Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 173



Ma Thần Tháp, bên ngoài hoàn toàn không có một tia ma khí, từ bên ngoài nhìn vào thì hoàn toàn không có dính dáng gì đến ma.

Nhưng mà Chu Thành có thể cảm ứng được bên trong không gian bên trong Ma Thần Tháp có Tiên Thiên Ma Khí ngập trời.

Tiên Thiên Ma Khí bên trong không gian trong Ma Thần Tháp hoàn toàn không giống với ma khí trong Ma Uyên, ma khí trong Ma Uyên tràn ngập tà ác, cuồng bạo, phệ huyết, nhưng Tiên Thiên Ma Khí trong không gian bên trong Ma Thần Tháp rất thuần túy, sạch sẽ, không có trộn lẫn những cảm xúc khác ở trong đó.

Chu Thành và tiểu ngưu đi vào quảng trường Ma Thần Tháp, trên quảng trường đã chật ních cường giả các tộc Ma Thần nhất tộc. Ma Thần nhất tộc, Thú Tộc, có mấy trăm chủng tộc.

Chu Thành trực tiếp đi tới trước Ma Thần Tháp.

Lúc đầu, trước Ma Thần Tháp chật ních cường giả các tộc Ma Thần nhất tộc, chật như nêm cối, nhưng mà khi cảm ứng được khí tức như uy như ngục của Chu Thành thì những cường giả các tộc Ma Thần nhất tộc này không một ai mà không e ngại nhường đường.

“Huynh đệ nhìn rất là lạ mặt, không biết là người của gia tộc nào?” Lúc này, cách đó không xa có một vị Ma Thần lão tổ nhìn thấy Chu Thành, vẻ mặt hồ nghi.

Chu Thành không để ý đến đối phương.

Ma Thần lão tổ đó sầm mặt lại.

Chu Thành chỉ là Tiên Vương Cảnh tứ trọng thôi, mà hắn là Tiên Vương Cảnh thất trọng!

Một vị đệ tử phía sau Ma Thần lão tổ đó lạnh nhạt nói với Chu Thành: “Sư phụ ta hỏi ngươi, ngươi là người của gia tộc nào? ! Không nghe thấy sao?”

Chu Thành nhìn đệ tử đối phương một chút, lạnh nhạt nói: “Nghe được thì đã sao, không nghe thấy thì đã sao.”

“Làm càn!” Đệ tử đối phương phẫn nộ.

Ma Thần lão tổ đó giơ tay, ngắt lời đệ tử mình, hắn nhìn chằm chằm Chu Thành: “Nếu như các hạ đã không nói thì đừng có trách ta không khách khí.” Nói đến đây, mạnh mẽ đánh ra một chưởng tới Chu Thành.

Một chưởng này nhìn như bình thường không có gì lạ, kì thực ẩn chứa nhiều loại tiên pháp đỉnh cấp, biến ảo khó lường, hơn nữa độc chưởng của đối phương đã tu luyện đến vô sắc vô vị chi cảnh.

Chu Thành thấy thế thì lạnh giọng hừ một cái, chỉ phất một tay lên thì lập tức có cuồng phong oanh tạc, vô số lực lượng Hắc Ám như là phong bạo tận thế, phá hủy chưởng lực của đối phương đến không còn một mảnh trong nháy mắt, sau đó lấy thế như chẻ tre, trong nháy mắt oanh đến trước mặt Ma Thần lão tổ đó.

Ma Thần lão tổ đó cảm nhận được lực lượng Hắc Ám hủy thiên diệt địa của Chu Thành thì sợ hãi, sắc mặt đại biến, lớn tiếng hô, trong tay xuất hiện một thanh ma đao to lớn.

“Thiên Ma Hiện Thế, mở cho ta!”

Hắn không màng ẩn giấu thực lực, điên cuồng thúc giục tiên nguyên trong đan điền, ma khí ngập trời, chém ra một đao.

Đao ra, thiên hạ kinh.

Hình dạng một vị Thiên Ma to lớn hiển hiện trên không Ma Thần Thành.

Trong lúc nhất thời, kinh động vô số cường giả của Ma Thần Thành.

