Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 168



Ngao Phóng là một vị Thượng Tiên tam trọng, hắn lập tức bắt lấy bả vai Chu Thành.

Sau khi bắt lấy bả vai Chu Thành, hắn lộ ra vẻ mặt đắc ý, dùng hai tay đè xuống: “Quỳ xuống!”

Ngay khi mọi người ở đây cho rằng Chu Thành sẽ bị đè quỳ xuống, lại thấy Chu Thành đứng sừng sững bất động ở đó, giống như một ngọn núi khổng lồ, áo lam trên người cũng không động một phân.

Chu Thành bình tĩnh nhìn đối phương: “Chỉ chút sức lực ăn nãi này của ngươi cũng không biết xấu hổ làm ta quỳ xuống!”

Ăn nãi!

Ngao Phóng nghe vậy, sắc mặt đỏ lên.

Chính là, cho dù hắn có dùng sức như thế nào cũng không thể lay động Chu Thành một chút.

Mọi người ở hiện trường nhìn nhau, tất cả bọn họ đều kinh ngạc.

Lúc này, bả vai Chu Thành run lên, ngay lập tức, Ngao Phóng bị bắn bay ngược ra ngoài, giữa không trung, Ngao Phóng điên cuồng liên tục hộc máu.

“Thiếu chủ!” Cao thủ Long Tộc sắc mặt đại biến, một người phá không bay lên, tiếp được Ngao Phóng, tuy là như thế, khi tiếp được Ngao Phóng vẫn cứ bị bắn ngược liên tục lùi về phía sau, cho đến khi lùi về bên cạnh chân tường hậu viện.

Mỗi bước lùi lại đều để lại dấu chân in sâu trên mặt đất.

Mọi người thấy thế đều khiếp sợ.

Cao thủ Long Tộc này chính là Thượng Tiên bảy trọng, thế nhưng cũng bị đẩy lui?

Đây là có chuyện gì?

“Này, ta không nhìn lầm đi? Tiểu tử này chẳng lẽ không phải Thiên Tiên thập trọng đỉnh?” Một vị cao thủ Bất Tử Tộc khiếp sợ nói.

Bởi vì Chu Thành không có che giấu hơi thở, cho nên mọi người ở hiện trường đều nhìn ra được Chu Thành chỉ là Thiên Tiên thập trọng đỉnh.

Một Thiên Tiên thập trọng đỉnh, đánh bay một Thượng Tiên tam trọng cũng đã là đủ kinh người, hiện tại ngay cả Thượng Tiên bảy trọng thế nhưng đều bị đẩy lui!

Sức chiến đấu như vậy, bọn họ chưa từng nghe nói, cũng chưa từng nghe nói qua!

Liêu Tĩnh cũng cho rằng chính mình nhìn lầm, nàng liền hỏi U Minh Nhị Quái: “Tiền bối, người này, thật sự là Thiên Tiên thập trọng đỉnh sao? Có thể nào đã sử dụng công pháp gì đó che giấu cảnh giới?”

Một người trong U minh Nhị Quái lắc đầu: “Không, hắn thật sự là Thiên Tiên thập trọng đỉnh!” Sau đó, hắn ngưng trọng nhìn Chu Thành: “Người này, chiến lực nghịch thiên, sợ rằng về sau sẽ là người khó lường!”

Khi mọi người nghe vậy, trong nội bọn họ tâm chấn động mãnh liệt.

Ngay cả U Minh Nhị Quái đều nói Chu Thành là Thiên Tiên thập trọng đỉnh, vậy thì đúng là Thiên Tiên thập trọng đỉnh không thể nghi ngờ.

Ngay cả U Minh Nhị Quái đều nói người này về sau khó lường, có thể thấy được người này, đã khiến cho U Minh Nhị Quái coi trọng.

Sự tồn tại của U Minh Nhị Quái là gì? Đó chính là Tiên Vương, hơn nữa vẫn là cường giả Tiên Vương bảy trọng!

Chính là hiện tại một cái Thiên Tiên nho nhỏ lại khiến cho bọn họ coi trọng!

Trong lòng Liêu Tĩnh cũng khiếp sợ.

Lúc này, phía sau Ngao Khải Sơn bước ra một vị cao thủ Long Tộc, đối phương đi đến trước mặt Chu Thành, lạnh lùng nhìn Chu Thành nói: “Ta mặc kệ ngươi có phải Thiên Tiên hay không, nếu ngươi đã làm nhị thiếu chủ nhà ta trọng thương, hôm nay, ngươi hẳn là phải chết!” Nói đến đây, long khí toàn thân bốc lên, long uy tràn ngập.

