Tất cả mọi người bị tốc độ tăng hạng nhanh chóng của Chu Thành làm cho kinh hãi.
Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong cũng đều nhướng mày.
Cuối cùng, xếp hạng của Chu Thành lên đến ba trăm ba mươi bốn mới ngừng lại được.
Thấy vậy, đám người trên quảng trường không khỏi ồ lên.
Hơn ba trăm, không tính là gì, nhưng là lập tức từ hơn một ngàn sáu trăm lên đến hơn ba trăm, như vậy mới khiến cho người ta giật mình.
Ngắn ngủi một khắc đồng hồ, điểm tích lũy của Chu Thành tăng lên hơn bảy trăm điểm!
Mà một ngày hôm qua, điểm tích lũy của Chu Thành cũng mới hơn bảy trăm điểm mà thôi.
“Tại sao có thể như vậy!”
“Có phải là thạch kính cảm ứng sai hay không?”
“Không thể nào, thạch kính cảm ứng sai thì điểm tích lũy của những người khác cũng sẽ sai, sao có thể chỉ có Chu Thành sai được?”
Trong lúc nhất thời, tiếng bàn tán ầm ĩ.
Tinh Hải Thượng Nhân cũng kinh nghi không thôi.
Vừa rồi điểm tích lũy của Chu Thành không ngừng tăng một lần hai điểm, ngắn ngủi một khắc đồng hồ, tăng hơn bảy trăm điểm, như vậy chẳng phải là trong một khắc đồng hồ này, Chu Thành săn giết hơn ba trăm con hung thú Thần Tiên Cảnh nhị trọng?
Sắc mặt đám người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong đều trầm xuống.
Nhưng mà may mắn là Chu Thành lên đến hơn ba trăm thì ngừng lại, hơn nữa mười mấy phút đồng hồ trôi qua mà điểm tích lũy của Chu Thành vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.
Xếp hạng của Chu Thành lại giảm dần từng chút từng chút một.
Ngô Văn Lâm thấy thế cười nói: “Ta còn tưởng rằng Chu Thành này sẽ một tiếng hót lên làm kinh người, mới lên được hơn ba trăm thì lại mềm nhũn, xem ra vẫn không được.”
Bọn người Trương Chân Tử, Tưởng Phong cười to.
Dư Khôn sầm mặt lại.
Khâu Linh Ngọc nói với Dư Khôn: “Sư phụ, đừng để ý đến bọn họ, chắc chắn sư đệ sẽ đoạt được top mười.”
Trương Chân Tử nghe Khâu Linh Ngọc nói như thế thì phù một tiếng, cười nói: “Top mười? Cô gái nhỏ, ngươi mới tỉnh ngủ? Nếu như hắn có thể đoạt được top mười, tên của ta sẽ viết ngược lại.”
Theo Trương Chân Tử, cho dù Chu Thành có tăng như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào chen vào top mười.
Dù sao Chu Thành đã lạc hậu nhiều lắm, cách top mười quá lớn.
Hơn nữa top mười, mỗi một vị đệ tử đều là Thần Tiên tứ trọng hậu kỳ đỉnh phong trở lên, chiến lực kinh người.
Ngay lúc Trương Chân Tử vừa dứt lời, đột nhiên, đám người lại rối loạn tưng bừng, Trương Chân Tử nghe được xôn xao, nhìn lại, chỉ thấy trên thạch kính, điểm tích lũy của Chu Thành lại bắt đầu tăng vọt lần nữa.
Lần này là tăng từng điểm từng điểm một.
Mặc dù chỉ là từng điểm nhưng tốc độ quá nhanh, gần như chỉ trong hô hấp thì là mấy điểm, không lâu sau, điểm tích lũy của Chu Thành lại tăng lên hơn sáu mươi điểm.
Hơn sáu mươi điểm!
Mặc dù không nhiều nhưng cũng đủ làm cho xếp hạng của Chu Thành tăng lên một đoạn, Chu Thành vừa khéo chen vào top ba trăm người đứng đầu.
Thấy xếp hạng của Chu Thành đột nhiên lại tăng lên một đoạn, nụ cười của bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong cứng đờ.
Nhưng mà Chu Thành tăng lên một đoạn, sau đó điểm tích lũy lại ngừng lại.
Lại là mười mấy phút không có động tĩnh.
Lần này, bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong không có lên tiếng.
