Hơn một trăm năm qua.
Chu Thành vẫn tu luyện trong Hỗn Độn Linh Khí chi hải.
Mà Chu Thành cũng từ Thiên Tiên nhị trọng đột phá đến Thiên Tiên thập trọng!
Theo thực lực Chu Thành tăng lên, Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết vận chuyển, sức cắn nuốt kinh người khiến cho Hỗn Độn Linh Khí xung quanh điên cuồng gào thét mà đến, vòng xoáy hình thành càng lúc càng lớn, đã mở rộng đến mấy cây số.
Lúc đầu, Hỗn Độn Linh Khí chi hải vô cùng vô tận, bây giờ lại bị Chu Thành thôn phệ hơn phân nửa! Đã biến thành một cái hồ lớn.
Mặc dù lòng đất trong vực sâu vẫn không ngừng có Hỗn Độn Linh Khí phun ra nhưng những Hỗn Độn Linh Khí phun ra này chỉ là hạt cát trong sa mạc, hoàn toàn không đủ cho Chu Thành thôn phệ.
Với năng lực thôn phệ kinh khủng của Chu Thành bây giờ, Hỗn Độn Linh Khí trong lòng đất trong vực sâu phun ra suốt mười năm cũng không đủ cho Chu Thành thôn phệ một ngày.
Đứng ở đằng xa, tiểu ngưu nhìn vòng xoáy kinh khủng xung quanh Chu Thành, không khỏi cười khổ.
Xem ra nó đoán đúng, Hỗn Độn Linh Khí chi hải này đúng là không đủ để chèo chống cho Chu Thành đột phá Thượng Tiên chi cảnh.
Hỗn Độn Linh Khí chi hải này, nếu cho thiên tài thế gia cổ xưa như Đế Thiếu Quân, Dạ Hoàng tu luyện thì đủ để cho bọn họ tu luyện tới Đại La Kim Tiên đỉnh phong, thậm chí có thể tu luyện tới Tiên Vương Cảnh.
Thế nhưng Chu Thành ngay cả Thượng Tiên cũng không thể đột phá.
Tiên căn càng mạnh thì càng phải thôn phệ nhiều hơn, tồn tại như Chu Thành, Thiên Đạo không cho phép hắn trưởng thành, mỗi khi trưởng thành một bước thì lượng năng lượng cần cực kỳ khủng bố.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao Chu Thành thôn phệ Hỗn Độn Linh Khí chi hải này mà ngay cả Thượng Tiên chi cảnh cũng không có đột phá.
Đương nhiên, với tiên căn mạnh mẽ của Chu Thành, một khi trưởng thành thì chiến lực sẽ rất kinh khủng.
Bởi vì toàn bộ thuộc tính tiên căn của Chu Thành đều là một trăm bốn mươi, dù Chu Thành chỉ vận dụng tiên căn đơn thuộc tính Hỏa, viuws thực lực Thiên Tiên thập trọng cũng có thể đánh giết Thượng Tiên nhị trọng thậm chí Thượng Tiên tam trọng!
Nếu Chu Thành đồng thời vận dụng tam đại thuộc tính Hỏa, Hắc Ám, Quang Minh thì sợ có thể đánh giết Thượng Tiên ngũ trọng thậm chí lục trọng!
Bình thường thì Thiên Tiên thập trọng hoàn toàn không thể nào chiến thắng Thượng Tiên nhất trọng chớ nói chi là đánh chết.
Lấy thực lực Thiên Tiên thập trọng chiến thắng Thượng Tiên nhất trọng, cho dù tính cả toàn bộ Tiên Giới thì cũng là kinh tài tuyệt diễm.
Nếu dùng thực lực Thiên Tiên thập trọng đánh giết Thượng Tiên nhất trọng thì chắc chắn sẽ khiến cho Tiên Giới chấn kinh.
Lại mười năm trôi qua.
Hỗn Độn Linh Khí chi hồ vốn đã biến thành hồ nước, bị Chu Thành thôn phệ, nó nhỏ dần, biến thành hồ nước nhỏ phạm vi mấy chục mét.
Mà lúc này, Chu Thành đã là Thiên Tiên thập trọng hậu kỳ.
Chu Thành xếp bằng ở trên không hồ Hỗn Độn Linh Khí, toàn thân như trở thành một phần của thiên địa, xen lẫn giữa hư và thực.
“Lực lượng không gian và thời gian?” Tiểu ngưu thấy trạng thái của Chu Thành thì lẩm bẩm.
