Bọn người Hồng Khôn, Hùng Huyến, Trương Long Tuấn nhìn quang mang vô cùng sáng chói của bia đá, người như chết máy, đầu nổ vang.
“Một, một trăm bốn mươi!” Hồng Khôn hoàn toàn ngốc trệ.
Lúc trước, tam đại thuộc tính của Chu Thành vọt tới một trăm ba mươi đã làm cho hắn cực kỳ chấn kinh, bây giờ một trăm bốn mươi thì sao?
Bọn người Đế Thiếu Quân, Dạ Hoàng, Nghiêm trưởng lão đứng đó, nói năng lộn xộn.
Chu Thành nhìn trị số trên tấm bia đá, bất ngờ thở dài một hơi.
Một trăm bốn mươi!
Trị số này đúng là vượt quá dự tính của hắn, cũng làm cho hắn kinh hỉ.
Đã Hỏa, Hắc Ám, Quang Minh đều là một trăm bốn mươi, như vậy, lục đại thuộc tính Thủy, Thổ, Mộc, Kim, Phong, Lôi hẳn cũng là một trăm bốn mươi.
Hắn chọn bại lộ tam đại thuộc tính Hỏa, Hắc Ám, Quang Minh cũng là nghĩ sâu tính kỹ mới làm.
Trước đó khi ở Tinh Hải đại lục, ai cũng biết tiên căn của hắn có được thuộc tính Hỏa, cho nên muốn giấu diếm cũng không giấu diếm được, mà Hắc Ám, Quang Minh là khó tu luyện nhất trong số chín đại thuộc tính, sau này nếu như hắn gặp được vấn đề trong lúc tu luyện hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh thì có thể trắng trợn thỉnh giáo cao thủ Tiên Điện.
Nhưng vào lúc này, Lý Diệu đang hối hả chạy về nhận được không gian tín phù của Hồng Khôn lần nữa, hắn mở ra xem, khi nhìn thấy nội dung trong tín phù của Hồng Khôn thì mặt mũi cũng tràn đầy vẻ chấn kinh.
“Một trăm bốn mươi!”
Người trẻ tuổi tên Chu Thành này lại có thiên phú còn cao hơn cả hắn.
Sau khi hết khiếp sợ, Lý Diệu cũng đại hỉ mà cười: “Trời phù hộ Thanh Vực ta, tất cả Thanh Vực ta cũng xuất hiện một vị chúa tể đỉnh phong!”
Lý Diệu hóa thành lôi quang cuồn cuộn, lại đề cao tốc độ thêm một lần nữa.
Nơi nào đó trong Thánh Hỏa đại lục, hai người Hùng Bình Bình và Lam Tinh đang thám hiểm trong hiểm địa nào đó, đột nhiên hai người đồng thời nhận được không gian tín phù.
Hai người lấy ra xem xét, phát hiện đều là Điện Chủ Tiên Điện truyền đến, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ quái.
Bởi vì bình thường hai người lịch luyện bên ngoài thì rất ít khi thu được không gian tín phù của Điện Chủ Tiên Điện.
Hai người nhìn nhau, sau đó đồng thời mở không gian tín phù ra.
Đến khi nhìn thấy nội dung của không gian tín phù thì mặt mũi hai người tràn đầy kinh hãi.
“Một, một trăm bốn mươi!”
Bọn họ đề cử Chu Thành, kiểm tra tiên căn ra một trăm bốn mươi!
Hơn nữa còn là tam đại thuộc tính!
Bọn họ kinh ngạc đến khó tả.
Trong tín phù nói, Chu Thành kiểm tra tiên căn ra Hỏa, Hắc Ám, Quang Minh, tam đại thuộc tính đều là đỉnh phong, một trăm bốn mươi, bọn họ là người giới thiệu, có công lớn với Tiên Điện và Thanh Vực, gọi bọn họ trở về lĩnh công!
Hai người Hùng Bình Bình, Lam Tinh nuốt một ngụm nước bọt.
Cả buổi sau, bọn họ vẫn là khó mà bình tĩnh.
