Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 138



Bóng đêm yên tĩnh.

Chu Thành xếp bằng ở trong cung điện của mình, vận chuyển Bắc Minh Thần Công, lập tức, tiên linh chi khí trên không trung gào thét mà tới, điên cuồng tràn vào trong cơ thể Chu Thành.

Những tiên linh chi khí này, được Bắc Minh Thần Công luyện hóa, không ngừng chuyển hóa thành Tiên Nguyên trong đan điền Chu Thành.

Sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông có tiên trận gia trì, tiên linh chi khí vốn nồng đậm hơn tiên linh chi khí trong những nơi khác trong Tinh Hải đại lục, mà xung quanh cung điện của Chu Thành, tiên linh chi khí con cao hơn những sơn phong khác trong sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông, cho nên Chu Thành tu luyện một đêm, có thể sánh ngang tu luyện nửa tháng trước đây.

Tu luyện một đêm, Chu Thành thần thanh khí sảng.

Chu Thành xoay xoay eo, gân cốt toàn thân đùng đùng vang động.

Đi từ viện tử ra, Chu Thành đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy mặt trời mới lên, sơn phong chập trùng, cây rừng xanh ngắt, Linh thú chạy như bay, quả nhiên là cảnh tượng Tiên gia.

Trong lòng Chu Thành đột nhiên cảm thấy may mắn.

May mắn mình thiên phú không tồi, một đường tu luyện xuống đều có vận may gia trì, đều có thể được sư môn trưởng bối chiếu cố và coi trọng.

Nếu không phải hắn thiên phú không tồi thì sợ bây giờ sẽ là cảnh tượng khác.

Hắn hít sâu một hơi, không khi trong sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông cực kỳ trong lành, hít sâu một hơi, không khí thẳng vào phổi, lỗ chân lông toàn thân mở rộng.

Chu Thành đang định đến những nơi khác trong sơn phong đi dạo thì thấy Dư Khôn qua đến, Dư Khôn cười tủm tỉm, xem ra tâm tình không tệ, đương nhiên, thu một đệ tử có độ thân cận thuộc tính max cấp, tâm tình không tốt mới là lạ.

Tối hôm qua, một đêm Dư Khôn không thể chìm vào giấc ngủ.

Cả đêm đều đang nghĩ đến chuyện liên quan đến Chu Thành.

Sau khi đi vào, Dư Khôn cười hỏi tối hôm qua Chu Thành ngủ được không.

Nghe Dư Khôn hỏi, Chu Thành cười khổ, nói ngủ rất ngon.

Hai sư đồ nói chuyện phiếm một hồi, Dư Khôn và Chu Thành nói đến giải thi đấu tiên môn.

“Giải thi đấu tiên môn.” Chu Thành ngoài ý muốn.

Dư Khôn gật đầu: “Giải thi đấu tiên môn là các đại tông môn, gia tộc trong Tinh Hải đại lục chúng ta liên hợp cử hành, cho các đệ tử mới tiến hành một trận đấu.”

“Mặc dù là đệ tử mới tỷ thí nhưng đối với giải thi đấu tiên môn này, các đại tông môn Tinh Hải đại lục chúng ta đều cực kỳ coi trọng.”

Sau đó nói phần thưởng của giải thi đấu tiên môn.

Mặc dù là đệ tử mới tỷ thí, nhưng phần thưởng rất là mê người.

Đặc biệt là hạng nhất, phần thưởng là đại thủ bút.

Một bộ thượng phẩm Tiên khí!

Một vạn thượng phẩm Tiên thạch!

Một trăm viên thượng phẩm tiên đan!

Một quyển bút ký tu luyện của Kim Tiên.

Nghe phần thưởng xong, dù là đã trở thành đệ tử của Dư Khôn thì Chu Thành cũng rất nóng mắt.

Chỉ một vạn thượng phẩm Tiên thạch thì đủ để đệ tử các đại tông môn, gia tộc trong Tinh Hải đại lục động tâm.

Thượng phẩm Tiên thạch có tỉ lệ hối đoái trung phẩm Tiên thạch là một trăm, một viên thượng phẩm Tiên thạch chính là một trăm viên trung phẩm Tiên thạch, một vạn viên thượng phẩm Tiên thạch chính là một triệu viên trung phẩm Tiên thạch.

