Thái Nhất Tiên Kiếm xuất hiện trong tay Thái Vô, đột nhiên chém ra một kiếm, kiếm mạc trùng điệp chém về phía Phượng Cửu.
Phượng Cửu sợ hãi lui lại.
Thấy Phượng Cửu lui lại, hai mắt Thái Vô tràn đầy sát ý, nhảy lên một cái, chém ra một đạo kiếm quang.
Đây là sát chiêu mạnh nhất của Thái Nhất Tiên Kiếm.
Kiếm quang quang mang hừng hực, tựa như tất cả ánh sáng bốn phía đều hội tụ vào trong một kiếm này.
Phượng Cửu đang muốn xuất kiếm thì đột nhiên một đạo kiếm quang nhanh chóng chém tới, đánh vào kiếm quang của Thái Vô, kiếm quang của Thái Vô bị đánh trúng, tán loạn.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên áo lam đạp không mà tới.
“Yêu Vương đại nhân!” Phượng Cửu kinh hỉ.
Người tới, chính là Chu Thành.
Chu Thành ở gần đó, nhận được tin tức của mấy người Phượng Cửu thì lập tức chạy tới.
Thái Vô thấy người tới là Chu Thành thì biến sắc, đương nhiên không phải hắn sợ Chu Thành, nhưng ai cũng biết, bên người Chu Thành có khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.
Cho nên thấy người tới là Chu Thành, Thái Vô nào dám ham chiến, lập tức phá không mà chạy, thế nhưng hắn vừa mới quay người thì một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đã ngăn trước mặt hắn.
Thái Vô sợ hãi quay lại, đang muốn thoát đi từ một phương hướng khác thì chẳng biết lúc nào, phương hướng đó cũng bị một con khôi lỗi khác chặn.
“Muốn chạy trốn?” Chu Thành đi tới trước mặt Thái Vô: “Thái Vô, ngươi trốn không thoát, ta đã cho đại quân vương triều xung quanh phong tỏa toàn bộ di tích thượng cổ.”
“Lúc trước ngay cả Đông Phương Ngạo cũng trốn không thoát.”
“Bây giờ, Yêu tộc, Ma tộc, Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc, Địa Để Uyên Tộc, một đám vương triều đều đã gia nhập dưới trướng ta, thiên hạ chi lớn, không đất dung thân cho ngươi.”
Chu Thành nói, giống như từng cây châm, không ngừng đâm vào trong lòng Thái Vô.
Sắc mặt Thái Vô càng khó coi hơn, hắn liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy nơi xa lại có một đội cao thủ Nhân Tiên của Ma tộc phá không mà tới.
“Ma Vương đại nhân!” Dẫn đầu là Hoàng Tuyền Ma Chủ, sau khi đến thì hắn và cao thủ Ma tộc tranh thủ đến bái kiến Chu Thành.
Chu Thành gật đầu.
Sau Hoàng Tuyền Ma Chủ, một đám cao thủ Nhân Tiên của Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc cũng lần lượt đuổi tới.
Chỉ chốc lát, mấy ngàn vị cao thủ Nhân Tiên đã đi tới hiện trường, vây xung quanh chật như nêm cối.
Thái Vô tay cầm Thái Nhất Tiên Kiếm, lại có chút rung động.
Về phần cao thủ còn sót lại của Thái Nhất Tiên Môn, nhìn thấy càng ngày càng nhiều cao thủ Nhân Tiên chạy tới thì cũng triệt để tuyệt vọng.
Thái Vô nắm chặt Thái Nhất Tiên Kiếm, nhìn chằm chằm Chu Thành: “Chu Thành, ngươi kéo nhiều người như vậy tới vây giết chúng ta, có gì tài ba, có gan ngươi thống khoái đánh với ta một trận.”
Hiện trường, cao thủ Yêu tộc, Hải tộc, Ma tộc, Tinh Không Thần Tộc nghe vậy thì đều phì cười.
Chu Thành nghe xong cũng lắc đầu cười một tiếng, Chu Thành ra hiệu, một con khôi lỗi trong đó chợt lách người, đi tới trước mặt Thái Vô, một chưởng trực tiếp đánh bay Thái Vô.