Vị cao thủ Long Tộc này rõ ràng là Thượng Tiên thập trọng đỉnh.

“Thương Long Thủ!”

“Thiên địa tẫn nhập tay ta!”

Vị cao thủ Long Tộc này lập tức với tay bắt đến Chu Thành.

Khi đôi tay của hắn vừa mới với đến, tất cả mọi người có một loại ảo giác, thiên địa dường như bắt đầu thu nhỏ lại, bị người kia bắt được trong tay.

Tất cả mọi người ở hiện trường đều giật mình, Thương Long Thủ chính là một trong số những đỉnh giai tiên pháp của Long Sơn, tuy nhiên, lại là rất khó tu luyện thành công.

Trong khi mọi người đang giật mình, dấu tay của Thương Long Thủ chưởng về phía Chu Thành, oanh!

Dấu tay chưởng trên ngực Chu Thành.

Nhưng ngay lúc đó, quang mang trên toàn người Chu Thành bắt đầu kích động, không có chút sứt mẻ.

Mọi người trợn to mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng.

Ngay cả vị cao thủ Long Tộc kia cũng là vẻ mặt khó có thể tin.

“Này, gặp quỷ đi!” Thậm chí có cả cao thủ xoa mắt.

Một vị Thiên Tiên thừa nhận một đòn tấn công của một vị cao thủ Thượng Tiên thập trọng đỉnh Long Tộc, hơn nữa vẫn là đỉnh giai tiên pháp Long Tộc, thế nhưng không có chút sứt mẻ, lông tóc không có hao tổn gì!

Cho dù là Liêu Tĩnh, hay vẫn là đám người Ngao Khải Sơn, Bất Tử Thiên, Hồng Phật, trong lòng bọn họ đều nổi lên sóng to gió lớn.

Chu Thành vỗ ngực: “Long Sơn Thương Long Thủ? Chẳng qua chỉ như vậy.”

Nghe Chu Thành châm chọc Long Sơn Thương Long Thủ, vị cao thủ Long Tộc kia thẹn quá thành giận, tức giận nổi cơn thịnh nộ một quyền về phía Chu Thành: “Ta cũng không tin, một Thiên Tiên như ngươi thật sự mạnh như vậy!”

Long khí trong tay hắn bắn ra, hình thành một đầu long thật lớn.

Long Quyền!

Lại là đỉnh giai tiên pháp của Long Tộc.

Nhìn một quyền của đối phương, Chu Thành cũng tung ra một quyền vào nắm tay của đối phương.

Khi Chu Thành tung ra một quyền, thiên địa minh diệt một chút.

Giống như là lửa đột nhiên bị thổi tắt, lại đột nhiên sáng lên.

Oanh!

Nắm đấm của Chu Thành va chạm trực diện vào đối phương.

“Rắc” một tiếng, mọi người nghe được âm thanh xương cốt rách nát.

Là xương cốt của ai nát?

Khi mọi người ở đây đều ý nghĩ giống nhau, liền thấy vị cao thủ Long Tộc kia kêu thảm thiết một tiếng, toàn bộ cánh tay bị đấm biến dạng, bắn ngược ra ngoài, sau đó rơi xuống trên sân tường, đâm vào khiến bức tường nứt toạc, mặt đất rung chuyển không ngừng.

Mọi người hút một ngụm khí lạnh, tất cả bọn họ đều thấy hoảng sợ.

Tất cả mọi người ở đây, có rất nhiều người đều là Kim Tiên, Đại La Kim Tiên.

Chính là, tất cả bọn họ thế nhưng đều cảm thấy hoảng sợ vì một Thiên Tiên.

“Thật là một thân thể khủng khiếp!” Bất Tử Thiên gắt gao nhìn chằm chằm Chu Thành, nói xong, sắc mặt hắn ngưng trọng, hắn tự nhận thân thể, phòng ngự cùng lực lượng của Bất Tử Tộc bọn họ đã đủ khủng bố, nhưng để so với thân thể người trẻ tuổi trước mắt, dường như chỉ là rác rưởi?

Cho dù thân thể Bất Tử Tộc có khủng bố thì cũng không có khả năng khi là Thiên Tiên Cảnh, có thể thừa nhận được một quyền của Thượng Tiên Cảnh thập trọng, càng đừng nói là Thượng Tiên Cảnh thập trọng của Long Tộc.

Vốn dĩ thân thể của Long Tộc đã cực kỳ khủng bố, không thể yếu hơn so với Bất Tử Tộc.