Nếu là hối đoái thành hạ phẩm Tiên thạch, đó chính là một trăm triệu!

Một trăm triệu hạ phẩm Tiên thạch, đối với gia tộc như Lâm gia ở Huyễn Hải Thành thì tuyệt đối là một con số lớn.

Còn có một bộ thượng phẩm Tiên khí, trăm viên thượng phẩm tiên đan, so với một trăm triệu hạ phẩm Tiên thạch thì còn có giá trị cao hơn.

Một quyển bút ký tu luyện của Kim Tiên cũng như thế.

“Sư phụ, giải thi đấu tiên môn này là tỉ thí cái gì?” Chu Thành không khỏi hỏi.

Dư Khôn nói: “Vì không muốn cho các tông môn, gia tộc ma sát lẫn nhau, tỉ thí là săn giết hung thú, săn giết càng nhiều hung thú, điểm tích lũy càng nhiều, xếp hạng càng cao.”

“Xếp hạng cao nhất là hạng nhất.”

“Cuối cùng, còn tiến hành sắp xếp điểm tích lũy tông môn, mỗi cái tông môn, gia tộc chỉ có thể phái mười đệ tử mới tham gia trận đấu, mười người đệ tử sẽ có điểm tích lũy tăng theo cấp số cộng, sau cùng sẽ là điểm tích lũy của tông môn này.”

“Nếu các ngươi có thể lấy được top mười cho tông môn, tông môn sẽ cho mỗi người các ngươi một phần thưởng, điểm tích lũy của các ngươi càng nhiều, phần thưởng của tông môn càng phong phú.”

Nghe chỉ là săn giết hung thú, trong lòng Chu Thành buông lỏng.

Săn giết hung thú, cũng đơn giản.

Có thể đơn giản là tốt nhất.

Dư Khôn thấy sắc mặt Chu Thành, chần chờ một chút, nói: “Tranh tài cử hành ở nửa năm sau, tiên căn thiên phú của ngươi mặc dù là từ xưa đến nay chưa từng có ở Tinh Hải đại lục, nhưng săn giết hung thú thì cần dựa vào thực lực. Theo thực lực đệ tử tham gia tranh tài thì mỗi lần đều có Thần Tiên tứ trọng thậm chí ngũ trọng tham gia.”

Mà Chu Thành, bây giờ chỉ là Thần Tiên nhị trọng mà thôi.

Cho nên, đến lúc đó Chu Thành muốn đoạt được đệ nhất điểm tích lũy cá nhân, khó!

Đừng nói đệ nhất, cho dù là top mười cũng khó.

Bởi vì những năm qua, đệ tử tham gia tranh tài cũng có không ít Thần Tiên ngũ trọng, tứ trọng, bình thường top mười đều bị đệ tử Thần Tiên tứ trọng trở lên ôm hết.

Chu Thành lại hỏi Dư Khôn tình huống tranh tài những năm qua, biết được những năm qua, đệ nhất đều bị đệ tử Thần Tiên ngũ trọng đoạt được, Chu Thành nói với Dư Khôn: “Sư phụ yên tâm, đệ tử sẽ không cô phụ hi vọng của ngươi, cố gắng tranh thủ đoạt được đệ nhất.”

Trong vòng nửa năm, hắn vẫn có niềm tin xung kích Thần Tiên tam trọng.

Với chiến lực của hắn, chỉ cần xung kích đến Thần Tiên tam trọng thì hắn tự tin mình có thể lấy được hạng nhất điểm tích lũy cá nhân.

Dư Khôn nghe vậy thì cười nói: “Được, ngươi có lòng muốn làm vẻ vang tông môn như thế, sư phụ rất an ủi.”

Nhưng mà hắn cũng không có để ở trong lòng, coi như Chu Thành an ủi mà thôi.

Mặc dù tiên căn thiên phú của Chu Thành vô cùng tốt, nhưng trong vòng nửa năm, muốn đột phá đến Thần Tiên tứ trọng, ngũ trọng cũng là thiên phương dạ đàm.

Sau đó, Dư Khôn lại ngồi một hồi, chỉ điểm Chu Thành một chút vấn đề trong tu luyện, sau đó rời đi.

