Bọn người Hồng Khôn nghe Lý Diệu muốn cho Chu Thành tu luyện công pháp Hỗn Độn thì đều chấn kinh.
Phải biết, cho dù đối với chúa tể thì công pháp Hỗn Độn cũng là bảo bối, không ngờ được là Lý Diệu sẽ dễ dàng đưa nó cho Chu Thành tu luyện như vậy.
“Chuyện này!” Chu Thành cũng biết công pháp Hỗn Độn quý, đang muốn mở miệng cự tuyệt thì Lý Diệu lại nói: “Hỗn Độn công pháp này lạc ấn trong Hỗn Độn Thạch, vô cùng thâm ảo, thiên phú ta không được, không phát huy được uy lực chân chính của bộ công pháp đó!”
“Bộ công pháp đó trong tay ta là lãng phí.”
“Cho nên huynh đệ đừng từ chối.”
Chu Thành nghe vậy thì đành phải nhận lấy, xem xét, chỉ thấy công pháp Hỗn Độn này lạc ấn trong một tảng đá, hình như bên trong tảng đá đó có một phương tiểu thế giới, mơ hồ có Hỗn Độn khí lưu chảy xuôi.
“Cái công pháp Hỗn Độn này, ngươi chỉ cần dùng thần hồn chi lực rót vào trong đó thì có thể tìm hiểu.” Lý Diệu nói.
Chu Thành làm theo lời, thử dùng thần hồn chi lực rót vào trong đó, thần hồn Chu Thành đi tới một phương Hỗn Độn thiên địa, chỉ thấy phương Hỗn Độn thiên địa này rộng mênh mông, trên không trung có vô số kim sắc chữ cổ bay múa.
Những chữ vàng này có mấy vạn cái, hỗn loạn với nhau, bay múa ở trên không.
Chu Thành không ngừng suy đoán, những chữ vàng này không ngừng tổ hợp.
“Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết.” Chu Thành thì thầm.
Lý Diệu nghe xong thì lấy làm kinh hãi, năm đó hắn đạt được bộ công pháp đó, dùng mấy ngày mới suy đoán được bộ công pháp đó tên là Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, thế nhưng Chu Thành chỉ dùng một lát thì suy đoán ra được!
Lý Diệu cảm thán: “Thiên phú của Chu Thành huynh đệ vô song, năm đó ta dùng mấy ngày mới suy đoán được bộ công pháp đó tên là Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết.”
Chu Thành khiêm tốn nói: “Chỉ là vận may thôi.”
Lý Diệu lắc đầu: “Đó cũng không phải là vận may.” Sau đó cười nói: “Về sau huynh đệ tu luyện Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết này tới đỉnh phong, đến lúc đó ta còn phải thỉnh giáo ngươi.”
Hai người một đường đàm tiếu, một đường đi vào nội điện.
Bọn người Hồng Khôn, Hùng Huyến, Trương Long Tuấn thừa dịp cẩn thận từng li từng tí đi theo sau.
Sau đó Lý Diệu mở một bữa tiệc siêu lớn, mời rất nhiều Thủy tổ Tiên Vương thế gia ở Thanh Vực, tổ sư, những tồn tại cổ xưa, cũng tuyên bố địa vị của Chu Thành ở Thanh Vực.
Biết Lý Diệu nhận Chu Thành làm huynh đệ, sau này Chu Thành bình khởi bình tọa với Lý Diệu, rất nhiều Thủy tổ Tiên Vương thế gia, tổ sư, tồn tại cổ xưa chấn động mãnh liệt, nhao nhao chúc mừng Lý Diệu, Chu Thành.
Bữa tiệc kết thúc.
Chu Thành về tới cung điện của mình.
Tòa cung điện này là chính hắn chọn, là một cái rất không đáng chú ý trong số rất nhiều cung điện.
Sau khi trở về, Chu Thành lấy cái Hỗn Độn Thạch đó ra, bắt đầu lĩnh hội bộ Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết đó.
Bộ Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết này dị khúc đồng công với Bắc Minh Thần Công mà hắn tu luyện lúc trước, nhưng mà bộ Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết này có uy lực mạnh hơn, chính là công pháp cấp Hỗn Độn.
Ở Tiên Giới, công pháp cấp Hỗn Độn cực ít, rất nhiều Tiên Vương phổ thông tu luyện công pháp đều không phải là cấp Hỗn Độn.