Mọi người ở hiện trường đều khiếp sợ, hoảng sợ, nhất thời không ai lên tiếng.

“Còn có ai muốn ta quỳ xuống không?” Chu Thành lạnh lùng liếc nhìn mọi người xung quanh.

Ngao Khải Sơn hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi tiến lên, đi tới trước mặt Chu Thành, nói: “Ngao Khải Sơn bất tài, muốn thử quyền lực với các hạ một lần.”

Mọi người nghe Ngao Khải Sơn thế nhưng muốn đích thân ra tay, tất cả đều là chấn động.

Ngao Khải Sơn là ai, là người tài giỏi nhất trong thế hệ trẻ của Long Sơn, nhìn toàn bộ người trẻ tuổi ở Tiên Giới, cũng là người đứng đầu, thế nhưng hắn lại muốn đích thân ra tay.

Mọi người đều tỉnh táo tinh thần.

Có thể nhìn thấy Ngao Khải Sơn ra tay, loại cơ hội này không có nhiều.

Liêu Tĩnh nhìn chăm chú vào Chu Thành cùng Ngao Khải Sơn, hỏi U Minh Nhị Quái: “Tiền bối, các ngươi nói ai sẽ thắng?”

Một người trong U Minh Nhị Quái lắc đầu nói: “Cho dù người trẻ tuổi này có mạnh bao nhiêu, thì cũng không có khả năng là đối thủ của Ngao công tử.”

Ngao Khải Sơn, tu luyện ngắn ngủn ngàn năm, hiện tại đã là Kim Tiên! Hơn nữa là Kim Tiên một trọng đỉnh.

Mà Chu Thành, chỉ là một Thiên Tiên mà thôi.

Trong mắt hắn, chẳng sợ Chu Thành lại yêu nghiệt, lại nghịch thiên, cũng không có khả năng chống đỡ được Ngao Khải Sơn.

Đối với lời của U Minh Nhị Quái, mọi người cũng nhận đồng, bản thân Ngao Khải Sơn có chiến lực cực mạnh, lại là Kim Tiên một trọng đỉnh, cho dù người trẻ tuổi này có khủng bố, cũng không phải là đối thủ.

Lúc này, Ngao Khải Sơn toàn lực thúc giục đan điền tiên nguyên, quang mang toàn thân bắt đầu khởi động, từng đạo Kim Tiên pháp tắc bay ra, mỗi một Kim Tiên pháp tắc đều to 10 mét.

Mọi người thấy Ngao Khải Sơn tu luyện Kim Tiên pháp tắc thế nhưng to đến 10 mét, đều là kinh ngạc cảm thán không thôi.

Phải biết rằng, đối với những đệ tử thiên tài, Kim Tiên pháp tắc cũng chỉ mới to bằng cánh tay mà thôi, có thể đạt tới 1 mét đã khiến người giật mình, càng đừng nói là 10 mét.

Chương 441: Tử tôn bất hiếu khấu kiến Thủy tổ đại nhân

Ngay cả mấy người Liêu Tĩnh, Bất Tử Thiên, Hồng Phật nhìn thấy pháp tắc Kim Tiên tráng kiện mười mét của Ngao Khải Sơn thì cũng đều không nhịn được mà sợ hãi thán phục.

Bình thường đệ tử thiên tài, pháp tắc Kim Tiên to bằng cánh tay đã là khó được, có thể ngưng tụ pháp tắc Kim Tiên tráng kiện mười mét thì phải có căn cơ hùng hậu đến cỡ nào mới có thể làm được như vậy.

Lúc này, có thể nói Ngao Khải Sơn đã triển khai toàn bộ lực lượng, khí thế trên người hắn liên tục tăng lên, dưới ánh mắt sợ hãi của tất cả mọi người đang có mặt ở đây, toàn thân Ngao Khải Sơn sinh ra một lớp vảy rồng kim sắc.

“Long hóa!” Có người kinh hô.

Long hóa chính là kích phát huyết mạch Long tộc trong cơ thể rồi mới hoá thành hình rồng. Trạng thái này cũng là trạng thái công kích mạnh nhất của cường giả Long tộc.

Hiển nhiên, Ngao Khải Sơn đã xem Chu Thành như kẻ địch lớn nhất trong đời mình.

Ngao Khải Sơn là người số một trong thế hệ trẻ tuổi ở Long Sơn, bây giờ lại xem một Thiên Tiên nho nhỏ là kình địch.