Mặc dù Ma Thần Thành có cường giả như rừng nhưng cường giả Tiên Vương Cảnh vẫn cực ít, cường giả Tiên Vương Cảnh động thủ thì càng hiếm thấy.

Đao khí của Ma Thần lão tổ đó chém lên lực lượng Hắc Ám hủy thiên diệt địa của Chu Thành.

Ầm ầm nổ vang.

Nhưng hoàn toàn vô dụng.

Đao khí bị lực lượng Hắc Ám đánh xơ xác trong nháy mắt.

Lực lượng Hắc Ám hoàn toàn không có đình trệ, trong nháy mắt đã oanh đến trước mặt Ma Thần lão tổ.

Ma Thần lão tổ hoảng sợ, ma đao lại trảm.

Vừa mới chém ra thì lại bị lực lượng Hắc Ám của Chu Thành oanh trúng, hắn bị đánh bay ngược lại.

Chỉ thấy Ma Thần lão tổ Tiên Vương Cảnh thất trọng bay ra khỏi quảng trường Ma Thần Tháp, sau đó lại đụng ngã không biết bao nhiêu kiến trúc, cuối cùng nện xuống ở cuối tầm mặt mọi người.

Đó còn là do Chu Thành đã thu lại gần hết lực lượng trong đó chỉ tùy tiện đánh ra một kích mà thôi.

Nhưng mà cho dù như thế thì một cái tùy ý của Chu Thành cũng không phải chỉ là một vị Tiên Vương Cảnh thất trong có thể ngăn cản.

Hiện trường yên tĩnh trở lại.

Trên quảng trường Ma Thần Tháp, rất nhiều cao thủ Ma Thần nhất tộc không ai mà không e sợ nhìn Chu Thành.

Ma Thần lão tổ vừa mới bị Chu Thành dùng một kích đánh bay cũng rất có danh tiếng trong Ma Thần nhất tộc, ngay cả Thông Tâm Ma Viên Chúa Tể Cảnh cũng tán thưởng đối phương.

Thế nhưng bây giờ lại bị người ta dùng một kích đánh bay ngay trước mặt mọi người. Cũng khó trách mọi người chấn kinh, sợ hãi.

Đệ tử bên cạnh Ma Thần lão tổ sắc mặt tái nhợt không chút máu, hắn nhìn Chu Thành, cũng khó nén hoảng sợ trong lòng.

“Cút đi.” Chu Thành lạnh nhạt nói.

Đệ tử của Ma Thần lão tổ và đám cao thủ bên cạnh như được đặc xá, lập tức tứ tán ra.

Trong lúc nhất thời, xung quanh Chu Thành không có một ai.

Thế giới này, bất kỳ chỗ nào đều là cường giả vi tôn, Ma Thần nhất tộc thì lại càng như vậy.

Nhưng mà không lâu sau thì quảng trường Ma Thần Tháp đang yên tĩnh lại bạo động lần nữa.

“Ngụy Tiên Vương đến rồi!”

“Ngụy Tiên Vương là bạn tốt của Thiên Đao lão tổ!”

Rất nhiều người của Ma Thần nhất tộc nhỏ giọng nói.

Ngụy Tiên Vương chính là ái đồ của Chúa Tể Thông Tâm Ma Viên.

Thiên Đao lão tổ là Ma Thần lão tổ vừa bị Chu Thành đánh bay.

Trên con đường lớn do mọi người nhường ra, một người trung niên người mặc Hắc Ám ma bào, toàn thân bốc lên ma khí đang ngẩng đầu bước đi vào quảng trường Ma Thần Tháp, đi tới Ma Thần Tháp.

Ngụy Tiên Vương trực tiếp đi tới trước mặt Thiên Đao lão tổ, quan sát thương thế của Thiên Đao lão tổ, nhướng mày, hắn nhìn ra được thương thế của Thiên Đao lão tổ rất nặng.

“Ngụy huynh.” Thiên Đao lão tổ mở miệng nói.

“Ngươi an tâm chữa thương, ta báo mối thù một kích này thay ngươi.” Ngụy Tiên Vương mở miệng nói, sau đó đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt nhìn ở trên người Chu Thành.

Hắn dẫn theo một nhóm cao thủ đi tới chỗ Chu Thành.

