cao, mà ở Tiên Giới thì Thần Tiên Cảnh cũng cực kỳ quan trọng, một vị cường giả Thần Tiên Cảnh, cho dù là ở trong bất cứ một tòa thành nào của Bích Long Hải thì cũng được hoan nghênh, được người ta tôn kính.
Hơn nữa rất nhiều nơi ở Tiên Giới quy định chỉ có Thần Tiên Cảnh trở lên mới có thể đi vào, giống như là tửu quán, Trận Pháp Điện, Đan Thần Điện vân vân.
Cho nên bây giờ hắn phải nhanh chóng đột phá Thần Tiên Cảnh.
Tiên Giới, tiên linh chi khí vô cùng nồng đậm, vô cùng tinh thuần, có những tiên linh chi khí ở Tiên Giới này, Chu Thành có tự tin trong vòng hai ba tháng là có thể đột phá Thần Tiên Cảnh.
Theo Chu Thành không ngừng thôn phệ tiên linh chi khí, chân nguyên nơi đan điền hắn cũng càng ngày càng hùng hậu.
Hai tháng sau.
Chu Thành toàn thân quang hoa đại trán, từng đạo tiên quang từ trong cơ thể Chu Thành tuôn ra.
Kéo dài suốt một ngày như thế thì tiên quang mới tiêu tán.
Chu Thành mở hai mắt ra, cảm nhận được toàn thân mình thay đổi kinh người, trong lòng vui sướng.
Thần Tiên Cảnh, cuối cùng thành!
Chương 359: Tồn tại dưới lòng đất đảo hoang
Chu Thành dùng thần thức nội thị trong cơ thể, chỉ thấy ngũ tạng lục phủ hắn thuế biến lần nữa, mà chân nguyên trong đan điền cũng hoàn toàn thuế biến thành Tiên Nguyên, tất cả kinh mạch của hắn được dát lên một tầng tiên quang.
Đáng chú ý nhất là trong cơ thể hắn có thêm một thứ như là cây giống, tỏa ra ánh sáng chín màu rực rỡ.
Đó chính là tiên căn của Chu Thành!
Sau khi đột phá Thần Tiên Cảnh, trong cơ thể sẽ sinh ra tiên căn.
Tiên căn là căn cơ của cường giả Thần Tiên Cảnh trở lên, cũng có thể nói là thiên phú.
Tiên căn có các loại thuộc tính.
Có thuộc tính Thủy.
Có thuộc tính Hỏa.
Nói như vậy, tiên căn có thuộc tính, sau này tu luyện công pháp thuộc tính này và thần kỹ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, sẽ làm ít công to.
Cho nên tiên căn có thuộc tính càng mạnh, càng nhiều thì càng tốt.
Mà có tiên căn không có thuộc tính, loại tiên căn này chính là phế tiên căn, tiên căn không có thuộc tính, cho dù sau này tu luyện công pháp gì thì đều là làm nhiều công ít, tu luyện chậm hơn người khác rất nhiều, bình thường các tông các môn sẽ không thu người có tiên căn không thuộc tính.
Chu Thành cẩn thận cảm nhận tiên căn của mình ẩn chứa thuộc tính gì.
Có Thủy.
Cũng có Hỏa.
Thổ, Kim, Mộc đều có!
Ở Tiên Giới, có được tiên căn song thuộc tính là thiên tài mà các tông môn cướp đoạt.
Mà ba thuộc tính, loại này, có thể nói là yêu nghiệt, cực kỳ hiếm thấy, mười vạn năm khó ra một người.
Thế nhưng là tiên căn của Chu Thành lại có năm loại thuộc tính!
Không, ngoại trừ năm loại thuộc tính ra thì Chu Thành còn cảm nhận được thuộc tính Phong, còn có thuộc tính Lôi!
Chu Thành cẩn thận cảm nhận, thậm chí còn cảm nhận được thuộc tính Quang Minh và Hắc Ám!
Thuộc tính Quang Minh và Hắc Ám tiềm ẩn trong chỗ sâu nhất trong tiên căn.
Chín đại thuộc tính!
Tiên căn của hắn có được chín đại thuộc tính!
“Chín đại thuộc tính.” Chu Thành chấn động trong lòng, tự nói.
Tiên Giới, trước hắn, hẳn là vẫn chưa có người nào có tiên căn có được chín đại thuộc tính?