Chỉ cần hắn tìm hiểu thấu đáo bộ Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết này, sau này tốc độ tu luyện của hắn sẽ nhanh hơn.
Ít nhất nhanh hơn Bắc Minh Thần Công nhiều.
Mấy ngày kế tiếp, Chu Thành cũng không có nuốt cực phẩm tiên đan tu luyện, không ngừng lĩnh hội Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết.
Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, đúng là vô cùng thâm ảo, còn thâm ảo hơn bất cứ công pháp, trận pháp, thần kỹ nào mà Chu Thành lĩnh hội trước đây nhiều.
Mấy ngày kế tiếp, Chu Thành suy đoán, sắp xếp lại mấy vạn chữ của Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết.
Cho nên vài ngày sau, Chu Thành mới bắt đầu chân chính lĩnh hội Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết.
Mấy ngày nay, Lý Diệu cũng không có nhàn rỗi, tự mình bố trí cho cung điện của Chu Thành một phen, không chỉ đổi Tụ Linh Trận của cung điện của Chu Thành thành cấp Hỗn Độn, còn thay rất nhiều cây, hoa với đan lô luyện đan trong sân cung điện của Chu Thành.
Thứ trong cung điện của Chu Thành, tất cả đều được đổi dựa theo tiêu chuẩn của Lý Diệu, Lý Diệu thân là vô thượng chúa tể Thanh Vực, thứ hắn dùng đương nhiên sẽ có tiêu chuẩn cực cao.
“Đại ca, làm như vậy, quá lãng phí.” Chu Thành thấy Lý Diệu đổi toàn bộ cây trong sân của mình thành thiên địa dị chủng hiếm thấy, ngay cả giả sơn, tảng đá trong hậu viện đều được đổi thành Hỗn Độn Linh Thạch, không khỏi cười khổ.
Lý Diệu lắc đầu, cười nói: “Ngươi là huynh đệ của ta, không lãng phí.”
Giúp Chu Thành cải tạo viện tử đồng thời Lý Diệu cũng chỉ điểm Chu Thành một vài vấn đề trong tu luyện.
Lý Diệu thân là vô thượng chúa tể Thanh Vực, kiến thức của hắn trên việc tu luyện đâu phải là Dư Khôn của Cửu Đỉnh Tiên Tông có thể sánh được?
Đương nhiên toàn bộ Thanh Vực cũng chỉ có Chu Thành mới có thể được Lý Diệu tự mình chỉ điểm.
Lý Diệu thân là vô thượng chúa tể Thanh Vực, tự mình chỉ điểm, khiến cho Chu Thành rất là ngại.
Nhưng mà khó có khi Lý Diệu chỉ điểm mình, Chu Thành cũng không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, phàm là có vấn đề trong tu luyện thì đều thỉnh giáo Lý Diệu, ngoại trừ vấn đề trong tu luyện ra thì những vấn đề có liên quan đến trận pháp, luyện đan, Chu Thành đều thỉnh giáo Lý Diệu.
Lý Diệu không sở trường trận pháp, luyện đan nhưng cho dù không phải sở trường nhưng chỉ điểm Chu Thành cũng làm cho Chu Thành được ích lợi vô cùng.
Lúc này, Tinh Hải đại lục, Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Khâu Linh Ngọc đến cung điện của Dư Khôn, nói đến Chu Thành.
“Cũng không biết tiểu sư đệ thế nào.” Khâu Linh Ngọc nói.
Bây giờ, Tinh Hải đại lục còn chưa có tin tức Chu Thành kiểm tra tiên căn ở Tiên Điện.
“Yên tâm đi, chắc chắn tiểu sư đệ ngươi có thể thông qua khảo hạch của Tiên Điện.” Dư Khôn nói.
Chỉ là ngay cả trong lòng của hắn cũng đều không chắc.
Dù sao Thanh Vực có hơn hai mươi vạn cái đại lục, vô số thế gia cổ xưa, đệ tử thiên tài nhiều như cát sông, mà một năm cũng chỉ có hơn mười người có thể thông qua được khảo hạch của Tiên Điện ở Thanh Vực thôi.
Nói cách khác, mấy ngàn đại lục, hàng năm mới có một người có thể trở thành đệ tử Tiên Điện.
