Trong sự mong mỏi trông mong của mọi người, rốt cuộc giải thi đấu tiên môn cũng đến.
Thấy sắc trời không sai biệt lắm, Dư Khôn suất lĩnh đám người Chu Thành, Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo đi tới quảng trường dự thi.
Quảng trường dự thi giải thi đấu tiên môn ở Đông Bắc Tinh Hải Thành, rất lớn, liếc mắt nhìn lại, người ở trong đó lít nha lít nhít như kiến.
Không biết có phải bởi vì Chu Thành hay không, giải thi đấu tiên môn lần này, có rất nhiều tông môn trong Tinh Hải đại lục dự thi, gần như tất cả nhất lưu, siêu cấp tông môn đều tham gia.
Tổng cộng có gần hơn hai ngàn cái tông môn, gia tộc thế lực tham gia giải thi đấu tiên môn lần này.
Hơn hai ngàn cái tông môn, gia tộc, có hơn hai vạn tên đệ tử dự thi.
Nhưng mà cao thủ các thế lực lớn trong Tinh Hải đại lục đến đây lại giống như là thuỷ triều, chất đầy các ngõ ngách trong quảng trường dự thi, chỉ sợ có trăm vạn người.
Những cao thủ tông môn, gia tộc không có dự thi, đương nhiên đều là đến xem thi đấu, nói đúng hơn là đến xem yêu nghiệt thiên tài Chu Thành tiên căn thuộc tính Hỏa độ thân cận max cấp.
Đương nhiên, đa số là nữ đệ tử các đại tông môn, gia tộc.
Khi Chu Thành đi vào quảng trường, gần như tất cả tông môn đều nhìn về Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Hoặc nói là nhìn về phía Chu Thành.
Đặc biệt là những nữ đệ tử, nhìn Chu Thành, không hề chớp mắt, trong đôi mắt đẹp có hiếu kì, có sùng bái, còn có ngôi sao.
Bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, dù là Chu Thành cũng không được tự nhiên.
Khâu Linh Ngọc lại che miệng cười một tiếng: “Nữ đệ tử đến xem tiểu sư đệ cũng không ít.”
“Sư tỷ, ngươi còn cười.” Chu Thành dùng ánh mắt “oán phụ” nhìn Khâu Linh Ngọc.
Khâu Linh Ngọc thấy vẻ mặt oán phụ của Chu Thành thì cười yêu kiều, Hồ Khả Hân cũng cười một tiếng.
“Tiểu sư đệ của ta được hoan nghênh như thế, ta vui thay cho tiểu sư đệ.” Khâu Linh Ngọc nháy mắt mấy cái, cười nói: “Tiểu sư đệ ta được hoan nghênh như thế, ta làm sư tỷ, đương nhiên nở mày nở mặt.”
Chu Thành im lặng.
Trong vô số ánh mắt nhìn chăm chú, bọn người Chu Thành đi vào quảng trường.
Quảng trường nhường ra một cái lối nhỏ.
Trên đài hội nghị dự thi, một đám tông chủ siêu cấp tông môn, gia chủ gia tộc cũng đang quan sát Chu Thành.
Những tông chủ, gia chủ này có hâm mộ, ghen tỵ, có ngạc nhiên, đương nhiên bọn họ đều ẩn giấu sát ý trong mắt rất tốt.
Người mặc Tinh Thần Chiến Bào, Tinh Hải Thượng Nhân bị một đám tông chủ, gia chủ vây quanh, hắn cũng nhìn Chu Thành, hai mắt lấp lóe, không biết đang suy nghĩ gì.
Không lâu sau, Dư Khôn dẫn theo đám người Chu Thành đi tới trước đài chủ tịch.
Cửu Đỉnh Tiên Tông là thế lực siêu cấp trong Tinh Hải đại lục, giống như mấy cái thế lực siêu cấp Quần Tinh Tiên Môn, khu nghỉ ngơi được sắp xếp ở hàng trước nhất đài chủ tịch.
Bọn người Chu Thành đứng ở dưới đài chủ tịch chờ giải thi đấu bắt đầu, một mình Dư Khôn lên đài chủ tịch.
