Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 148



Nhưng ngay lúc bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng muốn vọt lên xuất thủ cứu Chu Thành thì cao thủ Phi Vũ Các cũng nhao nhao xuất thủ, cản bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng lại.

“Các ngươi, muốn chết!” Bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng không khỏi vừa giận vừa gấp.

Lúc này, chưởng lực của Lưu Tinh đã đánh đến trước mặt Chu Thành.

Một chưởng này, mặc dù chỉ là Lưu Tinh tùy ý một kích nhưng cũng không phải cao thủ Kim Tiên thập trọng phổ thông có thể ngăn cản được, mà Chu Thành, ngay cả Chân Tiên cũng không phải.

Một chưởng này, nếu như đánh trúng, cho dù Chu Thành có bất diệt tiên thể thì cũng chết.

Ngay lúc Chu Thành muốn vận dụng Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ chín, Băng Long Ngạo Cửu Thiên tầng thứ chín, Lôi Đình Chi Nộ tầng thứ chín, toàn lực ngăn cản thì đột nhiên, một đạo lực lượng tuyệt cường đột ngột xuất hiện, nghênh đón chưởng lực của Lưu Tinh.

Oanh!

Chưởng lực của Lưu Tinh lập tức bị đánh tan.

Không chỉ như thế, lực lượng tuyệt cường này đánh tan chưởng lực của Lưu Tinh, sau đó tiếp tục đánh tới Lưu Tinh.

Lưu Tinh cảm nhận được sự khủng bố của lực lượng tuyệt cường này, sắc mặt đại biến, không hề nghĩ ngợi, thi triển Vô Cực Chi Hỏa đến cực hạn, hóa thành một phương thế giới của “lửa”.

Nhưng vô dụng!

Một tiếng ầm ầm nổ vang.

Chỉ thấy trong nháy mắt, lực lượng tuyệt cường này xé Hỏa Hải do Vô Cực Chi Hỏa biến thành thành phấn vụn.

Toàn thân Lưu Tinh như bị cự vật gì đụng trúng, bắn ngược lại.

Trong lúc bắn ngược lại, giáp bọc toàn thân Lưu Tinh bạo tán, thổ huyết không thôi.

Cuối cùng, Lưu Tinh té lăn quay đến ngọn núi nơi xa, sơn phong bị nện thành vô số đá vụn.

Biến hóa đột ngột khiến cho tất cả mọi người vội vàng không kịp chuẩn bị, tất cả mọi người không ngờ được là mới vừa rồi còn quét ngang vô địch, Lưu Tinh đột nhiên bị đánh bay.

Trong lúc tất cả mọi người khiếp sợ, bỗng nhiên nhìn bốn phía, muốn nhìn xem tất cả là ai xuất thủ, nhưng bốn phía hoàn toàn không có ai.

“Các chủ!”

“Sư phụ!”

Cao thủ Phi Vũ Các với Trịnh Vĩ đều quá sợ hãi, gấp gáp bay đến bên người Lưu Tinh, chỉ thấy ngực Lưu Tinh in một cái chưởng ấn kinh khủng, cái chưởng ấn này gần như bao trùm toàn bộ ngực Lưu Tinh, mà áo giáp trên người Lưu Tinh đã bị phá hủy đến không ra hình dạng, Lưu Tinh vẫn thổ huyết không thôi.

Dọa cho cao thủ Phi Vũ Các sợ, tranh thủ lấy đan dược ra cho Lưu Tinh nuốt vào, sau đó cũng không dám dừng lại lâu, dẫn theo Lưu Tinh phá không thoát đi.

Trong nháy mắt, Phi Vũ Các và Lưu Tinh đã chạy đến không thấy bóng dáng.

Tất cả mọi người không ngờ được là sẽ là kết quả như vậy.

Đám người của Cửu Đỉnh Tiên Tông kinh nghi.

Kim Hàn nhìn cao thủ Phi Vũ Các thoát đi, sắc mặt âm trầm như nước, Lưu Tinh lại chạy trốn!

Mặc dù trận chiến này Lưu Tinh thắng, nhưng Dư Khôn cũng chưa chết.

Dư Khôn không chết, như vậy Lâm Dịch Đào muốn chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, hi vọng gần như bằng không.

Long Ngạo cũng lòng tràn đầy hoảng sợ.

“Sư phụ, ngươi không sao chứ.” Khâu Linh Ngọc và Chu Thành hồi tỉnh lại, đi tới trước mặt Dư Khôn, lấy đan dược ra cho Dư Khôn nuốt vào.