“Thế nhưng là không phải Chu Thành chỉ có thuộc tính Hỏa sao? Làm sao lại biến thành tam đại thuộc tính?” Lam Tinh đột nhiên nói.
Bọn họ đã điều tra chuyện tiên căn thuộc tính Hỏa của Chu Thành.
“Có lẽ là Chu Thành tu luyện một loại công pháp nào đó, ẩn giấu thuộc tính Hắc Ám, Quang Minh.” Hùng Bình Bình suy đoán: “Nhưng mà nếu là tín phù của Điện Chủ Tiên Điện nói là ba thuộc tính thì chắc chắn sẽ không sai.”
Một lát sau, hai người rời khỏi hiểm địa, nhanh chóng chạy về Tiên Điện.
Chu Thành rút tay lại, nhưng bia đá vẫn có quang mang lấp lánh, cả buổi không có tiêu tán.
Hồi lâu sau, tam sắc quang mang bao phủ toàn bộ Trung Khư đại lục mới giống chậm rãi rút đi như thủy triều.
Cuối cùng, quang mang tiêu tán.
Tất cả khôi phục lại bình tĩnh.
Nhưng mà mọi người vẫn khó mà bình tĩnh lại được.
Rất nhiều cao thủ vẫn quỳ rạp dưới đất.
Hồng Khôn thấy Chu Thành rút bàn tay về, không khỏi chần chờ, không biết xưng hô Chu Thành như thế nào.
Mặc dù Chu Thành là đệ tử Tiên Điện nhưng với thiên phú của Chu Thành thì sau này chắc chắn sẽ trở thành chúa tể.
Hồng Khôn chần chờ, đi lên trước.
Lúc này, Nghiêm trưởng lão mới phát hiện bọn người Hồng Khôn, Hùng Huyến, Trương Long Tuấn, sợ hãi tranh thủ khom mình hành lễ.
Đế Thiếu Quân, Dạ Hoàng và cao thủ Đế gia, cao thủ Dạ gia sợ đến quỳ sát đất.
Hồng Khôn thân là Điện Chủ Tiên Điện, cho dù gia chủ Đế gia bọn họ, gia chủ Dạ gia bọn họ cũng phải khom mình hành lễ chứ huống chi là bọn họ.
Bình thường, cùng bậc với Đế Thiếu Quân, Dạ Hoàng cũng khó có cơ hội được nhìn thấy Hồng Khôn.
Hồng Khôn như không nhìn thấy bọn người Nghiêm trưởng lão, Đế Thiếu Quân, trực tiếp đi tới trước mặt Chu Thành, hắn ôm quyền, phun ra một câu: “Chu Thành huynh đệ.”
Đây là xưng hô với Chu Thành mà Hồng Khôn suy nghĩ một hồi mới ra.
Dù sao sau này chắc chắn Chu Thành sẽ thành tựu chúa tể, không thể xem Chu Thành như đệ tử Tiên Điện, thế nhưng bây giờ Chu Thành còn không phải là chúa tể, cho nên xưng hô đại nhân cũng không thích hợp.
Bọn người Nghiêm trưởng lão, Đế Thiếu Quân, Dạ Hoàng nghe Hồng Khôn xưng hô Chu Thành là huynh đệ thì đều thân thể đại chấn.
Sau đó Hồng Khôn nói với Chu Thành nói: “Tại hạ Điện Chủ Tiên Điện Hồng Khôn.”
Chu Thành nghe nói người đàn ông trung niên trước mắt chính là Điện Chủ Tiên Điện ở Thanh Vực Hồng Khôn thì lấy làm kinh hãi, tranh thủ ôm quyền hoàn lễ: “Chu Thành bái kiến Điện Chủ đại nhân.”
Điện Chủ Tiên Điện, gần như có thể nói là người thứ hai trong Thanh Vực.
Mặc dù Chu Thành có thiên phú nghịch thiên nhưng trước mặt Hồng Khôn thì hắn cũng không dám tự ngạo.
