Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 146



“Tông chủ, sợ là Lưu Tinh có chuẩn bị mà đến.” Lý Dương nói: “Nếu không, tông chủ…”

Dư Khôn giơ tay lên, ngăn cản Lý Dương, hắn biết Lý Dương muốn nói cái gì, Lý Dương muốn khuyên hắn tránh chiến.

Mặc dù Tiên Bảng có thể khiêu chiến nhưng người bị khiêu chiến cũng có thể không ứng chiến.

Chỉ là không ứng chiến thì nhất định phải thừa nhận ngay trước mặt người khiêu chiến là mình tài nghệ không bằng người.

Không chỉ như thế, còn phải thông cáo thiên hạ, báo kết quả cho Tiên Điện, để Tiên Điện tiến hành xếp hạng Tiên Bảng một lần nữa.

Tiên Điện là một trong số thế lực mạnh nhất Tiên Giới, trực tiếp nghe lệnh chín đại Tiên Vương.

Mà xếp hạng trên Tiên Bảng xuất xứ từ Tiên Điện.

Thứ tự trên Tiên Bảng thay đổi cũng do Tiên Điện chấp hành.

“Nếu Lưu Tinh muốn chiến, vậy thì chiến!” Dư Khôn đứng lên, hai mắt kiên nghị: “Năm đó ta có thể trọng thương hắn, lần này, ta cũng có thể trọng thương hắn!”

Một cỗ uy thế kinh người từ trên người Dư Khôn quét sạch ra.

Trăm năm qua, Dư Khôn cũng không có thư giãn, mặc dù hắn không có hi vọng đột phá Đại La Kim Tiên nhưng so với trăm năm trước, thực lực của hắn cũng tăng lên không ít.

Cung điện của Chu Thành.

“Lưu Tinh của Phi Vũ Các muốn khiêu chiến sư phụ?” Chu Thành nhìn sư tỷ Khâu Linh Ngọc đến đây, có chút bất ngờ.

Khâu Linh Ngọc gật đầu, nhíu mày lo lắng: “Lưu Tinh, người này tu luyện môn tiên pháp cực kỳ bá đạo, tên là Vô Cực Chi Hỏa, trăm năm trước hắn khiêu chiến sư phụ, sở dĩ bại là bởi vì Vô Cực Chi Hỏa còn chưa có tu luyện viên mãn, bây giờ hắn khiêu chiến sư phụ lần nữa, sợ là Vô Cực Chi Hỏa đã tu luyện viên mãn.”

“Một trận chiến này, phần thắng của sư phụ không cao.”

Chu Thành nhướng mày: “Không thể không ứng chiến?”

“Có thể.” Khâu Linh Ngọc nói: “Nhưng phải chiêu cáo thiên hạ, thừa nhận mình tài nghệ không bằng người, không chiến mà bại, đây là sỉ nhục, gần như không ai sẽ làm như vậy, sư phụ cũng sẽ không làm như vậy.”

Mà Lưu Tinh của Phi Vũ Các muốn khiêu chiến Dư Khôn ở hai tháng sau, tin tức này cũng nhanh chóng truyền ra trong Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Kim Hàn biết được tin tức, không khỏi đại hỉ.

“Kim sư huynh, đây là tin tức cực kỳ tốt.” Lâm Phi cười nói: “Nếu như Dư Khôn bại, chắc chắn Lưu Tinh sẽ giết chết Dư Khôn, Dư Khôn vừa chết, vị trí tông chủ Cửu Đỉnh Tiên Tông sẽ trống không, nói như vậy, Lâm Dịch Đào có hi vọng tiếp nhận vị trí tông chủ Cửu Đỉnh Tiên Tông nhất.”

Lâm Dịch Đào là đệ nhị cao thủ Cửu Đỉnh Tiên Tông, cũng là người có thực lực mạnh nhất trong số rất nhiều lão tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông bây giờ, uy vọng cũng cao, nếu Dư Khôn chết, chắc chắn là Lâm Dịch Đào chấp chưởng vị trí tông chủ.

Mấu chốt chính là Lâm Dịch Đào thân cận Tinh Hải Thành, năm đó Tinh Hải Thượng Nhân đã cứu Lâm Dịch Đào, nếu Lâm Dịch Đào chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, vậy sau này Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng là của Tinh Hải Thành.

