Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 145



Bóng đêm càng thêm dày đặc.

Chu Thành đứng đầu thuyền phi thuyền, nhìn mây đen đen nghịt đầy trời.

Phía trước, cuối chân trời, sóng đen lăn lộn, làm cho người ta sợ hãi.

Lúc này, hai nữ Khâu Linh Ngọc và Hồ Khả Hân đi tới bên cạnh Chu Thành.

“Sư tỷ, phía trước là chỗ nào?” Chu Thành sóng đen dao động nơi cuối chân trời, hỏi.

“Phía trước chính là Quỷ Môn Hạp.” Khâu Linh Ngọc nói: “Quỷ Môn Hạp là một cái hiểm địa trong Tinh Hải đại lục chúng ta, cái chỗ đó âm khí cực nặng, lòng đất Quỷ Môn Hạp có một cái vực sâu, khí âm hàn không ngừng từ trong vực sâu phun ra.”

“Quỷ Môn Hạp.” Chu Thành thì thầm, sau đó nói: “Chúng ta có thể lách qua Quỷ Môn Hạp không?”

Khâu Linh Ngọc nghĩ nghĩ, nói: “Có thể lách qua, chỉ là hai bên Quỷ Môn Hạp đều là dãy núi, hơn nữa bên trong dãy núi có rất nhiều quỷ quái sinh sống, cũng rất là nguy hiểm, bởi vì lòng đất dưới vực sâu Quỷ Môn Hạp có khí âm hàn không ngừng phun ra, cho nên quỷ quái không dám tới gần, an toàn hơn chút.”

“Chỉ là ở đó, cửa ra trước sau chật hẹp, một khi bị mai phục, muốn thoát khốn thì rất khó.”

Khâu Linh Ngọc nói.

Chu Thành nhướng mày, nói: “Ta luôn cảm thấy tâm thần có chút không tập trung.”

Khâu Linh Ngọc trầm ngâm nói: “Vậy chúng ta nói với sư phụ, để sư phụ đi vòng, đi từ dãy núi vô tận qua, quỷ quái mặc dù nguy hiểm nhưng chúng ta có phi thuyền phòng ngự, phòng thủ cũng dễ.”

Chu Thành gật đầu.

Dư Khôn nghe Chu Thành, Khâu Linh Ngọc nói muốn đi đường vòng thì trầm ngâm nói: “Được, vậy chúng ta đi vòng.”

Ngô Văn Lâm đang âm thầm theo dõi nhanh chóng biết được phi thuyền Chu Thành đi đường vòng, hắn cười lạnh: “Tính cảnh giác vẫn rất cao, nhưng mà cho dù đi đường vòng thì cũng giống vậy, đều phải chết!”

Bọn họ cũng ngờ được khi Cửu Đỉnh Tiên Tông đi qua Quỷ Môn Hạp thì có thể sẽ đi đường vòng, cho nên bày ra trùng điệp đại trận cấm chế với mai phục hai bên dãy núi Quỷ Môn Hạp.

Cho dù bọn người Chu Thành đi như thế nào thì cũng chết.

“Tiểu tử Chu Thành đó, ta muốn đích thân xử lý!” Trương Chân Tử mở miệng nói.

Ngô Văn Lâm nghe vậy, lắc đầu nói: “Lão Trương, Chu Thành, ta nhất định phải tự tay chặt xương lột da hắn.”

“Ta nhất định phải móc tim hắn ra cho tọa kỵ ta nuốt!” Tưởng Phong căm hận nói.

Trương Chân Tử nhướng mày, nói ra: “Vậy đến lúc đó ba người chúng ta cùng động thủ, ngươi chặt xương lột da, Tưởng Phong moi tim, ta móc hai mắt, rút gân cạo thịt.”

Ngô Văn Lâm, Tưởng Phong nhìn nhau, đều gật đầu, đồng ý.

Không lâu sau, bọn người Chu Thành đã đi tới trước Quỷ Môn Hạp.

Chỉ thấy phía dưới Quỷ Môn Hạp là một cái vực sâu khổng lồ màu đen, không biết sâu bao nhiêu, khí âm hàn phun ra như mây, cho dù là ngoài mấy trăm dặm cũng đều có thể cảm nhận được âm lãnh chi khí kinh người.

Quỷ Môn Hạp hạp khẩu không lớn, chỉ dung nạp được hai chiếc phi thuyền đồng thời ra vào, thanh âm thê lương không ngừng từ hạp khẩu vọng ra, làm cho lòng người hốt hoảng.