Tốc độ của khôi lỗi quá nhanh, Thái Vô hoàn toàn không thể tránh né, một chưởng này trực tiếp đánh vào đan điền Thái Vô, chấn vỡ kinh mạch, ngũ tạng lục phủ thì bị đánh nổ.
Thái Vô miệng phun máu tươi, Thái Nhất Tiên Kiếm trong tay rơi xuống mặt đất xa xa.
Một đám cao thủ Thái Nhất Tiên Môn thấy Thái Vô bị đánh bay, sợ hãi, sắc mặt đại biến, muốn đi lên nhưng bọn họ giờ giống như tượng bùn qua sông, lo thân còn chưa xong chứ nói chi là cứu Thái Vô.
Thái Vô chỉ cảm thấy toàn thân đau đến không có tri giác.
Lần đầu tiên hắn trải nghiệm được cảm giác tử vong sắp đến.
Hắn nhìn Chu Thành, không có mở miệng, trong mắt chỉ có hận ý vô tận.
Lúc này, con khôi lỗi đó đưa tay nhiếp, nhiếp Thái Nhất Tiên Kiếm vào tay, sau đó, Thái Nhất Tiên Kiếm bị ném ra, hóa thành một đạo quang mang, trực tiếp bắn thủng cổ Thái Vô.
Thái Nhất Tiên Kiếm, xuyên qua cổ Thái Vô, đính Thái Vô trên mặt đất.
Máu không ngừng tuôn ra từ Thái Nhất Tiên Kiếm.
Thái Vô há hốc mồm, nhìn Thái Nhất Tiên Kiếm trên cổ, hiển nhiên hắn không ngờ được là có một ngày hắn sẽ chết dưới Thái Nhất Tiên Kiếm của mình.
Hắn nhìn những cao thủ còn sót lại của Thái Nhất Tiên Môn một chút, muốn nói cái gì nhưng lực lượng toàn thân giống như bị rút sạch, hắn đã không phát ra được tiếng nào.
Ánh mắt Thái Vô càng ngày càng mơ hồ.
Cuối cùng, thế giới của hắn hoàn toàn trở nên hắc ám, không một tiếng động.
Môn chủ Thái Nhất Tiên Môn Thái Vô, đã từng là đệ nhất cao thủ Tiên Võ, chết!
Một đám cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc, Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc nhìn Thái Vô đã chết đi trước mắt, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Thái Vô chết, cũng có nghĩa là một thời đại kết thúc.
Mấy năm trước, Thái Vô còn vinh quang, phong quang cỡ nào, vung cánh tay hô lên thì thiên hạ không dám không theo.
Thế nhưng bây giờ, hắn lại chết trong núi hoang rừng hoang này, hơn nữa còn chết dưới Thái Nhất Tiên Kiếm của mình.
Cao thủ còn sót lại của Thái Nhất Tiên Môn thấy Thái Vô bị giết, đều bi phẫn không thôi, nhưng mà những cao thủ Thái Nhất Tiên Môn này chỉ có mấy trăm người, hoàn toàn lật không nổi sóng gió gì, không lâu sau thì bị mọi người giải quyết toàn bộ.
Sau đó, Chu Thành tìm được Tiên phẩm Lam Liên Hoa trên người Thái Vô, cũng tìm được Lam Diễm Hồ ở chân núi.
Nhìn thấy Tiên phẩm Lam Liên Hoa cùng Lam Diễm Hồ khiến cho Chu Thành bất ngờ.
“Điện Chủ, thi thể Thái Vô, ngươi xem, nên xử trí như thế nào?” Diệp lão hỏi Chu Thành.
“Chôn trong mộ địa tiên tổ Thái Nhất Tiên Môn đi.” Chu Thành suy nghĩ, nói.
Đây cũng là dành sự tôn trọng cho người đã từng là đệ nhất cao thủ Tiên Võ Thái Vô.
“Vâng.” Mấy người Diệp lão cung kính xác nhận.