Hiển nhiên, tu luyện nhiều năm trong Hỗn Độn Linh Khí chi hải, Chu Thành đã lĩnh ngộ được lực lượng không gian và thời gian.
Chỉ có như thế thì mới có thể dung nhập thiên địa, hóa thành một phần của thiên địa.
Khi Chu Thành hoàn toàn lĩnh ngộ lực lượng không gian và thời gian thì Chu Thành chính là một phương thiên địa, đồng thọ với trời đất, chỉ cần thiên địa bất diệt thì Chu Thành bất tử.
Tới lúc đó, có thể nói là Chu Thành cách vĩnh sinh không.
Đương nhiên, Chu Thành cách một bước kia cực kỳ xa xôi, bây giờ, Chu Thành chỉ đụng chạm đến cánh cửa không gian và thời gian.
Khi Chu Thành tỉnh lại, chỉ thấy bốn phía trống rỗng, Hỗn Độn Linh Khí chi hải vốn tràn ngập Hỗn Độn Linh Khí đã hoàn toàn không thấy.
Phía dưới là vực sâu không đáy.
Hỗn Độn Linh Khí vẫn từ dưới đáy vực sâu phun lên.
“Thiên Tiên thập trọng đỉnh phong!”
Chu Thành khiếp sợ phát hiện mình đã đột phá đến Thiên Tiên thập trọng đỉnh phong!
Hắn đi vào Hỗn Độn Linh Khí chi hải tu luyện, dung nhập thiên địa, giống như chỉ trải qua mấy ngày.
Bây giờ mình từ Chân Tiên Cảnh đột phá đến Thiên Tiên? Hơn nữa còn là Thiên Tiên thập trọng đỉnh phong!
Chỉ là sao Hỗn Độn Linh Khí chi hải lại biến mất?
Không phải là bị mình thôn phệ hết đó chứ!
Chu Thành nghĩ đến đây thì giật nảy mình.
Lúc này, tiểu ngưu đi tới trước mặt Chu Thành, nở một nụ cười: “Ngươi nghĩ không sai, Hỗn Độn Linh Khí chi hải này đúng là bị ngươi thôn phệ sạch sẽ.”
Mặc dù Chu Thành có suy đoán nhưng nghe vậy thì vẫn giật mình không thôi.
“Vậy lần này ta đã tu luyện bao lâu?” Chu Thành nghĩ đến một cái vấn đề rất quan trọng.
Trong lúc Chu Thành khẩn trương, tiểu ngưu cười nói: “Không lâu, hơn một trăm năm mà thôi.”
“Hơn, hơn một trăm năm!” Chu Thành chấn động trong lòng.
Hắn lại tu luyện hơn một trăm năm trong này.
Trước đây hắn chưa từng tu luyện lâu như vậy.
Tiểu ngưu nói: “Hơn một trăm năm không tính là gì, chờ ngươi đến Tiên Vương Cảnh, vạn tuổi chỉ là chuyện trong nháy mắt.”
Hoàn toàn chính xác, đối với cường giả Tiên Vương Cảnh thì tu luyện vạn năm chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Cường giả Tiên Vương Cảnh có thọ nguyên dài, nếu như không gặp chuyện ngoài ý muốn thì bình thường sống mấy ngàn vạn năm cũng được.
Khoan đã.
Đột nhiên, Chu Thành nhìn chằm chằm tiểu ngưu: “Ngươi biết nói chuyện rồi?”
Tiểu ngưu nháy nháy mắt, có chút nghịch ngợm nói: “Trâu cũng phải lớn lên.”
Thế nhưng Chu Thành thấy thân hình của nó vẫn giống như hơn một trăm năm trước, cũng không có gì thay đổi.
Tiểu ngưu nói: “Đi thôi, chúng ta rời khỏi chỗ này trước.”
“Rời khỏi đây?” Chu Thành hỏi.
“Hỗn Độn Linh Khí chi hải này đã bị ngươi thôn phệ sạch sẽ, chẳng lẽ ngươi còn muốn ở lại trong này tu luyện?” Tiểu ngưu tức giận nói: “Ngay cả Hỗn Độn Tinh Thần chi lực cũng bị ngươi nuốt sạch.”
Chu Thành nhìn lại, chỉ thấy không trung vốn tinh quang xán lạn giờ đã cực kỳ ảm đạm.
Chuyện này khiến cho Chu Thành rất là ngại, hắn cũng biết muốn hình thành một phương Hỗn Độn Linh Khí chi hải thì cần trải qua vô số tuế nguyệt, nhưng mà mình lại độc chiếm lấy nó.