Kim Hàn cười nói: “Nếu Dư Khôn chết, Lâm Dịch Đào chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, vậy sau này Khâu Linh Ngọc còn dám không nể mặt ta? Hồ Khả Hân còn dám không nể mặt ta?”

Nói đến đây, hắn hai mắt lạnh lẽo: “Hai tiện tì này, đến lúc đó chính là đồ chơi của ta!”

“Còn có Chu Thành, đến lúc đó, ta muốn ngược chết hắn như thế nào thì làm như thế đó!”

Nghĩ tới chỗ đắc ý, Kim Hàn cười to.

Lâm Phi cười nói: “Đến lúc đó Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân sẽ ngoan ngoãn liếm ngón chân Kim sư huynh.”

Mặc dù biết chuyện này là không thể nào nhưng Kim Hàn nghe vậy thì vẫn không nhịn được cười ha ha.

Mà biết được Lưu Tinh khiêu chiến sư phụ Dư Khôn, Chu Thành gấp rút tu luyện hơn.

Tiên Giới cường giả san sát, hắn tu vi Thần Tiên Cảnh vẫn quá thấp.

Chỉ khi có đủ thực lực thì mới có thể bảo vệ mình, bảo vệ người mình muốn bảo vệ.

Hơn một tháng trôi qua.

Rốt cuộc Chu Thành cũng đột phá đến Thần Tiên Cảnh thất trọng.

Mà hắn cũng tu luyện Băng Long Ngạo Cửu Thiên đến cảnh giới Cửu Long viên mãn.

Khi Chu Thành đồng thời thôi động Viêm Long Cửu Nhật với Băng Long Ngạo Cửu Thiên, chín con Hỏa Long và chín con Băng Long đồng thời quay quanh thân thể của hắn, đỉnh đầu là chín cái mặt trời hỏa diễm, xung quanh là một thế giới băng tuyết.

Một ngày này, Chu Thành đi vào Tàng Thư Điện, tra tìm tư liệu có liên quan đến Cửu Đỉnh, nghe được đệ tử Tàng Thư Điện bàn tán.

“Bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong mất tích bốn năm tháng chứ!”

“Nghe nói mấy vạn cao thủ Quần Tinh Tiên Môn, Vân Tiên Tông, Ám Ảnh Lâu đồng thời mất tích sau giải thi đấu tiên môn! Là bị Đại La Kim Tiên giết chết!”

“Đại La Kim Tiên!”

Một vài đệ tử bàn tán không thôi.

Chu Thành trong lòng hơi động.

Mấy vạn cao thủ gồm Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong đồng thời mất tích sau giải thi đấu tiên môn?

Chẳng lẽ?

“Còn có nửa tháng nữa là ngày Lưu Tinh khiêu chiến tông chủ, không biết đến lúc đó tông chủ thắng hay thua!” Lúc này, lại có đệ tử nói, lộ vẻ lo lắng.

Từ khi tin tức Lưu Tinh muốn khiêu chiến Dư Khôn truyền ra, trên dưới Cửu Đỉnh Tiên Tông đều xuất hiện dấu hiệu nhân tâm bất ổn.

Mặc dù còn không đến mức đại loạn nhưng đã có lão tổ kéo bè kết phái, mục đích mọi người đều biết.

Chu Thành không nghe tiếp, đi tới lầu hai, trước giá sách để thần kỹ, tìm kiếm thần kỹ hệ Lôi.

Bây giờ, Viêm Long Cửu Nhật và Băng Long Ngạo Cửu Thiên của hắn đã tu luyện tới cảnh giới viên mãn, không cần tu luyện nữa, cho nên hắn định tu luyện mấy thần kỹ hệ khác.

Ngũ Hành, Phong, Lôi, trong mấy hệ này, hệ Lôi công kích mạnh nhất, môn thần kỹ tiếp theo, Chu Thành định tu luyện thần kỹ hệ Lôi.

Tìm kiếm một hồi, cuối cùng Chu Thành tìm được một bản ‘Lôi Đình Chi Nộ’.

Bản Lôi Đình Chi Nộ này là một bản thần kỹ đỉnh giai không trọn vẹn, thiếu nhất trọng sau cùng, nhưng nếu bàn về uy lực, nó vẫn mạnh hơn số đông thần kỹ cao giai.