Sau đó Chu Thành cho mấy người Diệp lão đem thi thể Thái Vô rời đi.
Hắn định tu luyện mấy ngày ở Lam Diễm Hồ này.
Đợi mấy người Diệp lão rời đi hết, Chu Thành cho hai con khôi lỗi thủ ở bên ngoài, sau đó xếp bằng ở trung ương Lam Diễm Hồ, nuốt một gốc Tiên phẩm Lam Liên Hoa, bắt đầu tu luyện.
Bây giờ hắn đã là Nhân Tiên lục trọng, vừa khéo có thể mượn nhờ những Tiên phẩm Lam Liên Hoa này và Lam Diễm Hồ xung kích Nhân Tiên thất trọng hoặc cảnh giới cao hơn.
Chu Thành cũng biết Tiên phẩm Lam Liên Hoa và Lam Diễm Hồ trọng yếu như thế nào, có Tiên phẩm Lam Liên Hoa với Lam Diễm Hồ, sau này hắn có nắm chắc thêm mấy phần có thể đột phá Thần Tiên Cảnh.
Trong núi không tuế nguyệt.
Thời gian một năm, chớp mắt đã qua.
Một năm này, Chu Thành ngoại trừ tu luyện thì vẫn là tu luyện.
Có những Tiên phẩm Lam Liên Hoa và Lam Diễm Hồ này trợ giúp, rốt cục hắn cũng đột phá đến Nhân Tiên thất trọng, hơn nữa bước vào thất trọng hậu kỳ.
Bây giờ vẫn còn có chút Tiên phẩm Lam Liên Hoa, mà Lam Diễm trong Lam Diễm Hồ vẫn còn không ít, cho nên trợ giúp hắn đột phá đến Nhân Tiên bát trọng cũng không là vấn đề.
Lại qua mấy tháng sau, rốt cục Chu Thành cũng đột phá đến Nhân Tiên bát trọng.
Thấy Tiên phẩm Lam Liên Hoa với Lam Diễm trong Lam Diễm Hồ đã bị hắn luyện hóa xong, Chu Thành cũng không có tiếp tục ở lại, rời khỏi chân núi.
Nhưng mà Chu Thành cũng không có rời khỏi di tích thượng cổ mà là đi đến Thượng Cổ Tiên Môn.
Bây giờ mặc dù hắn là Nhân Tiên bát trọng nhưng đã là vô địch dưới Thần Tiên Cảnh.
Cho dù là Thái Vô còn sống thì cũng không phải đối thủ của hắn.
Với cảnh giới của hắn bây giờ, hẳn là có thể tiến hành lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn lần thứ ba, có lẽ hắn có thể triệt để lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn, đến lúc đó, chưởng khống cái Tiên Khí Thượng Cổ Tiên Môn này.
Hai ngày sau đó, Chu Thành đi tới Thượng Cổ Tiên Môn lần nữa.
Nhìn Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành cảm thấy rất thân thiết.
Giống như trước đây, hắn xếp bằng ở trước Thượng Cổ Tiên Môn, bắt đầu lĩnh hội.
Quả nhiên, theo hắn lĩnh hội, Thượng Cổ Tiên Môn lại hiển hiện thượng cổ tiên văn.
Chương 354: Tiên Giới
Chu Thành tập trung toàn bộ tâm thần tìm hiểu những thượng cổ tiên văn này.
Những thượng cổ tiên văn này còn thâm ảo hơn thượng cổ tiên văn Chu Thành lĩnh hội hai lần trước nhiều, nhưng mà Chu Thành bắt đầu tìm hiểu cũng không tốn sức.
Xếp bằng ở trước Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành hoàn toàn đắm chìm trong hải dương áo nghĩa do những thượng cổ tiên văn hình thành này, hoàn toàn bước vào cảnh giới vong ngã.
Thiên địa yên tĩnh.
Có hai con khôi lỗi, hung thú xung quanh không dám tới gần.