“Chính là ngươi đả thương người.” Ngụy Ý lạnh lùng nhìn Chu Thành, khí tức Tiên Vương thập trọng đỉnh phong trên người bộc phát ra, lập tức, Ma Vân cuồn cuộn, quảng trường Ma Thần Tháp đen xuống trong nháy mắt.

Ngụy Ý, không chỉ là người có thiên phú cao nhất Thông Tâm nhất tộc mà còn là người có hi vọng đột phá Chúa Tể Cảnh nhất trong vạn năm qua của Ma Thần nhất tộc.

“Tài nghệ không bằng người thôi.” Chu Thành dửng dưng nói.

Ngụy Ý nghe xong thì hai mắt tỏa sáng lạnh lẽo.

“Tài nghệ không bằng người?” Ngụy Ý giận quá mà cười: “Giỏi cho một câu tài nghệ không bằng người, vậy bây giờ ta một chưởng vỗ chết ngươi, cũng là ngươi tài nghệ không bằng người!” Nói đến đây, hắn muốn một chưởng đánh tới Chu Thành.

Đúng lúc này, đột nhiên, Ma Thần Tháp trước mắt quang mang đại chấn, tỏa ra ma quang trước mắt, những ma quang này hình thành từng vòng, khuếch tán ra như gợn sóng trên hồ nước.

“Ma Thần Tháp mở ra!” Có cao thủ Ma Thần nhất tộc kinh hỉ kêu to.

Sau đó cửa lớn Ma Thần Tháp từ từ mở ra trong tiếng ầm ầm.

Trong lúc nhất thời, cao thủ Ma Thần nhất tộc tranh nhau chen lấn đi vào Ma Thần Tháp.

Ngụy Ý thấy thế thì đành phải ngừng xuất chưởng với Chu Thành, hắn lạnh nhạt nói: “Chờ Ma Thần Tháp kết thúc, ta lại đập chết ngươi.” Nói đến đây, cũng lóe lên đi vào cửa lớn Ma Thần Tháp.

Bởi vì mỗi lần Ma Thần Tháp mở ra thì chỉ có tồn tại một ngày, muốn đăng đỉnh thì nhất định phải trong vòng một ngày này, cho nên, khi Ma Thần Tháp mở ra, mọi người đều giành giật nhau từng giây.

Thiên Đao lão tổ bị bị Chu Thành gây thương tích lúc trước nuốt đan dược, thương thế đã tốt hơn không ít, cũng lách mình đi vào Ma Thần Tháp.

Chu Thành nói với tiểu ngưu: “Tiền bối, đi vào chung?”

Tiểu ngưu lắc đầu: “Ta xương cốt già rồi, để ta yên đi, ngươi đi vào đi.” Lập tức cười nói: “Chờ ngươi cầm Ma Thần Chi Dực ra, hai ta lại đi uống rượu.”

Chu Thành cười một tiếng, lách mình đi vào Ma Thần Tháp.

Vừa vào Ma Thần Tháp, đi vào trong không gian của tầng thứ nhất, xuất hiện trước mặt Chu Thành là một cái bình nguyên rộng lớn vô biên.

Trên bình nguyên có vô cùng vô tận ma thú.

Những ma thú này nhiều, số lượng không biết bao nhiêu ức, như là sóng biển, kéo dài không thấy cuối.

Chương 456: Liên tiếp xông qua Ma Thần Tháp

Nhìn thấy nhiều ma thú như thế, Chu Thành cũng nhướng mày. Mặc dù những ma thú này mạnh nhất cũng chỉ là Đại La Kim Tiên nhưng nhiều ma thú như vậy công kích thì cho dù là Tiên Vương cũng sẽ trọng thương.

Mặc dù hắn không sợ nhưng nhiều ma thú công kích như vậy thì ít nhiều gì cũng sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.

Chu Thành hơi dừng một chút, sau đó lập tức bay tới trước.

Vô số ma thú lập tức mãnh liệt tuôn tới chỗ hắn.

Toàn thân Chu Thành toát ra ngàn vạn kiếm khí, những kiếm khí này không ngừng xoay tròn, quấn quanh bốn phía xung quanh người hắn, khi hắn bay về phía trước, ngàn vạn kiếm khí trực tiếp xé nát ma thú phía trước.

