Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 161



Đủ loại truyền thuyết liên quan tới Ngọa Long Sơn, đã không thể chứng nhận, nhưng Ngọa Long Sơn đã từng huy hoàng và mạnh mẽ là điều không cần hoài nghi .

Một ngày này, một người một trâu đi tới Ngọa Long Sơn.

Người tới chính là Chu Thành và tiểu ngưu.

Cũng không phải là Chu Thành muốn tới mà là tiểu ngưu nhất định phải dẫn Chu Thành tới.

Chu Thành luôn cảm thấy tiểu ngưu dẫn hắn đến Ngọa Long Sơn, dụng ý không đơn giản như vậy.

Chu Thành cũng nghe qua một chút truyền thuyết liên quan tới Ngọa Long Sơn.

Chẳng lẽ Ngọa Long Sơn giống như truyền thuyết thật, có bảo bối và vô thượng công pháp của Long tộc do Thủy tổ Long tộc để lại?

Chu Thành nhìn Ngọa Long Sơn vắt ngang đại địa, kéo dài trăm vạn dặm phía xa, không nhịn được hỏi: “Tiền bối, chẳng lẽ Ngọa Long Sơn có vô thượng bảo bối của Long tộc thật?”

Nhưng không ngờ tiểu ngưu ừ một tiếng: “Không sai.”

Chu Thành kinh ngạc.

Lúc đầu, hắn cũng không có ôm hi vọng gì, không ngờ được là tiểu ngưu lại nói có.

“Có thật?” Chu Thành nuốt một ngụm nước bọt.

Ngay cả tiểu ngưu cũng thừa nhận là vô thượng bảo bối của Long tộc, như vậy thì chắc chắn thứ đó là bảo bối kinh thiên.

Tiểu ngưu nghiêng đầu nhìn Chu Thành, lười trả lời, sau đó bước nhanh đến Ngọa Long Sơn, Chu Thành đuổi theo sát.

“Tiền bối, không biết bên trong Ngọa Long Sơn là bảo bối gì?” Trong lòng Chu Thành rất là hiếu kì.

Tiểu ngưu nhìn Ngọa Long Sơn, hai mắt như nhìn thấu không gian trong chỗ sâu nhất trong Ngọa Long Sơn: “Nếu là của ngươi thì ngươi sẽ biết, nếu không phải là của ngươi thì cho dù ngươi có biết cũng vô dụng.”

Chu Thành im lặng.

“Long tộc chi bảo, để lại chờ người hữu duyên.” Tiểu ngưu lại nói một câu.

Người hữu duyên?

Trong lòng Chu Thành hơi động.

Nếu là người có duyên thì có thể lấy được vô thượng bảo bối của Long tộc trong Ngọa Long Sơn?

Tiểu ngưu nói: “Năm đó Ngô Tất cũng đã tới Ngọa Long Sơn.”

“Ngô Tất?” Chu Thành không biết Ngô Tất mà tiểu ngưu nói là ai.

“Ngô Tất là chúa tể Hỗn Độn Vực.” Tiểu ngưu nói.

Chu Thành chấn động trong lòng.

Chúa tể Hỗn Độn Vực, đệ nhất nhân Tiên Giới, tên là Ngô Tất?

Đồng thời, Chu Thành chú ý tới tiểu ngưu dám gọi thẳng tên của chúa tể Hỗn Độn Vực.

“Sau đó thì sao?” Chu Thành hỏi.

“Ngô Tất không phải người hữu duyên.” Tiểu ngưu nói.

Không phải người hữu duyên!

Cho nên, Ngô Tất cũng không chiếm được bảo bối trong Ngọa Long Sơn.

Chu Thành kinh ngạc, với năng lực của Ngô Tất mà cũng không chiếm được bảo bối trong Ngọa Long Sơn.

Tiểu ngưu nói: “Nói rồi, người hữu duyên mới có thể lấy được nó, không liên quan đến thực lực và cảnh giới.” Sau đó nhìn Chu Thành một chút: “Ngươi có thể đạt được hay không thì phải xem cơ duyên của ngươi.”

Sau đó nó không nói gì nữa, dẫn Chu Thành đi tới trước Ngọa Long Sơn.

Lúc này, mặc dù mới vừa sáng nhưng đã có rất nhiều cao thủ từ các nơi trong Tiên Giới tụ tập đến.

Trong đó có không ít tử đệ Long tộc.

Long tộc là một trong số tộc mạnh nhất Tiên Giới, tử đệ Long tộc trải rộng các vực Tiên Giới.