Không biết tiên căn của chín đại Tiên Vương có bao nhiêu loại thuộc tính?
Tiên Giới, trước mắt do chín đại Tiên Vương khống chế.
Cảm nhận được tiên căn của mình có được chín đại thuộc tính, tất nhiên là Chu Thành kích động, kinh hỉ, có được tiên căn có chín đại thuộc tính, vậy sau này hắn tu luyện sẽ như giẫm trên đất bằng.
Nhưng mà mặc dù đột phá Thần Tiên Cảnh nhưng Chu Thành cũng không có lập tức rời khỏi đảo hoang này mà lấy khôi lỗi trong Minh Vương Hắc Phủ ra, tiếp tục luyện hóa.
Trong Hắc Phủ có chín mươi chín con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, khi còn sống thực lực từ Thần Tiên Cảnh nhất trọng đến thập trọng đều có.
Bởi trước đó thực lực bị hạn chế, Chu Thành chỉ luyện hóa sáu mươi con.
Bây giờ, hắn đột phá Thần Tiên Cảnh, muốn thử xem có thể luyện hóa số còn lại hay không.
Giống như Chu Thành suy nghĩ.
Sau một ngày.
Hắn lại luyện hóa sáu con khôi lỗi.
Bây giờ, số khôi lỗi hắn khống chế đã đạt đến sáu mươi sáu con.
Thêm sáu con khôi lỗi, chiến lực Chu Thành cao thêm một phần.
Luyện hóa sáu con khôi lỗi xong, Chu Thành đứng dậy, không chần chờ nữa, ra khỏi sơn động, phá không bay lên, rời khỏi đảo hoang.
Ngay lúc Chu Thành muốn rời khỏi đảo hoang, khi đi qua khu vực trung tâm đảo hoang thì đột nhiên sâu trong lòng đất đảo hoang, một cái cự thủ phá đất mà lên, đột nhiên chụp về phía Chu Thành, khặc khặc cười to: “Thần Tiên Cảnh nhất trọng? Tiểu tử, ngươi xuống cho ta!”
“Vừa tỉnh lại thì đụng phải đồ ăn mỹ vị như vậy, không tệ, không tệ!”
Cái cự thủ này, che khuất bầu trời, lấy uy thế kinh người đập tới Chu Thành.
Nhìn cự thủ vỗ xuống, cho dù Chu Thành đột phá Thần Tiên Cảnh thì cũng sắc mặt đại biến.
Với thực lực của hắn bây giờ, cho dù là đối mặt cường giả Thần Tiên Cảnh tam trọng hắn cũng có lòng tin chiến một trận thậm chí đánh bại, thế nhưng cái cự thủ này ẩn chứa lực lượng vượt xa năng lực phản kháng của hắn.
Chu Thành không kịp nghĩ nhiều, điên cuồng thúc giục Tiên Nguyên trong đan điền, đột nhiên đấm ra một quyền.
Một quyền này chính là Cửu Thiên Chi Quyền.
Là tuyệt học của Cửu Thiên Điện do Trương Hồng để lại năm đó.
Mặc dù không phải thần kỹ nhưng đã là một trong số tuyệt học mạnh nhất dưới thần kỹ.
Đồng thời, Chu Thành lấy sáu mươi sáu con khôi lỗi ra.
Sáu mươi sáu con khôi lỗi cũng song quyền oanh ra.
Sáu mươi sáu con khôi lỗi một kích toàn lực, sẽ có lực lượng mênh mông bực nào.
Nếu như ở Võ Giới, sáu mươi sáu con khôi lỗi một kích toàn lực, có thể đánh thượng cổ chi thành như Cửu Thiên Chi Thành, Thái Nhất Tiên Thành thành đất bằng, đánh thành tro cặn bã.
Thế nhưng Chu Thành và sáu mươi sáu con khôi lỗi một kích toàn lực đánh vào cự thủ đó.
Ầm ầm nổ vang, lực lượng đủ để đánh Cửu Thiên Chi Thành thành đất bằng lại không thể nào đánh tan bàn tay khổng lồ đó.
Bàn tay khổng lồ đó trì trệ một lúc, tiếp tục rơi xuống Chu Thành.