Khi rời đi, Dư Khôn để lại cho Chu Thành một bình thượng phẩm tiên đan, cũng nói hai tháng sau sẽ cử hành đại điển bái sư.

Nhìn một bình thượng phẩm tiên đan Dư Khôn để lại, Chu Thành mừng rỡ.

Bái vào đại tông môn tốt như thế đó, nếu là tông môn bình thường trong Tinh Hải đại lục thì thượng phẩm tiên đan làm gì đến lượt hắn.

Chu Thành không kịp chờ đợi mở một bình tiên đan đó ra, lập tức, tiên đan chi khí xông vào mũi, chui vào miệng, chảy nước bọt, Chu Thành nhìn vào trong bình, là một viên kim bích sắc đan dược lớn chừng ngón cái.

Những đan dược này rất là linh động, trong đan dược ẩn chứa sức sống vô tận.

Tổng cộng có mười cái.

Mười viên thượng phẩm tiên đan.

Lúc trước Chu Thành còn nghĩ nửa năm này nên vượt qua muôn vàn khó khăn như thế nào, cố gắng xung kích Thần Tiên tam trọng, bây giờ mười viên thượng phẩm tiên đan này, trong vòng nửa năm đột phá lên Thần Tiên tam trọng cảnh, ổn!

Thậm chí có hi vọng xung kích Thần Tiên tứ trọng!

Hơn nữa có mười viên thượng phẩm tiên đan này rèn luyện thân thể, bất diệt Tiên thể của hắn sẽ tăng lên, chiến lực sẽ càng mạnh.

Lúc này, Chu Thành lấy một viên thượng phẩm tiên đan ra, nuốt vào.

Lập tức, trong cơ thể Chu Thành có tiếng vang lên như là hải triều.

Đây là đan dược chi lực của thượng phẩm tiên đan biến thành dòng lũ, dòng lũ cường đại, mạnh hơn Cửu Thiên Tiên Đan mà Chu Thành nuốt lúc trước đâu chỉ gấp trăm lần.

Kinh mạch của Chu Thành lại bị chống đến đau đớn không thôi.

Có Bắc Minh Thần Công vận chuyển, đan dược chi lực của thượng phẩm tiên đan không ngừng chuyển hóa thành Tiên Nguyên trong đan điền Chu Thành.

Trong lúc Chu Thành tu luyện, một đám lão tổ Dư Khôn và Lý Dương, Trần Quang Lượng đang bàn về giải thi đấu tiên môn Tinh Hải đại lục lần này.

Lý Dương hỏi: “Tông chủ, giải thi đấu tiên môn, có nói với Chu Thành chưa?”

Dư Khôn gật đầu: “Đã nói.” Sau đó cười nói: “Tiểu gia hỏa này tuyên bố muốn đoạt được đệ nhất.”

Bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng thiện ý cười một tiếng.

Chương 369: Đại sư tỷ Khâu Linh Ngọc

“Nhưng mà lần này Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta không chỉ chiêu thu được Chu Thành, còn chiêu thu được ba vị đệ tử thiên tài Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh, Phượng Thải Linh là Thần Tiên tam trọng đỉnh phong, nếu nửa năm này Phượng Thải Linh có thể đột phá Thần Tiên tứ trọng cảnh, như vậy còn có hi vọng tranh top mười một chút.” Lý Dương cười nói.

“Có mấy người Chu Thành, Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh, lần này điểm tích lũy tông môn chúng ta có hi vọng vào top mười.” Trần Quang Lượng vui mừng nói.

Dư Khôn nói: “Đại điển bái sư của Chu Thành chọn định hai tháng sau đi, truyền tin tức đi đi.”

Một đám lão tổ xác nhận.

Lý Dương cười nói: “Đã lâu Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta không có náo nhiệt như vậy.”

Dư Khôn cười nói: “Đến lúc đó của mấy người Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh cũng tổ chức cùng ngày luôn đi!”

“Được!”

Đối với chuyện này, tất nhiên là một đám lão tổ không có ý kiến.

Không lâu sau, tin tức đại điển bái sư của mấy người Chu Thành, Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh tổ chức vào hai tháng sau truyền ra.

Từ trên xuống dưới Cửu Đỉnh Tiên Tông công việc lu bù lên.

Một mảnh vui mừng.

Bên ngoài náo nhiệt, cung điện của Chu Thành lại thanh tĩnh như cũ.