Dư Khôn hạ lệnh, phi thuyền bắt đầu lách qua Quỷ Môn Hạp, bay qua dãy núi bên cạnh.

Lúc đầu, trực tiếp xuyên qua hạp khẩu Quỷ Môn Hạp, chỉ cần hai đến ba giờ, đi đường vòng, xuyên qua dãy núi trùng điệp thì ít nhất phải mất mấy ngày.

Nhưng mà Dư Khôn vẫn nghe theo đệ tử Chu Thành, đi đường vòng.

Thấy phi thuyền Cửu Đỉnh Tiên Tông đi đường vòng, Ngô Văn Lâm nói với cao thủ bên người: “Mọi người chuẩn bị, nửa giờ sau, động thủ!”

Nửa giờ, phi thuyền của Cửu Đỉnh Tiên Tông sẽ hoàn toàn đi vào dãy núi.

Đến lúc đó, bọn họ mở ra cấm chế đại trận.

Nửa giờ trôi qua rất nhanh.

Sau lưng ba người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong tụ tập mấy vạn vị cao thủ.

Vì vây giết nhóm Chu Thành, ba người bọn họ đã cố gắng điều động toàn bộ cao thủ trong thời gian ngắn nhất.

“Lần vây giết này chỉ cho phép thành công!”

“Tuyệt đối không thể để Chu Thành chạy trốn!”

Ngô Văn Lâm âm trầm nói.

Với tiên căn thuộc tính Hỏa độ thân cận max cấp của Chu Thành, nếu chạy trốn thì tuyệt đối là một cái tai họa.

“Yên tâm, Chu Thành trốn không thoát!” Trương Chân Tử nói: “Ba đại tông môn chúng ta, mấy vạn cao thủ, chẳng lẽ còn giết không được hơn mười người bọn họ?”

Tưởng Phong gằn giọng nói: “Cho dù Chu Thành có chín cái mệnh cũng không gặp được mặt trời ngày mai.”

Ba người Ngô Văn Lâm suất lĩnh mấy vạn cao thủ tiềm phục tại chỗ tối.

Thấy phi thuyền Cửu Đỉnh Tiên Tông đã đi vào đại trận cấm chế do đám người bố trí, đang muốn hạ lệnh công kích thì đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Một đám không biết chết sống!”

“Ai? !” Nghe nói, bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong sợ hãi.

Đáp lại bọn họ lại là một đạo kiếm quang cực kỳ chói mắt.

Kiếm quang ẩn chứa lực lượng cực mạnh khiến cho đám người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong sắc mặt đại biến.

Kiếm quang với tốc độ nhanh chóng, là bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong hiếm thấy trong đời.

Bọn họ còn chưa kịp phản ứng thì kiếm quang đã đi tới trước mặt bọn họ, bọn họ tranh thủ thôi động tiên khải trên thân phòng ngự, hoảng sợ lui lại, nhưng đã chậm.

Trong nháy mắt kiếm quang phá vỡ áo giáp phòng ngự của bọn họ, sau đó cắt đứt chỗ yếu ớt nhất trên cổ bọn họ.

Hít!

Khi kiếm quang cắt chỗ yếu ớt nhất trên cổ bọn họ, bọn họ có thể nghe được tiếng két két thường xuyên nghe được, giống như là có thứ gì bị xé ra, bị vỡ ra.

Kiếm quang như mọc mắt, không ngừng cắt cổ cao thủ ba đại tông môn.

Không lâu sau, kiếm quang ngừng lại ở mấy dặm bên ngoài.

“Đại La Kim Tiên!” Ngô Văn Lâm dùng hết sức mạnh toàn thân, há hốc mồm.

Nhưng nói xong thì đầu của hắn cũng bắt đầu rơi xuống.

Tiếp theo là Trương Chân Tử, Tưởng Phong cũng đầu lìa khỏi cổ, từng người nối tiếp một người.

Cột máu không ngừng phun lên.

“Ta nói mập mạp, không cần giết bọn họ chứ? Đưa lệnh bài ra là được rồi.”

“Đưa lệnh bài ra, còn phải giải thích, quá phiền phức, một kiếm dứt khoát!”

Sau đó, một đạo Hỏa Long trống rỗng xuất hiện, thiêu sạch thi thể bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong.