Tất cả mọi người nhìn chăm chú vào xếp hạng của Chu Thành.
Nhưng mà hai hơn mười phút đồng hồ trôi qua, điểm tích lũy của Chu Thành vẫn không có thay đổi, Chu Thành lại lui khỏi ba trăm.
Trong lòng bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong buông lỏng.
Khâu Linh Ngọc thấy xếp hạng của Chu Thành tụt xuống khỏi ba trăm lần nữa, cũng khẩn trương siết chặt ngọc thủ.
Hồ Khả Hân thấy Khâu Linh Ngọc khẩn trương, nói: “Đại sư tỷ, yên tâm đi, Chu Thành sư đệ sẽ đoạt được top mười.”
Chỉ là, Chu Thành có thể đoạt được top mười thật sao?
Mặc dù Hồ Khả Hân an ủi Khâu Linh Ngọc nhưng trong lòng nàng cũng không tự tin lắm.
Với điểm tích lũy và xếp hạng của Chu Thành bây giờ, muốn chen vào top mười quá khó, hoàn toàn không thể nào.
Lại một lát sau, điểm tích lũy của Chu Thành vẫn không có thay đổi, xếp hạng tiếp tục hạ xuống.
Dư Khôn thấy thế thì thở dài trong lòng.
Lúc đầu, hắn thấy Chu Thành lập tức tăng lên hơn bảy trăm điểm, trong lòng cực kỳ xúc động, bây giờ, xúc động trong lòng bị diệt đi từng chút một.
Nửa giờ sau.
Khi bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong hoàn toàn buông lỏng.
Đột nhiên, Chu Thành vốn không có động tĩnh, điểm tích lũy lại thay đổi lần nữa, lần này là tăng một điểm, hai điểm, ba điểm, thậm chí bốn điểm một lần.
Hơn nữa tốc độ vọt lên còn nhanh hơn hai lần trước!
Không lâu sau, Chu Thành lại chen vào top ba trăm một lần nữa.
Sau khi chen vào top ba trăm, lần này, Chu Thành vẫn không ngừng tăng lên.
Mỗi cái hô hấp, xếp hạng của Chu Thành đều đang thay đổi.
“Hai trăm tám mươi chín!”
“Hai trăm bảy mươi sáu!”
“Hai trăm sáu mươi ba!”
…
“Hai trăm mười hai!”
Xếp hạng của Chu Thành bắt đầu tới gần hai trăm.
Tất cả mọi người kinh ngạc.
“Hai trăm mười sáu!”
“Hai trăm mười bảy!”
Trong lúc điểm tích lũy của Chu Thành không ngừng thay đổi, hiện trường có cao thủ không ngừng đếm số lượng hung thú Chu Thành săn giết, trước đó, Chu Thành tiếp tục săn giết hơn ba trăm con hung thú Thần Tiên Cảnh, mà lần này, Chu Thành đã liên tục săn giết hai trăm mười bảy con.
Hơn nữa, số lượng săn giết vẫn đang gia tăng.
“Chu Thành, hắn chuyên tìm đàn thú mà săn giết?” Có người nuốt một ngụm nước bọt nói.
Cũng chỉ có đàn thú mới có thể có nhiều hung thú như vậy.
Mỗi một đệ tử dự thi, gặp được đàn thú đều tránh ra thật xa, thế nhưng là Chu Thành thì ngược lại, lại chuyên môn tìm kiếm đàn thú đến săn giết.
Cũng khó trách lúc trước xếp hạng của Chu Thành vọt lên hai lần sau đó lại ngừng lại, dù sao đàn thú không dễ tìm, muốn tìm một đàn thú thì quá tốn thời gian!
Trong lúc mọi người kinh ngạc, điểm tích lũy của Chu Thành vẫn đang không ngừng lên cao.
“Hai trăm chín mươi sáu con!”
“Hai trăm chín mươi bảy con!”
…
“Ba trăm chín mươi ba con!”
…
“Bốn trăm hai mươi sáu con!”
Hiện trường, mọi người đếm số lượng hung thú Chu Thành săn giết, càng đếm về sau thì càng kinh hãi, thậm chí giọng bắt đầu run.
Chu Thành liên tục săn giết hơn bốn trăm con hung thú!
Tiên Nguyên của Chu Thành lại hùng hậu đến tình trạng như thế, liên tục giết hơn bốn trăm con hung thú, vẫn còn giết!
