Giang Tuấn bị nện đến nơi xa.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy chỗ ngực Giang Tuấn bị đánh xuất hiện một cái huyết sắc quyền động.
Quyền động không ngừng phun máu ra.
Vừa rồi, một quyền Chu Thành đánh xuyên qua ngực Giang Tuấn!
Ngay cả áo giáp trên người Giang Tuấn đều bị đánh xuyên.
Trong lúc đám người khiếp sợ, không ai không hít vào một hơi khí lạnh.
Phải biết Giang Tuấn là cường giả Thần Tiên tứ trọng hậu kỳ tối đỉnh!
Còn xếp hạng ba trên bản danh sách!
Chiến lực lại mạnh hơn rất nhiều phổ thông Thần Tiên Cảnh ngũ trọng.
Thế nhưng lại bị một Thần Tiên Cảnh tam trọng như Chu Thành một quyền đánh bay!
Hơn nữa ngực bị một quyền xuyên thủng!
Bọn họ chưa từng nghe nói một Thần Tiên Cảnh tam trọng mà lực công kích lại mạnh đến mức khủng bố như thế.
Cho dù là hai người Vương Hồng, Trương Như thấy Giang Tuấn bị Chu Thành một quyền đánh bay, đánh xuyên thì cũng khó nén chấn kinh trong lòng.
Vương Hồng mặc dù là Thần Tiên ngũ trọng hậu kỳ nhưng cho dù là hắn thì cũng không thể nào làm được một quyền đánh bay Giang Tuấn, càng không thể nào một quyền đánh xuyên qua Thần Tiên tứ trọng đỉnh phong Giang Tuấn.
Đừng nói là hắn, cho dù là hai người hắn và Trương Như liên thủ lại thì cũng không thể nào đánh bại Giang Tuấn chỉ trong một chiêu.
Cho nên Vương Hồng nhìn Chu Thành, sắc mặt thay đổi.
Không chỉ Vương Hồng, Trương Như, các đệ tử Quần Tinh Tiên Môn, Vân Tiên Tông, Ám Ảnh Lâu, Thanh Phong Tiên Tông đang có mặt ở đây đều hoàn toàn thay đổi sắc mặt.
Đệ tử Ám Ảnh Lâu nhất thời không một ai dám đi lên cứu Giang Tuấn.
Chu Thành nhìn Giang Tuấn đã thoi thóp, đi tới trước mặt đối phương, mãnh liệt đánh ra một quyền, trực tiếp đánh vào cổ đối phương.
Rắc một tiếng.
Chỉ thấy cổ Giang Tuấn đã hoàn toàn sai lệch, chỗ yết hầu bị đánh cho huyết nhục mơ hồ.
Lúc đầu, Giang Tuấn đang thoi thóp, bây giờ triệt để ngừng hô hấp.
Chết!
“Giang sư huynh!” Một vị đệ tử Ám Ảnh Lâu bi phẫn kêu lên, sau đó giận hận nhìn chằm chằm Chu Thành: “Chu Thành, ngươi dám giết Giang sư huynh ta, Ám Ảnh Lâu ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
“Sẽ không bỏ qua cho ta?” Chu Thành lạnh giọng cười một tiếng: “Nếu muốn giết ta, vậy thì phải chuẩn bị tinh thần bị giết.”
Lúc này, bên ngoài quảng trường, tất cả mọi người nhìn thấy, vốn xếp hạng thứ ba Giang Tuấn, tên hắn đột nhiên tản ra.
Tất cả mọi người ngẩn ngơ.
Kinh ngạc mà nhìn vị trí thứ ba trên bảng danh sách.
Trên vị trí thứ ba đã bị đệ tử thứ tư thay thế.
Mọi người đã hoàn toàn không nhìn thấy tên Giang Tuấn trên bảng danh sách.
Lâu chủ Ám Ảnh Lâu Tưởng Phong nhìn chằm chằm vị trí thứ ba của Giang Tuấn, lập tức, một cỗ sát ý kinh người từ trên người hắn bạo phát ra.
Nếu như tên đệ tử dự thi biến mất từ trên bảng danh sách, chỉ có một kết quả, đó chính là chết!
“Là ai? !”
“Là ai giết Giang Tuấn!”
“Là ai giết Giang Tuấn của Ám Ảnh Lâu ta!”