Tiểu ngưu dẫn Chu Thành đi thẳng vào chỗ sâu trong Ngọa Long Sơn.

Ngọa Long Sơn là do rất nhiều ngọn núi tạo thành.

Càng đi vào sâu bên trong thì long uy càng thịnh.

Vừa mới bắt đầu, Chu Thành còn có thể nhìn thấy rất nhiều cao thủ đến từ các nơi, nhưng càng đi vào sâu bên trong thì người đi đường càng ít.

Cuối cùng, tiểu ngưu và Chu Thành đi tới trước một tòa núi lớn.

Tiểu ngưu nhấc đùi ấn lên trên vách núi đá.

Lập tức quang mang chấn động, một cái đường hầm xuất hiện.

“Ngươi tự đi vào đi, có thể đạt được hay không thì phải xem cơ duyên và tạo hóa của ngươi.” Tiểu ngưu nói với Chu Thành.

Chu Thành nhìn đường hầm đó, khẽ giật mình.

Thấy Chu Thành ngẩn người, tiểu ngưu đá cho Chu Thành một chân, Chu Thành vội vàng không kịp chuẩn bị, bị đá vào đường hầm.

Lập tức, Chu Thành cảm thấy trời đất quay cuồng, vất vả lắm mới ổn định thân hình, sau đó thấy bốn phía đen nhánh, đưa tay không thấy được năm ngón.

Dù Chu Thành mở thần thông thiên nhãn ra thì cũng không nhìn thấy xung quanh, không chỉ có không nhìn thấy mà hơn nữa còn không cảm giác được tình huống xung quanh, thần hồn chi lực của hắn hoàn toàn không thể thi triển.

Trong không gian này, ngũ quan, giác quan và thần hồn chi lực bị phong bế hoàn toàn.

Giữa thiên địa như chỉ còn lại có một mình Chu Thành.

Chu Thành lẻ loi trơ trọi đi trong bóng đen.

Không có tiếng gió, không có khí lưu, không có khí vị, tất cả đều không có.

Bóng tối như không có điểm cuối, thậm chí Chu Thành còn không tìm thấy bất cứ lối ra hay phương pháp đi ra, bóng đen xung quanh khiến cho người ta tuyệt vọng.

Chu Thành đã đi trong bóng tối không biết bao lâu, như mê thất trong bóng tối, trong dòng sông thời gian, Chu Thành thử vận dụng lực lượng không gian và thời gian mà mình cảm ngộ được khống chế bóng tối.

Nhưng hoàn toàn không được.

Cuối cùng, Chu Thành dứt khoát ngồi xếp bằng xuống, sau đó vận hành Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, nếu bóng tối vô tận, vậy hắn sẽ thôn phệ hết toàn bộ Hắc Ám trong không gian này.

Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết vận chuyển, lập tức, Hắc Ám mênh mông cuồn cuộn tràn vào Chu Thành trong cơ thể.

Theo Hắc Ám tràn vào trong cơ thể Chu Thành, toàn thân Chu Thành Hắc Ám cuồn cuộn, bị Hắc Ám tràn ngập, bao trùm, ăn mòn.

Sau một hồi, Chu Thành ngừng lại, bất đắc dĩ nhìn Hắc Ám vô tận.

Hắc Ám ở nơi nay không ngừng dũng mãnh vọt ra từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn không thể thôn phệ hết được.

Chu Thành nghĩ nghĩ, thúc giục lực lượng ánh sáng của tiên căn.

Quang Minh có thể xua tan Hắc Ám, hắn dùng lực lượng ánh sáng của tiên căn của hắn chiếu tận vô tận Hắc Ám này.

Ông!

Tiên căn của Chu Thành tỏa sáng, toàn thân như là một cái mặt trời, phun ra Quang Minh.

Quả nhiên!

Không gian xung quanh sáng rõ.

Nhưng Chu Thành còn chưa kịp vui mừng thì thấy Hắc Ám xung quanh lại không ngừng bao phủ tới, bao phủ Quang Minh xung quanh hắn lần nữa.

Thiên địa khôi phục Hắc Ám lần nữa.

Cho dù Chu Thành thôi động lực lượng ánh sáng của tiên căn như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối vẫn không thể nào xua tan Hắc Ám trong thiên địa này.

Quang Minh chi lực của tiên căn của hắn chỉ có thể chiếu sáng được mấy mét xung quanh.

Cuối cùng, Chu Thành cũng đành phải ngừng lại.

