Tầng thứ mười bốn là khu vực lục địa gần như vô biên vô tận.
Trên lục địa thì hiện đủ loại ma văn, những ma văn này giống như là vết rách trên mặt đất, trên ma văn không ngừng tuôn ra ma khí. Những ma khí này tạo thao thiên ma lãng, không ngừng nhấp nhô ở trên không trung, bao phủ toàn bộ lục địa.
Ma khí thật mạnh!
Chu Thành giật mình.
Ma khi ở đây cũng không kém gì Ma Uyên.
Ma khí trong Ma Uyên tà ác, phệ huyết, cuồng bạo, mà ma khí ở trong này thì tinh khiết, bình tĩnh, mang tới cho người ta cảm giác nhu hòa, ma khí nơi này khiến cho người ta cảm thấy nó mới là chính tông, ma khí trong Ma Uyên là tà môn ma đạo.
Nhưng mà Chu Thành biết ma khí nơi này nhìn như tinh khiết, bình tĩnh, nhu hòa nhưng ma lực mạnh hơn ma khí trong Ma Uyên nhiều.
Đừng nói Tiên Vương, cho dù là Chúa Tể đi vào thì cũng sẽ bị ma khí nơi này ma hóa, một khi bị ma hóa thì sẽ bị Ma Thần Tháp khống chế.
Nhìn thấy ma khí ngập trời, Chu Thành lại yên tâm, đối với người khác thì tầng thứ mười bốn này gần như không thể nào xông qua được nhưng hắn lại không lo lắng, bởi vì hắn có Tịnh Thế Ma Phương.
Chu Thành tế Tịnh Thế Ma Phương ra.
Tịnh Thế Ma Phương đứng ở trên đỉnh đầu Chu Thành, từng đạo lực lượng Tịnh Thế rủ xuống, bao phủ bốn phía xung quanh người Chu Thành.
Khi Chu Thành đi vào lục địa ma, trên đại địa tuôn ra ma khí cuồn cuộn, nhưng lại bị tịnh hóa.
Trên không trung, ma lãng ngưng tụ không biết bao nhiêu năm, có thể tụ lại thành Ma Thủy rơi xuống!
Ma Thủy giáng xuống, mỗi một giọt đều có thể ma hóa Chúa Tể.
Thế nhưng rơi xuống trên không Tịnh Thế Ma Phương thì đều bị Tịnh Thế Ma Phương tịnh hóa sạch sẽ, hoàn toàn không đến gần Chu Thành được.
Chu Thành sải bước mà đi.
Đi đến cuối lục địa ma.
Càng đi về trước, ma khí càng mãnh liệt, Ma Thủy trên không rơi xuống càng mạnh càng nhiều, từ xa nhìn lại, những Ma Thủy này giống như là muốn bao phủ lục địa ma.
Chu Thành nhanh chóng bị Ma Thủy màu đen bao phủ, thôn phệ.
Nhưng có Tịnh Thế Ma Phương bảo vệ bốn phía xung quanh người Chu Thành cho nên bốn phía xung quanh người Chu Thành là một khu vực chân không, cho dù Ma Thủy xung kích như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối vẫn không thể nào đột phá không gian trăm trượng xung quanh Chu Thành.
Cứ như vậy, Chu Thành từng bước đi đến cuối tầng thứ mười bốn.
Nhưng càng đi vào chỗ sâu thì ma khí thì càng ngưng tụ, Tịnh Thế Ma Phương càng khó tịnh hóa hơn, cho nên đến phía sau, tốc độ của Chu Thành chậm hơn không ít.
Mặc dù sau này tốc độ của Chu Thành bị ảnh hưởng, nhưng tuyệt đối có thể đi đến cuối tầng thứ mười bốn trong vòng bốn tiếng.
Nói cách khác, Chu Thành hoàn toàn có thể đăng đỉnh!
Hai giờ trôi qua.
Phía trước, ma khí đã ngưng kết thành thực thể, tựa như từng bức tường ma chắn ngang ở phía trước.
Nhưng có lực lượng của Tịnh Thế Ma Phương, những tường ma này đang không ngừng tan rã.
Mặc dù tường ma dày đặc nhưng Chu Thành có thể cảm ứng được cuối tầng thứ mười bốn cách mình không xa.
