Long Sơn là Thánh Sơn của Long tộc ở Thú Vực.
Đối với Long tộc ở Thú Vực thì Long Sơn không thể khinh nhờn, Long Sơn đại biểu cho chí tôn vô thượng, đại biểu cho vinh quang của Long tộc.
Một hôm, trời trong gió nhẹ, chân núi Long Sơn, Long Thành, nghênh đón một người một trâu. Nhìn Long Thành trước mắt, mặc dù lần đầu Chu Thành đến nhưng lại có cảm giác thân thiết quen thuộc. Có lẽ là vì hắn dung hợp long hồn của Thủy tổ Long tộc.
Chu Thành và tiểu ngưu đi vào Long Thành.
Tường thành Long Thành dùng Long Huyết Thạch hiếm thấy trong Long tộc rèn đúc thành, toàn bộ nội thành đều tràn ngập long lực như có như không. Mặc dù long lực cũng không nồng nặc cho lắm nhưng lại khiến cho Chu Thành cảm thấy rất là thoải mái dễ chịu.
Chu Thành và tiểu ngưu dạo bước mà đi trong Long Thành.
Long Thành không có nhộn nhịp như Hỗn Độn Thành và Thú Vương Thành, nhưng bản thân chính là đệ nhất đại thành của Long tộc ở Thú Vực, Long Thành cũng rất là náo nhiệt, cường giả các phương muôn hình muôn vẻ không ngừng xuất hiện.
Đi ngang qua một quán trà, thấy bên trong lịch sự tao nhã, Chu Thành và tiểu ngưu đi vào, sau đó gọi một bình trà ngon và một ít điểm tâm.
Trà là trà ngon, điểm tâm cũng làm rất hợp khẩu vị của Chu Thành, ngay cả tiểu ngưu cũng đều gật đầu tán thưởng điểm tâm ngon miệng.
Ngay lúc Chu Thành và tiểu ngưu muốn rời khỏi thì lại nghe được một trong số những người ngồi ở bàn bên cạnh trong trà lâu nói: “Nghe nói hôm nay Ngao Khải Sơn sẽ bị xử tử, không biết là thật không?”
“Ai nói không phải đâu.” Một người khác lắc đầu nói: “Hơn nữa đến lúc đó Long Hoàng đại nhân còn phải tự tay xử tử hắn, đáng tiếc, nếu không thì với thiên phú của Ngao Khải Sơn, sau này coi như không thành được Chúa Tể thì tuyệt đối cũng là tồn tại mạnh nhất dưới Chúa Tể.”
“Không chỉ có Ngao Khải Sơn mà hai người khác từng công kích Chu Thành đại nhân ở Thú Vương Thành cũng sẽ bị Long Hoàng đại nhân tự tay xử tử, những cao thủ Long tộc khác có mặt ở hiện trường lúc đó thì đều bị cầm tù ở phía sau Long Sơn, nghe nói phải bị cầm tù mười vạn năm!”
“Ngao Khải Sơn cả gan dám công kích Thủy tổ Long tộc, Long Hoàng đại nhân và tất cả lão tổ Long tộc đều tức giận, dù cho thiên phú của Ngao Khải Sơn có tốt thì cũng là tội chết!”
Chu Thành nghe vậy thì cảm thấy ngạc nhiên.
Ngao Khải Sơn sẽ bị xử tử?
Mặc dù lúc ấy ở Thú Vương Thành, mấy người Ngao Khải Sơn ra tay với hắn, hắn cũng cảm thấy khó chịu nhưng đó cũng chỉ là khó chịu mà thôi, theo Chu Thành thì Long Sơn chỉ cần trừng phạt Ngao Khải Sơn một chút là được rồi, nhưng hắn không ngờ được là hôm nay Long Hoàng Long Sơn lại muốn đích thân xử tử Ngao Khải Sơn.
Chu Thành và tiểu ngưu ra khỏi trà lâu, đi tới Long Sơn.
Hắn và tiểu ngưu đến Long Sơn, đương nhiên không phải là tiện đường đi qua, bây giờ hắn phải nghĩ biện pháp để tám đỉnh khác của Cửu Giới Đỉnh đều tiến hóa, cho nên hắn muốn vận dụng lực lượng của Long tộc một chút, muốn bọn họ thám thính tin tức giúp hắn tìm được thứ mà hắn muốn tìm.
Long tộc trải rộng chín vực, nếu có lực lượng của Long tộc trợ giúp thì chuyện thám thính và tìm kiếm vật liệu cần thiết sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Khi Chu Thành đi tới Long Sơn, hắn phát hiện ra rất nhiều cường giả Long tộc cũng đều chạy tới Long Sơn.