Sau đó, Chu Thành lại thử nhiều loại phương pháp, vẫn không được, nổi nóng lên, Chu Thành dứt khoát thúc giục toàn bộ lực lượng thuộc tính của tiên căn.

Cũng thôi động lực lượng của mỗi một loại thuộc tính đến cực hạn.

Oanh!

Trong nháy mắt khi Chu Thành thôi động toàn bộ chín đại thuộc tính Thủy, Hỏa, Thổ, Mộc, Kim, Phong, Lôi, Hắc Ám, Quang Minh của tiên căn thì không gian ầm vang chấn động không ngừng.

Giống như là lực lượng của chín đại thuộc tính của tiên căn của Chu Thành kích thích thiên địa này.

Toàn bộ thiên địa xảy ra động đất siêu cấp lớn, tất cả Hắc Ám đều đang sôi trào, ngay lúc Chu Thành sợ hãi thì thấy cuối Hắc Ám xuất hiện một bóng dáng vô cùng to lớn.

Đây là!

Rồng!

Một con rồng vô cùng to lớn vắt ngang trong thiên địa, xuất hiện ở cuối Hắc Ám.

Từ trước tới nay Chu Thành chưa gặp được con rồng nào lớn như vậy.

Long uy mênh mông, cuốn lên thiên địa, toàn bộ không gian như không chịu nổi long uy này mà xuất hiện vết rách.

Trước mặt long uy này, dù đã là Thiên Tiên đỉnh phong nhưng Chu Thành cũng nhỏ yếu như kiến.

“Vô số năm tháng, rốt cục có người tỉnh lại ta!” Cự Long mở miệng lớn, miệng phun tiếng người, giọng nói vang vọng đất trời, chấn động màng nhĩ Chu Thành vù vù không thôi.

Cự Long bơi tới chỗ Chu Thành.

Những nơi Cự Long đi qua, tất cả Hắc Ám đều rút đi hết.

Thiên địa, tái hiện Quang Minh.

Trong chớp mắt, Cự Long đã đi tới trước mặt Chu Thành.

Thiên địa trước mặt Chu Thành đều bị bản thể vô cùng to lớn của Cự Long che đậy.

Chương 424: Dị tượng ở Ngọa Long Sơn

Chu Thành nhìn Cự Long vắt ngang ở trước mặt mình, như trụ chống trời, không khỏi miệng đắng lưỡi khô.

Là lực lượng của chín đại thuộc tính của tiên căn của mình làm cho Cự Long này thức tỉnh?

Nếu là hắn đoán không sai, con Cự Long này hẳn là Thủy tổ Long tộc.

Không, nói đúng hơn là Thủy tổ Long tộc chi hồn.

Chỉ là long hồn thì đã có lực lượng mênh mông như vậy, có thể thấy năm đó Thủy tổ Long tộc mạnh như thế nào.

“Tiên căn có chín đại thuộc tính.” Long hồn sừng sững trong thiên địa, nhìn xuống Chu Thành, mở miệng nói: “Tiểu gia hỏa, ngươi tên là gì?”

Đối mặt Thủy tổ Long tộc, Chu Thành không dám bất kính, cung kính nói: “Vãn bối tên là Chu Thành.”

“Chu Thành.” Thủy tổ Long tộc nói: “Ngươi đoán không sai, ta chính là Thủy tổ Long tộc chi hồn.”

“Hi vọng sau này ngươi đối xử tốt với Long tộc ta.”

Chu Thành khẽ giật mình, còn chưa hiểu Thủy tổ Long tộc có ý gì thì đột nhiên, Thủy tổ Long tộc chi hồn vắt ngang thiên địa hóa thành một chùm sáng vô cùng to lớn, sau đó bao phủ Chu Thành.

Oanh!

Đầu Chu Thành ầm ầm nổ vang.

Sau đó mất đi ý thức.

Chu Thành bồng bềnh trong không gian.

Thủy tổ Long tộc chi hồn biến thành quang đoàn, bắt đầu chậm rãi rót vào trong cơ thể Chu Thành.

Khi Thủy tổ Long tộc chi hồn biến thành quang đoàn rót vào trong cơ thể Chu Thành, Chu Thành như đang nằm trong hải dương ấm áp.

Theo Chu Thành không ngừng dung hợp Thủy tổ Long tộc chi hồn, quang mang xung quanh Chu Thành càng ngày càng mãnh liệt.

Mấy năm sau.

Toàn bộ không gian Hắc Ám đã hoàn toàn bị quang mang quanh người Chu Thành tràn ngập.

Tiểu ngưu chờ ở bên ngoài đột nhiên đứng thẳng dậy.