Dư Khôn nuốt đan dược, sắc mặt hơi đỏ, hắn khoát khoát tay: “Sư phụ không sao.” Sau đó nhìn Chu Thành, vẻ mặt kích động, cười nói: “Chu Thành, không ngờ được là ngươi lại tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ sáu, đúng là vượt quá dự kiến của sư phụ.” Nói đến đây, cười ha ha: “Tiểu tử ngươi đúng là mang tới cho sư phụ một cái kinh hỉ lớn.”

Mấy người Khâu Linh Ngọc và Hồ Khả Hân cũng đều kích động.

“Tiểu sư đệ, ngươi giấu đủ sâu.” Khâu Linh Ngọc vui vẻ cười nói: “Sư phụ cũng giật nảy mình, hại ta vừa rồi còn lo lắng cho ngươi.”

Chu Thành cười nói: “Không phải ta đã nói với sư tỷ là ta sẽ không sao sao.”

Khâu Linh Ngọc quệt miệng: “Vậy ý ngươi là ta tự mình đa tình sao.”

Nhưng mà nàng vừa nói xong thì cảm thấy có chút không đúng.

Chỉ thấy tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng.

Mặt Khâu Linh Ngọc đỏ lên.

Ban ngày qua đi.

Ban đêm tiến đến.

Chu Thành từ cung điện của sư phụ Dư Khôn trở về.

Nuốt đan dược, thương thế của Dư Khôn đã ổn định lại, nhưng mà muốn hoàn toàn khôi phục thì còn cần mấy năm, mấy năm đối với cường giả Kim Tiên như Dư Khôn thì không hề dài.

Chuyện này khiến Chu Thành yên lòng.

Chỉ là Chu Thành vừa trở lại cung điện thì thấy trong cung điện mình có hai lão giả một béo một gầy đứng đấy.

Thấy trong cung điện mình có người.

Chu Thành giật mình với bàn tán, bởi vì trận pháp trong cung điện hắn vẫn luôn mở ra, chỉ cần có người đi vào cung điện thì mình sẽ biết ngay, nhưng mà bây giờ vậy lại hoàn toàn không có phát hiện.

Hai lão giả một béo một gầy này nhìn Chu Thành, cười tủm tỉm.

“Chu Thành tiểu gia hỏa, ngươi không cần sợ.” Lão béo cười rất thân thiện: “Chúng ta đến từ Tiên Điện, cũng không có ác ý.”

“Tiên Điện!” Trong lòng Chu Thành chấn động.

Tiên Điện là thế lực mà tất cả cường giả Tiên Giới đều ngưỡng vọng, cũng là thế lực mà tất cả cường giả đều cần kính sợ, hắn thực sự không ngờ được là hai người này lại đến từ Tiên Điện!

Đại lục như Tinh Hải đại lục, đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện bóng dáng cường giả Tiên Điện.

Lão giả gầy thấy Chu Thành chấn kinh, cũng cười tủm tỉm nói: “Không sai, chúng ta đến từ Tiên Điện, sau giải thi đấu tiên môn, bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong bị chúng ta giết.”

“Bởi vì bọn họ muốn vây giết ngươi nửa đường!”

Thiên tài Tiên Giới nhiều như cát, tồn tại như Tiên Điện, đương nhiên sẽ không để ý tới sinh tử của thiên tài bình thường, cho dù là thiên tài mười vạn năm khó có ở Tinh Hải đại lục, Thánh Hỏa đại lục như Vương Hồng, Trịnh Vĩ thì cũng không đáng để Tiên Điện để ý.

Thế nhưng yêu nghiệt có độ thân cận max cấp như Chu Thành đã khiến cho Tiên Điện chú ý.

Chu Thành nghe nói bọn người Ngô Văn Lâm, Trương Chân Tử, Tưởng Phong bị hai vị lão giả trước mặt giết chết thì lại giật mình, sau đó Chu Thành nghĩ đến hôm nay Lưu Tinh bị người đánh bay.

“Đa tạ hai vị tiền bối cứu giúp.” Chu Thành tranh thủ ôm quyền, cung kính cảm kích nói.

Hai vị lão giả lại vội đỡ Chu Thành lên, lão béo cười nói: “Tiện tay mà thôi thôi.” Đột nhiên nói: “Chu Thành, có muốn gia nhập Tiên Điện hay không.”