Nếu như Chu Thành ở đây thì sẽ phát hiện Hỏa Long này có dị khúc đồng công với Viêm Long Cửu Nhật, chỉ là Hỏa Long của đối phương ẩn chứa ẩn chứa Hỏa chi lực mạnh hơn Viêm Long Cửu Nhật của hắn.

Trong phi thuyền Cửu Đỉnh, đám người Chu Thành cũng không có phát hiện mấy người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử bị giết, phi thuyền vẫn bình tĩnh phi hành.

Mặc dù sau đó gặp quỷ quái nhưng bọn người Chu Thành dựa vào đại trận phòng ngự của phi thuyền, hữu kinh vô hiểm xuyên qua dãy núi.

Mấy ngày sau, bọn người Chu Thành xuyên qua dãy núi, ai cũng thở dài một hơi.

Chỉ là trong lòng Chu Thành vẫn nghi hoặc.

Hắn luôn cảm thấy lần này xuyên qua dãy núi vô tận có chút thuận lợi.

Chỉ là hắn cũng nghĩ không ra, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Xuyên qua dãy núi vô tận, phi thuyền tiếp tục bay về sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Mà Tinh Hải Thượng Nhân biết được phi thuyền của Cửu Đỉnh Tiên Tông bình yên xuyên qua dãy núi vô tận thì cũng nghi hoặc không hiểu.

Tại sao bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong không động thủ?

“Cái gì, bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong mất tích?” Tinh Hải Thượng Nhân nghe thủ hạ điều tra, kinh nghi hỏi.

“Đúng vậy đại nhân, không chỉ có ba người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong, rất nhiều cao thủ của Quần Tinh Tiên Môn, Vân Tiên Tông, Ám Ảnh Lâu đều mất tích.” Thủ hạ bẩm báo.

Chương 388: Lưu Tinh khiêu chiến

“Ba đại tông môn mất tích bao nhiêu người?” Tinh Hải Thượng Nhân hỏi.

“Cụ thể không rõ ràng, nhưng mà số cao thủ mất tích của ba đại tông môn cũng không ít hơn một vạn người.” Thủ hạ đó tranh thủ đáp.

“Cái gì, không ít hơn một vạn người!” Tinh Hải Thượng Nhân cực kỳ chấn kinh, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Lúc đầu, hắn cho là cao thủ ba đại tông môn mất tích nhiều nhất là mấy trăm người, không ngờ được là không ít hơn một vạn người.

Một vạn cao thủ ba đại tông môn mất tích!

Còn bao gồm những cao thủ Kim Tiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong như Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong!

Tuyệt đối là chuyện khiến cho người ta chấn kinh.

Đến cùng là chuyện gì xảy ra?

Chẳng lẽ là Cửu Đỉnh Tiên Tông?

Thế nhưng là tuy Cửu Đỉnh Tiên Tông mạnh nhưng cũng không thể nào làm được.

Thực lực Dư Khôn, tối đa cũng mạnh hơn bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong một phần thôi.

Tinh Hải Thượng Nhân càng nghĩ sắc mặt càng ngưng trọng.

Lập tức khiến cho một vạn cao thủ trở lên của ba đại tông môn biến mất, ít nhất phải có thực lực Đại La Kim Tiên, hơn nữa không phải Đại La Kim Tiên bình thường, cho dù Đại La Kim Tiên bình thường cũng không thể nào làm được.

Tuyệt đối không làm được!

Rốt cuộc là ai?

Tinh Hải đại lục, hoàn toàn không có Đại La Kim Tiên tồn tại.

Cho dù đại lục xung quanh cũng không có Đại La Kim Tiên.

Đại La Kim Tiên không ai mà không phải là bá chủ Tiên Giới, Tiên Giới có hơn một trăm vạn cái chủ đại lục, cũng không phải là tất cả chủ đại lục đều có cường giả Đại La Kim Tiên.

Bình thường chỉ có một chút siêu cấp đại lục với thứ siêu cấp đại lục mới có Đại La Kim Tiên tồn tại.

Mà Tinh Hải đại lục với đại lục xung quanh chỉ là chủ đại lục cấp một mà thôi, cách thứ siêu cấp đại lục còn xa lắm.

“Đại La Kim Tiên.” Tinh Hải Thượng Nhân tự lẩm bẩm.

Mặc dù hắn là đệ nhất nhân Tinh Hải đại lục nhưng vẫn chỉ là Kim Tiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong mà thôi, cách Đại La Kim Tiên nửa bước.

Mặc dù chỉ cách nửa bước nhưng nửa bước này lại khó mà bước qua.