Một người!
Đây là khó khăn như thế nào.
Cho dù tiên căn có độ thân cận thuộc tính max cấp thì cũng không dám hứa chắc trăm phần trăm có thể trở thành đệ tử Tiên Điện.
Đã từng có tiên căn độ thân cận thuộc tính max cấp nhưng không thể nào trở thành đệ tử Tiên Điện.
Đúng lúc này, đột nhiên, lão tổ Lý Dương của Cửu Đỉnh Tiên Tông hoảng sợ đi đến, nói với Dư Khôn: “Tông chủ, Lưu Tinh của Phi Vũ Các đến rồi!”
Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc khẽ giật mình.
“Lưu Tinh suất lĩnh đại quân Phi Vũ Các đến đây, hơn nữa không biết hắn dùng phương pháp gì mời được Bạch Cốt Tà Quân.” Lý Dương nói.
“Bạch Cốt Tà Quân!” Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc nghe xong thì đều biến sắc.
Bạch Cốt Tà Quân chính là một vị Đại La Kim Tiên, hơn nữa còn là cao thủ Đại La Kim Tiên tứ trọng, tu luyện tà công, thủ đoạn tàn nhẫn, tung hoành Tinh Hải đại lục, Thánh Hỏa đại lục và mấy chục đại lục xung quanh.
Bây giờ, Lưu Tinh lại mời được Bạch Cốt Tà Quân đến đây.
Hiển nhiên, lần này Lưu Tinh tới Cửu Đỉnh Tiên Tông là ôm hận mà tới.
Nếu như chỉ có mình Lưu Tinh đến thì đương nhiên Dư Khôn không sợ, nhưng có thêm Bạch Cốt Tà Quân thì trong lòng Dư Khôn trở nên nặng nề.
Với thực lực của Bạch Cốt Tà Quân, đừng nói Cửu Đỉnh Tiên Tông, cho dù là Tinh Hải Thành cũng không thể ngăn cản.
“Tông chủ, làm sao bây giờ?” Lý Dương lo lắng nói.
Dư Khôn hít một hơi thật sâu: “Thông báo cho tất cả lão tổ, Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão, cùng ta ra ngoài nghênh địch!”
Nếu Lưu Tinh mời Bạch Cốt Tà Quân đến, sợ là khó tránh khỏi một trận huyết chiến.
Chương 410: Bây giờ ta đưa ngươi xuống Địa ngục trước
Một đám lão tổ, Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão Cửu Đỉnh Tiên Tông vừa nghe nói Lưu Tinh mời Bạch Cốt Tà Quân tới thì đều biến sắc, mọi người kinh hoảng, đi theo sau lưng Dư Khôn chạy đến sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Lúc này, Bạch Cốt Tà Quân, Lưu Tinh với một đám cao thủ Phi Vũ Các cũng hối hả bay tới sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Đã thấy Cửu Đỉnh Tiên Tông ở xa xa.
Bạch Cốt Tà Quân mặc áo bào trắng, tướng mạo anh tuấn, lại lộ ra một luồng tà khí, hắn nhìn Cửu Đỉnh Tiên Tông, tà mị cười một tiếng: “Cửu Đỉnh Tiên Tông, năm đó vinh quang vô thượng.”
Lần này hắn tới Cửu Đỉnh Tiên Tông, đương nhiên không chỉ là vì Lưu Tinh. Hắn tra được tư liệu, xác định Cửu Đỉnh năm đó còn ở trong Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Nghĩ đến Cửu Đỉnh.
Trong lòng Bạch Cốt Tà Quân nóng bỏng.
Nếu như hắn tìm được Cửu Đỉnh, lấy được vô thượng công pháp bên trong Cửu Đỉnh, lo gì Tiên Vương Cảnh.
Có Cửu Đỉnh, chờ hắn đột phá đến Tiên Vương, cho dù Tiên Vương cùng cảnh giới cũng không phải là đối thủ của hắn.
Có Cửu Đỉnh, hắn thậm chí có thể luyện chế ra Hỗn Độn linh đan trong truyền thuyết, thậm chí hắn có hi vọng thành tựu Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, thậm chí có hi vọng trở thành người thứ hai Thanh Vực!
Trong lòng Bạch Cốt Tà Quân mơ mộng không thôi.