Hồng Khôn lại vội vàng nói: “Ta nhiều tuổi hơn ngươi một chút, nếu như Chu Thành huynh đệ không chê thì sau này cứ gọi ta là Hồng đại ca là được.”
Cuối cùng, Chu Thành xưng hô Hồng Khôn là đại ca.
Có Hồng Khôn tự mình dẫn đầu, Chu Thành được một đám cao thủ Hồng Khôn, Hùng Huyến, Trương Long Tuấn nghênh đón vào trong Tiên Điện.
Cuối cùng, Chu Thành được sắp xếp ở trong Tiên cung lớn nhất ở khu vực trung tâm của Tiên Điện.
Hồng Khôn và Chu Thành nhiệt tình trò chuyện với nhau.
Lúc rời đi, Hồng Khôn dặn dò Chu Thành là nếu có cần bất cứ thứ gì thì đều có thể nói với hắn, đồng thời, Hồng Khôn còn cho Chu Thành một cái lệnh bài, cái lệnh bài này có màu tử kim, chính là Tiên Điện Lệnh cao cấp nhất Tiên Điện.
Cầm cái Tiên Điện Lệnh này, Chu Thành hỏi: “Nếu cần bất cứ thứ gì thì đều được hết?”
Hồng Khôn cười một tiếng, nặng nề gật đầu: “Bất cứ thứ gì cũng đều được hết! Chỉ cần Tiên Điện chúng ta có thì Chu Thành huynh đệ có thể tùy tiện dùng, chỉ cần Tiên Điện chúng ta có thể làm được thì sẽ dốc hết toàn lực làm cho Chu Thành huynh đệ!”
“Vậy, Tiên Điện các ngươi có cực phẩm tiên đan không?” Chu Thành chần chờ một chút, hỏi.
Bây giờ, nhu cầu cấp bách của hắn là tăng thực lực lên.
Hồng Khôn nghe xong thì sững sờ, sau đó cười nói: “Tiên Điện đương nhiên là có cực phẩm tiên đan, Chu Thành huynh đệ muốn bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu.” Hắn nghĩ nghĩ, lại nói: “Nhưng mà cực phẩm tiên đan có dược lực cực kỳ bá đạo, cho dù rất nhiều Thiên Tiên, Thượng Tiên cũng khó có thể chịu đựng được, rất nhiều Thiên Tiên, Thượng Tiên nuốt nó tu luyện, bị dược lực phản phệ, nhẹ thì đan điền bị hư, kinh mạch nổ tung, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, một thân tu vi bị hủy hết.”
Hồng Khôn nói như vậy cũng không phải là khoa trương.
Một khi không thể chịu đựng được dược lực của cực phẩm tiên đan thì chắc chắn sẽ bị phản phệ.
Mà Chu Thành chỉ là Thần Tiên Cảnh mà thôi, ngay cả Chân Tiên cũng không phải chớ nói chi là Thiên Tiên, Thượng Tiên.
“Ngươi cho ta một viên cực phẩm tiên đan thử một chút.” Chu Thành nói: “Hồng đại ca yên tâm, hẳn là ta có thể luyện hóa, lúc trước ta luyện hóa thượng phẩm tiên đan cũng không có cảm thấy khó chịu.”
Hồng Khôn há hốc mồm, cuối cùng gật đầu, nói: “Chu huynh đệ chờ một lát, ta lập tức sai người đem cực phẩm tiên đan tới ngay.”
Không lâu sau, cực phẩm tiên đan được đưa đến.
Hồng Khôn vẫn không yên lòng, nói: “Chu huynh đệ, nếu không thì như vầy đi, viên cực phẩm tiên đan này hãy chia làm bốn lần, chia ra luyện hóa?”
“Được!” Chu Thành nói, cẩn thận thì thuyền chạy được vạn năm, mặc dù hắn dung hợp Hỗn Độn Chi Hỏa, tiên thể tiến hóa, nhưng mà cẩn thận một chút thì vẫn tốt hơn!