Tưởng Phong giống như nổi điên, giận dữ nói, đã không còn phong thái đàm tiếu phong thanh lúc nãy nữa.
Giang Tuấn kiểm tra tiên căn, độ thân cận thuộc tính là bảy mươi chín, là đệ tử thiên phú cao nhất thế hệ này Ám Ảnh Lâu, đã bị Tưởng Phong xem như là truyền nhân y bát của mình.
Cảm nhận được sát ý của Tưởng Phong, không ít cao thủ trên quảng trường đều câm nín.
Bọn người Tinh Hải Thượng Nhân, Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử thấy Giang Tuấn bị giết cũng đều cực kỳ ngoài ý muốn, đệ tử dự thi lần trước, mặc dù có đệ tử tử vong nhưng chỉ có những đệ tử xếp hạng thấp chết, đệ tử thực lực yếu chết, còn chưa từng có chuyện đệ tử xếp hạng top mười bảng danh sách vẫn lạc.
Dư Khôn cũng cảm thấy bất ngờ.
Quảng trường cũng xôn xao lên, Giang Tuấn vẫn lạc, khiến cho đám người bàn tán sôi nổi.
“Không phải là gặp đàn thú chứ?”
“Coi như gặp được đàn thú, với thực lực của Giang Tuấn thì cũng có thể trốn thoát được.”
“Chuyện này cũng không chắc, nếu chủ quan, bị đàn thú vây khốn, muốn chạy trốn thoát cũng khó!”
“Nếu không phải đàn thú, là người thì sao!”
Hiện trường bàn tán ầm ĩ.
Đúng lúc này, đột nhiên, trên thạch kính, lại là một tiếng tiếng nổ.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy tên đệ tử vị trí thứ mười ba trên bảng danh sách cũng tán ra.
Hiện trường yên tĩnh lại.
Đám người ngây dại, bởi vì thứ mười ba bảng danh sách cũng là đệ tử Ám Ảnh Lâu, ngoại trừ Giang Tuấn ra, Ám Ảnh Lâu chỉ có một đệ tử này xếp hạng cao nhất.
Nhưng là vừa khéo hắn cũng đã chết?
Vốn đã tràn đầy sát ý, Tưởng Phong thấy Ám Ảnh Lâu lại có một người đệ tử vẫn lạc, hai mắt huyết hồng.
Nhưng mà hắn đang muốn mở miệng thì đột nhiên bảng danh sách lại nổ một tiếng, chỉ thấy vị trí thứ bảy mươi sáu trên bảng danh sách, lại một đệ tử biến mất, người đệ tử đó cũng là Ám Ảnh Lâu.
Đám người ngây người.
Ám Ảnh Lâu lập tức vẫn lạc ba đệ tử?
Hơn nữa đều là đệ tử xếp hạng top một trăm!
Lúc này, lại một tiếng nổ.
Đám người không khỏi nhìn lên bảng danh sách.
“Sẽ không là đệ tử Ám Ảnh Lâu nữa đó chứ?” Trong đám người, không biết ai nói.
Lần này, chính là vị trí thứ tám mươi chín trên bảng danh sách nổ tung.
Vẫn là đệ tử Ám Ảnh Lâu.
Bốn người, đệ tử xếp hạng top một trăm.
Cũng là bốn đệ tử xếp hạng cao nhất trong số mười người đệ tử dự thi của Ám Ảnh Lâu, đến tận đây, bọn họ hoàn toàn vẫn lạc.
Sắc mặt Tưởng Phong đã cực kỳ khó coi.
Nhưng như vậy vẫn chưa xong, lại là một tiếng nổ, đám người nhìn lại, vẫn là đệ tử Ám Ảnh Lâu.
Ngay sau đó, lại là một tiếng nổ.
Giống như không dứt, từng tiếng tiếp nối nhau, đám người có ảo giác, bảng danh sách đang nổ pháo?
Khi mười tiếng nổ qua đi, lần này tất cả đệ tử dự thi của Ám Ảnh Lâu đều vẫn lạc sạch sẽ.
Tưởng Phong nắm chặt song quyền, có xúc động muốn giết người, tất cả đệ tử dự thi vẫn lạc, như vậy không phải là giải thi đấu tiên môn lần này, Ám Ảnh Lâu hắn không điểm?