Chu Thành đuổi theo tử sắc tiểu ngưu, rời khỏi Hỗn Độn Linh Khí chi hải.
“Vậy, tiền bối, bây giờ chúng ta đi đâu?” Chu Thành hỏi.
“Rời khỏi chỗ này, ra ngoài đi dạo một chút.” Tiểu ngưu duỗi đùi ra, lắc lắc mấy cái, nói: “Lão nhân gia ta cũng nhiều năm không có ra ngoài, vừa khéo có thể ra ngoài hít thở không khí, hẳn là nhiều người cũng quên Đại Ngưu ta rồi.”
Đại Ngưu?
Chu Thành nhìn tiểu ngưu trước mắt chỉ cao đến phần eo mình, như vậy mà cũng gọi là đại?
Tiểu ngưu như nhìn ra suy nghĩ trong lòng Chu Thành, cười hắc hắc: “Đương nhiên đây không phải là bản thể chân chính của lão nhân gia ta.”
Không lâu sau, một trâu một người về tới sơn cốc ban đầu.
Hỗn Độn Tiểu Thế Giới vẫn đang trong trạng thái sụp đổ.
Sơn cốc ban đầu vẫn bốn mùa như mùa xuân.
“Ngươi thu thập vật dụng đi, sau một tiếng nữa chúng ta sẽ xuất phát.” Trở lại sơn cốc, tiểu ngưu nói với Chu Thành.
Thu dọn đồ đạc?
Chu Thành kinh ngạc.
Hình như không có gì để thu dọn chứ?
Tiểu ngưu thấy Chu Thành ngây ngốc ở đó thì nói: “Đần! Ngắt lấy một ít Hỗn Độn linh quả, Hỗn Độn Linh Thủy, chờ sau này ngươi đột phá Thượng Tiên chi cảnh thì cần năng lượng khổng lồ chèo chống, những thứ này sẽ có tác dụng.”
Chu Thành dựa theo tiểu ngưu nói, hái toàn bộ Hỗn Độn linh quả còn lại trên cây xuống, còn Hỗn Độn Linh Thủy thì đổ đầy hai đàn lớn.
Trước khi đi, tiểu ngưu nhìn thoáng qua cây Hỗn Độn Linh Thụ đó: “Lão Hỏa Ký, ta tạm rời đi mấy ngày, sau này chúng ta còn trở lại nữa.”
Hỗn Độn Linh Thụ như nghe hiểu lời tiểu ngưu nói, quang mang chớp động không ngừng.
Chương 422: Hỗn Độn Vực
Thế là một người một trâu rời khỏi sơn cốc.
Tiểu ngưu dẫn theo Chu Thành xuyên qua một cái bình nguyên cực lớn, đi tới đỉnh một ngọn núi.
Đứng trên đỉnh núi, tiểu ngưu nhìn Hỗn Độn Tiểu Thế Giới trước mắt, giống như một vị đế vương nhìn cương thổ của mình. Hình như Hỗn Độn Tiểu Thế Giới này chính là quốc gia của nó.
Nhìn thấy cảnh này, Chu Thành không khỏi hỏi: “Tiền bối, ngươi vẫn luôn sống ở trong Hỗn Độn Tiểu Thế Giới này sao?”
Tiểu ngưu gật đầu: “Đúng.” Sau đó rơi vào trong ký ức: “Còn đã bao lâu thì ta không nhớ rõ.”
“Tiểu thế giới này đã sụp đổ rất nhiều lần, còn cụ thể là bao nhiêu lần thì ta đã không nhớ rõ nữa.”
“Sụp đổ nhiều lần?” Chu Thành bất ngờ, không phải trước khi bọn họ đi vào thì vẫn còn nguyên sao?
Tiểu ngưu nói: “Tiểu thế giới này sụp đổ xong thì sẽ tự động khôi phục.”
“Tự động khôi phục!” Chu Thành giật mình.
Lần đầu tiên hắn nghe nói Hỗn Độn Tiểu Thế Giới sụp đổ sau đó còn tự động khôi phục lại.
Tiểu ngưu ừ một tiếng: “Tiểu thế giới này có chút đặc thù, chờ lần sau chúng ta trở về thì nói không chừng nó đã khôi phục lại.” Nói xong, nâng đùi lên vạch tới trước một cái, không gian phía trước bị vỡ ra.
“Đi!” Tiểu ngưu nói, phá không bay lên, đi vào vết nứt không gian nó mở ra.
Chu Thành đuổi theo sát.
Đi vào vết nứt không gian, chỉ thấy xung quanh đen nhanh, trong bóng tối tràn ngập Hỗn Độn loạn lưu.