Chương 408: Hỗn Độn công pháp
Tiếp theo, Chu Thành chia cực phẩm tiên đan làm bốn phần, lấy ra một phần, nuốt luyện hóa.
Dù là như thế thì Hồng Khôn vẫn không yên lòng, kiên trì ở bên cạnh hộ pháp cho Chu Thành, một khi Chu Thành xảy ra bất trắc thì hắn có thể kịp thời xuất thủ cứu giúp.
Cực phẩm tiên đan vừa vào miệng thì lập tức hóa thành dòng lũ vô cùng bành trướng, tuôn tới toàn thân Chu Thành, dù cho Chu Thành đã chia làm bốn phần nhưng dược lực vẫn mạnh hơn thượng phẩm tiên đan mười mấy lần.
Oanh!
Đan điền của Chu Thành giống như là một cái hải dương yên tĩnh, đột nhiên bị nhấc lên sóng lớn thao thiên.
Hồng Khôn ngồi bên cạnh Chu Thành, khẩn trương nhìn chằm chằm thay đổi của Chu Thành, thấy Chu Thành nuốt cực phẩm tiên đan vào, trong lòng của hắn đột nhiên có chút hối hận, nếu như Chu Thành xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì đến lúc đó, vô thượng chúa tể trách tội, hắn không gánh nổi lửa giận của vô thượng chúa tể.
Hồng Khôn càng nghĩ càng hối hận.
Ngay cả Thượng Tiên cũng khó mà chịu đựng được dược lực của cực phẩm tiên đan chứ huống chi là Chu Thành chỉ là một Thần Tiên Cảnh?
Dù là Chu Thành có thiên phú cao như thế nào đi nữa thì cũng không thể chịu được dược lực của cực phẩm tiên đan.
Ngay lúc Hồng Khôn hối hận, toàn thân Chu Thành có quang mang nổi lên, ngoài thân ánh lửa lưu động, đan dược chi lực kinh người không ngừng đập vào trong cơ thể Chu Thành, trong cơ thể Chu Thành vang lên từng đợt dị hưởng.
Hồng Khôn thấy thế thì trong lòng xiết chặt.
Dị hưởng trong cơ thể Chu Thành càng lúc càng lớn.
Thế nhưng cho dù trong cơ thể Chu Thành có dị hưởng như thế nào, cho dù đan dược chi lực của cực phẩm tiên đan có cuồng bạo xung kích như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối Chu Thành vẫn không có xuất hiện biểu cảm thống khổ.
Biểu cảm của Chu Thành từ đầu đến cuối vẫn bình thường.
Chu Thành ngồi ở chỗ đó, giống như là một cái bàn thạch, cho dù đan dược chi lực của cực phẩm tiên đan cuồng bạo như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối vẫn không có động đậy một phần.
Hồng Khôn vốn đang lo lắng nhưng thấy sắc mặt Chu Thành như thường, không có bất kỳ dị dạng nào thì không khỏi kinh ngạc.
Cái này!
Chu Thành lại không có bị dược lực của cực phẩm đan dược phản phệ.
Khiến cho hắn mở rộng tầm mắt.
Chuyện này, không thể nào.
Hoàn toàn làm trái với lẽ thường.
Một Thần Tiên Cảnh, cho dù là nhục thân có mạnh như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào chịu được dược lực của cực phẩm tiên đan, cho dù là cực phẩm tiên đan đã được chia ra làm bốn.
Hồng Khôn nhìn Chu Thành, đột nhiên, trong đầu hắn lóe lên một khả năng.
Chẳng lẽ? !
Nhưng hắn lập tức lắc đầu, không thể nào!
Ngay cả rất nhiều chúa tể đều không thể nào có Hỗn Độn Thể, Chu Thành chỉ là một Thần Tiên Cảnh, sao có thể có Hỗn Độn Thể được.
Thế nhưng là Chu Thành là một Thần Tiên Cảnh, nếu không phải có được Hỗn Độn Thể thì sao có thể chịu đựng được đan dược chi lực của cực phẩm tiên đan được?