Trong đó có một con hung thú Nhân Tiên Cảnh định tới gần công kích Chu Thành, bị một con khôi lỗi trực tiếp đập thành bánh thịt, dán xuống mặt đất, hơn nữa còn là lặng yên không một tiếng động, không có quấy rầy đến Chu Thành.
Bước vào Thần Tiên Cảnh, khả năng khống chế lực lượng đã đạt đến mức cực kỳ diệu.
Chu Thành lĩnh hội lần là hai năm.
Hai năm, xung quanh Chu Thành hoa nở hoa tàn.
Cây cối xanh rồi lại vàng, vàng rồi lại xanh.
Tuyết tới lại đi, đi lại tới.
Theo Chu Thành không ngừng lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn, cảnh giới võ đạo của hắn, cảnh giới thần hồn của hắn đều đang lặng lẽ tăng lên.
Thời gian hai năm, Chu Thành đã từ Nhân Tiên bát trọng đột phá đến Nhân Tiên cửu trọng đỉnh phong, mà Chu Thành cũng đã trưởng thành thành một thanh niên hai mươi tuổi.
Chu Thành mặt như đao tước, cương nghị, bá khí, lại lộ vẻ nho nhã, thâm thúy, sáng sủa.
Lại ba năm qua đi.
Chu Thành ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, toàn thân hắn như được phủ thêm một tầng ánh nắng nhu hòa, nhưng nếu có cao thủ Nhân Tiên khác ở đây thì sẽ phát hiện đó không phải là ánh nắng mà là một loại ánh sáng giống như ánh nắng.
Loại ánh sáng này như có thể mang tới ấm áp, có thể ban sức sống cho sinh mệnh, có thể mang đến sức sống và hi vọng cho tất cả.
Một ngày này.
Ánh sáng toàn thân Chu Thành dần dần hòa vào trong cơ thể, vẫn luôn lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành đột nhiên mở hai mắt ra, khi hắn mở hai mắt ra, trong nháy mắt đó, toàn bộ tiên môn giống như ánh mặt trời, bắn ra quang mang kinh thế, quang mang này bắn thẳng vào thương khung, chiếu sáng toàn bộ di tích thượng cổ.
Tất cả hung thú, tất cả cao thủ thám hiểm trong di tích thượng cổ đều bị quang mang này làm cho chấn kinh.
Quang mang này giống như xẹt qua tâm linh, thần hồn chi hải của mọi người, khiến cho người ta cả đời khó quên.
Chu Thành nhìn Thượng Cổ Tiên Môn nở rộ kinh thế quang mang, nở một nụ cười, thời gian năm năm, cuối cùng hắn đã hoàn toàn tham ngộ Thượng Cổ Tiên Môn.
Mà cảnh giới của hắn cũng đột phá đến Nhân Tiên thập trọng đỉnh phong.
Về phần thần hồn thì cũng đột phá đến Dương Thần thập trọng đỉnh phong.
Tiếp theo, hắn đột phá Thần Tiên Cảnh sẽ dễ như trở bàn tay.
Chu Thành đứng dậy, tay nâng lên một chút, Thượng Cổ Tiên Môn nguy nga như núi bị Chu Thành nhẹ nhõm nâng lên.
Thượng Cổ Tiên Môn sừng sững ở trong di tích thượng cổ vô số tuế nguyệt, hoàn toàn khảm vào thời không xung quanh, chưa từng có động đậy mảy may, bây giờ lại bị Chu Thành nhẹ nhõm nâng lên.
Thượng Cổ Tiên Môn giống như Minh Vương Hắc Phủ lúc trước, không ngừng thu nhỏ, cuối cùng rơi xuống phía sau Chu Thành, khảm vào sau lưng của Chu Thành, từ xa nhìn lại thì giống như là Chu Thành đang gánh lấy một vệt thần quang.
Chu Thành tâm niệm vừa động, Thượng Cổ Tiên Môn từ sau lưng của hắn dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Khi hắn gọi Thượng Cổ Tiên Môn ra, Thượng Cổ Tiên Môn lại xuất hiện từ sau lưng hắn.