Trải qua một phen nghe ngóng, Chu Thành mới biết những Long tộc này đến từ các vực trong Tiên Giới, đều là cường giả các bộ của Long tộc trong các vực trong Tiên Giới.
Có lão tổ Long tộc cấp Tiên Vương, có Thái Thượng trưởng lão Long tộc cấp Đại La Kim Tiên, có trưởng lão Long tộc Kim Tiên cảnh, cũng có đệ tử Long tộc trực hệ.
Những cường giả Long tộc này đến Long Sơn, đương nhiên là đến vì mục đích thảo phạt Long Sơn.
Ở Thú Vương thành, mấy người Ngao Khải Sơn lại cả gan dám công kích Thủy tổ Long tộc, chuyện này khiến cho cường giả Long tộc trong các vực trong Tiên Giới giận dữ và lên tiếng phê phán Long Sơn.
Hôm nay Long tộc trong các vực đến đây, đương nhiên cũng muốn xem Long Hoàng tự tay xử tử mấy tên đại nghịch bất đạo Ngao Khải Sơn.
“Huynh đệ, không biết ngươi đến từ vực nào?” Lúc này, một người trẻ tuổi trong Long tộc bắt chuyện với Chu Thành.
“Ta?” Chu Thành hơi dừng một chút: “Ta đến từ Thanh Vực.”
“Hóa ra huynh đệ đến từ Thanh Vực.” Người trẻ tuổi trong Long tộc đó ôm quyền nói: “Tại hạ Ngao Định, huynh đệ không phải là đệ tử của Thiên Sơn Long Trì chứ?”
Bình thường cao thủ Long tộc trong Thanh Vực đều lấy Thiên Sơn Long Trì làm đầu.
Chu Thành lắc đầu.
Người trẻ tuổi trong Long tộc Ngao Định như đã quen từ lâu, lên tiếng trò chuyện với Chu Thành.
Chu Thành cũng không cảm thấy Ngao Định này phiền phức, vừa đi vừa nói chuyện với hắn.
“Huynh đệ, con trâu này của ngươi nhìn rất là giống nha.” Ngao Định nhìn tiểu ngưu bên người Chu Thành một chút, cười nói.
Chu Thành nghi hoặc: “Giống?”
Ngao Định cười nói: “Kể từ khi biết bên người Thủy tổ đại nhân có một con Tử Ngưu, bây giờ rất nhiều đệ tử Long tộc trong chín vực cũng học theo hắn bồi dưỡng ngưu thú, thậm chí có người còn đổi màu da của ngưu thú thành tử sắc.”
“Huynh đệ, con trâu này của ngươi, tử sắc làm rất giống thật.”
Chu Thành đổ mồ hôi hột.
Tiểu ngưu chớp mắt vài cái với Chu Thành.
Một hồi sau, ba người đi tới chân núi Long Sơn.
Ba người đi theo cao thủ Long tộc trong các vực khác đi đến giữa sườn núi Long Sơn.
Khi ba người đi tới giữa sườn núi thì đã người đông nghìn nghịt, quảng trường giữa sườn núi đã chật ních cao thủ các bộ Long tộc đến từ chín vực.
Xung quanh quảng trường có mấy trăm chỗ ngồi.
Mỗi một chỗ ngồi đều có một vị lão tổ Long tộc Tiên Vương Cảnh ngồi.
Trong sân rộng có ba người quỳ sát dưới đất, chính là ba người Ngao Khải Sơn công kích Chu Thành ở Thú Vương Thành lúc trước.
Người ngồi trên bảo tọa nằm ở vị trí trung ương của quảng trường là một lão giả cao gầy mặc kim long bào.
Chu Thành nhìn xuyên qua đám người, ánh mắt rơi vào trên người lão giả cao gầy mặc kim long bào, hỏi Ngao Định: “Đó chính là Long Hoàng Ngao Thông?”
Ngao Định gật đầu một cái, vẻ mặt sùng bái nói: “Đúng, đó chính là Long Hoàng đại nhân.”
Lúc này, một vị lão giả ngồi ở cách Ngao Thông không xa mở miệng nói: “Ngao Thông, Ngao Khải Sơn, Ngao Phóng chính là hậu bối trực hệ của ngươi, hai người này đại nghịch bất đạo, công kích Thủy tổ đại nhân, tội bọn họ phạm phải chắc chắn là tội chết, nhưng mà ngươi thân là trưởng bối của Ngao Khải Sơn, chẳng lẽ ngươi không có tội hay sao?”
