Thánh Hỏa Chi Nguyên cực kỳ rộng rãi, nếu mù quáng tìm kiếm, không khác gì là mò kim nơi đáy biển, dù Chu Thành đào xới từng tất đất trong này lên thị sợ là tốn mấy trăm năm cũng khó có thể tìm được.
Huống chi cho dù Chu Thành đào xới từng tất đất trong Thánh Hỏa Chi Nguyên lên thì cũng chưa chắc có thể tìm được nữa.
Chu Thành triển khai thần hồn chi lực, vừa phi hành vừa cảm ứng sự thay đổi của xung quanh.
Thời gian thấm thoát, mấy ngày trôi qua.
Trong vòng mấy ngày, vẫn chưa tìm được.
Đêm tối giáng lâm, hoàn toàn tĩnh mịch.
Đến ban đêm, Thánh Hỏa Chi Nguyên mùi thối ngút trời, cho dù là mạnh mẽ như Chu Thành thì cũng không nhịn được muốn nôn mửa, cái mùi thối này chui vào tạng phủ, tựa như giòi trong xương, hoàn toàn không thể nào xua tan nó được.
Cho dù Chu Thành có nín thở cũng không được.
May mà bất diệt tiên thể của Chu Thành không sợ khí độc trong Thánh Hỏa Chi Nguyên này, nếu không thì cũng không thể nào ở lại trong đó lâu như thế.
Chu Thành nhìn Thánh Hỏa Chi Nguyên tĩnh mịch, tiếp tục như vậy không phải là cách hay, hắn còn muốn đi đến Tiên Điện, không thể nào ở lại lâu trong cái Thánh Hỏa Chi Nguyên này tìm kiếm Hỗn Độn Chi Hỏa được.
Nếu trong vòng mười ngày mà vẫn không tìm thấy Hỗn Độn Chi Hỏa thì hắn chỉ có thể tiếp tục lên đường.
Chu Thành nhìn Thánh Hỏa Chi Nguyên đen như mực, rơi vào trong trầm tư, nếu muốn thu phục Hỗn Độn Chi Hỏa, nhất định phải có tiên căn thuộc tính Hỏa với độ thân cận max cấp, như vậy, không biết có thể lợi dụng tiên căn thuộc tính Hỏa của hay không để cảm ứng hay không?
Nghĩ đến đây, trong sơn động, Chu Thành ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu bước vào trạng thái minh tưởng.
Một lát sau, toàn thân Chu Thành có ánh lửa chớp động.
Chu Thành chậm rãi thúc giục tiên căn thuộc tính Hỏa đi cảm nhận hỏa linh chi lực trong Thánh Hỏa Chi Nguyên.
Chu Thành dùng tiên căn cảm nhận, hỏa linh chi lực trong Thánh Hỏa Chi Nguyên bắt đầu hiện ra rõ ràng trong óc Chu Thành.
Ngay từ đầu, là hỏa linh chi lực trong vòng trăm thước xung quanh, theo thời gian chuyển dời, phạm vi cảm nhận của Chu Thành không ngừng mở rộng, không lâu sau, mấy ngàn mét, mấy chục dặm, trăm dặm.
Chu Thành không ngừng thôi động, tiên căn trong cơ thể hắn bắn ra hỏa quang sáng chói.
Hỏa quang này theo thần hồn chi lực của Chu Thành dung nhập vào trong thiên địa, hơn nữa còn không ngừng khuếch tán.
Thời gian trôi qua.
Chu Thành ngồi xếp bằng ở chỗ đó, theo hỏa quang tiên căn khuếch tán, cả người như là dung nhập vào trong thiên địa.
Hết thảy hỏa linh chi lực xung quanh thay đổi như thế nào đều nằm trong cảm giác của Chu Thành.
Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên, Chu Thành nhìn thấy được một cái biển lửa.
Cái biển lửa này không thể nhìn thấy phần cuối.
Biển lửa, trung ương có một giọt hỏa diễm lơ lửng!
Giọt hỏa diễm này không lớn, chỉ chừng quả đấm nhưng lại vô cùng sáng chói, nó sáng chói hơn bất cứ một loại bảo thạch nào trên thế gian này, bất kỳ ánh sáng gì ở trước mặt nó đều đã mất đi sắc thái.
Khi cảm ứng được giọt hỏa diễm này, thần hồn Chu Thành đau xót, tỉnh lại.
Chỉ thấy bên ngoài, sắc trời đã sáng, đã là sáng ngày thứ hai.
Chu Thành lại kinh nghi bất định, giọt hỏa diễm đó, chẳng lẽ chính là Hỗn Độn Chi Hỏa sao!