Hỗn Độn loạn lưu như thủy triều mãnh liệt, điên cuồng gào thét ào tới chỗ Chu Thành.
Nhưng vừa đến bên người Chu Thành thì lập tức ngừng lại.
Lúc này, tiểu ngưu nói: “Ngươi đã lĩnh ngộ lực lượng không gian và thời gian, lát nữa ngươi thử xem có thể khống chế những Hỗn Độn loạn lưu nay hay không.”
Chu Thành nghe vậy thì thử vận dụng lực lượng không gian và thời gian lĩnh ngộ lúc trước, khống chế Hỗn Độn loạn lưu bay nhảy xung quanh.
Chỉ là lực lượng của những Hỗn Độn loạn lưu này quá mạnh, những Hỗn Độn loạn lưu này chính là từng đợt cuồng phong mạnh mẽ mà Chu Thành lại giống như một con kiến hơi mạnh một chút mà thôi.
Chu Thành có nguy cơ sẽ bị tung bay bất cứ lúc nào, chớ nói chi là đi tới trước.
Tiểu ngưu thấy thế thì nói: “Bây giờ cảnh giới của ngươi quá thấp, lực lượng còn yếu, đứng chính diện va chạm với những Hỗn Độn loạn lưu này, ngươi phải mượn lực tránh lực.”
Mượn lực tránh lực?
Lúc này, một trận Hỗn Độn loạn lưu điên cuồng gào thét mà tới.
Chu Thành không có chính diện chống lại mà mượn lực lượng của Hỗn Độn loạn lưu, thuận thế trượt tới trước.
Tiểu ngưu kinh ngạc.
Không ngờ được là Chu Thành vừa nghe là hiểu.
Đương nhiên, cũng không phải ai cũng có thể mượn nhờ lực lượng của Hỗn Độn loạn lưu.
Nếu là Thiên Tiên thập trọng đỉnh phong khác, một trận Hỗn Độn loạn lưu vừa rồi đủ để oanh hắn thành một đám huyết nhục.
Đừng nói Thiên Tiên thập trọng đỉnh phong, cho dù là cường giả Thượng Tiên đối mặt với một trận Hỗn Độn loạn lưu đó thì cũng phải chết.
Chu Thành đã đụng chạm đến cánh cửa lực lượng không gian và thời gian, cho nên tiểu ngưu mới yên tâm để cho hắn mượn lực tránh lực.
Thế là Chu Thành lần lượt mượn lực tránh lực, Chu Thành thuần thục không trượt tới trước trong không gian loạn lưu.
Mấy ngày trôi qua.
Chu Thành đã gần như có thể hành tẩu trong không gian loạn lưu này.
Đương nhiên, mặc dù nói gần như có thể hành tẩu trong không gian loạn lưu nhưng cũng chỉ là giống trẻ nhỏ vừa mới học đi, từng bước một, tập tễnh mà đi, đi rất là gian nan.
Đương nhiên, đối với Chu Thành thì chuyện này đã là cực kỳ khó được, dù sao đây là không gian Hỗn Độn loạn lưu.
Mà Chu Thành chỉ là một Thiên Tiên.
Một tháng trôi qua.
Trong lúc đi đường, mặc dù Chu Thành vẫn đi từng bước một nhưng đã có thể đứng vững.
Tiểu ngưu thấy không sai biệt lắm, nhấc chân vạch không gian phía trước ra, dẫn Chu Thành đi từ trong vết nứt không gian ra.
Từ bên trong không gian Hỗn Độn loạn lưu đi ra, dương quang xán lạn.
Nhìn ánh nắng xán lạn trước mắt, Chu Thành cảm giác đã lâu mới nhìn thấy lại ánh mặt trời.
Hơn một trăm năm, rốt cục cũng đi ra.
Không biết bây giờ Thanh Vực như thế nào.
Chu Thành liếc nhìn bốn phía, bây giờ bọn họ ở trên không sa mạc.
Sa mạc sóng nhiệt cuồn cuộn, khí lưu có quang mang hỏa hồng.
Thế là một người một trâu Chu Thành đi ra ngoài, chỉ chốc lát đã đi ra khỏi sa mạc.
Chỉ là đi ra khỏi sa mạc thì vẫn không thấy bóng dáng ai.
Lại đi một hồi mới nhìn thấy một tòa thành nhỏ rách nát.
Thành nhỏ rất nhỏ, người không nhiều, người đi đường trên đường phố thưa thớt, phần lớn cửa hàng bốn phía đường đi đều đã đóng cửa, cho dù mở thì cũng không có buôn bán gì.