Đã một ngày, đan dược chi lực của viên thượng phẩm tiên đan vẫn không ngừng tràn vào đan điền Chu Thành.

Bây giờ đan điền Chu Thành giống như là đại dương mênh mông dung nạp dòng lũ lớn này, Tiên Nguyên bành trướng khuấy động.

Có đan dược chi lực của thượng phẩm tiên đan tiếp tục tràn vào, Tiên Nguyên của Chu Thành không ngừng tăng lên.

Lúc đầu, Chu Thành vừa bước vào Thần Tiên nhị trọng cảnh không lâu, nhưng có đan dược chi lực của thượng phẩm tiên đan tiếp tục tràn vào, bắt đầu tới gần nhị trọng trung kỳ.

Mà có thượng phẩm tiên đan rèn luyện, từng đạo khí thể màu xám không ngừng từ chỗ sâu nhất trong trong cơ thể Chu Thành phiêu dật ra.

Đây là tạp chất ẩn trong chỗ sâu nhất trong cơ thể Chu Thành.

Giống như là một cái bàn ủi, trải qua không ngừng rèn luyện, khứ trừ tạp chất, càng thêm tinh vi, càng thêm kiên cường, mà nhục thân người tu luyện cũng như thế, trải qua không ngừng tu luyện, khứ trừ tạp chất, nhục thân mới càng mạnh hơn.

Ba ngày ba đêm sau, Chu Thành mới hoàn toàn luyện hóa viên thượng phẩm tiên đan đó.

Nhưng mà còn kém một chút xíu mới có thể đột phá nhị trọng trung kỳ.

Chu Thành đứng dậy, vung Cửu Thiên Tiên Kiếm lên, lập tức, một đạo kiếm khí bắn thẳng lên trời, chém sóng mây trên không trung thành hai nửa, kéo dài hơn mười dặm.

Đây chỉ là một kiếm Chu Thành tùy ý chém ra, cũng không có thi triển thần thông, tuyệt học, lại càng không có thi triển thần kỹ.

Nếu thi triển thần thông, tuyệt học, thần kỹ, uy lực của nó càng mạnh hơn.

Cứ như vậy, hai tháng tiếp theo, Chu Thành gần như đều ở trong cung điện của mình, nuốt thượng phẩm tiên đan tu luyện, thỉnh thoảng sẽ rời khỏi cung điện, dạo chơi những nơi hẻo lánh khác trong sơn phong.

Mỗi một góc sơn phong đều rất đẹp.

Núi cây rừng trùng điệp xanh mướt, Linh thú đi lại, linh tuyền chảy xuôi, Chu Thành uống một ngụm, rất ngọt mát, hơn nữa những linh tuyền này cũng không phải là linh tuyền bình thường, có thể gia tăng chân nguyên, người tu luyện bình thường uống thì có thể bù đắp được một dược lực của một số đan dược bình thường.

Trong lúc Chu Thành tu luyện, ngoại trừ sư phụ hắn, có rất ít đệ tử khác tới, như vậy cũng tốt, không có người khác quấy rầy, Chu Thành có thể chuyên tâm tu luyện.

Ngoại trừ sư phụ hắn, ngẫu nhiên, Lý Dương, Trần Quang Lượng và các lão tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng sẽ tới xem hắn, chỉ điểm hắn tu luyện.

Đối với đệ tử khác trong Cửu Đỉnh Tiên Tông, có thể được các lão tổ như Lý Dương, Trần Quang Lượng chỉ điểm thì là hi vọng cực kỳ xa vời, cho dù là rất nhiều đệ tử chân truyền cũng rất ít có cơ hội có thể được bọn người Lý Dương chỉ điểm.

Thế nhưng bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng lại thay phiên tới chỉ điểm Chu Thành.

Có thể thấy được Cửu Đỉnh Tiên Tông cực kỳ dụng tâm bồi dưỡng Chu Thành.

Chư tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông thay phiên chỉ điểm một đệ tử, là chuyện trước giờ chưa từng có.

Ngoại trừ sư phụ, bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng ra thì còn có một người cũng tới hai lần.

Đó chính là Đại sư tỷ của Chu Thành, Khâu Linh Ngọc.

