Chỉ là nếu như Kim Hàn là hậu bối của Tinh Hải Thượng Nhân, tại sao còn phải gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông?
Theo Chu Thành thì hoàn toàn không cần thiết.
Chu Thành nói ra nghi ngờ trong lòng mình với Khâu Linh Ngọc.
Khâu Linh Ngọc nghĩ nghĩ, nói: “Tinh Hải Thượng Nhân cho Kim Hàn gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông, hẳn là vì Cửu Đỉnh của Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta.”
“Cửu Đỉnh?” Chu Thành ngoài ý muốn.
Khâu Linh Ngọc gật đầu: “Cửu Đỉnh chính là tổ sư sáng lập ra Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta nhờ cơ duyên đoạt được, là chín cái Tiên Đỉnh cực mạnh, Cửu Đỉnh hợp nhất thậm chí có thể so với Hỗn Độn pháp bảo.”
“Hỗn Độn pháp bảo!” Chu Thành giật nảy cả mình.
Khâu Linh Ngọc nói: “Cái Cửu Đỉnh này là pháp bảo của tổ sư sáng lập ra Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta, cái tên Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta cũng vì thế mà có, chỉ là năm đó sau khi tổ sư chúng ta mất tích, Cửu Đỉnh cũng biến mất theo, nhưng mà cũng có người nói là thật ra thì Cửu Đỉnh vẫn luôn giấu ở trong nơi nào đó trong nội tông Cửu Đỉnh, chỉ là nhiều năm như vậy, cao thủ Cửu Đỉnh Tiên Tông vẫn không có phát hiện mà thôi.”
Sau đó, Khâu Linh Ngọc thở dài: “Nếu không phải Cửu Đỉnh biến mất thì Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta cũng không luân lạc tới tình trạng như thế này.”
Nàng giải thích với Chu Thành: “Mấy chục vạn năm trước, Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta là một trong số tông môn mạnh nhất Tiên Giới, chỉ là tổ sư mất tích, Cửu Đỉnh biến mất, Cửu Đỉnh Tiên Tông dần dần suy sụp.”
Nàng dẫn Chu Thành đi dạo một vòng, hai người tự mình trở về phủ đệ cung điện của mình.
Chu Thành trở lại cung điện của mình, lại nghĩ đến chuyện Cửu Đỉnh.
Theo Khâu Linh Ngọc nói, Cửu Đỉnh hợp nhất, không chỉ có có thể so với Hỗn Độn pháp bảo, trên Cửu Đỉnh còn lạc ấn vô thượng công pháp và vô thượng tiên pháp, nếu có thể tập được thì có thể nghĩ được lợi ích trong đó.
Nếu như trước kia Chu Thành không biết thì cũng thôi đi, bây giờ nếu biết rồi thì hắn cũng có mưu đồ với Cửu Đỉnh này.
“Cửu Đỉnh.” Chu Thành tự nói.
Nếu như Cửu Đỉnh này là pháp bảo của tổ sư sáng lập Cửu Đỉnh Tiên Tông năm đó, như vậy thì chắc chắn sẽ có một ít dấu vết liên quan đến Cửu Đỉnh để lại.
Ngày mai chính là đại điển bái sư, chờ đại điển bái sư qua đi, hắn phải tra tìm một phen.
Sau đó, Chu Thành tiếp tục tu luyện Viêm Long Cửu Nhật.
Nếu có thể tu luyện Viêm Long Cửu Nhật tới Cửu Long, cảnh giới viên mãn trước khi giải thi đấu tiên môn diễn ra, như vậy thì hi vọng lấy được hạng nhất điểm tích lũy của hắn sẽ lớn thêm một phần.
Có Viêm Long Cửu Nhật cảnh giới viên mãn, đến lúc đó hắn săn giết hung thú, tốc độ tuyệt đối sẽ kinh người.
Một đêm trôi qua.
Ngày kế tiếp, đại điển bái sư.
Khâu Linh Ngọc đã đến tìm Chu Thành từ sớm, hôm nay là đại điển bái sư của Chu Thành, nàng còn vui vẻ hơn cả Chu Thành.