Tinh Hải Thượng Nhân thấy Dư Khôn đến, mở miệng cười nói: “Dư Khôn lão đệ, chúc mừng, Cửu Đỉnh Tiên Tông thu được một đệ tử bảo bối.”
Dư Khôn ôm quyền cười nói: “Tinh Hải Thượng Nhân quá khen rồi, mặc dù thiên phú quan trọng nhưng có thể trở thành cường giả hay không thì còn phải xem khí vận, cơ duyên với đạo tâm của hắn.”
Tinh Hải Thượng Nhân lại cười nói: “Cái gì khí vận, cơ duyên, đạo tâm đều là lừa gạt, thiên phú mới là quan trọng nhất, với thiên phú của Chu Thành, sau này chắc chắn sẽ thành tựu Đại La Kim Tiên thậm chí Tiên Vương.”
“Không bao lâu, đệ nhất nhân Tinh Hải đại lục ta phải nhường lại rồi.”
Dư Khôn khoát tay cười nói: “Nói còn quá sớm, nói còn quá sớm.”
Môn chủ Quần Tinh Tiên Môn Ngô Văn Lâm mặt cười trong bụng không cười: “Lần này Cửu Đỉnh Tiên Tông thu một đệ tử thiên phú như vậy, xem ra chắc chắn phải có được quán quân giải thi đấu tiên môn lần này.”
Tông chủ Vân Tiên Tông Trương Chân Tử cũng cười nói: “Nếu như lần này Cửu Đỉnh Tiên Tông không đoạt được quán quân, chẳng phải là thành trò cười cho Tinh Hải đại lục?”
Vân Tiên Tông cũng là một trong số tông môn mạnh nhất Tinh Hải đại lục, thực lực tương đương Quần Tinh Tiên Môn.
Dư Khôn nhìn Ngô Văn Lâm với Trương Chân Tử, nói: “Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta có thể đoạt giải quán quân hay không cũng không nhọc chư vị phí tâm, chư vị nên lo lắng cho môn hạ đệ tử các ngươi đi.”
Ngô Văn Lâm và Trương Chân Tử hắc hắc cười lạnh.
Một lát sau, mắt thấy đến giờ tranh tài, Tinh Hải Thượng Nhân đi lên, giải thích đơn giản quy tắc và phần thưởng giải thi đấu tiên môn lần này.
Quy tắc tranh tài và phần thưởng giống như lần trước, đều là vào tiên môn săn giết hung thú, lấy điểm tích lũy cá nhân xếp hạng.
“Tốt, bây giờ, mở ra tiên môn!” Tuyên bố xong quy tắc tranh tài với phần thưởng, Tinh Hải Thượng Nhân hô.
Một vị cao thủ Tinh Hải Thành đi lên, hai tay huy động, lập tức, quảng trường có quang mang bắn ra, từng cái đại trận phù văn từ mặt đất quảng trường bay lên, những đại trận phù văn này đi vào không trung, sau đó ngưng tụ thành một cái Không Gian Chi Môn cao mấy chục mét.
Cái đại môn này có quang mang lưu chuyển, quang mang chiếu sáng toàn bộ quảng trường.
“Tất cả đệ tử dự thi đi vào tiên môn.” Tinh Hải Thượng Nhân nói.
Lập tức có đệ tử phá không bay lên, chính là Vương Hồng của Quần Tinh Tiên Môn.
Vương Hồng một ngựa đi đầu, lách mình đi vào tiên môn.
Ngay sau đó, một nữ tử mặc váy đỏ phá không bay lên, đi vào tiên môn.
Nữ tử váy đỏ này là đệ tử Vân Tiên Tông Trương Như, cũng là đệ tử có thiên phú tốt nhất trong số đệ tử mới được Vân Tiên Tông tuyển nhận lần này, thực lực giống như Vương Hồng, là Thần Tiên ngũ trọng.
Trước khi đi vào tiên môn, Trương Như trong lúc lơ đãng quay đầu nhìn Chu Thành một chút.
Ánh mắt đó bao gồm các loại ý vị.