Gia nhập Tiên Điện!

Trái tim Chu Thành đập loạn lên.

Vang động không ngừng.

Tiên Điện là nơi vô số cường giả Tiên Giới kính ngưỡng, có thể gia nhập Tiên Điện, không chỉ là vinh quang vạn thế cho cả tông môn, còn là vô thượng vinh quang cho toàn bộ đại lục!

Hắn biết, Tiên Điện có sứ giả, sẽ đào móc thiên tài yêu nghiệt từ các đại tông môn, gia tộc trong các đại lục, sau đó mời đối phương gia nhập Tiên Điện.

Nhưng mà Tiên Giới có hơn một trăm vạn cái chủ đại lục, có thể được sứ giả Tiên Điện coi trọng, cơ hội này thực sự quá xa vời.

Lúc này, lão béo và lão gầy, hai người lấy lệnh bài trên người ra, chỉ thấy trên lệnh bài lạc ấn một tòa cung điện, tòa cung điện này bồng bềnh trong mây mù, giống như đang nhìn xuống chúng tiên thần Tiên Giới.

Đây là lệnh bài sứ giả Tiên Điện.

Chu Thành thấy thế thì ôm quyền cung kính, kích động nói: “Đệ tử nguyện gia nhập Tiên Điện!”

Hai người lão béo và lão gầy thấy Chu Thành đồng ý, đều nở một nụ cười.

Lập tức, lão gầy đưa một cái lệnh bài cho Chu Thành: “Mặc dù ngươi được chúng ta chọn, nhưng đã đến Tiên Điện thì vẫn phải tham gia khảo hạch, đến lúc đó, ngươi dựa vào cái lệnh bài này, có thể đến Tiên Điện tham gia khảo hạch, chỉ cần thông qua khảo hạch thì chính là đệ tử Tiên Điện chúng ta.”

Nói đến đây, lão béo cười nói: “Những chủ đại lục khác cũng có những yêu nghiệt thiên tài khác được chọn, sau đó tham gia khảo hạch, đến lúc đó, ngươi phải nỗ lực, những yêu nghiệt thiên tài được tuyển chọn này đều là độ thân cận max cấp giống như ngươi.”

“Cạnh tranh khá lớn.”

Chương 396: Sẽ từ từ chơi chết Dư Khôn

Yêu nghiệt thiên tài đến từ chủ đại lục khác! Hơn nữa còn giống như hắn, là độ thân cận max cấp!

Nghe đến đây, Chu Thành không khỏi nhiệt huyết sôi trào.

Như vậy mới có tính khiêu chiến, mới kích thích hơn.

Từ trước tới nay, hắn chưa gặp được một đối thủ ra dáng nào.

Thấy Chu Thành nhiệt huyết sôi trào, hai người lão béo và lão gầy nhìn nhau cười một tiếng.

“Xem ra ngươi có đấu chí không nhỏ.” Lão béo cười nói: “Thiên phú của ngươi đúng là yêu nghiệt nhất trong số hai người bọn ta từng thấy, hơn một năm ngắn ngủi thì có thể tu luyện một môn thần kỹ đỉnh giai tới tầng thứ sáu.”

“Nhưng mà Tiên Giới mênh mông, có yêu nghiệt thiên tài cũng có thiên phú không thấp hơn ngươi, có yêu nghiệt thiên tài đến từ siêu cấp đại lục, Tiên Vương thế gia, những yêu nghiệt của Tiên Vương thế gia này, thiên phú cũng kinh khủng, có người cũng không yếu hơn ngươi, cũng trong hơn một năm ngắn ngủi thì có thể tu luyện một môn thần kỹ đỉnh giai tới tầng thứ sáu!”

“Hơn nữa có yêu nghiệt thiên tài, tiên căn có được song thuộc tính, song thuộc tính đều có độ thân cận max cấp, trị số đều là một trăm trở lên.”

Chu Thành nghe xong, cũng không kinh ngạc quá nhiều, gật đầu nói: “Ta biết rồi, tiền bối.”

Hai vị lão giả thấy phản ứng Chu Thành bình thường như vậy, có chút ngoài ý muốn.

“Được rồi, chúng ta rời đi trước, ngươi chạy tới Tiên Điện, đường xá xa xôi, trên đường sẽ có các loại hung hiểm, chúng ta sẽ không bảo vệ ngươi nữa, ngươi nhất định phải dựa vào năng lực của mình đi đến Tiên Điện.”