“Tiểu sư đệ, chúng ta mau mau đi tới đại điện, đừng có làm trễ giờ.” Khâu Linh Ngọc kéo Chu Thành.
Chu Thành cười khổ: “Đại sư tỷ, bây giờ còn sớm.”
Trời vừa mới sáng.
Khâu Linh Ngọc cười duyên nói: “Sớm còn hơn muộn.” Sau đó nói: “Ta nghe nói lần này có rất nhiều nữ đệ tử các môn các phái đến, hơn nữa ai cũng cực kỳ xinh đẹp.”
Chu Thành buồn bực.
Rất nhiều nữ đệ tử các môn các phái đến thì có liên quan gì đến mình?
Khâu Linh Ngọc lại cười nói: “Rất nhiều tông chủ, gia chủ đều cố ý muốn kết thân với Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta, nói muốn giới thiệu nữ nhi bảo bối, nữ đệ tử của bọn họ cho ngươi.”
Chu Thành đổ mồ hôi.
Nhưng mà cũng bình thường, Chu Thành kiểm tra tiên căn ra độ thân cận thuộc tính max cấp, trở thành bánh trái thơm ngon trong mắt các đại tông môn, gia tộc trong Tinh Hải đại lục.
Sau đó, Chu Thành đi tới tổng điện Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Khi đi vào tổng điện, cao thủ các đại tông môn, gia tộc tề tụ tổng điện, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn vào Chu Thành, ánh mắt xanh mơn mởn, khiến cho Chu Thành có cảm giác như mình là dê lọt vào đàn sói.
Đặc biệt là nữ đệ tử sau lưng những tông chủ, gia chủ ở đại điện, từng người nhìn chằm chằm vào Chu Thành.
Đợi xác định thân phận Chu Thành, lúc này, có một vị tông chủ dẫn theo nữ đệ tử thân truyền đi lên chào hỏi Chu Thành, nở nụ cười thân thiện nói: “Ngươi chính là Chu Thành chất nhi chứ, tại hạ tông chủ Ngự Kiếm Tiên Tông Trần Vũ, đây là đệ tử thân truyền của ta Lý Tố.”
Bây giờ còn kêu chất nhi, Chu Thành cũng đành phải nhắm mắt nói: “Bái kiến Trần Tông chủ.”
Ngự Kiếm Tiên Tông, thực lực mặc dù kém Cửu Đỉnh Tiên Tông nhưng cũng đại tông môn gần với Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Trần Vũ nhìn Chu Thành thân hình cao lớn, anh tuấn bất phàm, khí độ bất phàm trước mắt, đang muốn mở miệng thì thấy một vị tông chủ khác dẫn theo nữ nhi đi lên, thân thiết chào hỏi Chu Thành.
Không lâu sau, Chu Thành đã bị một đám tông chủ, gia chủ trong đại điện vây chật như nêm cối.
Chu Thành chỉ có thể xin giúp đỡ nhìn về phía Đại sư tỷ Khâu Linh Ngọc, nhưng không biết Khâu Linh Ngọc đã đi đâu rồi.
May mắn, không lâu sau thì sư phụ Chu Thành Dư Khôn và một đám lão tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông đến, lúc này mới giải vây cho Chu Thành.
Chu Thành thở phào nhẹ nhõm.
Dư Khôn đến, dẫn theo Chu Thành, giới thiệu cho Chu Thành một vài tông chủ đại tông môn, gia chủ.
Ba người Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh đứng ở một góc đại điện, thấy Chu Thành được Dư Khôn dẫn giới thiệu cho một vài tông chủ đại tông môn, gia chủ thì đều có tâm tình phức tạp.
Hôm nay không chỉ là đại điển bái sư của Chu Thành, cũng là đại điển bái sư của ba người bọn họ.
Thế nhưng ba người bọn họ như bị thế nhân quên lãng.
Đặc biệt là Long Ngạo, nhìn Chu Thành như chúng tinh phủng nguyệt, vừa ghen tị vừa giận.
Sau đó là đại điển bái sư.
Đại điển bái sư, đương nhiên là lấy Chu Thành làm chủ, mà ba người Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh thành phụ trợ.
Vất vả lắm mới hoàn tất phần lễ của đại điển bái sư, tiếp theo là đại yến, đại khánh.