Sau khi liên tục săn giết hơn bốn trăm con hung thú, xếp hạng của Chu Thành đã tới gần một trăm!
Thấy xếp hạng của Chu Thành tới gần một trăm, sắc mặt đám người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong khó coi, lúc trước, bọn họ vui vẻ đàm tiếu phong thanh, bây giờ hoàn toàn im lặng.
Mỗi khi xếp hạng của Chu Thành vọt lên, bọn họ căng thẳng thêm một phần.
Nhìn Chu Thành không ngừng tăng điểm tích lũy, bọn họ có chút sợ mất mật.
“Ông!”
Đột nhiên thạch kính chấn động.
Mỗi khi có người chen vào top một trăm thì thạch kính sẽ phát ra một loại chấn động nhỏ xíu.
Mà lần này, là Chu Thành!
Chu Thành chen vào top một trăm.
Thấy Chu Thành chen vào top một trăm, Dư Khôn đang căng thẳng, trong lòng kích động khó dừng, muốn kêu to lên.
Nhưng mà sau khi Chu Thành chen vào top một trăm thì lại ngừng lại.
Mặc dù Chu Thành ngừng lại nhưng đám người đang có mặt ở đây vẫn khó mà bình tĩnh lại được.
Mọi người nhìn chằm chằm xếp hạng của Chu Thành trên bảng danh sách, mặc dù xếp hạng của Chu Thành lại hạ xuống từng chút từng chút nhưng đã không có ai quan tâm chuyện xếp hạng của Chu Thành hạ xuống mà đều đang chờ mong, chờ mong Chu Thành vọt lên lần nữa.
Chương 381: Đều muốn giết Chu Thành
Bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong cũng khẩn trương nhìn chằm chằm điểm tích lũy của Chu Thành.
Theo thời gian qua đi, bọn họ đều có thể nghe được tiếng tim mình đập loạn.
“Bịch!” “Bịch!”
Thế giới như yên tĩnh trở lại.
Tinh Hải Thượng Nhân cũng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm tên Chu Thành trên bảng danh sách.
Kim Hàn nhìn tên Chu Thành, sắc mặt âm trầm như nước.
“Kim sư huynh yên tâm, Chu Thành nhảy nhót không được bao lâu.” Lâm Phi thấy thế, nói: “Vương Hồng, Trương Như, Giang Tuấn không có gặp được Chu Thành, nếu gặp được Chu Thành, chắc chắn Chu Thành sẽ bị bọn họ ngược chết!”
“Chu Thành không thể nào đi vào top mười.”
Lâm Phi nói khiến cho sắc mặt Kim Hàn đỡ một chút.
Kim Hàn âm trầm nói: “Mặc dù như thế nhưng thấy xếp hạng của Chu Thành không ngừng tăng vọt, tâm tình lão tử vẫn khó chịu.” Đặc biệt là nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Hồ Khả Hân, tâm tình của hắn càng khó chịu.
Mỗi khi xếp hạng của Chu Thành không ngừng tăng vọt, Hồ Khả Hân sẽ mặt mũi tràn đầy kinh hỉ, dáng vẻ kinh hỉ khả ái đó khiến cho Kim Hàn càng thêm giận hận.
Giận hận Chu Thành.
Hắn trả giá vì Hồ Khả Hân nhiều như vậy, Hồ Khả Hân lại chưa từng vì hắn mà lộ ra vẻ mặt như thế.
Nhưng Chu Thành chỉ xếp hạng lên cao, Hồ Khả Hân đã kinh hỉ như thế, cao hứng như thế, khiến cho hắn càng hận Chu Thành.
Thời gian từ từ trôi qua.
Xếp hạng của Chu Thành lại rơi ra khỏi một trăm.
Hiện trường vẫn yên tĩnh đến đáng sợ.
Lần này, thời gian so với lần trước càng lâu, đã có người bắt đầu không kiên nhẫn.
Ngô Văn Lâm thấy lâu như thế mà Chu Thành không có động tĩnh, đang muốn mở miệng thì đột nhiên, trên bảng danh sách, tên Chu Thành nở rộ quang mang lần nữa.
“Động rồi động rồi!” Thấy tên Chu Thành lại nở rộ quang mang lần nữa, lập tức có cẩn thận đang có mặt ở đây kinh hô lên.
Chu Thành đã thành nguồn gốc chấn động thần kinh đám người.