Nương theo Ngao Khải Sơn long hóa, một tiếng long ngâm từ trong miệng Ngao Khải Sơn vang ra. Không lâu sau, Ngao Khải Sơn đã hóa thành một con kim long trăm trượng.

Trong nháy mắt khi Ngao Khải Sơn hóa thành kim long, nó mạnh mẽ vỗ một trảo xuống Chu Thành.

Long khí kinh khủng khiến cho không khí xung quanh nổ tung.

Khi long trảo giống như núi nhỏ của Ngao Khải Sơn vỗ xuống, Long Ấn trùng điệp không ngừng đánh xuống. Những Long Ấn này giống như là từng cái long quyển, không ngừng chồng lên nhau, bao phủ Chu Thành.

Khí lưu kinh khủng nổ tung khiến cho rất nhiều cao thủ đang có mặt ở hiện trường đều kinh hãi lùi lại.

“Long Ấn!”

Nhìn long trảo của Ngao Khải Sơn vỗ xuống, Long Ấn trùng điệp đó, Bất Tử Thiên nghiêm túc nói.

Long Ấn chính là tiên pháp mạnh nhất của Long tộc, không có cái thứ hai.

Chu Thành nhìn Long Ấn của Ngao Khải Sơn vỗ xuống, sắc mặt vẫn như thường, ngay lúc Long Ấn đánh tới đỉnh đầu của hắn thì đột nhiên xung quanh người Chu Thành tỏa sáng rực rỡ.

Ngay sau đó là Thiên Tiên pháp tắc từ trong cơ thể Chu Thành bay ra.

Khi Thiên Tiên pháp tắc từ trong cơ thể Chu Thành bay ra, thiên địa nổ vang, ức vạn Tiên Phật hiện thế trong không trung, vô số Hỗn Độn lôi điện không ngừng chập chờn.

Một luồng uy áp kinh khủng từ trong cơ thể Chu Thành bộc phát ra ngoài. Tại thời khắc này, Chu Thành giống như chúng tiên chi chủ, đứng cao hơn ức vạn Tiên Phật.

Không gian xung quanh đây đều đang run rẩy.

Trong nháy mắt khi tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường nhìn thấy Thiên Tiên pháp tắc của Chu Thành thì có người suýt chút nữa là bị dọa cho ngất đi, có người thì sợ đến vỡ mật, một vài Long tộc, Bất Tử tộc, đệ tử Phật Tông sợ đến tóc dựng đứng.

Chỉ thấy Thiên Tiên pháp tắc của Chu Thành như một cái trụ trời, suýt chút che kín sân.

“Vài, vài trăm mét!” Liêu Tĩnh ngẩng đầu nhìn Thiên Tiên pháp tắc tráng kiện vài trăm mét của Chu Thành, đôi môi thơm run rẩy, sợ chết khiếp.

Nếu không có U Minh Nhị Quái ở bên thì hẳn là nàng cũng sẽ sợ đến run chân đứng không nổi.

U Minh Nhị Quái thân là cường giả Tiên Vương, nhìn thấy Thiên Tiên pháp tắc tráng kiện vài trăm mét, như là trụ trời chống trời mà lên của Chu Thành thì cũng trợn mắt há hốc mồm, đầu óc trống rỗng.

Vài, vài trăm mét!

Sao lại có thể có chuyện như vậy được!

Cho dù bây giờ bọn họ tận mắt nhìn thấy thì bọn họ cũng không thể nào tin được cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình.

Chúa Tể bình thường, khi đột phá Thiên Tiên thì Thiên Tiên pháp tắc cũng mới tráng kiện hơn chín mươi mét, cho dù là chúa tể Hỗn Độn Vực bệ hạ thì năm đó hắn ngưng tụ Thiên Tiên pháp tắc cũng mới tráng kiện hơn một trăm mét.

Quá đáng sợ.

Không thể nào hiểu được.

Đột nhiên, trong đầu U Minh Nhị Quái lóe lên, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ mà nhìn Chu Thành, chẳng lẽ người trẻ tuổi đó là? !

Đúng lúc này, đột nhiên, một tiếng long ngâm vang vọng đất trời, toàn bộ Thú Vương Thành, thậm chí toàn bộ đại lục đều nghe được một tiếng long ngâm rung trời này.

Điện Chủ Tiên Điện Thú Vực đang bế quan lại bị một tiếng long ngâm rung trời đột nhiên vang lên này làm cho giật mình tỉnh lại.