Ngay lúc Chu Thành không ngừng tới gần cuối tầng thứ mười bốn, Ngụy Ý cũng đi tới tầng thứ mười ba.
Tầng thứ mười ba là một cái tế đàn cực lớn.
Bên trên tế đàn có phong vân tuôn ra, lôi điện oanh minh, hỏa, băng, không ngừng đan xen. Trên tế đàn này ngưng tụ thất hệ đại trận. Chỉ khi nào phá được thất hệ đại trận thì mới có thể rời khỏi tế đàn, đi vào tầng thứ mười bốn. Mà muốn phá thất hệ đại trận thì nhất định tiên căn phải có được bảy đại thuộc tính mới được.
Mặc dù Ngụy Ý là người có thiên phú cao nhất Thông Tâm nhất tộc nhưng tiên căn cũng chỉ có ngũ đại thuộc tính, Ngụy Ý nhìn tế đàn trước mắt, cau mày.
Lần trước hắn xông Ma Thần Tháp cũng xông qua tầng thứ mười ba, thế nhưng lần trước tầng thứ mười ba cũng không có tế đàn.
Hiển nhiên mỗi lần xông Ma Thần Tháp thì không gian các tầng đều sẽ thay đổi.
Thử mấy chục lần, Ngụy Ý từ đầu đến cuối vẫn không thể nào phá được thất hệ đại trận trên tế đàn.
Chẳng lẽ lại như lần trước, dừng bước ở tầng thứ mười ba?
Theo thời gian tới gần, Ngụy Ý dần dần tuyệt vọng.
Một một đời người chỉ có thể xông Ma Thần Tháp hai lần, nếu lần này không thể xông qua thì đời này của hắn không thể nào có được Ma Thần Chi Dực.
Lúc này, ngoài quảng trường, mọi người đang mong mỏi nhìn chằm chằm mười bốn tầng Ma Thần Tháp.
“Ngụy Ý đại nhân vào tầng mười bốn đã ba giờ, không biết có thể xông qua tầng thứ mười bốn hay không!”
“Với thiên phú và thực lực của Ngụy Ý đại nhân thì chắc chắn có thể xông qua tầng thứ mười bốn!”
Mọi người của Ma Thần nhất tộc không ngừng bàn tán.
Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn cũng đều khẩn trương nhìn chằm chằm tầng thứ mười bốn của Ma Thần Tháp.
“Thông Tâm lão đệ yên tâm đi, chắc chắn Ngụy Ý có thể xông qua tầng thứ mười bốn.” Huyết Hồn thấy Thông Tâm Ma Viên khẩn trương, mở miệng nói.
Thông Tâm Ma Viên đang muốn mở miệng thì đột nhiên, tầng thứ mười bốn của Ma Thần Tháp quang mang đại chấn, từng đạo ma quang từ đỉnh tháp phóng lên tận trời, những ma quang này tạo thành một đôi cánh khổng lồ trên không trung.
Đôi cánh này dài vạn trượng, mở ra thì như che khuất bầu trời, trên cánh có vô số ma văn lưu động, ma uy bao phủ thiên địa.
“Là Ma Thần Chi Dực! Ngụy Ý đại nhân xông qua tầng thứ mười bốn!” Cao thủ Thông Tâm nhất tộc nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị này thì không khỏi kinh hỉ kêu to.
Lập tức, quảng trường xôn xao.
“Ngụy Ý đại nhân xông qua tầng thứ mười bốn! Mấy trăm triệu năm qua đi, rốt cục Ma Thần nhất tộc ta lại có người đạt được Ma Thần Chi Dực!” Từng cường giả Ma Thần nhất tộc kích động kêu to.
Có người xông qua tầng thứ mười bốn Ma Thần Tháp, đạt được Ma Thần Chi Dực, đó là vô thượng vinh quang cho toàn bộ Ma Thần nhất tộc.
Trên quảng trường, có cường giả Ma Thần nhất tộc kích động khóc lớn.
“Tốt, tốt!” Thông Tâm Ma Viên thấy thế, vẻ mặt đại hỉ, kích động cười nói: “Ngụy Ý, tiểu tử này tốt lắm!”
Huyết Hồn cũng cười to: “Ma Thần nhất tộc ta lại có thêm một đôi Ma Thần Chi Dực, Thông Tâm lão đệ, ngươi phải đại yến thiên hạ!”