Mãi cho đến đêm khuya.
Chu Thành trở lại cung điện của mình, đã sứt đầu mẻ trán.
Tĩnh tâm lại, hắn vận chuyển Bắc Minh Thần Công, tu luyện.
Đợi Chu Thành dừng lại, trời đã sáng choang.
Sắc trời mới vừa hừng sáng, sư phụ Chu Thành Dư Khôn đã đến, hắn đem một cái không gian giới chỉ đến, nói: “Đây là Tinh Thần Giới, một món cực phẩm Tiên Khí, là năm đó sư phụ tự tay chế tạo, hôm nay sẽ tặng cho ngươi.”
“Trong Tinh Thần Giới là lễ vật các môn các phái tặng đại điển bái sư hôm qua.”
“Tông môn cho ngươi năm mươi phần trăm, năm mươi phần trăm khác cho ba người Long Ngạo, Băng Phong, Phượng Thải Linh.”
Chu Thành cầm lấy Tinh Thần Giới: “Tạ sư phụ.”
Dư Khôn lại cho Chu Thành một cái lệnh bài, nói: “Cái lệnh bài này là ta và chư vị lão tổ cùng thương lượng, sau đó đưa cho ngươi, có cái lệnh bài này, ngươi có thể tự do ra vào tất cả đỉnh núi, các điện trong tông môn.”
Chu Thành cầm lấy lệnh bài, chỉ thấy lệnh bài có hắc kim sắc, chính diện lạc ấn đồ văn chín cái tiểu đỉnh.
“Sư phụ, vậy ta có thể vào Tàng Thư Điện đọc tất cả công pháp và thần kỹ không?” Chu Thành hỏi.
Dư Khôn cười một tiếng: “Ta biết ngay ngươi sẽ hỏi như vậy, tầng cao nhất của Tàng Thư Điện chỉ có ta có thể đi vào, công pháp và thần kỹ ở những tầng khác ngươi đọc thoải mái!”
Chu Thành vui nhưng.
Có lệnh bài này, vậy hắn có thể đàng hoàng tu tập các hệ công pháp và các hệ thần kỹ.
Dư Khôn lại ngồi một hồi, sau đó mới rời đi, khi rời đi, dặn dò Chu Thành tu luyện cho tốt, chuẩn bị cho giải thi đấu tiên môn, có vấn đề gì thì có thể đi tìm hắn và các vị lão tổ.
Đợi sau khi Dư Khôn rời đi, Chu Thành lập tức nắm lấy lệnh bài đến Tàng Thư Điện.
Bây giờ hắn không kịp chờ đợi tu luyện thần kỹ mấy hệ khác, đồng thời tìm đọc một chút những bút ký về Cửu Đỉnh mà tổ sư để lại, xem xem có tìm được chỗ của Cửu Đỉnh hay không.
Chương 372: Ta sẽ không nương tay
Động phủ của Chu Thành cách Tàng Thư Điện của Cửu Đỉnh Tiên Tông không xa, trong lúc Chu Thành đi tới Tàng Thư Điện, Trình Vô Y đang quét dọn tro bụi trong tầng thứ nhất Tàng Thư Điện.
Lúc ấy, Chu Thành kiểm tra tiên căn ra độ thân cận thuộc tính Hỏa max cấp, bị Dư Khôn thu làm đệ tử tại chỗ, sau đó Trình Vô Y đứng sau Chu Thành bắt đầu kiểm tra tiên căn.
Trình Vô Y mặc dù không có độ thân cận max cấp giống như Chu Thành nhưng cũng đạt tới sáu mươi hai, thông qua được kiểm tra tiên căn, sau đó thông qua được cửa khảo hạch thứ hai, gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Nhưng mà Trình Vô Y cũng không có được trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão hoặc lão tổ nào nhìn trúng, chỉ thành một đệ tử nội môn bình thường trong Cửu Đỉnh Tiên Tông.
May mắn gia tộc của Trình Vô Y cũng coi như có chút thế lực, mượn quan hệ của gia tộc, xin được một chân làm việc ở Tàng Thư Điện, thành nhân viên quản lý tầng thứ nhất Tàng Thư Điện.