Ước mơ đến vô thượng vinh quang mà vài vạn năm sau hắn đứng trên đỉnh, hưởng thụ chúng tiên sùng bái, quỳ sát.
Bạch Cốt Tà Quân nói với Lưu Tinh: “Ta đã nói với ngươi rồi, đến lúc diệt Cửu Đỉnh Tiên Tông, tất cả của Cửu Đỉnh Tiên Tông thuộc về ta, rõ chưa?”
Lưu Tinh nghe xong, tranh thủ gật đầu, cười nói: “Đã rõ, đã rõ, bảo khố của Cửu Đỉnh Tiên Tông đều thuộc về Tà Quân đại nhân.”
Bạch Cốt Tà Quân nhìn Lưu Tinh một chút: “Ta không chỉ muốn bảo khố của Cửu Đỉnh Tiên Tông, ta muốn tất cả của Cửu Đỉnh Tiên Tông.”
“Sau khi Cửu Đỉnh Tiên Tông, tất cả mọi thứ trong Cửu Đỉnh Tiên Tông, các ngươi cũng không thể động.”
Lưu Tinh hơi giật mình, tranh thủ gật đầu, nói tuyệt đối cam đoan sẽ không đụng tới thứ gì của Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Không lâu sau, Bạch Cốt Tà Quân, Lưu Tinh và đại quân Phi Vũ Các đã đi tới sơn môn Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Khi đám người Bạch Cốt Tà Quân đi tới, vừa khéo Dư Khôn cũng suất lĩnh chư tổ, Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão Cửu Đỉnh Tiên Tông chạy tới.
Dư Khôn nhìn thấy Bạch Cốt Tà Quân xa xa, hắn từng gặp Bạch Cốt Tà Quân trên một buổi tiệc nào đó, cho nên nhìn một cái là nhận ra Bạch Cốt Tà Quân.
Nhìn thấy Bạch Cốt Tà Quân, dù là Dư Khôn cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng sắc mặt vẫn không khỏi thay đổi.
Bạch Cốt Tà Quân chính là một trong số thập đại cao thủ trong mấy chục đại lục xung quanh, Tà Quân chi danh trấn áp tứ phương, trong Tinh Hải đại lục, Thánh Hỏa đại lục và mấy chục đại lục, nói đến Bạch Cốt Tà Quân, không ai không biến sắc.
Năm đó Bạch Cốt Tà Quân còn chưa có đột phá Đại La Kim Tiên thì kết thù với một cái siêu cấp tông môn ở Tinh Hải đại lục, sau này đột phá Đại La Kim Tiên, một mình huyết tẩy cái tông môn đó.
Cái tông môn đó bị Bạch Cốt Tà Quân huyết tẩy, chó gà không tha, ngay cả trẻ nhỏ ba tuổi cũng bị Bạch Cốt Tà Quân giết chết, mà rất nhiều nữ đệ tử của cái tông môn đó thì bị Bạch Cốt Tà Quân hút hết tinh huyết mà chết, có thể nói là bị chà đạp vô cùng thê thảm.
Nếu bàn về thực lực, bây giờ Cửu Đỉnh Tiên Tông không khác gì tông môn đó.
Năm đó, Bạch Cốt Tà Quân vừa mới đột phá Đại La Kim Tiên, bây giờ đã là Đại La Kim Tiên tứ trọng.
Không chỉ có Dư Khôn, một đám lão tổ, Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão của Cửu Đỉnh Tiên Tông nhìn thấy Bạch Cốt Tà Quân thì đều kinh hoảng trong lòng.
Bạch Cốt Tà Quân nhìn thấy sắc mặt của mấy người Dư Khôn, Lý Dương, âm thầm cười lạnh, trong lòng thỏa chí lắm.
Hắn muốn tất cả người đều “kính sợ” hắn.
Ánh mắt của hắn rơi vào Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân bên người Dư Khôn, tà tà cười một tiếng.
“Cửu Đỉnh Tiên Tông Dư Khôn, bái kiến Tà Quân đại nhân.” Sau khi ra ngoài, Dư Khôn nhanh chóng đi lên, khom người nói.
Bạch Cốt Tà Quân hòa khí nói: “Dư Khôn đúng không, ta đến Cửu Đỉnh Tiên Tông cũng không có việc gì, Lưu Tinh là bằng hữu của ta, vài ngày trước đó, hắn đến Cửu Đỉnh Tiên Tông ngươi khiêu chiến, ngươi không địch lại, lại cho người âm thầm ra tay, trọng thương hắn.”