Thông Tâm Ma Viên cười ha ha: “Hẳn là, hẳn là!” Sau đó nói với cao thủ Thông Tâm nhất tộc trong quảng trường: “Thông cáo thiên hạ, ta muốn đại yến thiên hạ!”
Cao thủ Thông Tâm nhất tộc ai cũng vui sướng, cung kính xác nhận.
Lúc này, Ma Thần Chi Dực không ngừng co vào, cuối cùng rơi vào trong Ma Thần Tháp.
Trong Ma Thần Tháp, Ma Thần Chi Dực rơi xuống phía sau Chu Thành, sau đó dung nhập vào sau lưng Chu Thành, tựa như trời sinh, khi Ma Thần Chi Dực dung nhập sau lưng Chu Thành, trong nháy mắt đó Chu Thành và Ma Thần Chi Dực có cảm giác như huyết nhục tương liên.
Chu Thành giương Ma Thần Chi Dực, Ma Thần Chi Dực mở ra, dài vạn trượng, ánh sáng Ma Thần phun trào, khi Ma Thần Chi Dực vung lên, lập tức hình thành không gian phong bạo.
Khi Ma Thần Chi Dực chém ra, ngàn vạn đao khí hình cánh chim như mưa sao băng vạch qua bầu trời.
Khi Ma Thần Chi Dực co vào, hóa thành một bức tường Ma Thần, ngăn ở bốn phía xung quanh người Chu Thành, kín không kẽ hở, có thể ngăn cản bất kỳ công kích gì.
Khi Chu Thành phi hành, Ma Thần Chi Dực tự sinh ra lực lượng không gian, thôi động Chu Thành, để tốc độ Chu Thành nhanh hơn nữa.
Chu Thành không ngừng làm quen với Ma Thần Chi Dực, càng ngày càng thích Ma Thần Chi Dực.
Mà lúc này, tầng thứ mười ba của Ma Thần Tháp có quang mang lóe lên, một bóng người từ tầng thứ mười ba Ma Thần Tháp rơi xuống.
Nếu không thể xong qua tầng nào đó thì sẽ từ tầng đó rơi xuống, người từ tầng mười ba rơi xuống, chính là Ngụy Ý.
Ngụy Ý từ tầng mười ba rơi xuống, đập xuống quảng trường, ầm vang một tiếng, thổ huyết không ngừng, hiển nhiên cưỡng chế xông tới tầng thứ mười ba khiến cho hắn bị thương không nhẹ.
Cao thủ Thông Tâm nhất tộc vốn đang cuồng hoan ngừng lại.
Quảng trường đột nhiên yên tĩnh lại.
Chương 459: Rất có thể người này là nhân tộc Chu Thành
Cao thủ Thông Tâm nhất tộc và tất cả cao thủ ở quảng trường đều bất khả tư nghị mà nhìn Ngụy Ý từ tầng thứ mười ba rơi xuống. Mọi người đều trừng to hai mắt, sợ thấy không rõ ràng, sợ đã nhìn lầm người.
Vừa mới nói muốn đại yến thiên hạ, Thông Tâm Ma Viên cũng ngây người, vẻ mặt khó có thể tin.
Huyết Hồn cũng kinh ngạc.
Quảng trường yên tĩnh đến đáng sợ.
“Ngụy, Ngụy Ý đại nhân?” Một vị lão tổ của Thông Tâm nhất tộc không dám xác định mở miệng hỏi.
Đang thổ huyết không ngừng, Ngụy Ý phát hiện quảng trường đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả mọi người nhìn mình cằm chằm, trong lòng cảm thấy kỳ quái, thấy lão tổ Thông Tâm nhất tộc thấy mình bị thương mà không có tiến lên cứu chữa ngược lại còn ở đó kinh nghi bất định hỏi Ngụy Ý đại nhân thì không khỏi phẫn nộ quát: “Tới đây cho ta!”
Ngụy Ý giận dữ quát, lão tổ Thông Tâm nhất tộc giật mình kêu lên, không dám chần chờ, bước nhanh tới.
Lúc này, bóng người lóe lên, một người nhanh hơn hắn, đi tới trước mặt Ngụy Ý.
Ngụy Ý và mọi người nhìn lại, thấy người tới là Thông Tâm Ma Viên thì đều sợ đến tranh gian quỳ hành lễ.