“Đã xảy ra chuyện gì? !” Điện Chủ Tiên Điện Thú Vực phá không bay ra, sau đó hắn nhìn thấy được một con Cự Long vô cùng to lớn mà từ trước đến nay hắn chưa từng nhìn thấy phá không bay lên.

Một luồng long uy đến từ Thái Sơ quét sạch thiên địa, mênh mông vô biên.

“Thủy tổ Long tộc!” Điện Chủ Tiên Điện Thú Vực kinh hãi.

Tại thời khắc này, không chỉ có Điện Chủ Tiên Điện Thú Vực mà ức vạn cường giả của Thú Vương Thành đều thấy được con Cự Long che khuất bầu trời này, cảm nhận được long uy đến từ Thái Sơ.

Ai cũng kinh hãi không thôi.

Vốn là bị Thiên Tiên pháp tắc của Chu Thành dọa đến sợ vỡ mật, Ngao Khải Sơn nhìn thấy Cự Long che khuất bầu trời từ trong cơ thể Chu Thành bay ra thì sợ đến mức rơi từ trên cao xuống, nằm xụi lơ dưới đất.

Cao thủ Long tộc đi theo Ngao Khải Sơn đến đây cũng toàn bộ phủ phục xuống đất, bọn họ sợ hãi, kích động không thôi.

“Là Thủy tổ đại nhân!”

“Tử tôn bất hiếu khấu kiến Thủy tổ đại nhân!”

Toàn bộ những cao thủ của các tông các môn khác đang có mặt ở hiện trường cũng đều quỳ sát xuống đất, sợ hãi và kích động không thôi.

Lúc này, cho dù là có U Minh Nhị Quái ở bên người thì Liêu Tĩnh cũng sợ đến chân mềm nhũn, đầu lưỡi nàng run rẩy: “Thủy tổ Long tộc!”

Mặc dù hai người U Minh Nhị Quái là cường giả Tiên Vương nhưng lúc này bọn họ cũng run rẩy cả tay chân, đó chính là Thủy tổ Long tộc, là tồn tại vô thượng mà ngay cả Chúa Tể cũng phải kính úy.

Chu Thành dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn khắp tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường.

“Còn có ai muốn cản ta rời đi?” Chu Thành lạnh nhạt nói.

Ngao Khải Sơn và cao thủ Long Sơn nghe xong thì sợ đến mặt không còn một chút máu.

“Chúng ta bất hiếu, không biết là Thủy tổ đại nhân, chúng ta tội đáng chết.” Một vị lão tổ Long tộc dập đầu, khóc nói: “Xin Thủy tổ đại nhân thưởng cho tội chết.”

Hắn chính là người mạnh nhất Long Sơn, đi theo Ngao Khải Sơn đến đây, ba người Ngao Phóng và Ngao Khải Sơn ra tay với Chu Thành, hắn lại không có lên tiếng ngăn lại, theo hắn cảm thấy thì đây chính là tội chết!

Mạo phạm Thủy tổ, đối với Long tộc thì đúng là tội chết.

“Ban thưởng cho tội chết?” Chu Thành nhìn vị lão tổ Long tộc đó, cười lạnh.

Lão tổ Long tộc dập đầu không thôi, dập đầu xuống đất đến mặt đất vang động không ngừng.

Chu Thành không để ý đến người của Long tộc, quay qua nhìn tiểu ngưu bên cạnh, nói: “Tiền bối, chúng ta đi thôi.”

Tiểu ngưu thấy thế thì không tiếp tục thi triển huyễn thuật nữa, ánh sáng lóe lên một cái sau đó nó hiện ra nguyên hình.

Mọi người thấy lão đầu đi theo bên cạnh Chu Thành đột nhiên biến thành một con Tử Ngưu nhỏ thì không khỏi bất ngờ.

“Tử, Tử Ngưu!” Một vị cao thủ đột nhiên trừng to hai mắt, run giọng nói.

Lúc này, Chu Thành và tiểu ngưu bay lên rồi mới phá không rời đi, chớp mắt đã biến mất ở chân trời.

Vị cao thủ đó vẫn chỉ vào hướng mà Chu Thành và tiểu ngưu rời đi, rung động nói: “Là, là Tử Ngưu!”

Bên cạnh có cao thủ thấy thế thì không khỏi nghi ngờ nói: “Trần huynh, ngươi sao thế?”

“Là Tử Ngưu, hắn là Chu Thành!” Vị cao thủ đó kích động kêu to.

Tử Ngưu!

Chu Thành!

Toàn thân bọn người Liêu Tĩnh, U Minh Nhị Quái cứng ngắc.