“Ta tới chỉ là đòi lại công đạo cho bằng hữu của ta thôi.”
Bạch Cốt Tà Quân muốn động thủ với Cửu Đỉnh Tiên Tông, đương nhiên phải có cớ, nếu không, vô duyên vô cớ xuất thủ diệt Cửu Đỉnh Tiên Tông sẽ khiến cho người các phương giận dữ, người người kêu đánh.
Vài ngày trước đó, Lưu Tinh khiêu chiến Dư Khôn, lại bị người ta âm thầm đánh trọng thương, Bạch Cốt Tà Quân dẫn theo Lưu Tinh thì có cớ động thủ.
Nếu không, dựa vào thực lực của hắn thì một mình hắn cũng đủ để diệt Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Dư Khôn nghe xong thì biến sắc, tranh thủ giải thích: “Tà Quân đại nhân, đúng là Lưu Tinh bị người ta âm thầm đánh trọng thương, nhưng chuyện cũng không phải như vậy.”
Bạch Cốt Tà Quân cũng không có cho Dư Khôn nói tiếp, mở miệng ngắt lời: “Ngươi thừa nhận là được.”
Thừa nhận?
Dư Khôn đang muốn giải thích thì Bạch Cốt Tà Quân lại nói: “Đời ta hận nhất chính là tiểu nhân hèn hạ như ngươi!”
Nghe được sát ý trong lời nói của Bạch Cốt Tà Quân, mọi người của Cửu Đỉnh Tiên Tông không ai không biến sắc.
Lúc này, Khâu Linh Ngọc phẫn nộ nói: “Bạch Cốt Tà Quân, ngươi làm nhiều việc ác, là rắn chuột một ổ với Lưu Tinh, ngươi muốn ra tay với Cửu Đỉnh Tiên Tông thì ra tay, đâu cần phải lấy cớ như vậy!”
Bạch Cốt Tà Quân lạnh giọng hừ một tiếng, tiếng như kinh lôi, Khâu Linh Ngọc chỉ cảm thấy đầu ầm vang, không khỏi lui lại, miệng phun máu tươi.
Hắn nhìn Khâu Linh Ngọc, cười hắc hắc: “Cô gái nhỏ, ngươi yên tâm, Tà Quân ta luôn thương hương tiếc ngọc, lát nữa sẽ thương tiếc ngươi.”
Dư Khôn thấy Khâu Linh Ngọc bị thương thì đi lên, rút trường kiếm trong tay ra, vận chuyển Tiên Nguyên toàn thân: “Bạch Cốt Tà Quân, uổng cho ngươi là Đại La Kim Tiên, lại ra tay với một hậu bối.”
“Ồn ào!” Bạch Cốt Tà Quân lại vung tay áo, một cỗ lực lượng cực mạnh, như bài sơn đảo hải gào thét đánh tới Dư Khôn.
Dư Khôn kinh hãi, trường kiếm trong tay đánh ra một kích toàn lực, kiếm khí ngàn vạn nhưng lại bị lực lượng cực mạnh của Bạch Cốt Tà Quân đánh nát trong nháy mắt, Dư Khôn như bị trọng kích, liên tục rút lui, thổ huyết không thôi.
Mặc dù Dư Khôn là cao thủ Tiên Bảng nhưng chỉ là Kim Tiên mà thôi, đâu thể ngăn cản được một vị Đại La Kim Tiên!
Đám lão tổ Lý Dương, Trần Quang Lượng thấy Dư Khôn bị thương, đều biến sắc, đang muốn tiến lên cứu chữa Dư Khôn thì thấy Bạch Cốt Tà Quân vỗ ra một chưởng, chỉ thấy vô số bạch cốt cự chưởng đánh tới bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng như mưa to.
Bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng muốn ra tay ngăn cản nhưng đều bị oanh bay ra ngoài, nện xuống mặt đất nơi xa.
“Một bầy kiến hôi.” Bạch Cốt Tà Quân cười lạnh, hắn quay đầu nói với Lưu Tinh nói: “Còn chưa động thủ!”