Sắc mặt Thông Tâm Ma Viên cực kỳ khó coi, hắn nhìn ái đồ Ngụy Ý trước mặt, nói: “Ngươi, không có xông qua tầng thứ mười bốn?”
Lời này, có chút nói nhảm.
Ai cũng nhìn thấy Ngụy Ý từ tầng thứ mười ba rơi xuống.
Ngay cả tầng thứ mười ba cũng không thông qua.
Chớ nói chi là tầng thứ mười bốn.
Ngụy Ý nghe Thông Tâm Ma Viên tra hỏi thì xấu hổ, cúi đầu nói: “Là đệ tử vô dụng, thẹn với kỳ vọng cao của sư phụ.”
Thông Tâm Ma Viên không có nhìn Ngụy Ý, nhìn tầng thứ mười bốn, khó nhọc nói: “Vậy thì ai thông qua tầng thứ mười bốn!”
Tầng thứ mười bốn, là ai? !
Ngụy Ý kinh ngạc.
Đột nhiên, hắn chấn kinh, có người thông qua được tầng thứ mười bốn?
Hắn bỗng nhìn về phía tầng cao nhất Ma Thần Tháp, quả nhiên, tầng thứ mười bốn Ma Thần Tháp có quang mang tuôn ra không ngừng, ma quang đại trán, không chỉ tầng thứ mười bốn Ma Thần Tháp mà toàn bộ Ma Thần Tháp đều phóng ra ma quang, tỏa sáng sức sống.
Trong lòng Ngụy Ý chấn động không ngừng.
Lần này lại có người xông qua tầng thứ mười bốn, đạt được Ma Thần Chi Dực.
Là ai?
Nội tâm của hắn chấn động đồng thời cũng tự hỏi, hắn nghĩ mãi mà không rõ, với thiên phú và thực lực của hắn mà còn không thể thông qua tầng thứ mười ba Ma Thần Tháp, lần này còn có ai có thiên phú và thực lực mạnh hơn hắn?
Lúc này, Huyết Hồn đi tới bên cạnh Thông Tâm Ma Viên, nói: “Ma Thần Tháp sắp kết thúc rồi, đến lúc đó tất cả mọi người đi ra, có thể biết là đệ tử của gia tộc nào đạt được Ma Thần Chi Dực.”
Thông Tâm Ma Viên gật đầu.
Sau đó Huyết Hồn nói: “Nếu người này đạt được Ma Thần Chi Dực, chắc chắn thiên phú kinh người, hơn nữa chứng tỏ là người này đã được Ma Thần Tháp tán thành.”
“Thông Tâm lão đệ, ngươi phải khống chế cảm xúc cho tốt.”
Huyết Hồn sợ Thông Tâm Ma Viên tâm tình không tốt, làm ra một chút chuyện bất lợi cho chủ nhân mới của Ma Thần Chi Dực.
Thông Tâm Ma Viên hít một hơi thật sâu, cố gắng để sắc mặt không quá khó coi, nói: “Huyết Hồn huynh yên tâm, ta tự biết nặng nhẹ.”
Người thứ nhất đạt được Ma Thần Chi Dực chính là Thủy tổ Ma Thần, La Hầu. Người thứ hai đạt được Ma Thần Chi Dực chính là Ma Thần Chi Chủ, Hồng Vô, cũng là thủ lĩnh Ma Thần nhất tộc bây giờ.
Cho nên Ma Thần Chi Dực là một biểu tượng chí cao của Ma Thần nhất tộc, bất kỳ người nào dám ra ra tay với người sở hữu Ma Thần Chi Dực thì hậu quả đều rất nghiêm trọng.
Theo thời gian Ma Thần Tháp kết thúc càng ngày càng gần, cao thủ đi vào Ma Thần Tháp đồng loạt ra khỏi Ma Thần Tháp. Thiên Đao lão tổ cũng rớt khỏi tầng thứ sáu của Ma Thần Tháp.
Tầng thứ nhất của Ma Thần Tháp cũng khó thông qua, có thể xông đến tầng thứ sáu cũng đã không tệ.
Thiên Đao lão tổ ra sau, nghe nói lần này lại có người xông qua tầng thứ mười bốn của Ma Thần Tháp, đạt được Ma Thần Chi Dực thì cũng cực kỳ giật mình.