Từng đệ tử dự thi tranh nhau chen lấn đi vào tiên môn.
“Tiểu sư đệ phải cẩn thận.” Khâu Linh Ngọc nói với Chu Thành: “Thứ tự cũng không quan trọng.”
Chu Thành cười nói: “Với ta mà nói, thứ tự rất quan trọng.” Nói xong, lách mình đi vào tiên môn.
Khâu Linh Ngọc há hốc mồm, cười nói: “Cái tên này!”
Đối với Chu Thành, thứ tự hoàn toàn đúng là rất quan trọng, nếu có thể đoạt được đệ nhất, sẽ có một trăm viên thượng phẩm tiên đan.
Trong đám người, Kim Hàn nhìn Chu Thành đi vào tiên môn, hai mắt lạnh lùng.
“Tiểu tử này đã đi vào tiên môn, vậy chắc chắn phải chết.” Lâm Phi nói.
Nơi xa trên bầu trời, cũng có hai cái lão giả một béo một gầy chú ý Chu Thành.
Hai người này rõ ràng đứng ở nơi đó nhưng tất cả mọi người trong quảng trường không có phát hiện hai người, bao gồm Tinh Hải Thượng Nhân, Dư Khôn, Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử.
“Mập mạp, tiểu gia hỏa này, ngươi thấy thế nào?” Lão đầu gầy hỏi lão đầu mập.
Lão đầu mập cười hắc hắc nói: “Tiểu gia hỏa này có phong phạm của ta lúc tuổi còn trẻ, nhớ năm đó, lúc ta còn trẻ cũng rất đẹp trai.”
Lão đầu gầy trán nổi hắc tuyến.
Lúc này, Chu Thành đi vào tiên môn, phóng mắt nhìn lại, chỉ thấy phía trước là sơn phong liên miên bất tuyệt, ở giữa sơn phong, hung thú tung hoành, tiếng thú gào dày đặc.
Chu Thành không chần chờ, bay đến chỗ hung thú dầy đặc nhất trong sơn phong.
Không lâu sau, Chu Thành đi tới trước một ngọn núi.
Chỉ thấy trên ngọn núi đang có vài con cự mãng vây công một con cự hổ.
Vài con cự mãng này là Thần Tiên Cảnh tam trọng, cự hổ là Thần Tiên tứ trọng.
Chu Thành trực tiếp cách không một quyền đánh tới.
Chỉ thấy một cái quyền ấn cự đại phá không mà ra, lấy thế quét ngang, trực tiếp đánh bay vài con cự mãng, cự hổ.
Vài con cự mãng, cự hổ bị đánh tới sơn phong đối diện, tiếng vang ầm ầm.
Chương 378: Hạng một trăm chín mươi sau, vui vẻ như vậy
Nhưng mà vài con cự mãng với cự hổ bị Chu Thành một quyền đánh bay, cũng chưa chết.
Là do Chu Thành cố ý.
Chu Thành cố ý không lập tức giết chết vài con cự mãng và cự hổ này.
Một quyền này chỉ để vài con cự mãng và cự hổ bị trọng thương.
Một quyền đánh bay vài con cự mãng và cự hổ, sau đó thân hình Chu Thành lóe lên, đi tới trước mặt vài con cự mãng và cự hổ.
Vài con cự mãng và cự hổ bị đánh bay, thấy Chu Thành đi tới trước mặt, không con nào mà không giận dữ, nhao nhao đánh tới Chu Thành, vài con cự mãng và cự hổ này chính là Thần Tiên tam trọng, tứ trọng, mặc dù trọng thương nhưng nén giận công kích cũng không thể khinh thường.
Nhìn cự mãng, cự hổ đánh tới, Chu Thành lại thúc giục năng lực thôn phệ của tiên căn.
Lập tức, một luồng thôn phệ chi lực kinh người bành trướng điên cuồng gào thét, quét sạch chung quanh, bao trùm phạm vi vài trăm mét xung quanh.
Trong phạm vi trăm thước, cự mãng, cự hổ chỉ cảm thấy một luồng sức hút kinh người hút bọn chúng tới Chu Thành, cho dù bọn chúng giãy giụa như thế nào cũng không làm nên chuyện gì.