Hắn vừa dứt lời thì sắc mặt của những cao thủ Long Sơn đang có mặt ở đây không khỏi trở nên khó coi.
Chu Thành nhướng mày, Long tộc ở các vực cũng không có đoàn kết với nhau cho lắm, bây giờ, rõ ràng là lão giả này đang mượn chuyện của Ngao Khải Sơn để chụp mũ Ngao Thông, hoặc là nói là hỏi tội Long Sơn!
“Lão giả này là ai?” Chu Thành hỏi Ngao Định.
“Là lão tổ tông Thiên Sơn Long Trì trong Thanh Vực các ngươi, Ngao Vân Phong, cũng là đệ nhất cao thủ Long tộc Thanh Vực các ngươi.” Ngao Định nói: “Mối quan hệ giữa Ngao Vân Phong và Long Hoàng cũng không được tốt cho lắm, hai người đã từng vì cướp đoạt một môn công pháp Long tộc mà ra tay đánh nhau.”
“Lần này, sợ là Long Hoàng đại nhân và Long Sơn sẽ không dễ chịu, bây giờ lão tổ Long tộc ở các vực suất chúng đến đây hỏi tội, ta xem, đa số là bị người ta xúi giục.”
“Người khác xúi giục?” Chu Thành hỏi.
Ngao Định gật đầu một cái rồi nói: “Hỗn Độn Thành, Hàn Ngục Thành, thậm chí Thú Vương Thành, tất cả bọn họ đều không hi vọng Long tộc lớn mạnh.”
Lúc này, lại có một vị lão tổ Long tộc ở Hàn Vực trách cứ: “Con không dạy, lỗi của cha, ngay cả Thủy tổ đại nhân mà Ngao Khải Sơn cũng dám công kích, như vậy cũng có thể thấy được bình thường hắn sẽ ương ngạnh phách lối như thế nào, nếu như không có Ngao Thông ngươi nuông chiều hắn thì hắn dám làm như vậy sao?”
Sau đó lại có mấy vị lão tổ Long tộc chỉ trích Ngao Thông và Long Sơn.
Long Hoàng Ngao Thông nhướng mày: “Vậy ý của các ngươi như thế nào?”
“Ba người Ngao Khải Sơn, xử tử!”
“Ngươi cũng phải tự toái Long Châu để tạ tội với Thủy tổ đại nhân!”
Chúng cao thủ Long tộc của Long Sơn nghe nói như vậy thì đều biến sắc.
Long Châu chính là nơi ngưng tụ Long khí mà Long tộc tu luyện cả đời, nếu như Long Châu nát thì có thể nói tu vi tu luyện được cả đời đều bị hủy hết.
Mọi người trong Long Sơn không ngờ được là Long tộc ở các vực lại muốn Long Hoàng đại nhân của bọn họ tự toái Long Châu tạ tội.
Chương 444: Thủy tổ đại nhân
“Ngao Vân Phong, người đang già mồm cãi láo muốn gán tội cho người khác!” Tộc trưởng Kim Long nhất tộc của Long Sơn nhìn Thiên Sơn Long Trì Ngao Vân Phong, cả giận nói: “Ai mà không biết năm đó ngươi vì muốn cướp đoạt công pháp Long tộc mà ra tay đánh nhau với Long Hoàng đại nhân, cũng chính vì chuyện đó mà ngươi ghi hận trong lòng.”
Ngao Vân Phong nghe xong thì cười lạnh, nói: “Các ngươi dung túng cho Ngao Khải Sơn công kích Thủy tổ đại nhân, nói chuyện kiểu như là mình là người nắm lý! Long Sơn các ngươi muốn làm gì? Các ngươi muốn phản tộc hay sao?”
Các cường giả Long Sơn nghe vậy thì tức giận.
“Phản tộc?” Tộc trưởng Hắc Long nhất tộc của Long Sơn cả giận nói: “Lúc trước đại quân Hỗn Độn Thành vây khốn Ngọa Long Sơn, muốn gây bất lợi cho Thủy tổ, Long Sơn chúng ta không nói hai lời, xuất động đại quân, còn huyết chiến mấy ngày mấy đêm với một trăm linh tám chiến tướng của Hỗn Độn Thành!”
“Ngọa Long Sơn chúng ta vì chuyện này mà có mấy chục vạn đệ tử chết đi! Trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão cũng mất mấy trăm người! Ngay cả lão tổ Tiên Vương Cảnh của chúng ta cũng vẫn lạc mười mấy người!”
“Mà các ngươi thì sao? Khi Hỗn Độn Thành muốn gây bất lợi cho Thủy tổ đại nhân thì đại quân Thiên Sơn Long Trì của các ngươi ở đâu?”