Hắn đứng bên cạnh Ngụy Ý, hai mắt nhìn đám người trong quảng trường, tìm kiếm bóng dáng Chu Thành.
“Không biết tiểu tử đó đi ra chưa.” Hắn nói.
Ngụy Ý lắc đầu: “Còn chưa có đi ra! Ta đã ra lệnh cho người chú ý đến, chỉ cần hắn ra thì hắn trốn không thoát!”
Bởi vì lần này không có xông qua tầng thứ mười ba Ma Thần Tháp khiến cho tâm tình Ngụy Ý rất không tốt, muốn tìm người trút giận, mà lúc trước Chu Thành khiến cho hắn khó chịu, đương nhiên trở thành mục tiêu cho hắn.
Thấy càng ngày càng nhiều cao thủ Ma Thần nhất tộc từ Ma Thần Tháp đi ra, bóng dáng Chu Thành vẫn không có xuất hiện, Ngụy Ý nhướng mày: “Sao tiểu tử đó còn chưa có đi ra?”
Thiên Đao lão tổ nói: “Chắc chắn là hắn sợ, có thể là hắn nghĩ trốn được ở bên trong Ma Thần Tháp được bao lâu hay bấy lâu.”
Ngụy Ý gật đầu, hắn cũng không suy nghĩ nhiều.
Lại một lát sau, thời gian Ma Thần Tháp kết thúc đã càng ngày càng gần, tất cả cao thủ Ma Thần nhất tộc trong Ma Thần Tháp đã ra hết.
Chỉ có tầng thứ mười bốn Ma Thần Tháp vẫn có quang mang lóe lên.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm tầng thứ mười bốn Ma Thần Tháp.
Dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả cao thủ Ma Thần nhất tộc, một bóng dáng từ tầng thứ mười bốn Ma Thần Tháp sải bước ra.
Lúc này, rất nhiều cao thủ Ma Thần nhất tộc quỳ sát xuống: “Chúng ta bái kiến đại nhân!”
Ma Thần Chi Dực là biểu tượng chí cao ở Ma Thần nhất tộc, cho nên mọi người nhao nhao hành lễ.
Thiên Đao lão tổ đang muốn hành lễ thì đột nhiên thấy rõ dung mạo người đi từ tầng thứ mười bốn ra, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt hoảng sợ, nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Là, là ngươi!” Hai chân như nhũn ra.
Lúc này, Ngụy Ý cũng thấy là Chu Thành, cũng giật nảy mình.
Hai người Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn nhìn nhau, bay lên trước, đi tới trước mặt Chu Thành, ôm quyền.
Với thân phận của hai người thì đương nhiên là không cần hành lễ với Chu Thành, chỉ ôm quyền khách khí chào hỏi.
“Không biết tôn giả là người của gia tộc nào?” Thông Tâm Ma Viên mở miệng hỏi.
Chu Thành đã có thể xông qua mười bốn tầng của Ma Thần Tháp, thiên phú tuyệt đối cực cao, nhưng hắn lại không có chút ấn tượng nào với Chu Thành, chuyện này khiến cho trong lòng của hắn nghi nghi.
“Tiểu tử, hắn đến từ gia tộc nào còn chưa cần phải nói cho ngươi biết.” Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Thông Tâm Ma Viên khẽ giật mình, nhìn lại, người mở miệng chính là tiểu ngưu, chuyện này khiến Thông Tâm Ma Viên sầm mặt lại.
Lúc này, tiểu ngưu đi tới trước mặt Chu Thành, nói với Chu Thành: “Chúng ta đi.” Nói xong, theo Chu Thành nhảy lên một cái, đạp không rời đi.
Thông Tâm Ma Viên nhìn bóng dáng Chu Thành và tiểu ngưu, đột nhiên quát: “Chậm đã!” Nói xong, thân hình lóe lên, muốn ngăn Chu Thành và tiểu ngưu lại.
Tiểu ngưu thấy thế thì nâng đùi trâu lên đá ra một cước, một cước này đá ra quá nhanh, Thông Tâm Ma Viên không kịp phản ứng nên bị tiểu ngưu đá bắn ngược lại, bay không biết bao nhiêu dặm, bay ra khỏi Ma Thần Thành.
Trên quảng trường, tất cả mọi người quá sợ hãi.
Bao gồm Huyết Hồn.