Bọn chúng bị hấp đến xung quanh thân thể Chu Thành, Tiên Nguyên trong đan điền bọn chúng điên cuồng tiết ra, hóa thành từng dòng suối nhỏ, chảy vào trong cơ thể Chu Thành.
Chu Thành dẫn dắt Tiên Nguyên của vài con cự mãng và cự hổ chảy vào trong đan điền mình.
Cự mãng, cự hổ tu luyện công pháp lần lượt là công pháp hệ Kim và công pháp hệ Thủy, Tiên Nguyên của bọn chúng cũng không hòa vào nhau, nhưng tiên căn Chu Thành có được chín đại thuộc tính, có thể dung hợp tất cả thuộc tính Tiên Nguyên trong thiên hạ.
Cho nên khi Tiên Nguyên của cự mãng và cự hổ đi vào đan điền Chu Thành, bị chuyển hóa thành Tiên Nguyên của Chu Thành, hoàn toàn không có xung đột.
Trong sơn phong, còn có không ít hung thú, vừa rồi Chu Thành đánh nhau kinh động đến hung thú xung quanh, khi Chu Thành thôn phệ Tiên Nguyên của cự mãng và cự hổ, đám hung thú này ẩn núp tới, nhao nhao xuất thủ tập kích Chu Thành.
Nhưng là đám hung thú này hoảng sợ phát hiện, sức mạnh công kích của bọn chúng đi vào vài trăm mét xung quanh thân thể Chu Thành thì như đá ném vào biển rộng, hơn nữa còn bị cắn nuốt không còn một mảnh.
Một chút hung thú không tin tà, xuất thủ lần nữa, vẫn là như thế.
Bọn chúng không ngừng xuất thủ, Tiên Nguyên không ngừng bị thôn phệ.
Mấy lần công kích, đám hung thú này lại có cảm giác mỏi mệt, chỉ cảm thấy lực lượng trên người bị rút đi không ngừng.
Đám hung thú này thấy thế, không dám tiếp tục công kích Chu Thành, sợ đến nhao nhao mà chạy.
Chu Thành thấy đám hung thú này hoảng sợ mà chạy, phân thân thiếu phương pháp, cũng không có truy kích, dù sao bên trong tiên môn còn nhiều hung thú, thôn phệ vài con cự mãng và cự hổ này trước.
Trong lúc Chu Thành chuyên tâm thôn phệ Tiên Nguyên của cự mãng và cự hổ, quảng trường bên ngoài tiên môn, tất cả mọi người đang chú ý thay đổi của thạch kính trên quảng trường.
Bởi vì đệ tử các đại tông môn dự thi đi vào tiên môn đã được một thời gian, cho nên trên thạch kính, điểm tích lũy không ngừng thay đổi.
Xếp đầu bảng, rõ ràng là Vương Hồng của Quần Tinh Tiên Môn!
Điểm tích lũy của Vương Hồng đã đạt đến bốn mươi lăm.
Săn giết một con hung thú Thần Tiên nhất trọng, được một điểm, săn giết hung thú Thần Tiên nhị trọng, được hai điểm, cứ thế mà suy ra, săn giết hung thú Thần Tiên ngũ trọng, được năm điểm.
Trong khoảng thời gian ngắn, điểm tích lũy của Vương Hồng đã đạt đến bốn mươi lăm, có thể thấy được chiến lực mạnh như thế nào.
Xếp ở dưới Vương Hồng là Trương Như của Vân Tiên Tông.
Điểm tích lũy của Trương Như theo sát Vương Hồng, là bốn mươi ba.
Xếp thứ ba chính là Giang Tuấn của Ám Ảnh Lâu, bốn mươi hai.
Ám Ảnh Lâu cũng là một trong số thế lực siêu cấp trong Tinh Hải đại lục, Giang Tuấn cũng không phải là Thần Tiên ngũ trọng, chỉ là Thần Tiên tứ trọng hậu kỳ đỉnh phong.