Chu Thành gật đầu xác nhận.

Đây cũng là khảo hạch thứ nhất mà Tiên Điện dành cho mình.

Tiên Điện cách Tinh Hải đại lục cực kỳ xa xôi, Chu Thành chỉ là một Thần Tiên Cảnh, muốn đi tới Tiên Điện, khó khăn trong đó cũng không nhỏ.

Hai vị lão giả lại nói cho Chu Thành biết một chút chuyện cần phải chú ý.

Trong lúc nói chuyện với nhau, Chu Thành biết tên của hai người này, lão béo tên là Hùng Bình Bình, lão gầy tên là Lam Tinh.

Nghe lão béo tên là Hùng Bình Bình, Chu Thành im lặng.

Cái tên này quá đặc biệt.

Lúc rời đi, hai người nghĩ nghĩ, cho Chu Thành một cái áo giáp với một viên đan dược, nói: “Đây là áo giáp và đan dược trị thương mà hai người bọn ta liên thủ luyện chế, áo giáp này chính là một món cực phẩm Tiên Khí, tên là Ly Hỏa Tiên Khải, bây giờ tặng cho ngươi, có áo giáp này, trên đường ngươi sẽ an toàn thêm một phần.”

“Đan này là đan dược trị thương của Tiên Điện, có thể giúp cho sư phụ ngươi hoàn toàn khôi phục thương thế trong mấy ngày.”

Chu Thành cũng không khách khí, cầm lấy Ly Hỏa Tiên Khải với đan dược, cám ơn hai người.

Hai người dậm chân rời đi.

Chu Thành cung tiễn hai người ra ngoài cung điện, chỉ thấy hai người xuất cung bọc hậu, biến mất không còn tăm tích trong nháy mắt, cũng không biết là rời đi như thế nào, hẳn là thi triển một loại không gian bí pháp nào đó.

Chu Thành cầm cái lệnh bài mà hai người cho, trong lòng cảm kích hai người, không chỉ là vì hai người coi trọng mình mà còn vì hai người đã hai lần ra tay cứu giúp mình.

Phần ân tình này phải chờ khi hắn gia nhập Tiên Điện rồi trả lại.

Đương nhiên, hắn phải thông qua Tiên Điện khảo hạch trước đã.

Đối với Tiên Điện khảo hạch, Chu Thành rất tự tin.

Theo hai người nói, bình thường có thể được bọn họ mời thì chín mươi phần trăm đều có thể thông qua Tiên Điện khảo hạch, chỉ là khảo hạch cũng là cơ hội nổi tiếng, xếp hạng càng cao, Tiên Điện sẽ càng xem trọng, sau này tu luyện ở Tiên Điện, sẽ được Tiên Điện cho nhiều tài nguyên hơn.

Cho nên, chờ đến Tiên Điện, có lẽ hắn có thể lại bại lộ một loại thuộc tính khác của tiên căn.

Thậm chí có thể bại lộ ra ba loại thuộc tính của tiên căn!

Ngày kế tiếp.

Chu Thành đi tới cung điện của sư phụ Dư Khôn, định nói tin tức tốt là mình được mời gia nhập Tiên Điện cho sư phụ Dư Khôn, cũng đưa viên đan dược trị thương đó cho sư phụ.

Khi đi vào, không chỉ có hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân đang có mặt ở đó, các lão tổ Lý Dương, Trần Quang Lượng cũng ở đó.

Nhưng mà Chu Thành lại phát hiện bầu không khí ở hiện trường có chút không đúng.

“Sư tỷ, có chuyện gì thế?” Chu Thành hỏi Khâu Linh Ngọc.

Khâu Linh Ngọc tức giận nói: “Lão gia hỏa Lâm Dịch Đào đó mới tới, hắn liên hợp mấy vị lão tổ trong tông môn, nói sư phụ bị Lưu Tinh đánh bại, khiến cho thanh danh của tông môn giảm nhiều, nếu còn để cho sư phụ chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông thì sẽ bất lợi cho Cửu Đỉnh Tiên Tông phát triển.”

“Bọn họ muốn ép sư phụ thoái vị, để lão gia hỏa Lâm Dịch Đào đó chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông.”

Chu Thành sầm mặt lại.

Khâu Linh Ngọc lại bực tức nói: “Kim Hàn và rất nhiều đệ tử chân truyền, Thái Thượng trưởng lão cũng liên danh muốn sư phụ thoái vị, để Lâm Dịch Đào chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông!”