Mặc dù không trọn vẹn nhưng Chu Thành cảm thấy nếu như hắn có thể lĩnh ngộ quán thông toàn bộ phía trước thì cũng có hi vọng tìm hiểu ra nhất trọng đằng sau.

Chu Thành cẩn thận nhìn bản Lôi Đình Chi Nộ này, hơn một giờ sau, hắn đã lật xem bản Lôi Đình Chi Nộ này từ đầu tới đuôi một lần, về sau, Chu Thành lại nhìn một lần, thấy sắc trời đã tối mới trở lại cung điện của mình.

Sau khi trở lại cung điện, Chu Thành tu luyện một hồi, trời đã đầy sao.

Chu Thành thử vận chuyển Lôi Đình Chi Nộ đệ nhất trọng, ngay từ đầu, chỉ thấy không trung đầy sao xuất hiện lôi điện quang mang nhỏ xíu, không lâu sau, lôi điện bắt đầu biến lớn, khuếch tán.

Vừa mới bắt đầu, đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không thèm để ý, nhưng theo lôi điện biến lớn, khuếch tán, khiến cho càng ngày càng nhiều đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông chú ý.

“Là ai đang tu luyện thần kỹ hệ Lôi? Hay là tiên pháp hệ Lôi?”

“Hình như là Lôi Đình Chi Nộ!” Có đệ tử nhận ra được.

“Hình như Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta không có đệ tử nào có tiên căn là thuộc tính Lôi!”

Đám người ngờ vực vô căn cứ.

Bọn người Khâu Linh Ngọc, Dư Khôn nhìn thấy lôi điện trên không trung cũng đều kinh nghi.

Thiên tài tiên căn có được thuộc tính Lôi cực kì thưa thớt, độ thân cận có thể đạt tới sáu mươi thì càng hiếm thấy hơn, toàn bộ Tinh Hải đại lục cũng không có mấy người, Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không có thiên tài như thế này, nhưng mà Lôi Đình Chi Nộ này lại là chuyện gì xảy ra?

“Tra một chút, rốt cuộc là ai đang tu luyện Lôi Đình Chi Nộ!” Dư Khôn kích động nói với Lý Dương.

Mỗi một thiên tài thuộc tính Lôi đều là bảo bối, thiên tài như vậy rất có giá trị, phải trọng điểm bồi dưỡng.

Lúc này, Kim Hàn nhìn thấy lôi đình trên không trung cũng kích động nói với Lâm Phi: “Tra! Xem rốt cục là ai đang tu luyện Lôi Đình Chi Nộ, không cần biết phải trả giá lớn như thế nào thì đều phải lôi kéo người này!”

Chương 390: Lưu Tinh đến

Thế nhưng khi mọi người ở đây tra tìm là ai tại tu luyện Lôi Đình Chi Nộ thì lôi quang trên không trung chậm rãi tiêu tán, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.

Tất cả khôi phục như trước.

Bầu trời đêm vẫn đầy sao.

Mọi người kinh ngạc.

Lúc này, bên trong cung điện, Chu Thành ngừng vận chuyển Lôi Đình Chi Nộ.

Tu luyện Lôi Đình Chi Nộ động tĩnh quá lớn, không nên tu luyện trong tông môn, cho nên Chu Thành định đêm mai rời khỏi tông môn, tìm một khu vực u tĩnh tu luyện.

Đồng thời nghĩ cách tiếp tục lấy được thượng phẩm tiên đan mới được.

Mặc dù hắn có thể thôn phệ Tiên Nguyên của hung thú và Tiên Nguyên của người khác nhanh chóng tăng lên nhưng hiệu quả lại không bằng thượng phẩm tiên đan.

Bởi vì thượng phẩm tiên đan không chỉ có thể tăng Tiên Nguyên của hắn lên mà còn có thể rèn luyện toàn thân hắn, tăng bất diệt tiên thể và tăng thần hồn của hắn lên.

Thế nhưng là làm sao để có thượng phẩm tiên đan?

Giải thi đấu tiên môn mặc dù thưởng cho hắn một vạn miếng thượng phẩm Tiên thạch nhưng dùng để mua thượng phẩm tiên đan thì vẫn là hạt cát trong sa mạc.

Chu Thành nghĩ nghĩ, vẫn quyết định tự mình động thủ luyện chế thượng phẩm tiên đan.