Huyết vũ rực rỡ.

Vô số ma thú từ trên cao rơi xuống.

May mà không ít cao thủ Ma Thần nhất tộc tràn vào Ma Thần Tháp, hấp dẫn đi rất nhiều ma thú. Chu Thành nhìn lại, phát hiện phía trước có một thân ảnh cũng đang lấy tốc độ cực nhanh bay về phía trước, chính là Thiên Đao lão tổ bị hắn gây thương tích lúc trước.

Thiên Đao lão tổ đang ra sức đánh giết ma thú, đột nhiên cảm nhận được có ánh mắt phía sau mình, quay đầu lại nhìn thì phát hiện là Chu Thành, giật mình kêu lên, tranh thủ điên cuồng chạy trốn.

Chu Thành thấy thế thì cũng không thèm để ý đến đối phương, tiếp tục bay tới trước.

Bây giờ, với hắn thì chuyện quan trọng nhất chính là đăng đỉnh, đạt được Ma Thần Chi Dực. Thấy Chu Thành không có truy sát mình, tảng đá trong lòng Thiên Đao lão tổ rơi xuống, hắn nhìn bóng lưng Chu Thành đi xa, hai mắt hàn quang lấp lóe, mối thù lúc trước đương nhiên không thể bỏ qua như thế được.

Chu Thành cũng không biết ý nghĩ của đối phương, lúc này, Chu Thành thi triển tiên pháp đỉnh giai, Vô Cực Kiếm Trận, Vô Cực Kiếm Trận này do mười vạn đạo kiếm khí tạo thành.

Mười vạn đạo kiếm khí không ngừng bay tán loạn bốn phía xung quanh người Chu Thành, những nơi đi qua, tất cả ma thú đều bị xé nát, có bị kiếm khí oanh thành huyết vũ.

Vô Cực Kiếm Trận cực kỳ bá đạo, lực lượng hủy diệt cực mạnh, nhưng tiêu hao tiên nguyên cũng cực kỳ kinh người, nhưng mà Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết của Chu Thành có thể liên tục không ngừng thôn phệ thiên địa linh khí bổ sung tiên nguyên, nên hắn cũng không lo lắng tiêu hao tiên nguyên.

Không lâu sau, Chu Thành đã vượt qua vô số cao thủ Ma Thần nhất tộc.

Nửa giờ sau, Chu Thành đi tới cuối bình nguyên, sau đó đi vào tầng thứ hai của Ma Thần Tháp.

Ở bên ngoài Ma Thần Tháp, mọi người đang mong mỏi trông mong mà nhìn chằm chằm vào thay đổi của Ma Thần Tháp.

“Có người xông vào tầng thứ hai!”

“Nhanh như thế!”

Mọi người thấy tầng thứ hai Ma Thần Tháp sáng rõ thì giật mình nói.

Mỗi khi có người xông vào tầng nào đó trong Ma Thần Tháp thì ánh sáng tầng đó sẽ sáng lên.

“Chẳng lẽ là Ngụy Ý Tiên Vương?”

“Chắc chắn là Ngụy Ý Tiên Vương, cũng chỉ có Ngụy Ý Tiên Vương mới có thể xông qua tầng thứ nhất nhanh như thế.”

Trên quảng trường, cường giả Ma Thần nhất tộc xúc động, bàn tán ầm ĩ.

Đặc biệt là cao thủ Thông Tâm nhất tộc thì phấn chấn không thôi.

Lần trước Ma Thần Tháp mở, Ngụy Ý cũng xông qua Ma Thần Tháp, dùng bốn mươi phút mới xông qua tầng thứ nhất, mà lần này chỉ dùng nửa giờ, tốc độ tăng lên không ít, có hi vọng đăng đỉnh!

Chu Thành đi vào tầng thứ hai, nhìn về phía trước, chỉ thấy phía trước là dãy núi lửa liên miên bất tuyệt. Những núi lửa này lít nha lít nhít, đều là núi lửa đang hoạt động. Không ngừng có nham tương từ trong đó phun ra. Trong nham tương là ngọn lửa kinh khủng.

Những ngọn lửa này có uy lực kinh khủng.