Đám người thấy điểm tích lũy của Giang Tuấn theo sát Trương Như, đều kinh ngạc, có chút ngoài ý muốn, dù sao lần này trong số đệ tử dự thi, có sáu người là Thần Tiên ngũ trọng cảnh, thế nhưng Giang Tuấn lại có thể lấy thực lực Thần Tiên tứ trọng hậu kỳ đỉnh phong chen vào top ba.
“Giang Tuấn này chiến lực phi phàm.” Trên đài hội nghị, Tinh Hải Thượng Nhân cũng cười nói.
Lâu chủ Ám Ảnh Lâu Tưởng Phong khiêm tốn cười nói: “Bây giờ còn chưa kết thúc tranh tài.”
Môn chủ Quần Tinh Tiên Môn Ngô Văn Lâm lại cười nói: “Chu Thành đó, đi vào tiên môn lâu như vậy, thậm chí ngay cả một con hung thú cũng không có săn giết được? Đúng là khiến cho người ta bất ngờ.”
Ngô Văn Lâm nói, tràn ngập ý giễu cợt.
Trên thạch kính, rất nhiều đệ tử dự thi, hoặc nhiều hoặc ít đều có điểm tích lũy.
Nhưng là chỉ có Chu Thành điểm tích lũy vẫn là số không.
Chỉ thấy Chu Thành xếp ở cuối bảng danh sách trên thạch kính, giống như Vương Hồng, rất là dễ thấy.
Tông chủ Vân Tiên Tông Trương Chân Tử cười nói: “Có lẽ là Chu Thành giấu dốt, chờ đến đằng sau mới bộc phát, nhất cử đuổi theo.”
Nghe Ngô Văn Lâm giễu cợt và Trương Chân Tử trêu chọc, sắc mặt Dư Khôn như thường: “Bây giờ mới vừa mới bắt đầu tranh tài, còn có ba ngày, các ngươi cao hứng quá sớm.”
Tranh tài, tổng cộng ba ngày.
Ngô Văn Lâm và Trương Chân Tử nghe vậy, khẽ cười một tiếng.
“Ta nhớ được giải thi đấu tiên môn lần trước, Dư Khôn huynh cũng nói như thế.” Ngô Văn Lâm cười nói: “Nhưng chờ tranh tài kết thúc, Cửu Đỉnh Tiên Tông vẫn không có chen vào top mười.”
“Hơn nữa cũng không có đệ tử nào đi vào top mười.”
Mấy người Trương Chân Tử và Tưởng Phong đều cười một tiếng.
Dư Khôn nhìn xếp hạng của một đám đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông trên thạch kính, nhướng mày.
Chu Thành xếp cuối bảng danh sách, mà xếp cao nhất chính là Phượng Thải Linh, nhưng Phượng Thải Linh cũng chỉ xếp thứ mười bảy, cũng không có chen vào top mười.
Chênh lệch quá lớn với dự đoán của hắn lúc trước.
Lúc đầu, hắn cho coi như Chu Thành không vào được top mười, Phượng Thải Linh cũng có hi vọng đi vào top mười, thế nhưng bây giờ mới mười bảy!
Mười bảy với mười, mặc dù chỉ cách bảy hạng nhưng ý nghĩa lại khác nhau rất lớn.
Bây giờ, mặc dù điểm tích lũy không kém nhiều, nhưng theo thời gian trôi qua, chênh lệch điểm tích lũy giữa Phượng Thải Linh và những người xếp trước sẽ càng lớn, càng về sau thì càng khó đuổi kịp.
Chẳng lẽ giải thi đấu tiên môn lần này lại không có hi vọng top mười?
Trong lòng Dư Khôn thầm than.
Cho dù là top mười hay là tông môn top mười đều là một loại an ủi với hắn, hắn khát vọng an ủi này quá lâu.
Hắn nhìn Chu Thành xếp cuối bảng, điểm tích lũy vẫn không có thay đổi, trong lòng thở dài, nói thật, lúc đầu, hắn còn kỳ vọng Chu Thành có thể sáng tạo kỳ tích, chen vào top mười.
Nhưng mà bây giờ hắn âm thầm lắc đầu.