Thời gian trôi qua.
Mấy ngày trôi qua.
Dị hưởng trong cơ thể Chu Thành không ngừng yếu bớt, cuối cùng tiêu tán.
Thấy Chu Thành luyện hóa đan dược chi lực của cực phẩm tiên đan nhanh như vậy, Hồng Khôn cũng cực kỳ giật mình.
Cho dù là một vị Chân Tiên thì cũng không thể nào luyện hóa một viên cực phẩm tiên đan xong nhanh như vậy, cho dù chỉ là một phần tư, đừng nói là Chân Tiên, cho dù là Thiên Tiên phổ thông cũng khó mà làm được như vậy.
Hồng Khôn có chút miệng đắng lưỡi khô, có lẽ là vì tiên căn của Chu Thành có tam đại thuộc tính đều là đỉnh phong!
Dù sao tiên căn có độ thân cận thuộc tính càng cao thì tu luyện cũng sẽ càng nhanh.
Chu Thành mở hai mắt ra, cực phẩm tiên đan không hổ là cực phẩm tiên đan, dù chỉ luyện hóa một phần tư của một viên thôi thì cũng bù đắp được mấy năm khổ tu của hắn.
Lúc đầu, hắn là Thần Tiên cửu trọng đỉnh phong, sau khi luyện hóa một phần tư của viên cực phẩm tiên đan đó thì hắn đã đột phá đến Thần Tiên thập trọng.
Hắn tăng lên, không chỉ là tiên đan và cảnh giới, nhục thể của hắn cũng tăng lên không ít.
Trước đó, hắn là bất diệt tiên thể, bây giờ dung hợp Hỗn Độn Chi Hỏa, bất diệt tiên thể triệt để thuế biến, không biết là thể chất gì nữa?
Chu Thành định đến lúc đó đi Tàng Thư Điện của Tiên Điện tra một chút tư liệu, xem mình bây giờ là thể chất gì.
Bởi vì hắn thành công luyện hóa cực phẩm tiên đan, tiếp theo, Hồng Khôn cũng không tiện ngăn cản Chu Thành luyện hóa cực phẩm tiên đan nữa, nhưng mà nhằm đề phòng lỡ như có chuyện gì xảy ra, hắn vẫn thuyết phục Chu Thành mỗi lần chỉ luyện hóa một phần tư thôi.
Ngay lúc Chu Thành luyện hóa cực phẩm tiên đan, bát vực khác trong Tiên Giới cũng đều biết chuyện kiểm tra tiên căn của Chu Thành.
Hỗn Độn Vực.
Hỗn Độn Vực là một vực ở gần thế giới Hỗn Độn nhất, cũng là một vực mạnh mẽ nhất trong số chín vực trong Tiên Giới.
Bên trong Hỗn Độn Thành, thành chủ Hỗn Độn Thành Ôn Diệc Uy nhận được bẩm báo, cũng chấn kinh.
Chúa tể chín vực Tiên Giới cũng chỉ có một người có tất cả thuộc tính tiên căn đều đạt tới một trăm bốn mươi, đó chính là sư phụ hắn.
Thế nhưng bây giờ, Thanh Vực lại xuất hiện một người có ba thuộc tính đều đạt tới một trăm bốn mươi.
“Hỏa, Hắc Ám, Quang Minh.” Ôn Diệc Uy khiếp sợ đồng thời có chút may mắn, may mắn là Chu Thành chỉ là ba thuộc tính.
Sư phụ hắn có được lục đại thuộc tính.
Lục đại thuộc tính đều là một trăm bốn mươi.
Cho nên cho dù là sau này người tên là Chu Thành này trưởng thành thành chúa tể đỉnh phong thì chiến lực cũng không bì được với sư phụ của hắn.
Những vực khác cũng đều có tâm tư khác nhau.
Một ngày này, Chu Thành vừa luyện hóa xong một phần tư cực phẩm tiên đan, đột nhiên, chân trời phương xa có chúa tể chi uy mênh mông, như Vô Tận Hải vọt tới bao phủ Tiên Điện bên này.