Nhân viên quản lý Tàng Thư Điện, nhẹ nhõm, hơn nữa lúc nhàn rỗi có thể tìm đọc một chút tư liệu, là một việc làm không tệ.
Trình Vô Y đang quét tro bụi trên sách vở thì thấy mấy đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông đi vào đại điện.
Người đến rõ ràng là mấy người Long Ngạo, Lâm Kiều.
Hai tháng trước, Lâm Kiều cũng thông qua được khảo hạch, gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Chỉ là bởi vì Lâm Kiều là Nhân Tiên đỉnh phong, cho nên chỉ thành một đệ tử ngoại môn của Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Lâm Kiều đi theo Long Ngạo vào Tàng Thư Điện, trực tiếp đến quầy hàng.
“Nhân viên quản lý! Tới!” Long Ngạo đi vào quầy hàng, gõ lớn vào mặt bàn, trách móc kêu.
Trình Vô Y nhướng mày, nhưng vẫn theo lời đi tới.
“Long Ngạo sư huynh, không biết chuyện gì?” Trình Vô Y khách khí hỏi.
“Chúng ta phải vào thư các đọc tư liệu.” Long Ngạo nói.
Trình Vô Y nhìn Lâm Kiều bên cạnh Long Ngạo, khổ sở nói: “Long Ngạo sư huynh, dựa theo quy củ tông môn, chỉ có đệ tử nội môn mới có thể đi vào thư các đọc tư liệu, đệ tử ngoại môn không thể đi vào thư các.”
Long Ngạo nghe xong, sầm mặt lại: “Có ý gì?”
Trình Vô Y nói: “Đây là quy củ tông môn, chỉ có Long Ngạo sư huynh có thể đi vào thư các, ba người khác chỉ có thể ở bên ngoài.”
Sắc mặt Long Ngạo khó coi.
Mặc dù đây là quy củ tông môn, nhưng có lúc cũng có ngoại lệ, có đệ tử nội môn ỷ thân phận, dẫn một hai đệ tử ngoại môn đi vào, có khi nhân viên quản lý Tàng Thư Điện cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, coi như không nhìn thấy.
Lúc này, Lâm Kiều nói với Long Ngạo: “Long Ngạo ca ca, người này chính là đệ tử cùng tham gia kiểm tra tiên căn với Chu Thành lúc trước.”
Long Ngạo nghe xong, cười lạnh, nhìn chằm chằm Trình Vô Y: “Ta nói sao, hóa ra là người của Chu Thành, khó trách dám đối nghịch với ta!”
“Có phải Chu Thành kêu ngươi làm như thế hay không? !”
Trình Vô Y vừa muốn mở miệng giải thích thì bị Long Ngạo nắm chặt, sau đó ném tới nơi xa, mặc dù Trình Vô Y cũng là Thần Tiên Cảnh, nhưng vừa mới đột phá Thần Tiên Cảnh, không phải đối thủ của Long Ngạo, bị Long Ngạo quẳng bay, rơi đến nơi xa trong đại điện, vang lên một tiếng lớn.
Lúc này, mặc dù sắc trời còn sớm nhưng Tàng Thư Điện đã có không ít đệ tử, nhưng mà mọi người nhìn thấy như thế thì cũng không ai ngăn cản.
Dù sao Long Ngạo bái lão tổ Trần Quang Lượng làm sư phụ, ai cũng không muốn vì chút chuyện này mà đắc tội đệ tử thân truyền của một lão tổ.
Lầu hai, Kim Hàn với mấy đệ tử chân truyền đang đọc sách công pháp, cũng thấy được cảnh này.
“Long Ngạo này rất hợp tính ta.” Kim Hàn có chút thưởng thức nhìn Long Ngạo dưới lầu, nói.
Bên cạnh, đệ tử chân truyền Lâm Phi hiểu ý, cười nói: “Khó được Kim Hàn sư huynh coi trọng tiểu tử này, vậy bọn ta sẽ dẫn hắn tới gặp Kim Hàn sư huynh.”
Kim Hàn khẽ gật đầu.