Sau khi Chu Thành luyện hóa xong viên thượng phẩm tiên đan thứ hai, Đại sư tỷ hắn Khâu Linh Ngọc lịch luyện trở về.

Giống như sư phụ hắn Dư Khôn nói, Đại sư tỷ Khâu Linh Ngọc rất đẹp, hơn nữa nụ cười rất ngọt, trong nụ cười ngọt ngào còn có chút mị hoặc.

Khâu Linh Ngọc là nữ tử khéo hiểu lòng người, lần đầu tiên tới gặp Chu Thành, đưa cho Chu Thành rất nhiều đan dược, cũng đưa cho hắn một bản thần kỹ bí tịch.

Bản thần kỹ bí tịch này.

Là một môn thần kỹ hệ Hỏa, là Khâu Linh Ngọc lấy được trong một động phủ khi lịch luyện, thích hợp tiên căn thuộc tính Hỏa như Chu Thành tu luyện.

Cho nên hai tháng này, Chu Thành thường xuyên đọc bản thần kỹ hệ Hỏa ‘Viêm Long Cửu Nhật’ này.

Thần kỹ, cũng có phân chia mạnh yếu, có thần kỹ đê giai, thần kỹ trung giai, thần kỹ cao giai, thậm chí thần kỹ đỉnh giai, mà ‘Viêm Long Cửu Nhật’ chính là một trong số thần kỹ đỉnh giai.

‘Viêm Long Cửu Nhật’ tu luyện tới cảnh giới tối cao thì có thể chưởng khống Cửu Long, diễn hóa chín đại thái dương, thiêu vạn vật, vô cùng lợi hại.

Chu Thành đọc qua, sau đó nghiên tập.

Không biết có phải bởi vì tiên căn của hắn là thuộc tính Hỏa với độ thân cận max cấp hay không, tu luyện Viêm Long Cửu Nhật này rất là nhẹ nhõm, dễ dàng, gần như là một giờ thì Chu Thành đã ngưng tụ ra một con Hỏa Long.

Rồng, cũng không phải dễ dàng ngưng tụ ra như vậy, không chỉ phải lĩnh ngộ long chi bản ý, hơn nữa còn phải thể ngộ long chi chân hồn, cũng dung hợp thiên địa chi hỏa mới có thể ngưng tụ ra được.

Theo bí tịch Viêm Long Cửu Nhật nói, muốn tu luyện ra nhất long, thiên tài bình thường phải tốn mấy năm.

Thế nhưng Chu Thành chỉ cần một giờ.

Mà muốn tu luyện ra nhị long, cần mười năm thậm chí càng lâu.

Ngày thứ hai Chu Thành đã ngưng tụ ra con Hỏa Long thứ hai.

Ngày thứ ba mặc dù không có tu luyện ra con Hỏa Long thứ ba nhưng đến ngày thứ tư thì tu luyện ra con Hỏa Long thứ tư.

Ngày thứ tám, tu luyện ra con Hỏa Long thứ năm.

Ngày thứ mười sáu, tu luyện ra con Hỏa Long thứ sáu.

Một tháng, Chu Thành tu luyện ra con Hỏa Long thứ bảy.

Hai tháng, Chu Thành tu luyện ra con Hỏa Long thứ tám.

Cho nên, trước khi đến đại điển bái sư, Chu Thành chỉ kém một con Hỏa Long nữa thì có thể tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến cảnh giới viên mãn.

Một ngày trước khi đại điển bái sư bắt đầu, Khâu Linh Ngọc sang đây thăm Chu Thành, thấy Chu Thành đang nghiên cứu quyển Viêm Long Cửu Nhật mình cho hắn, cười nói: “Viêm Long Cửu Nhật này là thần kỹ đỉnh giai, cũng không dễ dàng tu luyện thành công như vậy, mặc dù ngươi có độ thân cận thuộc tính Hỏa max cấp nhưng muốn tu luyện ra một con Hỏa Long thì sợ cũng phải ba bốn tháng mới được.”

“Ngươi gấp cũng không gấp được.”

Khâu Linh Ngọc nói chuyện rất dễ nghe, như châu ngọc rơi, rất là êm tai.

Chu Thành rất thích nghe Khâu Linh Ngọc nói chuyện, nghe vậy đứng dậy, cười nói với Khâu Linh Ngọc: “Đại sư tỷ.”