Chu Thành đi tới trước một cửa hàng nhỏ, cho lão bản một viên cực phẩm Tiên thạch, nghe ngóng một phen mới biết bây giờ bọn họ không ở Thanh Vực mà là ở trong một trong chín vực, Hỗn Độn Vực.
Hỗn Độn Vực, thực lực mạnh nhất trong số chín vực Tiên Giới.
“Hỗn Độn Vực.” Chu Thành tự nói.
Không ngờ được là bọn họ đi tới Hỗn Độn Vực.
Hỗn Độn Vực cách Thanh Vực cực kỳ xa xôi, xem ra hắn tạm thời không thể quay về Thanh Vực.
Nhưng mà đã tới Hỗn Độn Vực, cũng nên đi dạo, xem như lịch luyện.
Hỗn Độn Vực thực lực mạnh nhất trong số chín vực, Tiên Vương thế gia, tông môn cổ xưa cũng nhiều nhất, đệ tử Tiên Điện Hỗn Độn Vực có thiên phú và thực lực cũng mạnh nhất trong số chín đại Tiên Điện.
“Nghe nói lần này Tiên Điện kiểm tra tiên căn ra một thiên tài yêu nghiệt bốn thuộc tính! Đến từ La gia, tên là La Gia Thành!”
“Bốn thuộc tính!”
“Không sai, hơn nữa tứ đại tiên căn thuộc tính Thủy, Hỏa, Hắc Ám, Quang Minh của hắn đều là một trăm bốn mươi trở lên, hơn nữa Hắc Ám và Quang Minh còn đạt đến một trăm bốn mươi hai!”
“Một trăm bốn mươi hai! Vậy cũng quá yêu nghiệt chứ, như vậy thì chẳng phải là còn kinh khủng hơn Chu Thành của Thanh Vực!”
“Chu Thành? Đã biến mất hơn một trăm năm, Chu Thành đã chết.”
Phía trước, có một đội cao thủ thế gia đi ngang qua, nước miếng tung bay, vẻ mặt kích động bàn tán.
Chu Thành cũng âm thầm giật mình, Hắc Ám và Quang Minh một trăm bốn mươi hai?
Tiểu ngưu thấy sắc mặt của Chu Thành thì nói: “Một trăm bốn mươi hai mà thôi, cũng không phải một trăm bốn mươi chín.”
Tiên căn có độ thân cận thuộc tính cao nhất là một trăm bốn mươi chín.
Chu Thành nghẹn lời.
Tiểu ngưu nói: “Trong Hỗn Độn Thành có một cái Hỗn Độn Bia, có thể kiểm tra tiên căn một trăm bốn mươi trở lên, chắc chắn tiên căn của ngươi không chỉ một trăm bốn mươi hai.”
Mặc dù nó không xác định chín đại thuộc tính tiên căn của Chu Thành có trị số là bao nhiêu nhưng với phán đoán của nó, tuyệt đối không chỉ một trăm bốn mươi hai .
“Hỗn Độn Bia.” Chu Thành nói.
Những bia đá của Tiên Điện khác chỉ có thể kiểm tra đến một trăm bốn mươi, nhưng mà Hỗn Độn Bia trong Hỗn Độn Thành lại có thể kiểm tra một trăm bốn mươi trở lên.
Thế nhưng là theo ghi chép của Tiên Giới, chỉ có một người có tiên căn có lực tương tác đạt tới một trăm bốn mươi chín, đó chính là chúa tể Hỗn Độn Vực.
Ngọa Long Sơn là một trong số những dãy núi truyền kỳ trong Hỗn Độn Vực.
Sở dĩ truyền kỳ là bởi vì nơi này từng là nơi khởi nguyên của Long tộc.
Nhiều năm trôi qua, Long tộc đã di chuyển, mà Ngọa Long Sơn còn ở đó, chỉ là hàng năm vẫn có tử đệ Long tộc tới đây tế điện tiên tổ Long tộc.
Đương nhiên, ngoại trừ tử đệ Long tộc thì tử đệ các tộc Tiên Giới cũng thường tới đây, có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới Ngọa Long Sơn, có nói Ngọa Long Sơn có bảo bối do Thủy tổ Long tộc để lại cho người hữu duyên, có nói Ngọa Long Sơn có vô thượng công pháp của Long tộc, tu luyện thì vô địch thiên hạ.
Còn có truyền thuyết sau khi Thủy tổ Long tộc chết thì long thân vẫn ở Ngọa Long Sơn.