Thông Tâm Ma Viên là ai? Thông Tâm Ma Viên là Chúa Tể! Hơn nữa bước vào Chúa Tể Cảnh đã nhiều năm, lại bị tiểu ngưu trước mắt đá bay!
Trong lúc mọi người quá sợ hãi, Chu Thành và tiểu ngưu không giảm tốc độ, chớp mắt đã ra khỏi Ma Thần Thành.
Lúc này, Thông Tâm Ma Viên bị oanh ra khỏi Ma Thần Thành, phá không bay lên, nhìn bóng dáng Chu Thành và tiểu ngưu rời đi, nổi giận quát: “Tất cả mọi người nghe lệnh ta, ngăn bọn họ lại cho ta, giết bọn họ!”
Huyết Hồn đi tới trước mặt Thông Tâm Ma Viên: “Thông Tâm lão đệ, ngươi!”
“Người này rất có thể là nhân tộc Chu Thành!” Thông Tâm Ma Viên gấp gáp mở miệng, ngắt lời Huyết Hồn.
Chương 460: Đối chiến Thông Tâm Ma Viên
“Cái gì? Nhân tộc Chu Thành!” Huyết Hồn giật nảy cả mình.
Nhưng hắn lập tức nói: “Không thể nào, không phải Chu Thành mới Thượng Tiên Cảnh sao?”
Theo bọn họ điều tra, Chu Thành mới Thượng Tiên Cảnh thôi. Mặc dù trong mấy trăm năm này Chu Thành biến mất nhưng cũng không thể nào đột phá từ Thượng Tiên Cảnh đến Tiên Vương Cảnh trong mấy trăm năm được?
Hơn nữa ngay cả Thiên Đao lão tổ cũng không đỡ nổi một đòn của hắn?
Mặc dù Thông Tâm Ma Viên cũng rất khó tin tưởng Chu Thành dùng mấy trăm năm đột phá từ Thượng Tiên Cảnh đến Tiên Vương nhưng hắn luôn cảm thấy người trẻ tuổi đó rất có thể là nhân tộc Chu Thành.
“Nếu đúng là nhân tộc Chu Thành thì sao?” Thông Tâm Ma Viên hỏi ngược lại.
Huyết Hồn nghẹn lời.
Nếu thật là nhân tộc Chu Thành, vậy thì lớn chuyện. Một nhân tộc mà đạt được Ma Thần Chi Dực!
Ma Thần Chi Dực, trong Ma Thần nhất tộc thì nó là biểu tượng chí cao, chính là vinh quang chí cao của Ma Thần nhất tộc, bây giờ lại bị một nhân tộc lấy được? Vậy sẽ gây ra chấn động như thế nào!
“Không cần biết làm sao, ngăn bọn họ trước! Không thể để cho bọn họ chạy trốn!” Thông Tâm Ma Viên nói.
Huyết Hồn hít sâu một hơi, bình ổn tâm cảnh, gật đầu, nói với đám lão tổ, tộc trưởng ở quảng trường: “Truyền lệnh ta, phong tỏa không gian Ma Thần, tất cả mọi người chỉ cho vào, không cho ra!”
“Phải ngăn hai người bọn họ lại cho ta!”
Huyết Hồn ra lệnh một tiếng, chúng lão tổ, tộc trưởng đang có mặt ở đây không ai không cung kính xác nhận.
Lập tức, đại trận trong thành trì của Ma Thần nhất tộc có hào quang ngút trời, từng tòa đại trận trong Ma Thần Thành mở ra, phong tỏa không gian xung quanh.
Mỗi một tòa thành trì của Ma Thần nhất tộc đều được xây dựng theo phương trận đặc biệt, một khi đại trận trong thành mở ra thì lực lượng của đại trận giao thoa nhau có thể hình thành một cái đại trận vô cùng to lớn. Cho nên, theo từng tòa đại trận trong thành trì mở ra, thế giới Hỗn Độn lập tức bị đại trận trong Ma Thần Thành bao phủ.
Nhìn đại trận trong Ma Thần Thành mở ra, sắc mặt Chu Thành như thường, những đại trận trong thành trì này phong tỏa được người khác nhưng không phong tỏa được hắn, đối với tiểu ngưu thì càng vô dụng.