Vừa phát hiện xếp hạng của Chu Thành lại động, mọi người nhất thời phấn chấn không thôi.
Rất nhiều cao thủ không khỏi nắm thật chặt nắm đấm, những tiểu thư gia tộc, mỹ nữ tông môn đang có mặt ở đây đều nắm chặt nắm đấm trắng nhỏ nhắn của mình, gương mặt xinh đẹp bởi vì kích động mà có chút ửng đỏ.
Đôi mắt đẹp của các nàng bắt đầu lấp lánh.
“Một con!”
“Hai con!”
“Ba con!”
Ngay lúc tên Chu Thành sáng lên lần nữa, đã có cao thủ bắt đầu kích động đếm số lượng hung thú Chu Thành săn giết lần này.
Bọn họ thậm chí chờ mong lần này Chu Thành có thể phá vỡ ghi chép lần trước hay không.
Không lâu sau, xếp hạng của Chu Thành lại chen vào top một trăm.
Không biết có phải mọi người bị ảo giác hay không, lần này, tốc độ Chu Thành tăng lên còn nhanh hơn mấy lần trước.
“Chín mươi!”
“Tám mươi chín!”
“Tám mươi tám!”
…
“Bảy mươi chín!”
“Bảy mươi tám!”
Không lâu sau, xếp hạng của Chu Thành đã lên đến bảy mươi tám.
Sắc mặt đám người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong càng lúc càng khó coi.
Bọn họ đã không nghe được tiếng tim đập, chỉ nghe được tiếng kinh hô của mọi người đang có mặt ở đây, vỗ tay cho Chu Thành.
Không biết bắt đầu từ khi nào, đã có người hô Chu Thành top mười!
“Chu Thành, top mười!”
“Chu Thành, top mười!”
Tiếng la lên càng ngày càng nhiều, tiếng gầm một lần lại một lần.
Mà hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thấy xếp hạng của Chu Thành lại chen vào top một trăm lần nữa, còn vọt vào top tám mười thì cũng kích động đến nắm chặt nắm tay nhỏ, kích động đến gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.
“Khâu sư tỷ, Chu Thành bảy mươi!” Hồ Khả Hân thấy Chu Thành xông vào top bảy mười, càng kích động kéo tay Khâu Linh Ngọc, cười nói.
Khâu Linh Ngọc cũng nặng nề gật đầu, vô cùng kích động.
Về phần Dư Khôn thì kích động đến toàn thân phát run.
Giờ phút này, đã không có người quan tâm Vương Hồng, quan tâm Trương Như, Giang Tuấn gì nữa, bây giờ tất cả mọi người đang có mặt ở đây chỉ quan tâm đến Chu Thành mà thôi.
“Đồ chết tiệt!” Kim Hàn thấy xếp hạng của Chu Thành không ngừng tăng vọt, nhìn dáng vẻ kích động của hai nữ Hồ Khả Hân, hai mắt tràn đầy sát ý: “Vương Hồng, Trương Như, Giang Tuấn là phế vật sao, còn không tìm được Chu Thành!”
Lâm Phi nói: “Kim sư huynh yên tâm, Chu Thành không vào được top mười.”
Thế nhưng rất nhanh, Chu Thành đã chen vào top sáu mươi.
Hơn nữa, vẫn đang lên cao.
Lúc trước, lão đầu mập với lão đầu gầy trên hư không chú ý Chu Thành, thấy tên Chu Thành không ngừng lên cao, lão đầu mập cười nói: “Tiểu gia hỏa này có phong phạm của ta năm đó, không tệ không tệ.”
“Phong phạm của ngươi năm đó?” Lão đầu gầy phì cười nói: “Sao ta không nhớ được năm đó ngươi có phong phạm gì.”
Lão đầu mập hắc hắc nói: “Ngươi không nhớ rõ, đó là do trí nhớ ngươi không tốt, ta nhớ được là được.”
Lão đầu gầy cũng lười tranh luận với lão đầu mập, chuyển chủ đề: “Thượng Cổ Tiên Môn nằm trên người Chu Thành này thật?”
“Hẳn là như vậy.” Lão đầu mập nói.
Bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong thấy xếp hạng của Chu Thành không ngừng lên cao, đi vào top ba mươi, sắc mặt càng ngày càng khó coi, đặc biệt là Trương Chân Tử, sắc mặt khó coi nhất, lúc trước hắn nói nếu Chu Thành đoạt được top mười, tên của hắn sẽ viết ngược lại.