Khâu Linh Ngọc cười nói: “Ngày mai sẽ là đại điển bái sư của ngươi, Cửu Đỉnh Tiên Tông cực kì náo nhiệt, ngươi cũng không thể ở mãi trong cung điện của mình tu luyện, đi, ta dẫn ngươi ra ngoài một chút, thuận tiện giới thiệu một chút thanh niên tài tuấn cho ngươi biết.”

“Ngươi đến Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng được hai tháng, những sư huynh sư tỷ khác trong tông môn đã muốn làm quen ngươi lâu rồi, chỉ ngại quy củ tông môn, không thể bước vào ngọn núi này, ngươi lại không đi ra, khiến cho bọn họ chờ mòn con mắt.”

Thế là Chu Thành bị Khâu Linh Ngọc dẫn ra khỏi sơn phong.

Đi vào một ngọn núi, Khâu Linh Ngọc nói: “Cung điện tu luyện của nha đầu Hồ Vĩ Hân đó ở chỗ này, nàng là chị em tốt của ta, cũng là một trong số mấy đại đệ tử chân truyền mạnh nhất của Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta.”

Sau đó nghịch ngợm cười nói: “Hơn nữa, nàng vẫn là một đại mỹ nữ.”

“Mấy ngày nay nàng rất muốn làm quen với ngươi.”

Vừa nói vừa dẫn Chu Thành đi vào sơn phong.

Chương 370: Hồ Khả Hân

Đi vào sơn phong không đến bao lâu, thì thấy thị nữ bên người Hồ Khả Hân.

Những đệ tử thân truyền của tông môn như Hồ Khả Hân, bình thường bên cạnh đều có thị nữ hộ vệ, đây là tông môn cho phép.

Đương nhiên, những thị nữ, hộ vệ này đều trải qua thẩm tra nghiêm ngặt.

Thị nữ dẫn Chu Thành với Khâu Linh Ngọc đi tới cung điện Hồ Khả Hân, thỉnh thoảng đưa mắt quan sát Chu Thành.

Cũng không biết là đang suy đoán thân phận của Chu Thành thân phận hay là đang nghĩ chuyện khác.

Chu Thành cũng không để ý.

Đi vào cung điện của Hồ Khả Hân, Hồ Khả Hân đang đàn tấu đàn tranh, tiếng tranh thánh thót, khi thì như thanh tuyền chảy, khi thì như cao sơn lưu thủy, khi thì như biển sâu u tĩnh, khi thì như bách điểu hoan minh.

Hồ Khả Hân đưa lưng về phía hai người Chu Thành, tóc dài xõa vai, bóng hình xinh đẹp, nhìn rất đẹp, eo nhỏ vừa một nắm tay, hai tay như hành, tinh tế, trắng nõn, như có ánh sáng.

Tranh ngừng.

Khâu Linh Ngọc vỗ tay, đi tới, cười nói: “Vĩ Hân muội muội đàn tranh càng đàn càng dễ nghe, khiến người ta say mê trong đó, không thể tự kềm chế.”

Hồ Khả Hân xoay người lại, cười nói: “Linh Ngọc tỷ tỷ lại chê cười ta.” Sau đó đôi mắt đẹp nhìn về phía Chu Thành, đôi mắt Hồ Khả Hân nhìn rất đẹp, một đôi mắt như biết nói.

Nếu bàn về tư sắc, Hồ Khả Hân không kém hơn Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân là tiểu gia bích ngọc, trên mặt luôn nở nụ cười, nhưng mà nụ cười của nàng không giống như Khâu Linh Ngọc.

Nụ cười của Khâu Linh Ngọc rất ngọt, trong ngọt ngào có mị hoặc, mà nụ cười của Hồ Khả Hân như là gió xuân thổi qua người, ấm áp.

Ngay lúc Hồ Khả Hân dò xét Chu Thành, Khâu Linh Ngọc cười nói: “Không phải ngươi một mực muốn gặp tiểu sư đệ này của ta hay sao, bây giờ ta đem người tới cho ngươi.”

“Thế nào, tiểu sư đệ ta nhìn rất đẹp chứ.” Khâu Linh Ngọc nghịch ngợm cười cười.

Nghe đại sư tỷ trêu ghẹo, Chu Thành im lặng, nhưng mà vẫn không quên tiến lên ôm quyền nói: “Hồ sư tỷ.”