Giải thi đấu tiên môn lần trước, hình như còn không có tông môn nào có điểm tích lũy bằng không.
Ngay cả bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử cũng đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Tưởng Phong.
Ám Ảnh Lâu phá vỡ ghi chép.
Đúng lúc này, đột nhiên lại một tiếng nổ.
“Là Vương Hồng!”
“Là Vương Hồng của Quần Tinh Tiên Môn!” Có người kêu lên.
Hiện trường xôn xao một mảnh.
Vốn đang thương hại nhìn Tưởng Phong, Ngô Văn Lâm nghe được tiếng thét chói tai, nhìn về phía bảng danh sách, chỉ thấy vị trí đầu trên bảng danh sách, tên Vương Hồng như là mặt trời nhỏ nổ tung, hào quang rực rỡ.
Ngô Văn Lâm nhìn tên Vương Hồng nổ tung hào quang óng ánh, có cảm giác như mình hoa mắt.
Ai cũng biết chuyện này có ý gì.
“Sao, sao có thể như vậy được!” Ngô Văn Lâm phẫn nộ kêu to, cực kỳ kích động.
Vương Hồng là yêu nghiệt thiên tài độ thân cận thuộc tính tám mươi mốt, phá kỷ lục đệ tử thiên phú cao nhất từ trước đến nay mà Quần Tinh Tiên Môn thu được, Quần Tinh Tiên Môn bọn họ vất vả lắm mới tuyển nhận được một cái bảo bối như thế, bây giờ lại vẫn lạc.
Mà như vậy vẫn chưa xong, sau Vương Hồng, lại một tiếng nổ, chỉ thấy vị trí thứ mười, lại một đệ tử Quần Tinh Tiên Môn nổ tung.
Trong lòng mọi người đại chấn, không khỏi nghĩ đến Ám Ảnh Lâu lúc trước, chẳng lẽ?
Quả nhiên!
Tiếp theo, lại là một tiếng nổ.
Lại một tên đệ tử Quần Tinh Tiên Môn biến mất.
Không đến bao lâu, là tiếng bạo tạc thứ tư, thứ năm, thứ sáu.
Thứ mười!
Các đệ tử dự thi của Quần Tinh Tiên Môn vẫn lạc toàn bộ.
Giải thi đấu tiên môn lần này, điểm tích lũy của Quần Tinh Tiên Môn cũng là số không.
Chương 384: Tạm thời chen vào top mười?
Thấy tất cả đệ tử dự thi của Quần Tinh Tiên Môn và tất cả đệ tử dự thi của Ám Ảnh Lâu đều bị giết, vẫn lạc sạch sẽ, tất cả điểm tích lũy về không, đám người đang có mặt ở đây kinh ngạc, ánh mắt nhìn Ngô Văn Lâm, có thương hại, có không hiểu, có tiếc nuối, có cười trên nỗi đau của người khác.
Ngô Văn Lâm cảm nhận được ánh mắt thương hại của đám người đang có mặt ở đây, sắc mặt vốn khó coi càng khó coi hơn.
Trương Chân Tử của Vân Tiên Tông thấy tất cả đệ tử dự thi của Quần Tinh Tiên Môn cũng đều bị giết sạch, trong lòng nở hoa, bởi vì Vương Hồng vừa chết, môn hạ đệ tử hắn Trương Như sẽ xếp thứ nhất.
Bây giờ, Trương Như chính là đệ nhất giải thi đấu tiên môn lần này.
Nhìn hai chữ Trương Như đứng đầu bảng quang mang loá mắt, Trương Chân Tử nhìn rất thuận mắt, rất dễ chịu.
Nếu không phải hai người Ngô Văn Lâm và Tưởng Phong hai người ở ngay bên cạnh, hắn cũng muốn cười to một phen.
Tinh Hải Thượng Nhân thấy tất cả đệ tử dự thi của Quần Tinh Tiên Môn và Ám Ảnh Lâu lần lượt vẫn lạc sạch sẽ, nhướng mày, trực giác của hắn nói cho hắn biết, chuyện này không có đơn giản như vậy.
Giải thi đấu tiên môn lần trước, mặc dù cũng có đệ tử dự thi vẫn lạc nhưng xưa nay chưa từng xảy ra chuyện tất cả đệ tử dự thi của một tông môn đều vẫn lạc.