Chu Thành nhìn núi lửa dài nhìn không thấy bờ, hơi dừng một chút, sau đó bay về phía trước. Mặc dù những ngọn lửa này mạnh nhưng vẫn không gây thương tổn được cho Hỗn Độn Bất Diệt Thể của Chu Thành.

Đối với người khác, tầng thứ hai khó hơn tầng thứ nhất nhưng đối với Chu Thành thì dễ dàng hơn nhiều. Mỗi khi Chu Thành trải qua một ngọn núi lửa, trong núi lửa sẽ phun ra nham tương ngập trời và hỏa diễm trùng điệp.

Chu Thành cũng không có tránh né, trực tiếp bay qua những nham tương và ngọn lửa này, không ngừng bay về phía trước.

Ngay lúc Chu Thành không ngừng xuyên qua những nham tương và hỏa diễm này bay về phía trước, cửa vào tầng thứ hai cũng lóe lên ánh sáng, một bóng người xông vào, rõ ràng là Ngụy Ý.

Ngụy Ý có thể xông qua Ma Thần Tháp nhanh như thế thì có thể tưởng tượng được thực lực hắn mạnh như thế nào.

“Xem ra ta là người thứ nhất xông vào tầng thứ hai.” Ngụy Ý thầm nghĩ.

Nhìn núi lửa phía trước, hắn hơi ngưng lại, phá không bay lên, bay vào núi lửa. Lần xông Ma Thần Tháp này, tốc độ của hắn tăng lên không ít so với lần thứ nhất, lần này, hắn có hi vọng đăng đỉnh, đạt được Ma Thần Chi Dực.

Một hồi sau, Chu Thành xông qua núi lửa, đi tới cuối tầng thứ hai, không chần chờ, hắn đi vào cửa vào tầng thứ ba.

Khi Chu Thành đi vào cửa vào tầng thứ ba, Ma Thần Tháp tỏa sáng.

“Không đến nửa giờ, Ngụy Ý đại nhân đã xông qua tầng thứ hai!” Thấy tầng thứ ba Ma Thần Tháp đột nhiên sáng rõ, cao thủ Thông Tâm nhất tộc kinh hỉ nói.

Cao thủ Ma Thần nhất tộc bạo động.

Hiển nhiên, “Ngụy Ý” có thể xông qua tầng thứ hai của Ma Thần Tháp nhanh như vậy cũng vượt qua dự kiến của mọi người.

Sâu trong hư không, Thông Tâm Ma Viên và một vị Chúa Tể khác là Huyết Hồn thấy tầng thứ ba Ma Thần Tháp phát sáng lên thì cũng bất ngờ.

“Không ngờ được là tiểu gia hỏa Ngụy Ý này có thể xông đến tầng thứ ba nhanh như thế.” Huyết Hồn cười nói: “Xem ra lần này chắc chắn Ngụy Ý có thể đạt được Ma Thần Chi Dực, chúc mừng Thông Tâm lão đệ.”

Thông Tâm Ma Viên cũng vui trong lòng, cười nói: “Tiểu tử này quả không có khiến ta thất vọng, chờ trở về, ta sẽ khen thưởng tiểu tử này.”

Tầng thứ hai là núi lửa, tầng thứ ba thì là đao hải.

Chỉ thấy trước mắt là vô số thanh đao lơ lửng, những thanh đao này vô cùng vô tận, tản ra đao khí kinh người. Hơn nữa có những thanh đao tạo thành đao trận. Càng đi về phía sau thì đao trận càng mạnh.

Những đao trận này có thể làm bị thương những Tiên Vương khác, bất quá đối với người có được Hỗn Độn Bất Diệt Thể như Chu Thành thì gần như không đáng kể.

Chu Thành lách mình đi vào đao hải.

Vô số thanh đao lập tức đánh tới Chu Thành.

Đao khí bao phủ, đồng loạt oanh vào người Chu Thành.

Ánh lửa bắn ra, Chu Thành lại không thương tổn mảy may.

Chu Thành không giảm tốc độ.

Giống như núi lửa tầng thứ hai, Chu Thành dùng không đến nửa giờ thì xuyên qua đao trận ở tầng thứ ba.