Sau đó một khắc, toàn bộ Ngọa Long Sơn bắt đầu lắc lư.

“Chuyện gì xảy ra? !”

“Sao đại địa lắc lư!”

Tử đệ Long tộc đến Ngọa Long Sơn tế điện tiên tổ Long tộc, cao thủ của các phe đến từ Tiên Giới cũng giật nảy cả mình.

Ngọa Long Sơn lắc lư, đây là chuyện chưa từng có.

Hơn nữa còn khiến cho tất cả mọi người giật mình là theo thời gian trôi qua, lắc lư không những không có yếu bớt mà còn không ngừng tăng cường, mặt đất bắt đầu xuất hiện từng vết rách.

Lòng đất bắt đầu dâng trào địa khí.

Tất cả mọi người sợ hãi, nhao nhao lui lại.

Không lâu sau, dị tượng ở Ngọa Long Sơn đã kinh động đến rất nhiều thế gia cổ xưa và cường giả Tiên Vương trong Hỗn Độn Vực.

Cuối cùng, thậm chí ngay cả thành chủ Hỗn Độn Thành Ôn Diệc Uy cũng bị kinh động.

“Cái gì, Ngọa Long Sơn xuất hiện dị tượng!” Ôn Diệc Uy giật mình.

Hắn biết rõ ý nghĩa ẩn giấu sau Ngọa Long Sơn hơn bất kỳ ai.

Ngọa Long Sơn xuất hiện dị tượng thì chính là chuyện không bình thường.

“Vâng, đại địa Ngọa Long Sơn chấn động không thôi, địa khí dâng trào, bây giờ tất cả mọi người trong Ngọa Long Sơn đã chạy ra khỏi Ngọa Long Sơn.” Chiến tướng Hỗn Độn Thành Từ Tuấn nói.

Từ Tuấn là người đứng đầu một trăm linh tám chiến tướng Hỗn Độn Thành, là phụ tá đắc lực của Ôn Diệc Uy.

“Có phái người điều tra là chuyện gì xảy ra chưa?” Ôn Diệc Uy vội vàng hỏi.

“Đã phái người dò xét, tạm thời còn chưa có tra ra là nguyên nhân gì.” Từ Tuấn nói: “Chỉ là người của chúng ta không thể tới gần khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn.”

“Không thể tới gần khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn?” Ôn Diệc Uy bất ngờ.

“Vâng, có một lực lượng bao phủ khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn, người của chúng ta hoàn toàn không thể tới gần.” Từ Tuấn nói.

“Tiên Vương cũng không được?” Ôn Diệc Uy hỏi.

“Ta chỉ điều động Đại La Kim Tiên đến điều tra.” Từ Tuấn nói.

“Vậy thì phái Tiên Vương đi!” Ôn Diệc Uy gấp gáp nói: “Nhanh đi!”

Hắn hiểu tầm quan trọng của Ngọa Long Sơn hơn Từ Tuấn.

“Vâng, ta lập tức đi ngay.” Từ Tuấn vội vàng nói, hắn thấy dáng vẻ của Ôn Diệc Uy thì cũng ý thức được chuyện còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng của mình.

Ngay lúc Từ Tuấn muốn rời đi thì Ôn Diệc Uy đột nhiên nói: “Phái hai người Ngô Nhĩ đi!”

Ngô Nhĩ, Ngô Hạo đều là chiến tướng trong số Bách Chiến Tướng của Hỗn Độn Thành, hai người là huynh đệ.

Từ Tuấn nghe Ôn Diệc Uy nói muốn điều động hai người Ngô Nhĩ, Ngô Hạo cùng đi thì không khỏi giật mình, Bách Chiến Tướng của Hỗn Độn Thành đều là cường giả Tiên Vương đỉnh cao, cấp bậc như Bách Chiến Tướng thì nếu không phải xảy ra chuyện cực lớn thì sẽ không phái ra ngoài.

“Nhanh đi!” Ôn Diệc Uy thấy Từ Tuấn ngẩn người, quát.

Từ Tuấn hồi tỉnh lại, tranh thủ xác nhận, lui ra ngoài.

Lúc này, mấy chục vạn cao thủ ở Ngọa Long Sơn nhao nhao thối lui ra khỏi Ngọa Long Sơn, kinh nghi bất định nhìn thay đổi của Ngọa Long Sơn.

Bọn họ chưa từng thấy Ngọa Long Sơn xuất hiện dị tượng như thế.

“Chẳng lẽ Ngọa Long Sơn có bảo vật xuất thế?”