Gánh lấy Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành thử thúc giục thời không trận pháp trong Thượng Cổ Tiên Môn, lập tức, ánh sáng lóe lên, Chu Thành trực tiếp biến mất tại chỗ, sau một khắc hắn đã xuất hiện ở ngoài mười dặm.
Nói cách khác, trong nháy mắt, Thượng Cổ Tiên Môn đã dẫn Chu Thành xuyên qua mười dặm.
Đây vẫn chỉ là Chu Thành thử lần thứ nhất.
Hắn còn chưa hoàn toàn thuần thục khống chế Thượng Cổ Tiên Môn, cho nên vừa rồi thôi động thì không dám toàn lực thôi động.
Sau đó, Chu Thành lại dùng lực lượng giống y vậy thử nghiệm thúc giục mấy lần, quen thuộc, Chu Thành bắt đầu gia tăng lực lượng, lần này, một lần xuyên qua thì đã có thể xuyên qua ba mươi, bốn mươi dặm.
Nửa giờ sau, Chu Thành mượn Thượng Cổ Tiên Môn, đã có thể một lần xuyên qua trăm dặm.
Chỉ là xuyên qua trăm dặm là cực hạn của Chu Thành bây giờ.
Muốn xuyên qua xa hơn nữa thì trừ phi Chu Thành có thể đột phá đến Thần Tiên Cảnh.
Cứ như vậy, Chu Thành một đường thôi động thời không trận pháp của Thượng Cổ Tiên Môn, không ngừng đi ra ngoài di tích thượng cổ, vốn cần một ngày mới có thể rời khỏi di tích thượng cổ, bây giờ mượn Thượng Cổ Tiên Môn, hắn chỉ cần nửa nén hương.
Bởi vì thôi động thời không trận pháp trong Thượng Cổ Tiên Môn tiêu hao chân nguyên quá lớn, Chu Thành thôi động mười lần thì phải dừng lại điều tức khôi phục chân nguyên, nếu không, không gián đoạn thôi động Thượng Cổ Tiên Môn thì hoàn toàn không cần nửa nén hương.
Từ di tích thượng cổ ra, Chu Thành cảm nhận được khí lưu khác biệt với di tích thượng cổ ở bên ngoài.
“Tỷ, người đó không phải ngu chứ, đứng ở nơi đó cho mặt trời chiếu xuống.” Lúc này, một nữ tử đi ngang qua cười nói
“Tiểu muội, không được nói lung tung.” Một nữ tử khác lớn tuổi hơn khẽ quát nữ tử, sau đó áy náy nói với Chu Thành: “Công tử, tiểu muội không hiểu chuyện, xin chớ trách.”
Chu Thành khẽ gật đầu, sau đó cất bước rời đi, Chu Thành đi không nhanh nhưng chớp mắt đã biến mất ở cuối đường núi.
Hai nữ tử sợ hãi.
Sau khi Chu Thành rời đi, một đường không ngừng, về tới Cửu Thiên Chi Thành.
Bây giờ cha mẹ của hắn, đại ca hắn đã định cư lại Cửu Thiên Chi Thành.
Chu Thành xuất hiện Cửu Thiên Chi Thành, Cửu Thiên Chi Thành sôi trào, một đám cường giả của Cửu Thiên Điện, trận pháp tổng công hội, ai cũng tới đón tiếp, riêng cao thủ tới nghênh tiếp thôi thì đã mấy vạn người.
Chu Thành trở về, đêm đó, Cửu Thiên Chi Thành chúc mừng, Chu Thành bày tiệc, ngoại trừ tầng lớp cấp cao của Cửu Thiên Điện, trận pháp tổng công hội tham gia thì tất cả gia chủ, lão tổ tất cả gia tộc, tông chủ, lão tổ tông môn trong Cửu Thiên Chi Thành đều đếm tham dự.
Những ngày tiếp theo, Chu Thành ở lại Cửu Thiên Chi Thành, ban ngày ngoại trừ ở bên cạnh phụ mẫu thì lật xem thư tịch trong Minh Vương Các.
Sau khi đột phá đến Nhân Tiên đỉnh phong, tốc độ đọc sách của hắn tăng nhiều.