Một năm trước, một trận chiến ở Hỗn Độn Bia, chuyện bên người Chu Thành có một con Tử Ngưu hư hư thực thực là Chúa Tể Cảnh đã truyền ra khắp Tiên Giới, đã không còn là bí mật gì nữa.

Vừa rồi tiểu ngưu hiện ra chân thân, tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường cũng không có suy nghĩ quá nhiều, bây giờ nghe vị cao thủ đó nói như vậy, tất cả mọi người đều chấn động không thôi.

“Chu, Chu Thành!”

“Hắn chính là Chu Thành đại nhân!”

“Cũng là người thừa kế Thủy tổ Long tộc!”

Một trong số U Minh Nhị Quái tự lẩm bẩm.

Những ngày này, các phương cường giả đều đang tìm kiếm người thừa kế Thủy tổ Long tộc, đều đang suy đoán thân phận của người thừa kế Thủy tổ Long tộc.

Mà Chu Thành lại chính là người thừa kế Thủy tổ Long tộc!

“Trời phù hộ Long tộc ta!” Một số cường giả Long tộc đang quỳ rạp ở dưới đất biết được người thừa kế Thủy tổ Long tộc bọn họ lại chính là Chu Thành thì đều kích động, vui đến phát khóc.

Chu Thành, kiểm tra trên Hỗn Độn Bia, tiên căn có sáu đại thuộc tính, toàn bộ đều là một trăm bốn mươi chín, được xưng là người có thiên phú cao số một Tiên Giới.

Chương 442: Tịnh Thế Ma Phương

Đối với Long tộc thì người có tiên căn có sáu đại thuộc tính, hơn nữa tất cả còn là một trăm bốn mươi chín, tương lai có thể trở thành đệ nhất nhân như Chu Thành trở thành người thừa kế Thủy tổ Long tộc chính là may mắn của Long tộc, cũng là vô thượng vinh quang của Long tộc.

Hỗn Độn Thành.

Từ Tuấn đang bẩm báo lại chuyện của Long tộc cho Ôn Diệc Uy.

“Từ sau một trận chiến ở Ngọa Long Sơn, Long Sơn cũng trở nên yên phận.” Từ Tuấn nói.

“Tung tích của Thủy tổ Long tộc như thế nào?” Ôn Diệc Uy hỏi.

Từ Tuấn lắc đầu: “Còn không có tra được.”

Lúc này, hai huynh đệ Ngô Nhĩ, Ngô Hạo gấp gáp chạy vào.

“Đại nhân, có tin tức của Thủy tổ Long tộc!” Ngô Nhĩ vừa đi vào thì lập tức bẩm báo: “Là Chu Thành, Thủy tổ Long tộc là Chu Thành!”

Lúc đầu hai người Ôn Diệc Uy, Từ Tuấn nghe nói có tin tức của Thủy tổ Long tộc thì tinh thần lập tức tỉnh táo lại, nhưng khi nghe được Thủy tổ Long tộc là Chu Thành thì trên mặt hai người đều lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.

“Chu, Chu Thành? !” Ôn Diệc Uy không thể tin được.

“Là, là Chu Thành! Hôm nay Chu Thành xuất hiện ở Thú Vương Thành, hiện ra long hồn của Thủy tổ Long tộc.” Ngô Nhĩ gấp gáp kể lại chuyện xảy ra ở Thú Vương hôm nay.

Hai người Ôn Diệc Uy, Từ Tuấn ngây ra như phỗng.

Hồi lâu sau, Ôn Diệc Uy mới chậm rãi hồi tỉnh lại, trong lòng vô cùng đắng chát, một Chu Thành đã rất khủng bố, lại thêm người thừa kế Thủy tổ Long tộc, sau này Hỗn Độn Thành biết sống như thế nào.

Mà lúc này, Chu Thành và tiểu ngưu đã rời khỏi Thú Vương Thành, đi tới một dãy núi hoang tàn vắng vẻ nào đó ở trong Thú Vực.

Chu Thành lấy hạt châu đó ra ngoài.

“Tiền bối, hạt châu này là?” Chu Thành dò hỏi.

“Hẳn là Tịnh Thế Ma Phương.” Tiểu ngưu sắc mặt phức tạp, nhìn hạt châu, nói.

“Tịnh Thế Ma Phương.” Chu Thành đọc một lần.

Tiểu ngưu gật đầu: “Tịnh Thế Ma Phương chính là một trong số Sáng Thế Ngũ Bảo.”

“Sáng Thế Ngũ Bảo!” Chu Thành nghi hoặc.