Mặc dù hắn chưa từng nhìn thấy Hỗn Độn Chi Hỏa nhưng theo ghi chép trong tư liệu mà hắn tra được lúc trước, giọt hỏa diễm đó hẳn là Hỗn Độn Chi Hỏa.
Hơn nữa hẳn là loại xếp hạng cao trong số Hỗn Độn Chi Hỏa, Hư Vô Chi Diễm.
Nhịp tim Chu Thành tăng vọt, hắn bỗng nhiên đứng dậy, đi ra bên ngoài sơn động, nhìn về một hướng nào đó ở trong Thánh Hỏa Chi Nguyên, sau đó không chần chờ, phá không bay lên, bay thẳng đến hướng đó.
Phi hành như thế đại khái hơn một giờ, Chu Thành đi tới trước một ngọn núi nhỏ nào đó.
Sau đó, Chu Thành thi triển trận pháp thổ độn, đi vào trong lòng đất, cuối cùng, hắn ngừng lại ở nơi nào đó trong lòng đất.
Nơi này, ngoại trừ thổ nhưỡng ra thì vẫn là thổ nhưỡng, nhưng Chu Thành lại đi tới trước một ngọn núi nào đó, duỗi tay ra, sau đó cảm nhận được không gian hấp lực.
Chu Thành bước nhanh tới trước, chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, đi tới một cái không gian.
Cái dị không gian này rất lớn, nhìn một cái, ngoại trừ sơn phong chập trùng ra thì nó không còn có vật gì khác nữa.
Nhưng mà Chu Thành lại bay về phía trước, bay thẳng đến, bay qua không biết bao nhiêu ngọn núi, sau đó đột nhiên trước mắt có ánh lửa sáng rõ, chỉ thấy cuối sơn phong xuất hiện một cái biển lửa.
Cái biển lửa này chính là cái biển lửa mà Chu Thành nhìn thấy lúc trước.
Trung ương biển lửa, giọt hỏa diễm vô cùng sáng chói đang lơ lửng ở đó, dù cách vô số khoảng cách nhưng giọt hỏa diễm đó nở rộ ra quang mang vẫn cực kỳ loá mắt.
Từ xa nhìn lại, nó giống như là một cái mặt trời thu nhỏ lại vô số lần.
Chu Thành hít một hơi thật sâu, nén kích động trong lòng xuống, bay tới chỗ biển lửa.
Khi đi tới trước biển lửa, một luồng sóng lửa đánh tới khiến cho Chu Thành như đang ở trong nham thạch nơi địa tâm.
Chu Thành không dám khinh thường, lấy món áo giáp cực phẩm Tiên Khí mà Hùng Bình Bình cho hắn lúc trước ra, mặc lên trên người, sau đó mới đi vào biển lửa.
Vừa vào biển lửa, Chu Thành giống như là phàm nhân giẫm lên trên lò lửa, cho dù là Chu Thành thì cũng cảm thấy đau nhức.
Chu Thành vận chuyển Tiên Nguyên, không ngừng chống cự lại sóng lửa, tới gần Hỗn Độn Chi Hỏa.
Càng đến gần Hỗn Độn Chi Hỏa thì nhiệt độ càng cao, món áo giáp cực phẩm Tiên Khí mà Chu Thành mặc trên người xuất hiện những điểm lấm tấm màu đen.
Đây là dấu hiệu sắp bị đốt cháy.
Chu Thành nhìn thấy trên khải giáp xuất hiện điểm lấm tấm thì không khỏi giật mình.
Bây giờ, hắn cách Hỗn Độn Chi Hỏa xa như thế, ngay cả áo giáp cực phẩm Tiên Khí cũng chịu không được, nếu như hắn tới gần Hỗn Độn Chi Hỏa thì chẳng phải là ngay cả Tiên Vương chi khải cũng sẽ bị thiêu sạch sẽ hay sao.
Hắn muốn tới gần Hỗn Độn Chi Hỏa, sợ là phải có áo giáp cấp Hỗn Độn Linh Bảo mới được.
Chu Thành nhìn Hỗn Độn Chi Hỏa trong biển lửa, không khỏi chần chờ.
Hỗn Độn Chi Hỏa mặc dù rất tốt nhưng mà với thực lực của hắn bây giờ thì sợ là còn chưa có tới gần thì đã bị đốt thành tro tàn.
Dù là hắn bất diệt tiên thể thì sợ là cũng không ngăn cản nổi Hỗn Độn Chi Hỏa.
Chẳng lẽ sẽ thối lui như vậy?