Hắn đã cố gắng mấy ngàn năm, từ đầu đến cuối vẫn không thể nào vượt qua nửa bước này.

“Thượng nhân, chẳng lẽ bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong mất tích liên quan đến cường giả Đại La Kim Tiên?” Vị thủ hạ đó thấy Tinh Hải Thượng Nhân tự nói, không khỏi vẻ mặt chấn kinh.

Đại La Kim Tiên đối với tồn tại như Tinh Hải Thượng Nhân thì cũng tồn tại mà hắn phải ngưỡng vọng, đối với những người khác trong Tinh Hải đại lục thì càng không cần phải nói.

Tinh Hải Thượng Nhân lại lắc đầu, cũng không có giải thích, nói: “Chuyện bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử mất tích đừng truyền ra ngoài, được rồi, ngươi đi xuống đi, tiếp tục giám thị động tĩnh của Chu Thành.”

“Vâng, thượng nhân.” Thủ hạ cung kính lui ra.

Tinh Hải Thượng Nhân nhìn thủ hạ lui xuống, hai mắt chăm chú nhìn chân trời phương xa.

Bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong mất tích, hơn phân nửa là chết rồi.

Chẳng lẽ là vì Chu Thành?

Chu Thành khiến cho một vị cường giả Đại La Kim Tiên chú ý?

Tinh Hải Thượng Nhân đau đầu.

Nếu thật sự là như thế, vậy xem ra muốn giải quyết Chu Thành cũng khó khăn.

Tinh Hải Thượng Nhân gọi Kim Hàn đến, nói: “Chu Thành, sau này, ngươi đừng trêu chọc hắn.”

Lần này Kim Hàn cũng không có theo bọn người Dư Khôn, Chu Thành về Cửu Đỉnh Tiên Tông, nghe Tinh Hải Thượng Nhân mệnh lệnh như thế, không khỏi kinh ngạc, nói: “Thúc tổ, Chu Thành, kẻ này giữ lại thì tai hoạ vô tận, nếu hắn không chết, sớm muộn gì Tinh Hải đại lục cũng rơi vào tay hắn, đến lúc đó Tinh Hải Thành chúng ta…”

“Được rồi, không cần nói.” Tinh Hải Thượng Nhân có chút không kiên nhẫn nói: “Dù sao sau này ngươi đừng đi trêu chọc Chu Thành!”

Kim Hàn nhìn sắc mặt Tinh Hải Thượng Nhân, đành phải xác nhận, nhưng mà trong lòng lại không quan tâm.

Một tháng sau.

Chu Thành về tới sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Vừa về tới tông môn, hắn lập tức bế quan tu luyện ở cung điện của mình.

Bây giờ hắn vội vã muốn đột phá Thần Tiên Cảnh tứ trọng.

Chu Thành nuốt một viên thượng phẩm tiên đan.

Thượng phẩm tiên đan, cũng có phân chia phẩm chất.

Lần này giải thi đấu tiên môn thưởng thượng phẩm tiên đan, phẩm chất tốt hơn thượng phẩm tiên đan mà sư phụ hắn Dư Khôn cho hắn lần trước một chút.

Thượng phẩm tiên đan vừa vào miệng, dược lực lập tức hóa thành dòng lũ ngập trời, tràn vào đan điền Chu Thành.

Chu Thành vận chuyển Bắc Minh Thần Công, dược lực không ngừng chuyển hóa thành tiên nguyên.

Rốt cục, Tiên Nguyên đạt đến đỉnh điểm.

Như sông hộ thành.

Đông! Một tiếng vang vang lên, bích chướng Thần Tiên Cảnh tứ trọng bị phá vỡ.

Không có bất kỳ khó khăn và trở ngại gì.

Đột phá Thần Tiên Cảnh tứ trọng, dược lực vẫn không ngừng chuyển hóa thành tiên nguyên.

Luyện hóa một viên thượng phẩm tiên đan, Chu Thành tiếp tục luyện hóa viên thứ hai.

Tiếp theo là viên thứ ba.

Lần bế quan này, Chu Thành trực tiếp bế quan ba tháng.

Ba tháng, hắn mới từ cung điện ra.

Chu Thành cảm nhận được vô cùng Tiên Nguyên bành trướng trong cơ thể thì không khỏi cảm khái, có thượng phẩm tiên đan sẽ không giống, đợt tu luyện này bù đắp được mấy chục năm khổ công của hắn.