Lưu Tinh kịp phản ứng, vung tay lên ra lệnh cho đại quân Phi Vũ Các: “Giết!”
Đại quân Phi Vũ Các tuôn tới một đám đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông.
Lưu Tinh tay cầm trường kiếm, phi thân đi tới trước mặt Dư Khôn, nhìn Dư Khôn trước mặt, trong mắt tràn đầy sát ý: “Dư Khôn, ngươi không ngờ được là sẽ có một ngày này chứ.” Nói đến đây, liếc nhìn xung quanh: “Đệ tử Chu Thành của ngươi đâu?”
Hôm nay hắn đến, không chỉ muốn giết Dư Khôn, còn phải giải quyết Chu Thành.
“Lưu Tinh, ngươi sẽ hối hận.” Dư Khôn hằm hằm nhìn Lưu Tinh.
Lưu Tinh nghe vậy, hung hăng ngang ngược cười to: “Ta sẽ hối hận? Bây giờ người nên hối hận là ngươi!” Nói đến đây, trường kiếm trong tay đâm mạnh vào yết hầu Dư Khôn: “Bây giờ ta đưa ngươi xuống Địa ngục trước, sau đó lại bắt tiểu tử họ Chu tới, bóp chết!”
Chương 412: Dư Khôn huynh, tuyệt đối không được
Mắt thấy trường kiếm của Lưu Tinh sắp đâm xuyên yết hầu của Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc hoa dung thất sắc: “Sư phụ!”
Đám người của Cửu Đỉnh Tiên Tông phẫn nộ vọt lên, muốn cứu Dư Khôn nhưng lại bị đại quân Phi Vũ Các ngăn lại.
Ngay lúc tất cả mọi người cho là Dư Khôn sẽ chết bởi trường kiếm của Lưu Tinh thì đột nhiên có một đạo kiếm quang phá không mà tới, đánh trúng trường kiếm của Lưu Tinh, lực lượng mạnh mẽ khiến cho cánh tay của Lưu Tinh đau xót, trường kiếm trong tay bị đánh tuột tay bay ra, đâm vào mặt đất nơi xa.
Tất cả mọi người bất ngờ, giật mình.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy một lão giả tóc trắng xuất hiện ở đây từ lúc nào.
Lão giả tóc trắng này lại là người mù!
Mọi người nhìn nhau.
Bạch Cốt Tà Quân nheo mắt lại.
Mặc dù lão giả tóc trắng này không phải Đại La Kim Tiên nhưng thực lực tuyệt đối còn mạnh hơn Lưu Tinh rất nhiều.
Cho nên, chắc chắn lão giả tóc trắng này là nhân vật trên Tiên Bảng.
Mù?
Chẳng lẽ là?
Lúc này, lão giả tóc trắng đi tới trước mặt Dư Khôn, cung kính bái: “Long Chúc bái kiến Dư Khôn đại nhân, Long Chúc tới chậm, khiến Dư Khôn đại nhân bị thương, tội đáng chết vạn lần!”
Nghe lão giả tóc trắng tự xưng Long Chúc, bọn người Lý Dương, Khâu Linh Ngọc cảm thấy rất quen, nhưng hai người Dư Khôn, Lưu Tinh lại toàn thân đại chấn, giật nảy cả mình: “Ngươi là thứ tư Tiên Bảng, Long Chúc đại nhân!”
Lý Dương, Khâu Linh Ngọc và tất cả cao thủ Cửu Đỉnh Tiên Tông không ai mà không giật mình.
Thứ tư Tiên Bảng, Long Chúc!
Mặc dù hai người Dư Khôn, Lưu Tinh là cao thủ Tiên Bảng nhưng xếp hạng lại hơn chín ngàn bảy trăm, chính là hạng chót, so với thứ tư Tiên Bảng như Long Chúc thì chênh lệch mười vạn tám ngàn dặm.
Top mười Tiên Bảng, mỗi một vị đều có chiến lực vô song, danh chấn toàn bộ Tiên Giới, không phải Đại La Kim Tiên lại hơn hẳn Đại La Kim Tiên.
Thế nhưng bây giờ thứ tư Tiên Bảng, Long Chúc lại quỳ xuống trước mặt Dư Khôn, gọi Dư Khôn là đại nhân!