Chu Thành gọi Ma Thần Chi Dực ra, như xuyên qua chỗ không người, trực tiếp xuyên qua đại trận trong Ma Thần Thành.
Bình!
Khi Chu Thành xuyên qua những đại trận trong Ma Thần Thành thì lực lượng đại trận định ngăn cản Chu Thành nhưng lại bị Chu Thành oanh phá trong nháy mắt. Những đại trận này mặc dù mạnh nhưng còn không khốn được Chúa Tể.
Khốn không được Chúa Tể thì không cản được Chu Thành.
Lúc trước thực lực Chu Thành đã là đệ nhất dưới Chúa Tể, bây giờ lại có Ma Thần Chi Dực thì càng không cần phải nói.
Ngay lúc Chu Thành, tiểu ngưu xuyên qua từng tòa đại trận trong thành trì, hai người Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn cũng toàn lực đuổi theo phía sau.
Hai người Thông Tâm Ma Viên, Huyết Hồn thi triển không gian na di, nhưng điều khiến cho hai người tức giận là cho dù bọn họ đuổi theo như thế nào thì vẫn không thể nào đuổi kịp Chu Thành.
Hai đại Chúa Tể mà không đuổi kịp một Tiên Vương.
Chuyện này khiến cho hai người cực kỳ nóng giận.
Hai người càng đuổi thì sắc mặt càng khó coi.
Trong lúc hai người không ngừng đuổi theo, đột nhiên, Chu Thành và tiểu ngưu ngừng lại.
Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn bất ngờ, chần chờ một chút, nhưng vẫn phi thân đi tới trước mặt Chu Thành và tiểu ngưu.
Thông Tâm Ma Viên nhìn Ma Thần Chi Dực sau lưng Chu Thành một chút, trầm giọng nói: “Ngươi chính là nhân tộc Chu Thành!”
“Không sai.” Chu Thành nói.
Hai người khẽ giật mình, lúc đầu hai người cho là Chu Thành sẽ không thừa nhận nhưng không ngờ được là Chu Thành sẽ thừa nhận dứt khoát như thế.
Thông Tâm Ma Viên hai mắt lạnh lẽo: “Thừa nhận là tốt rồi! Chu Thành, ngươi dám can đảm đến Ma Thần nhất tộc ta, ngươi tự tìm đường chết!”
Nói đến đây, mạnh mẽ đánh ra một quyền về phía Chu Thành.
Lập tức, lực lượng Chúa Tể mênh mông cuồn cuộn, dùng uy thế quét ngang cửu thiên, đánh thẳng tới Chu Thành.
Chu Thành thấy thế thì cũng không né tránh, toàn lực vận chuyển lực lượng tiên nguyên, mạnh mẽ đấm ra một quyền.
Một quyền này là Chu Thành toàn lực đánh ra, tiên nguyên, long lực trùng trùng điệp điệp, uy thế không kém hơn Thông Tâm Ma Viên bao nhiêu.
Ầm ầm.
Lực quyền của hai người va vào nhau.
Lực lượng kinh khủng nổ tung.
Khí lưu bạo hưởng không thôi.
Chu Thành bị chấn đến liên tục trượt về sau, cuối cùng dừng lại ở vài dặm, Chu Thành chỉ cảm thấy cánh tay tê dại đau nhức, nhưng chỉ thế thôi.
“Cái gì? !” Hai người Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn thấy thế thì đều tỏ vẻ khó tin.
Chu Thành chỉ là một cái Tiên Vương Cảnh tứ trọng, vậy mà đón được một quyền của Chúa Tể Thông Tâm Ma Viên!
Mặc dù nhìn như Chu Thành bị đẩy lui vài dặm nhưng cũng không có bị thương, ngay cả thổ huyết cũng không.
Chuyện này!
Thông Tâm Ma Viên khó mà chấp nhận được sự thật này, đột nhiên, hắn mạnh mẽ oanh ra một quyền nữa.
Chỉ thấy một quyền này của hắn, ma lực hóa thành trường hà màu đen cuồn cuộn, ma quang phun trào, đánh cho dòng chảy không gian vỡ ra một dòng lớn.
Một quyền này, hắn vận dụng lực lượng lĩnh vực Chúa Tể.
Lực lượng lĩnh vực Chúa Tể ẩn chứa uy năng khó lường.
Chu Thành vẫn đấm ra một quyền, đối cứng một quyền này.