“Đại quân Hàn Vực Băng Long Sơn của các ngươi ở đâu?”
Hắn dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn từng lão tổ Long tộc và cường giả Long tộc ở các vực khác.
Cường giả Long tộc ở các phương đang có mặt trong hiện trường đều im lặng không nói.
Ngao Vân Phong mặt không đổi sắc, giải thích: “Lúc ấy ta đang bế sinh tử quan, cũng không biết chuyện ở Ngọa Long Sơn, nếu không thì ta cũng đã suất lĩnh đại quân tử chiến với Hỗn Độn Thành!”
Tộc trưởng Kim Long nhất tộc của Long Sơn cười lạnh: “Bế sinh tử quan? Ta thấy ngươi không phải là đang bế sinh tử quan mà là nghe được tên của Hỗn Độn Thành thì sợ đến sắp ị ra quần!”
“Ngươi, lớn mật!” Ngao Vân Phong giận dữ, toàn thân bốc lên Long khí.
“Tốt, tạm thời chúng ta sẽ không thảo luận về trách nhiệm của Ngao Thông và Long Sơn.” Lúc này, một vị lão tổ Long tộc ở Hỗn Độn Vực nói: “Xử tội ba người Ngao Khải Sơn trước!”
Mọi người nghe nói như thế thì mới dừng lại.
Ngao Vân Phong nhìn Ngao Thông, cười lạnh: “Ngao Thông, động thủ đi, không phải là ngươi còn muốn bao che cho Ngao Khải Sơn hậu bối của ngươi đó chứ?”
Ngao Thông nghe vậy thì không có mở miệng, đứng lên, trực tiếp đi đến trước mặt ba người Ngao Khải Sơn.
Đi tới trước mặt ba người Ngao Khải Sơn, Ngao Thông âm thầm thở dài, hỏi: “Ba người các ngươi có còn muốn nói gì nữa hay không?”
Ngao Khải Sơn lắc đầu, sắc mặt như thường: “Khải Sơn tội đáng chết vạn lần!”
“Tốt!” Ngao Thông nhìn huyền tôn trước mắt, nâng bàn tay lên, trong mắt đỏ hồng, sau đó muốn vỗ ra một chưởng, nhưng đúng lúc này lại có một giọng nói đột nhiên vang lên: “Chậm đã!”
Lúc đầu, thấy Ngao Thông muốn động thủ, bọn người Ngao Vân Phong đều đang mừng thầm trong lòng, đột nhiên nghe được có người lên tiếng ngăn cản thì lửa giận không khỏi dâng lên trong lòng, đồng loạt dùng ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn lại.
“Ai dám lên tiếng ngăn cản!”
“Cút ra đây cho ta!” Ngao Vân Phong giận tím mặt.
Đám người vốn chen lấn nhau chật như nêm cối đột nhiên tách ra, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn Chu Thành mặc lam sam.
Người trẻ tuổi trong Long tộc Ngao Định đứng bên cạnh Chu Thành nghe Chu Thành lên tiếng ngăn cản thì bị dọa sợ gần chết.
Ba người Ngao Khải Sơn mạo phạm Thủy tổ, đó là tội đáng chết vạn lần, ngay cả Long Hoàng Ngao Thông cũng không dám bao che, lúc này Chu Thành lại lên tiếng ngăn cản, hắn làm như vậy không phải là chán sống rồi sao.
Ba người Ngao Khải Sơn, Ngao Phóng vốn đang quỳ sát dưới đất, nhìn thấy rõ dung mạo của Chu Thành thì sắc mặt hoảng sợ, kích động, toàn thân phát run, nói năng lộn xộn: “Ngài, ngài.”
Dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người đang có mặt ở đây, Chu Thành từ trong đám người đi ra, đi tới trong sân rộng.
Bọn người Long Hoàng Ngao Thông thấy dáng vẻ kích động của ba người Ngao Khải Sơn thì không khỏi nghi hoặc, hiển nhiên, ba người Ngao Khải Sơn nhận ra người trẻ tuổi mặc lam sam này.
Là bằng hữu?
Thế nhưng là tại sao ba người Ngao Khải Sơn lại sợ hãi hắn như thế?
Là cừu địch?
Nhưng nếu như là cừu địch thì tại sao lại lên tiếng ngăn cản?
Ngao Vân Phong thấy là một hậu bối không biết đến từ đâu lên tiếng ngăn cản thì sầm mặt lại, sát ý đại thịnh: “Tiểu tử, ngươi có biết ngăn cản tầng lớp cấp cao của Long tộc xử trí phản đồ là tội gì hay không?”