Ngay lúc Chu Thành chần chờ, đột nhiên, Hư Vô Chi Diễm vốn đang lơ lửng ở trong biển lửa lại dùng tốc độ khủng khiếp vọt tới chỗ hắn.
Chu Thành kinh hãi.
Còn chưa có kịp phản ứng lại thì chỉ thấy món áo giáp cực phẩm Tiên Khí vốn đã xuất hiện điểm đen trên người hắn đã bị đốt thành tro bụi.
Mà tóc của Chu Thành cũng bắt đầu toát ra từng sợi hỏa diễm!
Chu Thành quá sợ hãi, không hề nghĩ ngợi, muốn toàn lực chạy trốn.
Thế nhưng là hắn vừa mới bắt đầu chạy trốn thì thấy Hư Vô Chi Diễm ầm vang lao tới, trong nháy mắt đập vào mặt, chui vào mi tâm của Chu Thành, đi vào trong cơ thể Chu Thành.
Oanh!
Khi Hỗn Độn Chi Hỏa, Hư Vô Chi Diễm đi vào trong cơ thể Chu Thành thì Chu Thành như là bị cự vật khủng bố đập trúng, ngất đi.
Trong nháy mắt khi Chu Thành té xỉu, toàn thân hắn như là hoả tinh nổ tung, bạo bắn ra hỏa diễm kinh khủng, những ngọn lửa này từ lỗ chân lông toàn thân hắn, từ ngũ khiếu của hắn, từ mỗi một cái góc trong thân thể của hắn phun ra.
Chu Thành giống như là thuốc nổ hình người bị nhen lửa.
Hoàn toàn biến thành hỏa nhân, Chu Thành lơ lửng trên biển lửa, toàn thân hắn bắt đầu hóa thành tro bụi từng chút từng chút một.
Dù là Chu Thành có bất diệt tiên thể thì vẫn không thể nào ngăn cản được Hỗn Độn Chi Hỏa này.
Nhưng mà khi toàn thân Chu Thành bắt đầu xuất hiện tro bụi, sắp bị đốt thành tro bụi thì thân thể của hắn lại bắt đầu sinh ra máu thịt, không ngừng mọc ra thân thể mới.
Đây chính là chỗ đặc thù của bất diệt tiên thể.
Một ngày trôi qua.
Hai ngày trôi qua.
Chu Thành không ngừng hóa thành tro tàn, lại không ngừng mọc ra một lần nữa.
Không lâu sau, mười ngày trôi qua, toàn thân Chu Thành vẫn có hỏa diễm không ngừng dâng trào, giống như vô cùng vô tận.
Chương 399: Một tiểu bối vô tri thôi
Bị Hỗn Độn Chi Hỏa đốt cháy, toàn thân Chu Thành bị thiêu đốt không biết bao nhiêu lần, mỗi khi bị đốt trụi, bất diệt tiên thể của Chu Thành lại mọc ra lần nữa.
Trong lúc liên tục bị thiêu đốt như thế, bất diệt tiên thể của Chu Thành không ngừng thuế biến.
Đến cuối cùng, bất diệt tiên thể đã không phải bất diệt tiên thể.
Hơn một tháng trôi qua.
Rốt cục, hỏa diễm dâng trào trong cơ thể Chu Thành bắt đầu yếu bớt.
Hai tháng sau, trong cơ thể Chu Thành không còn phun ra hỏa diễm.
Sau ba tháng.
Vẫn luôn hôn mê, lơ lửng trong biển lửa, Chu Thành chậm rãi mở hai mắt ra.
Chu Thành tỉnh lại, chuyện thứ nhất hắn làm chính là kiểm tra thân thể, sau đó phát hiện toàn thân mình đã “hoàn toàn thay đổi”, không khỏi ngẩn ngơ, chỉ thấy ngũ tạng lục phủ trong cơ thể hắn, máu của hắn, xương cốt của hắn, toàn thân của hắn, mỗi một chỗ đều có hỏa diễm quang lưu gợn sóng lưu động.
Đây là Hỗn Độn Chi Hỏa Hư Vô Chi Diễm?
Hư Vô Chi Diễm lại dung hợp một thể với toàn thân của hắn, dung nhập vào trong từng tấc trên cơ thể hắn.
Cái này!
Hơn nữa toàn thân hắn nhẹ như không có sức nặng, bây giờ hắn cảm thấy mình như là Hư Vô Chi Diễm, nhẹ không trọng lượng.
Chu Thành nâng tay phải lên, ý niệm khẽ động, chỉ thấy đầu ngón trỏ tay phải xuất hiện một đám lửa, chính là Hư Vô Chi Diễm.