“Long Chúc đại nhân, ngươi.” Dư Khôn muốn hỏi có phải Long Chúc nhận sai hay không, lại gọi mình là đại nhân, hơn nữa hắn không có quen Long Chúc, tại sao Long Chúc lại tới cứu mình?
Bạch Cốt Tà Quân thấy lão giả tóc trắng trước mắt quả nhiên là Long Chúc, cười lạnh nói: “Long Chúc đúng không, mặc dù ngươi là thứ tư Tiên Bảng nhưng ngươi muốn nhúng tay vào chuyện của Cửu Đỉnh Tiên Tông thì còn chưa đủ phân lượng, tốt nhất là ngươi nên cút xa ra, nếu không ta không ngại diệt thêm ngươi.”
Bạch Cốt Tà Quân dứt lời thì nghe một giọng nói hùng hậu từ chân trời phương xa vang lên: “Long Chúc không đủ phân lượng, vậy ta thì sao.”
Mọi người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một đạo kim quang chướng mắt phá không mà đến, tốc độ nhanh như thiểm điện, trong nháy mắt đã đi tới hiện trường.
Chỉ thấy người tới là một người trung niên mặc chiến bào kim long, hai mắt người trung niên này lại là màu vàng.
Bạch Cốt Tà Quân nhìn thấy người tới thì biến sắc.
Người trung niên không có nhìn Bạch Cốt Tà Quân, trực tiếp đi tới trước mặt Dư Khôn, sau đó giống như Long Chúc, quỳ xuống trước mặt Dư Khôn, cung kính thi lễ một cái: “Kim Long Kiếm Trương Đông Thành bái kiến Dư Khôn đại nhân, Trương Đông Thành tới chậm, Dư Khôn đại nhân thứ tội!”
Kim Long Kiếm, Trương Đông Thành!
Đám người đang có mặt ở đây nghe tới cái tên này thì đầu óc ong lên, khiếp sợ không thôi.
Cái tên này là tồn tại chí cao ở Tinh Hải đại lục, Thánh Hỏa đại lục với mấy chục đại lục khác.
Bởi vì Kim Long Kiếm chính là đệ nhất cao thủ ở mấy chục đại lục xung quanh!
Đệ nhất!
Mặc dù Bạch Cốt Tà Quân là một trong số thập đại cao thủ của mấy chục đại lục xung quanh nhưng chỉ là hạng chót, xếp hạng thứ chín trong thập đại cao thủ.
Cũng vì như thế nên khi Bạch Cốt Tà Quân nhìn thấy Kim Long Kiếm mới biến sắc, thân là người thứ chín trong số thập đại cao thủ trong mấy chục đại lục xung quanh, hắn biết rõ thực lực của Kim Long Kiếm kinh khủng như thế nào hơn bọn người Dư Khôn.
Bạch Cốt Tà Quân thấy Kim Long Kiếm đến, cũng quỳ xuống hành lễ với Dư Khôn thì không thể tưởng tượng nổi.
Còn bọn người Khâu Linh Ngọc, Lý Dương thì càng bối rối hơn.
Dư Khôn sợ ngây người, hắn nở nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Kim Long Kiếm đại nhân, chuyện này, ngươi, có phải ngươi nhận lầm hay không?”
Tất cả mọi người nhìn về phía Kim Long Kiếm, cũng cảm thấy Kim Long Kiếm nhận lầm.
Mặc dù Dư Khôn là cao thủ Tiên Bảng nhưng trước mặt tồn tại như Kim Long Kiếm, không nói khoa trương chút nào, hắn chính là bất nhập lưu, bình thường Dư Khôn cũng không có tư cách cầu kiến Kim Long Kiếm.
Kim Long Kiếm đang muốn mở miệng thì đột nhiên thấy chân trời phương xa có một đoàn cao thủ phá không bay đến, khi nhìn thấy người dẫn đầu thì toàn thân Kim Long Kiếm đại chấn.
Bạch Cốt Tà Quân nhìn thấy người dẫn đầu thì sợ đến toàn thân run rẩy.
Đối phương còn chưa tới thì Bạch Cốt Tà Quân đã sợ đến quỳ mọp xuống, sau đó lễ bái: “Tà Ngạo bái kiến Kiếm Tôn đại nhân, Kiếm Tôn đại nhân vạn phúc.”
Kiếm Tôn!