Một ngày này, Chu Thành lật xem xong một quyển tên là “Tiên Võ Giới”, cảm xúc chập trùng.
Theo bản Tiên Võ Giới này thì thật ra thế giới Tiên Võ có phân chia thượng giới với hạ giới.
Thượng giới là Tiên Giới, mà hạ giới là Võ Giới, thống nhất xưng là thế giới Tiên Võ.
Bây giờ, chỗ Chu Thành chính là Võ Giới của thế giới Tiên Võ.
Trên Võ Giới còn có Tiên Giới.
“Tiên Giới, thượng giới.” Chu Thành thì thầm.
Chẳng lẽ Đông Phương Ngạo biến mất mấy vạn năm, thật ra là đi thượng giới, Tiên Giới?
Chu Thành thả Đông Phương Ngạo ra.
Bởi vì bí mật trên người Đông Phương Ngạo cho nên mấy năm này, Chu Thành vẫn không có giết Đông Phương Ngạo.
Quả nhiên, khi Chu Thành hỏi Tiên Giới, sắc mặt Đông Phương Ngạo thay đổi.
Đúng như Chu Thành suy đoán, Đông Phương Ngạo đi Tiên Giới.
Hơn nữa, thời đại thượng cổ, cường giả Thần Tiên Cảnh biến mất, cũng đều là đi Tiên Giới.
Cửa vào Tiên Giới, hẳn là ở chỗ sâu trong Chư Thần Chiến Trường.
Bởi vì hắn tra được lúc trước khi Đông Phương Ngạo trở về thì chỗ đầu tiên hắn xuất hiện chính là ở Chư Thần Chiến Trường.
Xác nhận chuyện Tiên Giới, tâm tình Chu Thành bành trướng.
Bây giờ hắn đã là Nhân Tiên đỉnh phong, đương nhiên là hắn nghĩ đến đến Tiên Giới rộng lớn hơn mạnh hơn xông xáo.
Hơn nữa, bị tài nguyên ở Võ Giới hạn chế, một khi hắn đột phá Thần Tiên Cảnh, muốn tăng lên thì khó lắm, chỉ có đến Tiên Giới thì mới có thể không ngừng tăng lên.
Chương 355: Đi vào Tiên Giới
Biết được sự tồn tại của Tiên Giới, Chu Thành không kịp chờ đợi muốn đi vào Tiên Giới, xem thử xem Tiên Giới này như thế nào.
Nhưng mà Chu Thành vẫn kiềm chế nóng nảy trong lòng xuống.
Bây giờ hắn chính là Võ Giới chi chủ, còn có rất nhiều chuyện cần hắn chủ trì.
Cho dù muốn rời khỏi thì hắn cũng phải an bài tốt mọi việc mới được.
Sau đó, Chu Thành triệu tập tất cả thế lực siêu cấp và tầng lớp cấp cao Yêu tộc, Ma tộc, Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc, Địa Để Uyên Tộc đến đây.
Hắn cũng không có nói với mọi người chuyện mình muốn đi Tiên Giới, chỉ nói là muốn rời khỏi Cửu Thiên Chi Thành, bế quan xung kích Thần Tiên Cảnh, cần thời gian rất lâu.
Trong lúc hắn rời đi, hi vọng các phương cường giả mỗi người quản lí chức vụ của mình, chấp chưởng tốt các tộc.
Giao phó xong tất cả, Chu Thành cũng không có lập tức đến Tiên Giới mà ở bên cạnh phụ mẫu một năm, sau đó mới bước lên lộ trình đến Tiên Giới.
Bởi vì đến Tiên Giới cần phải xuyên qua thời không thông đạo Tiên Giới, cực kỳ nguy hiểm, không có có thực lực Thần Tiên Cảnh thì hoàn toàn không thể nào thông qua được, cho nên Chu Thành không thể dẫn phụ mẫu theo.
Nhưng mà nếu Đông Phương Ngạo đã có phương pháp trở lại Võ Giới, vậy sau này chờ thời cơ chín muồi, trở lại dẫn theo phụ mẫu.