…
Tiên Điện, ở Trung Khư đại lục.
Trung Khư đại lục là đại lục lớn nhất Thanh Vực, cũng là đệ nhất siêu cấp đại lục Thanh Vực, nếu chỉ bàn về diện tích thì nó mấy ngàn lần Tinh Hải đại lục.
Trung Khư đại lục cũng là nơi phồn vinh nhất Thanh Vực.
Nơi này, siêu cấp thương hội trong Tiên Giới tụ tập, có Tiên Vương thế gia, có siêu cấp tông môn, có thế lực cổ xưa truyền thừa mấy trăm vạn năm thậm chí ngàn vạn năm.
Tiên Điện, không phải một tòa cung điện mà là do trăm vạn cung điện tạo thành.
Một ngày này, quảng trường trước Tiên Điện nghênh đón một người trẻ tuổi mặc lam sam, phong trần mệt mỏi, chính là Chu Thành từ Tinh Hải đại lục chạy tới.
Đoạn đường này, Chu Thành trải qua vô số hung hiểm, may mà có Hỗn Độn Chi Hỏa mới có thể hóa giải nguy hiểm trùng điệp, đi vào Tiên Điện.
Nhìn từng tòa cung điện Tiên Điện vô cùng huy hoàng trước mắt, như hằng hà sa, liên miên bất tuyệt, Chu Thành vẫn kinh ngạc đến.
Mỗi một tòa cung điện đều có Tiên Vương gia trì, tràn ngập Tiên Vương chi uy, trước Tiên Vương chi uy này, Chu Thành chỉ là Thần Tiên Cảnh, có cảm giác nhỏ bé như hạt bụi.
Quảng trường trước Tiên Điện cực kỳ to lớn, như là bình nguyên rộng lớn, mà cuối bình nguyên chính là cửa chính Tiên Điện.
Hai bên quảng trường thì là các loại kiến trúc thương hội.
Những thương hội này gần như đều là siêu cấp thương hội ở Tiên Giới.
Lúc này, quảng trường trước Tiên Điện tụ tập vô số cao thủ gia tộc, tông môn.
Nói đúng hơn là quảng trường trước Tiên Điện, năng lượng lúc nào cũng có biển người phun trào.
Tiên Điện, chính là chí cao vô thượng ở Tiên Giới, cho dù là đệ tử Tiên Vương gia tộc hay là đệ tử thế lực cổ xưa truyền thừa trăm vạn, ngàn vạn năm đều muốn gia nhập Tiên Điện.
Muốn gia nhập Tiên Điện, có mấy cái đường tắt.
Một cái đường tắt là trở thành đệ tử Tiên Điện, một cái khác là trở thành quân đoàn hộ vệ Tiên Điện.
Cho dù là trở thành đệ tử Tiên Điện hay là trở thành quân đoàn hộ vệ Tiên Điện thì đều phải tham dự khảo hạch.
Cho dù là ai thì đều có thể tham gia khảo hạch của Tiên Điện, chỉ cần thông qua được khảo hạch của Tiên Điện thì có thể trở thành đệ tử Tiên Điện hoặc quân đoàn hộ vệ Tiên Điện.
Cho nên, mỗi thời mỗi khắc đều có đệ tử đến từ các đại lục vọt tới Tiên Điện, tham gia khảo hạch.
Mặc dù Tiên Điện thiết trí một trăm cái bia đá kiểm tra nhưng đệ tử đến đây khảo hạch thật sự rất rất nhiều, có người xếp hàng chờ đợi mấy tháng mới đến lượt mình.
Từng có đệ tử thậm chí xếp hàng nửa năm.
Chu Thành nhìn mỗi một đội nhìn như không có điểm cuối trên quảng trường, trong lòng cảm khái, hắn đi đến cửa chính cuối quảng trường, hắn có Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh do Hùng Bình Bình cho hắn, cho nên hoàn toàn không cần xếp hàng.
Hắn có thể trực tiếp đi vào nội điện, đến lúc đó sẽ có cao thủ Tiên Điện chuyên môn tiếp đón những yêu nghiệt thiên tài được tuyển chọn như bọn họ, sau đó bố trí khảo hạch cho bọn họ.
Ngay lúc Chu Thành đi tới cửa chính Tiên Điện, đột nhiên, trên quảng trường thật lớn, đám người bạo động mãnh liệt, đám đông vốn đứng kín đột nhiên nhường ra một con đường lớn.
“Là Đế Thiếu Quân của Đế gia!”
“Đế Thiếu Quân đến rồi!”
“Còn có Thiếu chủ Dạ gia Dạ Hoàng!”
Các đệ tử xếp hàng tham gia khảo hạch.