Cao thủ vô số thế gia, tông môn, tiên triều trong Trung Khư kinh hãi.
“Là chúa tể, chúa tể đại nhân về đến rồi!” Hồng Khôn vội tranh thủ đứng dậy: “Nhanh!” Hắn dẫn theo Chu Thành, bước nhanh ra khỏi đại điện, đi tới đại môn Tiên Điện.
Những lão tổ khác, Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão của Tiên Điện cũng nhao nhao sợ hãi chạy đến đại môn Tiên Điện.
Trung Khư đại lục, vô số gia chủ thế gia, tông chủ, lão tổ tiên triều đều từ chỗ sâu nhất trong không gian chạy ra, thậm chí ngay cả một chút tồn tại vô địch cũng nhao nhao xuất thế.
“Cung nghênh chúa tể bệ hạ!”
“Cung nghênh chúa tể bệ hạ!”
Vô số lão tổ thế gia, tông chủ tông môn, thủ lĩnh tiên triều, môn hạ nhao nhao quỳ sát đất.
Từng tòa thành trì, mọi người nằm rạp dưới đất.
Vô số đệ tử Tiên Điện cũng nằm rạp dưới đất.
Trong nháy mắt, trước mặt bọn người Chu Thành xuất hiện một thanh niên vóc người cao lớn, thanh niên mặc Hỗn Độn Chi Y, mắt như sao, đứng sừng sững ở chỗ đó, trên người có uy áp ngập trời, có năng lực có thể trích tinh, đoạn nhật nguyệt chi lực, thiên địa chính là hắn, hắn chính là thiên địa.
Bọn người Hồng Khôn, Hùng Huyến, Trương Long Tuấn nhìn thấy thanh niên này thì đều quỳ sát xuống.
“Cung nghênh chúa tể bệ hạ!”
Thanh niên chính là vô thượng chúa tể của Thanh Vực Lý Diệu.
Chu Thành cũng tranh thủ quỳ xuống.
Nhưng Chu Thành vừa muốn quỳ xuống thì bị Lý Diệu đỡ lên.
“Chu Thành huynh đệ, sau này gặp ta không cần quỳ, không cần làm lễ.” Lý Diệu đỡ Chu Thành lên, sau đó nói.
Lý Diệu dứt lời, bọn người Hùng Huyến, Trương Long Tuấn sắc mặt quái dị, lén nhìn Hồng Khôn, mấy ngày trước Hồng Khôn cũng xưng hô Chu Thành là huynh đệ.
Hồng Khôn cũng mặt mũi tràn đầy xấu hổ, bây giờ Lý Diệu cũng xưng hô Chu Thành là huynh đệ, vậy chẳng phải là hắn bình khởi bình tọa với Lý Diệu?
Thất Lý Diệu lên tiếng, Chu Thành cũng đành phải xác nhận.
Lập tức, Lý Diệu nhiệt tình lôi kéo Chu Thành, dẫn Chu Thành vào đại môn Tiên Điện.
“Sau này ngươi cứ gọi ta là đại ca là được.” Lý Diệu cười nói: “Mấy ngày nay huynh đệ ở Tiên Điện có thoải mái hay không? Nếu như không quen thì ngươi muốn tu luyện ở đâu, ta sai ngươi xây dựng cho ngươi một cái cung điện mới.”
Chu Thành cười nói: “Cũng không cần thiết phải làm như vậy đâu, ta ở trong Tiên Điện tu luyện là được.”
“Vậy được, sau này huynh đệ có cần gì thì có thể nói thẳng cho ta biết hoặc dặn dò tiểu tử Hồng Khôn này cũng được.” Lý Diệu nói: “Nhưng mà công pháp trong Tiên Điện mặc dù không tệ nhưng vẫn kém một chút, ta có một bộ Hỗn Độn công pháp, ngươi cầm lấy đi tu luyện đi.” Nói đến đây, hắn lấy một bộ công pháp từ trong không gian Tiên Khí ra.