Hồ Khả Hân khẽ gật đầu, nở nụ cười ấm người: “Chu Thành sư đệ tiên căn độ thân cận max cấp, kinh động Tinh Hải đại lục và các đại lục xung quanh, trên tông môn hạ đệ tử đều muốn làm quen với Chu Thành sư đệ.”

Sau đó cho thị nữ bên người đi lấy linh trà tới, tự mình pha cho hai người Chu Thành, Khâu Linh Ngọc.

Khâu Linh Ngọc thấy Hồ Khả Hân lấy linh trà ra, cười nói: “Cô gái nhỏ ngươi, nói ta là hảo tỷ muội của ngươi, khi ta tới, không thấy ngươi lấy linh trà tốt như vậy ra chiêu đãi ta, bây giờ tiểu sư đệ ta tới, ngươi lại lấy linh trà xịn như vậy ra!”

Hồ Khả Hân da mặt hơi mỏng, dịu dàng cười một tiếng: “Nếu tỷ tỷ muốn, lát nữa lấy một ít về.”

Ba người đang cười trò chuyện thì một vị thị nữ tiến đến bẩm báo: “Tiểu thư, Kim Hàn đại nhân tới, đang ở bên ngoài, nói muốn gặp tiểu thư.”

Hồ Khả Hân nghe xong, lông mày nhăn lại.

Hiển nhiên là nàng rất không thích sư huynh Kim Hàn này.

Ngay cả Khâu Linh Ngọc cũng nhăn lông mày lại: “Cái tên này quá đáng ghét, sao còn tới dây dưa.”

Hồ Khả Hân nói với thị nữ: “Nói là hôm nay ta muốn luyện công, không tiếp khách.”

Vị thị nữ đó xác nhận, lui xuống.

Mà lúc này, bên ngoài sơn phong lại có một vị thanh niên mặc cẩm bào của đệ tử chân truyền Cửu Đỉnh Tiên Tông xông vào cung điện giữa sườn núi của Hồ Khả Hân, mặc cho những thị nữ, hộ vệ đó cũng không ngăn được.

“Kim Hàn đại nhân, hôm nay tiểu thư của chúng ta muốn luyện công, không tiếp khách, xin Kim Hàn đại nhân trở về đi.” Một vị thị nữ gấp gáp nói, muốn ngăn Kim Hàn.

Nhưng mà nàng còn chưa có tới gần thì bị Tiên Nguyên cương khí trên người Kim Hàn chấn lui ra ngoài.

Kim Hàn cười nói: “Muốn luyện công? Không biết tiểu thư các ngươi muốn luyện công gì? Ta vừa khéo có thể luận bàn với tiểu thư các ngươi một phen.” Sau đó không để ý đến những thị nữ, hộ vệ này khuyên can, trực tiếp xông vào.

Nhưng mà những thị nữ, hộ vệ này vừa bị đẩy lui về sau thì lại gấp gáp đi lên cản.

“Kim Hàn đại nhân, tiểu thư của chúng ta thật sự không tiện gặp khách.” Một vị thị nữ nói.

Thấy đám thị nữ, hộ vệ vẫn ngăn ở trước mặt, Kim Hàn sầm mặt lại, lộ vẻ không kiên nhẫn, Tiên Nguyên bắn ra, trực tiếp đánh bay những thị nữ, hộ vệ này.

“Ai dám ngăn cản bản tôn, bản tôn phế hắn!” Kim Hàn đánh bay những thị nữ, hộ vệ này, sau đó hung ác nói.

Những thị nữ, hộ vệ này ai cũng biến sắc.

Kim Hàn nói xong, đạp không đi tới cung điện của Hồ Khả Hân.

Chỉ là khi đi tới bên ngoài cung điện thì lại bị hộ vệ bên ngoài cung điện ngăn lại.

Kim Hàn trực tiếp một chưởng đánh bay hai tên hộ vệ bên ngoài cung điện, hai tên hộ vệ bị đập bay đến nơi xa, thổ huyết không thôi.

“Mấy tên nô tài cũng dám cản bản tôn!” Kim Hàn lạnh lùng nói, nói xong, trực tiếp đi vào cung điện, sau đó tùy tiện reo lên: “Hân Nhi muội muội, ta biết ngươi ở đó.”