Nếu như mình có thể luyện chế thượng phẩm tiên đan, như vậy vốn sẽ giảm mạnh, một vạn miếng thượng phẩm Tiên thạch, có thể chỉ mua được một trăm viên thượng phẩm tiên đan, thậm chí không đến một trăm viên thượng phẩm tiên đan, thế nhưng một vạn miếng thượng phẩm Tiên thạch mua sắm vật liệu luyện chế thượng phẩm tiên đan thì đủ để luyện chế bốn năm trăm viên thượng phẩm tiên đan.

Mấu chốt là mình phải học được cách luyện chế thượng phẩm tiên đan.

Luyện chế tiên đan cũng không phải chuyện dễ dàng, huống chi là luyện chế thượng phẩm tiên đan.

Ngày kế tiếp.

Chu Thành đi vào Tàng Thư Điện, bắt đầu tìm kiếm thư tịch có liên quan đến luyện chế tiên đan.

Luyện chế tiên đan, tu luyện thần kỹ, những thư tịch này cũng không phải đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông muốn xem là xem, nhưng mà Chu Thành là ngoại lệ.

Không lâu sau, Chu Thành đã tìm được rất nhiều thư tịch có liên quan đến luyện chế tiên đan.

Chu Thành cũng không vội học nhất thời mà xem từ thư tịch luyện chế hạ phẩm tiên đan trước.

Sau khi lật xem mấy quyển thư tịch có liên quan đến luyện chế hạ phẩm tiên đan, Chu Thành mới bắt đầu lật xem thư tịch có liên quan đến luyện chế trung phẩm tiên đan.

Sau khi lật xem mấy quyển thư tịch có liên quan đến luyện chế trung phẩm tiên đan, Chu Thành mới lật xem thư tịch có liên quan đến luyện chế thượng phẩm tiên đan.

Sau khi xem hết mấy quyển thư tịch có liên quan đến luyện chế thượng phẩm tiên đan, Chu Thành khép thư tịch lại, lông mày nhíu chặt.

Muốn luyện chế tiên đan, không có dơn giản như hắn tưởng tượng.

Đầu tiên, cần có Tiên Hỏa.

Luyện chế hạ phẩm tiên đan, ít nhất phải có Chân Tiên Cảnh mới được, bởi vì chỉ có Chân Tiên Cảnh thì trong cơ thể mới có thể ngưng tụ Tiên Hỏa.

Mà muốn luyện chế trung phẩm tiên đan thì ít nhất cũng phải là Thiên Tiên Cảnh Tiên Hỏa mới có thể luyện chế.

Muốn luyện chế thượng phẩm tiên đan thì ít nhất cũng phải là Thượng Tiên Cảnh Tiên Hỏa mới được.

“Thượng Tiên Cảnh.” Chu Thành im lặng.

Xem ra là mình nghĩ quá đơn giản.

Hắn tu luyện, mặc dù có thể nói là thần tốc nhưng muốn tu luyện đến Thượng Tiên Cảnh thì vẫn là chuyện cực kỳ xa vời.

Ít nhất không phải trong mấy năm ngắn ngủi.

Chu Thành không cam lòng lật xem những thư tịch có liên quan đến luyện chế tiên đan, ý đồ tìm kiếm phương pháp khác.

Sau khi lật xem mấy chục quyển thư tịch có liên quan đến luyện chế tiên đan, đúng là khiến cho Chu Thành tìm được phương pháp không cần đột phá tới Thượng Tiên Cảnh thì có thể luyện chế thượng phẩm tiên đan.

Hóa ra thiên địa sơ khai, trong Hỗn Độn đản sinh ra rất nhiều Hỗn Độn Chi Hỏa.

Nếu có được Hỗn Độn Chi Hỏa, đừng nói luyện chế thượng phẩm tiên đan, cho dù luyện chế cực phẩm tiên đan, Hỗn Độn Đan cũng được.

Thế nhưng muốn thu phục Hỗn Độn Chi Hỏa thì điều kiện cực kỳ hà khắc, rất ít có người có thể thu phục được Hỗn Độn Chi Hỏa.

Toàn bộ Tiên Giới, người có thể thu phục Hỗn Độn Chi Hỏa chỉ đếm được trên đầu ngón tay, cho dù rất nhiều Tiên Vương, cũng không thể thu phục Hỗn Độn Chi Hỏa, chớ nói chi là những Đại La Kim Tiên đó.