“Lâm Dịch Đào chính là chó của Tinh Hải Thượng Nhân!” Lý Dương cả giận nói: “Để hắn chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, vậy sau này Cửu Đỉnh Tiên Tông chúng ta sẽ nghe lệnh của Tinh Hải Thượng Nhân, Lâm Dịch Đào muốn ngồi lên vị trí Tông chủ, nằm mơ!”

Trần Quang Lượng cũng cả giận nói: “Lâm Dịch Đào muốn ngồi lên vị trí Tông chủ, trừ phi hắn bước qua thi thể của ta!”

Những lão tổ khác đang có mặt ở đây cũng đều giận dữ tuyên bố ủng hộ Dư Khôn.

Khâu Linh Ngọc lại nói: “Lúc Lâm Dịch Đào rời đi, để lại một phong thư khiêu chiến, nói mười ngày sau sẽ khiêu chiến sư phụ, nếu như sư phụ thua thì phải thoái vị!”

Hồ Khả Hân giận dữ nói: “Rõ ràng là Lâm Dịch Đào nhân lúc bây giờ tông chủ bị thương, nếu là bình thường thì hắn làm gì dám khiêu chiến tông chủ!”

Chu Thành lấy đan dược Hùng Bình Bình cho ra, đưa cho Dư Khôn: “Sư phụ, đây là đan dược trị thương của Tiên Điện, có thể giúp cho ngươi khôi phục thương thế trong vòng mấy ngày.”

“Cái gì, đan dược trị thương của Tiên Điện!” Tất cả mọi người nghe xong thì không ai mà không giật nảy cả mình.

Cho dù là cái gì, chỉ cần có liên quan đến Tiên Điện thì đều khiến cho người trong Tiên Giới sợ hãi.

Dư Khôn cũng thất kinh nói: “Chu Thành, đan dược này đúng là đan dược trị thương của Tiên Điện thật sao? Sao ngươi lại có được nó?”

Chu Thành vội nói: “Sư phụ, viên đan dược này là do sứ giả Tiên Điện cho ta.” Sau đó lấy cái lệnh bài kia ra, nói: “Đây là lệnh bài mà sứ giả Tiên Điện cho ta, mời ta gia nhập Tiên Điện.”

“Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh!” Dư Khôn nhìn thấy lệnh bài của Chu Thành thì chấn kinh, kích động nói.

Mặc dù hắn chưa từng nhìn thấy Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh nhưng có đọc giới thiệu về nó rồi.

Bọn người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân, Lý Dương, Trần Quang Lượng nghe Dư Khôn nói lệnh bài trong tay Chu Thành là Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh thì đều chấn kinh, cực kỳ kích động.

Dư Khôn nhìn chằm chặp Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh trong tay Chu Thành, đột nhiên rơi lệ: “Đúng là Tiên Điện Khảo Hạch Lệnh thật! Trời phù hộ Cửu Đỉnh Tiên Tông ta!”

Cửu Đỉnh Tiên Tông muốn khôi phục lại huy hoàng năm đó, có thể nói là cực kỳ xa vời, dù là Chu Thành có độ thân cận max cấp thì cũng xa vời như thế, nhưng nếu như Chu Thành trở thành đệ tử Tiên Điện, như vậy thì Cửu Đỉnh Tiên Tông sẽ có hi vọng khôi phục lại huy hoàng năm đó.

Dư Khôn, thân là tông chủ Cửu Đỉnh Tiên Tông, cao thủ Tiên Bảng, đương nhiên hiểu được gia nhập Tiên Điện là chuyện quan trọng như thế nào.

Mấy người Lý Dương, Trần Quang Lượng cũng đều rơi lệ.

Bọn họ vui quá mà khóc.

Mừng thay cho Chu Thành, càng mừng thay cho Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Hồi lâu, mọi người mới hòa hoãn lại tâm tình kích động của mình, Chu Thành đưa viên đan dược đó cho Dư Khôn nuốt chữa thương.

Trong lúc Dư Khôn nuốt đan dược chữa thương thì Kim Hàn đang ở trong cung điện của Lâm Dịch Đào.

Kim Hàn và Lâm Dịch Đào đối ẩm, Kim Hàn khoan khoái cười nói: “Bây giờ Dư Khôn trọng thương, mười ngày sau, Lâm tông chủ tất bại Dư Khôn, đến lúc đó chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, Kim Hàn chúc mừng Lâm tông chủ trước.”