Long Ngạo quẳng bay Trình Vô Y, sau đó đi tới trước mặt Trình Vô Y, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng rằng ngươi là người của Chu Thành thì ta không dám động tới ngươi, tiểu tử, lần sau gặp được ta thì cút xa một chút, nếu không, ta gặp ngươi một lần, đánh ngươi một lần.”
“Cút!”
Long Ngạo khiển trách quát mắng.
“Nếu không cút thì sao?” Đột nhiên, bên ngoài Tàng Thư Điện có một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy bên ngoài Tàng Thư Điện, một bóng dáng áo lam phá không mà tới.
Bóng dáng này tắm rửa dưới ánh mặt trời, cái bóng chiếu vào Tàng Thư Điện, rất dài.
“Chu Thành.” Long Ngạo thấy rõ người tới, nhướng mày.
Cũng không có e ngại.
Mặc dù Chu Thành là đệ tử thân truyền của tông chủ nhưng hắn cũng là thân truyền của lão tổ, hắn thấy, địa vị của hắn ở Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không thấp hơn Chu Thành bao nhiêu.
Chu Thành không để ý đến Long Ngạo, đi tới trước mặt Trình Vô Y, đỡ Trình Vô Y dậy.
“Không có sao chứ?” Chu Thành hỏi.
Trình Vô Y lắc đầu: “Không có việc gì.”
Mặc dù Long Ngạo ném hắn đi nhưng suy cho cùng thì vẫn cố kỵ quy củ tông môn, cho nên cũng không dám quá nặng tay.
Chu Thành lấy một viên đan dược ra cho Trình Vô Y nuốt xuống, sau đó hỏi Trình Vô Y chuyện đã xảy ra, đi tới chỗ Long Ngạo.
Long Ngạo thấy Chu Thành đi tới, khí định thần nhàn đứng ở đó, nhìn Chu Thành: “Chu Thành, sao, ngươi muốn ra tay thay cho nô tài của ngươi!”
Sau đó cười lạnh nói: “Mặc dù thiên phú ngươi cao hơn ta nhưng nếu bàn về thực lực, bây giờ ta dùng một cái tay cũng có thể đánh bại ngươi.”
“Trước khi ra tay, ngươi phải suy nghĩ cho kĩ!”
“Coi như ngươi là đệ tử thân truyền của tông chủ thì ta cũng sẽ không nương tay!”
Chu Thành đi tới trước mặt Long Ngạo, đứng đó: “Thật sao?” Nói tiếp: “Ra tay đi.”
Long Ngạo và đám người trong đại điện không khỏi khẽ giật mình.
Lầu hai, Kim Hàn thấy Chu Thành muốn giao thủ với Long Ngạo, cười nói: “Chu Thành này, mặc dù thiên phú rất tốt nhưng quá xúc động, biết rõ không phải là đối thủ của Long Ngạo nhưng vẫn muốn giao thủ với Long Ngạo, hạng người ngu xuẩn thôi.”
Đệ tử chân truyền Lâm Phi cười nói: “Chờ một chút nếu như Chu Thành bị Long Ngạo đánh bại, truyền ra, đó chính là trò cười, một đệ tử tiên căn độ thân cận thuộc tính max cấp lại bị một đệ tử tiên căn độ thân cận thuộc tính mới bảy mươi hai đánh, đến lúc đó sợ là tông chủ sẽ mất hết mặt mũi!”
Mấy người Kim Hàn bật cười.
Bởi vì Khâu Linh Ngọc, cho nên, Kim Hàn rất là không vừa mắt với Chu Thành.
Nếu như bị Long Ngạo đánh, tất nhiên là hắn rất vui.
Long Ngạo nghe Chu Thành muốn tự mình ra tay, trầm giọng nói: “Chu Thành, ngươi nhất định phải giao thủ với ta? Đến lúc đó tông chủ?”
Chu Thành dửng dưng nói: “Sư phụ ta đương nhiên sẽ không trách phạt ngươi.”
“Tốt!” Long Ngạo nghe xong, thân hình như hổ, mãnh liệt đánh ra một quyền tới Chu Thành, Long Ngạo thân hình quá nhanh, đám người còn không có kịp phản ứng thì đã oanh đến ngực Chu Thành.