Bên ngoài, mọi người thấy không đến nửa giờ mà tầng thứ tư Ma Thần Tháp sáng lên thì đều kinh thán không thôi.

Nụ cười trên mặt Thông Tâm Ma Viên càng sáng.

Tầng thứ tư Ma Thần Tháp thì là băng thiên tuyết địa.

Bầu trời đều là băng màu lam, những băng màu lam này không ngừng rớt xuống từ trên bầu trời, rơi xuống mặt đất, hóa thành đại địa tuyết lam.

Băng, Chu Thành gặp rất nhiều loại nhưng băng màu làm thì là lần đầu tiên hắn nhìn thấy. Hơn nữa băng màu lam này lam như trời xanh, lam đến tinh khiết, thoạt nhìn không có lực sát thương, nhưng Chu Thành có thể cảm nhận được băng lam này kinh khủng như thế nào.

Chu Thành thử vươn tay, băng lam rơi xuống tay hắn, mới đầu thì lành lạnh, thoải mái lắm, nhưng sau đó bàn tay lập tức run lên, tiếp theo là toàn thân run lên, rồi dần dần cứng ngắc.

Chu Thành là Tiên Vương chi thể, còn là Hỗn Độn Bất Diệt Thể, nhưng hắn vẫn bị lạnh đến run lên, thân thể cứng ngắc, hơn nữa đó chỉ là một chút băng lam thôi.

Nhìn băng lam lít nha lít nhít, không ngừng hạ xuống phía trước, quanh người Chu Thành dấy lên hỏa diễm, Hỗn Độn Hư Vô Chi Diễm xuất hiện, khi Chu Thành bay về phía trước, Hư Vô Chi Diễm lượn lờ bốn phía xung quanh người Chu Thành, những băng lam đó rơi xuống bốn phía xung quanh người Chu Thành thì đều bị hóa thành hơi nước.

Chương 457: Tầng thứ mười bốn

Có Hư Vô Chi Diễm, Chu Thành nhanh chóng xông qua băng thiên tuyết địa, không đến nửa giờ thì đã đi tới cửa vào tầng thứ năm.

Tầng thứ năm của Ma Thần Tháp sáng lên.

Khi tầng thứ năm của Ma Thần Tháp sáng lên, ngoài quảng trường chấn động không ngừng. Thông Tâm Ma Viên nhìn thấy ái đồ của mình không ngừng xông qua Ma Thần Tháp thì cũng kinh hỉ cười to, vuốt râu nói: “Tốt, tốt! Tốt!”

Dưới sự kích động, Thông Tâm Ma Viên cũng không có che giấu giọng nói của mình nữa, hắn và Huyết Hồn hiện ra ở trên không.

Dưới quảng trường, mọi người thấy hai đại Chúa Tể Thông Tâm Ma Viên cùng Huyết Hồn thì đều cung kính quỳ sát đất.

“Bái kiến Ma Viên và Huyết Hồn bệ hạ!”

Tiếng hô to, chấn động tứ phương.

“Được, đều đứng lên đi.” Thông Tâm Ma Viên vì ái đồ mình liên tiếp xông qua Ma Thần Tháp, tâm tình rất vui vẻ, cười nói với mọi người.

“Tạ bệ hạ!” Chúng cao thủ Ma Thần nhất tộc kích động khấu tạ.

Lúc này, tầng thứ năm Ma Thần Tháp, Chu Thành nhìn rừng rậm mênh mông vô bờ trước mắt.

Không sai, tầng thứ năm là rừng rậm nguyên thủy mênh mông vô bờ. Chu Thành nhìn chằm chằm mảnh rừng rậm nguyên thủy này, mảnh rừng rậm nguyên thủy này nhìn như bình thường không có gì lạ nhưng hắn có thể nhìn ra được đó là một mê trận vô cùng to lớn.

Bên trong mê trận có vô số không gian, hơn nữa không gian xen vào nhau, một khi đi nhầm không gian thì sẽ bị vây lại, thậm chí có thể bị giam ở trong đó cả một đời.

Cái rừng rậm nguyên thủy nhìn như bình thường không có gì lạ còn khó thông qua hơn mấy tầng trước đó nhiều. Chu Thành cũng không vội xông qua tầng thứ năm này mà mở thiên nhãn ra, tính toán lộ tuyến của mê trận rừng rậm này.