Giải thi đấu tiên môn thưởng một trăm viên thượng phẩm tiên đan, hắn đã luyện hóa sạch sẽ.

Mà hắn không chỉ thuận lợi đột phá đến Thần Tiên Cảnh tứ trọng mà đồng thời còn mượn nhờ dược lực của tiên đan liên tục đột phá, bây giờ đã là Thần Tiên lục trọng đỉnh phong.

Đồng thời, có một trăm viên thượng phẩm tiên đan rèn luyện, bất diệt tiên thể của Chu Thành cũng không ngừng tăng lên.

Tiếp theo, ban đêm Chu Thành tu luyện thần kỹ Băng Long ngạo Cửu Thiên, ban ngày thì đi Tàng Thư Điện tra tìm bản chép tay của tổ sư, ngẫu nhiên Chu Thành sẽ tìm một ít thư tịch trận pháp trong Tàng Thư Điện nghiên cứu.

Trận pháp trong Tiên Giới khác biệt cực lớn với Võ Giới, cho dù là thủ pháp bố trí hay là khắc hoạ phù văn.

Chu Thành xem từ trận pháp nhất tinh ở Tiên Giới trước.

Đối với tiên trận, Chu Thành cũng không xa lạ gì, khi ở Võ Giới, hắn đã tiếp xúc với các tiên trận cấp thấp như Cửu Thiên Tiên trận.

Tiên trận, mặc dù thâm ảo nhưng những trận pháp nhất tinh này, Chu Thành đọc một lần thì đã hoàn toàn tìm hiểu thấu đáo được.

Nhưng mà Chu Thành cũng không ham hố, mỗi ngày chỉ nghiên cứu một cái trận pháp.

Hôm nay nghiên cứu một cái tiên trận hệ Hỏa cấp một, ngày mai nghiên cứu một cái tiên trận hệ Thủy cấp một, ngày kia nghiên cứu một cái tiên trận hệ Kim cấp một.

Cho nên, sau năm ngày, Chu Thành đã nghiên cứu tiên trận Ngũ Hành cấp một mấy lần, sau đó nghiên cứu hệ Lôi, hệ Phong.

Chỉ đáng tiếc là Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không có bí tịch tiên trận Quang Minh với Hắc Ám.

Nghiên cứu hệ Lôi, hệ Phong, Chu Thành lại xoay đầu tiếp tục nghiên cứu cái tiên trận hệ Hỏa cấp một thứ hai.

Đương nhiên, sau khi nghiên cứu, trở lại cung điện, Chu Thành lập tức thử nghiệm động thủ bố trí.

Những tiên trận cấp một này bố trí cũng không khó, Chu Thành gần như đều bố trí một lần là thành công.

Khi Chu Thành nghiên cứu trận pháp, Dư Khôn nhìn thư trong tay, nhướng mày.

“Tông chủ, chuyện gì thế?” Lý Dương thấy sắc mặt Dư Khôn, không khỏi hỏi.

Dư Khôn trầm giọng nói: “Qua ít ngày nữa, Lưu Tinh của Phi Vũ Các sẽ khiêu chiến ta, đây là chiến thư.”

“Lưu Tinh!” Mấy vị lão tổ Lý Dương, Trần Quang Lượng giật mình.

Phi Vũ Các cũng không phải là thế lực ở Tinh Hải đại lục mà là thế lực siêu cấp ở Thánh Hỏa đại lục bên cạnh Tinh Hải đại lục, mà Lưu Tinh của Phi Vũ Các thì là hạng thứ chín ngàn tám trăm mười một trên Tiên Bảng.

Tiên Bảng, cho phép khiêu chiến, nếu như khiêu chiến thành công thì có thể thay thế xếp hạng của kẻ bại.

Trăm năm trước, Lưu Tinh từng khiêu chiến Dư Khôn, nhưng mà cũng không thành công, không ngờ được là trăm năm sau, Lưu Tinh khiêu chiến Dư Khôn lần nữa.

Lần này Lưu Tinh dám khiêu chiến Dư Khôn, chắc chắn là có nắm chắc cực lớn, nếu không sẽ không khiêu chiến lần nữa.

Nếu như Dư Khôn thua, đối với Cửu Đỉnh Tiên Tông thì là đả kích cực lớn.

Năm đó Lưu Tinh bị Dư Khôn trọng thương, lần này nếu có thể đánh bại Dư Khôn, sợ là sẽ không bỏ qua cho Dư Khôn.