Đúng lúc này, đột nhiên hắn phát hiện, xếp hạng của Chu Thành có ánh sáng chớp lóe.
Chỉ thấy điểm tích lũy vốn không có thay đổi của Chu Thành lại không ngừng gia tăng, hơn nữa mỗi lần gia tăng đều là ba điểm.
Không lâu sau, điểm tích lũy của Chu Thành đã đạt đến mười hai điểm tích lũy, một lần cuối cùng, gia tăng bốn điểm, đạt đến mười sáu điểm.
Vốn xếp hạng cuối, Chu Thành lại thoáng cái chen vào top hai trăm.
Chuyện này khiến tâm tình Dư Khôn cực kỳ phấn chấn.
Mấy người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong cũng cực kỳ ngoài ý muốn.
Tinh Hải Thượng Nhân cũng đều kinh ngạc.
Điểm tích lũy của Chu Thành mỗi lần đều gia tăng ba điểm, chứng tỏ Chu Thành săn giết hung thú Thần Tiên tam trọng, một con cuối cùng là hung thú Thần Tiên tứ trọng.
Săn giết hung thú Thần Tiên tứ trọng, cũng không tính là gì, nhưng Chu Thành lập tức săn giết nhiều hung thú như vậy thì khiến cho người ta giật mình.
Ngô Văn Lâm thấy bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân phấn chấn thì cười khẩy nói: “Chỉ là một trăm chín mươi sáu mà thôi, một trăm chín mươi sáu mà đã vui vẻ đến vậy!”
Chương 379: Hôm nay phải nỗ lực
Sau khi Chu Thành nhảy lên đi vào top hai trăm, điểm tích lũy lại đứng tại, không có biến động, không lâu sau thì bị đệ tử phía sau vượt qua.
Xếp hạng của Chu Thành lại rơi xuống, từ một trăm chín mươi sáu rơi xuống hơn hai trăm, không đến bao lâu thì lại hạ xuống hơn ba trăm, hơn bốn trăm.
Lúc đầu, thấy Chu Thành lập tức chen vào top hai trăm người đứng đầu, Dư Khôn phấn chấn, chờ đợi Chu Thành có thể nhảy lên lần nữa, chen vào top một trăm, nhưng thấy Chu Thành không chỉ có không có vọt mà còn hoàn toàn ngừng, hơn nữa liên tục giảm, trong lòng như là bị dội một chậu nước đá lớn.
Nụ cười trên mặt hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân cũng cứng đờ.
Bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong nở một nụ cười xán lạn.
Trong đám người, Kim Hàn nhìn sắc mặt hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thay đổi, lạnh lùng cười một tiếng.
Lúc này, bên trong tiên môn, Chu Thành giống như lúc trước, đang vận chuyển năng lực thôn phệ của tiên căn, thôn phệ Tiên Nguyên của hai con hung thú.
Hai con hung thú này đều là Thần Tiên Cảnh tứ trọng.
Về phần xếp hạng trên thạch kính, Chu Thành cũng chú ý tới, nhưng mà hắn cũng không có để ở trong lòng.
Tranh tài ba ngày, bây giờ mới không đến nửa giờ, hắn có nhiều thời gian chạy tới.
Sau khi thôn phệ Tiên Nguyên của hai con hung thú, Chu Thành giơ tay chém xuống, chém giết hai thú.
Xếp hạng không ngừng rơi của hắn lại nhảy lên lần nữa, đi vào top ba trăm người đứng đầu.
Chu Thành triển khai thần hồn chi lực, tìm kiếm mục tiêu thích hợp.
Trải qua hai lần thôn phệ, hắn phát hiện, thôn phệ Tiên Nguyên của một con hung thú Thần Tiên Cảnh tứ trọng, đại khái bù đắp được Tiên Nguyên của mười con hung thú Thần Tiên Cảnh tam trọng, cho nên bây giờ hắn chỉ thôn phệ Thần Tiên Cảnh tứ trọng trở lên.
Không lâu sau, Chu Thành tìm được một con hung thú Thần Tiên Cảnh tứ trọng.