Chỉ là hắn vừa đi tới đại sảnh, nhìn thấy Khâu Linh Ngọc đang ngồi đó thì khẽ giật mình, sau đó nụ cười trên mặt có chút xấu hổ: “Hóa ra là Khâu sư tỷ cũng đang ở đây.”

Hiển nhiên hắn có chút kiêng kị Khâu Linh Ngọc.

Hắn kiêng kị Khâu Linh Ngọc, không chỉ có vì Khâu Linh Ngọc là đại đệ tử thân truyền của Dư Khôn, còn vì thực lực của Khâu Linh Ngọc là số một trong số đệ tử thân truyền.

Đương nhiên, hắn cũng ăn không ít khổ trong tay Khâu Linh Ngọc.

Lúc này, hai tên hộ vệ bị Kim Hàn đập bay lảo đảo đi đến.

Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thấy thương thế của hai tên hộ vệ thì gương mặt xinh đẹp trầm xuống.

“Kim Hàn, ngươi tùy ý xông vào phủ đệ của Vĩ Hân muội muội, còn tổn thương người của Vĩ Hân muội muội, ngươi cho là Khâu Linh Ngọc ta không trị được ngươi đúng không!” Khâu Linh Ngọc bỗng nhiên đứng dậy, trường tiên xuất hiện trong tay.

Kim Hàn thấy trường tiên trong tay Khâu Linh Ngọc thì biến sắc, gấp gáo khoát tay nói: “Khâu sư tỷ đừng hiểu lầm, ta tới gặp Hân Nhi muội muội, cũng không có ý gì khác, lần này ta lấy được một viên Tịnh Thế Hỏa Liên trong Độc Khư, ta biết Hân Nhi muội muội đang tìm Tịnh Thế Hỏa Liên.”

Nói đến đây, lấy một gốc Hỏa Liên ra.

Tịnh Thế Hỏa Liên là một loại tiên dược cực kỳ hiếm thấy, ít nhất trong Tinh Hải đại lục và đại lục xung quanh thì cực hiếm thấy, là vật liệu trọng yếu để luyện chế cực phẩm tiên đan.

Hồ Khả Hân nhìn Tịnh Thế Hỏa Liên trong tay Kim Hàn, lại trầm giọng nói: “Ta không cần Tịnh Thế Hỏa Liên, mời ngươi rời khỏi Mộng Tinh Phong của ta.”

Trường tiên trong tay Khâu Linh Ngọc xoắn mạnh tới phía Kim Hàn.

Kim Hàn gấp gáp lui lại, vội vàng nói: “Nếu Hân Nhi muội muội không cần Tịnh Thế Hỏa Liên, vậy ta lập tức rời đi.” Nói xong, thi triển thân pháp, phá không mà đi.

Khâu Linh Ngọc nhìn Kim Hàn gấp gáp bỏ chạy, hừ một tiếng.

Bởi vì xung quanh chuyện Kim Hàn, hai người Chu Thành và Khâu Linh Ngọc ngồi ở phủ đệ cung điện của Hồ Khả Hân một hồi, sau đó cũng rời đi.

Trên đường, Chu Thành không khỏi hỏi tới Kim Hàn.

Khâu Linh Ngọc giải thích: “Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta có hơn một trăm vị đệ tử chân truyền, trong số những đệ tử chân truyền này, có bảy người có thực lực mạnh nhất, Kim Hàn này chính là một người trong số đó, hắn thích Khả Hân muội muội, nhưng mà Khả Hân muội muội không thích hắn, chỉ là người này da mặt cực dày, hơn nữa rất vô lại, thường đến dây dưa Khả Hân muội muội.”

“Việc này tông môn mặc kệ?” Chu Thành hỏi.

Khâu Linh Ngọc lắc đầu nói: “Kim Hàn cũng không có xúc phạm quy củ của tông môn, chuyện như thế này, tông môn cũng không tiện quản thúc, hơn nữa Kim Hàn này cũng không đơn giản, hắn là hậu bối của Tinh Hải Thượng Nhân.”

“Tinh Hải Thượng Nhân!” Chu Thành lấy làm kinh hãi.

Tinh Hải Thượng Nhân là đệ nhất nhân ở Tinh Hải đại lục.