Đi tới Chư Thần Chiến Trường, Chu Thành ngựa không dừng vó, đi thẳng tới chỗ sâu nhất trong Chư Thần Chiến Trường, sau đó triển khai thần hồn chi lực, bắt đầu tìm kiếm cửa vào Tiên Giới.
Cửa vào Tiên Giới hẳn là cực kỳ bí mật, cho nên nhiều năm như vậy vẫn không có bị người của Võ Giới phát hiện.
Bị Chu Thành dẫn theo, Đông Phương Ngạo thấy Chu Thành tìm kiếm cửa vào Tiên Giới, cười lạnh nói: “Chu Thành, ngươi đừng uổng phí tâm cơ, cửa vào Tiên Giới chỉ có Thần Tiên Cảnh mới có thể cảm nhận được, bây giờ ngươi còn không phải Thần Tiên Cảnh, ngươi tìm kiếm như thế này một vạn năm cũng không thể nào tìm ra được cửa vào Tiên Giới.”
“Vậy sao.” Chu Thành không để ý đến Đông Phương Ngạo, tiếp tục triển khai thần hồn chi lực tìm kiếm cửa vào Tiên Giới.
Đông Phương Ngạo thấy Chu Thành không tin, lại nói: “Cửa vào Tiên Giới liên tục di chuyển, giấu ở chỗ sâu nhất trong thời không, cho dù thần hồn ngươi có mạnh như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào tìm được, trừ phi ngươi đột phá Thần Tiên Cảnh.”
Chu Thành không tin tà, lại tìm tòi nửa ngày.
Cũng không có tìm được.
Chu Thành kinh nghi.
Chẳng lẽ giống như Đông Phương Ngạo nói, không có đột phá Thần Tiên Cảnh thì không tìm được cửa vào Tiên Giới?
Nhưng mà với thần hồn chi lực của hắn bây giờ thì đã hoàn toàn không kém hơn rất nhiều cường giả Thần Tiên Cảnh nhất trọng.
Theo lý thuyết, sẽ không có chuyện tìm không thấy mới đúng.
Chu Thành lại tìm tòi nửa ngày.
Mất nguyên một ngày tiếp theo, vẫn không có phát hiện cửa vào Tiên Giới.
Đêm xuống.
Màn đêm yên tĩnh.
Chỗ sâu trong Chư Thần Chiến Trường có tử linh hiện lên, nhưng mà có mấy con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh bên người, những tử linh đó không đến gần được.
Chu Thành nhìn đống lửa, lại nghĩ xem mình có nên đột phá Thần Tiên Cảnh hay không.
Với thực lực của hắn bây giờ, đột phá Thần Tiên Cảnh cũng không khó.
Chỉ là Chu Thành không muốn đột phá bây giờ.
Hắn còn muốn tích lũy thêm nữa! Không ngừng tích lũy, tích lũy đến khi nào không thể áp chế được nữa thì đột phá.
Như thế, tiên căn của hắn mới đủ mạnh.
Một đêm trôi qua.
Chu Thành quyết định tiếp tục tìm kiếm cửa vào Tiên Giới.
Liên tiếp ba ngày trôi qua.
Ngay lúc Chu Thành dần dần mất đi kiên nhẫn thì một ngày này, đột nhiên, Chu Thành vẫn luôn tìm kiếm cửa vào Tiên Giới ngừng lại, bỗng nhiên nhìn về phía một dãy núi nào đó trước mặt.
Vừa nãy thần hồn hắn bao trùm, đã nhận ra dãy núi đó có dao động không gian khác thường.
Nói như vậy, không gian không thể nào có dao động.
Chu Thành không chần chờ, lần theo dao động mà hắn vừa mới phát hiện được mà đi tới dãy núi đó.
Chỉ là sau khi hắn đi tới đó thì dao động không gian vừa rồi lại biến mất.
Chu Thành kinh nghi, chẳng lẽ giống như Đông Phương Ngạo nói, cửa vào Tiên Giới không ngừng di chuyển.