Càng không thể nào có chuyện tất cả đệ tử dự thi của hai cái tông môn đồng thời vẫn lạc sạch.
Hơn nữa cũng không phải đệ tử dự thi bình thường vẫn lạc mà là đệ tử có hi vọng cướp đoạt quán quân.
Theo Tinh Hải Thượng Nhân, giải thi đấu tiên môn lần này, Vương Hồng là người có thể đạt được quán quân nhất.
Hiện trường, rất nhiều cao thủ cũng đều rơi vào trầm tư.
Đúng lúc này, đột nhiên, người đứng đầu bảng lại phát ra một tiếng nổ.
Tất cả mọi người kinh ngạc, nhìn bảng danh sách, đợi nhìn thấy tên đệ tử bạo tạc lần này thì đều ngây người.
Trong lòng đang nở hoa, Trương Chân Tử nhìn thấy tên đệ tử bạo tạc thì hai mắt cứng lại, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất, hắn nhìn chằm chặp cái tên đang từ từ biến mất trên bảng danh sách.
Lần này, đệ tử bạo tạc biến mất chính là Trương Như của Vân Tiên Tông.
Lúc đầu, Vương Hồng bị giết, Trương Như đã trở thành đứng đầu bảng, bây giờ cũng đang từ từ biến mất.
“Không, không thể nào!” Trương Chân Tử nắm chặt song quyền, cánh tay nổi gân xanh, hắn hai mắt sát ý kinh người.
Thế nhưng là ngay sau đó, lại là một tiếng bạo tạc, đám người nhìn lại, lần này vẫn là đệ tử dự thi của Vân Tiên Tông.
Đám người thấy thế thì đều sắc mặt quái dị.
Chẳng lẽ tất cả đệ tử dự thi của Vân Tiên Tông cũng phải chịu chung số phận, vẫn lạc sạch như Quần Tinh Tiên Môn, Ám Ảnh Lâu?
Giống như ấn chứng suy nghĩ trong lòng của mọi người, lúc này, lại là một tiếng nổ.
Đệ tử dự thi thứ ba của Vân Tiên Tông vẫn lạc!
Ngay sau đó, tiếng nổ dày đặc vang lên.
Cái thứ tư, cái thứ năm, cái thứ sáu, cái thứ bảy.
Mỗi một lần bạo tạc đều như là nổ trên ngực Trương Chân Tử, trái tim của hắn đang run rẩy.
Thứ chín!
Khi tiếng nổ vang lên lần thứ chín, Trương Chân Tử như muốn hôn mê.
Bây giờ, rốt cục hắn cảm nhận được cảm nhận của Ngô Văn Lâm và Tưởng Phong khi nhìn môn hạ đệ tử của mình biến mất từng người.
Nhưng là sau người thứ chín thì lại ngừng lại.
Tất cả mọi người chờ một hồi, lại vẫn không thấy đệ tử thứ mười của Vân Tiên Tông vẫn lạc.
Trương Chân Tử thấy tên của đệ tử cuối cùng của Vân Tiên Tông không có biến mất khỏi bảng danh sách, trong lòng có chút may mắn đồng thời cũng sát ý ngập trời.
“Nếu để cho ta điều tra ra được là ai làm, ta muốn cho hắn sống không bằng chết!” Trương Chân Tử gầm thét trên đài.
Lần này, hắn đã không để ý phong phạm gì nữa.
“Nếu để cho ta điều tra ra được là ai giết đệ tử Quần Tinh Tiên Môn ta, ta muốn diệt cửu tộc hắn!” Ngô Văn Lâm căm hận kêu to.
Tưởng Phong cũng căm hận nói: “Nếu như bị ta điều tra ra là ai làm, ta muốn rút gân lột da, chặt xương gọt thịt hắn!”
Cảm nhận được sát ý của ba người Trương Chân Tử, Ngô Văn Lâm, Tưởng Phong, tất cả mọi người căng thẳng trong lòng.
Ba người Trương Chân Tử đều là bá chủ đỉnh phong Tinh Hải đại lục, ba người vừa buông lời, đương nhiên không phải nói chơi.
“Đệ tử dự thi của Quần Tinh Tiên Môn, Vân Tiên Tông, Ám Ảnh Lâu đều bị giết, nếu không phải đàn thú thì sẽ là ai? Ai có thực lực này?”
Rất nhiều cao thủ bàn tán.