“Chắc chắn Ngọa Long Sơn có bảo vật của Long tộc sắp xuất thế!”

Mọi người kinh nghi suy đoán.

Rất nhiều cao thủ không chịu được dụ hoặc, nhao nhao bay vào chỗ sâu trong Ngọa Long Sơn.

Thế nhưng một khi những cao thủ này tiếp cận khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn thì bị một cỗ lực lượng tuyệt cường phản chấn ngược lại.

Có người không tin tà, điên cuồng thúc giục Tiên Nguyên trong cơ thể, thậm chí thi triển công kích mạnh nhất của mình muốn mạnh mẽ xông tới khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn nhưng đều không ngoại lệ, đều bị chấn bay trở về, hơn nữa sức mạnh công kích càng mạnh thì lực phản chấn càng mạnh.

Tiểu ngưu nhìn những người bên ngoài điên cuồng công kích, muốn cường xông, hai mắt hờ hững, lực lượng bao phủ khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn chính là do nó bố trí.

Bây giờ, chính là thời khắc mấu chốt của Chu Thành, đương nhiên nó không cho phép người khác quấy rầy Chu Thành.

“Mọi người tránh ra!”

Lúc này, một giọng nói vang lên, tiếng gầm cuồn cuộn, chỉ thấy một bóng dáng vĩ ngạn xuất hiện trên bầu trời Ngọa Long Sơn.

“Là Diêm Quỷ Tôn Giả!”

Nhìn thấy bóng dáng vĩ ngạn này, rất nhiều cao thủ biến sắc.

Diêm Quỷ Tôn Giả chính là cường giả Đại La Kim Tiên thập trọng tối đỉnh!

Cũng là top mười Đại La Tiên Bảng.

Nhân vật bậc này cho dù đối mặt với cường giả Tiên Vương nhất trọng phổ thông thì cũng có sức tự vệ mà không bị giết chết.

Diêm Quỷ Tôn Giả, có thể nói là người mạnh nhất dưới Tiên Vương.

Một vài người không biết Diêm Quỷ Tôn Giả, nghe nói người trước mắt là Diêm Quỷ Tôn Giả thì sợ đến mặt tái nhợt như người chết, không ai không sợ hãi lui lại.

Trong lúc nhất thời, khu vực xung quanh Diêm Quỷ Tôn Giả trở nên trống rỗng.

Diêm Quỷ Tôn Giả không để ý đến mọi người, trực tiếp đi tới khu vực trung tâm Ngọa Long Sơn.

Đi vào biên giới khu vực trung tâm, Diêm Quỷ Tôn Giả lạnh lùng cười một tiếng: “Chỉ là tiểu trận mà muốn ngăn bản tôn sao!” Sau đó duỗi thủ chưởng ra, lực lượng mênh mông từ trong hai lòng bàn tay bắn ra: “Cút ngay cho ta!”

Diêm Quỷ Tôn Giả hét, giọng như bạo lôi, khiến cho thời không trùng điệp nổ tung, các cao thủ nơi xa bị tiếng hét chấn đến đầu óc ong lên, ai cũng kinh hãi.

Nhưng ngay lúc tất cả mọi người và Diêm Quỷ Tôn Giả đều cho là lực lượng cấm chế sẽ bị đánh vỡ thì lại phát hiện lực lượng cấm chế hoàn toàn không có rung chuyển, Diêm Quỷ Tôn Giả đứng ở đó, không có tiến lên được một tất nào.

Sắc mặt Diêm Quỷ Tôn Giả đỏ lên, không tin tà, thôi động Tiên Nguyên trong đan điền đến cực hạn.

“Mở cho ta!” Hắn quát.

Song chưởng của Diêm Quỷ Tôn Giả có quang mang bắn ra mãnh liệt, lực lượng đáng sợ điên cuồng gào thét.

Thiên địa đều vì thế mà chấn động.

Nhưng sau một khắc, đột nhiên, một cỗ lực lượng tuyệt cường từ khu vực trung tâm điên cuồng gào thét bắn ra, cỗ lực lượng này mạnh đến mức khiến cho Diêm Quỷ Tôn Giả kinh hãi.

Hắn muôn lui nhưng đã chậm một bước.

Oanh!

Tất cả mọi người nhìn thấy Diêm Quỷ Tôn Giả bị đánh bay ra ngoài như đạn pháo.

Nhân vật top mười Đại La Tiên Bảng bị đánh bay, đụng nát không biết bao nhiêu ngọn núi, bay đến tận chân trời.