Sau một khắc, Chu Thành lại cảm nhận được dao động không gian, nhưng mà lần này là ở một địa phương khác.
Lúc này, Chu Thành thúc giục thời không trận pháp của Thượng Cổ Tiên Môn, trong nháy mắt đi tới cái chỗ đó.
Lần này, Chu Thành thấy được một cái không gian lỗ đen.
Lỗ đen không lớn, chỉ đủ cho ba bốn người đi vào, lối vào lỗ đen có từng đạo vòng xoáy, mặc dù vòng xoáy không lớn nhưng lại có lực lượng hủy thiên diệt địa, cho dù là cường giả Nhân Tiên tối đỉnh tới gần vòng xoáy này thì cũng sẽ bị lực lượng của cái vòng xoáy này nghiền nát.
Chu Thành lại không chần chờ, thân hình lóe lên, trực tiếp xuyên qua vòng xoáy, đi vào trong không gian lỗ đen.
Vừa bước vào trong không gian lỗ đen, Chu Thành lập tức bị một luồng thôn phệ chi lực kinh người hút hắn bay về phía trước, Chu Thành hoàn toàn không khống chế được thân thể của mình, cảm thấy trời đất quay cuồng trong một thời gian dài.
Theo hắn không ngừng hút bay về phía trước, lực hút trong vòng xoáy không gian càng ngày càng mạnh, áp lực Chu Thành phải chịu càng lúc càng lớn, dù hắn có bất diệt Tiên thể thì cũng cảm thấy toàn thân đau nhói.
Rốt cuộc Chu Thành cũng hiểu được lúc trước tại sao khi Đông Phương Ngạo trở về thì bị thương.
Với thực lực Thần Tiên Cảnh nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong của Đông Phương Ngạo mà khi xuyên qua cái không gian thông đạo này mà vẫn bị thương, có thể tưởng tượng được lực của cái không gian vòng xoáy này mạnh bao nhiêu.
Bên trong không gian thông đạo tối tăm không ánh sáng, đưa tay không thấy được năm ngón.
Chu Thành muốn triển khai thần hồn chi lực điều tra bốn phía nhưng hắn phát hiện bên trong cái không gian thông đạo này có thôn phệ chi lực, vậy mà có thể thôn phệ thần hồn chi lực của hắn, Chu Thành sợ đến tranh thủ thu hồi thần hồn chi lực.
Trải qua thời gian trời đất quay cuồng dài dằng dặc, ngay lúc Chu Thành cảm thấy khó mà chống đỡ được nữa thì đột nhiên toàn thân chợt nhẹ, người như đang rơi từ trên cao xuống.
Ánh mặt trời chiếu xuống chói mắt khiến cho Chu Thành không khỏi nhắm mắt lại.
Phong thanh rất lớn.
Chu Thành chậm chậm mở hai mắt ra, thấy được rừng rậm không nhìn thấy phần cuối ở bên dưới.
Lúc này, hắn đang ở trên không, không ngừng rơi xuống rừng rậm bên dưới.
Chu Thành muốn vận chuyển chân nguyên, khống chế thân thể nhưng hắn phát hiện, hắn lại không thể nào vận chuyển chân nguyên trong đan điền, thấy mình không thể nào vận chuyển chân nguyên trong đan điền, Chu Thành luống cuống.
Hắn muốn gọi một đám khôi lỗi Thần Tiên Cảnh ra nhưng mà hắn không thể nào vận chuyển chân nguyên trong đan điền, lại càng không thể nào thôi động thần hồn chi lực triệu tập những khôi lỗi đó.
Cuối cùng Chu Thành như là một món đồ rơi từ trên cao xuống, đập xuống mặt đất rừng rậm.
Nện vào mặt đất rừng rậm, Chu Thành chỉ cảm thấy toàn thân đột nhiên chấn động, đầu thì ong lên, toàn thân như là tan ra thành từng mảnh, cuối cùng bất tỉnh.
Không biết đã qua bao lâu, trong mơ mơ màng màng, Chu Thành nghe loáng thoáng được có tiếng người đi tới.
“Tiểu thư, ở đó có người!”