“Không sai, Sáng Thế Ngũ Bảo!” Tiểu ngưu nói: “Sáng Thế Ngũ Bảo, nó có cấp bật còn cao hơn cả Hỗn Độn Linh Bảo, chính là năm món pháp bảo mạnh nhất đương thời.”

Chu Thành trong lòng đại chấn.

Có cấp bậc còn cao hơn cả Hỗn Độn Linh Bảo!

Một trong số năm món pháp bảo mạnh nhất đương thời!

Tiểu ngưu nói: “Tịnh Thế Ma Phương này có lực lượng khó lường, nếu ngươi có thể luyện hóa thì sau này cho dù là đối địch hay là tu luyện đều có thể mang lại lợi ích khó mà tưởng tượng được cho ngươi.”

“Nhưng mà lát nữa khi ngươi luyện hóa Tịnh Thế Ma Phương này thì phải chú ý lực lượng Hắc Ám trong đó, đừng có để cho mình bị nó ma hóa.”

“Một khi ma hóa thì không phải là ngươi khống chế khối ma phương này mà là ngươi bị khối ma phương này khống chế, đến lúc đó ngươi trở thành khôi lỗi của ma phương, đó chính là sống không bằng chết!”

Tiểu ngưu cực kỳ nghiêm túc nói.

Trong lòng Chu Thành chấn động, nặng nề gật đầu.

Tiểu ngưu lập tức bố trí cấm chế trận pháp ở xung quanh, ngăn cách dãy núi và ngoại giới, sau đó mới bố trí một cái Minh Tâm Đại Trận trên người Chu Thành.

Chu Thành ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, thần hồn dần dần xuyên vào bên trong nội thế giới trong Tịnh Thế Ma Phương từng chút một.

Chớp mắt một cái, Chu Thành đi tới một cái Hắc Ám Chi Hải vô biên.

Cái hải vực vô biên này cũng không phải là nước mà hoàn toàn do Hắc Ám chi lực ngưng tụ mà thành!

Hắc Ám chi lực cuồn cuộn, tạo thành cự lãng thao thiên, đang điên cuồng mãnh liệt gầm vang, giống như muốn ma hóa thế gian này, xông ra khỏi khối ma phương. Nhưng mà trên không trung Hắc Ám Chi Hải lại có một vầng Quang Minh Đại Nhật to lớn.

Vầng mặt trời này không phải là màu đỏ mà nó cực kỳ tinh khiết không hề có một chút tạp chất nào, hoàn toàn Quang Minh, Quang Minh chi lực vô cùng vô tận trong đó không ngừng phun ra ngoài.

Chính vì có Quang Minh Đại Nhật này không ngừng dâng trào Quang Minh, mới có thể trấn áp phiến Hắc Ám Chi Hải này, nếu không thì sợ là Hắc Ám chi lực trong Hắc Ám Chi Hải đã chạy ra khỏi khối ma phương và ma hóa thế giới từ lâu rồi.

Chu Thành nhìn Hắc Ám Chi Hải vô biên, Hắc Ám chi lực thôn thiên phệ địa, cho dù là người có tâm chí kiên định như hắn thì cũng không nhịn được mà cảm thấy sợ hãi..

Hơi dừng lại một chút, Chu Thành chậm rãi bình tĩnh trở lại, sau đó mới xếp bằng ở trên không Hắc Ám Chi Hải, bắt đầu vận hành Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, lập tức, giữa không trung, Quang Minh chi lực trong Quang Minh Đại Nhật không ngừng dâng trào xuống, tràn vào trong cơ thể Chu Thành.

Khi Quang Minh chi lực tràn vào trong cơ thể Chu Thành, Chu Thành cảm thấy cực kỳ dễ chịu, chỉ cảm thấy tất cả tạp chất, ô chất trong cơ thể đều bị tịnh hóa, trở nên thông thấu trước nay chưa từng có.

Thế nhưng đúng lúc này, vô biên Hắc Ám trong Hắc Ám Chi Hải hóa thành thao thiên cự lãng, đánh tới Chu Thành, muốn thôn phệ, bao phủ Chu Thành.

Cứ như vậy, Chu Thành bị Quang Minh và Hắc Ám chi lực đồng thời bao vây lấy.

Quang Minh và Hắc Ám không ngừng luân chuyển bốn phía xung quanh người Chu Thành.

Thời gian trôi qua.

Một tháng trôi qua trong nháy mắt.