Trên đại điển bái sư, Chu Thành phong quang vô hạn, trong lòng Long Ngạo vẫn ghen tỵ, đặc biệt là lễ bái sư, các tông các môn tặng lễ, Chu Thành được chia năm mươi phần trăm càng khiến cho hắn phẫn hận.
Một quyền này, ẩn chứa ghen ghét, phẫn hận của Long Ngạo.
Lực lượng rất mạnh!
Giống như hắn nói, hắn sẽ không nương tay.
Long Ngạo nhìn Chu Thành, hai mắt lạnh lùng, Chu Thành, không phải những ngày này ngươi đắc ý, phong quang sao, bây giờ ta sẽ khiến cho ngươi mất hết mặt mũi.
Ầm ầm!
Long Ngạo một quyền oanh trúng ngực Chu Thành.
Kim Hàn lắc đầu cười một tiếng: “Một chiêu bại, ngay cả một quyền của Long Ngạo cũng không ngăn cản được, Chu Thành này còn yếu hơn ta tưởng tượng.”
Trong mắt chúng đệ tử trong đại điện, bởi vì tốc độ Long Ngạo quá nhanh, cho nên Chu Thành mới không né tránh được một quyền này của Long Ngạo.
Chương 373: Cửu Long viên mãn
Lâm Kiều thấy Long Ngạo một quyền oanh trúng Chu Thành, cũng nở một nụ cười.
Long Ngạo cũng nở một nụ cười khinh miệt, chỉ là nụ cười của hắn vừa lộ ra thì đột nhiên cứng đờ, bởi vì hắn nhìn thấy Chu Thành đứng ở đó, bất động như là một ngọn núi.
Long Ngạo kinh hãi.
Một quyền này của hắn lại không thể nào rung chuyển Chu Thành nửa bước.
Cái này!
Vừa rồi Chu Thành không tránh, thật ra thì cũng là muốn dùng Long Ngạo kiểm nghiệm bất diệt Tiên thể của mình bây giờ.
Thấy một quyền của Long Ngạo không thể nào rung chuyển mình, trong lòng Chu Thành buông lỏng, xem ra hai tháng này, có đan dược chi lực của thượng phẩm tiên đan không ngừng rèn luyện, phòng ngự của bất diệt Tiên thể của hắn lại đề cao rất nhiều.
Một quyền này của Long Ngạo giống như là một đứa bé đánh lên trên người hắn.
Mặc dù có chút cảm giác nhưng ngay cả đau cũng không có đau.
Xem ra với phòng ngự của bất diệt Tiên thể của hắn bây giờ, cho dù là Thần Tiên tứ trọng cũng chưa chắc có thể tổn thương được hắn.
“Ngươi mặc áo giáp cực phẩm Tiên Khí?” Long Ngạo giật mình, bật thốt lên.
Mọi người trong đại điện khẽ giật mình.
Lâm Phi bên người Kim Hàn nói: “Ta nói rồi, sao Chu Thành này có thể chịu được một quyền của Long Ngạo mà không thương tổn mảy may được, hóa ra là mặc áo giáp cực phẩm Tiên Khí!”
Sau đó nói: “Xem ra tông môn rất là xem trọng Chu Thành này, vừa gia nhập tông môn thì ban thưởng áo giáp cực phẩm Tiên Khí cho hắn.”
Áo giáp chia ra ngoại giáp và nội giáp.
Nếu mặc nội giáp, giấu ở dưới da, người ngoài không nhìn ra được.
Cũng khó trách Long Ngạo hoài nghi Chu Thành mặc áo giáp cực phẩm Tiên Khí.
“Mặc áo giáp cực phẩm Tiên Khí?” Chu Thành cười cười, nhưng mà cũng không có giải thích, trực tiếp nắm chặt tay Long Ngạo.
Long Ngạo giật mình, vận chuyển Tiên Nguyên trong đan điền, muốn tránh thoát nhưng lại phát hiện tay của mình như bị vòng sắt kẹp chặt, hoàn toàn không giãy ra được.
Lúc này, Chu Thành tay hất lên, giống như Long Ngạo quẳng bay Trình Vô Y lúc trước, ném hắn bay ra ngoài.