“Hôm nay, cho dù ngươi có là người nào thì cũng khó mà trốn được tội!”
“Bắt lại cho ta!”
Theo Ngao Vân Phong dứt lời, một vị cao thủ Long Trì phía sau phá không bay lên, chộp lấy Chu Thành.
Vị cao thủ Long Trì này là một vị Kim Tiên tam trọng.
Chu Thành mạnh mẽ đấm ra một quyền.
“Không biết sống chết!” Vị cao thủ Long Trì đó thấy Chu Thành chỉ là một Thượng Tiên nhất trọng mà cả gan dám phản kháng thì không khỏi cười lạnh.
Oanh!
Lực quyền của Chu Thành va chạm vào lực lượng của đối phương.
Nhưng sau một khắc, sắc mặt cao thủ Long Trì đó kinh biến, hắn bay ngược ra ngoài diều bị đứt dây.
“Cái gì!”
Mọi người đang có mặt ở đây không ai mà không kinh ngạc.
Ngay cả mấy người Ngao Thông, Ngao Vân Phong cũng đều kinh ngạc đến ngây người.
Trong lúc tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều đang kinh ngạc thì đột nhiên một tiếng long ngâm rung trời vang lên.
Tất cả mọi người đều chấn động màng nhĩ, đầu óc nổ vang không thôi, tất cả mọi người kinh hãi nhìn người trẻ tuổi mặc lam sam trước mắt bắn ra kim quang mãnh liệt, một con Cự Long vắt ngang thiên địa từ trong cơ thể hắn bay ra.
Một luồng uy áp đến từ nguyên thủy long uy quét sạch thiên địa.
Trước mặt luồng long uy vô biên vô tận này, tất cả cao thủ Long tộc đều cảm nhận được sự run rẩy đến từ linh hồn, đây là sự sợ hãi với uy thế của tiên tổ, e ngại với khí tức của tiên tổ.
“Thủy, Thủy tổ!”
Một tiếng bịch vang lên, hai chân Ngao Vân Phong lập tức mềm nhũn, hoảng sợ quỳ sát xuống đất.
Từng tiếng bịch bịch không ngừng vang lên, chỉ thấy tất cả tất cả cường giả Long tộc đến từ chín vực đang có mặt trên quảng trường đều quỳ sát xuống đất, kích động kêu to: “Là, là Thủy tổ, Thủy tổ đại nhân!”
Long Hoàng Ngao Thông và đám cao thủ Long Sơn cũng đều phủ phục sát đất, kích động không thôi.
Người trẻ tuổi Ngao Định bắt chuyện với Chu Thành lúc trước sợ ngây người, hắn quỳ xuống tại chỗ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Chu Thành.
Thủy, Thủy tổ? !
Hắn, hắn chính là Long tộc Thủy tổ!
Chu Thành là người thừa kế long hồn của Thủy tổ Long tộc, đối với Long tộc thì Chu Thành chính là Thủy tổ của bọn họ.
Lúc này, tất cả mọi người đã hiểu tại sao vừa rồi ba người Ngao Khải Sơn, Ngao Phóng nhìn thấy Chu Thành thì lại kích động và hoảng sợ như thế.
Ngao Vân Phong quỳ sát ở đó, sắc mặt tái nhợt không một chút máu, vừa rồi hắn lại quát tháo Thủy tổ bọn họ? Còn ra lệnh cho thuộc hạ của hắn ra tay với Thủy tổ?
Ngao Khải Sơn công kích Thủy tổ, Ngao Thông làm trưởng bối cũng có tội, vậy hắn hạ lệnh công kích Thủy tổ thì sao? Là tội gì?
Nghĩ đến đây, Ngao Vân Phong run lẩy bẩy.
Chu Thành quét mắt nhìn cường giả Long tộc ở các vực đang phủ phục sát đất, mở miệng nói: “Chư vị uy phong thật lớn.”
Tất cả cường giả Long tộc nghe được trong giọng nói của Chu Thành tràn đầy vẻ bất thiện thì đều sợ đến run lên.
“Thủy tổ đại nhân giá lâm Long Sơn, tử tôn bất hiếu không có nghênh đón từ xa, xin Thủy tổ đại nhân trách phạt!” Long Hoàng Ngao Thông phủ phục ở nơi đó, không dám nâng đầu.
Chu Thành mở miệng nói: “Các vị tề tụ Long Sơn, không có bàn chuyện làm sao để đoàn kết Long tộc mà ngược lại còn diễn cho tất cả mọi người trong thiên hạ xem một trận kịch thủ túc tương tàn, các người muốn định tội cho ai thì lập tức định tội cho người đó, xem ra, chuyện của Long tộc cũng không cần ta phải định đoạt nữa.”