Chu Thành giật mình, không dám ham chiến, phá không bay lên, toàn lực bay ra khỏi đảo hoang.
“Ồ!” Trong lòng đất đảo hoang vang lên một tiếng ồ ngạc nhiên.
Hiển nhiên đối phương không ngờ được Chu Thành là một Thần Tiên nhất trọng nhưng lại có chiến lực như vậy.
“Sáu mươi sáu con khôi lỗi?”
“Chiến lực có thể so với Thần Tiên tam trọng? Căn cơ thật hồn hậu!”
“Không tệ không tệ, ha ha, mỹ thực như vậy mới càng có hương vị.”
Nói đến đây, cự thủ đó ngưng thực lần nữa, tốc độ càng nhanh, đánh tới Chu Thành, còn nhanh hơn tốc độ Chu Thành gấp đôi.
Cái cự thủ này là đối phương dùng thần hồn chi lực khống chế hoang thổ ngưng tụ mà thành, nhưng là công kích mạnh, đối với Chu Thành thì chỉ có thể nói là kinh khủng.
Chu Thành nhìn cự thủ đánh tới với tốc độ nhanh hơn, Huyết Hải Ma Bi xuất hiện nơi tay trái, Minh Vương Hắc Phủ xuất hiện nơi tay phải, hai tay đánh ra.
Huyết Hải Ma Bi và Minh Vương Hắc Phủ đột nhiên nghênh đón cự thủ.
Khi ở Võ Giới, Chu Thành đã tu luyện Huyết Hải Ma Công trên Huyết Hải Ma Bi đến đệ thập trọng, cũng luyện hóa Huyết Hải Ma Bi.
Lập tức, Huyết Hải Ma Bi cuốn lên huyết khí ngập trời, chỗ Hắc Phủ đi qua thì là một mảnh đêm tối, thôn phệ chi lực kinh người.
Đồng thời, sáu mươi sáu con khôi lỗi cũng đồng thời công kích lần nữa.
Ầm ầm!
Sáu mươi sáu con khôi lỗi công kích và công kích của Huyết Hải Ma Bi, Hắc Phủ đồng thời oanh trúng bàn tay khổng lồ đó.
Bàn tay khổng lồ đó bị đánh cho trì trệ lần nữa.
Huyết khí của Huyết Hải Ma Bi không ngừng xuyên vào cự thủ.
Hắc Minh chi lực của Hắc Phủ cũng đồng hóa bàn tay khổng lồ đó, bàn tay khổng lồ đó bị Hắc Ám không ngừng bị ăn mòn.
Tồn tại trong lòng đất đảo hoang không khỏi kinh ngạc một chút.
Ngay lúc hắn kinh ngạc, Chu Thành gọi Thượng Cổ Tiên Môn ra, toàn lực thúc giục thời không trận pháp trong Thượng Cổ Tiên Môn, trong nháy mắt di động không gian, rốt cục trốn ra khỏi đảo hoang.
Chạy ra khỏi đảo hoang, Chu Thành không dám xem thường, tiếp tục thôi động Thượng Cổ Tiên Môn không ngừng di động không gian.
Tồn tại trong lòng đất đảo hoang vốn muốn tiếp tục xuất thủ, đột nhiên nhìn thấy Thượng Cổ Tiên Môn phía sau Chu Thành, khẽ giật mình, sau đó sắc mặt hoàn toàn thay đổi.
“Đây là?”
“Thượng Cổ Tiên Môn? !”
“Lại có người luyện hóa Thượng Cổ Tiên Môn!”
“Thượng Cổ Tiên Môn xuất hiện Tiên Giới, chuyện này!”
Hắn nghĩ tới truyền thuyết liên quan đến Thượng Cổ Tiên Môn, kích động đến nói năng lộn xộn.
Mà Chu Thành cũng không biết tất chuyện này, tiếp tục không ngừng di động thời không, cho đến khi xác định đối phương không còn đuổi theo mới ngừng lại được.
Chu Thành thở dốc không thôi, nhìn phía sau, đã không thấy được đảo hoang, sờ lên cái trán, toàn là mồ hôi.
Hắn chưa tỉnh hồn, nếu không phải có Thượng Cổ Tiên Môn, hắn có thể chạy ra khỏi đảo hoang hay không còn không biết được.
Đối phương là ai?
Là thú hay là người tu hành nhân tộc?