Thiên phú trận pháp của hắn vốn cao, những năm này đi theo tiểu ngưu hắn cũng được tiểu ngưu chỉ điểm không ít, cho nên trận pháp không hề lạc hậu.

Nửa giờ trôi qua.

Chu Thành vẫn đứng ở nơi đó bất động.

Một giờ, vẫn là như thế.

Lại một lát sau, Chu Thành đang đứng ở đó thì đột nhiên động, Chu Thành bước ra một bước, giẫm lên một nơi nào đó trên không trung của rừng rậm nguyên thủy phía trước.

Chỗ hắn giẫm xuống chính là điểm hai cái không gian giao thoa.

Cứ như vậy, Chu Thành từng bước đi tới trước, mỗi giẫm ra một bước thì không gian phía trước sẽ có quang mang đại thịnh.

Mỗi một bước Chu Thành đều giẫm lên điểm không gian giao thoa, Chu Thành không biết giẫm ra bao nhiêu bước, rốt cục thấy được cuối rừng rậm nguyên thủy.

Ngay lúc Chu Thành giẫm ra thì đột nhiên hắn phát hiện hai cái không gian nơi mà hắn sắp đặt chân xuống di chuyển!

Mà một khi chuyển động thì điểm không gian giao thoa sẽ thay đổi.

Chỉ cần Chu Thành giẫm xuống thì chắc chắn sẽ đạp hụt, rồi lâm vào trong không gian nào đó.

Trong nháy mắt này, Chu Thành đột nhiên dịch ra, vọt ngang ra mấy trăm trượng, chân đạp xuống, vừa khéo giẫm lên điểm không gian giao thoa đang di động.

Quang mang sáng rõ lần nữa.

Chu Thành thấy dưới chân là chỗ đúng thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi may mắn hắn phản ứng kịp thời, nếu không phản ứng kịp thời, rơi vào không gian nào đó thì không biết bao lâu mới có thể thoát khốn, đến lúc đó có thể đăng đỉnh hay không cũng không nhất định.

Có biến cố lần này, Chu Thành càng cẩn thận hơn, mỗi giẫm ra một bước thì đều chú ý đến không gian phía trước có thay đổi và di chuyển không.

Một hồi sau, rốt cục Chu Thành cũng đi ra khỏi rừng rậm nguyên thủy, đi tới cuối tầng thứ năm.

Chu Thành nhìn thoáng qua rừng rậm nguyên thủy sau lưng, không chần chờ nữa, bước vào tầng thứ sáu.

Ở bên ngoài, mọi người thấy “Ngụy Ý” ở lại tầng thứ năm hơn một giờ mà vẫn không có bước vào tầng thứ sáu thì không khỏi hồi hộp, đợi một giờ sau, rốt cuộc tầng thứ sáu Ma Thần Tháp sáng rõ, mọi người không khỏi reo hò một trận.

Thông Tâm Ma Viên cũng nở nụ cười.

Hắn biết tiểu tử này sẽ không để cho hắn phải thất vọng.

Thông qua được rừng rậm nguyên thủy, không gian giao thoa ở tầng thứ năm, Chu Thành đi tới một sa mạc Sa mạc chỉ có cát vàng vô tận, không có một chút sức sống, không có những thứ khác.

Nhưng Chu Thành có thể cảm nhận được dưới đáy sa mạc này có nguy hiểm. Chỉ là sa mạc bị một loại cấm chế bao phủ, hắn không nhìn thấy dưới đáy sa mạc có nguy hiểm ra sao.

Chu Thành ở lại một hồi, phá không bay lên, bay đến cuối sa mạc.

Quả nhiên, trong nháy mắt khi Chu Thành bay vào sa mạc, mặt đất sa mạc ầm ầm vỡ ra, chỉ thấy một con hung thú to lớn như là Khưu Dẫn vọt lên, mở cái miệng lớn như chậu máu táp tới Chu Thành.

Hung thú giống Khưu Dẫn này chỉ vươn một nửa thân thể thì cũng đã cao trăm trượng, cái miệng lớn như chậu máu sợ có thể cắn nuốt một ngọn núi nhỏ. Chu Thành nhìn hung thú đột nhiên há miệng thôn phệ tới, tiên nguyên trong tay ngưng tụ như đao, chém ra một đao, chém lên thân thể đối phương.