Bọn người Dư Khôn, Lưu Tinh, Lý Dương như bị Hỗn Độn Thần Lôi oanh trúng, ai cũng kinh hãi.
Ở Thanh Vực, Tiên Điện chính là tối cao, dưới Tiên Điện có mấy trăm châu.
Mỗi một châu có mấy trăm đại lục hoặc mấy ngàn đại lục.
Mà các đại lục như Tinh Hải đại lục, Thánh Hỏa đại lục thì lệ thuộc Kiếm Châu.
Đệ nhất nhân Kiếm Châu, lại được gọi là Kiếm Tôn!
Bạch Cốt Tà Quân lại gọi người tới là Kiếm Tôn, như vậy thân phận người đến vô cùng rõ ràng.
Khâu Linh Ngọc và các đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông, Phi Vũ Các cũng biết người đến là ai, đều kinh hãi.
Dư Khôn không để ý thương thế, quỳ sát xuống bái người tới: “Dư Khôn bái kiến Kiếm Tôn đại nhân, Kiếm Tôn đại nhân vạn phúc!”
Lưu Tinh sợ đến quỳ rạp xuống đất, tất cả đệ tử Cửu Đỉnh Tiên Tông, Phi Vũ Các đều quỳ rạp xuống đất: “Kiếm Tôn đại nhân vạn phúc!”
Kiếm Tôn!
Đệ nhất nhân Kiếm Châu! Cường giả Tiên Vương! Hơn nữa còn là một vị Tiên Vương có thực lực cực mạnh!
Kiếm Tôn thấy Dư Khôn quỳ xuống thì chợt lách người, đi tới trước mặt Dư Khôn, đỡ Dư Khôn dậy, nói: “Dư Khôn huynh, tuyệt đối không được.”
Đỡ Dư Khôn dậy, sau đó Kiếm Tôn cung kính thi lễ với Dư Khôn: “Dư Khôn huynh, Kiếm Tôn tới chậm, để Dư Khôn huynh bị sợ hãi.” Sau đó xin lỗi: “Đây là tội của Kiếm Tôn.”
Tất cả mọi người ngây người.
Kiếm Tôn đại nhân mới vừa nói cái gì? Gọi Dư Khôn là huynh?
Hơn nữa Kiếm Tôn đại nhân còn xin lỗi Dư Khôn!
Bạch Cốt Tà Quân mặt mũi tràn đầy chấn kinh, trong lúc nhất thời không biết là chuyện gì xảy ra.
Với thân phận của Kiếm Tôn đại nhân, sao lại khom mình hành lễ với tông chủ một cái Cửu Đỉnh Tiên Tông nho nhỏ?
Chuyện này! Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? !
Hắn nghĩ mãi mà không rõ!
Đầu tiên là Long Chúc, sau đó là Kim Long Kiếm, bây giờ lại là Kiếm Tôn đại nhân!
Dư Khôn thấy Kiếm Tôn gọi mình là huynh, xin lỗi mình thì cũng sợ đến choáng váng.
Sau lưng Kiếm Tôn suất lĩnh theo một đám cao thủ châu phủ, lúc này đều đồng loạt khom mình hành lễ với Dư Khôn: “Bái kiến Dư Khôn đại nhân.” Thần sắc cực kỳ cung kính.
Tất cả mọi người miệng lưỡi khô khốc.
Lúc này, Kiếm Tôn ôm quyền cười nói với Dư Khôn: “Chúc mừng Dư Khôn huynh.”
Dư Khôn đầu lưỡi cứng ngắc, lắp bắp nói: “Kiếm Tôn đại nhân, ta, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?” Đối phương chúc mừng hắn cái gì?
Kiếm Tôn vừa muốn mở miệng thì thấy nơi xa có một đoàn cao thủ phá không bay đến, Kiếm Tôn thấy thế thì cười nói với Dư Khôn: “Dư Khôn sẽ biết ngay thôi.”
“Là Tiên Điện, cao thủ Tiên Điện!”
“Sứ giả Tiên Điện!”
Hiện trường, tất cả mọi người phát hiện một lượng lớn cao thủ đang phá không từ nơi xa bay đến, có người kích động kêu lên.
Bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân, Lưu Tinh, Lý Dương, Bạch Cốt Tà Quân nhìn thấy một nhóm cao thủ Tiên Điện tới thì cũng chấn kinh.