Chu Thành vừa nói xong, cường giả Long tộc ở các vực vốn muốn đến Long Sơn định tội Ngao Thông đều sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đặc biệt là Ngao Vân Phong và lão tổ Hàn Vực, hai người bọn họ sợ đến hồn bất phụ thể.
Tất cả mọi người không dám mở miệng nói tiếp.
Bầu không khí ở hiện trường trở nên cực kỳ kiềm chế.
Lúc này, tiểu ngưu đi tới bên người Chu Thành.
Nhìn thấy tiểu ngưu, tim của tất cả mọi người đập rộn lên.
“Đều đứng lên đi.” Ngay lúc mọi người toàn thân căng thẳng, muốn chết mà không được chết thì Chu Thành bỗng nói.
Tất cả cường giả Long tộc như được đặc xá, cung kính khấu tạ Chu Thành, sau đó mới dám đứng dậy.
Chu Thành đưa mắt nhìn Ngao Vân Phong.
Chương 445: Thời kỳ Hắc Ám
Ngao Vân Phong thấy Chu Thành đưa mắt nhìn mình thì trong lòng không khỏi giật thót.
“Công kích Thủy tổ là tội gì?” Chu Thành hỏi Long Hoàng Ngao Thông.
Long Hoàng Ngao Thông tranh thủ cung kính đáp: “Tội đáng chết vạn lần.”
“Vậy người hạ lệnh công kích thì sao?” Chu Thành lại hỏi.
“Cũng là tội đáng chết vạn lần.” Long Hoàng Ngao Thông đáp.
Ngao Vân Phong rung động một cái, quỳ mọp xuống, dập đầu, vẻ mặt hoảng sợ nói: “Ta không biết là Thủy tổ đại nhân, xin tha mạng!”
“Tha mạng?” Chu Thành lạnh giọng hừ một cái: “Niệm tình ngươi không biết, tha cho ngươi khỏi chết, tự đoạn hai tay đi.”
Ngao Vân Phong nghe xong thì cảm động đến rơi nước mắt, khấu tạ Chu Thành không thôi, sau đó mới vận chuyển tiên nguyên, tự đoạn hai tay của mình.
Về phần cao thủ Long tộc công kích Chu Thành vừa rồi, Chu Thành Lệnh cho hắn tự toái Long Châu.
Ba người Ngao Khải Sơn được Chu Thành miễn tội chết, hình phạt dành cho bọn hắn giống như cao thủ Long tộc ở Thú Vương Thành lúc đó, cầm tù sau Long Sơn mười vạn năm.
Tiếp theo, Dưới sự khẩn cầu của một đám lão tổ Long Sơn và Long Hoàng, Chu Thành ở lại Long Sơn.
Cao thủ Long tộc đến từ chín vực đương nhiên cũng ở lại Long Sơn.
Những ngày tiếp theo, Chu Thành chủ trì giải quyết công việc trong Long tộc, đồng thời lệnh cho Long tộc giúp mình nghe ngóng và tìm kiếm vật liệu giúp cho Cửu Giới Đỉnh tiến hóa.
Có Chu Thành, Long tộc trong chín vực Tiên Giới trở nên đoàn kết chưa từng có.
Thế lực Long tộc trải rộng chín vực Tiên Giới, quả nhiên không có khiến cho Chu Thành thất vọng, không lâu sau thì bọn họ đã tìm được Nguyên vật liệu có thể giúp cho Hỏa Đỉnh và Thủy Đỉnh của Cửu Giới Đỉnh tiến hóa.
Ở Long Sơn, ngoại trừ một số việc quan trọng của Long tộc cần Chu Thành quyết định ra thì hầu như mỗi ngày Chu Thành đều bế quan tu luyện.
Có lực lượng ánh sáng của Tịnh Thế Ma Phương tương trợ, tốc độ tu luyện của hắn có thể nói là ngày đi ngàn dặm. Đương nhiên, Chu Thành có thể nhanh chóng tăng lên như thế là cũng nhờ Hỗn Độn Linh Quả và Hỗn Độn Linh Thủy của tiểu ngưu.
Mấy năm sau, Chu Thành thuận lợi đột phá đến Thượng Tiên Cảnh tứ trọng.
Mấy năm!
Gần như là một năm một cái tiểu cảnh giới.
Tốc độ tu luyện như vậy quả là nghe mà rợn cả người.
Đó là Thượng Tiên Cảnh mà không phải là Võ Vương, Võ Tôn.