Quang Minh và Hắc Ám quanh người Chu Thành không chỉ không có yếu bớt mà ngược lại càng ngày càng nhiều, Chu Thành đã hoàn toàn bị Quang Minh và Hắc Ám bao bọc, bóng dáng hắn đã biến mất không thấy gì nữa, từ xa nhìn lại thì giống như là Quang Minh và Hắc Ám không ngừng quấn quanh một cái trứng cực lớn.

Bên trong cái trứng lớn này, Chu Thành khi thì toàn thân bắn ra Quang Minh, khi thì toàn thân hoàn toàn bị Hắc Ám nhuộm đen.

Cứ như vậy, nửa năm trôi qua.

Quang mang toàn thân Chu Thành càng ngày càng nóng bỏng, Chu Thành giống như hóa thân thành hóa thân của Quang Minh và Hắc Ám, khi Quang Minh, tịnh hóa tất cả Hắc Ám, tà ác trên thế gian. Khi Hắc Ám, giống như Hắc Ám Chúa Tể, ma hóa thế gian, thế gian vĩnh viễn rơi vào Hắc Ám chi uyên.

Tiểu ngưu canh giữ ở bên người Chu Thành, vốn còn lo lắng Chu Thành sẽ bị Hắc Ám ma hóa nhưng thấy dáng vẻ của Chu Thành nửa năm sau thì yên tâm lại.

Hiển nhiên, Chu Thành đã dần dần khống chế Hắc Ám và lực lượng Quang Minh bên trong Tịnh Thế Ma Phương.

Lúc đầu, Chu Thành muốn đột phá Thượng Tiên chi cảnh thì cần mấy năm lắng đọng nhưng bây giờ trải qua lực lượng Tịnh Thế của Tịnh Thế Ma Phương tịnh quá, hắn hoàn toàn có thể đột phá Thượng Tiên chi cảnh.

Hơn nữa Chu Thành nắm Tịnh Thế Ma Phương trong tay, sau này lợi dụng Quang Minh chi lực của Tịnh Thế Ma Phương tịnh hóa nhục thân, Hỗn Độn Bất Diệt Thể của Chu Thành sẽ càng ngày càng mạnh, trưởng thành đến một mức độ khủng bố.

Đương nhiên, có Tịnh Thế Ma Phương, sau này Chu Thành đến Ma Uyên của Ma Thần nhất tộc trong thế giới Hỗn Độn cũng sẽ an toàn hơn nhiều.

Tiểu ngưu nhìn Chu Thành, cảm khái và hâm mộ.

Sáng Thế Ngũ Bảo giống Tịnh Thế Ma Phương, đương nhiên nó cũng tâm động, nhưng mà không phải bất kỳ người nào cũng có thể kích hoạt được lực lượng của Tịnh Thế Ma Phương này.

Cũng chỉ có người có tiên căn có chín đại thuộc tính, hơn nữa lực tương tác đều đạt đến một trăm bốn mươi chín như Chu Thành mới có hi vọng.

Một năm qua đi.

Xếp bằng ở Hắc Ám Chi Hải, Quang Minh và Hắc Ám xung quanh Chu Thành dần dần ngưng tụ thành từng vị Quang Minh chi thần và Hắc Ám Chúa Tể.

Sau đó Quang Minh chi thần và Hắc Ám Chúa Tể tiêu tán, lại biến thành một phương Hắc Ám chi ngục, trên không Hắc Ám chi ngục treo từng vầng từng vầng Quang Minh Đại Nhật.

Dưới sự khống chế của Chu Thành, lực lượng Quang Minh và lực lượng Hắc Ám tùy ý biến hóa.

Giờ khắc này, rốt cục Chu Thành cũng khống chế được Tịnh Thế Ma Phương. Mấy ngày sau, Chu Thành ngừng lại, từ trong Tịnh Thế Ma Phương đi ra, phun ra một hơi thật dài. Trên môi nở một nụ cười tươi, rốt cục hắn cũng đã sơ bộ luyện hóa được Tịnh Thế Ma Phương.

Đồng thời, Chu Thành phát hiện, trải qua một năm bị lực lượng Quang Minh của Tịnh Thế Ma Phương tịnh hóa, Hỗn Độn Bất Diệt Thể của hắn trở nên càng thuần túy hơn, càng ngưng thực, càng mạnh.

Nhưng mà Chu Thành cũng không có lập tức rời đi mà nuốt Hỗn Độn Linh Quả và Hỗn Độn Linh Thủy, đột phá Thượng Tiên chi cảnh.

Một tháng sau, Chu Thành và tiểu ngưu mới rời khỏi dãy núi không người này.