Bởi vì thu phục Hỗn Độn Chi Hỏa thì nhất định phải có tiên căn có thuộc tính Hỏa, hơn nữa thuộc tính Hỏa nhất định phải có độ thân cận max cấp.

Nói cách khác, độ thân cận thuộc tính Hỏa nhất định phải đạt tới một trăm, thậm chí một trăm trở lên mới được.

“Một trăm trở lên.” Chu Thành thì thầm.

Từ trong giới thiệu, Chu Thành biết được trị số độ thân cận thuộc tính là một trăm, mặc dù nói là đã đủ nhưng Tiên Giới vẫn có một ít yêu nghiệt có trị số độ thân cận thuộc tính vượt qua một trăm.

Chỉ là bia đá kiểm tra bình thường hoàn toàn không kiểm tra ra được.

Giống như hắn, lúc trước bia đá kiểm tra hiện ra trị số là một trăm nhưng độ thân cận thuộc tính Hỏa của hắn có thể vượt qua một trăm, thế nhưng bia đá kiểm tra chỉ biểu hiện một trăm.

Bởi vì cao hơn thì bia đá kiểm tra bình thường không kiểm tra ra được.

Nếu trị số độ thân cận thuộc tính vượt qua một trăm, chỉ có Tiên Vương Thạch Bi trong Tiên Điện mới có thể kiểm tra ra được.

“Tiên Vương Thạch Bi.” Nếu biết tiên căn của hắn có trị số độ thân cận thuộc tính có thể vượt qua một trăm, sau này có cơ hội, Chu Thành nhất định phải đi Tiên Điện, dùng Tiên Vương Thạch Bi kiểm tra một lần, xem tiên căn của mình có độ thân cận thuộc tính là bao nhiêu.

Là một trăm mười?

Hay là một trăm hai mươi?

Chỉ là không biết bây giờ người có tiên căn có độ thân cận thuộc tính cao nhất trong Tiên Giới bây giờ là ai.

Sau đó, Chu Thành bắt đầu tra tìm tư liệu có liên quan đến Hỗn Độn Chi Hỏa.

Ở tầng thứ chín của Tàng Thư Điện, rốt cuộc Chu Thành tìm được tài liệu tương quan Hỗn Độn Chi Hỏa, mặc dù chỉ có một quyển nhưng lại làm cho Chu Thành thấy được hi vọng.

“Thế giới Hỗn Độn.” Chu Thành thì thầm.

Hỗn Độn Chi Hỏa đản sinh trong thế giới Hỗn Độn, cho nên muốn tìm Hỗn Độn Chi Hỏa thì gần như là phải tới thế giới Hỗn Độn mới được.

Chỉ là thế giới Hỗn Độn hung hiểm vạn phần.

Một Thần Tiên Cảnh như Chu Thành đi vào tìm thì cửu tử vô sinh.

Chu Thành đau đầu.

Nhưng mà ngoại trừ thế giới Hỗn Độn thì còn có hai chỗ đã từng xuất hiện Hỗn Độn Chi Hỏa.

Cho nên Chu Thành định đi hai chỗ này thử thời vận, trong đó có một chỗ ở Thánh Hỏa đại lục bên cạnh.

Thánh Hỏa đại lục!

Nhưng mà trận chiến giữa sư phụ và Lưu Tinh sắp đến, Chu Thành cũng không tiện đến Thánh Hỏa đại lục tìm kiếm Hỗn Độn Chi Hỏa lúc này, chờ sư phụ chiến với Lưu Tinh xong lại đi.

Những ngày tiếp theo, ban đêm Chu Thành tìm kiếm khu vực u tĩnh tu luyện Lôi Đình Chi Nộ, ban ngày thì tiếp tục nghiên cứu trận pháp, thuật luyện đan, cũng lật xem mấy hệ thần kỹ khác.

Cửu Đỉnh Tiên Tông mặc dù không có thần kỹ đỉnh giai mấy hệ khác nhưng có thần kỹ cao giai mấy hệ khác, hơn nữa không ít.

Thần kỹ đỉnh giai có thời gian tu luyện dài, nhưng thần kỹ cao giai thì dễ dàng hơn nhiều, chỉ mấy ngày, Chu Thành đã tu luyện một môn thần kỹ cao giai tới cảnh giới viên mãn.