Dù là khi ở Võ Giới thì Võ Vương mỗi một năm tăng lên một cái tiểu cảnh giới cũng có thể nói là kinh người rồi chớ nói chi là Thượng Tiên Cảnh ở Tiên Giới.
Nhưng mà sau khi đột phá đến Thượng Tiên Cảnh tứ trọng, tốc độ tu luyện của Chu Thành có chỗ giảm bớt, dù là như thế thì mười năm sau, Chu Thành vẫn đột phá đến Thượng Tiên Cảnh thất trọng.
Chỉ là mặc dù vận dụng thế lực của Long tộc nhưng cũng chỉ tìm được nguyên vật liệu có thể giúp cho bốn đỉnh Thủy, Hỏa, Thổ, Kim tiến hóa, lại thêm Mộc Đỉnh lúc trước thì cũng mới chỉ có năm đỉnh tiến hóa mà thôi.
Còn kém bốn đỉnh Phong, Lôi, Hắc Ám, Quang Minh.
Lại qua mười năm.
Chu Thành đã đột phá đến Thượng Tiên thập trọng đỉnh phong.
Khoảng cách Kim Tiên chỉ kém nửa bước.
Chỉ là nguyên vật liệu dùng để tiến hóa bốn đỉnh Phong, Lôi, Hắc Ám, Quang Minh vẫn không có tung tích.
Trong lúc ở Long Sơn, Chúa Tể Thanh Vực Lý Diệu tới tìm Chu Thành, hơn nữa không chỉ một lần.
Lý Diệu gặp lại Chu Thành, trong lòng của hắn cực kỳ phức tạp.
Lúc này, hắn đâu thể nào không biết lúc trước khi Chu Thành kiểm tra tiên căn ở Tiên Điện Thanh Vực thì đã ẩn giấu thuộc tính của tiên căn.
Khi Lý Diệu gặp Chu Thành, hắn đem rượu ngon theo.
Hai người trò chuyện vui vẻ.
Tốc độ tu luyện kinh khủng của Chu Thành cũng khiến cho Lý Diệu chấn kinh và cảm thán không thôi.
Phải biết khi Chu Thành kiểm tra tiên căn ở Tiên Điện Thanh Vực thì mới là Thần Tiên Cảnh, ngay cả Chân Tiên cũng không phải.
Chỉ hơn một trăm năm ngắn ngủi thì Chu Thành đã liên tục đột phá Chân Tiên, Thiên Tiên, Thượng Tiên!
Hơn nữa đã tới gần Kim Tiên!
Lý Diệu cảm thán: “Cứ theo tốc độ tu luyện này của huynh đệ thì sợ là qua vạn năm nữa ngươi sẽ trở thành Tiên Vương.”
Vạn năm!
Tiên Vương!
Hơn nữa còn là tu luyện từ Thần Tiên Cảnh tới Tiên Vương Cảnh trong vòng vạn năm.
Mỗi lần nghĩ đến đây thì Lý Diệu lập tức cảm khái không thôi.
Trong số những Chúa Tể bọn họ, có ai mà không tu luyện ngàn vạn năm trở lên?
Nhưng Chu Thành có hi vọng thành tựu Tiên Vương trong vạn năm, có hi vọng thành tựu Chúa Tể trong mười vạn năm!
Đúng là người so với người, tức chết người.
Trong khoảng thời gian mà Chu Thành ở lại Long Sơn, ngoại trừ Lý Diệu ra thì Chúa Tể bát vực cũng từng tới bái phỏng Chu Thành, bao gồm chúa tể Hỗn Độn Vực Ngô Tất.
Những Chúa Tể này tới bái phỏng Chu Thành, đương nhiên là dụng ý không thuần.
Một là muốn lôi kéo Chu Thành, hai là muốn thăm dò tiểu ngưu.
Đương nhiên, sau khi thăm dò xong thì những Chúa Tể này Thay đổi thái độ ba trăm sáu mươi độ với tiểu ngưu, trở nên cực kỳ cung kính.
Một đêm, Chu Thành ở trong cung điện của Long Sơn nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lóe.
Mười mấy năm qua, Tiên Giới nhìn như bình tĩnh nhưng lại sóng ngầm mãnh liệt. Ma Thần nhất tộc vốn yên tĩnh nhiều năm lại bắt đầu gây ra tranh chấp và giết chóc không nhỏ ở các vực trong chín vực.
Ma Thần nhất tộc giỏi khống chế lòng người và tâm ma, rất nhiều thế lực trong các vực trong chín vực đều có người của Ma Thần nhất tộc, thậm chí một vài thế gia cổ xưa, ví dụ như là Đế gia, Dạ gia ở Thanh Vực đều có thể có người gia nhập dưới trướng Ma Thần nhất tộc.