Con hung thú này là một con Giác Ngưu toàn thân da lông màu vàng, con Giác Ngưu này song giác như là sừng rồng, tên là Long Ngưu, phòng ngự có thể nói là kinh người, có được huyết mạch Long tộc, Thần Tiên Cảnh tứ trọng trung kỳ.
Nhưng mà Chu Thành chợt lách người đi tới trước mặt Long Ngưu, trực tiếp một quyền đánh vào trên trán Long Ngưu, chỉ thấy con Long Ngưu phòng ngự có thể xưng kinh người này bị Chu Thành một quyền đánh bay, nện xuống đất nơi xa, không bò dậy được.
Chỗ trán bị đánh ra một cái quyền động.
Với sự kinh khủng của bất diệt tiên thể của bây giờ Chu Thành, cho dù là một con Chân Long Thần Tiên Cảnh tứ trọng trước mặt Chu Thành cũng không chịu được một quyền của Chu Thành chứ huống chi con Long Ngưu chỉ có được huyết mạch Long tộc này.
Chu Thành đi tới trước mặt đối phương, thôn phệ Tiên Nguyên của đối phương.
Thôn phệ xong Tiên Nguyên của Long Ngưu, Chu Thành đánh chết, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Cứ như vậy, mỗi thôn phệ xong Tiên Nguyên của một con hoặc vài con hung thú, Chu Thành đánh chết, sau đó tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Xếp hạng của Chu Thành lên lên xuống xuống.
Lần cao nhất chính là xếp hạng một trăm chín mươi sáu, một lần thấp nhất là hơn năm trăm.
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Sắc trời tối xuống.
Bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong thấy xếp hạng của Chu Thành lên lên xuống xuống, từ đầu đến cuối không thể nào chen vào một trăm người đứng đầu, lo lắng trong lòng triệt để lắng xuống.
Lúc đầu, bọn họ còn lo lắng Chu Thành sẽ dần dần vượt qua, nhưng trải qua một ngày chập trùng, Chu Thành từ đầu đến cuối vẫn không vào được một trăm người đứng đầu, như vậy, sau này Chu Thành muốn vượt qua cũng là chuyện không thể nào.
Coi như sau này Chu Thành có thể chen vào top một trăm cũng không thể nào đi vào top mười.
Mà Dư Khôn thấy Chu Thành lên lên xuống xuống, từ đầu đến cuối không vào được một trăm người đứng đầu, cũng từ phấn chấn, chờ mong biến thành thất vọng.
Hắn quay qua nhìn xếp hạng của Phượng Thải Linh, trải qua một ngày cố gắng, xếp hạng của Phượng Thải Linh hơi đề cao, bây giờ xếp ở mười bốn, mặc dù cách thứ mười một chút nhưng ít nhiều gì cũng khiến Dư Khôn thấy được hi vọng.
Về phần xếp hạng của hai người Băng Phong, Long Ngạo thì cũng không tệ, một người là hai mươi sáu, một người là ba mươi bảy.
Sắc trời tối xuống, Chu Thành cũng không có săn giết hung thú mà tìm một gốc đại thụ che trời, ngồi trong hốc cây tinh luyện Tiên Nguyên thôn phệ hôm nay lần nữa.
Mặc dù hôm nay thôn phệ Tiên Nguyên của những hung thú đó, hoàn toàn có thể dung nhập vào trong Tiên Nguyên của hắn, nhưng so với Tiên Nguyên của hắn thì Tiên Nguyên của đám hung thú này hơi hỗn tạp không thuần.
Cho nên, hắn phải tinh luyện lại.
Một đêm trôi qua.
Chu Thành hoàn tất tinh luyện toàn bộ Tiên Nguyên thôn phệ hôm qua.
Mặc dù Chu Thành vẫn chưa đột phá đến Thần Tiên Cảnh tứ trọng nhưng đã đạt đến Thần Tiên tam trọng hậu kỳ đỉnh phong.
Cả ngày hôm qua, bù đắp được hắn khổ tu mấy năm.
Chu Thành nhìn bảng danh sách một chút, không khỏi lắc đầu cười một tiếng, bởi vì tối hôm qua một đêm không có săn giết hung thú, xếp hạng của hắn đã vọt xuống hơn một ngàn sáu trăm.