Cho nên, sau mười mấy ngày, Chu Thành đã tu luyện toàn bộ thần kỹ cao giai hệ Kim, hệ Mộc, hệ Thổ, hệ Phong đến viên mãn.

Ngoại trừ Quang Minh và Hắc Ám ra thì bảy hệ thần kỹ Chu Thành đều tu luyện hết.

Không lâu sau, ngày chiến giữa Dư Khôn và Lưu Tinh đến.

Ngày hôm nay.

Dương quang xán lạn.

Cửu Đỉnh Tiên Tông tắm rửa dưới ánh mặt trời, đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông lại vẻ mặt khẩn trương nhìn về chân trời.

Nơi chân trời dần xuất hiện một điểm đen.

Nhìn thấy điểm đen, bọn người Dư Khôn, Lý Dương, Trần Quang Lượng ai cũng hai mắt ngưng tụ.

Cuối cùng Phi Vũ Các cũng tới!

Thủ lĩnh Lưu Tinh, đang suất lĩnh một đám cao thủ Phi Vũ Các phá không bay tới.

Lưu Tinh cũng đứng xa thấy được bọn người Chu Thành trên không Cửu Đỉnh Tiên Tông.

“Năm đó ta bị Dư Khôn trọng thương, suýt chút mất hết tu vi, lần này ta muốn cho hắn nếm thử nổi khổ năm đó ta phải chịu!” Lưu Tinh lạnh lùng nói.

Chương 391: Cút qua một bên

“Nghe nói lần này Dư Khôn thu được một đệ tử thuộc tính Hỏa độ thân cận max cấp, gọi là Chu Thành gì đó, hơn nữa còn đoạt được quán quân giải thi đấu tiên môn ở Tinh Hải đại lục lần này.” Bên cạnh Lưu Tinh, một người trẻ tuổi nói: “Ta cũng muốn kiến thức một chút cái gì là độ thân cận max cấp.”

Trong lời nói tràn đầy khó chịu và ghen ghét với Chu Thành.

Người trẻ tuổi này chính là đệ tử của Lưu Tinh, tên là Trịnh Vĩ.

Trịnh Vĩ không phải đệ tử mới thu của Phi Vũ Các, đã gia nhập Phi Vũ Các hơn hai mươi năm, năm đó, Trịnh Vĩ kiểm tra tiên căn là tám mươi hai, có thể nói kinh diễm toàn bộ Thánh Hỏa đại lục.

Gia nhập Phi Vũ Các hơn hai mươi năm, Trịnh Vĩ không phụ chúng tầng lớp cấp cao của Phi Vũ Các mong đợi, tu luyện thần tốc, đã là cao thủ Thần Tiên thập trọng.

Ngắn ngủi hơn hai mươi năm, tu luyện đến Thần Tiên thập trọng, tốc độ tu luyện bực này, có thể nói là sáng tạo ra kỳ tích ở Thánh Hỏa đại lục.

Trên người có một đống quầng sáng, hơn một năm trước, Trịnh Vĩ biết Tinh Hải đại lục lại xuất hiện một thiên tài độ thân cận max cấp, ghen ghét không thôi.

Hơn một năm nay, hắn đều muốn “kiến thức” Chu Thành một chút, muốn ngược độ thân cận max cấp Chu Thành, trút sự khó chịu trong lòng ra.

Mà bây giờ, rốt cuộc đã đợi được cơ hội.

Cho nên lần này hắn mới đi theo Lưu Tinh đến đây.

Lưu Tinh cảm nhận được đệ tử Trịnh Vĩ khó chịu, cười nói: “Yên tâm, đến lúc đó ngươi có rất nhiều cơ hội, chờ ta thu thập sư phụ hắn Dư Khôn, ngươi lại tới thu thập tiểu tử đó.”

Trịnh Vĩ cười nói: “Chỉ là không biết tiểu tử đó có dám ứng chiến hay không.”

Đám người của Phi Vũ Các cười cười nói nói, đi tới Cửu Đỉnh Tiên Tông, đám người của Phi Vũ Các đều thể xác tinh thần nhẹ nhõm, hình như rất có lòng tin với Lưu Tinh.

Không lâu sau, bọn người Lưu Tinh đi tới Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Lưu Tinh nhìn Dư Khôn: “Dư Khôn, năm đó, ngươi gian lận thắng ta, chính là tiểu nhân hèn hạ vô sỉ, may mà trời xanh có mắt, ta được thiên đại cơ duyên, không chỉ thương thế khỏi hẳn, hơn nữa còn tu luyện Vô Cực Chi Hỏa viên mãn, hôm nay, ta phải trảm tiểu nhân hèn hạ ngươi dưới kiếm!”