Lâm Dịch Đào cười nói: “Sau này còn phải nhờ Tinh Hải Thành tương trợ nhiều hơn.”

“Đương nhiên là như vậy rồi.” Kim Hàn cười nói.

“Nhưng mà mặc dù Dư Khôn trọng thương nhưng đến lúc đó nếu ta muốn giết hắn cũng không dễ gì.” Lâm Dịch Đào đặt ly rượu xuống, nói.

Mặc dù hắn tự tin mình có thể đánh bại Dư Khôn nhưng muốn giết Dư Khôn thì khó lắm.

Kim Hàn khoát khoát tay, cười nói: “Không vội, chờ Lâm tông chủ chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, sau đó chúng ta sẽ chậm rãi chơi chết Dư Khôn.”

Chương 397: Hỗn Độn Chi Hỏa

Tiếp theo, Chu Thành ngoại trừ ban đêm tu luyện, ban ngày gần như đều ở trong Tàng Thư Điện tra tìm tư liệu Cửu Đỉnh với nghiên cứu luyện đan chi đạo.

Chuyện Chu Thành được mời gia nhập Tiên Điện cũng không có truyền ra ngoài, toàn bộ Cửu Đỉnh Tiên Tông đều gió êm sóng lặng.

Chớp mắt một cái, mười ngày trôi qua.

Ngày ước chiến giữa Dư Khôn và Lâm Dịch Đào cũng đến.

Trước đại điện Cửu Đỉnh Tiên Tông có một quảng trường khổng lồ, lúc này, Dư Khôn, Lâm Dịch Đào đang đứng trong quảng trường, mà bốn phía quảng trường thì đứng đầy vô số cao thủ của Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Lâm Dịch Đào nhìn Dư Khôn, trên mặt nở một nụ cười đắc ý, nói: “Dư Khôn, niệm tình ngươi chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông nhiều năm, chỉ cần bây giờ ngươi chủ động thoái vị, ta có thể phong ngươi làm Thái tổ.”

Thái tổ, chính là người đứng đầu chư tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Vị trí này, Cửu Đỉnh Tiên Tông vẫn luôn trống không.

Dư Khôn lạnh lùng nhìn Lâm Dịch Đào: “Nể tình ngươi cống hiến cho Cửu Đỉnh Tiên Tông nhiều năm, chúng ta sẽ không giết ngươi.”

Lâm Dịch Đào nghe xong thì giống như là nghe được một câu chuyện rất tức cười: “Không giết ta? Ngươi cho rằng ngươi vẫn là ngươi của một tháng trước?” Nói đến đây, hai mắt lạnh lẽo, trường kiếm trong tay chỉ vào Dư Khôn: “Nếu như ngươi đã chấp mê bất ngộ, vậy cũng đừng trách ta ra tay vô tình.” Trong nháy mắt, trường kiếm trong tay của hắn vung lên.

Lập tức, kiếm khí ngàn vạn, kiếm khí mạnh khiến cho chư tổ khác xung quanh Cửu Đỉnh Tiên Tông biến sắc.

“Đây là Tuyệt Kiếm!”

Tuyệt Kiếm, không phải kiếm pháp của Cửu Đỉnh Tiên Tông mà là một môn kiếm pháp của Thượng Cổ Kiếm Tông, uy lực không gì sánh nổi, năm đó cao thủ của Thượng Cổ Kiếm Tông tu tập kiếm pháp này, quét ngang cùng cảnh giới.

Kim Hàn thấy Lâm Dịch Đào vừa ra tay thì đã dùng Tuyệt Kiếm, sau khi bất ngờ thì âm thầm vui mừng, dựa vào kiếm pháp này, Dư Khôn chắc chắn phải chết!

Dư Khôn thấy Lâm Dịch Đào xuất thủ thì dùng Tuyệt Kiếm, cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng mà, thân hình hắn lóe lên, một kiếm đâm ra.

Một kiếm này, nhìn như bình thường không có gì lạ, nhưng Lâm Dịch Đào lại cảm thấy một kiếm này không ngừng mở rộng, kiếm khí quét sạch, tràn ngập thiên địa, cho dù có muốn tránh cũng không được, không thể trốn đi đâu được hết.

Tuyệt Kiếm kiếm khí của hắn, lại trở nên cực kỳ nhỏ bé trước mặt một kiếm này.