Cuối cùng, Chu Thành dừng lại ở hai mươi bảy.
Mặc dù cuối cùng Chu Thành không có chen vào top ba mươi nhưng trong lòng bàn tay Trương Chân Tử đã ướt mồ hôi.
Bây giờ, còn có một ngày nữa mới hết tranh tài, với tốc độ tăng vọt của Chu Thành, chỉ sợ lần sau thì sẽ có thể đi vào top mười.
Bây giờ hắn chỉ mong trước khi Chu Thành tăng vọt lần nữa, bọn người Vương Hồng, Trương Như, Giang Tuấn có thể gặp được Chu Thành, giải quyết Chu Thành!
Lúc này, trong tiên môn, Chu Thành giải quyết một nhóm hung thú, triển khai thần hồn, tìm kiếm đàn thú kế tiếp.
Trong lúc Chu Thành tìm kiếm đàn thú kế tiếp, trong sơn cốc nào đó trong tiên môn, Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo và hai tên đệ tử dự thi khác của Cửu Đỉnh Tiên Tông đều phẫn nộ mà nhìn Vương Hồng, Trương Như với những cao thủ khác của Quần Tinh Tiên Môn, Vân Tiên Tông.
Năm người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo bị Vương Hồng, Trương Như với cao thủ Quần Tinh Tiên Môn, Vân Tiên Tông bắt tới đây.
Vương Hồng nói với một vị đệ tử Quần Tinh Tiên Môn: “Đem tin tức truyền đi, nói là bọn người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo bị chúng ta bắt ở chỗ này.”
Tin tức truyền ra, chắc chắn Chu Thành sẽ biết.
Các đệ tử Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo đều là đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông, nếu Chu Thành không cứu, truyền đi, sẽ làm hỏng thanh danh Chu Thành.
Nếu như Chu Thành tới cứu, bọn họ chờ Chu Thành tới!
Vị đệ tử Quần Tinh Tiên Môn đó cung kính xác nhận, sau đó truyền tin tức đi.
Trương Như nói: “Chúng ta có cần thông báo cho Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông hay không?”
Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông cũng muốn giết Chu Thành!
Nếu có thể liên thủ với Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông thì tốt nhất.
Vương Hồng nói: “Coi như không có Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông thì chúng ta cũng đủ sức giết Chu Thành.”
Trương Như nghe vậy, lông mày nhăn lại, Vương Hồng này quá tự phụ.
Nghĩ nghĩ, nàng vẫn cho người liên hệ đệ tử Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông.
Không lâu sau, tin tức bọn người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo bị tóm truyền ra.
Chu Thành cũng biết được tin tức, nghe được tin tức, Chu Thành lạnh lùng cười một tiếng, hắn đang lo không có cơ hội thu thập bọn người Vương Hồng.
Nếu như bọn người Vương Hồng đã muốn chết, vậy thì hắn sẽ thành toàn bọn họ.
Thế là, Chu Thành dùng tốc độ nhanh nhất đi tới chỗ sơn cốc bọn người Phượng Thải Linh bị bắt.
Chương 382: Giết gà sao lại dùng đao mổ trâu
Khi Chu Thành chạy tới sơn cốc, đệ tử Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông cũng chạy tới sơn cốc.
“Sư huynh, mấy đại phái chúng ta liên thủ giết một Chu Thành, không khỏi chuyện bé xé ra to chứ?” Khi chạy tới sơn cốc, một vị đệ tử Ám Ảnh Lâu nói với Giang Tuấn.
Giang Tuấn gật đầu: “Đúng là có chút chuyện bé xé ra to, cho nên, chúng ta phải mau chóng chạy tới sơn cốc, giết Chu Thành trước khi hai người Vương Hồng, Trương Như xuất thủ.”
Lâu chủ Ám Ảnh Lâu Tưởng Phong nói, nếu như ai có thể giết Chu Thành, như vậy, Ám Ảnh Lâu sẽ trọng thưởng.
Mặc dù Tưởng Phong không nói thưởng cái gì nhưng chắc chắn không ít.
Cho nên Giang Tuấn nói với đệ tử đi theo: “Mọi người tăng thêm tốc độ.”
Hắn toàn lực vận chuyển Tiên Nguyên, tốc độ tăng lên lần nữa.