Lưu Tinh nói hiên ngang lẫm liệt.

Trong miệng hắn, năm đó sở dĩ thua Dư Khôn là bởi vì Dư Khôn gian lận, Dư Khôn thắng hắn không phải dựa vào thực lực chân chính.

Khâu Linh Ngọc nghe xong, tức giận đến gương mặt xinh đẹp xanh đi, năm đó sư phụ có phải dựa vào thực lực chân thật thắng Lưu Tinh hay không, không ít người đang có mặt ở đây đều tận mắt nhìn thấy, năm đó Lưu Tinh vì thắng, bất kể thủ đoạn, thậm chí dùng tới các loại độc vật, nhưng cuối cùng vẫn thua trong tay sư phụ, bây giờ Lưu Tinh lại mặt dày vô sỉ đến mức này, nói là sư phụ gian lận.

“Lưu Tinh, năm đó rốt cuộc là ai gian lận, trong lòng mọi người biết rõ.” Khâu Linh Ngọc không nhịn được cả giận nói: “Năm đó ngươi không địch lại sư phụ ta, thậm chí dùng tới các loại độc vật, còn có mặt mũi nói sư phụ ta gian lận.”

Lưu Tinh nghe xong, sắc mặt lạnh lẽo, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Khâu Linh Ngọc: “Một tiểu bối, đâu đến phiên ngươi xen vào! Cút sang một bên cho ta!” Nói đến đây, ống tay áo vung lên, một lực lượng tuyệt cường lập tức điên cuồng gào thét vọt tới chỗ Khâu Linh Ngọc.

Mặc dù Khâu Linh Ngọc là đệ nhất thế hệ tuổi trẻ Cửu Đỉnh Tiên Tông, nhưng không phải là đối thủ của Kim Tiên trên Tiên Bảng như Lưu Tinh, cảm nhận được lực lượng kinh khủng của Lưu Tinh, gương mặt xinh đẹp đại biến.

Dư Khôn thấy thế, một chưởng vung ra, chưởng lực nghênh đón lực lượng của Lưu Tinh.

Tiếng vang ầm ầm.

Lực lượng kinh khủng của hai người nổ tung.

Khí lãng như là như sóng biển trải rộng ra.

Mọi người xung quanh không ai không sợ hãi lui lại.

Dư Khôn lạnh lùng nhìn Lưu Tinh: “Lưu Tinh, uổng cho ngươi vẫn là người đứng đầu một phái, lại xuất thủ với một hậu bối!”

Lưu Tinh lại sắc mặt như thường: “Ngươi giáo đồ không nghiêm, ta chỉ thay ngươi quản giáo.”

Vừa rồi không phải quản giáo, rõ ràng là hạ sát thủ.

Dư Khôn lạnh lùng nói: “Đệ tử của ta còn chưa tới phiên ngươi dạy.” Ánh mắt nhìn Trịnh Vĩ: “Đây là đệ tử ngươi? Nếu không ta cũng thay ngươi quản giáo.”

Trịnh Vĩ nghe xong, nhảy cỡn lên nói: “Dư Khôn, ngươi sắp chết đến nơi, còn tùy tiện như thế!”

Lưu Tinh phất phất tay, ra hiệu cho bọn người Trịnh Vĩ lui ra, hắn nhìn Dư Khôn: “Ra tay đi.” Nhưng hắn vừa dứt lời thì đột nhiên động thủ, trường kiếm trong tay của hắn vung lên, trong nháy mắt chém về phía Dư Khôn.

Tất cả mọi người của Cửu Đỉnh Tiên Tông phẫn nộ.

Lưu Tinh này đúng là vô sỉ, nói Dư Khôn xuất thủ nhưng lại không đợi Dư Khôn chuẩn bị, đột nhiên xuất thủ.

Hành vi như thế này khác gì đánh lén.

Dư Khôn thấy Lưu Tinh một kiếm chém tới, trường kiếm trong tay vung lên, chặn Kinh Hồng Nhất Kiếm của Lưu Tinh.

Hai kiếm giao kích.

Tạo ra một tiếng vang lớn.

Ánh lửa bắn ra.