Lâm Dịch Đào biến sắc, đây là kiếm pháp gì?

Chẳng lẽ là Cửu Kiếm của Cửu Đỉnh Tiên Tông?

Còn nữa, rõ ràng mười ngày trước, Dư Khôn bị Lưu Tinh đánh trọng thương, thế nhưng bây giờ thương thế lại khỏi hẳn? Hơn nữa Tiên Nguyên còn hùng hậu hơn trước đó nhiều lắm!

Rốt cuộc thì chuyện này là như thế nào? !

Lâm Dịch Đào liên tục lui lại, nhưng vẫn chậm một bước, chỉ thấy một kiếm của Dư Khôn đâm trúng cánh tay hắn, cánh tay Lâm Dịch Đào đau xót, kiếm trong tay tranh một tiếng, rơi xuống.

“Ngươi, thương thế của ngươi? !” Lâm Dịch Đào kinh sợ mà nhìn Dư Khôn.

Kim Hàn với mấy người Long Ngạo cũng đều kinh hãi.

Mười ngày trước, Dư Khôn bị Lưu Tinh đánh trọng thương, đây là chuyện mà tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy, bây giờ thương thế của hắn lại hoàn toàn khỏi hẳn, hơn nữa Tiên Nguyên còn hùng hậu hơn trước đó rất nhiều, rốt cuộc thì chuyện này là như thế nào?

Dư Khôn sắc mặt lạnh nhạt, trường kiếm trong tay không ngừng, thừa cơ tiếp tục công kích Lâm Dịch Đào.

Sau một nén hương, Lâm Dịch Đào bị Dư Khôn một kiếm đâm xuyên ngực, sau đó một chưởng vỗ trúng, từ trong quảng trường bay ra ngoài, Lâm Dịch Đào rơi xuống bên ngoài quảng trường, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi lớn.

Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh.

Ngắn ngủi một nén hương!

Lâm Dịch Đào bại!

Hơn nữa bị bại triệt để như vậy.

Sắc mặt đám người Kim Hàn khó coi.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới sẽ có kết quả như thế.

Lúc đầu, tối hôm qua, bọn người Kim Hàn tổ chức tiệc, chúc mừng hôm nay Lâm Dịch Đào đại thắng sớm, đến lúc đó chấp chưởng Cửu Đỉnh Tiên Tông, thế nhưng bây giờ, Lâm Dịch Đào chỉ chống đỡ được Dư Khôn một nén hương, sau đó bại.

Lâm Dịch Đào nhìn Dư Khôn, cũng vừa sợ vừa giận, đồng thời lòng như tro nguội, vừa rồi mặc dù Dư Khôn không giết hắn nhưng một kiếm cuối cùng đâm xuyên qua tâm mạch của hắn, sau này chỉ cần hắn thôi động Tiên Nguyên thì tâm mạch của hắn sẽ đau đớn như tê liệt, có thể nói, từ giờ trở đi hắn đã trở thành một nửa phế nhân.

Chu Thành đứng bên cạnh Khâu Linh Ngọc, thấy sư phụ đánh bại Lâm Dịch Đào thì cũng yên lòng.

Nếu không phải sư phụ hắn chiến một trận với Lâm Dịch Đào thì hắn đã lên đường từ mười ngày trước rồi.

Bây giờ, một trận chiến này đã kết thúc, cũng đến lúc hắn lên đường đến Tiên Điện rồi.

Nửa ngày sau.

Bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân đưa tiễn, Chu Thành rời khỏi Cửu Đỉnh Tiên Tông.

Lúc Chu Thành rời đi, Khâu Linh Ngọc đưa một cái ngọc phù cho Chu Thành, nói: “Đây là ngọc phù mà năm đó phụ thân ta cho ta, có thể bảo vệ bình an, sư đệ, lần này đi Tiên Điện, một đường hung hiểm, mọi chuyện đều phải cẩn thận.”

Chu Thành nhìn Khâu Linh Ngọc và Hồ Khả Hân, cười nói: “Sư tỷ, các ngươi yên tâm, chờ ta thông qua khảo hạch của Tiên Điện, trở thành đệ tử Tiên Điện, sau này sẽ về thăm các người.”

Chu Thành lại tạm biệt Dư Khôn, sau đó mới phá không rời đi.

Khâu Linh Ngọc nhìn bóng dáng Chu Thành rời đi, cảm thấy trong lòng có chút trống vắng.