Ám Ảnh Lâu vốn nổi tiếng với tốc độ, bọn người Giang Tuấn cực tốc đi tới, hóa thành từng bóng ma, không ngừng lướt qua trên cao.
Đệ tử Thanh Phong Tiên Tông cũng đang liều mạng chạy tới sơn cốc, bọn họ có ý nghĩ giống như Giang Tuấn, sợ người khác giải quyết Chu Thành trước bọn họ.
Không lâu sau, một giờ trôi qua.
Thấy một giờ trôi qua, vẫn không thấy bóng dáng Chu Thành, ở sơn cốc, đệ tử Quần Tinh Tiên Môn chờ đến có chút không kiên nhẫn.
“Vương sư huynh, không phải là Chu Thành sợ, không dám tới chứ?” Một vị đệ tử Quần Tinh Tiên Môn nói.
“Hắn cũng không có giao tình gì với những đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông này, sợ là Chu Thành sẽ không tới!” Một vị nữ đệ tử Vân Tiên Tông cũng nói.
Vương Hồng tiến lên, nắm cổ Phượng Thải Linh, cười lạnh nói: “Nếu qua hai canh giờ nữa mà Chu Thành không đến, vậy chúng ta cũng không cần phải chờ nữa, trực tiếp bóp chết mấy đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông này!”
Dù sao bọn họ còn phải săn giết hung thú, không muốn tốn quá nhiều thời gian ở đây.
“Các ngươi tốt nhất là khẩn cầu Chu Thành sẽ tới cứu các ngươi.” Vương Hồng nhìn mấy người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo, nói: “Nếu không, các ngươi đều phải chết!”
Đương nhiên, cho dù Chu Thành tới thì mấy đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông này cũng phải chết.
Không cần biết Chu Thành có tới hay không, sau hai giờ, mấy đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông này đều phải chết!
Một vị nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn thấy Phượng Thải Linh dung mạo diễm lệ, cười hắc hắc nói với Vương Hồng: “Vương sư huynh, cô nàng Phượng gia này giết như vậy thì thật là đáng tiếc!”
Phượng Thải Linh nghe vậy, sao còn không biết là nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn đó muốn làm gì, trợn mắt: “Ngươi dám! Chắc chắn Phượng gia chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Tên nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn đó cười nói: “Phượng gia? Một cái Phượng gia mà thôi, ta không có sợ.”
Nói đến đây, hai mắt không chút kiêng kỵ nhìn toàn thân Phượng Thải Linh, đặc biệt là trước ngực, đi tới, cười nói với Vương Hồng: “Vương sư huynh, dù sao cô nàng này cũng chết, không biết để cho các huynh đệ giải thèm trước khi nàng chết.”
Nói xong thì vươn tay, muốn mò ngực Phượng Thải Linh.
Nhưng mà hắn vừa đưa tay được một nửa thì bị Vương Hồng nắm chặt, Vương Hồng lạnh lùng nhìn tên kia nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn đó: “Còn dám động ý đồ xấu ta sẽ phế bỏ phía dưới của ngươi.”
Tên nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn đó biến sắc, cười nói: “Vương sư huynh, nếu không cô nàng Phượng gia này ngươi dùng trước.”
“Cút!” Hắn còn chưa nói xong, Vương Hồng hất đối phương ra.
Tên nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn đó bị quăng đến liên tiếp lui về phía sau, đụng phải núi đá đằng sau, cảm nhận được Vương Hồng tức giận, tên nam đệ tử Quần Tinh Tiên Môn cũng không dám nhắc lại, nhưng mà trong lòng lại hận Vương Hồng.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Không lâu sau, lại hơn một giờ trôi qua.
Trương Như thấy Chu Thành vẫn chưa xuất hiện, nhướng mày.
Chẳng lẽ Chu Thành không để ý đến chết sống của những đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông này sao?
Coi như Chu Thành không tới cứu những đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông này thì Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không trách phạt Chu Thành, một là thiên phú của Chu Thành, hai là tình huống này, cho dù Chu Thành không tới cứu thì cũng có thể hiểu được.
Theo thời gian tới gần, đã hai giờ.
Vương Hồng đi tới trước mặt bọn người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo, đại đao xuất hiện trong tay.
“Xem ra Chu Thành sẽ không tới cứu các ngươi.” Vương Hồng lắc đầu: “Như vậy cũng đừng trách ta, muốn trách thì các ngươi trách Chu Thành.” Nói đến đây, đại đao vung lên, chém về phía một tên đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Nhìn đại đao Vương Hồng chém xuống, tên đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông đó tuyệt vọng.