Có không ít người thỉnh thoảng nhìn về phía Dư Khôn.
Đột nhiên, trên đài hội nghị, một vị tông chủ nói: “Vương Hồng, Trương Như, Giang Tuấn lần lượt bị giết, không phải là Chu Thành làm chứ? Chu Thành lần lượt săn giết đàn thú mấy lần, Chu Thành có thực lực này!”
Hiện trường yên tĩnh lại.
Lúc trước, không ít người có ý nghĩ này, chỉ là không dám nói ra, bây giờ, giấy bị xuyên thủng, Dư Khôn thành cái đích bị người ta chỉ trích.
Ba người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong nhất thời nhìn về phía Dư Khôn, ánh mắt bất thiện.
Dư Khôn nhìn vị tông chủ đó, cười lạnh nói: “Mẹ nó, người đánh rắm, Trần cẩu, ta nói là Băng Tông các ngươi làm!”
“Giải thi đấu tiên môn lần này, thực lực tổng hợp của đệ tử dự thi của các ngươi mạnh nhất.”
“Ngươi đừng cho là ta không biết trong lòng ngươi có chủ ý gì, ngươi có thù với ta, ngươi chỉ muốn mượn tay người khác diệt Cửu Đỉnh Tiên Tông ta thôi?”
Băng Tông cũng là thế lực đỉnh cấp trong Tinh Hải đại lục, tông chủ Băng Tông Trần Băng bị Dư Khôn mắng thành Trần cẩu, không khỏi giận tím mặt.
“Tốt, việc này mọi người đừng tự suy đoán, đến lúc đó ta sẽ cho người tra rõ ràng.” Tinh Hải Thượng Nhân mở miệng, ngắt lời Trần Băng.
Trần Băng nghe vậy cũng không nói gì.
Lúc này, sơn cốc tiên môn, Chu Thành lạnh lùng nhìn mấy chục thi thể nằm dưới đất, cất Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận.
Mấy tên đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo nhìn Chu Thành, đều hoảng sợ.
Đặc biệt là Long Ngạo, sau khi tỉnh lại nhìn thấy tình cảnh trước mắt, suýt chút bị dọa ngất đi lần nữa.
Chu Thành nhìn mấy người Phượng Thải Linh một chút, sau đó phá không mà đi.
Thấy Chu Thành rời đi, mấy người Phượng Thải Linh, Băng Phong đều có cảm giác sống sót sau tai nạn.
Bọn họ nhìn thi thể đầy đất xung quanh, đến bây giờ, bọn họ còn khó mà tin tưởng những gì vừa mới xảy ra trước mắt là thật.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì ai sẽ nghĩ Chu Thành dựa vào lực lượng một người giết hơn mười vị đệ tử dự thi của mấy đại tông môn.
“Rốt cục ma đầu đó cũng rời đi rồi?” Long Ngạo cố gắng đứng dậy, run giọng nói.
Nghe Long Ngạo gọi Chu Thành là ma đầu, Phượng Thải Linh nhướng mày, nhưng cũng không nói gì, nuốt đan dược, khôi phục một chút, phá không rời đi.
Mấy người Băng Phong, Long Ngạo cũng đều lần lượt rời đi.
Nơi này, bọn họ chỉ hận không thể lập tức thoát đi, càng xa càng tốt.
Sau khi Chu Thành rời đi, cũng không có cố ý tìm kiếm đàn thú, mà là tùy ý săn giết, ven đường gặp phải hung thú, Chu Thành đều là một đao chém giết.
Cho nên, xếp hạng của Chu Thành cũng từng bước lên cao.
Sau một tiếng, Chu Thành đã lọt vào top hai mươi.
Không đến hai giờ, đã vào top mười.
Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong thấy Chu Thành lọt vào top mười, sắc mặt tất nhiên là không dễ nhìn, mà Dư Khôn lại cười đến không ngậm miệng được.
Ngô Văn Lâm thấy Dư Khôn cười đến không ngậm miệng được, gằn giọng kỳ quặc nói: “Chỉ là tạm thời vào top mười mà thôi, có thể bảo trì đến cuối cùng hay không còn chưa chắc.”
Nhưng nửa giờ sau, Chu Thành từ top mười đi tới top năm, hơn nữa điểm tích lũy đang không ngừng tới gần top bốn.