Lưu Tinh thấy Dư Khôn ngăn một kiếm của mình, cũng không có ngoài ý muốn, lạnh lùng cười một tiếng, trường kiếm trong tay đột nhiên giống như rắn, quấn quanh kiếm của Dư Khôn, đâm vào yết hầu Dư Khôn.

Dư Khôn đành phải lui lại.

Trong nháy mắt, hai người đã giao thủ hơn mười chiêu.

Lưu Tinh kiếm kiếm sát chiêu, mà Dư Khôn công ít thủ nhiều, từ mặt ngoài, hai người hình như là ngang tay nhưng những lão tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông Lý Dương, Trần Quang Lượng lại không khỏi lo lắng trong lòng, bọn họ nhìn ra được Tiên Nguyên của Lưu Tinh hùng hậu hơn Dư Khôn một phần!

Mặc dù trong thời gian ngắn, hai người phân không ra thắng bại, nhưng dần dần, Dư Khôn sẽ bị Lưu Tinh áp chế.

Tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ bại.

Bọn người Chu Thành, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thối lui đến nơi xa, hết sức chăm chú quan sát hai người giao thủ, bọn người Chu Thành, Khâu Linh Ngọc không ai không khẩn trương.

Trong đám người, Kim Hàn cũng nhìn ra Tiên Nguyên của Lưu Tinh hùng hậu hơn Dư Khôn, thấy thế thì mừng thầm trong lòng, nếu là như thế này, chắc chắn Dư Khôn sẽ chết trong tay Lưu Tinh.

Đến lúc đó, Lâm Dịch Đào sẽ chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Kim Hàn nhìn Chu Thành xa xa một chút, sát ý lóe lên, khi thấy hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thì trong mắt nóng bỏng, lòng chiếm hữu không ngừng sinh sôi.

Lâm Dịch Đào nhìn hai người Lưu Tinh và Dư Khôn giao thủ, lại là bất động thanh sắc, nghĩ đến Dư Khôn chết, nến làm như thế nào để nắm lấy Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Hơn mười chiêu qua đi, Lưu Tinh đột nhiên toàn thân bốc lên hỏa diễm, trường kiếm trong tay vung ra, mang theo Hỏa Xà trùng điệp, những Hỏa Xà này như còn sống, phương hướng công kích thiên biến vạn hóa, bốn phương tám hướng, khiến cho cho người ta khó lòng phòng bị.

“Vô Cực Chi Hỏa!” Khâu Linh Ngọc thấy thế không khỏi lo lắng.

Lưu Tinh thi triển tiên pháp Vô Cực Chi Hỏa.

Vô Cực Chi Hỏa này là một loại tiên pháp hệ Hỏa hệ cực mạnh ở Tiên Giới, số lượng tiên pháp có thể khắc chế nó cũng không nhiều.

Dư Khôn nhìn Vô Cực Chi Hỏa của Lưu Tinh, toàn thân cũng bích quang trùng thiên, từng con Thủy Long bay ra, tiên căn của Dư Khôn là thuộc tính Thủy, tu luyện tiên pháp hệ Thủy, nhưng mà trước mặt Vô Cực Chi Hỏa viên mãn của Lưu Tinh, những Thủy Long này hoàn toàn không ngăn được, Vô Cực Chi Hỏa biến thành Hỏa Xà, xuyên qua Thủy Long, hoàn toàn không bị cản trở chút nào.

Chỉ chốc lát, Dư Khôn đã bị áp chế đến liên tục lùi về phía sau.

Chu Thành thấy thế thì nhướng mày.

Bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng cũng lo lắng.

Thế nhưng là Tiên Bảng chi chiến, bất kỳ người nào cũng không thể nhúng tay ngăn cản, đây là quy định của Tiên Điện, nếu không, nhúng tay chính là công khai trái với quy định của Tiên Điện.

Một lát sau, Dư Khôn liên tục lùi về phía sau, đã hoàn toàn rơi vào thế yếu, vừa mới bắt đầu là công ít thủ nhiều, đến cuối cùng đã hoàn toàn ở vào thế phòng thủ, hoàn toàn không còn sức phản kích.

Đột nhiên, Lưu Tinh đâm ra một kiếm, một con Hỏa Xà đánh trúng cánh tay Dư Khôn.

“Tốt!” Trịnh Vĩ lớn tiếng gọi tốt.