Tiếng vang ầm ầm, thiên địa đều lắc lư.
Vô số khí lưu nổ bay.
Chu Thành bị một quyền này của đối phương đánh bay ra ngoài, cuối cùng rơi xuống dãy núi bên ngoài mấy chục dặm.
Dãy núi đổ nát.
Núi đá văng khắp nơi.
Tiểu ngưu thấy thế nhưng cũng không có nhúng tay.
Bây giờ Chu Thành nóng lòng muốn thử, kiểm nghiệm thực lực bản thân, mà Thông Tâm Ma Viên chính là viên đá thử đao tốt nhất.
Hai người Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn thấy Chu Thành bị đánh bay thì mới thở phào nhẹ nhõm, mặc dù chiến lực của Chu Thành kinh khủng nhưng cuối cùng vẫn khó cản được uy năng của Chúa Tể bọn họ.
Ngay lúc hai người buông lỏng trong lòng thì thấy đá núi bắn mạnh ra, Chu Thành từ dưới đáy dãy núi chui ra, bay từ dưới đất lên. Toàn thân Chu Thành có quang mang chấn động, đánh rơi bụi đất trên người xuống.
Hai người Thông Tâm Ma Viên và Huyết Hồn giật nảy cả mình, vừa mới đỡ lấy một quyền chứa lực lượng lĩnh vực Chúa Tể của Thông Tâm Ma Viên mà Chu Thành lại không sao cả!
Sao lại có chuyện đó được!
Chu Thành chỉ là một Tiên Vương, tại sao sức phòng ngự của nhục thân lại mạnh đến mức này.
“Lại đến!” Trong lúc hai người Thông Tâm Ma Viên giật mình, Chu Thành kêu lên, không lùi mà tiến tới, đánh thẳng tới Thông Tâm Ma Viên, Chu Thành đấm ra một quyền, chỉ thấy lực quyền tỏa ra lục thải quang mang.
Một quyền này ẩn chứa sáu loại lực lượng của tiên căn gồm Thủy, Hỏa, Phong, Lôi, Hắc Ám, Quang Minh của Chu Thành.
Sáu loại lực lượng đồng loạt bị thôi động, quang mang chiếu rọi không gian trùng điệp.
Thông Tâm Ma Viên thấy Chu Thành lại chủ động công kích mình thì sắc mặt lạnh lẽo, trong tay xuất hiện một thanh Cự Xoa, thanh Cự Xoa này có hình tam giác, toàn thân nó đen nhánh, được hắn dùng Hỗn Độn Tinh Thiết đúc thành, sau đó ngâm vào trong nọc độc Tiên Thiên ngàn vạn năm, cho dù là Chúa Tể bị Cự Xoa của hắn đâm trúng thì nhất thời cũng khó mà bức được nọc độc ra ngay được.
Thấy Cự Xoa của Thông Tâm Ma Viên đâm tới, trong tay Chu Thành xuất hiện một cái cự đỉnh, chính là Cửu Giới Đỉnh.
Tay hắn cầm Cửu Giới Đỉnh nghênh đón.
Coong!
Cự Xoa của Thông Tâm Ma Viên đâm vào Cửu Giới Đỉnh.
Quang mang bắn ra, lúc này, Cự Xoa của Thông Tâm Ma Viên không chỉ không có đâm xuyên vào Cửu Giới Đỉnh mà còn bị chấn động đến Cự Xoa bị cong lại, không khỏi kinh ngạc.
Cự Xoa này của hắn được dùng Hỗn Độn Tinh Thiết rèn đúc lại, trong mấy ngàn vạn năm qua, hắn không ngừng dùng lực lượng lĩnh vực Chúa Tể rèn luyện, Hỗn Độn Linh Khí bình thường khó mà cản được phong mang của nó, bây giờ đánh vào cự đỉnh của Chu Thành thì lại bị cong mất!
Hắn sợ hãi nhìn cự đỉnh của Chu Thành.
“Cửu Giới Đỉnh!” Bên cạnh, Huyết Hồn nhận ra cự đỉnh của Chu Thành.
Thế nhưng từ khi nào mà Cửu Giới Đỉnh lại có uy lực mạnh mẽ như thế.
Theo hắn biết, Cửu Giới Đỉnh ngay cả Hỗn Độn Linh Bảo cũng không phải.