Long Ngạo bị ngã đến nơi xa.
Mặt đất vang lên một tiếng lớn.
Đại điện yên tĩnh.
Đám người giật mình nhìn Chu Thành.
Ngay cả Kim Hàn ở lầu hai cũng nhướng mày.
Bị ngã bay ra ngoài, Long Ngạo chậm chạp bò lên, hắn sờ lên khóe miệng, là máu.
Hắn vừa sợ vừa giận mà nhìn Chu Thành: “Ngươi!”
Cảm nhận được ánh mắt của chúng đệ tử xung quanh, trên mặt Long Ngạo nóng bỏng, hắn hít sâu một hơi: “Chu Thành, mới vừa rồi là ta chủ quan, ngươi đừng tưởng rằng ngươi có thể thắng ta.”
Nói đến đây, toàn thân Tiên Nguyên phun trào, chỉ thấy hơi nước trong đại điện hội tụ thành một con sóng nước xung quanh thân thể Long Ngạo.
Những sóng nước này không ngừng ngưng tụ, tản mát ra từng đợt hàn khí, biến thành từng con Băng Xà.
“Bích Long Cung, Bích Long Hàn Quyết!” Kim Hàn kinh ngạc.
Bích Long Hàn Quyết chính là thần kỹ có uy lực mạnh nhất Bích Long Cung, là một môn thần kỹ cao giai.
Bích Long Hàn Quyết, sau khi tu luyện thành công, hàn khí có thể hóa thành Băng Xà, tu luyện tới tầng cao thì Băng Xà hóa rồng, uy lực cực mạnh.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Long Ngạo huy động hai tay, chỉ thấy từng con Băng Xà vọt tới vồ giết Chu Thành.
Băng Xà, có mấy trăm con.
Băng hàn chi khí cuốn lên trong Tàng Thư Điện.
Đệ tử trong đại điện đều lạnh lẽo, có cảm giác như rơi vào hầm băng vạn năm.
Trên mặt đất lại đóng một lớp băng dày.
Hơn nữa những băng này tỏa ra ánh sáng xanh biết.
“Bích Long Hàn Quyết, phối hợp thêm tiên căn thuộc tính Băng, uy lực đúng là mạnh.” Lâm Phi không khỏi sợ hãi than.
Kim Hàn cũng gật đầu.
Cho dù là với tầm mắt của hắn thì cũng không thể không thừa nhận là có lực lượng của tiên căn thuộc tính Băng của Long Ngạo thôi động, Bích Long Hàn Quyết uy lực không kém.
“Xem ra, Chu Thành phải thua.” Lâm Phi nói: “Cho dù Chu Thành có áo giáp cực phẩm Tiên Khí thì cũng không thể ngăn được Bích Long Hàn Khí của Bích Long Hàn Quyết này.”
Ngay lúc Chu Thành và Long Ngạo giao thủ, đã có đệ tử trong đại điện bẩm báo lại chuyện này cho tầng lớp cấp cao, không lâu sau, chuyện đã truyền tới tai bọn người Dư Khôn, Lý Dương, Trần Quang Lượng.
Trần Quang Lượng nghe xong, không khỏi tức giận nói: “Tên nghịch đồ này, thật to gan!”
Bây giờ Chu Thành là hi vọng của Cửu Đỉnh Tiên Tông, nếu như Long Ngạo không biết nặng nhẹ, làm trọng thương Chu Thành, lúc đó không chỉ Long Ngạo trở thành tội nhân của Cửu Đỉnh Tiên Tông mà ngay cả người làm sư tôn như hắn cũng trở thành tội nhân của Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Dư Khôn lại không vội.
Tàng Thư Điện có Thái Thượng trưởng lão luân phiên trực, Chu Thành không xảy ra chuyện được.
Lúc này, mấy trăm con Băng Xà đánh giết đến trước mặt Chu Thành, mặt đất trước mặt Chu Thành đã hoàn toàn đóng băng.
Mắt thấy mấy trăm con Băng Xà sắp bao phủ Chu Thành, đột nhiên, một tiếng rồng gầm rung trời vang lên, một con Hỏa Long to lớn đột ngột xuất hiện, hơn nữa theo Hỏa Long xuất hiện, một cái hỏa diễm mặt trời cực lớn ngưng tụ trên không trung.