Chuyến đi này của Chu Thành, không biết bao nhiêu năm sau hai người mới có thể gặp lại.

Mặc dù Chu Thành mới gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông hơn một năm, nhưng hình bóng Chu Thành đã in sâu trong lòng nàng, vĩnh viễn không thể nào xóa đi.

“Linh Ngọc, yên tâm đi, chắc chắn sư đệ ngươi sẽ thông qua khảo hạch của Tiên Điện, sẽ trở lại.” Dư Khôn nói với Khâu Linh Ngọc.

Mà sau khi Chu Thành rời khỏi Cửu Đỉnh Tiên Tông, một đường không ngừng chạy tới Tiên Điện.

Muốn đi tới Tiên Điện, phải đi qua mấy chục cái đại lục, trong đó sẽ đi qua Thánh Hỏa đại lục, cho nên khi đi qua Thánh Hỏa đại lục, Chu Thành định sẽ thử tìm Hỗn Độn Chi Hỏa xem sao.

Chu Thành rời khỏi Cửu Đỉnh Tiên Tông, không lâu sau thì tin tức này cũng bị Kim Hàn biết được, Kim Hàn nghi hoặc: “Tiểu tử Chu Thành đó rời khỏi Cửu Đỉnh Tiên Tông?” Sau đó hỏi Lâm Phi: “Có tra ra được là Chu Thành rời khỏi Cửu Đỉnh Tiên Tông là muốn làm gì không?”

Bởi vì Chu Thành được mời gia nhập Tiên Điện, chuyện này quan hệ trọng đại, Dư Khôn nghiêm lệnh bọn người Khâu Linh Ngọc, Lý Dương không được truyền ra ngoài, cho nên cùng ngày, ngoại trừ những người ở đây ra thì người ngoài cũng không biết được chuyện Chu Thành được mời gia nhập Tiên Điện.

Lâm Phi lắc đầu: “Không có tra được, nhưng mà kỳ quái là Chu Thành một mình rời khỏi đây, hơn nữa nhìn dáng vẻ như là muốn đi xa.”

Kim Hàn trầm tư.

Lẽ ra Chu Thành cực kỳ quan trọng với Cửu Đỉnh Tiên Tông, nếu đi ra ngoài lịch luyện thì chắc chắn Dư Khôn phải phái cao thủ đi theo hộ tống mới đúng.

“Kim sư huynh, chúng ta có nên?” Lâm Phi làm thủ thế cắt cổ.

Kim Hàn hai mắt lấp lóe, nghĩ đến cảnh cáo của thúc tổ hắn là Tinh Hải Thượng Nhân, không khỏi chần chờ, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.

Một tháng sau, Chu Thành đi qua rừng rậm nguyên thủy lớn nhất Tinh Hải đại lục, đi tới Thánh Hỏa đại lục.

Sau khi đi vào Thánh Hỏa đại lục, Chu Thành ngựa không dừng vó, đi tới chỗ mà Hỗn Độn Chi Hỏa từng xuất hiện.

Không lâu sau, Chu Thành đã đi tới Thánh Hỏa Chi Nguyên.

Thánh Hỏa Chi Nguyên chính là nơi mà Hỗn Độn Chi Hỏa đã từng xuất hiện, Thánh Hỏa đại lục cũng được đặt tên vì cái Thánh Hỏa Chi Nguyên này.

Thánh Hỏa Chi Nguyên cũng không phải là khu vực bình nguyên mà là khu vực cỏ dại mọc um tùm, đầm lầy khắp nơi, độc trùng ẩn hiện, toàn bộ Thánh Hỏa Chi Nguyên không nhìn thấy một chút hỏa diễm nào.

Vừa vào Thánh Hỏa Chi Nguyên, một mùi thối quái dị xông vào mũi, loại mùi thối này là một loại mùi lạ do thi thể các loại độc thú tích lũy trong quanh năm suốt tháng mà hình thành, loại mùi lạ này khiến cho cho người ta ngửi một cái là muốn nôn mửa, nếu là cao thủ bình thường đi vào Thánh Hỏa Chi Nguyên này thì sợ là sẽ bị mùi này làm cho choáng váng.

Nhìn Thánh Hỏa Chi Nguyên mênh mông trước mắt, Chu Thành nhướng mày, mặc dù bất diệt tiên thể của hắn không sợ độc vật, khí độc ở nơi này, nhưng mà bây giờ hắn phải làm như thế nào để tìm được Hỗn Độn Chi Hỏa?