Hơn nữa còn liên tục giảm.
Tiếp tục như vậy nữa, sợ là không bao lâu nữa thì sẽ vọt ra khỏi hai ngàn.
“Nhìn thấy xếp hạng của mình, sợ là sư phụ phải thất vọng chứ.” Chu Thành đứng dậy, xem ra hôm nay phải nỗ lực.
Hắn phá không bay lên, bay tới một đám hung thú phía trước.
Bọn hung thú này chừng hơn ba trăm con!
Mỗi một con, đều là Thần Tiên nhị trọng, thủ lĩnh là Thần Tiên tam trọng, là một đám phi cầm.
Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận xuất hiện trong tay Chu Thành, hắn cũng không có thi triển Viêm Long Cửu Nhật với Băng Long Ngạo Cửu Thiên, Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận trong tay vung lên.
Lập tức mang theo một hồi gió tanh mưa máu.
Chỉ thấy bọn hung thú phi cầm Thần Tiên Cảnh nhị trọng này như mưa, từ trên cao rơi xuống.
Ngoài quảng trường.
Ngô Văn Lâm nhìn Vương Hồng xếp hạng trên danh sách quang mang vạn trường, nụ cười càng thêm xán lạn, nếu không phải mọi người ở bên cạnh, hắn rất muốn cười to.
Hắn lại nhìn xếp hạng của Chu Thành một chút, phát hiện xếp hạng của Chu Thành đã vọt xuống hơn một ngàn sáu trăm, không khỏi cười to: “Dư Khôn huynh, không ngờ được, xếp hạng của đệ tử yêu nghiệt chưa từng xuất hiện ở Tinh Hải đại lục của ngươi đã vọt xuống hơn một ngàn sáu trăm, lại vọt xuống nữa thì sợ là sẽ vọt ra khỏi hai ngàn.”
Trương Chân Tử cũng cười nói: “Chờ đến ngày mai, sợ là sẽ vọt ra khỏi ba ngàn.”
“Ba ngàn? Nói không chừng đợi đến lúc kết thúc, sẽ vọt ra khỏi bốn ngàn.” Tưởng Phong cười nói.
Tất cả mọi người cười một tiếng.
Tinh Hải Thượng Nhân cười nói: “Không đến một khắc cuối cùng, ai cũng không biết kết quả, Dư Khôn huynh đệ không cần để ở trong lòng.”
Nghe Tinh Hải Thượng Nhân giả mù sa mưa an ủi, Dư Khôn khẽ gật đầu: “Tinh Hải Thượng Nhân nói đúng lắm.”
Thế nhưng là tuy nói như thế nhưng trong lòng Dư Khôn vẫn khó chịu.
Trong lòng của hắn vẫn đang nhịn một hơi.
Một hơi này lại không thể phun ra.
Hôm qua, lúc đầu Phượng Thải Linh xếp hạng mười bốn, nhưng buổi sáng hôm nay lại lui, lui đến mười sáu.
Về phần Băng Phong, Long Ngạo thì càng không cần phải nói, cũng lui.
Đúng lúc này, đột nhiên, có người rối loạn lên.
Dư Khôn nghe được hình như có người đang bàn tán về Chu Thành, hắn nhìn bảng danh sách, không khỏi hai mắt trừng trừng, chỉ thấy vốn xếp hạng hơn một ngàn sáu trăm, bây giờ điểm tích lũy của Chu Thành bắt đầu tăng vèo vèo vèo!
Mà xếp hạng của Chu Thành cũng tăng vọt như ngồi phi thuyền!
Vốn xếp hạng hơn một ngàn sáu trăm, trong nháy mắt Chu Thành đã vọt tới hơn một ngàn năm trăm, mấy hơi thở sau đó lại xông tới hơn một ngàn bốn trăm.
Mỗi một cái hô hấp, xếp hạng của Chu Thành đều vọt lên một mảng lớn.
Không lâu sau, Chu Thành đã chen vào một ngàn.
Hơn nữa vẫn đang tăng lên.