Vừa mới còn uy lực kinh người, mấy trăm con Băng Xà bị đốt hóa thành vô số hơi nước trong nháy mắt.
Trong ánh mắt sợ hãi của Long Ngạo, Hỏa Long bay vọt lên.
Sóng lửa trùng thiên.
Hàn khí mới bao phủ đại điện biến mất không còn tung tích.
Thay vào đó chính là hỏa diễm khí lãng như Hỏa Diệm Sơn.
Lâm Phi và mấy vị chân truyền cũng bị Hỏa Long bất thình lình xuất hiện làm cho giật nảy mình.
Oanh!
Đám người còn không có hoàn hồn thì thấy Long Ngạo bị Hỏa Long một trảo đánh bay.
Hỏa Long giống như sống lại, một con Hỏa Long chân chính có sinh mạng, một trảo đánh bay Long Ngạo, sau đó bay về tới bên người Chu Thành, ngửa mặt lên trời ngâm lên, Long âm chấn động Tàng Thư Điện, thậm chí truyền ra bên ngoài sơn phong, sơn phong xung quanh đều nghe được.
Khâu Linh Ngọc đang tu luyện trong cung điện nghe được tiếng long ngâm quen thuộc, không khỏi kinh ngạc.
Đây là?
Tiếp theo là kinh hỉ, chẳng lẽ tiểu sư đệ đã tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ nhất?
Trong vui mừng, Khâu Linh Ngọc bay ra khỏi cung điện, lăng lập trong không trung, từ xa thấy được phương hướng Tàng Thư Điện xuất hiện hỏa hồng chi quang kinh người.
“Quả nhiên là Viêm Long Cửu Nhật, đúng là tiểu sư đệ đã tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ nhất!” Khâu Linh Ngọc kinh hỉ nói.
Lúc đầu, nàng cho là tiểu sư đệ muốn tu luyện thành tầng thứ nhất thì ít nhất cũng phải ba bốn tháng, bây giờ xem ra tiểu sư đệ hoàn thành nó trước một hai tháng.
“Độ thân cận thuộc tính max cấp, quả nhiên tu luyện thần tốc.” Khâu Linh Ngọc nói.
Tàng Thư Điện, Lâm Phi khiếp sợ nhìn Hỏa Long quay xung quanh người Chu Thành: “Cái này, chẳng lẽ chính là Viêm Long Cửu Nhật?”
“Là Viêm Long Cửu Nhật!” Kim Hàn tâm tình phức tạp nhìn Hỏa Long và hỏa diễm mặt trời.
Khâu Linh Ngọc nhận được một bản thần kỹ đỉnh giai Viêm Long Cửu Nhật, hắn cũng biết, xem ra là Khâu Linh Ngọc đưa Viêm Long Cửu Nhật cho Chu Thành tu luyện.
Thế nhưng Chu Thành đến Cửu Đỉnh Tiên Tông mới hai tháng, nói cách khác, hai tháng, Chu Thành đã tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ nhất.
Hai tháng, thành công tu luyện thần kỹ đỉnh giai như Viêm Long Cửu Nhật, khiến cho Kim Hàn không thể không xem kỹ người áo lam vừa mới gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông này một lần nữa.
Chu Thành nhìn Long Ngạo đã ngất đi phía xa, cũng không có tiếp tục xuất thủ, ngừng Viêm Long Cửu Nhật, Hỏa Long, mặt trời tiêu tán, hóa thành linh khí Hỏa quay về thiên địa.
Chu Thành cũng không để ý tới ánh mắt phức tạp của mọi người xung quanh, đi vào thư các, tìm đọc bản chép tay của tổ sư Cửu Đỉnh Tiên Tông và những tu liệu có liên quan.
Hai tháng tiếp theo đều là như thế.
Ban ngày, Chu Thành đến Tàng Thư Điện tra tư liệu, ban đêm thì tu luyện.
Hai tháng sau, rốt cục Chu Thành tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến Cửu Long, cảnh giới viên mãn.