Với tất cả cao thủ trên quảng trường không ai mà không nhìn sang.
Chỉ thấy một đám cao thủ vây quanh hai người trẻ tuổi bước vào quảng trường từ lúc nào.
Hai người trẻ tuổi này, khí vũ hiên ngang, cao quý không tả nổi, trên người khí thế phi phàm, chính là Thiếu chủ Đế gia Đế Thiếu Quân với Thiếu chủ Dạ gia Dạ Hoàng.
Cho dù là Đế gia hay là Dạ gia thì đều là Tiên Vương thế gia truyền thừa mấy trăm vạn năm, chính là Cự Vô Phách của Trung Khư đại lục, cũng là Cự Vô Phách ở Tiên Giới.
“Nghe nói tiên căn của Đế Thiếu Quân có được hai loại thuộc tính, hơn nữa một loại thuộc tính là độ thân cận max cấp, một loại thuộc tính khác mặc dù không phải độ thân cận max cấp nhưng cũng tới gần độ thân cận max cấp, bị sứ giả Tiên Điện chọn.”
“Thiếu chủ Dạ gia Dạ Hoàng thiên phú cũng không yếu hơn Đế Thiếu Quân, tiên căn có được thuộc tính Hắc Ám, hơn nữa còn là độ thân cận max cấp, hơn nữa đã được lão tổ Tiên Điện nhìn trúng, sau này gia nhập Tiên Điện thì sẽ trở thành thân truyền của lão tổ Tiên Điện!”
Các phương cường giả bàn tán ầm ĩ. Có hâm mộ, có e ngại, có sùng bái, có ghen ghét.
Hai người Đế Thiếu Quân và Dạ Hoàng được cao thủ Đế gia, Dạ gia vây quanh, đi ngang qua Chu Thành, đi tới cửa chính Tiên Điện, hai người cũng không có nhìn Chu Thành, Tiên Giới mênh mông, người đáng được hai người nhìn cũng không nhiều.
Chu Thành nhìn bóng lưng Đế Thiếu Quân với Dạ Hoàng, xem ra Đế Thiếu Quân và Dạ Hoàng này cũng có Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh, tới tham gia khảo hạch trong nội điện Tiên Điện.
Những ngày này, Chu Thành đi đường, đi ngang qua rất nhiều đại lục, kiến thức phóng đại, đối với loại Cự Vô Phách như Đế gia với Dạ gia, hắn cũng biết.
Đợi sau khi hai người Đế Thiếu Quân với Dạ Hoàng đi, Chu Thành cũng đuổi theo, đi đến cửa chính Tiên Điện.
Đi một đoạn, Đế Thiếu Quân và cao thủ Dạ gia thấy Chu Thành cũng theo ở phía sau, muốn đi vào cửa chính Tiên Điện, một vị cao thủ Đế gia nói: “Người trẻ tuổi, ngươi cũng muốn theo chúng ta đi vào cửa chính Tiên Điện?” Sau đó nói: “Ngươi cho rằng cửa chính Tiên Điện là ai cũng có thể đi vào sao?”
Một vị cao thủ Dạ gia khác lắc đầu cười nói: “Không biết là đứa nhà quê ở đâu ra.”
Trong mắt một đám cao thủ Đế gia và Dạ gia, Chu Thành ăn mặc với thực lực bình thường, hẳn là đệ tử tiểu gia tộc nào đó.
“Thiếu chủ, muốn đuổi hắn đi hay không!” Một vị cao thủ Đế gia nói.
Đế gia và Dạ gia bọn họ tôn quý cỡ nào, bị một đứa nhà quê không biết ở đâu ra đi theo phía sau, đúng là mất thân phận.
Đế Thiếu Quân nhìn Chu Thành một chút, trong mắt bễ nghễ, nói: “Một tiểu bối vô tri thôi, không cần để ý tới.”
“Vâng, Thiếu chủ.”
Bọn người Đế Thiếu Quân với Dạ Hoàng tiếp tục đi tới cửa chính Tiên Điện.
Cao thủ Đế gia nói chuyện, Chu Thành nghe được rất là rõ ràng.
Đế Thiếu Quân với Dạ Hoàng đi tới cửa chính Tiên Điện, mà Tiên Điện cũng đã biết Đế Thiếu Quân và Dạ Hoàng đến đây khảo hạch từ trước, trưởng lão Tiên Điện đã chờ sẵn ở cửa chính Tiên Điện, vẻ mặt tươi cười đón bọn người Đế Thiếu Quân với Dạ Hoàng đi vào.
Về phần Chu Thành thì không ai để ý tới hắn.