Nhưng khiến cho Chu Thành bất ngờ là khi một đao của hắn chặt đứt thân thể đối phương thì thân thể gãy mất của đối phương lại nối lai trong nháy mắt, khôi phục như lúc ban đầu.

Đối phương tiếp tục đánh tới Chu Thành.

Hơn nữa, ở một phương hướng khác, một con hung thú khác giống nhau như đúc phá vỡ mặt đất sa mạc, cũng mở cái miệng lớn như chậu máu táp tới Chu Thành.

Chu Thành mạnh mẽ đấm ra một quyền, trực tiếp đánh bay hai con hung thú, nổ thành vô số huyết vũ. Thế nhưng không lâu sau thì huyết vũ ngưng tụ một lần nữa, hai con hung thú khôi phục.

Chu Thành kinh ngạc, không ngờ được là hai thú đã bị oanh thành huyết vũ nà còn có thể khôi phục.

Như vậy chẳng phải là đồng đẳng với Hỗn Độn Bất Diệt Thể của hắn?

Thế nhưng hai thú này rõ ràng không phải Hỗn Độn Bất Diệt Thể.

Quan sát một chút, Chu Thành lập tức hiểu ra, hai thú này có thể bất tử hẳn là có liên quan đến vùng sa mạc này, hoặc có thể là liên quan đến cấm chế bao phủ vùng sa mạc này.

Chỉ cần vùng sa mạc này vẫn còn, cấm chế vẫn còn thì hai thú có thể khôi phục vô số lần.

Sau khi hiểu ra, Chu Thành cũng không dây dưa với hai thú nữa, nhanh chóng bay đến cuối sa mạc. Nhưng mà tốc độ của hai thú cực nhanh, cho dù Chu Thành bay bao nhanh thì từ đầu đến cuối hai thú vẫn đuổi sát sau lưng Chu Thành, không ngừng công kích Chu Thành, khiến cho Chu Thành cực kỳ phiền.

Nhưng dù Chu Thành dùng Hỗn Độn Hư Vô Chi Diễm đốt hai thú thành tro tận thì hai thú vẫn có thể khôi phục lại, dù Chu Thành ẩn nấp thân hình thì hai thú vẫn có thể nhìn ra chỗ Chu Thành.

Cuối cùng Chu Thành chỉ có thể vừa trốn công kích của hai thú vừa không ngừng bay đến cuối sa mạc.

Khi Chu Thành xuyên qua sa mạc, đi tới cuối tầng thứ sáu, hai thú mới ngừng công kích.

Chu Thành cũng không quay đầu lại, bước vào tầng thứ bảy.

Tầng thứ bảy không phải hung thú, cũng không phải mê trận, mà là Ác Ma vô cùng vô tận!

Ác Ma chính là Thái Cổ nhất tộc, đã gần như bị diệt tuyệt, thế nhưng ở chỗ này thì bọn chúng lại vô cùng vô tận. Sau khi xuyên qua tầng thứ bảy, tầng thứ tám là một Ma Bi to lớn.

Ngoại trừ Ma Bi thì không còn gì khác.

Trên Ma Bi có gần vạn chữ phù văn ảo diệu.

Hiển nhiên, chỉ có lĩnh ngộ phù văn trên Ma Bi mới có thể xông qua tầng thứ tám.

Sau đó là tầng thứ chín, tầng thứ mười, tầng thứ mười một, tầng thứ mười hai, tầng thứ mười ba!

Mấy tầng trước Chu Thành dùng không bao lâu, bình thường không đến nửa giờ, nhiều nhất là hơn một giờ.

Khi Chu Thành đi vào tầng thứ mười bốn của Ma Thần Tháp thì còn hơn bốn giờ nữa mới hết một ngày.

Chỉ cần Chu Thành xông qua tầng thứ mười bốn trong hơn bốn giờ này thì có thể thành người thứ ba đạt được Ma Thần Chi Dực.

“Tầng thứ mười bốn.” Chu Thành đứng ở đại địa tầng thứ mười bốn, nhìn đại địa trước mắt