Nói không chừng ngay cả một vài Tiên Điện cũng đã có người của Ma Thần nhất tộc.
Ngay cả Long tộc bọn họ cũng có thể có người của Ma Thần nhất tộc.
Lúc trước, bọn người Ngao Vân Phong bị người ta xúi giục đến Long Sơn hưng sư vấn tội Long Hoàng, có khả năng chính là do Ma Thần nhất tộc giở trò quỷ ở sau lưng.
“Ma Thần nhất tộc.” Chu Thành thì thầm.
Ma Thần nhất tộc, vẫn luôn tồn tại từ khi thiên địa mới sinh ra đến bây giờ, cho dù các tộc ma diệt như thế nào thì từ đầu đến cuối vẫn không thể nào diệt sạch bọn họ được.
Thậm chí còn từng xảy ra chuyện Ma Thần nhất tộc thống trị thế giới.
Thời kỳ đó, thế giới bị giết chóc, huyết tinh, tà ác tràn ngập, hậu thế xưng nó là thời kỳ Hắc Ám.
Trong thời kỳ Hắc Ám, ngay cả Chúa Tể nhân tộc cũng phải thần phục dưới chân Ma Thần nhất tộc.
Thời kỳ đó đối với nhân tộc và các tộc thì có thể nói là tuyệt vọng vô biên.
Có tiên hiền nhân tộc từng tiên đoán, thời kỳ Hắc Ám kế tiếp sẽ xuất hiện ở mấy ngàn năm về sau.
Đến lúc đó, Ma Thần nhất tộc sẽ thống trị thế giới lần nữa, đến lúc đó thế giới sẽ rơi vào giết chóc vô biên, huyết tinh, hắc ám lần nữa.
“Mấy ngàn năm.” Chu Thành nhướng mày.
Nếu như Ừtiên đoán trở thành sự thật, ba ngàn năm sau, thế giới sẽ đi vào thời kỳ Hắc Ám lần nữa.
Ba ngàn năm, thời gian cho Chu Thành cũng không nhiều.
Bây giờ mặc dù hắn đã là Thượng Tiên thập trọng đỉnh phong nhưng cho dù tốc độ tu luyện của hắn có nhanh như thế nào đi nữa nhưng trong vòng ba ngàn năm thì tối đa cũng chỉ bước vào Tiên Vương mà thôi.
Tiên Vương, mặc dù đã là bá chủ Tiên Giới nhưng nếu như Hắc Ám đến thật thì đến lúc đó Tiên Vương hoàn toàn không đáng chú ý.
Ít nhất hắn phải bước vào Chúa Tể Chi Cảnh mới được.
Chúa Tể!
Chu Thành lắc đầu cười khổ.
Muốn thành tựu Chúa Tể, nói nghe thì dễ.
Đừng nói ngàn năm, cho dù ngàn vạn năm thì vẫn sẽ có Tiên Vương kẹt mãi ở Tiên Vương đỉnh phong, khó mà đột phá.
Mặc dù thiên phú của hắn cao nhưng dưới tình huống bình thường thì hắn không thể nào đột phá đến cảnh giới Chúa Tể trong vòng ba ngàn năm được.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày kế tiếp, ánh nắng tươi sáng.
Long Hoàng Ngao Thông tới gặp Chu Thành.
“A, Hỗn Nguyên Phong Lôi Châu nằm ở Phong Lôi Hà trong thế giới Hỗn Độn?” Chu Thành trầm ngâm nói.
Hỗn Nguyên Phong Lôi Châu chính là nguyên vật liệu cần thiết cho Phong Đỉnh và Lôi Đỉnh của Cửu Giới Đỉnh tiến hóa, Hỗn Nguyên Phong Lôi Châu, nói đúng hơn thì là Hỗn Nguyên Phong Châu và Hỗn Nguyên Lôi Châu, bởi vì hai châu tương sinh phối hợp lẫn nhau cho nên nên được gọi là Hỗn Nguyên Phong Lôi Châu.
“Vâng, chúng ta tra được Hỗn Nguyên Phong Lôi Châu rơi xuống Phong Lôi Hà.” Long Hoàng Ngao Thông cung kính nói: “Hơn nữa Hắc Ám Quang Minh Tháp hẳn là đã rơi vào trong tay Ma Thần nhất tộc.”
Hắc Ám Quang Minh Tháp là nguyên vật liệu cần thiết để cho Quang Đỉnh và Ám Đỉnh của Cửu Giới Đỉnh tiến hóa.