Mắt thấy đại đao của Vương Hồng sắp chém đầu vị đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông đó, đột nhiên, một đạo quang mang chợt lóe lên.
“Coong!”
Chỉ thấy đại đao Vương Hồng bị kích bay ra ngoài.
Vương Hồng chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng kinh người đâm vào trên đại đao của hắn, tay của hắn không cầm lại được.
Đại đao bắn bay đi ra, đâm vào trên vách núi đá nơi xa, thân đao chui vào vách núi, chỉ để lại chuôi đao.
Biến hóa đột ngột khiến cho đám người giật mình.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy nơi xa, một bóng dáng lam sam đạp không mà tới.
Dưới ánh mặt trời, bóng dáng lam sam không nhuốm bụi trần, xuất trần phiêu dật, khiến cho Phượng Thải Linh cảm động không nói nên lời.
Người tới chính là Chu Thành.
Vương Hồng thấy Chu Thành đạp không mà đến, hai mắt lạnh lẽo, Chu Thành, rốt cục ngươi vẫn tới.
Không lâu sau, Chu Thành đi tới hiện trường.
Chu Thành nhìn thoáng qua mấy người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo bị tóm một chút.
Long Ngạo thấy Chu Thành đến, hóa lo lắng hãi hùng, xấu hổ lúc trước thành lửa giận trút lên người Chu Thành: “Chu Thành, ngươi cố ý! Biết rõ chúng ta rơi vào tay đệ tử Quần Tinh Tiên Môn mà lại chờ đến giờ này mới đến!”
Nhưng mà hắn vừa mới dứt lời, Chu Thành đã quất một bàn tay, quất Long Ngạo bay lên.
Long Ngạo ngã xuống trên vách núi đá, ngất đi.
Mấy người Băng Phong vốn cũng có chút oán trách Chu Thành giống như Long Ngạo cũng ngoan ngoãn im lặng.
Vương Hồng nhìn Long Ngạo đã ngất đi một chút, ánh mắt rơi trên người Chu Thành, duỗi tay ra, thanh đại đao bị Chu Thành kích bay ra ngoài bay trở về trong tay hắn.
Hắn nhìn Chu Thành: “Chu Thành, ngươi không nên tới!” Sau đó nói: “Tới, kết quả chỉ có một, chết!”
Chu Thành nghe vậy, sắc mặt như thường: “Ai chết còn chưa chắc.”
Vương Hồng sầm mặt lại, đang muốn xuất thủ, đột nhiên, nơi xa có tiếng xé gió truyền đến, chỉ thấy đệ tử Ám Ảnh Lâu và Thanh Phong Tiên Tông đang phá không chạy đến, trong nháy mắt, đệ tử Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông đi tới hiện trường.
Giang Tuấn thấy Vương Hồng đang muốn động thủ, trong lòng may mắn đồng thời, cười nói: “Vương huynh, giết gà sao lại dùng đao mổ trâu, một Chu Thành mà thôi, cần gì ngươi xuất thủ, ta xuất thủ giải quyết là được.”
Nói xong, cũng không đợi bọn người Vương Hồng lên tiếng, thân hình Giang Tuấn lóe lên, hai thanh hắc ám chi thứ trong tay đâm tới ngực Chu Thành.
Một chiêu này, Giang Tuấn dùng thần kỹ, chỉ thấy hắc ám chi thứ đâm ra, hàn quang điểm điểm, không ngừng tràn ra, lộ ra hàn khí kinh người.
Một kích này, gần như là một kích mạnh nhất của Giang Tuấn.
Hắn phải dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết Chu Thành.
Mắt thấy hắc ám chi thứ của Giang Tuấn sắp đâm trúng ngực Chu Thành, đột nhiên, Chu Thành song quyền oanh ra, chỉ là một quyền thật đơn giản, lại ẩn chứa uy thế kinh người.
Đang!
Hắc ám chi thứ lại bị nắm đấm Chu Thành đánh cho bay ngược trở về.
Chu Thành quyền thế không ngừng, đánh vào ngực Giang Tuấn.
Giang Tuấn như diều đứt dây bay ngược ra ngoài.
Lúc đến nhanh bao nhiêu, lúc đi nhanh bấy nhiêu.